Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

< Y! ID: metittholo >

Top Page  |  Blog  |  Friends

Add

< Y! ID: metittholo > is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Thu Jun 25, 2009 Member since July 2006

Tag Cloud

Tớ chạy đây, tìm tớ ở multiply hoặc gõ tên tớ vô google--> Click here

1 - 5 of 159 First | < Prev | Next > | Last

Con Đường Hội Họa Full Post View | List View

Chuyên đề giới thiệu họa sĩ Bùi Xuân Phái và các họa sĩ khác

Tiêu Dùng Cuộc Sống
Tiêu Dùng Cuộc Sống magnify

Cuộc đời người ta được bao lâu ? Ok, tạm cho là 70 năm, và cái được gọi là chất lượng cuộc sống lại tùy thuộc vào người mang vác con số 70 năm ấy. Anh ta có thể hoàn thành và thực hiện những tứ sướng trong đời sống ,và cuối cùng già đi, bước tới nấm mồ và kết thúc 70 năm. Như vậy gọi là cuộc sống hay là một cái chết từ từ, một cái chết "chầm chậm đến với mình" kéo dài 70 năm , một quá trình dịch chuyển từ cái nôi tới nấm mồ trong khoảng thời gian 70 năm.

Thiên tài Vincent Van Gogh đã tự làm ông chết trong lúc mới 37 tuổi. Ông đã dùng khẩu súng săn tự bắn vào ngực mình sau khi vừa hoàn thành bức tranh "Le champ de blé aux corbeaux " (Đàn quạ bay qua cánh đồng), nhưng sự tự tử của ông còn đáng giá hơn điều mà người ta gọi là cuộc đời. Ngày mà ông kết thúc sự sống của mình đã được ông chọn vào lúc kết thúc buổi hoàn hôn qua bức vẽ cuối cùng này, một bức vẽ mà ông ấp ủ và muốn thực hiện từ lâu, ông viết cho em trai :"Công việc của anh đã kết thúc. Anh vui mừng được chết. Anh hài lòng rời bỏ thế giới này" Nhưng những người yêu Van Gogh không bao giờ muốn gọi đấy là một vụ tự tử. Van Gogh đã sống trọn vẹn và đã tiêu dùng số năm sống một cách mãnh liệt không ngờ.

Trong sự nghiệp 7 năm cầm cọ, Van Gogh đã vẽ hơn 800 bức sơn dầu và 700 họa phẩm thuộc các thể loại khác, thế nhưng ông đã chỉ bán được một tấm tranh khi đang còn sống. Van Gogh đã sống trong cơ cực nhưng ông sung sướng bởi được vẽ mỗi ngày. Người em chỉ cấp cho ông số tiền đủ để tồn tại, ông đã nhịn ăn để lấy tiền mua vải, sơn và bút để vẽ . Không một bức tranh nào được đám nhân quần thời đó hỏi mua và nghệ thuật của ông bị giới phê bình chế nhạo. Trong nhật ký "Viết Dưới Ánh Đèn Dầu"* họa sĩ Bùi Xuân Phái viết :" Có những họa sĩ chỉ vì bất chấp dư luận mà có được một sự nghiệp đẹp đẽ, ví dụ : Van Gogh."


* Cuốn nhật ký " Viết Dưới Ánh Đèn Dầu" Bùi Xuân Phái để lại, là một tài liệu, một dạng phương pháp luận trong lãng vực hội họa, rất quý giá cho người học vẽ, hay làm nghệ thuật
http://www.buithanhphuong.com/BXP/vdadd_VN.html






Tags: tiêudùngcuộcsống
Saturday June 27, 2009 - 01:15pm (ICT) Permanent Link | 2 Comments
Bon n'est pas bon
Bon n'est pas bon magnify
Chuyện kể về nhà sưu tập Phạm Văn Bổng

Bổng Hàng Buồm-đó là cách gọi của giới họa sĩ dành cho nhà sưu tập Phạm Văn Bổng để không bị nhầm với Bổng nhà văn, tác giả của cuốn tiểu thuyết "Con Trâu" ( ông Bổng nhà văn này cũng được gọi với cái tên : Bổng Con Trâu) .Ông Bổng Hàng Buồm còn được BXPhái gọi bằng cái tên vui là : Bổng Ne Pa Bồng (Bong n'est pas bon ) tiếng Pháp nghĩa là Bổng không tốt,nhưng BXPhái lại rất ưu ái Bổng ,hầu như bữa tiệc nào ở nhà BXPhái,ông Bổng cũng đều xuất hiện.


