
<rss version="2.0">
<channel>

<title><![CDATA[TrinhCongSonFC Online's Blog]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-.aFciAYlaa9TdhQht_ZpvxABW8Yahr4c</link>
<description><![CDATA[Hãy yêu nhau cho gạch đá có tin vui...]]></description>
<language>en-us</language>
<lastBuildDate>Thu, 05 Mar 2009 17:13:26 GMT</lastBuildDate>

<item>
<title><![CDATA[Giữa cõi con người]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-.aFciAYlaa9TdhQht_ZpvxABW8Yahr4c?p=831</link>
<description><![CDATA[<p><font size="3" face="Times New Roman"><em>Giữa cõi con người thấy đời như trầm lặng</em></font></p> <p><font size="3" face="Times New Roman"><em>Đôi khi thấy như giọt nắng thủy tinh</em></font></p> <p><font size="3" face="Times New Roman"><em>Im lặng của đêm bên khúc ru tình</em></font></p> <p><font size="3" face="Times New Roman"><em>Phôi pha mãi ta <span style=""> </span>ru đời đi nhé</em></font></p> <p><font size="3" face="Times New Roman"><em>Ru mãi ngàn năm trái tim ta thật khẽ</em></font></p> <p><font size="3" face="Times New Roman"><em>Thương một người giữa hạ trắng thênh thang</em></font></p> <p><font size="3" face="Times New Roman"><em>Cúi xuống thật gần che vết dấu địa đàng</em></font></p> <p><font size="3" face="Times New Roman"><em>Tuổi đá buồn đem muộn màng ta hát</em></font></p> <p><font size="3" face="Times New Roman"><em>Còn tuổi nào cho em hay tình sầu dâng ngất</em></font></p> <p><font size="3" face="Times New Roman"><em>Mưa hồng về che kín lối mong manh</em></font></p> <p><font size="3" face="Times New Roman"><em>Em đi trong chiều lá vẫn ngát xanh</em></font></p> <p><font size="3" face="Times New Roman"><em>Lặng lẽ nơi này phúc âm buồn dĩ vãng</em></font></p> <p><font size="3" face="Times New Roman"><em>Ở trọ trần gian đêm chờ ánh sáng</em></font></p> <p><font size="3" face="Times New Roman"><em>Khói trời mênh mông mù không lối vào</em></font></p> <p><font size="3" face="Times New Roman"><em>Sóng về đâu cho biển nhớ dạt dào</em></font></p> <p><font size="3" face="Times New Roman"><em>Khúc hát kinh cầu cho một người nằm xuống…</em></font></p> <p><font size="3" face="Times New Roman"><em>( Kỉ niệm 70 năm ngày sinh của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn – 28/02/2009)</em></font></p> <p><font size="3" face="Times New Roman"><em>Tuấn Kin</em></font></p>]]></description>
<pubDate>Thu, 05 Mar 2009 17:13:26 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[Mưa trong nhạc Trịnh]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-.aFciAYlaa9TdhQht_ZpvxABW8Yahr4c?p=826</link>
<description><![CDATA[<div style="text-align:right;">BS NGUYỄN ANH HUY </div> <div style="text-align:right;">E.mail: <a>anhhuyhue@yahoo.com</a> </div> <div style="text-align:right;">24 tháng 01 năm 2008 </div> <div style="text-align:right;"><a href="http://www.khoahoc.net/baivo/nguyenanhhuy/240108-muatrongnhactrinh.htm">http://www.khoahoc.net/baivo/nguyenanhhuy/240108-muatrongnhactrinh.htm</a><br /></div> <p></p><br /><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">“Diễm xưa”, một tình khúc nổi tiếng của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, mà phần lớn người Huế đều yêu thích; cũng được người Nhật yêu thích, chuyển ngữ với tựa đề <em>“Utsukushii Mukashi”</em>, rồi lại được Đại học Kansai Gakuin chọn làm nhạc phẩm đưa vào chương trình giảng dạy trong bộ môn Văn hóa và Âm nhạc; bắt đầu bằng những ca từ:</font>  <p align="center"><font color="#ffcc99" size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em><span>“Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ,</span></em></font></p> <p align="center"><font color="#ffcc99" size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em><span>Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao,</span></em></font></p> <p align="center"><font color="#ffcc99" size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em><span>Nghe lá thu mưa, reo mòn gót nhỏ,</span></em></font></p> <p align="center"><font color="#ffcc99" size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em><span>Đường dài hun hút cho mắt thêm sâu...”</span></em></font></p> <h2><span style="font-size:12pt;"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><span style="font-weight:400;">Trong ký ức <em>“<strong>Diễm</strong> của những ngày <strong>xưa</strong>”</em>, Trịnh Công Sơn kể lại: <em>“Thuở ấy có một người con gái rất mong manh, đi qua những hàng cây long não lá li ti xanh mướt để đến trường Đại học Văn khoa ở Huế. Nhiều ngày, nhiều tháng của thuở ấy, người con gái ấy vẫn đi đi qua dưới những vòm cây long não. Có rất nhiều mùa nắng và mùa mưa cũng theo qua... Mùa mưa Huế, người con gái ấy đi qua nhoà nhạt trong mưa giữa hai hàng cây long não mờ mịt...”</em></span></font></span></h2> <h2><span style="font-weight:400;font-size:12pt;"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Để giải thích hiện tượng một tâm hồn <em>“buổi chiều ngồi ngóng, những chuyến mưa qua”</em>, rồi thắc mắc <em>“chiều này còn mưa, sao em không lại?”</em>, có thể hiểu tương tự như cơ chế hình thành phản xạ có điều kiện của Pavlov trong y học. Đó là sự lập đi lập lại của một sự việc (những “buổi chiều... em... lại”) trong một điều kiện tự nhiên nhất định (“những chuyến mưa qua”), tạo nên một phản xạ có điều kiện trong... tâm thức. Và khi điều kiện tự nhiên ấy xảy ra (“chiều này còn mưa”), lập tức có phản xạ liên đới là “ngồi ngóng”<em> </em>hiện tượng kèm theo (“em... lại”), nhưng nếu hiện tượng kèm theo không có, sẽ gây trong tâm tư một thắc mắc <em>“sao em không lại”</em>?!</font></span></h2> <p align="center"><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"></font></p> <p><span style="font-size:12pt;"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Nói về sinh thái học nhân văn, giáo sư Trần Quốc Vượng bảo rằng văn hóa - nhân văn Huế đã “dựa theo và thích nghi với hệ sinh thái tự nhiên”.</font></span></p> <p><span style="font-size:12pt;"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Đường vô xứ Huế loanh quanh, phần lớn diện tích của Thừa Thiên - Huế có địa hình đồi núi tạo thành một vòng cung từ phía tây xuống phía nam. Các dãy núi cao của Trường Sơn Bắc ăn lan ra sát biển và đột ngột chấm dứt ở phía nam của tỉnh bằng một mạch núi cao lên đến trên 1000m đâm thẳng ra biển và kết thúc bằng hòn Sơn Trà ở phía đông núi Hải Vân như một bức tường thành đồ sộ chắn gió mùa đông bắc, nên các đợt gió mùa hầu như không còn đủ sức vượt qua dãy núi cao này. </font></span></p> <p><span style="font-size:12pt;"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Do vậy, bao nhiêu lượng hơi nước trong không khí của gió mùa đều tích đọng ở Huế gây nên mưa và rét, và đây là vùng có lượng mưa vào loại nhiều nhất nước ta. Đặc biệt mưa Huế là loại mưa lệch pha: ở hai miền bắc nam thì có hai mùa mưa và khô gần như trùng nhau trong hai nửa thời gian của năm với hai mốc khoảng tháng 4 và tháng 10 dương lịch, còn ở Huế mùa mưa lại trùng với mùa đông lạnh.