
<rss version="2.0">
<channel>

<title><![CDATA[chungnhi78's Blog]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-Zdbb4VUyc7PyI2NNXhHiR2tl</link>
<description><![CDATA[Cam on doi moi som mai thuc day/ Ta co them ngay nua de yeu thuong]]></description>
<language>en-us</language>
<lastBuildDate>Mon, 06 Jul 2009 08:02:59 GMT</lastBuildDate>

<item>
<title><![CDATA[SEN TRẮNG]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-Zdbb4VUyc7PyI2NNXhHiR2tl?p=1423</link>
<description><![CDATA[<font style="font-weight:bold;color:rgb(64, 0, 127);" size="4">Cực khó tính trong việc chọn lựa các loài hoa. Bởi chả thích loại hoa nào cụ thể cả. Nếu ai hỏi độp một cái, bạn thích hoa gì. Thì thật, có giời mới trả lời nổi. Mình chỉ yêu một loại hoa nào đấy trong một hoàn cảnh cụ thể nào đấy, trong cả bối cảnh nữa. Thế nên không có câu trả lời cụ thể nào hết. Nên rất sợ mọi người tặng hoa, kể cả chồng. Vì chỉ có Chúa mới biết rằng trong hoàn cảnh nào thì mình thích hoa gì. Chưa kể, hoa là thứ quá trang nhã nên việc tặng hoa, với mình, rõ ràng là không được phép có sơ sảy. Mà đảm bảo là tiêu chuẩn một bó hoa không sơ sảy thì quả là không thể có.<br /> Ví dụ đơn giản thế này. Tất cả các bó hoa trên đường phố hiện nay đều phạm phải một sai lầm, với mình là nghiêm trọng cực kì. Đó là bó quá nhiều giấy màu cho những bó hoa. Khi bó hoa khiến một cô gái phải ôm, phải vác thì bỗng nhiên, trông nó chẳng khác gì của nợ. Mình không thích những thứ khoa trương ầm ĩ đến độ phải cầm một bó hoa mà cả phố đều biết. Thật ngớ ngẩn. Chưa kể, chả ai còn nhìn thấy vẻ đẹp của hoa trong những tầng tầng lớp lớp giấy xanh đỏ tím vàng, rồi những hạt ngọc trai giả đính tứ tung. Một bó hoa với mình, như thế là thất bại. <br /><br /> Đã có một cái Tết nào đó chỉ thích hoa thược dược. Một loại hoa mà cả thời ấu thơ ghét, vì thèm được ngắm dơn đỏ, thứ hoa sang trọng của thời bao cấp. Có một mùa thu thích hoa cúc vàng, cái màu vàng ầm ĩ và chói lóa. Rồi đến mùa loa kèn. Loa kèn là thứ hoa duy nhất mùa nào cũng thích, đều đặn. Nhưng không phải là thứ thích mê đi được. Rồi súng tím. Một thứ hoa luôn khiến mình ao ước có được mà giờ chưa vẫn chưa có. Thèm được ngắm súng tím ở đúng cái chỗ ấy. Tức là phải trong cái chậu sành. Cảm giác về một màu tím lung linh, bí ẩn. Tại sao nó tím ngăn ngắt thế? Tại sao lại là màu tím ngoi lên từ dưới làn nước ấy? Một nghìn lần đều hỏi tại sao khi nhìn thấy súng tím. Hôm rồi về chùa Dư Hàng ở HP, lại nhìn thấy nó. Tự nhiên thấy tưng bừng và phấn khởi. Nếu lôi 1 bông súng tím ra mà bó vào giấy tặng mình thì chắc chắn mình giận lắm. Súng tím phải nằm bên những chiếc lá của nó. Và phải nổi trên mặt nước. Không thể khác được.<br /><br /> Còn hôm nay thì sen. Mùa này HN ngập sen trắng. Có anh bạn trong SG ra, bạn gái chỉ dặn mua sen trắng. Trời Hà Nội mùa này lúc mưa lúc nắng. Các bà các cô chở từng rổ sen lúc lắc sau xe đạp. Tự nhiên thích sen trắng trong cái buổi sáng nhẹ nhàng, râm mát, nắng buông nhè nhẹ như cái màn. Chồng nói đêu, có bao giờ phải buông màn đâu mà biết nó nặng hay nhẹ. Ừ nhỉ, nhẹ nhưng nhẹ hơn cả cái màn tuyn ý. Thích sen trắng nhưng dứt khoát nó phải được cắm trong cái lọ vuông của nhà mình. Mà cắm sen hình như không cần năng khiếu nào hết. Chỉ việc tóm cả lũ cọng lại, thả bụp cái vào lọ. Là xong. Nếu ra vẻ có khiếu thẩm mĩ một tí, bạn cũng có thể chỉnh nọ chỉnh kia. Nhưng thực ra cành sen nó chả theo ý bạn đâu. Vì chỉnh xong thì nó vẫn cứ nghiêng ngả, việc nó nó nghiêng, nó ngả. Chả sao. Việc ta ta cứ chỉnh. Xong đâu đấy. Nắn nót bê nó lên bàn. Và ngắm. Nhưng nhớ, phải gếch 1 chân lên bàn thì ngắm mới thú. Hương sen thoang thoảng bên chén trà. Thú thật. Mà phải nhớ cắm 2 cái đèn trắng tinh tỏa thứ ánh sáng âm ấm nhè nhẹ. Tối là phải có thứ ánh sáng ấy. Chứ cái ánh tuýp sáng choang và vô duyên là tớ chúa ghét. Đấy, hoa sen trắng rất có giá trị với tớ. Nhưng nó phải hội tủ đủ ngần ấy yếu tố. Vừa ngắm hoa, vừa nói chuyện nhảm. Chồng tách trà, vợ chén nước lọc. Đời đôi khi cũng thanh nhã tợn.<br /><br /> Cho đến giờ, kết hôn đã 5 năm mà chồng tớ chưa từng tặng tớ một bó hoa nào. Vì chồng biết vợ khó tính. Thực ra, tớ cực thích được tặng hoa. Nhưng hoa theo tiêu chuẩn của tớ thì chỉ tớ mới biết. Vì nó phụ thuộc vào cảm xúc của chính mình. Thế nên, ngậm ngùi chấp nhận là chẳng bao giờ nhận hoa mà thỏa mãn. Ngược lại, lúc nào mình tặng hoa chồng cũng thỏa mãn, vì cả đời này lão chỉ thích giống phăng trắng tinh khiết. Có điều, càng tìm, càng khó. Phăng trắng hình như sắp tuyệt chủng. Phăng trắng của lão dứt khoát phải cắm vào lọ pha lê. Dứt khoát phải có mấy cành măng xanh mướt. Dù sao, cái thú ấy còn dễ thực hiện hơn cái thú của mình.</font>    <div style="font-weight:bold;color:rgb(64, 0, 127);"></div>]]></description>