Me xừ Bông,Đi không,Về có
Ông Bổng Hàng Buồm sau nhiều chục năm gom góp ,năng nhặt chặt bị ,nên đã có một bộ sưu tập đáng nể ,phong phú ,đa dạng về các loại hình văn hóa nghệ thuật Việt Nam.Họa sĩ mà ông Bổng Hàng Buồm có nhiều tranh nhất vẫn là BXPhái.
Bổng Hàng Buồm đến với thế giới của mầu và hình hoàn toàn do sự tình cờ.Vốn là một người lính pháo binh trong cuộc chiến với người Pháp,trong một trận thắng,quân đội Việt Minh tràn vào trận địa của người Pháp,người ta hồ hởi quan tâm tới những chiến lợi phẩm là khí cụ quân sự và những vật có giá trị.Không ai để ý đến vài bức tranh treo trên tường.Người lính pháo binh thấy hay hay,anh vội gỡ chúng ra khỏi những tấm khung , cuộn lại cẩn thận rồi cất kỹ vào trong ba lô.Ngay từ đầu,ông Bổng Hàng Buồm đã đến với nghiệp sưu tập bằng tay không, và thói quen ấy đã đồng hành với ông trong suốt cuộc hành trình tìm kiếm những tác phẩm nghệ thuật.
Giữa những năm 60, ông Bổng cùng gia đình chuyển từ quê về Hà Nội, trong căn gác 2 ở ngõ 93 phố Hàng Buồm. Căn phòng chỉ vẻn vẹn 20m2, cũ kỹ, ẩm tối.Ban ngày khách muốn đến nhà Bổng,phải đi qua một đoạn ngõ tối um,muốn thấy lối đi phải dùng đèn pin hoặc hộp quẹt, nếu không có cả hai thứ này ,phải vừa đi vừa khua tay về phía trước,nơi này đúng nghĩa của câu đêm giữa ban ngày.
Giới sưu tập tranh ở VN,ban đầu họ là một nhóm người đã có sẵn những món đồ cổ và họ vốn là những tay chơi đồ cổ ,hộ chỉ sành sỏi và hiểu về đồ cổ hoặc tiền cổ. Sau này khi tiếp xúc và học hỏi ở giới họa sĩ,nhiều người trong số họ đã trở thành những chuyên gia với con mắt xem tranh thực sự chuẩn xác .Những người cùng thời với Bổng Hàng Buồm,phải kể đến: Đức Minh, Bá Đạm,Lâm Toét,Trần Thịnh,Huệ Tóc Bạc,Tô Ninh...Con số những người chơi tranh thời ấy dẫu không nhiều nhưng thực sự có chất lượng và rất có gout, chính họ là những người có công rất lớn,góp phần tạo ra những sinh khí ,hào hứng ,cốt cách và tinh thần cho các họa sĩ .Công lao của họ không phải bằng tiền họ có,thời ấy ai cũng nghèo khổ cả,(không có thí dụ nào nói rằng các nhà sưu tập thời ấy đã từng mua tác phẩm nào với giá đáng kể).Điều quan trọng mà các vị sưu tập ấy tạo ra (từ năm 1960 đến 1980)là,không ai khác,họ chính là những người cổ vũ ,là công chúng xem tranh và bình chọn ngôi thứ trong làng hội họa một cách chuẩn xác nhất.Kiến thức hội họa của họ đáng để cho thế hệ mới học hỏi.Các nhà sưu tập thế hệ đầu tiên ấy ,chất lượng hơn và khác hẳn với giới sưu tập bát nháo hiện nay.
Chuyện riêng về Bổng Hàng Buồm với BXPhái không có nhiều lắm bởi bất kỳ mối quan hệ nào nếu không được bắt nguồn từ sự chân thành đều sẽ không dẫn tới sự cảm động.Ông Bổng đến với BXP với quan điểm "đi không về có" và "đi nhẹ về nặng" BXPhái cũng biết là Bổng lợi dụng mình,nhưng ông đã hầu như bỏ ngỏ.Vì nể trọng sự rộng lượng của BXPhái,nên bao giờ ông Bổng cũng xem BXPhái như "đại ca" của mình,luôn vâng dạ và tận tuỵ .Hầu như các tối ,Bổng Hàng Buồm thường có mặt tại nhà BXPhái và đăng ký cái sọt đựng giấy. Cái sọt đựng giấy,rác ấy là nơi BXP sẽ vứt vào đấy những bức tranh vẽ mà ông không vừa ý.Thường là tranh vẽ trên giấy,BXPhái có thói quen là khi thấy bức vẽ đó chưa hay,ông vo tròn bức tranh lại như một quả bóng nhỏ và từ xa khoảng 4 mét ông luôn ném trúng vào chiếc sọt giấy để trong góc nhà.Mỗi lần như thế, Bổng Hàng Buồm lại vỗ tay vang và khen BXPhái là một quán quân suất sắc của môn bóng rổ.Mỗi tối,ông Bổng thường nhặt được 2 hoặc 3 "quả bóng" như thế.Sau đó ông Bổng đem những "chiến lợi phẩm" đó về nhà,duỗi thẳng ra và dùng bàn là ép cho thật phẳng.Công đoạn cuối là quay trở lại nhà BXPhái để xin tác giả chữ ký. Những bức tranh đã từng là "quả bóng" nhỏ ấy tuy cũng chỉ là kích cỡ nhỏ và trên giấy,nhưng sau khi BXPhái mất, các sưu tập ở TP Hồ Chí Minh đã phải mua của ông Bổng với giá nhẹ nhàng nhất cũng là 1000 USD cho một "qủa bóng nhỏ" ấy.
Một chiêu thức nữa tôi thấy ông Bổng cũng hay sử dụng là đem đến một bộ bút vẽ cho BXPhái mượn.Ông Bổng sẽ chờ đợi một khoảng thời gian đủ để cho những chiếc bút đó đã được BXPhái sử dụng ...mòn,Đấy sẽ là lúc ông Bổng ngỏ ý đòi lại. BXPhái không có cách nào khác là phải đền bù một bức tranh theo nguyện vọng của me xừ Bông,bởi vì,người ta không thể khi mượn đồ còn mới mà khi trả, lại bị mòn vẹt đi như vậy được.
Người ta cũng đã nói vui về nhà sưu tập này " Sau khi bắt tay ông ta,cần phải kiểm tra lại xem còn đủ năm ngón tay trên bàn tay của mình không "