</font></span></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><span>Vào những lúc thời tiết đông lạnh mưa như vậy, người Huế ít ra khỏi nhà, thường nhìn mưa mà hồi ức với những kỷ niệm xưa... Từ đó hình thành nên một trong những nét của phong cách người Huế là thường trầm tư mặc tưởng, sống hướng nội hơn hướng ngoại, thích sâu lắng, không thích khoa trương ồn ào...</span></font></p> <p align="center"><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"></font></p> <h2 style=""><span style="font-weight:400;font-size:12pt;"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">...Kiểu mưa Huế ấy, đã được mô tả rất đặc sắc: <em>“trời còn làm mưa, mưa rơi mênh mang / thênh thang...”</em>, hoặc <em>“mưa kéo dài lê thê những đêm khuya lạnh ướt mi”</em>, hoặc:</font></span></h2> <p align="center"><font color="#ffcc99" size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em><span>“Chiều chủ nhật buồn,</span></em></font></p> <p align="center"><font color="#ffcc99" size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em><span>Nằm trong căn gác đìu hiu,</span></em></font></p> <p align="center"><font color="#ffcc99" size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em><span>Ôi tiếng hát xanh xao của một buổi chiều,</span></em></font></p> <p align="center"><font color="#ffcc99" size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em><span>Trời mưa trời mưa không dứt,</span></em></font></p> <p align="center"><font color="#ffcc99" size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em><span>Ô hay mình vẫn cô liêu...”</span></em></font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><span>Và so sánh với mưa các xứ khác, nhạc sĩ đã cho thấy rõ:</span></font></p> <p align="center"><font color="#ffcc99" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><span style="font-size:12pt;font-style:italic;">“Em còn nhớ hay em đã quên,</span></font></p> <p align="center"><font color="#ffcc99" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><span style="font-size:12pt;font-style:italic;">Nhớ Sài Gòn mưa rồi chợt nắng...”</span></font></p> <p><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><span style="font-size:12pt;font-style:normal;">Trịnh Công Sơn tâm sự: </span><span style="font-size:12pt;">“...Thường thường, con người có thói quen sống bằng kỷ niệm, và khi một tác phẩm được gắn liền với kỷ niệm thì tác phẩm ấy đã sẵn có bề dày của sự ưu ái rồi!”</span><span style="font-size:12pt;font-style:normal;">. </span></font></p> <p><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><span style="font-size:12pt;font-style:normal;">Hãy theo dõi tiến trình xao xuyến của nhạc sĩ về kỷ niệm “yêu nhau yêu cả đường đi” trong không gian mưa... Với sự tả thực, khi thì</span><span style="font-size:12pt;">“nghe lá thu mưa, reo mòn gót nhỏ...”</span><span style="font-size:12pt;font-style:normal;">, khi thì </span><span style="font-size:12pt;">“mưa thì thầm, dưới chân ngà...”</span><span style="font-size:12pt;font-style:normal;">; nhưng khi những hình ảnh ấy chỉ còn là ký ức thì nhạc sĩ lại xót xa </span><span style="font-size:12pt;">“...trên bước chân em, âm thầm lá đổ...”</span><span style="font-size:12pt;font-style:normal;">. Cho nên, phản xạ Pavlov </span><span style="font-size:12pt;">“...bước chân em xin về mau...” </span><span style="font-size:12pt;font-style:normal;">vẫn tiếp diễn mãi như hiệu ứng domino:</span></font></p> <p align="center"><font color="#ffcc99" size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em><span>“Người ngồi xuống, mây ngang đầu, </span></em></font></p> <p align="center"><font color="#ffcc99" size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em><span>Mong em qua, bao nhiêu chiều...”</span></em></font></p> <p><span style="font-size:12pt;"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Một lối tu từ được nhạc sĩ sử dụng để ẩn dụ <em>“còn mưa xuống như hôm nào, em đến thăm...”</em>, mà <em>“người ngồi đó, trong mưa nguồn, ôi yêu thương, nghe đã buồn...”</em>, thì tính chất cơn mưa lại là một đối trọng được đặt ra để so sánh:</font></span></p> <p align="center"><font color="#ffcc99" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><span style="font-size:12pt;font-style:italic;">“Mưa có buồn bằng đôi mắt em?...</span></font></p> <p align="center"><font color="#ffcc99" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><span style="font-size:12pt;font-style:italic;">Mưa có còn buồn trong mắt trong?”</span></font></p> <p><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><span style="font-size:12pt;font-style:normal;">Là người Huế, các điệu hò mái nhì, mái đẩy man mác nước sông Hương chính là một biểu hiện rõ nét tính cách sâu lắng trong tâm hồn; cho nên những tiếng rơi của cơn mưa lại được ẩn dụ qua điệu ru </span><span style="font-size:12pt;">“thôi ngủ đi em, mưa ru em ngủ...” </span><span style="font-size:12pt;font-style:normal;">là điều rất kỳ lạ: </span></font></p> <p align="center"><font color="#ffcc99" size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em><span>“Trời còn làm mưa, mưa rơi mênh mang...</span></em></font></p> <p align="center"><font color="#ffcc99" size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em><span>Lời ru miệt mài, ngàn năm ngàn năm,</span></em></font></p> <p align="center"><font color="#ffcc99" size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em><span>Ru em nồng nàn, ru em nồng nàn...”</span></em></font></p> <p><span style="font-size:12pt;"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Đó là những cơn mưa thực thể, nhưng ở nhạc sĩ họ Trịnh lại còn có những cơn mưa trong tâm thức: </font></span></p> <p align="center"><font color="#ffcc99" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em><span style="font-size:12pt;">“Nghe mưa nơi này, lại nhớ mưa xa,</span></em></font></p> <p align="center"><font color="#ffcc99" size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em><span>Mưa bay trong ta, bay từng hạt nhỏ...”</span></em></font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><span>Hoặc:</span></font></p> <p align="center"><font color="#ffcc99" size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em><span>“Đôi khi, trên mái tình ta, nghe những giọt mưa,</span></em></font></p> <p align="center"><font color="#ffcc99" size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em><span>Tình réo tình âm thầm, sầu réo sầu, bên bờ vực sâu...”</span></em></font></p> <h2><span style="font-size:12pt;"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><span style="font-weight:400;">Giải thích ý nghĩa tác phẩm của mình, Trịnh Công Sơn nói: <em>“Âm nhạc của tôi, nói cho cùng chỉ là những kỷ niệm của tôi và rồi sẽ là kỷ niệm của người nghe...”