
<rss version="2.0">
<channel>

<title><![CDATA[Joe's Blog]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-ZMOTQG87dKNqpNerKypCkL2a</link>
<description><![CDATA[Blog cua Joe]]></description>
<language>en-us</language>
<lastBuildDate>Fri, 06 Jun 2008 11:39:17 GMT</lastBuildDate>

<item>
<title><![CDATA[Entry for June 06, 2008  - Không rõ]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-ZMOTQG87dKNqpNerKypCkL2a?p=31166</link>
<description><![CDATA[<font style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; " size="3"><em><br />  “Tình yêu không có tội các bạn ạ”</em> là lời bình luận của bạn “Không Rõ” post dưới bài <em>“Johnny Trí Nguyễn không muốn nói về vợ cũ”</em> đăng lên mạng ngày hôm kia.<br />   <br />    Bạn “Không Rõ” giải thích thêm cho rõ: <em>“Tình vợ chồng bền vững không dễ dàng bị lung lay bởi sắc đẹp, nên nhớ vợ của Jonny khá xinh, lại có thêm 2 con xinh xắn đủ sức giữ được Jonny”</em>, rồi kết thúc bằng câu <em>"Không ở trong chăn nên không biết chăn có rận”</em> cho nó Việt Nam.<br />  <br />    Bạn Không Rõ bỏ qua chữ “h” trong tên Johnny, cũng như một số điều khác nữa. Tình yêu không có tội… đơn giản quá nhỉ. Trước đây mình làm cho một tổ chức phi chính phủ luôn nhấn mạnh rằng trẻ em  không có tội. Có lẽ vậy, nhưng lúc 4 tuổi mình đã biết ăn trộm choco-Pie rồi.<br /> <br />    Mình sợ nhất những người suốt ngày kêu là “nạn nhân” của tình yêu. <em>“Anh ơi em ra đi không phải lỗi tại em đâu, tình yêu đã lối cuối em đi, em bị chìm đắm trong giấc ngủ tuyệt vời, em bị chết đuối như con cá chuối trong ánh sáng của tình yêu…”</em> Vớ vẩn. Siêu vớ vẩn với sốt cà chua, mua chai vớ vẩn to tặng chai vớ vần nhỏ. Mình chưa lấy vợ nhưng không phải “mù tình” đâu, đã hiểu vấn đề rồi. Vậy dưới đây là  2 vấn đề về tình yêu của những người đang yêu, một cái không cần giải thích, một cái cần giải thích rất kỹ. <br /> <br />    </font>     <ol style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; "><li><font size="3">Trong lúc yêu một người sẽ có người khác đến gõ cửa.</font></li><li><font size="3">Việc mở cửa là hoàn toàn do mình. Vì sao vậy? Thứ nhất, không có tình yêu sét đánh. Điều tiếng Anh gọi là “true love” (tình yêu thực sự) cần thời gian mới phát triển thành “true”. Tình yêu sét đánh chỉ là tình yêu dành cho hình ảnh của một người nào đó trong trí tưởng tượng của chính mình thôi, vì chưa đủ thời gian để biết người ấy là ai. Tình yêu ích kỷ, tính yêu ảo. (Các anh ơi, đừng lấy một em quá tin vào tình yêu sét đánh nhé!) Có nhiều người quan niệm rằng tình yêu là do duyên số, một trái tim không thể chọn sẽ yêu ai, trái tim là cánh đồng, tình yêu đến như mưa. Sai. A: thời gian là nguyên liệu tất yếu của món “true love”. B: việc dành thời gian cho ai là hoàn toàn chủ động, dẫn đễn C, true love không phải là do trời định. Những người kêu là vô tình bị một người thứ 3 lôi cuốn chỉ kêu vậy vì không muốn chịu trách nhiệm về việc đã trót dành thời gian cho người đấy. </font></li></ol> <font style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; " size="3">Luật lệ nào cũng có trường hợp ngoại lệ, và thế giới blog Việt không thiếu thằng nhóc tinh vi sẵn sàng chỉ ra lỗi lô-gíc trong lý luận của bất cứ ai (trong số những thằng nhóc ấy phải nêu tên Joe). <em>“Joe ơi, đôi khi công việc bắt mình phải dành rất nhiều thời gian cho người nọ, người kia, anh nọ em kia..”</em> Đúng. Đôi khi công việc đòi hỏi mình phải tiếp xúc nhiều với một “đối tượng nguy hiểm” nào đó, miễn cưỡng dành cho họ nhiều thời gian. Có lẽ có nạn nhân của tình yêu thật. <br /> <br />    Và có lẽ mình là nạn nhân của một đầu óc quá tỉnh táo. Từ lúc bắt đầu uống rượu mình chưa một lần ngủ dậy quên đã làm gì, nói gì với ai. Dù say đến mấy, say bét nhè, say bí tỉ, say “cô nào chả xinh”, nhưng vẫn nhớ hết, từng chi tiết một, không khác gì chưa uống giọt nào. Hết say nhớ đã làm gì, khi say biết đang làm gì. <br /> <br />    Và mình đoán rằng bạn “Không Rõ” sau một đêm uống nhiều rượu nhớ cũng không rõ đâu.</font>   ]]></description>
<pubDate>Fri, 06 Jun 2008 11:39:17 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[Entry for May 02, 2008 - Nghỉ tí]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-ZMOTQG87dKNqpNerKypCkL2a?p=30532</link>
