
<rss version="2.0">
<channel>

<title><![CDATA[TRINH CONG SON - FC ' S BLOG]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-kW1mcNwlaa.kOfYbVzU6</link>
<description><![CDATA[Tôi chỉ là 1 tên hát rong đi qua miền đất này để hát lên những linh cảm của mình về những giấc mơ đời hư ảo...]]></description>
<language>en-us</language>
<lastBuildDate>Mon, 20 Apr 2009 04:00:19 GMT</lastBuildDate>

<item>
<title><![CDATA[Nói với Trịnh]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-kW1mcNwlaa.kOfYbVzU6?p=1029</link>
<description><![CDATA[<p><font size="4" face="Times New Roman">Chẳng biết tự khi nào ở mỗi trang đầu tiên của cuốn Nhật kí em đã luôn nắn nót những dòng chữ như vậy. Dường như câu nói ấy có tác động rất lớn đến cuộc đời và suy nghĩ của em, cái triết lý tưởng chừng như đơn giản ấy vậy mà không hẳn ai cũng làm được đâu anh ạ, bởi trong cái cuộc sống hỗn độn xô bờ và đầy quyền lực này, 2 chữ „ tấm lòng“ còn mấy ai được nhắc đến một cách trân trọng . Đôi khi nó đã bị vùi sâu bởi những tính toán đời thường, bởi cuộc sống vốn dĩ là một trường tranh đấu và thật đau lòng khi giữa cuộc đời này vẫn còn vô vạn kiếp người đã không mang tấm lòng của họ ra để dối đãi với mọi người, đã vô tình đạp đổ đi những gì mà Trịnh đã tâm huyết nó suốt mấy mươi năm qua....Bởi thế cho nên em đã luôn nghĩ rằng những ai yêu nhạc Trịnh đều là những con người có một tấm lòng thanh sạch, bởi họ hiểu được trong từng câu nói, từng lời ca hay kể cả những triết lý mà người đời vỗn dĩ hay gọi là „ dạy đời“ của Trịnh bao giờ cũng toát lên một cái gì đó rất thanh cao, điềm đạm và nhân từ...</font></p> <p><font size="4" face="Times New Roman"></font></p> <p><font size="4" face="Times New Roman">Em không còn nhớ rõ em đến với nhạc Trịnh và bắt đầu yêu nó tự khi nào, nhưng dễ cũng phải đến 7-8 năm rồi đó. Em đến với Trịnh cũng thật tình cờ như ngày xưa chúng ta đến với nhau, một người bạn của cậu khi từ Hà Nội về thăm quê em đã mang theo một chiếc đĩa hát của Trịnh. Trong bữa ăn trưa hôm đó , cả nhà cùng ngồi ăn cơm và nghe nhạc Trịnh. Ngày đó em còn quá bé, chỉ loáng thoáng nghe mẹ nói về Khánh Ly – người phụ nữ sinh ra để hát nhạc Trịnh và em bật khóc ngon lành khi nghe tiếng nhạc vọng lên:</font></p> <p><font size="4" face="Times New Roman"></font></p> <p><strong><em><font face="Times New Roman"><font size="4">...“ Hat bụi nào hóa kiếp thân tôi</font></font></em></strong></p> <p><strong><em><font face="Times New Roman"><font size="4">Để một mai tôi về làm cát bụi</font></font></em></strong></p> <p><strong><em><font face="Times New Roman"><font size="4">...</font></font></em></strong></p> <p><strong><em><font face="Times New Roman"><font size="4">Bao nhiêu năm làm kiếp con người</font></font></em></strong></p> <p><strong><em><font face="Times New Roman"><font size="4">Chợt một chiều tóc trắng như vôi</font></font></em></strong></p> <p><strong><em><font face="Times New Roman"><font size="4">Lá ứa trên cao rụng đầy</font></font></em></strong></p> <p><strong><em><font face="Times New Roman"><font size="4">Cho trăm năm vào chết một ngày „..</font></font></em></strong></p> <p><font size="4" face="Times New Roman"></font></p> <p><font size="4" face="Times New Roman">Ngày đó em còn quá nhỏ để có thể hiểu được những gì mà Trịnh gửi gắm qui những lời ca của mình , càng không hề có tham vọng muốn hiểu về ông, nhưng em đã bị ám ảnh bởi âm nhạc của ông. Để rồi mỗi lần buồn em lại mở nhạc Trịnh ra nghe, nhất là những ngày mưa....rồi em lại nhớ:</font></p> <p><font size="4" face="Times New Roman"></font></p> <p><strong><em><font face="Times New Roman"><font size="4">...“ Trời còn làm mưa</font></font></em></strong></p> <p><strong><em><font face="Times New Roman"><font size="4">Mưa rơi mênh mang</font></font></em></strong></p> <p><strong><em><font face="Times New Roman"><font size="4">Từng ngón tay buồn</font></font></em></strong></p> <p><strong><em><font face="Times New Roman"><font size="4">Em mang em mang</font></font></em></strong></p> <p><strong><em><font face="Times New Roman"><font size="4">Đi về giáo đường</font></font></em></strong></p> <p><strong><em><font face="Times New Roman"><font size="4">Ngày chủ nhật buồn</font></font></em></strong></p> <p><strong><em><span><font face="Times New Roman"><font size="4">Còn ai còn ai „....</font></font></span></em></strong></p> <p><span><font size="4" face="Times New Roman"></font></span></p> <p><span><font face="Times New Roman"><font size="4">Trước nhà em ngày xưa có một chiếc loa phóng thanh, cứ 5h sáng mỗi ngày một lời bài hát lại được vang lên từ chiếc loa phóng thanh như đánh thức mọi người dậy để bắt đầu một ngày mới. Mãi sau này lớn hơn một chút em mới biết đó là bài Huyền Thoại Mẹ của Trịnh với những lời ca thật trữ tình viết về mẹ, để rồi bây giờ khi đang sống ở phương trời nơi đất khách, em lại quằn quại trong nỗi nhớ mẹ em:</font></font></span></p> <p><span><font size="4" face="Times New Roman"></font></span></p> <p><strong><em><span><font face="Times New Roman"><font size="4">…” Mẹ là gió mong manh</font></font></span></em></strong></p> <p><strong><em><span><font face="Times New Roman"><font size="4">Trên đời con thầm lặng</font></font></span></em></strong></p> <p><strong><em><span><font face="Times New Roman"><font size="4">Trong câu hát thanh bình</font></font></span></em></strong></p> <p><strong><em><span><font face="Times New Roman"><font size="4">Mẹ làm gió mong manh</font></font></span></em></strong></p> <p><strong><em><span><font face="Times New Roman"><font size="4">…</font></font></span></em></strong></p> <p><strong><em><span><font face="Times New Roman"><font size="4">Mẹ là nước chứa chan</font></font></span></em></strong></p> <p><strong><em><span><font face="Times New Roman"><font size="4">Trôi giùm con phiền muộn</font></font></span></em></strong></p> <p><strong><em><span><font face="Times New Roman"><font size="4">Cho đi mãi trong long</font></font></span></em></strong></p> <p><strong><em><span><font face="Times New Roman"><font size="4">Mẹ chìm dưới gian nan”..</font></font></span></em></strong></p> <p><span><font size="4" face="Times New Roman"></font></span></p> <p><font face="Times New Roman"><font size="4"><span>Đã có rất nhiều ca sĩ hát thành công những ca khúc của Trịnh, vậy mà em lại chỉ muốn nghe Khánh Ly hát…chỉ riêng Khánh Ly mà thôi. Nếu không phải là Khánh Ly thì em thấy nó thiếu một cái gì đó….có lẽ cách cảm nhận của em về Trịnh có hơi khác lạ một chút, nhưng em mặc kệ….dù sao hồi còn ở nhà em vẫn luôn nghe và cảm nhận âm nhạc của ông theo một cách của riêng em và chỉ mình em biết. </span><span>Thế là đủ rồi….</span></font></font></p> <p><span><font size="4" face="Times New Roman"></font></span></p> <p><span><font face="Times New Roman"><font size="4">Em không biết vì đâu và vì lẽ nào mà Trịnh lại có thể viết lên được nhưng lời ca nồng nàn đến như vậy, có đôi khi em hóa mình trong những lời nhạc của ông. Còn nhớ ngày trước khi em rời quê hương sang xứ người du học, em cứ tua đi tua lại đoạn nhạc trong bài thơ « Biển Nhớ « của ông :</font></font></span></p> <p><span><font size="4" face="Times New Roman"></font></span></p> <p><strong><em><span><font face="Times New Roman"><font size="4">… » Ngày mai em đi</font></font></span></em></strong></p> <p><strong><em><span><font face="Times New Roman"><font size="4">biển nhớ tên em gọi về</font></font></span></em></strong></p> <p><strong><em><span><font face="Times New Roman"><font size="4">gọi hòn liễu rũ lê thê</font></font></span></em></strong></p> <p><strong><em><span><font face="Times New Roman"><font size="4">gọi bờ cát trắng đêm khuya “…</font></font></span></em></strong></p> <p><span><font size="4" face="Times New Roman"></font></span></p> <p><span><font face="Times New Roman"><font size="4">Và cho đến tận bây giờ, trên quê hương dấu yêu em biết vẫn có nhiều người bạn vẫn mãi gọi tên em về.</font></font></span></p> <p><span><font size="4" face="Times New Roman"></font></span></p> <p><span><font face="Times New Roman"><font size="4">Anh còn nhớ trong một lần nói chuyện em có hỏi anh vì sao ngày ấy anh lại “ đến” với em không ? Anh bảo: “ Vì anh thấy em là người sống có tấm lòng, rất thông minh nhưng có một cái gì đó rất buồn. “ Anh có biết chăng, đó là nỗi buồn của Trịnh đó . Em là con bé sống nội tâm, đôi lúc thật yếu đuối và yếu mềm trước những lời nhạc của Trịnh, nhưng em vẫn có một bãn lĩnh để cân bằng cảm xúc, bởi em hiểu sự ủy mị bây giờ vẫn là một cái gì đó rất yếu thế. Nhưng những lúc cần em có thể rất mạnh mẽ,nhạc Trinh tuy buồn nhưng không bao giờ tuyệt vọng anh ạ. Trịnh dạy cho đời cách sống nhân từ, bỏ qua những tính toán đời thường . Em học được ở Trịnh quá nhiều điều, ví như:</font></font></span></p> <p><strong><em><span><font face="Times New Roman"><font size="4">“ Sống trên đời này chỉ có thân phận và tình yêu, thân phận thì hữu hạn mà tình yêu thì vô cùng. Nhưng là làm gì để tình yêu có thể cứu chuộc thân phận trên cây thập giá đời “</font></font></span></em></strong></p> <p><span><font size="4" face="Times New Roman"></font></span></p> <p><span><font face="Times New Roman"><font size="4">hay bởi những điều tưởng chừng như đơn giản mà không hề giản đơn chút nào, đó là:</font></font></span></p> <p><span><font size="4" face="Times New Roman"></font></span></p> <p><strong><em><span><font face="Times New Roman"><font size="4">“ Đời sống vốn không bất công, người giả trong tình yêu thế nào cũng thiệt. Người thật thế nào cũng được đền bù “</font></font></span></em></strong></p> <p><span><font size="4" face="Times New Roman"></font></span></p> <p><span><font face="Times New Roman"><font size="4">Em vẫn luôn tin là như thế, dù có lúc cái thật của em vẫn luôn bị đời người chà đạp, lợi dụng nhưng em vẫn luôn tin vào những điều Trịnh nói, bởi thế nên từ những ngày đầu chúng ta quen nhau, em