</em>. Vì thế, giáo sư Cao Huy Thuần nhận xét: “Cảnh, tình và người trong Trịnh Công Sơn là cảnh Huế, tình Huế, người Huế... Sau này Sơn rời Huế và Sài Gòn, chất thơ trong nhạc của Trịnh Công Sơn vẫn là chất Huế, nguồn thơ vẫn chảy từ Huế. Vô số những bài hát của Sơn đều ướt và mưa. Vì Huế là xứ của mưa dầm. Mưa mùa đông, mưa mùa hè, mưa sợi nhỏ, mưa sợi to, mưa tỉ tê, mưa ray rứt, cảnh mưa trong Trịnh Công Sơn buồn nhưng rất đẹp...”. </span></font></span></h2> <h2 style=""><span style="font-weight:400;font-size:12pt;"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Cuối cùng, nhạc sĩ bộc bạch, cho dù suối nguồn tạo cảm hứng trong tình ca của mình xuất phát như thế nào, vẫn không thể thiếu được một điều kiện tự nhiên:</font></span></h2> <p align="center"><font color="#ffcc99" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><span style="font-size:12pt;font-style:italic;">“Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ,</span></font></p> <p align="center"><font color="#ffcc99" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><span style="font-size:12pt;font-style:italic;">Ôi! những dòng sông nhỏ, lời hẹn thề... là những cơn mưa...”</span></font></p> <p><span style="font-size:12pt;font-style:normal;"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Và đó chỉ là một tiền đề, một tiền đề để người nghệ sĩ ước mong được tiếp tục cuộc hành trình của mình:</font></span></p> <p align="center"><font color="#ffcc99" size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em><span>“Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng,</span></em></font></p> <h3><font color="#ffcc99" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><span style="font-weight:400;font-size:12pt;">Để người phiêu lãng, quên mình lãng du...”</span></font></h3> <p align="center"><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><span style="font-size:12pt;"></span></font></p> <p><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><span style="font-size:12pt;"></span><strong><span style="font-size:12pt;font-style:normal;">NAH</span></strong></font></p>]]></description>
<pubDate>Sat, 08 Nov 2008 04:19:04 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[Vẩn vơ...]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-.aFciAYlaa9TdhQht_ZpvxABW8Yahr4c?p=812</link>
<description><![CDATA[<p><a href="http://360.yhaoo.com/starrynight2805"><strong><font size="5">Katty =^__^=</font></strong></a><strong><font size="5"> <br /></font></strong></p> <p></p><br /> <div align="right"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><font size="3"><font color="#e1c4a8"><font color="#b27c51"><em>Nhìn những mùa thu đi </em><br /><em>Em nghe sầu lên trong nắng </em><br /><em>Và lá rụng ngoài song </em><br /><em>Nghe tên mình vào quên lãng </em><br /><em>Nghe tháng ngày chết trong thu vàng </em><br /><br /><em>Nhìn những lần thu đi </em><br /><em>Tay trơn buồn ôm nuối tiếc </em><br /><em>Nghe gió lạnh về đêm </em><br /><em>Hai mươi sầu dâng mắt biếc </em><br /><em>Thương cho người rồi lạnh lùng riêng </em><br /><br /><em>Gió heo may đã về </em><br /><em>Chiều tím loang vỉa hè </em><br /><em>Và gió hôn tóc thề </em><br /><em>Rồi mùa thu bay đi </em><br /><em>Trong nắng vàng chiều nay </em><br /><em>Anh nghe buồn mình trên ấy </em><br /><em>Chiều cuối trời nhiều mây </em><br /><em>Đơn côi bàn tay quên lối </em><br /><em>Đưa em về nắng vương nhè nhẹ </em><br /><br /><em>Đã mấy lần thu sang </em><br /><em>Công viên chiều qua rất ngắn </em><br /><em>Chuyện chúng mình ngày xưa </em><br /><em>Anh ghi bằng nhiều thu vắng </em><br /><em>Đến thu này thì mộng nhạt phai.</em> </font><br /></font><br /><br />Hình như trong 4 mùa Xuân- Hạ- Thu- Đông, thì bác Trịnh thích mùa thu hơn cả. Chỉ có yêu mùa thu tha thiết, bác mới tiếc nuối đến thế khi phải nói lời chia tay với mùa thu. Và phải chăng, mùa Thu chỉ đẹp khi đó là mùa thu Hà Nội, và Hà Nội đẹp hơn cả khi bước vào mùa Thu. Có 2 bài hát bác Trịnh viết riêng cho Hà Nội, thì cả 2 bài đều viết về mùa Thu Hà Nội - &quot;Nhớ mùa Thu Hà Nội&quot; và &quot;Đoản khúc Thu Hà Nội&quot; - cả 2 bài hát đều tràn ngập nỗi nhớ mênh mang... <br /><br /><br /><br /><br /><br /></font></font><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><font size="3"><font color="#e1c4a8"><font color="#b27c51"><em>Bởi vì mùa thu tôi ở lại</em> <br /><em>Hà Nội mùa thu, Hà Nội thu</em> <br /><em>Hà Nội mùa thu tràn nỗi nhớ</em> <br /><em>Không bởi vì em, hay vì em</em> <br /><em>Hà Nội mùa thu Hà Nội gió </em><br /><em>Xôn xao con đường xôn xao lá </em><br /><em>Nhoà phố mong manh nhoè phố mưa </em><br /><em>Chợt nắng long lanh chợt nắng thưa </em><br /><em>Bởi vì mùa thu tôi ở lại </em><br /><em>Hồng má môi em hồng sóng xa </em><br /><em>Vì một bàn tay không ngần ngại </em><br /><em>Tặng hết cho tôi một phố chờ </em><br /><em>Sẽ thêm một đời nhớ trăng Hà Nội Thu ơi!</em></font> <br /></font><br /><br /><br /><br /><br />Phải rất quyến rũ, mùa Thu Hà Nội mới níu được bước chân nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Nếu Hà Nội Thu trong <strong>ĐKTHN</strong> mờ ảo như trong một giấc mộng bởi nắng, gió, bởi lá và mưa, chỉ có nỗi nhớ là rõ rệt thì - trong <strong>NMTHN</strong>, mùa Thu, mùa hoa sữa và mùa cốm, lại sắc nét và đẹp như một bức Phố Phái, có cây cơm nguội vàng và cây bàng lá đỏ, có màu ngói thâm nâu của những ngôi nhà cổ, có mặt nước vàng lay của hồ Tây lúc hoàng hôn, có bầy chim sâm cầm nhỏ vỗ cánh bay về phía mặt trời... <br /><br /><br /><br /><br /><br /></font></font><font color="#e1c4a8"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><font size="3"><font color="#b27c51"><em>Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ, </em><br /><em>Nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu. </em><br /><br /><em>Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội, </em><br /><em>Mùa hoa sữa về thơm từng ngọn gió, </em><br /><em>Mùa cốm xanh về, thơm bàn tay nhỏ, </em><br /><em>Cốm sữa vỉa hè, thơm bước chân qua. </em><br /><br /><em>Hồ Tây chiều thu, mặt nước vàng lay bờ xa mời gọi. </em><br /><em>Màu sương thương nhớ, bầy sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời. </em><br /><br /><em>Hà Nội mùa thu đi giữa mọi người, </em><br /><em>Lòng như thầm hỏi, tôi đang nhớ ai, </em><br /><em>Sẽ có một ngày trời thu Hà Nội trả lời cho tôi, </em><br /><em>Sẽ có một ngày từng con đường nhỏ trả lời cho tôi. </em><br /><br /><em>Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội, nhớ đến một người </em><br /><em>Để nhớ mọi người.