<description><![CDATA[<div style="">      <div>    <p style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; "><font size="3"><br /></font></p><p style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; "><font size="3">Một tháng không viết entry mới, hai tháng không comment vào blog của người khác.<br /> </font></p><p style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; "><font size="3">Lười quá, pác Joe ơi!<br /> </font></p><p style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; "><font size="3">Đầu óc của người viết  blog có thể so sánh với  pin của máy điện thoại di dộng.  Lúc đầu thì ngon lành, sạc một tí là chạy mấy ngày  liền. Sau mấy tháng thì đêm nào cũng phải sạc, buối  tối bạn gái gọi là hết luôn. Rồi cuối cùng pin bị  hỏng, dù cắm điện từ sáng đến tối nhưng sử dụng  chỉ có năm phút là hết.</font></p> <p style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; "><font size="3">Bây giờ đã đến lúc  mình phải thay pin! </font></p> <p style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; "><font size="3">Nói cách khác, mình đang  thiếu cảm hứng, thiếu ý tưởng, thiếu chất xám…thế  là mình định nghỉ một thời gian để ba yếu tố quan  trọng này sẽ quay trở lại với mình. Và cả ba yếu tố sẽ quay trở lại thôi, yên tâm, mình đã đặt cọc tiền rồi. Tiếng Anh của Canada sẽ  nói “I need a vacation, eh!”. <br />  </font></p><p style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; "><font size="3">Năm vừa rồi mình làm nhiều thứ phết, thử sức trong nhiều lĩnh vực phết. Vui nhất là tham gia các chương trình hài. (Đóng phim tình cảm cũng thú vị nhưng hơi mệt mỏi, với lại mình không hợp với phim tình cảm đâu, xem lại phần mình diễn thấy mặt cứ "ngỗng ấy" làm sao! hehe, only in Vietnam!)<br />     </font></p><p style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; "></p> <p style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; "><font size="3">Vậy nên trong thời gian  nghỉ mình sẽ cố gắng đi du lịch nhiều hơn. Đi nhiều nơi đẹp mình chưa có dịp được đi, ăn nhiều món ngon mình chưa  có dịp được ăn, yêu nhiều cô gái xinh đẹp mình chưa có dịp được  yêu. Đùa thôi, mình sẽ không ăn nhiều đâu. Rồi mình sẽ tập trung vào việc làm kinh doanh (ở Việt Nam mình phát hiện ra một điều là có tiếng không có nghĩa là có tiền!!), xây dựng một tương lai ổn định, như các cụ đã khuyên.<br />      </font></p> <p style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; "><font size="3">Ngoài ra, mình sẽ nghe nhạc, xem  show, học tiếng Việt thật tốt để đọc Truyện Kiều  từ đầu đến cuối (mà không phải quyển có tiếng Việt  bên phải, tiếng Anh bên trái). Mình sẽ chơi game, đánh  gôn, tập hát những bài hay của Trịnh Công Sơn (mà Trịnh  Công Sơn bài nào cũng hay). Nói chung sẽ là một thơi gian  nghỉ viết rất thú vị. Không biết khi nào mình sẽ quay  lại viết blog thường xuyên nhưng chắc sẽ không quá lâu đâu, mình tuổi ngựa mà, không quên đường cũ đâu. <br />     </font></p><p style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; "><font size="3">See you soon, nice May everyone!<br />  </font></p><p><font face="Times New Roman" size="3"><span style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; ">Joe</span></font></p><p></p></div>  </div>]]></description>
<pubDate>Fri, 02 May 2008 17:09:03 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[Entry for March 31, 2008 - Chả liên quan]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-ZMOTQG87dKNqpNerKypCkL2a?p=29895</link>
<description><![CDATA[<font style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; " size="3"><br />Sáng hôm trước mình nhắn tin cho một người bạn nữ. Cô ấy là một người bạn “hơi hơi đặc biệt” của mình, và hôm đó hai người bạn hơi hơi đặc biệt của nhau đã có vấn đề. Sáng nhắn tin nhưng đầu giờ chiều chưa thấy cô ấy reply. Đến 16h vẫn chưa thấy gì. Càng chờ đợi càng lo lắng, sốt ruột. Đúng 17h máy kêu kêu, rung rung, có tin nhắn mới!!! Chắc chắn là cô ấy đã trả lời mình rồi, mình hồi hộp mở inbox:<br /> <br /> <em>"Tu ngay 18308 den 10508 Vinaphone tang 10%, 20%, 30% gia tri the nhap lan 2,3,4. Chi tiet goi 18001091"</em><br /><br /> <img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/45.gif" /><br /><br /> Đó không phải lần đầu tiên ông Vinaphone chơi bẩn với hy vọng của mình đâu. Báo Việt Nam rất hay viết về những hiện tượng siêu nhiên của thế giới. Vậy mình xin nêu thêm một hiện tượng siêu nhiên nữa nhé: Tại sao ông Vinaphone luôn biết chính lúc người ta đang sốt ruột chờ đợi tin nhắn nhất để gửi những thông tin chả liên quan này?!<br /> <br /> </font>]]></description>
<pubDate>Mon, 31 Mar 2008 17:16:34 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[Entry for March 18, 2008 - Trời đẹp]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-ZMOTQG87dKNqpNerKypCkL2a?p=29498</link>