vẫn luôn nói với anh rằng:</font></font></span></p> <p><span><font size="4" face="Times New Roman"></font></span></p> <p><strong><em><span><font face="Times New Roman"><font size="4">“ Hãy cùng nhau sống tốt và chân thành với nhau anh nhé, để cho dù sau này giữa chúng ta không thể trở thành một thứ tình cảm nào đó thì chúng ta cũng không ân hận bởi chúng ta đã sống thật trọn vẹn, không giả dối và bon chen “…</font></font></span></em></strong></p> <p><span><font size="4" face="Times New Roman"></font></span></p> <p><span><font face="Times New Roman"><font size="4">Em biết từ ngày quen em, anh đã để ý đến nhạc Trịnh nhiều hơn, dù lúc buồn anh vẫn tìm đến với Rock nhiều hơn, anh bảo Rock có ý nghĩa lớn trong cuộc đời của anh, vậy mà có lần em trêu anh hỏi “ nếu giả sử sau này chúng ta thành một gia đình,ở nhà chỉ có một chiếc đài thì sẽ bật nhạc gì nghe đây ? “, anh bảo: “ anh nhường đài cho em nghe nhạc Trịnh, còn anh nghe Rock bằng MP3 Player”, lúc đó em buồn cười và thấy anh thật đáng yêu. Nhưng hôm nay anh lại dặn em một điều mà khi nghe xong em cứ ngỡ anh vừa hóa thân vào Trịnh:</font></font></span></p> <p><strong><em><span><font face="Times New Roman"><font size="4">“ Chúng ta sẽ sống hết mình vì nhau em nhé, rồi duyên phận sẽ chỉ cho chúng ta những lối rẽ của từng người…có thể là em, là anh hay bất kì một người nào khác, điều quan trọng là chúng ta không cảm thấy bị lừa dối mà chúng ta đã có một thời gian chờ đợi và dành tình cảm chân thật với nhau “</font></font></span></em></strong></p> <p><span><font face="Times New Roman"><font size="4">Cả anh và em chúng ta đều không biết duyên phận liệu có đưa bọn mình về bến yêu thương hay lơ lửng giữa cuộc đời, nhưng em vẫn luôn tin rằng mai sau, cho dù anh có là ai và em có ở địa vị nào, nếu có nhìn về quá khứ chúng ta không bao giờ phải thốt lên:</font></font></span></p> <p><span><font face="Times New Roman"><font size="4">“Thật sai lầm vì mình đã yêu thương người đó !”</font></font></span></p> <p><span><font size="4" face="Times New Roman"></font></span></p> <p><span><font face="Times New Roman"><font size="4">Anh biết không ? Nhạc Trịnh đã cứu sống tâm hồn em rất nhiều, em không cần mình được công nhận là một người am hiểu Trịnh hay là một fan cuồng nhiệt của Trịnh, nhưng em lại yêu vô cùng cái cảm giác được “ buồn đến tận cùng” nhưng vẫn không quên:</font></font></span></p> <p><font face="Times New Roman"><font size="4"><strong><em><span>“ Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng “</span></em></strong><span> của Trịnh.</span></font></font></p> <p><span><font face="Times New Roman"><font size="4">Em vẫn tự an ủi mình như thế và rồi em lại tự đứng lên sau những vấp ngã cuộc đời, sau những cay đắng mà như em hay nói “ hạnh phúc bao giờ cũng bắt đầu bằng những ngọt, bùi, cay đắng đúng không anh ?”</font></font></span></p> <p><span><font face="Times New Roman"><font size="4">Trịnh có lần viết <strong><em>: “ Đời người có bao nhiêu mà hững hờ “,</em></strong>phải rồi, cuộc đời này ngắn ngủi lắm đúng không anh ? Có thể ngày hôm nay ta còn sống, còn tồn tại….nhưng chắc gì ngày mai ta sẽ còn ở lại trên trần gian . Có phải Trịnh muốn nói ngày nào còn sống thì ta đừng bao giờ hững hờ và quay lưng lại với cuộc đời ? Con người sinh ra là để yêu thương và chính vì họ được yêu thương nên đã tồn tại . Em cũng luôn nghĩ rằng mình sinh ra trên đời là để sống tốt, để xứng đáng yêu và được yêu.</font></font></span></p> <p><span><font size="4" face="Times New Roman"></font></span></p> <p><strong><em><span><font face="Times New Roman"><font size="4">“ Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người</font></font></span></em></strong></p> <p><strong><em><span><font face="Times New Roman"><font size="4">Còn cuộc đời ta cứ vui</font></font></span></em></strong></p> <p><strong><em><span><font face="Times New Roman"><font size="4">Dù vắng bóng ai, dù vắng bóng ai « </font></font></span></em></strong></p> <p><span><font size="4" face="Times New Roman"></font></span></p> <p><span><font face="Times New Roman"><font size="4">Em còn nhớ cách đây không lâu có một người bạn đã ví em như « Đóa hoa vô thường » của Trịnh. Anh ấy bảo : « em rất gần mà rất xa, em hiện hữu mà chỉ hình dung. Cái vô thường là hiểu hết lẽ đời, là cái suốt đời đi tìm không có mà mình lại có cái không thể tìm. Em nhỏ bé, trẻ trung, nhưng em hiểu biết ( khác với từng trải ) và em có đủ tố chất của người con gái hiện đại : Mạnh mẽ, dịu dàng, đắm thắm và tràn trề nữ tính ! »</font></font></span></p> <p><span><font face="Times New Roman"><font size="4">Có quá cường điệu quá chăng khi người ta ví em với đóa hoa vô thường ấy ? Hay nên xem nó như là một niềm tự hào ? Em cũng không biết nữa, chỉ biết rằng lúc này đây em vẫn đang sống bằng tất cả trái tim, lý trí và tâm hồn nhiệt huyết của mình. Sống cho cuộc đời và cho những mai sau. Sống cho mình và cho những người mình yêu thương…</font></font></span></p> <p><span><font size="4" face="Times New Roman"></font></span></p> <p><span><font face="Times New Roman"><font size="4">Mình chia tay nhau trong nhẹ nhàng và em chẳng còn kịp nói với anh thêm một lần nữa về Trịnh, nhưng em đã sống , đã yêu và đã ra đi đúng như cách mà Trịnh đã dạy cho em. Không biết có phải vì đã làm được như thế không mà em thấy lòng mình thật bình yên. Có lúc em vẫn nghĩ về những điều và những ngày tươi đẹp đã đi qua, nhưng rồi sau đó em lại mỉm cười và bước tiếp. Em không cho mình gục ngã, em đã sống như chính là em không thể khác, dù có khi em chẳng giống hôm qua…Em đã bước tiếp chặng đường còn lại không có anh mà thấy lòng nhẹ tênh, nhẹ tênh như vạt cỏ chiều mà ngày xưa có lần mình từng nói rằng anh sẽ cưới em giữa đồi hoa cỏ may. Khi em nói « Mình chia tay anh nhé ? » nghĩa là em đã chấp nhận một sự thật, một sự thật mà ngay cả chính bản thân em cũng còn hoang mang, nhưng em biết đó là cách duy nhất để em bình yên và anh thanh thản. Em giữ lại cho riêng mình những yêu thương vụn vặt nhất, lấy nó làm hành trang bước vào đời. Rồi nụ cười sẽ lại hóng khô tất cả…Hạnh phúc này mất rồi thì sẽ có hạnh phúc khác. Em trân trọng những ngày đã qua và<span> </span>vẫn thích nghĩ rằng mình đã có một kho tàng thật quí báu, giữ cho mình những yêu thương nhất. Đằng sau những giọt nước mắt, những ngày buồn bã và những đêm thao thức với bao ý nghĩ như muốn bóp nghẹt trái tim mình, em đã hiểu rằng quá khứ dù có thể nào cũng là của mình. Hạnh phúc là em có quá khứ, có hiện tại và có tương lai và sống bao dung với nó. Và em đã mỉm cười thanh thản vì điều đó.</font></font></span></p> <p><span><font face="Times New Roman"><font size="4"></font></font></span></p> <p><span><font face="Times New Roman"><font size="4">Có bao giờ trong những phút chạnh lòng, anh nhớ đến Trịnh và những lời em nói ngày xưa với anh về người nhạc sĩ có ảnh hưởng rất lớn trong cuộc đời em không ?</font></font></span></p> <p><span><font size="4" face="Times New Roman"></font></span></p> <p><span><font face="Times New Roman"><font size="4">Đã gần 8 năm rồi kể từ ngày Trịnh mãi mãi ra đi, Trịnh ra đi để lại cho trái tim những người ở lại, những người yêu quí ông một nỗi buồn không bao giờ bù láp nổi . Trịnh nằm xuống nhưng tâm hồn ông, những triết lý sống của ông và những lời ca của ông vẫn sống mãi trong lòng của những người đã, đang và sẽ mãi yêu dòng nhạc của ông.</font></font></span></p> <p><span><font size="4" face="Times New Roman"></font></span></p> <p><span><font face="Times New Roman"><font size="4">Năm tháng qua đi nhưng tình yêu sẽ còn lại, mãi mãi….</font></font></span></p> <p><span><font size="4" face="Times New Roman"></font></span></p> <p><span><font face="Times New Roman"><font size="4">Hoàng Yến Anh</font></font></span></p> <p><span><font size="4" face="Times New Roman"></font></span></p> <p><span><font face="Times New Roman"><font size="4">PS : Bài viết này đã cũ, tình yêu và những lời tôi nói với anh về Trịnh cũng đã qua đi, nhưng tôi tin những yêu thương sẽ còn mãi ở lại cũng nhưTrịnh vẫn còn sống mãi ở trong tôi.</font></font></span></p>]]></description>
<pubDate>Mon, 20 Apr 2009 04:00:19 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[Viết cho bác Trịnh nhân ngày bác 70 tuổi...]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-kW1mcNwlaa.kOfYbVzU6?p=1021</link>
<description><![CDATA[<span style="color:rgb(255, 191, 128);">Hà Nội, 28/2/2009</span><br /><br />  <br />  <br />  <br />  <br />  <div style="text-align:right;color:rgb(255, 191, 128);"> Gửi bác Trịnh Công Sơn,<br />  Địa chỉ: miền Cát Bụi – chốn xa xăm cuối Trời<br />  </div> <br /> <span style="color:rgb(255, 191, 128);"> Hôm nay bác tròn 70 tuổi rồi bác nhỉ, ở dưới kia bác có tổ chức sinh nhật không ạ? Chắc thế nào bác với bác Văn Cao, bác Bùi Giáng… cũng sẽ ngồi lại với nhau uống rượu nhỉ. À, bác biết không, hôm nay có rất nhiều người tổ chức đêm nhạc mừng sinh nhật bác lắm nhé.</span><br /><br />  <br /> <span style="color:rgb(255, 191, 128);"> Cháu nhớ ngày này năm ngoái, cháu và bạn bè ngồi trong một quán nhỏ, cùng hát “Happy birthday”, cùng thổi nến, ăn bánh gatô, cùng hát những ca khúc của bác mừng sinh nhật bác... Vui lắm...</span><br /><br />  <br /> <span style="color:rgb(255, 191, 128);"> Nhưng… Những người bạn cùng ngồi với cháu trong quán nhỏ ấy năm ngoái hôm nay đã tổ chức một đêm nhạc tầm cỡ hơn, ở nhà văn hóa học sinh sinh viên, chỗ hồ Thiền Quang ấy, với số lượng người tham dự lên đến 300 người... Họ như những dòng sông nhỏ đã bỏ cháu mà đi theo con đường khác. Cháu chẳng chạy theo được...