</em></font> </font></font></font></div><br /><br /><br /><br /> <div align="center"><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">------------------ <br />-------- <br />-</font></div><br /><br /><br /><br /><br /> <div align="right"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><font size="3"><font color="#e1c4a8"><font color="#b27c51"><em>Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ</em> <br /><em>Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao</em> <br /><em>Nghe lá thu mưa reo mòn gót nhỏ</em> <br /><em>Đường dài hun hút cho mắt thêm sâu...</em> <br /><br /><em>Mưa vẫn hay mưa trên hàng lá nhỏ</em> <br /><em>Buổi chiều ngồi ngóng những chuyến mưa qua</em> <br /><em>Trên bước chân em âm thầm lá đổ</em> <br /><em>Chợt hồn xanh buốt cho mình xót xa </em><br /><br /><em>Chiều này còn mưa sao em không lại</em> <br /><em>Nhỡ mai trong cơn đau vùi</em> <br /><em>Làm sao có nhau hằn lên nỗi đau</em> <br /><em>Bước chân em xin về mau </em><br /><br /><em>Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động</em> <br /><em>Làm sao em nhớ những vết chim di</em> <br /><em>Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng</em> <br /><em>Để người phiêu lãng quên mình lãng du </em><br /><br /><em>Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động</em> <br /><em>Làm sao em biết bia đá không đau</em> <br /><em>Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng</em> <br /><em>Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau.</em> <br /></font><br /></font><br /><br /><br /><br />Hồi còn bé xíu, tôi đã được biết và được nghe <strong>Diễm Xưa</strong>. Nhưng khi đó, tôi chỉ biết <strong>Diễm Xưa</strong> là... <strong>Diễm Xưa</strong>, chấm hết. Tôi đã không biết là đó là bài hát bác Trịnh viết cho <font color="#c49b71"><em>&quot;<font color="#b27c51">một người con gái rất mong manh đi qua những hàng cây long não lá li ti xanh mướt để đến trường đại học Văn khoa ở Huế...&quot;</font></em> </font>, viết cho một người <em><font color="#c49b71">&quot;</font><font color="#b27c51">là Diễm của những ngày xưa&quot;</font></em> <br /><br /><br /><br />Nếu bác Trịnh không nói, chắc cũng chẳng có ai biết bác viết bài hát đó cho cô Diễm của những ngày xưa, mà mọi người chỉ nghĩ rằng <strong>Diễm Xưa</strong> là một mỹ từ nào đó do bác tạo ra thôi... vì <strong>Diễm</strong> và <strong>Xưa</strong> - 2 từ ghép với nhau rất ăn khớp và vừa khít như 2 miếng ghép cạnh nhau trong một bức tranh ghép... <br /><br /><br /><br /><font color="#e1c4a8"><font color="#b27c51"><em>Ngày mai em đi</em> <br /><em>Biển nhớ tên em gọi về</em> <br /><em>Trùng dương ướt đẫm cơn mê</em> <br /><em>Trời cao níu bước sơn khê</em></font> <br /><br /><br /><br /></font>Có một trường hợp tương tự như vậy trong <strong>Biển Nhớ</strong>. Cũng chẳng ai biết <em><font color="#b27c51">Sơn Khê</font></em> là gì nếu bác Trịnh không nói, mọi người sẽ nghĩ <em><font color="#b27c51">Sơn Khê</font></em> lại là một mỹ từ nào đó, không thể giải thích được. <br />Nếu hai người con gái ấy, tên họ không phải là <em><font color="#b27c51">Diễm</font></em> và <em><font color="#b27c51">Khê</font></em>, thì không biết bác Trịnh có thể sáng tác những tuyệt phẩm như <strong>Diễm Xưa</strong> và <strong>Biển Nhớ</strong> không nhi? <img border="0" alt="" src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif"/> <br /><br /><br /><br />Nói thêm về <strong>Diễm Xưa</strong>, có một dẫn chứng rất thực tế chứng tỏ 2 từ <strong>Diễm</strong> và<strong> Xưa</strong> có thể ăn khớp nhau đến thế nào. Đó là cụm từ <strong>&quot;xưa rồi Diễm&quot;</strong> (hình như người miền Bắc ít dùng cụm từ này <img border="0" alt="" src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/39.gif"/>) để chỉ một cái gì đó đã lùi về quá khứ, đã quá lỗi thời, đã quá quen thuộc... <img border="0" alt="" src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/16.gif"/> Mà chắc chỉ có số ít những người sử dụng cụm từ này biết nó xuất phát từ đâu. <img border="0" alt="" src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/10.gif"/></font></font></div><br /><br /><br /><br /> <div align="left"><br /><br /><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Katty <br />25/8/2008 <br /></font></div>]]></description>
<pubDate>Tue, 23 Sep 2008 11:49:43 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[Giọt Lệ Thiên Thu]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-.aFciAYlaa9TdhQht_ZpvxABW8Yahr4c?p=807</link>
<description><![CDATA[]]></description>
<pubDate>Fri, 29 Aug 2008 09:11:05 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[Cho một người nằm xuống]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-.aFciAYlaa9TdhQht_ZpvxABW8Yahr4c?p=802</link>
<description><![CDATA[<div style="text-align:right; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><span class="nickname"><font size="5"><strong><a href="http://360.yahoo.com/hmp_of_you"><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><span class="nickname"><font size="5"><strong>╠╣мp_oƒ_yoטּ</strong></font></span></font></a></strong></font></span></font></div> <div style="text-align:right; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><span class="nickname"></span>Y!M: hmp_of_you </font></div> <p align="left"><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">*</font></p> <p align="left"><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">(Bùi Quang Thuận)</font></p> <div style="text-align:center; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">*</font></div> <div style="text-align:center; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Trăm năm <strong>một cỏi đi về <br />Ru đời đi nhé</strong>, giữa ê chề thương đau</font></div> <div style="text-align:center; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Xa rồi trong cỏi đời nhau <br /><strong>Rừng xưa đã khép</strong>, <strong>sóng về đâu</strong> nghìn trùng </font></div> <div style="text-align:center; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><strong>Diễm xưa</strong> nhớ đến không cùng <br /><strong>Tình xa</strong>, <strong>cát bụi</strong> lạnh lùng trong mưa </font></div> <div style="text-align:center; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Tình <strong>em đến… tự nghìn xưa</strong> <br /><strong>Bốn mùa thay lá</strong>, đong đưa cành buồn </font></div> <div style="text-align:center; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><strong>Em đi bỏ mặc con đường</strong> <br />Bâng khuâng một <strong>tuổi đá buồn</strong> trên tay </font></div> <div style="text-align:center; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Sá gì <strong>chiếc lá thu phai <br /></strong>Trăm năm <strong>tình nhớ</strong> lời ai giận hờn </font></div> <div style="text-align:center; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Đóa hoa dẫu có vô thường <br /><strong>Nối vòng tay lớn</strong> con đường trần gian </font></div> <div