<description><![CDATA[<font style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; " size="3"><br />Trời đẹp. Hai từ rất nhỏ mang một ý nghĩa rất lớn. <br /> <br /> Mẹ của Joe khi còn sống bị bệnh SAD, có nghĩa là “Seasonal Affective Disorder”. (Phương Tây bây giờ bệnh nào cũng phải có một tên gọi dài dài, khô khô.) Dịch sang tiếng Việt nghe đơn giản hơn nhiều: <em>“Các rối loạn theo mùa.”</em><br /> <br /> Quê mình mùa đông ít ánh sáng lắm. Mình vẫn nhớ, tháng 10 mẹ thường vui lắm, cười rất tươi mỗi khi bố nói đùa, mà bố Joe không sinh ra để nói đùa đâu. Tháng 11 vẫn thế, nhưng nụ cười của mẹ có lẽ miễn cưỡng hơn một tí. Tháng 12, mặt trời coi như là về vườn rồi, mọi người lại rất căng thẳng chuẩn bị cho Nô-en, nụ cười của mẹ Joe thành son đỏ trên đôi môi trầm cảm – nhìn vẫn thấy đẹp nhưng nhìn lâu thấy thương. Tháng 1, Tháng 2, tháng 3, cả mùa đông đều thế cả, đến tận tháng 4 nụ cười mẹ Joe mới khôi phục lại.<br /> <br /> Mẹ rất chịu đựng để các con không biết về chuyện này. Mẹ ít chia sẻ nỗi đau tâm hồn, và các anh chị em mình cũng vậy. Bà ngoại là người Anh còn ông ngoại là người Scotland – ai mà biết về văn hóa hai nước này sẽ hiểu. (Còn ông bà nội là người Quebec, thế là bố Joe có bất cứ chuyện buồn gì dù nhỏ đến rất nhỏ chắc chắn sẽ có người biết!)<br /> <br /> Nhưng bệnh SAD  này có thật. Và đôi khi mình cũng bị. <br /> <br /> Đầu tuần trước trời rất đẹp, mặt trời bỗng nhiên quay lại sau mấy tuần tự giấu mình trên mây.  Vui quá, thấy da mình cứ nuốt chửng ánh sáng giống như tĩnh mạch một thằng nghiện nuốt chửng herion. Và mọi thứ đều đẹp cả. Hà Nội thành một thành phố rất đẹp, người dân Hà Nội rất thân thiện, mình chỉ muốn chơi chơi, bay bay, gọi điện cho cô nào cũng được, đi uống nước buôn chuyện đến tận tối. <br /> <br /> Mình đọc ở đâu đấy rằng ánh sáng mặt trời có nhiều Vitamin D. Ánh sáng chỉ là ánh sáng thôi, mình không hiểu sao nó lại có thể cung cấpVitamin D được. Nhưng mà thôi, cãi với các nhà khoa học để làm gì. Ít nhất ánh sáng mặt trời có một chất gì đấy làm cho người ta thấy vui vui. Mười đất nước có tỷ lệ tự tử thấp nhất thế giới là: Barbados, Jamaica, Syria, Antigua &amp; Barbuda, Egypt, Haiti, Honduras, Jordan, và Saint Kitts &amp; Nevis – có cần nói gì nữa không?<br /> <br /> Hôm nay trời không đẹp lắm, với lại Hà Nội dạo này ẩm lắm, lúc nào cũng có mấy tỷ giọt nước nhỏ giữa mình và mặt trời... Nhưng điều buồn nhất là có rất nhiều người như Joe cứ cố để mà lý giải tại sao mình đang cảm thấy buồn, phân tích rất kỹ từng yếu tố một, chuyện gia đình, chuyện tình yêu, chuyện công việc, chuyện tài chính – mà nguyên nhân đơn giản chỉ là thiếu ánh sáng. </font><br /> ]]></description>
<pubDate>Tue, 18 Mar 2008 17:26:26 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[Entry for February 27, 2008 - Nhung Xấu Xí]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-ZMOTQG87dKNqpNerKypCkL2a?p=29006</link>
<description><![CDATA[<font style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; " size="3">Có nhiều phim nước ngoài đặt tên kiểu rất đơn giản, là tên của một nơi, một món ăn, một nhân vật đặc biệt.. Vừa ngắn gọn, vừa hay, vừa gây sự tò mò. Nhưng khi dịch sang tiếng Việt thì tên của phim bị "chung chung hóa", thành một cục từ nhạt nhẽo miêu tả rất cụ thể về nội dung của phim.  <br />   <br />    Có Ugly Betty này (Cô gái xấu xí). Beowulf này (Ác Quỷ Lộng Hành). Ray này (Vượt qua số phận) Juno này (Dính bầu 2). Ratatouille này (Chú chuộc đầu bếp). Cloverfield này (Thảm Họa Diệt Vong). P1 này (Tầng Hầm Đẫm Máu), nhiều lắm. <br />   <br />    Nghe các đầu đề phim Việt Nam này mình cảm thấy hơi ngứa tay, hơi khó chịu một chút. Đó là một cảm giác khó nói, có lẽ tốt nhất là đưa ra một ví dụ ngược lại.<br />   <br />    Nếu truyện "Chí Phèo" được dịch sang tiếng Anh là "The Man Who Drinks Alcohol" (Người đàn ông uống rượu) thì các bạn sẽ cảm thấy thế nào? Mất cả hay và mất cả...Chí Phèo! Nếu sau này tác phẩm vĩ đại của Nam Cao này được thành một bộ phim Việt Nam mang tên "Chí Phèo" luôn thì dịch sang tiếng Anh cũng phải mang tên “Chí Phèo” chứ. Tên “Chi Pheo” là một sự kết hợp của nguyên âm và phụ âm rất tuyệt vời, người Châu Âu hoàn toàn có thể phát âm được.<br />   <br />   <em> "Nhưng người Châu Âu sẽ không biết Chí Phèo là ai, Joe ạ”. </em><br /><br />    Đúng. Nhưng người Việt Nam đã biết Chí Phèo là ai trước khi sách của Nam Cao ra mắt đâu! Họ vẫn mua sách mang về đọc đi đọc lại đến tận tối cơ mà. Còn nếu muốn chắc chắn khán giả Châu Âu biết Chí Phèo là tên của một nhân vật nam thì cứ cho chữ "Mr." vào là xong. “Mr Chi Pheo”. Nghe hay quá còn gì!