</span><br /><br />  <br /> <span style="color:rgb(255, 191, 128);"> Lại nhưng... Vâng, nhưng năm nay nay cháu cũng nhận được một lời mời... sẽ là một quán nhỏ ấm cúng mà cháu vẫn thích đến… Nhưng cháu sẽ không đi đâu cả bác ạ, cháu sẽ ngồi nhà, ngắm mưa, nhâm nhi cà phê, nghe cô Khánh Ly hát những bài hát bất hủ của bác, nếu hứng quá cháu sẽ hát theo. Cháu đón sinh nhật bác một mình thôi, cháu sẽ tìm đến một sự bình yên mà từ lâu cháu đã đánh mất, đó là ngồi nghe, ngồi hát và cảm nhận nhạc của bác một mình. Bấy lâu nay cháu hời hợt quá…</span><br /><br />  <br /> <span style="color:rgb(255, 191, 128);"> Đối với cháu, nhạc của bác không đơn thuần là âm nhạc, mà có điều gì đó rộng hơn, và cao hơn âm nhạc. Nhạc của bác là thơ, là tranh, là những triết lý sống, là niềm an ủi, là một chốn bình yên đến kỳ lạ… Nhờ nghe nhạc của bác, cháu học được rất nhiều điều, cháu biết cảm nhận vẻ đẹp của cuộc sống và biết yêu cuộc sống. Cháu hiểu rõ mình hơn. Cháu sống tình cảm hơn, tính cháu dịu lại, không còn đành hanh như trước.</span><br /><br />  <br />  <div style="text-align:center;color:rgb(255, 191, 128);"> <span style="color:rgb(253, 238, 224);">Trời cao đất rộng</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Một mình tôi đi</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Một mình tôi đi</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Đời như vô tận</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Một mình tôi về</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Một mình tôi về với tôi</span><br /><br />  </div> <br /> <span style="color:rgb(255, 191, 128);"> Nhưng mà bác ạ, nỗi buồn và nỗi cô đơn trong nhạc của bác mênh mang quá… và hình như thế mà nhiều người bảo “Nghe Trịnh riết rồi cũng buồn nhiều như Trịnh thôi, nỗi buồn của Trịnh sẽ ngấm vào mình, khó lòng thoát ra được.” Cái này hình như chẳng đúng đúng lắm bác ạ, cháu nghe, cháu cảm nhận được nỗi buồn của bác, cháu chợt nhận ra cháu cũng có nỗi buồn như thế, cháu khóc cùng bác, và bác như khóc cùng cháu. [Hình như lá thư trước cháu gửi cho bác cũng có câu này ] Như thế, đâu phải nhạc của bác làm cháu buồn mà nó chỉ giúp cháu nhận ra cái tôi của mình và nhìn rõ mình hơn thôi… Nhiều lần nghe những bài hợp tâm trạng mình quá, cháu đã khóc bác ạ. Cháu không khóc vì buồn. Không phải nhạc của bác làm cháu buồn đâu. Cháu khóc như một đứa trẻ bị ngã đau, được người lớn vỗ về an ủi…</span><br /><br />  <br />  <div style="text-align:center;color:rgb(255, 191, 128);"> <span style="color:rgb(253, 238, 224);">Đời sao im vắng</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Như đồng lúa gặt xong</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Như rừng núi bỏ hoang</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Người về soi bóng mình</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Giữa tường trắng lặng câm</span><br /><br />  </div> <br /> <span style="color:rgb(255, 191, 128);"> Đối với cháu, nhạc của bác luôn đứng ở vị trí số 1. Tên bác được đặt cho cả một dòng nhạc. Chắc chẳng bao giờ có một nhạc sỹ nào lại có thể sáng tác những bài hát hợp với tâm hồn cháu đến thế…</span><br /><br />  <br />  <br />  <br /> <span style="color:rgb(255, 191, 128);"> “Tuổi đá buồn” là bài hát mà cháu vẫn cho là định mệnh của mình.</span><br /><br /> <span style="color:rgb(255, 191, 128);"> Đóa hoa hồng cài lên tóc mây… Đóa hoa hồng vùi quên trong tay… Đóa hoa hồng tàn hôn lên môi…</span><br /><br /> <span style="color:rgb(255, 191, 128);"> Giờ cháu đã hiểu thế nào là ‘tuổi đá buồn” Đóa hoa hồng xưa giờ đã úa tàn, có nuối tiếc thì cũng đã muộn…</span><br /><br /> <span style="color:rgb(255, 191, 128);"> Người con gái yêu đời ngày xưa giờ đã thành gỗ đá</span><br /><br /> <span style="color:rgb(255, 191, 128);"> Bài hát này như kể về một quãng đời của cháu vậy. Cháu cứ có suy nghĩ ngốc nghếch rằng bài này là bác viết cho cháu…</span><br /><br /> <span style="color:rgb(255, 191, 128);"> Trong phòng cháu bây giờ cạnh những bức ảnh của bác và cô Khánh Ly, cháu dán lên tường bức thư pháp <span style="color:rgb(253, 238, 224);">&quot;Tuổi buồn như lá, gió mãi cuốn đi, quay tận cuối trời&quot;</span> do một người bạn cháu viết tặng... À nhưng bức này bạn cháu có lỡ tay viết sai một chút bác ạ.<br /> <br /> </span><div style="text-align:center;"><a href="http://s142.photobucket.com/albums/r86/Katty2805/?action=view&amp;current=Destiny-1.jpg" target="_blank"><img src="http://i142.photobucket.com/albums/r86/Katty2805/Destiny-1.jpg" alt="Photobucket" border="0"/></a><br /></div>  <br />  <br />  <br />  <br />  <br />  <div style="text-align:center;color:rgb(255, 191, 128);"> <span style="color:rgb(253, 238, 224);">Đi về đâu hỡi em</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Khi trong lòng không chút nắng</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Giấc mơ đời xa vắng</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Bước chân không chờ ai đón</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Một đời em mãi lang thang</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Lòng lạnh băng giữa đau thương</span><br /><br />  <br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Em về đâu hỡi em</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Hãy lau khô dòng nước mắt</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Đời gọi em biết bao lần</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Đời gọi em về giữa yêu thương</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Để trả em ngày tháng êm đềm</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Trả lại nắng trong tim</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Trả lại thoáng hương thơm</span><br /><br />  <br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Em về đâu hỡi em</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Có nghe tình yêu lên tiếng</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Hãy chôn vào quên lãng</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Nỗi đau hay niềm cay đắng</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Đời nhẹ nâng bước chân em</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Về lại trong phố thênh thang</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Bao buồn xưa sẽ quên</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Hãy yêu khi đời mang đến</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Một cành hoa giữa tâm hồn.</span><br /><br />  </div> <br /> <span style="color:rgb(255, 191, 128);"> Đã có một thời gian, trong cơn tuyệt vọng, cháu đã muốn bỏ cuộc đời này mà đi, nhưng rồi nghe bài này cháu đã từ bỏ ý định ấy. Đó là cả một câu chuyện dài...</span><br /><br />  <br />  <br />  <br /> <span style="color:rgb(255, 191, 128);"> Trong “Lời thiên thu gọi”, mọi thứ mênh mang quá… ta chẳng thể biết nơi ta phải đến là đâu… chẳng biết đâu là khởi đầu, chẳng biết đâu là kết thúc… ta vẫn mãi lênh đênh…</span><br /><br />  <br />  <br />  <br />  <div style="text-align:center;color:rgb(255, 191, 128);"> <span style="color:rgb(253, 238, 224);">Ta thấy em</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Trong tiền kiếp</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Với cọng buồn cỏ khô</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Ta thấy em</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Đang ngồi khóc</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Khi rừng chiều đổ mưa</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> …</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Ta thấy em</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Trong tiền kiếp</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Với mặt trời lẻ loi</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Đang ngồi hát</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Khi rừng về nhiều mây</span><br /><br />  </div> <br /> <span style="color:rgb(255, 191, 128);"> Cháu thấy mình giống cô gái kia quá, cháu cũng dễ buồn, dễ vui như thế… Buồn vì những điều vu vơ, và vui cũng vì những điều tưởng như rất nhỏ nhặt… Đang buồn đấy, nhưng có thể vui ngay được... Đang vui đấy, nhưng nỗi buồn lại có thể đến rất nhanh...</span><br /><br />  <br />  <br />  <br />  <div style="text-align:center;color:rgb(255, 191, 128);"> <span style="color:rgb(225, 196, 168);"><span style="color:rgb(253, 238, 224);">Tôi như con chim buồn</span></span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Bay về lúc chiều hôm</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Thôi quên đi thiên đường</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> một đời tôi mãi tìm</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Tôi như con chim bệnh</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> thiếu hạnh phúc trần gian</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Có những tháng mùa Đông</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> ngồi khóc rất âm thầm</span><br /><br />  <br /> <span style="color:rgb(225, 196, 168);"> <span style="color:rgb(253, 238, 224);">Tôi như chim ưu phiền</span></span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> bay về cuối dòng sông</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Con sông mang tin buồn</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Nằm chờ những đoá hồng</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Tôi con chim vô vọng</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Linh hồn rất mỏng manh</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> Trong tim tôi có lần</span><br /><br /> <span style="color:rgb(253, 238, 224);"> một mùa ôi rất lạnh</span><br /><br />  </div> <br /> <span style="color:rgb(255, 191, 128);"> Cháu rất hay có những cảm xúc kỳ lạ mà cháu chẳng thể gọi tên hay định nghĩa được... Đôi khi cháu băn khoăn tự hỏi về sự tồn tại của mình, cháu thực sự là ai, và có những gì trong trái tim cháu? Chắc chắn cháu sẽ không bao giờ tìm được câu trả lời nếu không nghe nhạc của bác.</span><br /><br /> <span style="color:rgb(255, 191, 128);"> Và chẳng hạn như bài này nữa, nó giúp cháu nhìn rõ mình hơn nhiều lắm, bác ạ. Cháu cũng thấy mình như con chim nhỏ cô đơn kia...Cũng khát khao hạnh phúc, cũng mong ước tìm được thiên đường... Và cũng có nhiều khi, tim cháu cũng trở nên buốt lạnh như thế... </span><br /><br />  <br />  <br />  <span style="color:rgb(0, 255, 255);">Katty</span><br /><br /> <span style="color:rgb(0, 255, 255);">http://360.yahoo.com/starrynight2805</span><br /><br />]]></description>