<pubDate>Mon, 06 Jul 2009 08:02:59 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[RƯỢU CÓ THỂ ĐỔI ĐƯỢC NHỮNG GÌ?]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-Zdbb4VUyc7PyI2NNXhHiR2tl?p=1420</link>
<description><![CDATA[<font size="4"><strong>Rượu - với đa phần đàn bà thì chẳng có giá trị gì. Nhưng với đàn ông thì khác. Và với anh Long, chồng bạn, thì lại càng khác nữa. Chuyến đi biển lần này, vợ anh đã triệu tập họp gia đình khẩn cấp với những nội qui như không uống rượu, chỉ 2 chai bia một bữa. Sau khi ra nội qui, dường như thấy hơi nhẫn tâm với chồng, nên bạn mình ra thêm 2 thông tư kèm theo, với nội dung nếu không rượu sẽ cho mua 1 cái kính giống của chồng mình nhưng to hơn một chút và một cái quần bò. Nhân dịp gặp mình, trước cảnh biển đêm sóng vỗ dạt dào, vợ anh tức bạn mình còn hứng khởi thêm 1 lần nữa, cho thêm 1 bát phở Vuông nếu anh chấp hành nghiêm chỉnh. Dù rất thù vợ nhưng anh Long, vốn xứng với danh hiệu chồng ngoan, bạn ngoan (Ngoan cả với bạn vợ và bạn mình, bằng chứng là làm gì anh cũng xin phép bạn kể cả chuyện từ chối đi nhậu) nên đành chấp nhận dù chỉ muốn táng cho vợ một phát. Niềm khao khát táng vợ của anh lại không trực tiếp lên vợ mà lại chuyển sang mình. Điều anh ước ao duy nhất là giá mỗi lần vợ chồng mình lên nhà anh chơi, mỗi ngày chồng mình sẽ oánh mình một phát. Tại sao anh lại có một ao ước bất lịch sự thế ư? Bởi vì anh bảo, dù quí em lắm nhưng từ ngày em lên nhà anh, nội qui của nhà em cũng lên theo, thành ra giờ nội qui nhà em chuyển thành nội qui nhà anh, mà e rằng nó còn khắc nghiệt hơn. Nội qui ấy là gì? Là chồng không bao giờ được cãi. Ăn theo lệnh, uống theo lệnh, dậy theo lên và tất nhiên, đánh răng cũng theo lệnh. Thiết nghĩ, với tất cả các bà vợ thì nội qui này cũng chẳng có gì quá đáng. Nhưng với các ông chồng, dù ngoan cực kì như chồng em hoặc hơi hơi cực kì như anh Long thì quả cũng hơi khó chịu.</strong><br /><strong> Nhưng đến hôm qua thì mọi chuyện đã khác. Khi anh ra đến Cát Bà và gặp bạn thì vợ anh đã thành cái đinh rỉ. Một phần cũng vì vợ anh không còn sự hỗ trợ của em nữa. Anh đã hùng dũng tuyên bố, anh cóc cần kính xịn, cóc cần quần bò và cũng cóc cần phở Vuông phở veo gì hết. Anh uống rượu say sưa và nhiệt tình. Vợ anh đành chịu anh. Mình thì chỉ tiếc cho cái kính đen siêu nhẹ và trong veo mà chắc chắn, khi về Tuyên Quang anh sẽ vô cùng ân hận vì đã để tuột mất cơ hội có nó. Trước đấy, mình đã phân tích rồi, anh chỉ cần nhịn 1 hôm, cái kính thuộc về anh, sau đó về nhà, anh uống xả láng. Anh thấy cực chí lí. Có điều, cuối cùng, những thằng bạn nhậu của anh còn chí lí hơn. Nên cái kính đã thua.</strong></font><div style="font-weight:bold;"></div>]]></description>
<pubDate>Fri, 03 Jul 2009 02:46:49 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[CHUYẾN ĐI CỦA NHỮNG NGƯỜI KHÔNG CÁ TÍNH]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-Zdbb4VUyc7PyI2NNXhHiR2tl?p=1418</link>
<description><![CDATA[<font size="4"><strong>Luôn luôn là những chuyến đi bất thình lình. Mình có thể có ý định đi đến một tỉ địa điểm nhưng bao giờ đi, đi bao lâu thì lại là một vấn đề khác. Bạn bè hằm hè, đi chả rủ. Nhưng nói thật, đến tớ còn chả biết lúc nào tớ lên đường, huống hồ lại còn rủ các bạn. Sao kịp. Có thể là 12 h trưa. Có thể là 5 h chiều. Rồi cũng có thể là tối mò mò. Chịu. </strong><br /><strong>Tuyên Quang vẫn là điểm đến. Rồi chạy lên Na Hang cách 110 km. Đường đẹp. Những khúc uốn lượn cuối cùng khiến mình say. Say ngay cả khi đi xe máy. Giời ạ. Những cung đường lượn tròn. Từ Na Hang, một chuyến du ngoạn trên thuyền cực thú. Hồ Na Hang mênh mang. Cách đây  6 -7 năm, những chỗ mình đến giờ đã nằm dưới lòng hồ. Nhớ ngày trước, tối đi dạo trên những sườn núi, ăn gà và cá. Ngon thôi rồi. Giờ đã là nước. Nhìn cuộc sống của những người dân trên hồ, tiếc, bảo chồng, giá còn làm báo cũ, tiện thể làm cái phóng sự hay. Bạn đồng hành lầm bầm, gọi Na Hang là hồ chết. Nhưng mình thích cảm giác ấy. Những cái cây trắng phớ, khô hanh dưới nằng. Chúng vốn là cây trên núi. Giờ bị ngập nước, nên chết toi. Những cái cành trơ trọi. Sự chết chóc, hoang vu luôn gợi cho mình cảm giác kì bí. Đỉnh núi xanh xanh đầy sức sống. Sườn núi trắng xám của sự nghiệt ngã, chết chóc. Hai mảng màu đối lập. Người dân với những chiếc lưới, những chiếc thuyền sơ sài sống bám vào dòng sông. Rồi thác. Hai dải thác mờ mờ như sương như khói. Nét mong manh giữa núi rừng xuất hiện như một sự diệu kì. Thấy mình cuống quít trước cái vẻ ấy. Nhìn như lấy được. Nhìn như ngày mai sợ quên mất nó. Trước những vẻ đẹp của sự cảm nhận, máy ảnh chỉ là của vứt đi.