<br />   <br />    "Cô gái xấu xí" nghe không hay. Lễ ra các ông phiên dịch nên chọn một tên Việt Nam thật, một tên nghe hơi nghiêm túc giống tên "Betty" trong tiếng Anh. Ví dụ, "Nhung xấu xí" chẳng hạn. Nghe hay hơn nhiều! Nghe tên này mình bắt đầu hình dung <em>một người con gái cụ thể,</em> chứ không phải <em>một loại con gái nói chung</em>, hình dung một người con gái có tính cách đặt biệt, chứ không phải một một tuýp con gái không có lợi thế về mặt ngoại hình. <br />   <br />    Phim “Ray” cứ dịch là “Ray” thôi. Hoặc "ông Ray", cho nó chắc ăn. Người Việt Nam không biết "Ông Ray" là ai thì thôi. Muốn biết thì phải mua vé xem phim nhé! Phim Cloverfield cũng thế. Người Việt Nam không biết Cloverfield là cái gì, là ai, là ở đâu – tuy nhiên chính người Mỹ cũng đâu có biết Cloverfield là cái gì, là ai, là ở đâu! Khi phim Cloverfield ra rạp, đó là lần đầu tiên người Mỹ được nghe tên này, có nghĩa là <em>phim Cloverfield</em> giới thiệu từ <em>Cloverfield</em> với thế giới. <br />   <br />   <em> Ratatouille</em> là một trượng hợp hơi khác. Người Việt sẽ không biết đó là một loại món ăn “bình dân”, và khán giả ở đâu cũng nên biết điều đó. Thế thì cứ dịch là "Sốt vang xưa", hay là gì đấy. Quan trọng nhất là đọc đầu đề xong người ta hình dung ngay một món ăn cụ thể, một món ăn gắn bó với đời sống của dân thường. Vì trong phim này, "Sốt vang xưa" chính là "điểm nút", tượng trưng cho một lối sống dản dị đang dần bị mất đi. Xem phim xong, người ta sẽ nói : “Ồ, đó là một đầu đề rất hay, rất sâu sắc.” Còn "Chú chuột đầu bếp" không hay gì, không tượng trưng cho cái gì cả, không có gì sâu sắc, chán lắm.<br />   <br />    Bạn muốn biết đó là phim về một con chuột biết nấu cơm ư? Đó chính là lý do tại sao phim có poster! <br />   <br />    Lại một ví dụ ngược lại nhé, cũng là ví dụ cuối cùng. Giả sử người Canada không thể nói được chữ Chí Phèo, phát âm khó quá. Thế thì cứ dịch là "Hanky Sam" đi. Hanky Sam không hẳn là một tên tiếng Anh(Ở Canada chả ai gọi là "Hanky" cả), cũng như Chí Phèo không hẳn là một tên Việt Nam. Nhưng nghe tên "Hanky Sam" người ta sẽ hình dung một nhân vật nam, một nhân vật chắc khác thường chút. Đến 90 tuổi họ vẫn sẽ nhớ  tên phim “Hanky Sam”. Còn tên “Người đàn ông uống rượu” chỉ cần 20 ngày là rơi vào lãng quên. <br />   <br />    Nếu có thể để nguyên thì cứ để nguyên đi. Còn nếu không thì quan trọng nhất là giữ cái cảm giác, cái mầu sắc và cái "tính cách" của đầu đề.</font>            ]]></description>
<pubDate>Wed, 27 Feb 2008 09:16:45 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[Entry for February 18, 2008 - Xúc Xích 70 Cân]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-ZMOTQG87dKNqpNerKypCkL2a?p=28693</link>
<description><![CDATA[<font style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; " size="3"><br />  Như tiền và tình yêu, Tết đã đến và Tết đã đi.<br />   <br />   Tết năm nay có lẽ là cái Tết vui nhất mình đã từng trải qua tại Việt Nam. Đêm giao thừa mình đến nhà một người bạn thân, cùng một vài bạn nữa đã xử lý hết 9 chai vang Pháp. Sau 8 chai bọn mình đã say lắm rồi, định thôi, nhưng còn lại một chai vang đỏ cứ nhìn mọi người từ trên tủ lạnh xuống một cách rất tinh vi, thế là cũng phải xử lý thằng nó.<br />   <br />   Sáu giờ sáng mới mò về nhà, ngủ đến tận chiều ngày mồng một.<br />   <br />   Ngày mồng 2 mình xuống Hải Phòng chơi. Mà dùng từ “chơi” là phù hợp nhất đấy. Dân Hải Phòng thích chơi lắm, vui lắm, nhất là vào dịp Tết. Chơi và ăn! Mình ăn ngao, ăn sò, ăn ốc, ăn cá, ăn kẹo, ăn bánh, ăn chơi, ăn bám. Không biết vì sao nhưng mình hình như có duyên với Hải Phòng lắm. Ở Hà Nội mình chơi với nhiều bạn Hải Phòng, cảm thấy người Hải Phòng rất dễ gần. (Chuyện con gái Hải Phòng xinh đẹp khỏi phải nói.)<br />   <br />   Ngày mồng 3 bọn mình tìm đến mấy cái chùa yên tĩnh ở Hải Phòng, vào lấy may cái. Ở huyện Thủy Nguyên có một ngôi chùa nhỏ xây ở trên cao, nhìn bí ẩn một cách thiêng liêng. Mình tặng chùa ấy một tờ 50 nghìn nhé, xem chùa sẽ tặng lại mình cái gì nhỉ? (Mình sợ tặng nhiều hơn thì chùa sẽ coi mình là đại gia rồi, sẽ không giúp mình cái gì mất.)<br />   <br />   Chiều mồng 3 mình lên xe về Hà Nội.<br />   <br />   Hà Nội những ngày Tết có một đặc điểm rất tuyệt vời  - đó là đường phố vắng xe, đi đâu chả được.<br />   <br />   Chiều mồng 4 Tết mình "đánh bóng" đường La Thành, đi từ bên Tôn Đức Thắng sang bên Giảng Võ rồi quay lại, cứ đi đi lại lại, không đi đâu cả, lái lái cho vui, Giảng võ, Tôn Đức Thắng, Giảng Võ, Tôn Đức Thắng, nhanh lắm, nhanh như gió...sướng quá trời còn gì!  Hôm nay khi bị kẹt xe trên đúng cái đoạn đường ấy mình vui vui nhớ lại cảm giác “gió bay” đấy, hít thở rất dài, có lẽ như một người chồng đang nhớ lại cái thời vợ còn năn nỉ làm chuyện….của Pao. <img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/3.gif" /><br />   <br />   Hà Nội những ngày Tết có một đặc điểm rất không tuyệt vời - đó là trời lạnh, lạnh buốt, lạnh sun...nói chung trời lạnh lắm.