<pubDate>Sun, 01 Mar 2009 05:26:12 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[Mừng sinh nhật 70 của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn...]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-kW1mcNwlaa.kOfYbVzU6?p=1016</link>
<description><![CDATA[<div align="right"><font size="3"><em><font color="#0060bf"><font face="Times New Roman">Tp.HCM, 0 giờ 2 phút ngày 28/02/2009...</font></font></em></font><br /><br /> </div><font size="3"><br /><br /> </font><div align="center"><font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Những hẹn hò từ nay khép lại</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Thân nhẹ nhàng như mây...</em></font></font></font><br /></div><font size="3"><br /> <br />   <font color="#0060bf"><font face="Times New Roman">Bác đã viết như thế... và có lẽ, không ai hát câu hát ấy hay hơn bác... thế rồi... đám mây là bác khuất vào triền núi kia, yên nằm mãi mãi. Nhưng ở nơi đó, bác có biết nơi đây còn thật nhiều bông hoa đời vẫn hẹn hò cùng những hạt mưa âm nhạc tuôn đổ từ mây xưa là bác mặc cho bốn mùa vẫn đi qua nhiều bận...</font></font><br />   <br />   </font><div align="center"><font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Không hẹn mà đến</em></font></font></font><br /> <br /><font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Không chờ mà đi</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Bốn mùa thay lá</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Thay hoa thay mãi đời ta...</em></font></font></font><br /><br /></div><font size="3">   <font color="#0060bf"><font face="Times New Roman">Bốn mùa vô tư là thế, bốn mùa sinh ra, lớn lên, sống cuộc đời mình rồi lặng lẽ nghỉ ngơi chờ vòng luân hồi kế tiếp. Bốn mùa đâu biết rằng mỗi bước đi của nó lại dậy lên trong đời những đổi thay. Và mây, mây vẫn lặng thầm bay cùng bốn mùa, cùng những chuân chuyên của đời...</font></font><br />   <br />   </font><div align="center"><font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Ngoài hiên mưa rơi rơi</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Buồn dâng lên đôi môi</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Buồn đau hoen ướt mi ai rồi...</em></font></font></font><br /></div><font size="3"> <br />   <font color="#0060bf"><font face="Times New Roman">Hôm nao, mây bất chợt dừng những bước phiêu du, mi ai ướt cay làm hồn mây ướt lạnh, mây vương vào đời những giọt giai điệu đầu tiên để thấm ướt đôi mi cuộc đời. Từ đó, mây biết rằng...</font></font><br />   <br />   </font><div align="center"><font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ...</em></font></font></font><br /></div><font size="3"> <br />   <font color="#0060bf"><font face="Times New Roman">Mây từ giã những nhịp bay hững hờ, mây khoan thai Nghe Tiếng Muôn Trùng, mây tiếc nuối Một Giòng Sông Đã Qua Đời và mây nhận ra đời thật buồn...</font></font><br />   <br />   </font><div align="center"><font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Nghe trăm tiếng ngậm ngùi</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Nghe lăng miếu trùng vây</em></font></font></font><br /><br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Nghe xa cách cuộc đời</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Nghe hoang phế cạnh đây...</em></font></font></font><br /></div><font size="3"> <br />   <font color="#0060bf"><font face="Times New Roman">Gió kể mây nghe câu chuyện đời gian khổ, gió thổi vào mây khói lửa chiến tranh để lòng mây đau đáu một niềm...</font></font><br /><br />   </font><div align="center"><font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Cho tôi đi xây lại chuyện tình</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Cho tôi đi nâng dậy hòa bình</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Cho tôi đi qua tận gập ghềnh</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Nhìn giòng máu trong tim anh</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Cho tôi xin tay mẹ nồng nàn</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Cho tôi nghe chân trẻ rộn ràng</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Cho quê hương giấc ngủ thật hiền</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Rồi từ đó tôi yêu em...</em></font></font></font><br /></div><font size="3"> <br />   <font color="#0060bf"><font face="Times New Roman">Gió kể mây nghe câu chuyện tình...</font></font><br />   <br />   </font><div align="center"><font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Đi nhẹ vào đời thầm thì gót chân</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Em gọi nụ hồng vừa tàn cuối sân</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Nghe tình chợt buồn trong lá xôn xao</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Để mùa xuân sau mua riêng tình sầu...</em></font></font></font><br /><br /></div><font size="3"> <br />   <font color="#0060bf"><font face="Times New Roman">Gió thổi vào mây nguồn yêu thương bỏng cháy rồi lặng lẽ ra đi để mây mãi ngẩn ngơ một Diễm Xưa yêu dấu, để mây ôm trọn trong tim một Biển Nhớ mênh mông...</font></font><br />   <br />   </font><div align="center"><font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Mưa vẫn hay mưa trên hàng lá nhỏ</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Buổi chiều ngồi ngóng những chuyến mưa qua</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Trên bước chân em âm thầm lá đổ</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Chợt hồn xanh buốt cho mình xót xa...</em></font></font></font><br /><br /></div><font size="3"> <br />   </font><div align="center"><font size="3"><em><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman">Hôm nao em về</font></font></em></font><br /><br />   <font size="3"><em><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman">Bàn tay buông lối ngỏ</font></font></em></font><br /> <br />   <font size="3"><em><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman">Đàn lên cung phím chờ</font></font></em></font><br /><br />   <font size="3"><em><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman">Sầu lên đây hoang vu...</font></font></em></font><br /><br /></div><font size="3"> <br />   <font color="#0060bf"><font face="Times New Roman">Mây buồn, mây trôi mãi... Mây biết đời Cát Bụi nhưng sao mây mãi lận đận Một Cõi Đi Về, dẫu Hạ Trắng mà vẫn mãi Gọi Tên Bốn Mùa về cùng hát lời Hãy Yêu Nhau Đi... Yêu nhau đi dù tình có Tiến Thoái Lưỡng Nan khi một Đêm Thấy Ta Là Thác Đổ... Yêu nhau đi dù mai kia tình có Phôi Pha, rồi tình Như Cánh Vac Bay để lại ta Bên Đời Hiu Quạnh tự vấn Còn Ai Có Ai... Yêu nhau đi dù mai kia Em Đi Bỏ Mặc Con Đường để lại ta Chiều Một Mình Qua Phố âm thầm Nhìn Những Mùa Thu Đi khi những hạt Nắng Thủy Tinh vội tắt để lại trong ta xót xa một Chiếc Lá Thu Phai và màn đêm vang trong ta Lời Buồn Thánh khiến ta mãi nhớ nhung Quỳnh Hương đã xa... Yêu nhau đi dù tình yêu ấy chỉ Để Gió Cuốn Đi, rồi môt hôm trong Tuổi Đá Buồn ta chợt nhận ra, Hôm Nay Tôi Nghe một Tình Khúc Ơ Bai và ta Ngẫu Nhiên tự hỏi Này Em Có Nhớ, tự hỏi Em Còn Nhớ Hay Em Đã Quên... Em có Nhớ Mùa Thu Hà Nội, có nhớ Đoản Khúc Thu Hà Nội ta đã hát cho em nghe... </font></font><br />   <br />   </font><div align="center"><font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Còn hai con mắt khóc người một con.</em></font></font></font><br /><br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Còn hai con mắt một con khóc người.</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Con mắt còn lại nhìn cuộc đời tôi.</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Nhìn tôi lên cao nhìn tôi xuống thấp.</em></font></font></font><br /><br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Con mắt còn lại nhìn cuộc tình phai.</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Tình trong hai tay một hôm biến mất.</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Con mắt còn lại là con mắt ai.</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Con mắt còn lại nhìn tôi thở dài...</em></font></font></font><br /></div><font size="3"> <br />   <font color="#0060bf"><font face="Times New Roman">Mây vương trong mình chất nghệ sĩ nhạy cảm với đời, mây thu vào thân bao giọt nước mắt của đời mà tâm mây buồn đến lạ... Đời buồn có chắc buồn đến thế nhưng thân mây luôn nặng trĩu những trăn trở, nhưng trăn trở khiến mây siết bao yêu đời, những trăn trở khiến mây không ngừng Ru Tình bằng câu Tự Tình Khúc yêu thương...</font></font><br />   <br />   </font><div align="center"><font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Tôi đi tìm ngày tìm đêm lâu dài</em></font></font></font><br /><br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Một hôm thấy được đời tôi</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Tôi yêu mọi người cỏ cây</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Muôn loài làm sao yêu hết cuộc đời...</em></font></font></font><br /><br /></div><font size="3"> <br />   <font color="#0060bf"><font face="Times New Roman">Làm sao yêu hết cuộc đời, làm sao san sẻ trọn tình yêu để đời vơi đi những ưu tư, để nắng tươi màu nắng mà không chói chang buồn thương, để mưa xanh màu mưa mà không lạnh lẽo giọt sầu...