</strong><br /><strong>Đến thác Đầu Đẳng giáp giữa Tuyên Quang và Bắc Kanj, hay nói cụ thể hơn, giáp giữa Na Hang và Ba Bể. Thác Đầu Đẳng mùa này nước cạn. Nước đục ngầu và dữ dằn. Tự nhiên nhớ đến Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân. Hành trình tống 2 cái xe máy lên được bờ là cả một sự cực khó khăn. Mình đi bộ còn không biết làm thế nào để leo lên được cái vách trơn trượt và dựng đứng. Vừa leo vừa lầm bầm, đi đường nào. Thế mà ông lái đò cưỡi xe máy, phi lên. Mình thì gào, không được đâu. Chỉ một sơ sẩy siêu nhỏ, cả người và xe sẽ ngã xuống sông. Ngã nghiêng và đổ ập, chứ không phải lao. Chồng ở sau đẩy. Đẩy mà sợ, chỉ trượt chân, thì cũng rơi thẳng đứng. Thế rồi cũng qua. Thấy vô cùng khó. KHó đến mức nghĩ không làm được. Nhưng sau này mới biết, hóa ra cái sự khó ấy chưa là gì. Nó chỉ là một báo hiệu cho biết quãng đường còn lại.</strong><br /><strong>Hai xe máy lên bờ, phi được 1 km. 1 Km đường dành cho người đi bộ, bé tí. Thỉnh thoảng có 1 xe máy lao uỵch từ đâu ra. Rú lên. Giật mình. Y như trò đua xe điện tử thỉnh thoảng có một chướng ngại vật phi thẳng vào mặt mình ý. Rồi lại xuống thuyền. Đi sang Ba Bể.</strong><br /><strong>Cảnh vật đã đổi khác. Đẹp mê. Cây rừng xanh mướt. To tướng. Phong lan nhiều và to. Thèm cướp đi của rừng một vài loại phong lan nào đó. Nhưng lại không có điều kiện. Một người đàn ông lướt trên một con thuyền độc mộc. Đẹp như trong tranh. Phải nói là lướt. Nhìn xa chả thấy thuyền. Chỉ thấy chân mấp mé nước. Lại gần mới nhìn rõ thân cây. Trời ơi, tự nhiên thấy mê những người đàn ông hoang dã thế. Trời xâm xẩm tối. Trăng lên. Trăng lưỡi liềm không sáng. Từng mảng nước lấp loáng trắng. Sự kì bí của núi rừng khiến tất cả cùng im lặng. Một trải nghiệm quá độc. Giữa mênh mang sóng nước, những mảng núi đen sẫm lầm lì trước mặt. Hoang vu quá. Tĩnh quá. Cực kì thích cảm giác này. Lần đầu tiên nghe Kitaro thấy hay. Vì nó phù hợp. Sao mình lại thích những cảnh kì quái. Có thể mọi người sẽ sợ. Hoặc giả chẳng thấy thích thú gì với cái trò rờn rợn này. Bỗng nhiên nghĩ đến câu:</strong><br /><strong>Lòng quê rờn rợn vời con nước </strong><br /><strong>Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà</strong><br /><strong>Thuyền cập bến Ba Bể lúc trời đã tối om om. Vài ánh đèn le lói. Cảm giác như bị ném lên hoang đảo. Chả xác định được đường. Rồi cũng xong, lao ra thị trấn chợ Rã và nghỉ ngơi. Xong một ngày đẹp đẽ. Mình kết luận, ngày mai em không ngồi thuyền nữa. Hai bạn đồng hành chẳng nói chẳng rằng. Tất nhiên, ý kiến của mình luôn là quyết định. Chẳng ai trong hai người có thói quen phản đối. Thế mới nói, đó là chuyến đi của những người không cá tính. Nhưng, cuộc hành trình ngày mai mới hiểu rõ, tại sao lại nói họ KHÔNG CÁ TÍNH.</strong><br /><strong>Thị trấn Chợ Rã là những ngôi nhà gỗ, mái lợp loại ngói cong cong đặc trưng, giống ngói ở Đồng Văn, Hà Giang. Thị trấn này cho mình cảm giác tuềnh toàng và nhỏ bé. Ăn trưa xong. Cả 3 lên đường về. Thu gọi điện, nhớ đi ra Bắc Cạn rồi qua Thái Nguyên, về Tuyên Quang. Đó là con đường duy nhất đi được. Mình tỉnh bơ, chị làm sao không đấy mà phải dặn. Chả đi thế thì thế nào nữa. Vừa buông máy, anh chủ quán chỉ đi Pắc Nặm, về Na Hang rồi về Tuyên Quang. Bùa mê thuốc lú thế nào, quên lời bà chị dặn, ok, đi Pắc Nặm. Hai gã quên cá tính kia chả nói chả rằng, ok đi đâu thì đi.</strong><br /><strong>Hai xe rầm rập lao đi Pắc Nặm, rồi Công Bằng, rồi Đá Vị. Đó là tuyến đường kinh điển nhất. Vì hầu như là không biết có nên gọi nó là đường không. Hà Giang hay Đồng Văn bỗng chốc là trò trẻ con. Lần lượt trải qua mọi loại địa hình. Những đoạn đường sỏi to lộc ngộc như những viên sỏi giữa lòng suối. Bảo nhau, rút cục đây là lòng suối hay là đường nhỉ? Rồi mưa. Những con đường đất đỏ trơn trượt ngập trong bùn đến 60 phân. Xe trôi tự do. Người đi bộ còn trôi tự do nữa là xe. Đi được một đoạn là lại xoẹt, xe quay ngang. Rồi đang đi thẳng lại lao xiên sang bên kia. Mắng chồng, đường trơn thì đi thẳng đi, sao lại rẽ? Cãi, có ai muốn rẽ đâu. Bạn thì bảo, chỉ muốn ném mẹ cái xe đi. Đi từ 12 h trưa đến 6 h tối mới hết được đoạn đường 60 km. Kinh điển, vận tốc đôi khi là hơn 0km/h một tí. Không thể tả được. Những đoạn đường có lẽ là người đi bộ còn khó. Rồi có đoạn mất đường. May còn có xe xúc. Đứng đợi. Sạt lở là chuyện thường ngày. Ờ nhỉ, thì Thu đã cảnh báo, không thể đi được. Nhưng, vẫn có thể đi. Chỉ là đi như thế nào mà thôi. Mình thì ngồi sau, cười hí há. Ngắm mưa. Thỉnh thoảng trượt thì cười như ma làm. Mặc hai thằng cha cứ nghiến răng trèo trẹo, lái. Chưa bao giờ thèm mẩu đường nhựa như lúc này.</strong><br /><strong>Hết Đá Vị, chớm vào đất Na Hang. Đường nhựa. Giời ạ, chưa bao giờ ơn Đảng và Chính phủ như lúc này. Ở những vùng này, đường nhựa là thứ đắt giá nhất, sạch sẽ nhất với cuộc sống của người dân. Ra đường nhựa nằm chắc chắn sạch hơn nằm nền nhà. Đó là sự chọn lựa khôn ngoan của các cô bé, cậu bé.