style="text-align:center; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><strong>Môi hồng đào</strong> vẫn thênh thang <br /><strong>Con mắt còn lại</strong> để tang cuộc đời </font></div> <div style="text-align:center; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><strong>Hoa vàng mấy độ</strong> bên trời <br /><strong>Biết đâu nguồn cội</strong>, <strong>tuổi đời mênh mông </strong></font></div> <div style="text-align:center; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><strong>Ru em từng ngón xuân nồng <br />Còn tuổi nào cho em</strong> đón…<strong>mưa hồng</strong> <strong>phôi pha </strong></font></div> <div style="text-align:center; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Dạt dào <strong>biển nhớ</strong> người xa <br />Đêm nằm nghe khúc <strong>Nguyệt ca</strong> ngậm ngùi </font></div> <div style="text-align:center; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><strong>Bên đời hiu quạnh</strong> tình ơi! <br /><strong>Vết lăn trầm đó</strong>, <strong>như một lời chia tay</strong>! </font></div> <div style="text-align:center; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Tình nào <strong>như cánh vạc bay</strong>? <br />Ru đời trong những cơn say miệt mài ! </font></div> <div style="text-align:center; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Không <strong>Ru tình</strong> vẫn ngất ngây! <br />Mênh mông <strong>hạ trắng</strong> mà say lòng người! </font></div> <div style="text-align:center; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Thôi đừng tuyệt vọng, tôi ơi! <br />Tấm thân <strong>ở trọ</strong>, một đời bâng khuâng </font></div> <div style="text-align:center; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Nhớ ai, đời gọi bao lần <br /><strong>Lời thiên thu gọi</strong> <strong>dấu chân địa đàng</strong> </font></div> <div style="text-align:center; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><strong>Nhìn những mùa thu đi</strong> hoang <br />Câu <strong>ca dao mẹ</strong>, theo ngút ngàn biển khơi </font></div> <div style="text-align:center; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><strong>Ướt mi</strong> rơi lệ khóc người <br />Nơi này lặng lẽ nhớ hoài tiếng ru </font></div> <div style="text-align:center; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Đời là một cỏi phù du <br /><strong>Thương một người</strong>, để thiên thu tình buồn </font></div> <div style="text-align:center; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Nhớ hoài một Trịnh Công Sơn <br />Ôm hoài một nỗi cô đơn trong đời </font></div> <div style="text-align:center; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Kiếp sau <strong>xin trả nợ người <br /></strong>Cho dù <strong>xa dấu mặt trời</strong> tuổi thơ </font></div> <div style="text-align:center; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Thở than <strong>tình xót xa vừa <br /></strong>Lặng nhìn <strong>cỏ xót xa đưa</strong> tuổi hồng </font></div> <div style="text-align:center; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Với tay, níu lại nghìn trùng <br />Để mong <strong>nghe tiếng muôn trùng</strong> thở than </font></div> <div style="text-align:center; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Nợ đời đã trót đa mang <br />Lời buồn thánh thót, mơ màng tiếng chuông </font></div> <div style="text-align:center; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Người đi về với cội nguồn <br />Tháng tư, nhớ một ngày buồn mưa rơi! </font></div> <div style="text-align:center; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Xin mây che đủ phận người <br />Thiên đường thấy bóng cuối trời thênh thang! </div></font>]]></description>
<pubDate>Sun, 17 Aug 2008 01:47:47 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[Lời ru của Trịnh!]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-.aFciAYlaa9TdhQht_ZpvxABW8Yahr4c?p=798</link>
<description><![CDATA[<div style="text-align:right; "><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><a href="http://360.yahoo.com/profile-hBd3ssEib6ekXGSDrFaR1D44GW2j8Ls-?cq=1"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><font size="5" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><strong>Katty</strong></font></font></a></font></font></div> <div style="text-align:right; "><font face="Verdana">Y!M: starrynight2805</font></div> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">*</font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Có lẽ nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là nhạc sĩ sáng tác nhiều bài hát mà trong đó lời ru xuất hiện nhiều nhất.</font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Lời ru không chỉ dành cho trẻ con.</font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Lời ru không chỉ để đưa người ta vào giấc ngủ. Trước khi ngủ, ta có thể mệt mỏi, hay thậm chí kiệt sức và tâm trạng ta đang rất tồi tệ - nhưng sau một giấc ngủ, mọi thứ lại trở về tình trạng tốt nhất. [Như trong game Aveyond 1 và 2, ngay cả khi máu và mana của ta gần cạn kiệt, thì chỉ cần ngủ một giấc, chúng lại đầy 100% <img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/71.gif" />]</font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Tìm về với giấc ngủ cũng là tìm đến với một nơi bình yên…</font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Lời ru ở đây còn có thể xoa dịu tâm hồn, xua tan mọi nỗi buồn và đắng cay… </font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Lời ru cũng là một cách thể hiện tình cảm yêu thương, vỗ về, an ủi, sẻ chia… </font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Tôi luôn cho rằng, đôi khi, Trịnh ru là để đưa mọi thứ đi chệch quĩ đạo về lại đúng chỗ của nó, cũng giống như một người thợ sửa một cỗ máy đang hỏng, hay giống như một người cảnh sát giao thông đứng phân luồng cho một con đường tắc nghẽn…</font></p> <p><font face="Verdana" size="3">*</font></p> <p><font face="Verdana" size="3">*</font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em>Xin chờ những rạng đông<br />Đời sao im vắng<br />Như đồng lúa gặt xong<br />Như rừng núi bỏ hoang<br />Người về soi bóng mình<br />Giữa tường trắng lặng câm…</em></font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em>Xin ngủ trong vòng nôi<br />Ta ru ta ngậm ngùi<br />Xin ngủ dưới vòm cây…</em></font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Sao phải chờ những rạng đông? Phải chăng cuộc đời này chỉ là đêm trường lạnh giá và quạnh hiu? Đồng lúa gặt xong - chỉ còn trơ gốc rạ, người đến rồi đi, rồi bỏ lại ta… Rừng núi bỏ hoang - ta đã bị lãng quên… Tất cả đã bỏ ta đi… Lời ru lúc này lẽ dĩ nhiên là tự ru mình, tụ mình tìm cho mình một chốn bình yên - bình yên như giấc ngủ êm đểm. Ta tự an ủi ta rằng rồi đêm trường cũng sẽ qua mau, nhường chỗ cho rạng đông, cho một ngày ấm áp và rực rỡ…</font></p> <p><font