</font></font><br /><br />   </font><div align="center"><font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Nếu thật hôm nào tôi phải đi</em></font></font></font><br /><br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Tôi phải đi ôi bao nhiêu điều chưa nói cùng</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Với bình minh hay đêm khuya và từng trưa nắng</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Bao nhiêu sen xanh sen hồng</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Với dòng sông hay anh em và những phố phường</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Chắc lòng rất khó bình an...</em></font></font></font><br /></div><font size="3"> <br />   <font color="#0060bf"><font face="Times New Roman">Câu hỏi sao khó quá. Thôi thì mây chỉ xin nhẹ nhàng gom nắng buồn vào câu ca, gom mưa sầu vào điệu nhạc để sẻ san với đời. Mây xin lặng lẽ Rơi Lệ Ru Người cho đời nở những Đóa Hoa Vô Thường và mãi Ru Em Từng Ngón Xuân Nồng...</font></font><br />   <br />   </font><div align="center"><font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em>Còn lời ru mãi còn lời ru này</em></font></font></font><br /> <br />   <font size="3"><font color="#ff007f"><font face="Times New Roman"><em> Ngàn năm ru hoài ngàn đời ru ai...</em></font></font></font><br /></div><font size="3"> <br />   <font color="#0060bf"><font face="Times New Roman">Mây bay mãi rồi cũng đến ngày khuất xa vào ngọn núi hư vô, chỉ còn đó trong đời lời ru ngàn đời mãi nâng niu cuộc sống mến thương, để bốn mùa mãi trôi và suối nguồn âm nhạc không ngừng đổ tuôn. Và một hôm nao, những bông hoa đời lại hẹn hò cùng những âm giai ngọt ngào ấy...</font></font></font> <span style=""></span><br /> <br /> <div style="text-align:right;"><font><font size="3"><a style="color:rgb(255, 255, 255);" href="http://ueh.vn/for@um/member.php?u=373">Wild Angel</a></font><br /><br /> <font size="2"><span style="color:rgb(255, 255, 255);">Nguồn http://ueh.vn/for@um/showthread.php?t=8578</span></font><br /><br /> </font></div>]]></description>
<pubDate>Sat, 28 Feb 2009 17:27:13 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[Về những dòng sông..]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-kW1mcNwlaa.kOfYbVzU6?p=1006</link>
<description><![CDATA[<div><font color="#ffdfbf"></font></div><div align="center"><font color="#ffdfbf"><img border="0" src="http://www.danong.com/data/2007/05/04/20305975_1.jpg?ID=5/4/2007 8:30:59 PM"/>  </font></div><div><font color="#ffdfbf">...Cũng có lúc dòng sông cạn những chẳng vì thế mà dòng sông lo âu, rồi toan tính tích lũy nước cho mình. Từ quá khứ, xuôi nguồn vào tương lai, nước làm thành dòng sông và dòng sông lưu giữ nguồn nước. Và tình yêu cũng vậy, con người được tạo nên từ tình yêu và từ tình yêu cũng tạo nên cuộc sống cho con người. Từ ý nghĩ đó, dòng sông vào đời tự do nhưng gần gủi và gắn bó với nhau. <br />Đặt cuộc đời trước dòng sông. Ta xin dòng sông cho cuộc đời một lần nhìn rõ mặt mình trong ý nghĩ ấy. Vào mùa nước lũ dòng sông cuồn cuộn đưa nước xuôi đồng bằng, mênh mông chân trời khi bình minh rải ánh sáng, lấp lánh rừng bạc vào mùa trăng thượng tuần huyền ảo. Thế nhưng tháng hạ nắng hanh, dòng sông vơi dần, nước cạn cho phơi bờ cát lở. Trong cuộc đời, có những khúc sông mà ngày tháng sóng nước chơi vơi cũng trong cuộc đời, không vắng những mùa khô cạn nước. Cuộc sống của ai cũng vậy thôi, hễ có ngày sai mùa trái chín, thì cũng có những ngày khô khan lá rơi. Có những mảnh đời nghèo khó và cũng có những khúc đường đầy đủ. Lúc vơi bờ cát lở là khi túng thiếu đưa mùa gian nan chín tới, là lúc buồn bã gọi lòng trống trải đi về. (GCblog đã viết) <br /></font><br /><font color="#ff80bf">Hình ảnh dòng sông thân thuộc và bình dị vốn được đi vào thi ca từ lâu, xin một lần điểm lại những tác phẩm của TCS có ẩn hiện hình ảnh dòng sông trong đó: <br /></font><br /><font color="#ffffff">Ta hãy bắt đầu từ ca khúc “ Lời của dòng sông” tác giả viết: “dòng sông đêm thắp nến, mặt trời quên dấu chim” Hình ảnh mặt nước sông đêm phản chiếu lung linh ánh đèn thành phố ấy ai cũng nhìn thấy nhưng để nói lên bằng nghệ thuật ẩn dụ dòng sông thắp nến thì chưa ai nói được, nhưng đó chỉ là cảm nhận ban đầu bằng thị giác, hãy nghe ông nói về dòng sông như một nhà thông thái sống lâu, biết nhiều, thấu đạt nhiều lẽ vô thường trong trời đất: “ người tìm về dòng sông, hỏi thăm về đời mình…” <br /><br />Trong thời chiến nổi đau khi nhìn thấy quê hương bị tàn phá bởi bom đạn thường ám ảnh Trịnh công Sơn cả trong giấc ngủ, ông thường gặp ác mộng vào ban đêm “ tôi thường rơi vào cơn hôn mê trước giấc ngủ . ở biên giới đó tôi hoảng hốt thấy mình lơ lửng giữa sự sống và cái chết.Những giây phút như thế vồ chụp lấy tôi mỗi đêm khi quanh tôi mọi người đã yên ngủ. Và tôi đã đau đớn nhận ra rằng, có lẽ cuộc đời đã cho ta lắm ngày bất hạnh” (Lời tựa trong tập nhạc “ Tự tình khúc” ) <br /><br />Dòng sông quặn đau vì bom đạn tàn phá quê hương, mang dáng dấp một bà mẹ Việt Nam héo hon đau khổ …Nhưng ta cũng biết nhạc Trịnh công Sơn đâu chỉ có một chủ đề phản chiến, ông cũng có nhiều ca khúc ca ngợi cuộc đời mà ông yêu thương hết mình, dù có là tình yêu thương của tên tuyệt vọng-ở đó hình ảnh dòng sông rất đẹp trong sự so sánh rất sáng tạo của ông: “ Con sông là thuyền, mây xa là buồm”… “những dòng sông nối đôi tay liền với biên khơi..” (Bốn mùa thay lá) <br />Đọc câu hát dường như ta thấy nhạc sĩ đang đứng trên núi cao nhìn xuống phong cảnh bên dưới, một phát hiện rất lý thú về thế giới thiên nhiên tươi đẹp mà ta đang sống nhưng nhiều khi vì bận bịu công việc mà ta lãng quên nó .Đôi khi dòng sông trong ca từ của Trịnh công Sơn như một biểu tượng của triết lý: Dòng sông như một chứng nhân lịch sử, như một sự tuần hoàn vô tận của cuộc sống, như một dòng trôi mãi mãi không ngừng nghỉ của thời gian mà so với cuộc đời của con người chỉ là một khoảnh khắc thật nhỏ bé, vô nghĩa “ ngồi bên dòng sông nhớ đời mình, một trăm năm sau mãi ngủ yên, khi ngàn lá vẫn còn xanh, khi đời sống vẫn bình yên” (Ngồi bên dòng sông) <br /><br />Dòng sông cũng là biểu tượng về cội nguồn của dân tộc, như dòng lịch sử đất nước để ta chiêm nghiệm lại quá khứ hào hùng của dân tộc mình: “ Một ngày mùa đông, một người Việt Nam ra bên dòng sông nhớ về cội nguồn, nhớ về đoạn đường từ đó ra đi, nhớ về biển rộng, thuyền ghe lướt sóng, nhớ về nghìn trùng nòi giống của chim” (Ngụ ngôn mùa đông ). Sông cùng với núi cũng là biểu tượng của chân lý không gì thay đổi được, đó là câu thành ngữ: “sông cạn đá mòn” mà chúng ta không xa lạ gì, Trịnh công Sơn cũng đã đưa thành ngữ này vào ca từ của ông như một cách vận dụng văn học dân gian mà các nhà nghệ sĩ lớn thường làm: “ sông cạn đá mòn ….làm sao, làm sao ta gặp được nhau…” (Tình khúc ơ bai) <br /><br />Nói đến tình khúc: đó cũng là một chủ đề lớn trong nhạc Trịnh công Sơn .Sống trong đời ai mà không có tình yêu, nghệ sĩ càng cần tình yêu hơn vì đó là nguồn cảm hứng sáng tác từ muôn đời nay của nhân loại, vậy trong mảng đề tài này hình ảnh dòng sông của Trịnh công Sơn được ví von ra sao? “ Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ, ôi những dòng sông nhỏ, lời hẹn thề là những cơn mưa” ( Tình xa ) Dòng sông luôn trôi mãi nên nó thường gợi lên sự ra đi, sự chia ly, bắt đầu từ suối khe trong rừng sâu nó bỏ đi ra biển lớn và nước thì chảy xuôi không bao giờ quay lại giống như những người tình lần lượt đi qua đời ta “Người đi qua đời tôi, không nhớ gì sao người…” <br /><br />Nhưng đôi khi ta thấy dòng sông “bị” ví như kẻ ở lại, kẻ chờ đợi với dòng sông tuy vẫn chảy miệt mài trong lòng sông nhưng thân mình sông thì vẫn mãi còn đấy nên so với trăng thì: “ con sông là quán trọ và trăng là tên lãng du…” Đối với trăng thì sông là kẻ ở lại vì thế sông mới lên tiếng trách móc: “ trăng ơi trăng rất tệ, mày đi nhớ chóng về” (Biết đâu nguồn cội ) Với nghệ thuật nhân hoá Trịnh công Sơn đã mang lại cho bài hát một phong cách hồn nhiên, nhí nhảnh rất dễ thương và mới lạ. Cũng tương tự như thế đối với con người, sông cũng là kẻ ở lại: “ Đôi chân ta đi sông còn ở lại” (Một cỏi đi về) vì vậy nên khi xa quê hương người ta hay nhớ về con sông quê hương <br /><br />Dòng sông trong nhạc Trịnh công Sơn còn được xem như là một cuộc tình nên khi cuộc tình đó đi qua ông bèn thốt lên: “Có một dòng sông đã qua đời” (Lời của bài hát trùng tên) Dù người tình đã ra đi nhưng tâm hồn nghệ sĩ vẫn rất độ lượng, không bao giờ oán trách, hận thù mà vẫn cảm tạ những khoảng khắc hạnh phúc mà người tình đã mang đến cho ta (Tạ ơn ) “ Dù đến rồi đi, tôi vẫn xin tạ ơn người…Qua con sông nhớ người đã xa…” lại một lần nữa hình ảnh dòng sông như một nhắc nhở về cuộc tình <br /><br />Dòng sông trong nhạc Trịnh công Sơn còn được xem như là một cuộc tình nên khi cuộc tình đó đi qua ông bèn thốt lên: “Có một dòng sông đã qua đời” (Lời của bài hát trùng tên) Dù người tình đã ra đi nhưng tâm hồn nghệ sĩ vẫn rất độ lượng, không bao giờ oán trách, hận thù mà vẫn cảm tạ những khoảng khắc hạnh phúc mà người tình đã mang đến cho ta (Tạ ơn ) “ Dù đến rồi đi, tôi vẫn xin tạ ơn người…Qua con sông nhớ người đã xa…” lại một lần nữa hình ảnh dòng sông như một nhắc nhở về cuộc tình. <br /></font><br /></div> <div> <p></p><a href="http://360.yahoo.com/giangcoi307"><font color="#ff007f">GCblog</font></a> </div>]]></description>
<pubDate>Sun, 15 Feb 2009 04:01:43 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[Tin Vào Chính Mình]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-kW1mcNwlaa.kOfYbVzU6?p=1000</link>