</strong><br /><strong>Từ Na Hang về Tuyên Quang còn 110km nữa. Đường đã đẹp và trời đã tối. Tất nhiên là không có một ánh đèn. Chỉ có trăng. Từng vẩn mây lao sầm sập vào mặt. Mây hay sương núi? Thế cả. Từng đám to uỵch, nhiều lúc có cảm giác nó va vào mặt mình chắc đau lắm. Nhưng đó là cảnh mà mình thấy phấn khích. Nhìn bạn, mặt mũi có vẻ căng thẳng. Quay ra an ủi, anh cứ coi như bọn mình đang đi dạo phố đi. Chẳng coi giời đất ra gì, bạn quay ra bảo, em bị hâm à, chạy 100 cây số đường rừng trời tối om om mà em bảo coi như đi dạo. Ừ, tùy chú thôi, còn em thấy thế. Chỉ là đi dạo. Đêm rất đẹp.</strong><br /><strong>10 h tối về tới đất Tuyên. Kết luận với mọi người, qua chuyến đi này, em khẳng định, em là người đàn bà từng trải. Còn hai người đàn ông không cá tính trong cuộc đi này, trước những quyết định ngớ ngẩn nhất của mình, họ vẫn dấn thân, không kêu ca, không cằn nhằn, không giá mà, không ân hận... Chấp thuận và không bàn cãi, ngay cả việc ăn gì, uống gì, đi hay ở, có nghỉ hay không, vì vậy, họ là những ngườ đàn ôngi KHÔNG CÁ TÍNH. Mình thích đi với họ. Vì, trong những chuyến đi như thế này, chỉ cần một ý kiến là đủ.</strong><br /><br /><strong></strong></font><div style="font-weight:bold;"></div>]]></description>
<pubDate>Tue, 30 Jun 2009 03:23:33 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[BỊ NÓI ĐỂU - VÀO THẤT SƠN CÓ DỄ?]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-Zdbb4VUyc7PyI2NNXhHiR2tl?p=1415</link>
<description><![CDATA[<font size="4"><strong>Một nick tên sevenmoutain spiritkungfu &quot;khiến trách&quot; mình bằng một lời đại ý &quot;Một nữ hiệp vang danh mà lại thất hứa với một kẻ vô danh tiểu tốt như mình, thật đáng buồn thay&quot;. </strong><br /><strong>Không dám nhận là một nữ hiệp vang danh. Chỉ là một đệ tử của TS. Nhưng biết chắc chắn bạn này nói mình. Nên có đôi lời nói lại.</strong><br /><strong>Số là cách đây khá lâu, bạn này bảo ở Kiên Giang hay Tiền Giang gì gì đó nhờ tìm và giới thiệu cho một thầy TS. Bạn này đưa ra điều kiện, thầy TS thì nhiều, nhưng tìm đến thầy nào cũng thất vọng. Do đó, muốn nhờ tìm một thầy tài đức vẹn toàn thì mới học. Không thì thôi.</strong><br /><strong>Chỉ vì câu &quot;Không thì thôi&quot; mà mình quyết định không tìm bất cứ một thầy nào để giới thiệu cho bạn theo học. Cảm nhận được sự hợm hĩnh chứ không phải sự chân thành trong cái đạo cầu học. Thầy TS không phải không có người đủ tài đủ đức dạy bạn. Nhưng, duyên nghiệp bạn liệu đã xứng được các thầy đó dạy hay ko lại là chuyện khác.</strong><br /><strong>Thực ra, bất cứ ai cầu học tất nhiên cũng mong chọn được thầy tài đức. Đó là mong muốn chính đáng. Nhưng, nếu không tìm được thì thôi, không học, chứng tỏ cái tâm của bạn đối với môn TS chưa nhất.</strong><br /><strong>Ai cũng vậy, muốn học ĐH phải học qua lớp 1. Thầy dạy lớp 1 thì không thể toàn tài bằng thầy dạy đại học. Nhưng cứ học lớp 1 đi đã. Học hết kiến thức của lớp dưới, lần lượt tự khắc sẽ có người có kiến thức hơn dạy mình. Điều đơn giản nhất, mong bạn hiểu.</strong><br /><strong>Điều thứ hai, nói thực, không tin tưởng ở bạn. Đó là cái nick chát của bạn. Có thể đó là lòng hâm mộ với TS. Nhưng đó cũng có thể là sự khoe khoang. Mình không tin tưởng một sự thuần nhất trong tâm của bạn khi đến với TS nên mình không thực hiện lời đề nghị của bạn.</strong><br /><strong>Cuối cùng, bạn đã quá thiếu chữ nhẫn. Điều đó cực cần với một đệ tử của TS. Vì vài tháng chưa đạt mong muốn, bạn vội vã khiển trách một người vẫn để tâm giúp bạn nhưng cần theo dõi bạn. Tôi không bao giờ dễ dàng giới thiệu bất cứ ai vào TS đơn giản như thế. Đó không phải là cái chợ để ai thích, hâm mộ, hay tò mò là vào. Tôi không bao giờ làm việc đó.</strong><br /><strong>Và do đó, tôi  tin chắc rằng, bạn không bao giờ bước chân được vào TS, nếu bạn vẫn giữ thái độ đó đối với bản môn.</strong><br /><strong>Thân mến! Hi vọng bạn sẽ có thay đổi trong suy nghĩ.</strong><br /></font>]]></description>
<pubDate>Fri, 26 Jun 2009 15:55:27 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[RƠI]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-Zdbb4VUyc7PyI2NNXhHiR2tl?p=1412</link>
<description><![CDATA[<font style="font-weight:bold;" size="4">Rơi tự do. Phát mệt vì mọi thứ. Một câu nói. Những điều không thể hiểu. Không hiểu mình sẽ thành cái gì. Một căn bệnh hiện đại. Thấy, biết mà không thể thoát. Muốn gào lên. Muốn chảy nước mắt. Muốn nói những điều nhảm nhí hay vô nghĩa. Muốn cười như điên. Nhưng cuối cùng cứ phải làm một người bình thường. Vẫn tươi cười. Vẫn chuẩn mực. Thèm được cáu gắt hay quát ầm ĩ. Nhưng chả có lí do làm thế với mọi người. Thỉnh thoảng bột phát với những người phải chịu mình. Còn thì không. Vẫn phải là một nhân viên tươi tỉnh, một đồng nghiệp vui vẻ, một người mẹ nhẹ nhàng, một người vợ bình thường không được có biểu hiện khác kiểu. Biết làm gì đây nhỉ? Những người xung quanh không có lỗi. Mình đang làm ảnh hưởng đến những người xung quanh.