Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Cọ quẹt

Top Page  |  Blog  |  Friends  |  Lists

Add

Cọ quẹt is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Wed Apr 01, 2009 Member since June 2006

Xin níu vội chút thương yêu ngày cũ... Nói với em rằng ta đang yêu nhau...

1 - 5 of 79 First | < Prev | Next > | Last

A Phi's Blog Full Post View | List View

I am a Devil.

May 14 - Lạc đề
May 14 - Lạc đề magnify

Hôm đó cũng là một ngày bình thường như bao ngày khác, cũng nắng, cũng gió, cũng một góc trời của riêng gã nhưng... có một điều gì đó để gọi là.. khác.

Gã ngồi đó, trầm ngâm như chiếc lá khô; bên cạnh vẫn là một ly cà-phê còn nóng hổi mùi cô độc.

Gã đã quen với mình, quen với cái chơ vơ đeo rịt trên lưng mình và quen với cả những lần rời rã đón rồi đưa những mảnh yêu thương đi qua đời mình. Gã bất lực nhìn vào cái chông chênh của đời chật...

Chiều nay dừng chân ở quán bên sông... Mưa tầm tã.

Chiếc quán nước nhỏ ọp ẹp xiêu xiêu như cái dáng phất phơ của gã có một cái máy hát băng sập tuổi từ những năm trước 68. Người chủ tuổi trạc ngũ tuần mở một băng nhạc theo cái tan nát trong chiều ấy. Gã lại ngồi với ly cà phê đắng.

Những tình khúc buồn gắn với gã như một định mệnh. Gã nhẩm theo từng bài trong cuộn băng ấy, những ca khúc nhiều tuổi hơn gã. Rồi, đầu óc gã như thắt lại khi nghe một bài ca than oán cho kỷ niệm cũ, một nỗi buồn mênh man ôm lấy gã... Đã ngần ấy thời gian, ngần ấy những đổi thay, ngần ấy những gạt bỏ... gã vẫn chơi vơi riêng một góc trời cùng với ngần ấy cô đơn. Đời gã vẫn long đong, con thuyền chở tình yêu của gã vẫn lênh đênh và lạc lõng giữa dòng đời đầy bão giông... Tâm tư gã chôn vùi một mối tình... Làm sao có thể quên được thuở ban đầu khi mà hiện tại, gã vẫn còn thương cuộc tình dở dang ấy... Con thuyền tình đã cháy trong đêm đó như một dấu chấm hết cho những yêu thương ngày cũ để rồi mang gã đến những giấc mộng hoang tàn mùi chia biệt hôm nay...

Gã ngấu nghiến quá khứ mênh mông bằng cái chật hẹp hiện hữu. Giọt mưa ướt mi ai ngày nào giờ rã tan trong hồn gã, trở thành một biển u uất. Con đường ngày xưa của 2 người giờ đã bị những bước chân xa lạ giẫm đạp lên kỷ niệm ngày đó. Quá khứ là điều mãi mãi không quay về nữa nhưng gã vẫn níu kéo trong vô thức.

Gã biết, bây giờ, có một người chưa yêu gã...

N...

Friday May 15, 2009 - 12:53pm (ICT) Permanent Link | 1 Comment
April 22 - Không đề
April 22 - Không đề magnify
Trang nhật ký ngày xưa còn lại đó một chút hờn dỗi và tiếc nuối; ngày đó, chỉ có những yêu thương gửi về góc cuối khung trời tím ngắt. Đôi bàn tay ngày xưa từng nắm chặt giờ xa xôi như bọt biển ngàn khơi...

Hượm một lát, ta buông hờn cho ngày nắng, trách trăng cao không níu đặng mây sang. Còn đó một nét buồn man mác chiều cả gió thổi dạt đi một chiếc nhớ mông mênh. Buồn lắm khi ngồi nhớ lại ngày qua và cứ tiếc hoài dĩ vãng ngày hai đứa đan tay nhau trên đồng cỏ nội hoa. Gió vuốt suông mái tóc em một chiều xõa để cho ta hoang vu một cảm xúc không tên. Giờ tìm đâu phút yêu ngày xưa đó, phút yêu thương chỉ có ta và em...