Và có một vài hình ảnh ấn tượng còn lưu lại trong trí nhớ tôi ,đó là “Hà Nội 12 ngày đêm” người Mỹ muốn miền Bắc Việt Nam trở lại thời kỳ đồ đá,thời kỳ của những chiếc ấm và bát bằng đất nung, nên đã sử dụng máy bay B52 tiến hành cuộc đánh phá ồ ạt chiến lược vào Hà Nội năm 1972.Những ngày đêm ác liệt đó,cuộc sống thật mong manh, người ta không dám chắc là ngày mai mình còn sống hay sẽ chết.Vậy mà có một buổi tối trong 12 ngày đêm ấy,ông Bổng Hàng Buồm cùng với ông Đức Minh đến chơi nhà BXPhái. Ông Bổng yêu cầu BXPhái thắp sáng đèn lên để chỉ cho ông Đức Minh xem một bức tranh. Trong tiếng bom đạn rền vang ngoài trời,tôi nghe lẫn trong tiếng cò kè thương lượng của 2 nhà sưu tập. Ông Đức Minh thì muốn có bức Kiều của Nguyễn Tư Nghiêm mà ông Bổng đang giữ.Còn Mít Tơ Bông muốn ông Đức Minh mua bức của BXPhái để trao đổi lấy bức Kiều.Nếu không được chứng kiến tận mắt hình ảnh này,người ta sẽ cho rằng đó là hình ảnh của một kịch bản cho một bộ phim.
Bức tranh của BXPhái có giá trị lớn và cũng là bức cuối cùng nhờ vào tài "thuyết khách" mà Bổng Hàng Buồm có được đó là lần ông Bổng tổ chức cưới chồng cho cô con gái (năm 1987).Ông Bổng đem thiệp cưới đến mời vợ chồng BXPhái đến dự.Trong lúc đưa thiệp mời, ông Bổng đưa ra ý kiến :" Để tránh cho anh khỏi lãng phí tiền mừng ngày vui của các cháu,mặt khác cũng là nguyện vọng của hai đứa chúng nó,thay vì mừng tiền như thiên hạ,lần này xin anh tặng tụi nó một bức tranh." BXPhái vui vẻ nhận lời. Hôm đi dự đám cưới, BXP sai tôi gỡ một bức tranh to vật vã ở trên tường xuống.
Hôm BXPhái mất (24/6/1988)hàng ngàn người Hà Nội đã đến tiễn đưa ông.Chỉ riêng ông Bổng Hàng Buồm đến và đứng yên lặng lẽ một mình hàng giờ trong góc khuất ,nước mắt dàn dụa trên khuôn mặt.Tôi biết,ông Bổng là người hiếm hoi đã hiểu rõ cái tài và cái tình của BXPhái đến từng chi tiết .Tôi đến bên ông Bổng,bất giác,cả hai chúng tôi đặt tay lên vai nhau,ông Bổng nói lẩm bẩm như người nói một mình: " Anh Phái vĩ đại thật !Anh Phái vĩ đại thật!"