<br />   <br />   Ít ra là mùa đông năm nay.<br />   <br />   Năm nay trời lạnh hơn bình thường, báo chí dùng từ "kỷ lục". Công nhận thời tiết Hà Nội đôi khi khó chịu thật. Mùa đông ở Canada cũng lạnh nhưng chỉ lạnh ở ngoài trời thôi - ở trong nhà thì ấm tuyệt vời. Đa số ngôi nhà có hệ thống sưởi ấm hiện đại, đi chân đất cũng được. Còn ở đây, nhiệt độ ở trong nhà lại còn lạnh hơn ở ngoài trời! Mình đã chia tay 1 triệu Việt Nam đồng mua 2 quạt sưởi ấm, người bán hàng cười “đếm hết răng”. Mình cho 2 quạt vào 1 phòng luôn, mỗi bên 1 quạt, cứ ngồi ở giữa đọc sách, bị "quạt quay" như một xúc xích 70 cân. Không biết đến bao giời ông trời sẽ tha thứ cho người dân Hà Nội mình, mà tội ác của dân Hà Nội là gì cũng chưa rõ.<br />   <br />   Người ta bảo tuần sau sẽ đỡ hơn. Không biết “người ta” dựa vào thông tin gì, nhưng rất hy vọng họ nói đúng.</font>]]></description>
<pubDate>Mon, 18 Feb 2008 16:06:15 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[Entry for January 29, 2008 - Tết Tết Tết Tết....]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-ZMOTQG87dKNqpNerKypCkL2a?p=28131</link>
<description><![CDATA[<font style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; " size="3"><br />    Người phương Tây mình viết về Tết Việt Nam không dễ đâu.<br />    <br />    Thứ nhất là phải tránh những câu quen thuộc mà ra bút một cách "automatic" giống như câu "Xin cảm ơn và hẹn gặp lại" ra miệng các tiếp viên hàng không của Vietnam Airlines.<br />    <br />    "Tết rất vui." "Những món ăn Tết rất ngon." "Các gia đình Việt Nam sống rất tình cảm với nhau". Còn nhiều câu nữa -- là những câu người phương Tây cho rằng người Việt Nam thích nghe, thế là nói cho“an toàn”, cho lịch sự… Người Tây mình cũng biết cách xã giao đây chứ!<br />    <br />    Vấn đề không phải là những câu đấy có thật hay không. Chuyện các gia đình Việt Nam sống rất tình cảm với nhau sẽ ít người phương Tây phủ nhận. (Chuyện các món ăn Tết rất ngon có lẽ chủ quan hơn một chút). Văn hóa Việt Nam rất thân thiện, gà luộc rất ngon, cũng đúng mà thôi.Vấn đề là những câu đấy chỉ phản ánh một điều gọi là “sự thật lịch sự”. Còn “sự thật tự nhiên” thì sao?<br />     <br />    Người phương Tây thực sự nghĩ gì về Tết Việt Nam?<br />    <br />    Dĩ nhiên mình không phải đại diện của tất cả các người phương Tây hiện đang sống tại Việt Nam. Mình là người Canada, không đại diện cho người Pháp được (chẳng hạn), cũng như một người Việt Nam hiện đang sống ở nước ngoài không thể đại điện cho cộng đồng Campuchia.  Nhưng đối với nhiều người bạn phương Tây của mình, đặc biệt là những người mới sang Việt Nam, Tết Nguyên Đán là một lễ hội rất khó hiểu, một "bộ sưu tập" phong tục rất…“nước ngoài”. Mình có nhiều bạn rất…“sợ Tết”, họ đến nhà của gia đình Việt Nam không hiểu người ta đang nói gì, làm gì – cảm giác như một diễn viên đứng ngay giữa sân khấu bỗng nhiên không nghe thấy gì và quên hết thoại. <br />    <br />    Nhưng ít người phương Tây sẽ trả lời báo chí vậy. "Mình sợ Tết lắm" có lẽ không khéo bằng câu "Các món ăn Tết rất ngon" (dù cảm thấy ngon hay không). Thế là đa số bài phỏng vấn người nước ngoài về Tết Việt Nam đọc tuơng đối giống nhau, tương đối “automatic”. Tết rất vui. Người Việt Nam rất thân thiện…<br />     <br />    Phải thừa nhận rằng có một thời gian mình cũng là thành viên tích cực của câu lạc bộ sợ Tết Việt Nam. Một người Việt Nam không thể hiểu được cảm giác của một người nước ngoài ăn Tết ở Việt Nam mà chưa biết nhiều tiếng Việt. Trời ơi, ngại lắm! Xấu hổ lắm! Sao mọi người đang cười vậy? Mình có nên giả vờ cười hay không? Nếu mình không ăn hết món này thì họ có buồn không? Hay là nên để lại một chút trong bát nhỉ? Ôi, chị đấy vừa chúc mình cái gì nhỉ? Chết, anh ấy đang hỏi mình câu gì thế? Chết, chết, mình không hiểu câu đấy đâu. (Đàn ông Việt Nam càng say rượu càng đánh giá cao về trình độ tiếng Việt của khách mời nước ngoài đến chơi). Rất ngại, và đôi khi rất sợ.<br /> <br /> Nhưng bây giờ mình đã bắt đầu yêu Tết Việt Nam rồi, không “sống trong sợ hãi” nữa. Yêu Tết vì hiểu Tết. Hiểu Tết vì hiểu tiếng Việt. Mình nghĩ để thực sự yêu Tết Việt Nam thì phải hiểu ngôn ngữ Việt Nam, không có cách nào khác đâu. Người ta đang nói chuyện vui vẻ với nhau mà mình không hiểu họ đang nói gì bao giờ sẽ dẫn đến cảm giác e ngại. <br />    <br />    Thế giới chúng ta có hai loại lễ hội, xin được gọi là loại “lễ hội rối nước” và loại “lễ hội quan họ” cho ngắn.  