face="Verdana" size="3">*</font></p> <p><font face="Verdana" size="3">*</font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em>Rừng đã cháy<br />Và rừng đã héo<br />Em hãy ngủ đi<br />Rừng đã khô<br />Và rừng đã tàn<br />Em hãy ngủ đi…</em></font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Có lẽ cánh rừng ở đây là hoán dụ của cuộc đời, một cuộc đời không bằng phẳng - nếu không muốn nói là đầy gian truân và trắc trở của một cô gái… Em hãy ngủ đi em, rồi sớm mai thức dậy, em sẽ thấy tất cả lại bình yên…</font></p> <p><font face="Verdana" size="3">*</font></p> <p><font face="Verdana" size="3">*</font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em>Ru mãi ngàn năm từng ngón xuân nồng <br />Bàn tay em năm ngón anh ru ngàn năm <br />Giận hờn sẽ quên <br />Dáng em trôi dài trôi mãi trôi trên ngàn năm... </em></font></p> <p><em><font face="Verdana" size="3">*</font></em></p> <p><em><font face="Verdana" size="3">*</font></em></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Các bài hát của Trịnh, không phải bài hát nào có từ “ru” (như “Tôi ru em ngủ”, “Ru em từng ngón xuân nồng”, “Rơi lệ ru người”…) hay tương tự (“Xin mặt trởi hãy ngủ yên”, “Em hãy ngủ đi…) mới là những lời ru. Mà có cả những bài hát, không có yếu tố vào trong 2 yếu tố trên, vẫn được coi là những lời ru êm đềm…</font></p> <p><font face="Verdana" size="3">*</font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em>Tôi như con chim buồn <br />Bay về lúc chiều hôm <br />Thôi quên đi thiên đường <br />một đời tôi mãi tìm <br />Tôi như con chim bệnh <br />thiếu hạnh phúc trần gian <br />Có những tháng mùa Đông <br />ngồi khóc rất âm thầm </em></font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Tôi tìm thấy trong đó có một sự sẻ chia mà tôi không tìm thấy ở bất cứ đâu khác, tôi nhìn thấy hình ảnh của chính mình, hình ảnh của một “cái Tôi” mà chỉ soi minh vào trong nhạc Trịnh tôi mới nhìn thấy… </font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">*</font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">*</font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Ru đời đi nhé<br />Cho ta nương nhờ lúc thở than</font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Xin tạ ơn nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và tạ ơn những lời ru của Người… <br /></font></p>]]></description>
<pubDate>Fri, 15 Aug 2008 10:30:33 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[Thông báo]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-.aFciAYlaa9TdhQht_ZpvxABW8Yahr4c?p=796</link>
<description><![CDATA[<p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Xin chào các bạn,</font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Thời gian vừa qua, vì bận việc và do máy tính hỏng nên mình không quản lý được blog, do đó không thể post thêm bài và accept invitation của các bạn. Mong mọi người thông cảm. </font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Do giới hạn của Yahoo, mỗi blog chỉ có 300 friends, nên blog Trịnh Công Sơn FC Online không thể accept hết tất cả invitation của mọi người. </font><font face="Verdana" size="3">Khi gửi invitation, mọi người đừng để message mặc định của yahoo nhé. </font></p> <p><font face="Verdana" size="3">Mình không thể accept 1 invitation khi không biết người gửi là ai, người đó invite 1 cách ngẫu hứng, hay thực sự thích nhạc Trịnh. Nếu bạn thực sự là 1 fan Trịnh, và bạn thực sự quan tâm đến blog Trịnh Công Sơn FC Online, thì việc viết đôi lời làm quen cũng không phải là điều quá khó khăn. Phải không các bạn? </font></p> <p><font face="Verdana" size="3">Có một số bạn hỏi về sự liên hệ của blog này</font><font face="Verdana" size="3"> với blog <a href="http://360.yahoo.com/trinhcongson.news">Trinh Cong Son FC offline</a>. Mình xin trả lời rằng: 2 blog này đều của <strong>Trịnh Công Sơn FC</strong>. Blog <a href="http://360.yahoo.com/trinhcongsonfc.news">Trinh Cong Son FC offline </a>là blog về các hoạt động offline của FC. Blog này là blog viết về nhạc Trịnh, để cho các thành viên có thể chia sẻ những cảm xúc và suy nghĩ của mình về nhạc Trịnh. Ai muốn đóng góp bài viết, hãy gửi về địa chỉ email: <a href="mailto:trinhcongson.fc.hnvn@gmail.com">trinhcongson.fc.hnvn@gmail.com</a></font><font face="Verdana" size="3"> nhé. Khi gửi, đừng quên kèm theo <strong>link blog</strong> + <strong>yahoo ID </strong>các<strong> </strong>bạn. Mình sẽ ghi thông tin của đó vào cuối bài viết của mỗi người. <img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/1.gif" /></font></p> <p><font face="Verdana" size="3">Thân <img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" /></font></p>]]></description>
<pubDate>Fri, 15 Aug 2008 09:47:23 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[&quot;Đời ta có khi tựa lá cỏ, ngồi hát ca rất tự do&quot;]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-.aFciAYlaa9TdhQht_ZpvxABW8Yahr4c?p=781</link>
<description><![CDATA[<div style="text-align:right; "><font size="4" face="Arial, Helvetica, sans-serif"><a href="http://360.yahoo.com/profile-WVtjQJcibra2G.7VWE1ucHwNF4rv"><font size="4" face="Arial, Helvetica, sans-serif">the godfather</font></a></font></div> <div style="text-align:right; "><font face="Arial" size="4"></font> </div> <p><font size="4" face="Arial, Helvetica, sans-serif">*</font></p> <p><font size="4" face="Arial, Helvetica, sans-serif">Đấy là một câu trong bài "Đêm thấy ta là thác đổ" mà mình rất thích. Chắc cũng nhiều người thích bài này, và có lẽ ai ai cũng biết một câu nhạc Trịnh nào đó, rồi thi thoảng hát lên<img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" />, bởi nó thân quen.</font></p> <p><font face="Arial" size="4">Ngày còn nhóc, nhiều lúc lại nghe thấy một "người lớn" nào đó hát "đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt", ta cho rằng "người lớn" đang chán đời ( và cái nguyên nhân duy nhất lúc đó ta nghĩ ra là thất tình ). Đi học về lại thấy bố ở nhà bật nhạc rất to "gọi nắng...(gì gì đó) ", ta nghĩ nhạc gì mà bài nào cũng não nề, khó hiểu, thay quần áo rồi chạy đi đá bóng cho đỡ nhèo tai. </font></p> <p><font face="Arial" size="4">Hồi đó cũng biết Trịnh Công Sơn sáng tác những bài đó, nhưng với mình thì đấy là một khuôn mặt rất mơ hồ, trán rất cao và có cặp kính dày cộp, dáng người thì "tiều tuỵ", thậm chí thấy một anh chàng đóng giả Trịnh trong một clip của Hồng Nhung trên tivi ( sau này biết là "đoá hoa vô thường" ) mình đã nghĩ đấy là Trịnh <img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" /></font></p> <p><font face="Arial" size="4">Nhưng kể từ khi có thể cảm nhận rõ ràng về nhạc Trịnh, tôi nghe không dừng lại. Tôi phát hiện thấy đó là cả một kho tàng mà ta dễ dàng cảm nhận. Tôi thích nhạc Trịnh bởi nó mang những triết lí, những cách nhìn về cuộc sống. Ngồi nghe thấy thấm vì nó mang tính triết học về những luân lí của cuộc đời, nhiều câu mang nghĩa rộng đến khó có thể cắt nghĩa tường minh những ý Trịnh muốn nói ( mỗi người theo một cách của mình ). Nó còn truyền cho tôi cả nhiệt huyết sống nữa, chứ không phải như ai đó mang tâm hồn u uất khi nghe.