BTP

Tags: n'estpasbon
Wednesday June 24, 2009 - 05:11pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Vẽ chân dung mỹ nữ bằng cà phê
Vẽ chân dung mỹ nữ bằng cà phê magnify
3 bức trong bộ tranh Chân dung cô Nga của họa sĩ Bùi Xuân Phái

Một lần tề tựu với bạn hữu tại Cà phê Lâm,trong lúc cao hứng với trà dư tửu hậu lại có cả mắt biếc và nụ cười mỹ nhân, được các bạn hữu đề nghị ,họa sĩ Bùi Xuân Phái đã biểu diễn vẽ liền một séance "Chân dung Nga" Hôm đó vì không có đủ phương tiện và mầu vẽ nên họa sĩ đành phải dùng cà phê đen và mực bút để vẽ ra những bức họa.Khi họa sĩ kết thúc séance vẽ,người ta đếm được 30 bức họa.Họa sĩ dùng số tranh đó tặng mọi người có mặt, cô Nga được họa sĩ ưu tiên chọn trước và chỉ khiêm tốn lấy về cho mình 5 bức,nhà thơ Dương Tường lấy được 12 bức,họa sĩ Lưu Công nhân và vài người khác chia nhau số tranh còn lại.Giờ đây,từ nhiều năm về trước,người ta đã được biết giá bán cho một bức này trên "sàn" mỹ thuật trong nước khởi điểm là 2,400 USD.Và cô Nga là người mẫu trong buổi chiều đáng nhớ đó ,người từng sở hữu 5 bức chân dung của BXPhái vẽ chính mình, hiện đang bị giới đại gia sưu tập săn lùng tích cực,tìm kiếm,dò hỏi địa chỉ để...theo cách nói vui của họ là : "đọc lệnh thu hồi". Tôi cũng rất muốn được biết số phận của những bức tranh chân dung cô Nga vẽ bằng cà phê của Bùi Xuân Phái, hiện ra sao,vẫn còn lại ở Việt Nam hay đã bay đi tới chân trời góc bể nào ?