<description><![CDATA[<span><font face="Verdana, Arial, Sans Serif"><p><font color="#40a0ff" size="1"><span> </span></font></p></font><span style="background-image:none;"><div><font size="2" face="Verdana, Arial, Sans Serif"><span><font color="#ffffff"><div style="text-align:right;"><strong><em>Trịnh Công Sơn</em></strong></div></font></span></font></div> <div><font size="2" face="Verdana, Arial, Sans Serif"><span><font color="#40a0ff">Tiếng nói thầm kín của một người nhiều khi suốt cuộc đời không thể nào bày tỏ. Có khi bày tỏ được thì cũng là những tiếng nói dở dang. Có người giấu bặt. Tôi chưa hề quên cái hiệu lệnh muôn đời: &quot;Cái ta đáng ghét&quot; Tuy nhiên trong cuộc sống thường nhật nơi đây, ngoài những ngày hét la to đầy nộ khí, vẫn có những giây phút lui về muốn thở than. Phải chăng thở than cũng là niềm bí ẩn của con người. <br /><br />Mỗi đời sống ẩn giấu một định mệnh. Có những định mệnh đời đời là cây kếim sắc. Một đôi lần trong giấc mơ tôi, bừng lên những ánh thép đó. Nhưng tôi biết rõ ràng rằng tôi chỉ là một loài chim nhỏ hót chơi trên đầu những ngọn lau. Không ai muốn mình là kẻ tuyệt vọng. Nhưng tôi tự nguyện làm tên tuyệt vọng. Bởi nhiều khi sớm mai tôi thức dậy không thấy được hoa quả khai sinh trong trái tim người. <br /><br />Tôi lại biết thêm rằng, dù là người chiến thắng hay chiến bại, suốt cuộc đời cũng không thể vui chơi. Hạnh phúc đã ngủ yên trong ngăn kéo của quên lãng. <br /><br />Tôi không bao giờ nhầm lẫn về sự khổ đau và hạnh phúc. Nhưng tôi thường rơi vào cơn hôn mê trước giấc ngủ. Ở biên giới đó tôi hoảng hốt thấy mình lơ lửng giữa sự sống và cái chết. Những phút giây như thế vồ chụp lấy tôi mỗi đêm. Khi quanh tôi, mọi người đã yên ngủ. Và tôi đau đớn nhận ra rằng, có lẽ cuộc đời đã cho ta lắm ngày bất hạnh. <br /><br />Mỗi ngày sống tới, mỗi ngày tôi thấy đời sống nhỏ nhắn thêm. Đời sống thật sự không tiềm ẩn điều gì mới lạ. Có lẽ vì thế, vì sự quen mặt mỗi lúc mỗi gần gũi, thắm thiết hơn, nên tôi càng thấy yêu cuộc đời. Như đứa con ngoan không tuyệt tình nổi với rẫy sắn nương khoai, nơi có bà mẹ suốt đời mắt không sáng nổi một ngày trẩy hội. <br /><br />Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau. Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá. Tôi không còn gì chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọng và lòng bao dung. Hãy đi đến tận cùng của tuỵêt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa. Tôi không muốn khuyến khích sự khổ hạnh, nhưng mỗi chúng ta hãy thử sống cùng một lúc vừa kẻ chiến thắng vừa kẻ chiến bại. nỗi cinh nhục đã đưa ta ra khỏi đời sống để đưa đến những đấu trường. <br /><br />Tôi đang bắt đầu những ngày học tập mới. Tôi là đứa bé. Tôi là người bạn. Đôi khi tôi là người tình. Chúng tôi cùng học vẽ lại chân dung của nhân loại.Vẽ lại con tim khối óc. Trên những trang giấy tinh khôi chúng tôi không bao giờ còn thấy bóng dáng của những đường kiếm mưu đồ, những vết dao khắc ngọt. chúng tôi vẽ những đất đai, trên đó đời sống không còn bạo lực. <br /><br />Như thế, với cuộc đời , tôi đã ôm một nỗi cuồng si bất tận. Mỗi đêm, tôi nhìn trời đất để học về lòng bao dung. Nhìn đường đi của kiến để biết về sự nhẫn nhục. Sông vẫn chảy đời sông. Suối vẫn trôi đời suối. Đời người cũng để sống và hãy thả trôi đi những tị hiềm. <br /><br />Chúng ta đã đấu tranh. Đang đấu tranh. Và có thể còn đấu tranh lâu dài. Nhưng tranh đấu để giành lại quyền sống, để làm người, chứ không để trở thành anh hùng hay làm người vĩ đại. Cõi nguồn từ khước tước hiệu đó. <br /><br />Chúng ta đã đấu tranh như một người trẻ tuổi và đã sống mệt mỏi như một kẻ già nua. Tôi đang muốn quên đi những trang triết lý, những luận điệu phỉnh phờ. Ở đó có hai con đường. Một con đường dẫn ta về ca tụng sự vinh quang của đời sống. Con đường còn lại dẫn đến sự băng hoại. <br /><br />Nhân loại, mỗi ngày đang cố bày biện những tiệm tạp hoá mới. Đóng thêm nhiều kệ hàng. Người ta bán đủ loại:đói kém, chết chóc, thù hận, nô lệ , vong thân... <br /><br />Những đấng tối cao, có lẽ đã ngủ quên cùng với chân lý. <br /><br />Tôi đã mỏi dần với lòng tin. Chỉ còn lại niềm tin sau cùng. Tin vào niềm tuyệt vọng. Có nghĩa là tin vào chính mình. Tin vào cuộc đời vốn không thể khác. <br /><br />Và như thế, tôi đang yêu thương cuộc đời bằng nỗi lòng của tên tuyệt vọng. <br /></font></span></font></div></span></span>]]></description>
<pubDate>Fri, 06 Feb 2009 01:49:41 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[Hoài niệm]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-kW1mcNwlaa.kOfYbVzU6?p=994</link>
<description><![CDATA[<div><font color="#bfffff">Cũng rất lâu rồi, tôi mới trở lại với nơi tôi đã từng trút những nỗi muộn phiền trong cuộc sống, tôi đến để lắng nghe tôi, nghe những ồn ào của cuộc sống được trôi dần trong những tiếng nhạc, những bản tình ca bất hủ. </font> <p><font color="#bfffff">Giờ đây ở hay ở đâu đó có những nơi ồn ào náo nhiệt, có những nơi yên bình vẫn có những người lắng nghe và tận hưởng âm vị của dòng nhạc này.</font></p> <p><font color="#bfffff">Hôm nay tôi muốn nói đến một nơi mà tôi đã từng đến, nó nằm trên một con đường đầy bụi của cuộc sống, ồn ào của thành thị với một cái biển hiệu không hề hào nhoáng, con đường Trung Kính và nó gắn liền với nhau khi mà người ta nhắc đến Café Trịnh ở Trung Kính.</font></p> <div><font color="#bfffff">Với một không gian không quá chật hẹp nhưng đôi lúc cũng đã trở nên chập hẹp khi mà có quá nhiều những con người muốn đến để thưởng thức những gì ở đó. </font> <div><font color="#bfffff">Nếu bạn có một lần đến với những quán nhạc mang âm hưởng Trịnh thì có lẽ mỗi người sẽ có một sự<span> </span>cảm nhận khác nhau, sự cảm nhận trong âm nhạc và cuộc sống không bao giờ bị trùng lặp. </font> <div><font color="#bfffff">Những dịp tến đến xuân về người ta thường muốn ngồi ở một nơi nào đó thật yên tĩnh để trút<span> </span>hết những buồn phiền của một năm đã qua. Một không gian yên tĩnh cộng với một vài bản nhạc du dương đầy tính triết lý trong lời hát. </font> <div><font color="#bfffff">Một chút của những chén trà đậm vị và hương, một chút của vị rượu ấm nồng càng làm cho tâm hồn con người ta hưng phấn, rượu không đủ để say mà để cho tinh thần con người thoải mái hơn. Để rồi chìm vào những hoài niệm và triết lý đời thường của cuộc sống đã<span> </span>tồn tại trong Trịnh. Khi chưa yêu đã hoài niệm về sự xa cách, chia lý. Hay với Trịnh chỉ nhìn một bức tranh cũ treo lệch thôi cũng đủ làm tâm hồn dâng lên cảm xúc. </font> <div><font color="#bfffff">Đã lâu lắm rồi những bài viết cứ<span> </span>vơi dần đi, những dòng cảm xúc lại hiện về lẫn lộn khiến cho ngòi bút không đi thêm một hướng mới. Đã có rất nhiều người đi tìm hiểu về cái hay cái đẹp của nhạc Trịnh thì hôm nay mình cũng phải đi vào lòng người để tìm hiểu về những con người “yêu” nhạc Trịnh </font> <div><font color="#bfffff">Hầu hết những người yêu nhạc Trịnh thật sự<span> </span>họ có cảm nhận và một sự<span> </span>đồng cảm sâu sắc, còn một phần là sở thích nguỵ tạo mà ra, có thể một người thân của họ yêu nhạc Trịnh và nghe rồi họ cũng nghe, có thể họ nghe như<span> </span>một trào lưu như một sự<span> </span>hiểu biết thêm trong xã hội. Có những người nhờ Trịnh để mình cũng có một chút cái hư<span> </span>danh. </font> <div><font color="#bfffff">Một mùa xuân mới lại sắp về trên khắp đất trời đang tràn ngập những tiếng cười những nụ hoa trào một năm mới, thay cho những lời cuối xin gửi tới tất cả những ai yêu nhạc Trịnh một lời chúc năm mới an lành hạnh phúc. GC</font></div></div></div></div></div></div></div></div>]]></description>
<pubDate>Wed, 14 Jan 2009 03:34:53 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[Như một lời chia tay]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-kW1mcNwlaa.kOfYbVzU6?p=986</link>
<description><![CDATA[<p><font size="3"><span style="">   </span></font></p><p><font size="3"><span style="">   </span></font></p><p><font size="3"><span style="">Đêm buông xuống, tôi nhìn qua cửa sổ phòng mình, chỉ còn lác đác vài căn hộ còn sáng đèn. Đêm tĩnh mịch, nó là khoảng thời gian lý tưởng để nghe Trịnh, đủ yên lặng để vừa nghe vừa suy ngẫm... Đêm nay, tôi chìm trong những giai điệu <i style="">nhẹ nhàng như mây</i> với một tâm thế khác, hình như bản thân tôi vừa được trải nghiệm - một sự trải nghiệm xót xa...<span style="">  </span></span></font></p><div style="text-align:justify;">  </div><p><font size="3"><span style=""> </span></font></p><div style="text-align:justify;">  </div><p><font size="3"><i style=""><span style=""><span style="color:rgb(255, 191, 128);">Những hẹn hò từ nay khép lại </span><br /><span style="color:rgb(255, 191, 128);">   Thân nhẹ nhàng như mây </span><br /><span style="color:rgb(255, 191, 128);">   Chút nắng vàng giờ đây cũng vội </span><br /><span style="color:rgb(255, 191, 128);">   Khép lại từng đêm vui</span> </span></i><i style=""><span style=""></span></i></font></p><div style="text-align:justify;">  </div><p><font size="3"><i style=""><span style="">...</span></i></font></p><div style="text-align:justify;">  </div><p><font size="3"><i style=""><span style=""><span style="color:rgb(255, 191, 128);">Có những lần nằm nghe tiếng cười </span><br /><br /><br /> <span style="color:rgb(255, 191, 128);">  Nhưng chỉ là mơ thôi </span><br /><br />   <br />   <br />   </span></i><i style=""><span style=""></span></i></font></p><div style="text-align:justify;">  </div><p><font size="3"><span style="">Những chữ “khép” càng làm tôi thêm nuối tiếc mối tình đã qua. Tôi nhớ nụ cười hồn nhiên đã bao lần khiến trái tim lỗi nhịp, tôi nhớ những giọt nước mắt lăn xuống khuôn mặt thơ ngây cần bàn tay tôi ngăn lại, tôi nhớ cái cảm giác hồi hộp, đôi khi lúng túng những lần đứng trước em, tôi nhớ “Hạ trắng”, “Ru tình” “Mưa hồng”... em hát riêng cho tôi nghe, tôi nhớ người con gái dịu dàng cần tôi che chở...</span></font></p><div style="text-align:justify;">  </div><p><font size="3"><span style=""><span style="">  </span><i style=""><span style="">  </span></i></span></font></p><div style="text-align:justify;">  </div><p><font size="3"><i style="color:rgb(255, 191, 128);"><span style="">Đường quen lối từng sớm chiều mong <br />   Bàn chân xưa qua đây ngại ngần <br />   Làm sao biết từng nỗi đời riêng <br />   Để yêu thêm yêu cho nồng nàn</span></i><i style=""><span style=""></span></i></font></p><div style="text-align:justify;">  </div><p><font size="3"><i style=""><span style=""> </span></i></font></p><div style="text-align:justify;">  </div><p><font size="3"><span style="">Có lẽ từ bây giờ, những con phố thân thương xưa chỉ gợi lại những kỷ niệm xưa, những cảm xúc xưa, để cho mỗi khi qua đây, bước chân thêm <i style="">ngại ngần</i>, để mỗi lần nhớ đến, có thể mỗi chúng ta lại mang một cảm xúc riêng. Giá mà tôi biết “nỗi đời riêng” thì chúng ta đã không đi đến kết thúc này. Nhưng... cuộc đời làm gì có chỗ cho những chữ “nếu mà”, “giá mà”, đúng không em?