Một lễ hội rối nước” có nghĩa là một lễ hội trong đó người nước ngoài tham gia sẽ cảm thấy thú vị ngay từ đầu, không cần am hiểu về văn hóa hoặc ngôn ngữ gì cả. Lễ hội bò tót ở Tây Ban Nha là một lễ hội rối nước, cũng như lễ hội pho mát lăn tròn tại Anh, lễ hội tháng 10 tại Đức, Lễ hội Haloween tại Mỹ…<br />  <br />  Còn một “lễ hội Quan họ” là một lễ hội mà ngưới nước ngoài tham gia phải hiểu về văn hóa hoặc ngôn ngữ mới cảm nhận được sự thú vì của nó. Nếu khán giả không biết gì về tiếng Việt thì một buổi biểu diễn quan họ sẽ “gây mệt” – đối với người hát thì bài nào cũng đặc sắc, đối với người nghe thì bài nào cũng giống bài nào! Giáng sinh của Canada là một lễ hội “quan họ”. Và đương nhiên Tết của Việt Nam cũng là một lễ hội rất rất quan họ, dù tổ chức ở Bắc Ninh hay Bắc cực.<br />  <br />  Có nghĩa là ngôn ngữ Việt Nam là một bộ phận không thể tách rời của Tết Việt Nam (khác với một biểu diễn rối nước đấy chứ!) Lý do rất đơn giản: Tết là lễ hội vì gia đình, và các gia đình Việt Nam tiếp xúc với nhau bằng… ngôn ngữ Việt Nam. Tất nhiên Tết có nhiều phong tục và thói quen xung quanh việc tiếp xúc đó, nhưng mà bỏ qua. <br />    <br />    Bỏ qua cây đào và cây quýt. Bỏ qua hoa mai và hoa giáp. Bỏ qua thịt heo và thịt bò. Bỏ qua bánh Tết và bánh chưng. Bỏ qua lời chúc và lời ca. Bỏ qua tiền đỏ và tiền xanh. Bỏ qua áo dài và áo ngắn. Bỏ qua ca-vát và ca vũ. Bỏ qua Tiết Liêu và tiết gà. Bỏ qua "gặp nhau cuối năm" và gặp nhau ga tầu. Bỏ qua Xuân Hinh và xuân khí...<br />    <br />    Bỏ qua những phong tục và thói quen ấy đi – dù quá vui nhưng chúng nó chỉ là hoa quả thôi. Rễ cây là tình cảm của các gia đình Việt Nam, sự hiểu nhau, chia sẻ với nhau, mình nghĩ thế. Đó là ý nghĩa “đáng hiểu” nhất của Tết Việt Nam…vừa là đáng hiểu nhất, vừa là khó hiểu nhất – vì dựa trên ngôn ngữ. <br />    <br />    Vậy thật là vui cho những người nước ngoài như mình mà dành thời gian học ngôn ngữ.  Tr ước đây mình không hiểu quan họ lắm, chưa cảm nhận được sự thú vị của nó. Bây giờ mình đã thích rồi, thậm chí là hơi mê. <br />    <br />    Một sự so sánh khác nhé: Tết Việt Nam giống mắm tôm, lần đầu tiên ăn sẽ cảm thấy không ngon lắm nhưng dần dần thì sẽ bị nghiện, một tháng không ăn cảm thấy thiếu thiếu. Hehe, Happy Tết everyone nhé!</font>]]></description>
<pubDate>Tue, 29 Jan 2008 15:26:43 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[Entry for January 11, 2008 - Công an xanh, công an vàng]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-ZMOTQG87dKNqpNerKypCkL2a?p=27507</link>
<description><![CDATA[<font style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; " size="3"><br />   Hôm trước 2 vợ chồng bạn của Joe đến Hà Nội du lịch, họ có hỏi mình: <em>“Công an mặc áo vàng khác với công an mạc áo xanh như thế nào hả Joe?”.</em> Mình chợt nhớ có một thời gian cũng không biết “công an vàng” và “công an xanh” khác nhau  ở chỗ nào. Thật ra Việt Nam có rất nhiều điều (từng mới lạ) đã thành rất quen thuộc trong mắt mình. Vậy để nhớ lại cảm giác mới lạ đó, mình đã viết một danh sách <em>“10 điều gây thắc mắc cho người Bắc Mỹ mới sang Việt Nam lần đầu”</em>. (11 điều nếu gồm cả chuyện công an ấy!)<br />  <br />   </font><ul><li><font style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; " size="3">Tại sao người già mặc pyjama ngoài đường? </font></li><li><font style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; " size="3">Tại sao có nhiều cửa hàng bán chung một loại hàng ở cạnh nhau? (Ở Bắc Mỹ làm ăn như thế là chết ngay, vì sẽ bị “chia khách” )</font></li><li><font style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; " size="3">Tại sao buổi sáng có một người nói đi nói lại một câu ngắn, có chất giọng rất lạ, nghe như đang cầu kinh…có liên quan đến đạo Phật không? Họ nói câu gì thế? (Câu trả lời là: <em>“bánh  mỳ nóng đđđ…â…y!”</em>)</font></li><li><font style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; " size="3">Tại sao một nhóm người gọi cơm đĩa thì người phục vụ mang ra từng đĩa một? (ở Bắc Mỹ có 4 người gọi cơm đĩa chẳng hạn, thì người phục vụ sẽ mang ra 4 đĩa cùng lúc. Lý do là ăn trước mọi người bị coi là bất lịch sự (người ta không có thói quen “share cơm”) và mọi người phải bắt đầu ăn cùng nhau.</font></li><li><font style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; " size="3">Tại sao ở đây người nghèo mặc như người giầu? (Ở bên Bắc Mỹ, người nghèo ít khi mặc sơ-mi lịch sự và quần diện. Còn ở đây thậm chí đi vùng rất xa, rất nghèo người ta vẫn mặc lịch sự như cán bộ cao cấp)</font></li><li><font style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; " size="3">Tại sao đèn xanh bật người ta rẽ trái luôn? (Ở Bắc Mỹ phải đợi đèn vàng mời được phép rẽ trái.)</font></li><li><font style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; " size="3">Tại sao xe buýt nội thành có nhiều lỗ khoan ở phía sau?  (Chó nó thoáng???)</font></li><li><font style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; " size="3">Tại sao người phục vụ  nói “please” (xin mời) khi mang cơm ra cho khách? (Trong tiếng Anh, khi mang cơm mà nói “please” nghe khá là buồn cười, kiểu như người phục vụ đang năn nỉ mình ăn cơm.)</font></li><li><font style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; " size="3">Tại sao khi nói chuyện, con gái Việt Nam không nhìn thẳng vào mắt con trai? (Ở Bắc Mỹ, nói chuyện mà không nhìn thẳng vào mắt của nhau cũng bị coi là bất lịch sự, có nghĩa là không quan tâm đến nhau)</font></li><li><font style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; " size="3">Tại sao người Việt Nam tiếng Anh cực giỏi? (Những người Tây đã từng đi du lịch ở Nhật, Trung Quốc hoặc Hàn Quốc thường rất ngạc nhiên khi đến Việt Nam)</font></li></ul><br /><br /> <font style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; " size="3">  Kể ra cho vui thôi, nếu các nước trên thế giới đều giống nhau hết thì thật là chán. Và chắc hẳn rằng nhiều người Việt Nam sang nước ngoài thấy người phương Tây mình crazy crazy không kém gì. Mình cũng tò mò muốn biết người Việt Nam đi các nước phương Tây thấy cái gì là lạ nhất, “khác thường” nhất, buồn cười nhất. <em>Tại sao người Pháp hôn nhau khắp nơi như điên? Tại sao người Mỹ ăn nhiều thế? Tại sao người Anh không thích sống cùng với ông bà? Tại sao người Canada, đặc biệt người Canada tên là Joe, lại hâm như thế?</em></font>]]></description>
<pubDate>Fri, 11 Jan 2008 18:11:20 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[Entry for January 01, 2008 - 2008 và xe Hydro]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-ZMOTQG87dKNqpNerKypCkL2a?p=27006</link>
<description><![CDATA[<p style=""><span style="font-family:'Times New Roman','serif'; "><font face="Arial, Helvetica, sans-serif"><font size="3">Hôm qua đi xe máy trên đường La Thành mình bị kẹt đằng sau một chiếc xe búyt nội thành. Mùa đông lạnh, khói thải ấm, một cảm giác rất quen thuộc với dân Hà Nội đi xe máy như mình. </font></font></span></p> <p style=""><span style="font-family:'Times New Roman','serif'; "><font face="Arial, Helvetica, sans-serif"><font size="3">“Chậm chậm bò theo” xe bus đó, mình<span style="">  </span>lại nghĩ đến cô xinh đẹp mà mình đang<span style=""> </span>“nhanh nhanh chạy theo” <span style=""> </span>bây giờ. Cái xe ấy là loại búyt lớn nhất nên dòng khói phun ra từ ống xả cũng lớn. Đoạn đường thành phòng xông hơi nhỏ ngoài trời. Nói thật là mình rất thích cảm giác khói ấm thay gió rét, nhưng cũng nói thật là mình biết khói thải xe buýt đầy hóa chất gây hại cho sức khỏe, hôm nay không chết thì ngày mai.</font></font></span></p> <p style=""><span style="font-family:'Times New Roman','serif'; "><font face="Arial, Helvetica, sans-serif"><font size="3">Cảm giác ở bên cạnh cô gái xinh đẹp ấy cũng ẫm áp, cũng giúp mình trốn gió rét, cái loại gió mà hay thổi qua trái tim đàn ông tuổi Ngọ. Tuy nhiên, sự ấm áp ấy đã đầy hóa chất gây hại từ rất lâu. Công bằng mà nói, cô ấy không hợp với mình chút nào cả, thích chạy theo thì cứ chạy theo đi, hôm nay không chết thì ngày mai.</font></font></span></p> <p style=""><span style="font-family:'Times New Roman','serif'; "><font face="Arial, Helvetica, sans-serif"><font size="3">Nhưng mình có sự lựa chọn khác đâu?! Đi đường vắng vẻ, sạch sẽ, mát mẻ hả? <span style=""> </span>Đường vắng thì mình sẽ đi nhanh. Đi nhanh lúc nào cũng nguy hiểm, còn đi nhanh vào giữa mùa đông Hà Nội vừa nguy hiểm vừa lạnh, một hình ảnh hoang dã và cô đơn. </font></font></span></p> <p style=""><span style="font-family:'Times New Roman','serif'; "><font face="Arial, Helvetica, sans-serif"><font size="3">Là người quan tâm đến môi trường, mình đã đọc ở đâu đấy về một công ty đang phát triển loại xe chạy bằng Hydrô. Xe này cũng có ống xả nhưng chỉ phun ra hơi và nước ấm thôi, không có một chút khói độc hại nào cả. Và ai cũng biết nước ấm rất tốt cho sức khoẻ. </font></font></span></p> <p style=""><span style="font-family:'Times New Roman','serif'; "><font face="Arial, Helvetica, sans-serif"><font size="3">Đó là câu trả lời của mình rồi đấy. Ra phố mùa đông, mình phải đi tìm môt xe chạy bằng Hyđrô để chạy theo. Như vậy mình sẽ đi chậm, sẽ giữ ấm, sức khỏe luôn tốt, thỉnh thoảng dừng lại uống nước cho đỡ khát. </font></font></span></p> <p style=""><span style="font-family:'Times New Roman','serif'; "><font face="Arial, Helvetica, sans-serif"><font size="3">Vấn đề là tìm ở đâu? Xe Hyđrô chưa ra thị trường mà mình rất chán mùa đông lạnh buốt này. Nhưng kiên nhẫn là chìa khóa của chiến thắng. (Không biết có đúng hay không nhưng những người sắp bị ế như mình rất thích câu này.) </font></font></span></p> <p style=""><span style="font-family:'Times New Roman','serif'; "><font size="3"><font face="Arial, Helvetica, sans-serif">Thôi, 2008 đã đến<span style="">  </span>rồi, có cô nào tự coi mình là xe chạy bằng Hydrô thì a lô cho mình nhé, mình rất muốn làm quen!</font> </font></span></p>]]></description>