Tags: vẽ chândungmỹ nữ
Monday June 15, 2009 - 12:51pm (ICT) Permanent Link | 1 Comment
Từ Bùi Xuân Phái đến Bùi Thanh Phương
Từ Bùi Xuân Phái đến Bùi Thanh Phương magnify

Báo An ninh Thế giới số 94 có bài viết của Diên Khánh kể lại vài kỷ niệm ấn tượng và xúc động của Artistphuong với người cha- danh họa Bùi Xuân Phái . Có một câu Phương nhớ là mình chỉ nói với bạn hữu hoặc có thể ở đâu đó trong blog ,và đến tai nhà báo,cũng vui khi đọc lại: Tôi chẳng hơn ông cụ được cái gì, chỉ quái hơn thôi. Thực tế, cha tôi là người có tuổi thơ kéo dài đến hết cả cuộc đời

Bùi Xuân Phái và Bùi Thanh Phương_Ảnh chụp năm 1984

Làng hội họa vẫn gọi Bùi Thanh Phương là gã lì lợm, bởi anh không bao giờ cảm thấy thỏa mãn trước những lời khen. Anh luôn tự biết mình là ai, đánh giá được bản thân khi xem tranh của các họa sĩ đương đại. Anh bảo rằng đôi khi những lời khen làm hại họa sĩ. Những lời tâng bốc, chẳng thể làm bức tranh đẹp hơn, cái đẹp là giá trị vốn có của nó.

Vì thế, khi cầm cọ, Phương luôn nghĩ mình phải làm sao có cảm xúc, có hồn và bằng một tình yêu mãnh liệt. Những bức tranh vẽ ra, Phương vẫn thấy chưa hài lòng, dù mỗi bức anh đã vẽ bằng tất cả niềm khắc khoải, sự trăn trở của người lúc ngủ cũng nhắc đến tranh.

Gã tài tử không qua trường lớp

Bùi Thanh Phương sinh năm 1956, con của danh họa nổi tiếng Bùi Xuân Phái mà có lẽ cho đến mãi sau này, làng hội họa vẫn nhớ đến tên tuổi sự nghiệp của ông. Trong khi rất nhiều họa sĩ muốn được ảnh hưởng bởi "cây đa" Bùi Xuân Phái, thì con trai ông Bùi Thanh Phương lại luôn muốn thoát khỏi cái bóng của cha mình. Anh đã phải từ bỏ đề tài mà anh rất yêu thích là "Phố", cũng là dễ vẽ, dễ đẹp hơn các đề tài khác.

Nhưng lặp lại đề tài người khác đã đi khác nào mặc chiếc áo mình đi mượn. Nhưng anh cũng chẳng dại gì tuyên bố mình sẽ đi theo một đề tài nào. Làm nghệ thuật, nhất là sáng tạo ai cũng ngại nói trước. Bùi Thanh Phương cũng vậy, cảm hứng đến lúc nào thì chớp lấy. Anh tâm niệm mình phải đi theo nghệ thuật, chứ nghệ thuật chẳng chịu đi theo mình.

Vẽ về phố cổ ngày nay, ai cũng biết là sẽ đi vào lối mòn. Nhưng một số họa sĩ khác vấp phải. Thanh Phương cười: "Hà Nội không còn cảnh phố cổ nữa để cho mà vẽ. Các họa sĩ bây giờ vẽ phố cổ Hà Nội chỉ có thể dựa theo ảnh tư liệu nên không có xúc cảm. Trước đây cha tôi vẽ, ông có bao giờ muốn cố gắng để khẳng định phố Phái đâu. Vì thế tôi tự thấy buồn cười nếu tôi vật vã làm việc để muốn khẳng định… phố Phương".

Bùi Thanh Phương luôn tự hào và cố gắng với tâm niệm xứng đáng là hậu duệ của họa sĩ họ Bùi. Nhất là khi cái bóng của Bùi Xuân Phái quá lớn. Trong nhiều cuộc họp, hội thảo, Phương luôn cố gắng giấu mình đi, quyết không bao giờ có cảm giác cậy mình có một người cha là danh họa. Anh cũng không cần người khác phải nể anh vì là con của cụ Phái. Anh sống và làm việc với một niềm tin và tình yêu của riêng mình. Câu nói "Tôi là tôi với tất cả những cái kém và cái hay" của cụ Phái đã an ủi Phương nhiều.

Đã vẽ cả nghìn bức tranh, nhưng Phương là người chưa từng qua một lớp mỹ thuật cơ bản nào. Tất cả là do anh học ở xưởng vẽ của cha, đó là một trường đời lớn. Thêm nữa là do anh vất vả tự học.