</span></font></p><div style="text-align:justify;">  </div><p><font size="3"><span style=""> </span></font></p><div style="text-align:justify;">  </div><p><font size="3"><span style="">Từng lời hát như đang xoa dịu nỗi lòng tôi, để </span><em><span style="">Tôi chợt nhìn ra tôi</span></em><span style=""></span></font></p><div style="text-align:justify;">  </div><p><font size="3"><span style=""> </span></font></p><div style="text-align:justify;">  </div><p><font size="3"><em><span style=""><span style="color:rgb(255, 191, 128);">Có nụ hồng ngày xưa rớt lại </span><br /><span style="color:rgb(255, 191, 128);">   Bên cạnh đời tôi đây </span><br />   </span></em><em><span style="">...</span></em><em><span style=""><br /><span style="color:rgb(255, 191, 128);">   Muốn một lần tạ ơn với đời </span><br /><span style="color:rgb(255, 191, 128);">   Chút mặn nồng cho tôi</span> </span></em><em><span style=""></span></em></font></p><div style="text-align:justify;">  </div><p><font size="3"><em><span style=""> </span></em></font></p><div style="text-align:justify;">  </div><p><font size="3"><span style="">Sao tôi ko nghĩ một cách lạc quan hơn? Tự nhủ hãy tạ ơn với đời vì đã mang đến một <em>nụ hồng</em> cho một kẻ <em>sống rất ơ hờ</em> như tôi, để tôi được <em>chút mặn nồng, </em>để được <em>yêu cho nồng nàn</em>...</span></font></p><div style="text-align:justify;">  </div><p><font size="3"><span style=""> </span></font></p><div style="text-align:justify;">  </div><p><font size="3"><span style="">Rồi lại tự nhủ lòng mình:</span></font></p><div style="text-align:justify;">  </div><p><font size="3"><span style=""> </span></font></p><div style="text-align:justify;">  </div><p><font size="3"><i style=""><span style=""><span style="color:rgb(255, 191, 128);">Tình như nắng vội tắt chiều hôm </span><br /><span style="color:rgb(255, 191, 128);">   Tình không xa nhưng không thật gần </span><br /><span style="color:rgb(255, 191, 128);">   Tình như đá hoài những chờ mong </span><br /><span style="color:rgb(255, 191, 128);">   Tình vu vơ sao ta muộn phiền </span><br />   <br />   </span></i><i style=""><span style=""></span></i></font></p><div style="text-align:justify;">  </div><p><font size="3"><span style="">Những gì thuộc về kỉ niệm tôi sẽ giữ, giữ thật chặt trong lòng, và có lẽ cũng chẳng bao giờ quên được “cánh cỏ vàng” <em>mỏng manh cuối trời </em>(xin thay một vài chữ trong lời bài hát cho phù hợp với hoàn cảnh của tôi). Cũng chẳng phải cố níu kéo những điều không thuộc về mình, hãy để cho mọi việc trôi theo dòng chảy của nó...</span></font></p><div style="text-align:justify;">  </div><p><font size="3"><span style=""> </span></font></p><div style="text-align:justify;">  </div><p><font size="3"><span style="">Mùa đông đang đến em ạ, mùa đông này sẽ không còn tôi sưởi ấm đôi bàn tay bé nhỏ của em, sẽ có ai đó thay thế vị trí của tôi... Và em có biết đã để quên gì nơi đây không? Chính là hình ảnh của cánh cỏ vàng - cánh cỏ vàng đã bao lần xuất hiện trong những giấc mơ của tôi trong quá khứ, hiện tại và có lẽ cả về sau này nữa.</span></font></p><p><br /><font size="3"><span style=""></span></font></p><p>_Nguyễn Việt_</p>]]></description>
<pubDate>Sun, 14 Dec 2008 13:15:17 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[Ru ta ngậm ngùi]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-kW1mcNwlaa.kOfYbVzU6?p=980</link>
<description><![CDATA[<div><font color="#fdeee0">Trước khi viết bài viết này tôi đã tự hỏi mình, đã có bao người từng lắng nghe, từng có những phút thư giãn bên tách cafe với lời bài hát này, liệu rằng những gì mình viết ra có trở nên vô nghĩa không, khi màn đêm của phố cứ bắt đầu chìm xuống, những ồn ào của phố còn đó, những lo toan của một ngày một mỏi sẽ trôi đi, có những người đi qua một ngày trong hạnh phúc, có người đi qua một ngày trong mệt mỏi lo lắng, có những người qua đi một ngày vô vị, và có những người không đi hết nốt được một ngày, có những người vừa biết đến hạnh phúc và cũng có những người vừa biết đến nỗi đau, cuộc sống vẫn cứ trôi và thời gian chẳng dừng lại đợi chờ. Những gì đối lập vẫn còn đó. Có đôi lúc trong đời ta cần một tiếng ru? Trong tình yêu của Trịnh luôn tồn tại những niềm hoài nghi khi tình yêu còn chưa đến đã nghĩ đến chuyện chia ly, có ngậm ngùi khắc khoải, ẩn hiện trong ngôn từ vừa như muốn bộc lộ vừa như muốn giấu đi, bày tỏ cũng là che giấu hai mặt cứ song song song song...</font> </div> <p></p> <p><a target="_blank" style="cursor:default;text-decoration:none;" href="http://mp3.zing.vn/"><font color="#80ffff">Môi nào hãy còn thơm, cho ta phơi cuộc tình. <br />Tóc nào hãy còn xanh, cho ta chút hồn nhiên <br />Tim nào có bình yên, ta rêu rao đời mình <br />Xin người hãy gọi tên.</font> </a></p> <div><font color="#fdeee0">Với một chút của tâm trạng một chút của bình yên tôi ngồi lắng nghe từng lời của ca khúc, từng lời từng lời của bài hát như thấm vào trongtôi, tâm trạng của tôi không hẳn như lời bài hát nhưng giai điệu buồn và có phần xót xa. &quot;<font color="#ffdfbf">Một đời người, một tình yêu cho dù đã lên tới đỉnh buồn và xuống vực thẳm thì cũng đã để lại cho <span>ta</span> bao kỷ niệm của một thời đã yêu. Nỗi đau dịu ngọt, niềm vui cay đắng, hạnh phúc lâng lâng nó giống như một liều thuốc đắng, song không mấy ai có đủ can đảm để mà chối từ. Chỉ đến khi nằm xuống ngủ yên trong đêm tối thì <span>ta</span> mới thực sự đựơc bình yên. ...&quot;</font> lời mở đầu cho bài hát chậm rãi đọng buồn...và khi đi vào lời bài hát</font> </div> <p></p> <p><font color="#80ffff">Khi tình đã vội quên, tim lăn trên đường mòn <br />Trên giọt máu cuồng điên, con chim đứng lặng câm <br />Khi về trong mùa đông, tay rong rêu muộn màng. <br />Thôi chờ những rạng đông..</font> <br /></p> <div><font color="#fdeee0">Vậy sẽ là hi vọng hay chờ đợi...khi mùa đông đã tràn về cái giá lạnh của màn đêm, đôi khi không lạnh bằng người có cảm xúc như trong lời bài hát, không có thể là đã quá lời giành cho tâm trạng ấy nhưng có lẽ vẫn còn những sự khát khao mong đợi khác nữa. Như tia nắng ban mai chiếu vào màn đêm đông, dù có le lói hay chăng nữa cũng là ban mai</font> </div> <p></p> <p><font color="#80ffff">Xin chờ những rạng đông <br />Đời sao im vắng <br />Như đồng lúa gặt xong <br />Như rừng núi bỏ hoang <br />Người về soi bóng mình. <br />Giữa tường trắng lặng câm. <br /></font></p> <div><font color="#fdeee0">Đêm nay lại là một đêm tột mình trong phòng vắng, lắng nghe từng lời của bài hát, bài hát cứ lặp đi lặp lại trong tôi, nhưng dường như những suy nghĩ không hề lặp đi lặp lại, nó miên man, đôi khi có ồn ào, đôi khi có trầm lặng.</font> <br /><font color="#80ffff">Có đường phố nào vui, cho ta qua một ngày <br />Có sợi tóc nào bay, trong trí nhớ nhỏ nhoi <br />Không còn, không còn ai, ta trôi trong cuộc đời <br />Không chờ, không chờ aị</font> <br /></div> <p></p> <div><font color="#fdeee0">Còn cuối bài viết này tôi muốn giành một chút cảm xúc cho riêng tôi, đêm nay là một đêm tràn đầy tâm trạng, không còn không còn ai-lời bài hát cứ vang mãi trong đầu tôi, cứ hiện về những hình ảnh của quá khứ, thời gian đi qua chắc chẳng bao giờ có thể trở lại được nữa, không chờ không chờ ai...Chỉ có tình yêu vô hình, không nói lên bằng lời, tất cả những gì đã có chỉ là qua hành động và ánh mắt. Tình yêu ấy dù chưa đủ lớn lao nhưng tôi hi vọng rằng với tất cả những tình cảm của mình tôi sẽ sưởi ấm trái tim em trong mùa đông giá lạnh, có thể một ngày nào đó em sẽ chợt nhận ra rằng giữa những khô khan, những ồn ào của cuộc sống vẫn còn trong tôi một chút lắng đọng, thời gian sẽ nói lên những gì mà một tình yêu trọn vẹn cần phải có...</font> </div> <p></p> <p><font color="#ff40ff">11-12-2008 Tigon Trắng</font></p>]]></description>
<pubDate>Wed, 10 Dec 2008 21:45:17 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[Còn tuổi nào cho em...]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-kW1mcNwlaa.kOfYbVzU6?p=972</link>