</font></p> <p><font face="Arial" size="4">Trịnh viết nên những ca khúc về thân phận mà tôi cảm nhận thấy được cả sự hình thành của nhũ đá nghìn năm, những chặng đời đi qua của một con người. ( mình rất thích nghe câu "con tinh yêu thương vô tình chợt gọi, lại thấy trong ta hiện bóng con người" ). Những bài ca đó như tấm gương đời mà bất kì ai soi vào cũng thấy mình trong đó. </font></p> <p><font face="Arial" size="4">Trịnh viết những bài ca về tình yêu dung dị và thật gần, trong trẻo và yêu đời, bao gồm cả tình yêu quê hương và tình yêu giữa người với người. </font></p> <p><font face="Arial" size="4">Trịnh làm tôi thấy tiếng Việt phong phú đầy màu sắc, mà tôi sửng sốt nhận ra khi nghe "Đóa hoa vô thường". </font></p> <p><font face="Arial" size="4">Cảm ơn Trịnh Công Sơn, người nhạc sĩ thiên tài, một tâm hồn thuần Việt. "tôi chợt biết rằng vì sao tôi sống, vì đất nước cần một trái tim". Đất nước cần những tâm hồn như thế.</font></p> <p><font face="Arial" size="4"></font></p> <p><font face="Arial" size="4"></font></p> <p><font face="Arial" size="4"></p> <p><span style="font-size:7.5pt; color:#4e4e4e; font-family:Verdana; "></p> <p><span style="font-size:7.5pt; color:#4e4e4e; font-family:Verdana; "><font size="4">Một đêm bước chân về gác nhỏ <br />Chợt nhớ đóa hoa tường vi <br />Bàn tay ngắt hoa từ phố nọ <br />Giờ đây đã quên vườn xưa <br />Một hôm bước qua thành phố lạ <br />Thành phố đã đi ngủ trưa <br />Đời ta có khi tựa lá cỏ <br />Ngồi hát ca rất tự do <br />Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà <br />Từ những phố kia tôi về <br /><br />Ngày xuân bước chân người rất nhẹ <br />Mùa xuân đã qua bao giờ <br />Nhiều đêm thấy ta là thác đổ <br />Tỉnh ra có khi còn nghe <br /><br />Một hôm bước chân về giữa chợ <br />Chợt thấy vui như trẻ thơ <br />Đời ta có khi là đốm lửa <br />Một hôm nhóm trong vườn khuya <br />Vườn khuya đóa hoa nào mới nở <br />Đời ta có ai vừa qua <br />Nhiều khi thấy trăm nghìn nấm mộ <br />Tôi nghĩ quanh đây hồ như <br />Đời ta hết mang điều mới lạ <br />Tôi đã sống rất ơ hờ <br /><br />Lòng tôi có đôi lần khép cửa <br />Rồi bên vết thương tôi quỳ <br />Vì em đã mang lời khấn nhỏ <br />Bỏ tôi đứng bên đời kia <br /><br /></font></span></p></span></font>]]></description>
<pubDate>Thu, 10 Apr 2008 03:49:51 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[Tạ ơn]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-.aFciAYlaa9TdhQht_ZpvxABW8Yahr4c?p=770</link>
<description><![CDATA[<div style="text-align:right; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><strong><a href="http://360.yahoo.com/profile-hBd3ssEib6ekXGSDrFaR1D44GW2j8Ls-?cq=1"> <div style="text-align:right; "><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><strong>Katty</strong></font></div></a></strong></font><font face="Verdana"></font></div> <div style="text-align:right; "><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"></font> </div> <div style="text-align:right; "><font face="Verdana">*</font></div> <div style="text-align:right; "><font face="Verdana"></font> </div> <div style="text-align:right; "><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Viết cho ngày hôm nay 28/2/2008 và mãi mãi...</font></div> <div style="text-align:right; "><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">69 năm! </font></div> <div style="text-align:right; "><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Một khoảng thời gian thực ra không ngắn với lịch sử nhưng cũng thật dài đối với một đời người. </font></div> <div style="text-align:right; "><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Thật tiếc cho Trịnh, nhưng đặc biệt là tiếc cho tất cả chúng ta và cho cả nền âm nhạc Việt Nam là Người đã trở về với Cát bụi quá sớm...</font></div> <p><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Trịnh Công Sơn! Xin tạ ơn Người... </font></p> <p><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">========</font></p> <p><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Chắc chắn rằng chẳng có mấy ai không lớn lên bằng những lời ru của mẹ từ thuở ấu thơ. Nhưng còn tôi, tôi còn lớn lên bằng những lời ru của Trịnh nữa...</font></p> <p><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">*</font></p> <p><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Từ khi còn bé xíu, tôi đã được biết đến Trịnh. Ngày ấy, những gì tôi cảm nhận được qua giọng hát khàn khàn của Khánh Ly là những giai điệu đẹp nhưng buồn. Thực sự là rất đẹp! Tôi không đồng ý với ý kiến cho rằng nhạc Trịnh chỉ đẹp ở phần lời. Nhạc không theo kịp lời ư? Không! Nhạc là để nâng đỡ lời, chứ nhạc không thể át đi phần lời được. Càng nghe nhiều tôi càng cảm thấy lời như thế, ca từ như thế, chỉ hợp với những giai điệu như thế mà thôi...</font></p> <p><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">*</font></p> <p><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Lớn lên, tôi bắt đầu học và yêu nhạc Trịnh lúc nào không hay. Đúng là HỌC và YÊU, vì lúc đầu tôi chỉ nghe, nghe lại những giai điệu của những ngày xưa, bắt đầu tìm hiểu ý nghĩa những ca từ và nghe thêm những bài hát mới, rồi bắt đầu say mê lúc nào không hay... Những tưởng nghe nhiều rồi cũng nhàm, nhưng không, càng nghe càng bị cuốn hút...</font></p> <p><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">*</font></p> <p><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Dòng nhạc nào ĐÃ, ĐANG và SẼ đi cùng tôi suốt cuộc đời? Nhạc Trịnh!</font></p> <p><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">*</font></p> <p><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Những khi buồn cũng như vui, tôi lại tìm đến với nhạc Trịnh. Trịnh khóc cùng tôi. Và tôi khóc cùng Trịnh. Để rồi...</font></p> <p><font face="Verdana"><em>Dù thật lệ rơi, lòng không buồn mấy</em></font></p> <p><font face="Verdana"><em>GIật mình tỉnh ra: ô nắng lên rồi</em></font></p> <p><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">*</font></p> <p><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Có những khi tôi rơi vào vực sâu của sự tuyệt vọng, đã có lúc tôi muốn bỏ cuộc đời này mà đi, nhưng nhạc Trịnh nhạc Trịnh đã đưa tôi trở về với cuộc đời, trong khi tôi đã mất hết niềm tin, đến mức nói như 1 nhà thơ nào đó "Với tôi tất cả như vô nghĩa, tất cả không ngoài nghĩa khổ đau" ...</font></p> <p><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em>Đời gọi em về giữa yêu thương</em></font></p> <p><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em>Trả lại em ngày tháng êm đềm</em></font></p> <p><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em>Trả lại nắng trong tim</em></font></p> <p><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em>Trả lại thoáng hương thơm...