Life is not always a bed of rose!
Dạo này rắc rối xảy ra liên tục,mình có cảm giác mình ít cười đi hẳn (như vậy mau già lắm nhỉ :)) ..... muốn cười thì cũng chẳng có lý do gì.... dễ bị điên ghê @_@
Bạn bè thì có đó mà mình biết tâm sự cùng ai ??? Mỗi người có một hoàn cảnh riêng do đó mình nghĩ có nói ra thì cũng giải quyết được gì...........cảm giác thấy lòng nặng trĩu ...gia đình, bạn bè, tình cảm, công việc, tùm lum , thiệt là chán nản....
Nhưng trong mọi chuyện ko suông sẻ, mình vẫn tìm được cho mình một chút vui riêng...^^ đó là người bạn online của mình "NKP" !
Mình thấy rất thích 8 chuyện với P, toàn chuyện linh tinh cả, nhưng mình nhận thấy ở P sự hồn nhiên và chân thật ( hì nhỏ hơn mình mấy tuổi lận, nhưng lúc nào cũng chỉ gọi mình bằng tên "Rosa" , tên nick game mà mình và P biết nhau và chơi chung khá lâu rồi ^_^ )
Mỗi lần thấy nick P online là thế nào mình cũng nhận được 1 message "chào Rosa" $_$ mình đã bảo là ko cần phải mỗi lần online đều chào như vậy đâu...vì nhiều lần vì lý do này hay khác mình không trả lời ...và im hơi lặng tiếng luôn :D P chỉ bảo là P thích thế và lại tiếp tục online là "chào Rosa" @_@
Hôm qua thì lại khác mọi khi, sau khi chào là 1 cái BUZZ ... lạ ta ??? thì ra là hỏi đía chỉ công ty mình đang làm và bảo có việc gấp lắm rồi và...lặn mất tăm ...@_@ Tới chiều online mới cho biết lý do là hỏi địa chỉ để gủi quà qua đường Bưu Điện .......... quà sinh nhật tặng mình :) ...vui !!!
P diễn đạt lại cho mình cách mà bạn ấy gửi quà như thế nào...:D ngộ, nói chuyện tự nhiên thiệt :)) .............
Có những niềm vui thật lớn lao...
Có những niềm vui đơn giản...chỉ là sự trò chuyện thật thoải mái .... một người bạn
Cám ơn P nha!!! ^^



Xưa thật là xưa, người dân Priston không biết câu chuyện xuất phát từ kh nào, cũng không thể biết được là chuyện có xảy ra thật không hay chỉ là huyền thoại. Người lớn kể cho trẻ nhỏ, trẻ nhỏ truyền tai nhau, chúng lớn lên rồi kể cho con cháu nghe, cứ thế câu chuyện truyền từ đời này sang đời khác.