Mệt nhoài với những hoang vắng đêm đen, ta ngả mình vào vô bờ cùng cảm, đưa tay kéo lấy một bờ môi toát lạnh, tự nhiên nghe mình lạc ở chốn thôi xanh. Tìm đến những khoảnh khắc chỉ có em và anh, ta chỉ thấy trời cô đơn buốt lịm; khung trời xưa giờ hoang tàn loang tím, anh thôi yêu để tim hóa hoang liêu...

Nhớ lắm em ơi một làn tóc rối trong ngày mưa tầm tã khi hò hẹn, thương lắm em ơi một bờ môi ướt màu son của ái ân. Giờ một mình lần giở tìm lại, thấy chát chua cho một kiếp chung tình...

Dĩ vãng là gì.....

Wednesday April 22, 2009 - 04:09pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments
April 04 - Gió và Cát
Chiều mây lạc nét buồn ôm sương khói
Gió rẽ sầu khóc nhẹ tiếng chênh vơi
Cung nhạc chậm đăng hồn sâu tê tái
Xa em rồi... vui, khổ biết chia ai....

Ngày em đến khi trời giăng mưa ấy
Anh thênh thang một giọt buồn không tên
Lúc em đi, cung đàn mênh man gảy
Nhúng chiếc tan trong nhịp lỡ lênh đênh

Cát phủ trời trong một chiều gió đến
Rồi tan hoang một góc nhỏ tru hoang
Biết chi nhau rồi dứt đi vàng vội
Tình trăm năm cũng chỉ gió-cát thôi

Nay mưa trút trên phím thừa nhịp cuối
Mang lạnh về kết vá với cô liêu
Gió xuê xoa tìm quên ngày phàng phụ
Cát gặm mình ngọt máu một lần yêu

Viết cho người chưa quen...........................................................

Saturday April 4, 2009 - 06:09pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments
February 28 - Mưa lạc
February 28 - Mưa lạc magnify
Chiều hôm qua thì Sài gòn tự nhiên rào xuống một cơn mưa vội vàng trên tán bằng lăng bên vệ phố làm ướt hết đôi chân mòn mỏi của ta...

Hôm nay, giờ phút này đây, khi ta đang tán tỉnh cái đời mẻ này, trời lại mưa...

Mưa hôm nay không giống hôm qua vì nó kèm theo một chút lạnh trong gió. Chống mắt nhìn ra cửa thì thấy cây bị thổi lật lá như đời mình đang bị tạo hóa trêu đùa...

Rào... tách tách... xạc xạc...

Có những con người vội vã băng ngang trong mưa tìm về chỗ trú; một vài kẻ liếc ngang dọc nhìn những chiếc áo mỏng ướt mưa - trong đó có ta; dăm ba đứa teen đưa tay hứng; một hai thằng nhóc ngông nghênh đầu trần và... một đôi nhân tình... hôn trong mưa...

Người thì cho rằng, đó là một hình ảnh lãng mạn; kẻ tiêu dao thì gọi đó là thoáng chút cương tình của cảm xúc; hạng thất phu thì cười "hô hố"; người già thì bĩu môi; ta vác ghế ra ngồi dưới mưa và... chiêm nghiệm...

Kể ra thì cũng đã có quá nhiều biến cố trong cái khoảnh khắc 5 năm. Nhìn lại thì không thấy được gì hạnh phúc; nhìn tới thì không lấy gì làm vui; nhìn ngay cái hình hai người đang hôn nhau thì chật chội tâm tư không chịu được... Mong và nhớ... Mong một ngày gặp và nhớ một ngày đã xa... Thôi, không bàn nữa...

Lát sau thì mưa hết.Ta lết cái thân ma xuống con đường ướt, cảm nhận cái se lạnh trong gió và những hạt mưa còn xót lại, nghe thấm thía 2 chữ "hoang tàn"... Vậy, thời gian cứ trôi đi; không gian vẫn yên đó, chỉ có người là qua, lại và mất hút...