<br />Giá ai có thể giúp mình. Nhưng không có. Những niềm vui chốc lát. Rồi lại về trạng thái cũ. Chạm đáy. Những nghi kị. Những lời nói chỉ khiến mình câm nín. Rơi vào sự vô nghĩa của cảm xúc. Mở lời để tranh luận ư? Thà im lặng còn hơn. Mọi điều chả cái quái gì có nghĩa. Sự bất thường của tâm trạng. Nghĩ đến hết thảy những điều có thể khiến mình vui vẻ. Quê hương, những người bạn. Chả cần. Chết thôi. Chỉ muốn ném mình lên 1 cái giường. Ngoài ra chả cần một sự tồn tại nào hết. Để cho mình yên. 1 ngày. 2 ngày. 3 ngày. Bao lâu nữa nhỉ? Liệu có trở dậy nổi không? <br />Tự nhiên chảy nước mắt. Nhưng chả hẳn là khóc. Có chuyện gì đâu. Nhỡ ai nhìn thấy mà hỏi, tại sao khóc. Thì chết dở. Có muôn đời cũng không tìm nổi lí do. Chả nhẽ lại bảo, tự nhiên nó thế. Bố ai mà tin nổi. Muốn tán vài câu nhảm nhảm. Cũng không được. Nó là cả một vấn đề to tát. Muốn nói một chuyện nghiêm túc. Cũng không được. Thế là bất thường. Muốn im lặng. Càng không được. Tại sao trước hay nói mà giờ thì không. Thực ra, muốn được một mình. Nhưng chả có chốn nào có chỗ cho một mình mình. Và cũng chả có lí do để làm thế.<br />Dừng mọi thứ đi. Nhưng cũng không thoát nổi. Giờ mới hiểu câu, khó nhất là thoát ra khỏi cái bóng của mình. Mình đang bị đè bẹp vì những điều không có thật. Chả có gì cụ thể. Bây giờ mình cần gì nhất? Không biết. Nếu biết thì đã không thế này. Nhưng ít nhất, xin mọi người đừng comment. Tớ sợ nhất những lời khuyên vào lúc này. <br /></font><div style="font-weight:bold;"></div>]]></description>
<pubDate>Tue, 23 Jun 2009 02:44:01 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[NHỮNG LỜI CHÚC]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-Zdbb4VUyc7PyI2NNXhHiR2tl?p=1406</link>
<description><![CDATA[<font size="4"><strong>Sau đây là những lời chúc mừng. Lời nào cũng thấy có vấn đề. Đề nghị các bạn suy nghĩ để rút kinh nghiệm.</strong><br /><strong><span style="color:rgb(127, 0, 127);">Lời chúc có vấn đề nhất là của thằng Béo: </span>Thêm tuổi mới xinh xắn và tươi tắn hơn nhé! Mày thì cái gì chả có rồi, chúc làm gì nhỉ?</strong><br /><strong>Trời tức là nó chửi mình. Rõ ràng là mình thiếu xinh và thiếu tươi, nên nó mới chúc thế. Còn lại rõ ràng nó thấy mình đủ hết, trừ cái nhan sắc nên mới chúc. Ý thế. Không hiểu thằng này vô tình hay cố ý. Nhưng biết rõ mười mươi là nó đểu. Đểu quá ý!</strong><br /><strong><span style="color:rgb(127, 0, 127);">Lời chúc cần nhiều chất xám nhất là của bạn T</span>:  Bonne annivesaire! Chúc mày và gia đình luôn vui vẻ và gặp nhiều may mắn!</strong><br /><strong>Tại sao lại tốn nhiều chất xám? Vì phải động não lục lại đống tiếng Pháp xem nó viết có đúng không và mình hiểu có đúng ý nó không. Thứ hai là vì quan điểm. Sinh nhật mình mà nó nâng tầm đến tận gia đình là căng rồi. Phải cực kì nghiêm túc cho đúng quan điểm.</strong><br /><strong><span style="color:rgb(127, 0, 127);">Lời chúc sặc mùi tinh thần nhất là của bạn L</span>: Bạn ý sống ở giời Tây, tiền tiêu bằng đồng euro nên bạn ý chả coi tiền bạc là gì. Bạn ý bảo, chúc mày sinh nhật vui vẻ, ước gì cũng được, tiền vào như nước nhé. Mà thôi, tiền nhiều quá cũng chẳng để làm gì, vui vẻ là được. </strong><br /><strong>Giời ơi, mình đang mừng bạn chúc nhiều tiền lấy hên. Thế mà bạn ý bảo tiền bạc nhiều chả để làm gì. Tớ chưa có biệt thự ở bờ biển Mĩ, chưa có con Mẹc nào mà mui trần cho khỏi say, tớ thấy tiền bạc để làm nhiều việc lắm. Xong bạn ý bảo, miễn vui vẻ là được. Tớ vui mãi rồi mà chả thấy được gì cả. Mà hình như chỉ tiền mới làm đời tớ vui nổi thôi.</strong><br /><strong><span style="color:rgb(127, 0, 127);">Lời chúc đầy tính biểu cảm nhất:</span> Ấy là của chồng và những người bạn. Bốn người cầm 4 cái cốc, keng phát, rồi bảo, chúc mừng sinh nhật nhá. Ô hay, nghĩ mãi mà chả biết họ chúc ai. Mình thì không cầm cốc, ngồi chầu rìa, xong họ keng nhau và chúc. Trăng thanh, gió mát. Quang Dũng lại còn hát. Nhưng không hiểu có phải sinh nhật mình hay không.</strong><br /><strong><span style="color:rgb(127, 0, 127);">Lời chúc không lời:</span> Ấy là của những đồng nghiệp trong phòng. Cái bánh gâteaux ghi chữ sexy lady (chả biết viết đúng không) làm mình cực hâm mộ. Gì chứ khoản ấy, nhận luôn. Hò hét, nhảy múa, ném bánh vào mặt nhau. Những cuộc quậy tưng bừng luôn đúng gout của mình. Ăn chơi là thứ phù hợp nhất với bản mệnh của mình thì phải.</strong><br /><strong>Tổng kết sơ qua vài vòng cho vui tí. Nhưng chân thành cảm ơn sự có mặt của tất cả các bạn, những người sống quanh mình. Các bạn luôn là niềm vui của tớ. Thề có Chúa, tớ nói điêu hơi nhiều, nhưng lần này thì tiệm cận sự thật nhất. </strong><br /></font><div style="font-weight:bold;"></div>]]></description>
<pubDate>Mon, 15 Jun 2009 07:14:01 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[THÊM MỘT]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-Zdbb4VUyc7PyI2NNXhHiR2tl?p=1402</link>