</em></font></p> <p><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Tôi có những người bạn, mà họ kể, đã có thời gian, họ bám chặt lấy nhạc Trịnh như một chiếc phao cứu sinh, khi họ cảm thấy chới với giữa cuộc đời... </font></p> <p><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">*</font></p> <p><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Không chỉ xua tan bóng tối của sự tuyệt vọng trong tôi, nhạc Trịnh còn dạy tôi biết yêu thương cuộc đời, và những bài học sâu xa...</font></p> <p><font face="Verdana"><em>Sống trong đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi...</em></font></p> <p><font face="Verdana"><em>Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui</em>, nhưng <em>Hãy cứ vui như mọi ngày</em></font></p> <p><font face="Verdana"><em>Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ...</em></font></p> <p><font face="Verdana">*</font></p> <p><font face="Verdana">Trịnh! Tôi nợ Người quá nhiều!</font></p> <p><font face="Verdana">69 năm! </font></p> <p><font face="Verdana">Xin tạ ơn Trịnh - một trái tim vĩ đại, một tâm hồn vĩ đại, một nhân cách vĩ đại và một tài năng vĩ đại!</font></p> <p><font face="Verdana">Trịnh là một thiên tài - nhưng chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài - Người còn là một thánh nhân!</font></p> <p><font face="Verdana">69 năm! Xin tạ ơn Người!</font></p>]]></description>
<pubDate>Wed, 05 Mar 2008 06:54:51 GMT</pubDate>
</item>

<item>
<title><![CDATA[Sự bắt đầu và kết thúc]]></title>
<link>http://blog.360.yahoo.com/blog-.aFciAYlaa9TdhQht_ZpvxABW8Yahr4c?p=755</link>
<description><![CDATA[<div style="text-align:right; "><font size="4"><strong><a href="http://360.yahoo.com/profile-ywVE3O4gbr_gma_9djlNxulC.LpE"><font size="4"><strong>LÂM NHI</strong></font></a><br /></strong></font></div> <p> <p><br /> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Ngạn ngữ Pháp có nói rằng bất cứ cái gì bắt đầu tốt thì sẽ kết thúc tốt. Tôi không hiểu trong những địa hạt như kinh tế, xã hội, khoa học như thế nào nhưng trên lĩnh vực văn nghệ đôi khi hoặc nhiều khi nó không hoàn toàn như thế… Có không ít những trường hợp người nghệ sĩ đã khởi đầu rất hay và kết thúc rất tệ. Sau một vài biến cố lớn của gia đình, tôi bắt đầu một cuộc sống riêng tư không phẳng lặng. </font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Và từ đó tôi rơi vào một cơn mộng mị triền miên. </font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Câu hỏi bụôc tôi phải trở về những năm tháng xa xôi. Nhưng khi về đến nơi ấy, trong thời điểm ấy, thì vô tình tôi lạc mình về một quá khứ khác xa xăm hơn nữa. Và rồi tự hỏi: Cái đầu tiên ở nơi nào mà có và điều gì đã sinh ra cái đầu tiên kia? </font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Những giọt nước mắt ấy như một cơn mưa nhỏ trên tâm hồn mỏng mảnh của tôi đã khiến tôi phải lùi xa hơn nữa về một cõi đời nào còn xa xôi hơn đã từng làm tôi nhỏ lệ… </font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Phải có một nỗi tuyệt vọng nào đó khởi đầu để tôi không ngừng dan díu với những giọt nước mắt của đời làm của cải riêng tư. Eva ăn trái cấm và sự sống thành hình. Tôi e cũng đã từng nuốt những giọt nước mắt để biết tận tình nói về những giọt nước mắt kia. </font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Sự kết thúc của mọi câu chuyện đời đều không giống nhau. Tôi vẫn thường muốn trầm mình trong cái lẽ vô thủy vô chung nhưng người đời cứ thích níu kéo tôi về trong cái lề thói hữu hạn. </font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Trên đường băng chạy có cái đích để mình đến. Trong nghệ thuật thì khác. Cái cuối cùng có thể là cái vô hạn và biết đâu, nó đã từng có trước thời hạn mà mình không ngờ. </font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Sự bất tử không có trước có sau mà thường nó nằm ở điểm mà mọi cơ duyên cùng hội tụ. </font></p> <p><font size="3" face="Courier New, Courier, mono">"Tôi không hề có ý định viết bài hát cuối cùng bởi vì tôi nghĩ rằng thời điểm cuối cùng là điều mà mình không thể nào bắt gặp được. Nếu vì một lý do nào đó tôi buộc mình phải lên đường để viết những ý nghĩ cuối cùng của mình trong một ca khúc thì tôi tin rằng vào lúc đó tôi sẽ cố gắng cởi trói mình thoát khỏi mọi hệ lụy của đời để sống chứ không cần phải nói them một điều gì nữa. " </font></p> <p><font size="3" face="Courier New, Courier, mono">"Bài hát cuối cùng có lẽ sẽ chỉ mãi mãi là một giấc mơ. Một giấc mơ buồn thảm mà chúng ta cần phải quên đi để mọi thứ biên giới trong cuộc đời trở thành vô nghĩa và nó sẽ không còn tồn tại như một lời thách thức kiêu hãnh nữa." </font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Khi Tôi buồn tôi đắm mình trong tâm trạng Trịnh.Tôi đắm mình trong từng câu chữ.TÔI SAY!</font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">TÔI SAY_Say trong âm điệu</font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Tôi quên đi những giọt nước mắt đang chảy trong tâm hồn tôi.Những giọt nước mắt không bao giờ tràn mi.</font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Tôi thấy đời là sự thú vị cho con người khám phá.Và nỗi buồn riêng tôi cũng không phải điều tệ hại như những ai đang than trách tôi.Nỗi buồn có nhiều loại và những nỗi buồn đang sống trong tôi không phải sự u ám mà là nỗi buồn cho sự nghĩ suy,sau những nỗi buồn tôi luôn tìm cho riêng tôi những câu hỏi và những câu trả lời Và tất nhiên là những dấu chấm,mà những dấu chấm là để KẾT THÚC và BẮT ĐẦU những điều mới.</font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Khi hòa trong âm Trịnh Lòng tôi không vương sầu não,chỉ mang trong tiềm thức trong tâm tư những dư âm...dư âm của quá khứ,dư âm của sầu muộn cũ,dư âm của Tình người,Những chữ TÌNH đã chảy trong trái tim tôi trong cuộc sống của tôi.Chữ Tình của một cô gái 24 tuổi với đời với người.Chữ sầu của 1cô gái 24 tuổi với nhịp sống xô bồ bon chen.Nhưng với cô gái ấy cuộc sống không thể hoàn thiện nếu thiếu nỗi buồn.</font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Tôi lắng nghe Trịnh và thấy những gì rất RIÊNG TÔI, trong từng câu chữ,từng câu hát Trịnh tôi đều thấy thấm nỗi lòng tôi.</font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Tôi yêu những nỗi buồn nơi tôi.</font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Bởi sau những nỗi buồn nụ cười tôi thêm phần rạng ngời.</font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Và đời Tôi với lời Trịnh!</font></p> <p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"></font></p></p></p>]]></description>
<pubDate>Sat, 15 Dec 2007 12:22:15 GMT</pubDate>
</item>


</channel>
</rss>

<!-- s03.mgl.re2.yahoo.com uncompressed/chunked Mon Jul  6 04:09:19 PDT 2009 -->