Mưa đi lạc và để lại những trách móc... Bo về?....

Sài gòn trở nên trống trải giữa một rừng người...
Saturday February 28, 2009 - 03:42pm (ICT) Permanent Link | 3 Comments
February 15 - D­ư hương
February 15 - D­ư hương magnify
Chật vật mãi rồi cũng giải thoát mình ra khỏi cái mớ bòng bong bấy nay. Đường đường chính chính sáng nay bước xuống phố với cái mặt kênh ngạo, ta tự nhiên thấy trong lòng vụt tắt những đam mê và ham muốn. Vậy là xong! Ta cũng đã có được cái mình muốn, vô cảm và vô thức.

Ta ít ra bây giờ cũng được thong dong thỏa chí nơi con hẻm hun hút cuối xóm tối một màu đặc quánh; ít ra thì bây giờ cũng không còn cái bận bịu mỗi khi nghĩ mong một ai đó để rồi không gặp. Phương trời xa kia còn chờ một kẻ vô thức như ta chinh chiến cho nó, những tham vọng quyền lực vẫn sục sôi trong từng ngón tay còn lại, trong khí quản vẫn tanh hôi mùi chết chóc, ta hà tất phải dừng lại chỉ vì một ngày không nắng!

Nghĩ đoạn, đưa tay ngoắc con bé chạy bàn.
- Cà-phê đen, không đường, không đá, hả anh?
- Sáng nay đổi vị. Cho anh một set Rhum.
- Trời đất! Mới sáng uống rượu!
- Mừng chiến thắng!
- Anh lại vừa đóng dấu "Đã nghiệm thu" lên mông một cô gái nào đó à? (cười)
- Không, anh thắng anh thui!
- Khó hiểu quá!
- Lấy đi, đừng hiểu.

Nhấp một hớp Rhum thì thấy cái sĩ diện của mình giảm đi 2 phần. Kệ! Vô cảm thì cần chi sĩ diện chứ!

Rắc rối trăm bề! Giằng co giữa cái được và mất một khi chọn giải pháp cực đoan này, ta cuối cùng nhận ra rằng mình không có lựa chọn nào khác nếu muốn tiếp tục đi đến những cột mốc do mình đặt ra trong thời gian thật ngắn. Phải biết bỏ sau lưng tất cả! Loan tin mất tích để tự mình ngăn mình khỏi cái mong muốn gặp người khác, khó khăn đấy nhưng ta đã và đang làm! Tâm tư bị ngáng lại ở ngưỡng cửa của quá trình lục tục hành trang để quay về với kiếp con người, tiếc đấy nhưng nó đáng! Vì sao ư? Làm người làm gì khi phải luôn đối phó với những hỉ, nộ, ái, ố chứ! Mẹ kiếp! Làm người mà cứ phải bận túi bụi với những cái khỉ gió đó thì làm chi chứ!

Nói thì nói vậy, nghĩ thì nghĩ thế nhưng vì mang cái bộ dạng của con người và cũng được sinh ra bởi con người nên ta cũng không thoát khỏi cái dư hương của cái gọi là "con người". Vậy nên mới vấn vương đôi ba bận về hôm qua và nhiều lúc phải hối tiếc vì những gì đã lỡ nói! Sặc! Mẹ nó! Nếu như đừng có những phút giây yếu nhược của con người thì ta chẳng cần phải "quay lưng" hay "quay lại" dăm ba lượt.

Nay đã bỏ được cái nhu nhu trong tư tưởng để kéo lại một "thằng TAO" chỉ biết trừng và thù hận, khà khà, tự nhiên ta lại thấy mọi người xung quanh thật đáng yêu, đáng yêu như những thứ rác rưởi ta đã từng dại dột hóa thân thành!

Phi chửi mình và chửi đời đấy!
Sunday February 15, 2009 - 04:05pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments

Add A Phi's Blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 79 First | < Prev | Next > | Last