<description><![CDATA[<div style="text-align:justify;"><font size="4"><strong>Không có gì phải băn khoăn ngoài chuyện ngồi trừ với cộng để tính xem rút cục mình đúng bao nhiêu tuổi. Hai vợ chồng cộng trừ âm dương chán, kết luận là 31. Ừ, 31 hay 30 hay 3n thì cũng chả khác nhau cái gì.</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Mấy năm nay, sinh nhật chả có ấn tượng gì. Có thể, khi ta biết đủ, ta chẳng cần phải ước ao nữa chăng? Giờ, đến quà tặng mà còn chẳng biết cần gì. Năm nào chồng cũng băn khoăn mỗi chuyện ấy. Cũng chẳng hâm mộ gì những ngày này. Chỉ đơn giản là kiếm cớ tụ tập bạn bè. Mà thực ra năm nay mới có cái cớ ấy, chứ mọi năm, chỉ hai vợ chồng lượn lờ, nói chuyện với nhau, đi mua cái gì mình thích. Rồi về. Đơn giản nhưng thấy đủ đầy. Chả thừa chả thiếu.</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Kết hôn được 5 năm. Vẫn như những ngày đầu. Vợ chồng đi đâu có nhau. Chưa thấy chồng có tín hiệu &quot;tha hóa&quot; phát nào. Thế cũng tạm coi là yên tâm. Gia đình đã qua giai đoạn xây dựng. Giờ đi vào ổn định và phát triển. Hê hê, cứ như là mục tiêu quốc gia. Nhưng đúng là có thói quen đặt những mục tiêu kiểu như thế. Để có việc mà làm. </strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Thêm một tuổi, chưa khi nào thấy mình già đi cả. Chả lo lắng, chả ước ao. Bình thản sống và ngắm mọi người sống. Cực thích cuộc sống của mình. Đã qua giai đoạn con bìu con ríu. Giờ thích đi đâu là xách ba lô, cút. Cái máu lang thang mãi không cạn. 5 năm lo con cái, đã từng nghĩ mình không thể xa con. Đã từng nghĩ mình sẽ là người đàn bà của gia đình. Những thú tiêu dao chỉ là nhất thời hồ đồ của tuổi trẻ. Hóa ra chả phải. Mọi thứ chỉ nằm yên mà dứt khoát không chịu chết. Không đi dài được như thiên hạ thì cũng cố loanh quanh dăm bảy ngày. Chỉ mong một điều, chỗ nào cũng có dấu chân mình trên cái đất nước này. Để sau này già, có lẫn, vẫn ngồi buôn dưa được với bọn trẻ, ừ, ngày xưa cụ cũng đi vúng núi ấy rồi, toàn biển là biển chứ gì.</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Thêm một tuổi, chẳng thấy vội với thời gian. Tức mỗi cái, dạo này phải dùng kem chống nhăn. Sáng sáng hành chồng, anh thấy em bôi loại này có đỡ nhăn hơn không. Mấy cái vết nhăn, phải bành mắt soi gương mới thấy, thế mà chồng chỉ liếc mỗi một cái, rồi nói chắc như đinh đóng cột, đỡ, hết rồi còn đâu. Điêu không chịu được. Có là thuốc tiên chắc. Rồi thề thốt, từ nay em không cười nhiều nữa. Cho đỡ nhăn mắt. Mắt em là loại mắt có đuôi, lá khoai ý mà, tốn giai lắm. Nhưng chả nhịn cười được 5 phút. Lại tặc lưỡi. Thôi, nhăn như tiên bà cũng đẹp. Hí hí.</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Thêm một tuổi, tự chúc mình giàu cực vào. Giờ chỉ thích mỗi giàu. Mà đã mất công ước, là phải ước mình giàu cỡ chừng chục tỉ. Chứ vài ba tỉ thì chán lắm. Chả làm ăn được gì. </strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Hôm nọ đến Đền Thác Cái ở Tuyên Quang, bốc được thẻ bài này. Ghi lại để ngẫm vì đã thấy 1 số điểm đúng:</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Bản mệnh: </strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Thương người nô bộc lại vì ta</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Có lúc trầm luân lúc thăng hoa</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Tiền của đâu nhiều song chẳng biết</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Số thật nhàn cư mệnh cậy nhờ</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Cầu danh</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Chí may chi lúc gặp người</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Tài mọn đức dàu ý thẳng ngay</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Mà hơn khối kẻ mua danh được</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Thanh cao hạc trắng với thông gầy</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Cầu hôn</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Ngược xuôi dắt díu nam cùng bắc</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Chắc đã thành hôn đã nên duyên</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Cậy thày lo tuổi ngày tính kĩ</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Tam hợp tam tai ý cũng phiền</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Cầu tài</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Lợi danh có chuyện đổi thay</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Một lần báo mộng một ngày hiển vinh</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Giơ tay đỡ lấy quả lành</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Của trời đâu phải muốn dành được đâu</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Xuất hành</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Một bó hoa xuân tươi đẹp lại thơm</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Mùi thơm tỏa khắp mấy không gian</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Gặp giờ  gió cũng đưa vui đến</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>CHính ngọ ra đi mới thật vàng</strong></font><br /><br />  <br />  <font size="4"><strong>Có vài điều giật mình trong quẻ thẻ này:</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Thứ nhất, mình có thói quen đi đâu cũng vào giờ ngọ thật. Đi công tác, hầu như cứ giữa trưa phi ra đường.</strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Thứ hai, khi lấy chồng mình cũng tính thật. Năm sinh cũng tính. Ba bố con Thân - Tí - Thìn tam hợp thật. Nhưng tam tai thì không phiền vì mình cũng tính rồi. </strong></font><br /><br />  <font size="4"><strong>Danh lợi thì đúng là số xuân, làm ít hưởng  nhiều. Cũng không sai</strong></font><br /><br />  <br />  <br />  <br />  <br />  <br />  </div> <div></div><div></div>]]></description>
<pubDate>Fri, 12 Jun 2009 02:55:13 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[ĐIỀU GÌ ĐÃ XẢY RA VỚI  TÌNH YÊU SAU NGÀY CƯỚI?]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-Zdbb4VUyc7PyI2NNXhHiR2tl?p=1400</link>
<description><![CDATA[<font size="4"><strong>Gary Chapman nói: &quot;Tất cả những chuyện xảy ra khiến tôi luôn mang trong mình câu hỏi rằng điều gì đã xảy ra với tình yêu sau ngày cưới? Liệu mọi người có gặp phải những chuyện tương tự như tôi hay không? Liệu đó có phải là lý do khiến rất nhiều cặp vợ chồng ly hôn? Tôi không tin nổi mình lại ly hôn đến ba lần. Còn những cặp vợ chồng bền vững thì sao? Phải chăng là nhờ họ biết chấp nhận một đời sống hôn nhân không tình yêu, hay vì tình yêu vẫn ngự trị trong họ? Nếu quả như thế thì làm thế nào họ có được may mắn đó? &quot;</strong><br /><br /><strong> Những câu hỏi mà người đàn ông ấy đưa ra cũng chính là điều mà hàng triệu cặp vợ chồng - hoặc vẫn còn chung sống, hoặc đã ly hôn - băn khoăn, tìm hiểu. Một số người tìm đến bạn bè, một số khác thì nhờ chuyên viên tư vấn hoặc quanh quẩn tự hỏi bản thân. Câu trả lời đôi khi thật khó hiểu bởi nó liên quan đến nhiều thuật ngữ tâm lý, hoặc cũng có khi nó lại được diễn giải qua các câu chuyện dân gian hay lời pha trò hóm hỉnh. Dù rằng tất cả cũng nói lên phần nào sự thật nhưng thực tế chúng không mang lại hiệu quả như mong muốn.</strong><br /><br /><strong> Ước muốn có được một cuộc hôn nhân lãng mạn cũng như làm thế nào giữ mãi ngọn lửa tình yêu sau ngày cưới là điều hết sức chính đáng và trở thành vấn đề quan tâm của hầu hết mọi người. Ngày nay, báo chí, sách vở cũng như các phương tiện thông tin đại chúng khác đều tập trung khai thác mảng đề tài này.</strong><br /><br /><strong> Thế nhưng trước một lượng thông tin khổng lồ như vậy, không phải cặp vợ chồng nào cũng tìm ra được bí quyết gìn giữ tình yêu cho mình. Hàng ngày, vẫn có vô số cặp vợ chồng tham dự các buổi trò chuyện về hôn nhân gia đình, được hướng dẫn cụ thể những điều cần làm để duy trì ngọn lửa tình yêu; nhưng khi về đến nhà, họ vẫn không thể nào phát huy và ứng dụng tốt những gì đã được học. Vậy, nguyên nhân của vấn đề nằm ở đâu?</strong><br /><br /><strong> Đó là: Mỗi người có một cách biểu đạt tình yêu, hay còn gọi là ngôn ngữ tình yêu khác nhau.</strong><br /><br /><strong> Trong giao tiếp, bạn không thể dùng tiếng Anh để truyền thông điệp đến một người không hiểu tiếng Anh; và nói chung, việc không sử dụng cùng một ngôn ngữ sẽ làm nảy sinh vô số khó khăn trong giao tiếp. Do đó, để có thể giao tiếp hiệu quả và không gặp phải những rào cản về sự khác biệt văn hóa, chúng ta cần học ngôn ngữ của đối tượng mình muốn giao tiếp.</strong><br /><br /><strong> Trong tình yêu cũng vậy. Rất có thể, ngôn ngữ yêu thương của bạn và bạn đời là hoàn toàn khác nhau. Điều này cũng giống như người đàn ông trong câu chuyện trên, anh đã sử dụng những lời đẹp nhất để thể hiện tình yêu của mình với người vợ thứ ba nhưng kết quả nhận được lại không như anh mong muốn. Rõ ràng, tình yêu của anh ấy chân thành, nhưng có thể người vợ lại mong muốn anh phải bộc lộ tình yêu qua hành động cụ thể trong đời sống chứ không chỉ bằng những lời nói tốt đẹp. Do đó, chỉ chân thành không thôi chưa đủ. Chúng ta còn cần phải sẵn lòng học lấy ngôn ngữ tình yêu của người bạn đời nếu muốn đạt được hiệu quả mong muốn trong giao tiếp với người mình yêu.</strong><br /><br /><strong> Sau ba mươi năm làm công tác tư vấn hôn nhân, tôi đúc kết được 5 ngôn ngữ tình yêu cơ bản – đó là năm cách để biểu đạt và thấu hiểu cảm xúc trong tình yêu. Có thể, bạn sẽ bắt gặp đâu đó những bài viết kiểu như: “10 Cách để thể hiện tình yêu với vợ”, “20 Bí quyết để giữ chồng ở nhà” hoặc “365 Cách thể hiện tình yêu trong hôn nhân”… Theo tôi, tất cả những cách ấy chỉ gói gọn trong 5 ngôn ngữ tình yêu cơ bản. Tuy nhiên, mức độ áp dụng của mỗi người lại khác nhau. Mọi giới hạn trong việc biểu đạt tình yêu của bạn với người bạn đời là do sự giới hạn trong sức tưởng tượng của bạn mà thôi. Điều quan trọng nhất cần nhớ là, hãy nói bằng ngôn ngữ tình yêu của người bạn đời chứ không phải của bản thân bạn.