<description><![CDATA[<p><font face="Times New Roman"><span style="font-size:14pt;color:#993300;"><span></span><font color="#40a0ff">Đông lại ùa về cho gió lạnh dịu dàng ôm lấy vai gầy, mang theo giá rét ngập tràn nỗi nhớ và cả những kỉ niệm em cứ ngỡ đã ngủ yên trong một góc tâm hồn. Những khi đêm xuống còn lại một mình trong căn gác nhỏ, bài vở bộn bề xếp qua một bên, lại nuông chiều bản thân bằng những phút giây để tình ca Trịnh nhẹ nhàng ru em vào giấc ngủ. Lắng nghe những tình khúc muôn thưở ấy để tìm một chút ấm áp lẫn trong gió lạnh, một chút bình yên giữa những hối hả ngược xuôi...</font></span></font></p> <p><font face="Times New Roman"><span style="font-size:14pt;color:#993300;"><span></span><font color="#40a0ff">Thành phố mùa này ngập tràn không khí yêu thương, có lẽ ở một nơi xa ấy, một mùa khác ấy sẽ chẳng cảm nhận được hết đâu. </font></span><span style="font-size:14pt;color:#993300;"><font color="#40a0ff">Dường như từng câu hát đang dần thấm ướt tâm hồn người nghe bởi những nỗi buồn sâu thẳm vậy.</font></span></font></p> <p><em><span style="font-size:14pt;color:#993300;"><font color="#40a0ff" face="Times New Roman"><font color="#ffffff">Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nay <br />Tuổi nào ngồi hát mây bay ngang trời</font> </font></span></em></p> <p><span style="font-size:14pt;color:#993300;"><font face="Times New Roman"><span></span><font color="#40a0ff">Nhạc Trịnh bao đời nay vẫn thế, mờ ảo và mong manh,giản dị gần gũi mà xa vời vợi...<em></em></font></font></span></p> <p><em><span style="font-size:14pt;color:#993300;"><font color="#ffffff" face="Times New Roman">Tuổi nào vừa thoáng buồn áo gầy vai <br />Tuổi nào ghi dấu chân chim qua trời <br />Xin cho tay em còn muốt dài <br />Xin cho cô đơn vào tuổi này <br />Tuổi nào lang thang thành phố tóc mây cài</font></span></em></p> <p><span style="font-size:14pt;color:#993300;"><font face="Times New Roman"><span></span><font color="#40a0ff">Bản thân từng câu hát đã là những cảm xúc sâu lắng nhất mà không cần bất cứ lời diễn giải nào... Em thích thế! Chỉ đơn giản là lắng nghe, rồi tự mình cảm nhận (Hoặc là em đang biện hộ vụng về cho sự nghèo nàn ngôn từ và non nớt trong xúc cảm của chính mình). Bởi vậy nên mỗi người yêu Trịnh lại có những cách hiểu rất riêng với từng ca khúc của ông. Như em vẫn nghe &quot;Còn tuổi nào cho em&quot; như những lời tự sự của một cô gái đã đi qua hết các cung bậc của tình yêu, rồi một ngày chợt dừng lại... để chiêm nghiệm, và xót xa... <em></em></font></font></span></p><em><span style="font-size:14pt;color:#993300;"> <p><br /><font color="#40a0ff" face="Times New Roman"><font color="#ffffff">Tuổi nào ngồi khóc tình đã nghìn thu <br />Tuổi nào mơ kết mây trong sương mù <br />Xin chân em qua từng phiến ngà <br />Xin mây xe thêm mầu áo lụa <br />Tuổi nào thôi hết từng tháng năm mong chờ...</font> </font></p></span></em> <p><em><span style="font-size:14pt;color:#993300;"><font color="#40a0ff" face="Times New Roman"></font></span></em></p> <p><span style="font-size:14pt;color:#993300;"><font face="Times New Roman"><span></span><font color="#40a0ff">Một người bạn thân lại cho rằng đây là những lời yêu thương một chàng trai gửi đến cô gái ngày hôm qua của anh, để hoài niệm và tiếc nuối... cho em, cho nhau... Cũng phải thôi, MÀY nghe Quang Dũng, còn TAO nghe Khánh Ly cơ mà.</font></font></span></p> <p><span style="font-size:14pt;color:#993300;"><font color="#40a0ff" face="Times New Roman"></font></span></p> <p><em><span style="font-size:14pt;color:#993300;"><font color="#40a0ff" face="Times New Roman"><font color="#ffffff">Em xin tuổi nào... còn tuổi nào cho nhau <br />Trời xanh trong mắt em sâu <br />Mây xuống vây quanh giọt sầu <br />Em xin tuổi nào <br />Còn tuổi trời hư vô <br />Bàn tay che dấu lệ nhòa <br />Ôi buồn!</font> </font></span></em></p> <p><span style="font-size:14pt;color:#993300;"><font color="#40a0ff" face="Times New Roman"></font></span></p> <p><font face="Times New Roman"><em><span style="font-size:14pt;color:#993300;font-style:normal;"><span></span><font color="#40a0ff">Em thích những tình ca dịu ngọt của Thanh Tùng, ở đó ngập tràn hình ảnh một cô gái yêu chân thành, giản đơn, dù vui hay buồn vẫn bình yên và dịu dàng. Em vẫn thích những chiều đông ngồi bên bạn bè, nghe Phú Quang kể chuyện tình buồn bằng những câu hát về một người con gái yêu hết mình, nhiều đam mê và một chút nổi loạn. Nhưng để nghe trong đêm mưa, để YÊU thật sự... thì chỉ có tình khúc Trịnh Công Sơn. Muốn nói tại sao, thì có lẽ sẽ chẳng tìm được một lý do cụ thể nào cả...Vì chất nhạc đầy mê hoặc, vì lời ca mênh mang hay cả những đoạn trong bài hát em có nghe đi nghe lại cũng chẳng thể hiểu nổi ? (em lại đang thể hiện cái nghèo nàn trong ngôn từ của mình rồi đấy ). Không biết từ bao giờ em đã yêu dòng nhạc đầy tâm trạng và chất chứa suy tư này, yêu cả những hoài niệm và day dứt mà ở tuổi của em có lẽ chưa ai một lần qua. Chỉ cần để lòng mình lắng lại và chìm trong những bản tình ca đầy chất thơ mà lại rất &quot;đời&quot; ấy, bình yên là khi ta tìm được chính mình trong đó.</font></span></em><em><span style="font-size:14pt;color:#993300;"></span></em></font></p> <p><em><span style="font-size:14pt;color:#993300;font-style:normal;"><font color="#40a0ff" face="Times New Roman"></font></span></em></p> <div style="text-align:right;"><span style="font-size:14pt;color:#993300;"><font color="#40a0ff" face="Times New Roman">---</font></span></div> <div style="text-align:right;"><span style="font-size:14pt;color:#993300;"><font color="#ffbf80" face="Times New Roman">Xin đóng góp một bài em viết đã lâu, trên 1 blog cũ về &quot;Còn tuổi nào cho em&quot;.Non nớt và tản mạn, em biết vậy nhưng vẫn thật lòng muốn chia sẻ và được trở thành một thành viên của gia đình Trịnh FC.<br />Em rất cám ơn anh chị đã dành thời gian đọc những dòng này.</font></span></div> <div style="text-align:right;"><span style="font-size:14pt;color:#993300;">meoluoi.hvnh@yahoo.com.vn</span></div>]]></description>
<pubDate>Mon, 01 Dec 2008 01:45:11 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[Bốn mùa thay lá, thay hoa, thay mãi đời ta...]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-kW1mcNwlaa.kOfYbVzU6?p=948</link>
<description><![CDATA[<div align="center"><embed src="http://www.dailymotion.com/swf/x5c5zv" width="420" height="339" type="application/x-shockwave-flash" allowScriptAccess="none"></embed> <br /><strong><a href="http://www.dailymotion.com/swf/x5c5zv">Bon mua thay la</strong> <br /><em>by <a href="">sakewinter</em></div><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><span style="font-size:10pt; color:blue; font-family:Verdana; "><span style="font-size:10pt; color:blue; font-family:Verdana; "> <p align="justify"><br /></p><span style="font-size:10pt; color:blue; font-family:Verdana; "><span style="font-size:10pt; color:blue; font-family:Verdana; "> <p align="justify"><font color="#8080ff"></a></p> <p align="justify"><font color="#8080ff"></a><font color="#8080ff"></p> <p align="justify"><font color="#8080ff">Trong xã hội đương đại, trên khắp các nẻo đường, trong những quán café, ta vẫn nghe đâu đó giọng hát rất đỗi "trần thế" của Khánh Ly. Tôi thích cái giọng khàn khàn chẳng mấy trẻ trung ấy, không cầu kì, trau chuốt, giọng hát Khánh Li đi vào lòng người bởi sự giản đơn, mạnh mẽ và đầy nghị lực. Nghe lại một ca khúc cô hát 1992 sẽ rõ điều đó hơn: </font></p> <div align="justify" style="text-align:center; "><font color="#ffbf80">"Bốn mùa như gió, bốn mùa như mây <br />Những dòng sông nối đôi tay liền với biển khơi <br />Đêm chờ ánh sáng, mưa đòi cơn nắng <br />Mặt trời lấp lánh trên cao vừa xa vừa gần" </font></div> <p align="justify"><br /><font color="#8080ff">Cuộc đời trôi qua như một cơn gió thoảng, như áng mây bay trên bầu trời, mây không lững lờ và gió cũng không man mác, cuộc đời không chậm chậm mà trôi qua nhanh đến nỗi ta tưởng chừng nó chỉ thoáng qua. Đời vô tận, trải dài như những dòng sông chảy ra biển, liên tục, quanh co kéo màn đêm che ánh sáng, kéo những cơn nằng về hong đất ngày mưa, tất cả đều diễn ra như một quy luật. Đứng trong cõi bốn cung bậc của cảm xúc, tôi thấy em gần tôi lắm, nhưng lại rất xa bởi em là mặt trời toả sáng, em ở trên cao còn tôi đứng dưới nhìn, chỉ có một điều, em đã ở trong lòng tôi... gần hơn lúc nào hết. </font></p> <div align="justify" style="text-align:center; "><font color="#ffbf80">"Con sông là thuyền, mây xa là buồm <br />Từng giọt sương thu hết mênh mông <br />Những giọt mưa, những nụ hoa <br />Hẹn hò gặp nhau trước sân nhà" </font></div> <p align="justify"><br /><font color="#8080ff">Nước chảy và mây trôi, cả hai chẳng hề gặp nhau và cũng chẳng liên quan gì đến nhau, thế nhưng lại có một sự nối kết kì lạ, con sông đã là thuyền và mây đã là buồm... như em và tôi vậy, ta cũng chỉ là những người xa lạ giữa dòng đời, giữa cái mênh mông, nhưng ta đã gặp nhau, một tình cảm trong sáng, thanh khiết như những giọt mưa, đầy hương sắc, sức sống của một nụ hoa chớm nở, ta thu hết cái mênh mông trong con tim nhỏ bé đọng lại trong mỗi tấm lòng. </font></p> <div align="justify" style="text-align:center; "><font color="#ffbf80">"Không hẹn mà đến, không chờ mà đi <br />Bốn mùa thay lá thay hoa thay mãi đời ta <br />Bên trời xanh mãi những nụ mầm mới <br />Để lại trong cõi thiên thu hình dáng nụ cười." </font></div> <p align="justify"><br /><font color="#8080ff">Lại nhớ một câu thơ của Xuân Quỳnh:</font></p> <div align="justify" style="text-align:center; "><font color="#ffbf80">"Cuộc đời tuy dài thế <br />Năm tháng vẫn đi qua"</font></div> <p align="justify"><br /><font color="#8080ff">Cuộc đời dẫu mênh mông nó vẫn là một quy luật, bốn mùa thay nhau thêm sắc cho cuộc đời, có những điều mùa xuân mang đến, mùa đông lại lấy đi, "trong gặp gỡ đã có mầm li biệt" phải chăng em đến bên đời tôi một thoáng và cũng ra đi không chờ đợi. Từng mùa lá đi qua, từng cuộc tình, nhưng chiếc lá thay màu, thay tuổi trẻ, sức sống, sinh lực của con người. Một sớm mai tôi thấy sự khác biệt, thời gian, nắng, gió đã bào mòn thể xác, mà cuộc tình vẫn còn dang dở, tôi vẫn cô đơn. Tôi đứng giữa dòng đời, để những quay cuồng đảo điên xô xát, dẫu tôi có mạnh mẽ, kiên cường đến đâu tôi cũng không thể sống mãi trên cõi này. Một cuộc sống mới đã nảy sinh và đang đón chờ tôi ở cõi hư vô, trên cao xanh, những nụ mới, một cuộc đời mới, tôi đứng đó, nằm đó, nằm trong làn mây bồng bềnh nhớ về một cõi xa xưa gọi là thiên thu, ở đó có em, có nụ cười của em. </font></p> <p align="justify"><font color="#8080ff">Cuộc đời, có lẽ, là sự dàn trải mênh mông nhưng có quy luật, đó là quy luật của bốn mùa, còn một quy luật lớn hơn - cuộc sống trần thế không hề mất đi, khi lá cây già cỗi những nụ mới bắt đầu, con người vẫn sống nhưng ở một thế giới khác, ở đó có em, có những mùa lá thay. Chỉ có một người luôn tin tưởng mãnh liệt và đắm chìm trong thế giới gọi là hư vô, gọi là kiếp sau... nhưng liệu rằng khi cái cuộc đời đó gần khép lại, điều gì nữa sẽ tiếp diễn?</font></p> <p align="justify"><a href="http://ueh.vn/"></font></a></font></p></font></span></span></span></span></font>]]></description>
<pubDate>Sun, 13 Jul 2008 10:17:25 GMT</pubDate>
</item>


</channel>
</rss>

<!-- feblg12.mgl.re2.yahoo.com uncompressed/chunked Sun Jul  5 22:11:10 PDT 2009 -->
