Đó là cái cảm giác kì lạ mà cũng khá lâu rồi mình mới cảm thấy.
Đó là khi đi xe trên đường.
Có cảm giác sống mũi cay cay, mắt mờ dần đi.
Là cảm giác tay nắm chặt vào cần điều khiển xe máy, nắm chặt tới mức mà muốn nó vỡ tan ra.
Khi mà cảm thấy tai mình ù dần đi.
Là khi mà mình ko còn cảm thấy mọi thứ xung quanh đang diễn ra điều gì.
Như chỉ có một mình mình.
Cười trong bóng tối.
Nhưng mà,mình ko có giọt nước mắt nào chảy trên mặt cả.
Có chăng ai nhìn vào lúc đó,chỉ thấy mắt đỏ.
Chứ nó cũng chẳng làm mình khóc đc, khó lắm.
Dù đó là điều khiến mình choáng váng cho tới tận bây giờ.
Điều mà mình đoán đc tới 90% là sẽ xảy ra...nhưng vẫn hi vọng ở 10% còn lại.
Nhưng khi biết sự thật, vẫn thấy...
Buồn.
Nếu nói theo cách sến và chuối.
Thi là lúc đó cảm thấy trong lồng ngực bị vỡ tan.
Bị đau.
Tới giờ mình vẫn thấy có gì đó làm mình buồn và cũng vui.
thôi thì cũng qua rồi.
tự nhủ là thế đi.
Dù sao mình vẫn ko phải là ng sống ko có t.c

Qua rồi,qua rồi...đi vào quá khứ đi.
5 năm là quá đủ rồi,quá đủ rồi.
Mình ko muốn tiếp tục nữa.