<pubDate>Tue, 01 Jan 2008 23:54:07 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[Entry for December 26, 2007 - Happy Chú]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-ZMOTQG87dKNqpNerKypCkL2a?p=26725</link>
<description><![CDATA[<span style="font-size:14pt; font-family:&quot; "><font size="3"><span style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; ">Làm chú đễ hơn làm bố nhiều. Hồi nhỏ chắc ai cũng có một người chú vui tính, thỉnh thoảng đến nhà chơi, mang quà tặng, kể chuyện vui, giới thiệu bạn gái mới. “Nhiệm vụ” của những người chú ấy (xin được gọi là “happy chú” cho ngắn gọn nhé) là tìm mọi cách để làm cho các cháu vui lên, một niềm vui rất đơn giản, thuần túy, không hề dính dáng gì đến những vấn đề hoành tráng như giáo dục, luật pháp, phát triển đạo đức….    <br /><br /></span><span style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; ">Chính vì thế cháu nào cũng rất qúy Happy Chú.<em> “Bao giờ chú quay lại đây hả bố?”, “Khi nào chú đi Mỹ về hả mẹ?”</em> Xe của chú đến đầu ngõ các cháu lại chen nhau chạy ào ra cửa, miệng kêu: <em>“Chú, chú ơi, chú ơi!”</em><br /><br /></span><span style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; ">Cũng chính vì thế, những người bố, người mẹ hay ghen với Happy Chú lắm. Happy chú chỉ đến chơi thôi, chơi và làm các cháu vui, khen, tặng, hát, ôm, chạy, ăn, uống, nhảy, cười, đi về. Các cháu không làm bài tập về nhà thì Happy Chú có quan tâm gì đâu!<br /><br /></span><span style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; ">Bố mẹ thì phải hy sinh rất nhiều để con được học trường tốt, thành người tốt. Và cũng chính bố mẹ phải phạt con mỗi khi con bị điểm thấp, hành động xấu, nên sự hy sinh đó thường bị “che khuất”. Dù yên con hơn hết trong đời, nhưng bố mẹ vẫn phải đối phó với những câu kiểu như: <em>“Sao bố mẹ không vui tính bằng chú nhỉ?” </em><br /><br /></span><span style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; ">Còn Happy Chú có hy sinh gì đâu?!<br /><br /></span><span style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; ">Mình ngẫm về mình, thành phố Hà Nội và thành phố Sài Gòn đối với mình cũng giống như chuyện trên. Hà Nội, nơi mình được học tiếng Việt, được đi làm, được thất bại và thành công trong tình bạn và tình yêu, rõ ràng là bố. (hoặc là mẹ, tùy hôm!) Còn Sài Gòn, nơi mình thỉnh thoảng đi chơi, xem kịch, ăn bánh xèo đặc biệt, chính là Happy Chú ;) Happy Chú, Chú Vui…<br /><br /></span><span style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; ">Hôm qua mình ăn Nô-en ở Sài Gòn, gặp mấy người bạn dí dỏm này, 12h đêm ngồi trên sân thượng Caravelle uống rượu Kalua này, xem mọi người đi lại trên phố nhộn nhịp, vui không chịu được. (Thật ra có thể chịu được nhưng mà thôi, ý la rất vui.) Lần trước vào đây mình được xem liveshow của Quang Dũng và Hồng Nhung, chụp hình ngoài đường, uống café với các bạn diễn viên, ca sĩ, người mẫu…Tất cả những kỷ niệm về Sài Gòn đều vui hết, chưa một lần chán đời, chưa một lần bị dính mưa.<br /><br /></span><span style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; ">Mình rất yêu Hà Nội nhưng đôi khi mình cũng hơi bực với “bố”. Những điều hay nhất mình biết về Việt Nam là của bố Hà Nội dạy, rõ ràng là như vậy. Tuy nhiên, những lần bị Việt Nam “phạt”, cũng là chính bố Hà Nội “cầm thước”. Thế là kỷ niệm vui đi đôi với một chút kỷ niệm buồn.<br /><br /></span><span style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; ">Chuyện này cũng không liên quan gì đến chuyện văn hóa hai miền Nam – Bắc cả. Nếu mình sinh sống ở Sài Gòn rồi thỉnh thoảng đi Hà Nội chơi thì chuyện sẽ ngược lại: Tức là Sài Gòn sẽ lại là bố và Hà Nội sẽ lại là Happy Chú. Yêu nhau đủ lâu sẽ có chuyện cãi nhau, đó là một sự thật, một quy luật, về thời gian, tâm lý, và sự cảm nhận của con người. <br /><br /></span><span style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif; ">Dù sao cũng cảm ơn Happy Chú Sài Gòn đã tặng cho mình một tuần Nô-en thật là vui vẻ và đầy kỷ niệm ấm áp!</span><br /></font><br /></span>]]></description>
<pubDate>Wed, 26 Dec 2007 08:02:17 GMT</pubDate>
</item>


</channel>
</rss>

<!-- s03.mgl.re2.yahoo.com uncompressed/chunked Sun Sep  7 05:43:14 PDT 2008 -->