</strong><br /><br /><strong> Ngay từ khi còn nhỏ, trong mỗi đứa trẻ đã hình thành những chuẩn mực tình cảm đặc trưng. Chẳng hạn, có những đứa trẻ sớm có lòng tự trọng cao, lại có những đứa sớm có tính tự ti, một số khác lại luôn bị ám ảnh bởi cảm giác bất an, trong khi có những đứa may mắn hơn lại lớn lên trong cảm giác bình yên. Tương tự như vậy, có những đứa trẻ được nuôi dưỡng trong sự yêu thương, lại có những trẻ khác lớn lên trong sự hắt hủi, ruồng bỏ và khinh thường.</strong><br /><br /><strong> Với những đứa trẻ may mắn lớn lên trong yêu thương, chúng sẽ sớm phát triển ngôn ngữ tình yêu một cách trọn vẹn. Trong khi đó, những đứa trẻ kém may mắn cũng sẽ phát triển ngôn ngữ tình yêu của riêng chúng, nhưng lại bị bóp méo, sai lệnh đi giống như những đứa trẻ học kém ở trường vẫn thường dùng sai văn phạm và từ vựng. Điều đó không có nghĩa là những đứa trẻ học kém không thể giao tiếp tốt, nhưng chúng sẽ phải nỗ lực nhiều hơn những đứa trẻ khác. Cũng tương tự như thế, những người có ngôn ngữ tình yêu bị bóp méo sẽ phải gắng sức nhiều hơn so với những ai may mắn được lớn lên trong một gia đình tràn đầy tình yêu thương.</strong><br /><br /><strong> Hiếm khi vợ chồng có chung một ngôn ngữ tình yêu. Chúng ta thường có xu hướng sử dụng ngôn ngữ tình yêu của mình để rồi ngạc nhiên không biết vì sao đối phương không hiểu được những gì mình thể hiện. Điều này chẳng khác gì người nói một đằng, người hiểu một nẻo. Đó là lý do vì sao tôi đã dành rất nhiều thời gian và tâm huyết để biên soạn cuốn sách này.</strong><br /><br /><strong> Hôn nhân không có nghĩa là con đường chấm dứt tình yêu, nhưng để nuôi dưỡng ngọn lửa yêu thương, mỗi người chúng ta cần phải nỗ lực tìm hiểu ngôn ngữ tình yêu của nhau. Một khi hiểu và học được cách sử dụng ngôn ngữ tình yêu của bạn đời, tôi tin rằng đó cũng là lúc bạn nắm giữ trong tay chìa khóa của một cuộc hôn nhân hạnh phúc, bền lâu.</strong><br /><br /><strong> &quot;Hãy học lấy ngôn ngữ yêu thương của bạn đời để có thể giao tiếp hiệu quả trong đời sống vợ chồng&quot;, Gary Chapman nhấn mạnh.</strong><br /><br /><strong> (Trích cuốn &quot;5 ngôn ngữ tình yêu&quot; do Công ty First News phát hành)</strong></font>             <div style="font-weight:bold;"></div>]]></description>
<pubDate>Tue, 09 Jun 2009 03:04:48 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[CHỈ  VÌ CÁI QUẦN BÒ]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-Zdbb4VUyc7PyI2NNXhHiR2tl?p=1397</link>
<description><![CDATA[Nhân dịp trời quá nắng nóng, nên hôm nay chon cái quần bò. Ấy thế mà thành sự kiện của phòng vào đầu giờ sáng. Người nghiêm túc nhất là sư cụ LA còn phản đối, hôm nay dở chứng à mà mặc dài thế? Rồi H thiết kế phụ hoạ, cậu mặc ngắn nhìn quen rồi, giờ mặc dài thấy không ổn. Ô hay, sao mọi người mặc quần dài được mà tớ thì không nhỉ. Tớ sợ đen nên phải mặc dài. Mọi người kết luận, ờ, dở hơi, trông phát ngốt. Híc, đếm trong phòng có 9 chú cả giai cả gái, chỉ có khoảng 3 đứa chuyên siêu ngắn. Thế mà có 1 trong 3 đứa là mình, nhân dịp giời nắng định hoàn lương 1 bữa. Ấy vậy mà đồng nghiệp không cho. Khổ, muốn lương thiện nghe chừng cũng gian nan. <br />Thế là một loạt các ý kiến đề xuất. Sợ đen thì mặc cái quần sooc ở ngoài, đi tất vào, đến thì cởi ra. Bạn H còn nhiệt tình hơn, lấy kéo đây, tớ cắt phát đi là được. Bạn T thiết kế, người đàn ông thô lỗ suýt nhất phòng thì khuyên, tốt nhất nên bỏ cái quần ấy ra, xong mặc cái áo sơ mi nam vào là vừa khéo. Ô hay, sao mình lắm chuyên gia thiết kế áo quần thế nhỉ. Tuấn Anh còn chảnh hơn, khuyên, tốt nhất nên mặc áo mưa cho khỏi đen. <br />Chỉ vì cái quần dài mà ai cũng nhìn mình lạ lẫm. Tình hình này, để lấy lại uy tín và sự thân ái với mọi đồng nghiệp, ngày mai lại phải siêu ngắn vậy. Khổ, nếu nhân sự có kêu ca về tư cách ăn mặc của em thì đấy rõ không phải tại em nhá, mà là em muốn giữ sự hoà đồng với mọi người thôi ợ!<br /><br /><div></div>]]></description>
<pubDate>Mon, 08 Jun 2009 03:29:35 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[HƯ THỰC]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-Zdbb4VUyc7PyI2NNXhHiR2tl?p=1394</link>
<description><![CDATA[Tôi  nhìn thấy 1 bãi cát. 1 cái cánh. những vết màu đen. Và cả những người sống. Để dành đấy đã nhá. Lưu lại.<div></div>]]></description>
<pubDate>Sat, 06 Jun 2009 04:44:07 GMT</pubDate>
</item>


</channel>
</rss>

<!-- s05.mgl.re2.yahoo.com uncompressed/chunked Mon Jul  6 03:59:03 PDT 2009 -->