Tất cả xuất phát từ tình yêu đối với cha, để tôn vinh cha. Phương nghĩ cha mình đã là một cái đỉnh, được người ta mến mộ về nghệ thuật rồi thì cũng yêu mến những câu chuyện thú vị về cha nữa. Làm hội họa có cơ hội để làm nhiều việc cho cha. Đó là lý do khiến sau này Bùi Thanh Phương làm rất nhiều việc như: Đòi công bằng cho tranh Phái; lập giải thưởng Bùi Xuân Phái, triển lãm tranh của cha, lập website giới thiệu về cha và những câu chuyện cảm động thường nhật. Từ năm 12 tuổi, Phương mò mẫm đi xin học vẽ ở Cung Thiếu nhi.

Cách Phương học được nhiều ở cha mình là hằng ngày anh ngồi bên cạnh bảng màu của ông để xem ông vẽ và nghe ông nói chuyện về hội họa, nghe các quan niệm về nghệ thuật của các họa sĩ mỗi khi họ đến thăm ông. Hết cấp III, Phương thi vào Đại học Mỹ thuật Công nghiệp nhưng bị đánh trượt ngay trong phòng thi. Do ngày đó còn nhỏ, anh tương đối "ngầu", để râu sớm và nghịch ngợm. Trong phòng thi, Phương chủ quan, dù vẽ xong trước nhất nhưng lại vô tư rút thuốc ra hút. Thế là bài bị đánh dấu và… trượt vỏ chuối. Phương bỏ đi làm tự do mất hơn 10 năm trời.

Đến năm 1985, sau khi vẽ mấy bức tranh và bán được, Phương đã chuyển về nhà vẽ tranh và sống bằng nghề vẽ cho đến giờ. Là một gã tài tử thích tự do, phóng túng nhưng Phương không kiểu cách. Anh là người sống bình dị và thích gần gũi những người nghèo khổ. Ngay cả khi đi nước ngoài, được bố trí ở khách sạn 5 sao, anh cũng bỏ ra ngoài ăn cơm bình dân.

Ở thế hệ Bùi Xuân Phái, các ông thường khen ngợi là hay chứ không phải là giỏi (giỏi thường chỉ là khéo tay). Khi tôi hỏi, vậy anh đã có bức nào hay chưa? Phương cười hiền lắc đầu: "Tôi chưa bao giờ thỏa mãn với tranh của mình. Nỗ lực, gắng sức mỗi ngày chỉ mong sao trong sự nghiệp của mình để lại được một hoặc hai bức tranh hay cho đời, thế cũng là đủ".

Nghe anh nói, tôi nhận thấy sự khắc nghiệt của nghệ thuật. Cũng như người làm văn học, con đường nghệ thuật là con đường đi ngày càng chẳng nhìn thấy điểm dừng. Trước đây trong xưởng vẽ, Phương thấy nhiều bức đã gọi là đẹp, mà cứ thấy cha mình xóa đi vẽ lại. Sau này anh hiểu rằng, cha mình quyết không vẽ những bức tranh nhạt nhẽo, kém giá trị. Nếu cảm thấy không đạt thì chẳng nên thương tiếc làm gì.

"Tôi là con và là bạn của cha"

Bùi Thanh Phương nói rằng, cha mình rất bình đẳng và tâm lý. Ngoài là một người cha, ông còn coi Thanh Phương như một người bạn. Và thực tế cuộc sống hằng ngày, anh gần như một cố vấn, trợ lý cho cha trong hầu hết các vấn đề mà ông cảm thấy nan giải.

Khi hai bố con ngồi nói chuyện với nhau, ông thường xưng là "mình" với Phương, đến nỗi nhiều khi thấy không hợp lý, mẹ Phương phải can thiệp: "Sao ông cứ xưng mình mình tớ tớ với nó? Hai bố con ngồi nói chuyện với nhau cứ như hai người bạn không bằng".

Cụ Phái lại cười xòa, bảo không sao. Thanh Phương nói rằng, khi còn sống cha mình quá hiền lành và khiêm nhường. Anh đưa tay lên quá trán, diễn tả cảm xúc của mình khi nghĩ về cha: "Ông cụ không phải là người sáng tác và ý thức về việc bán tranh của mình. Tranh của cụ lần đầu tiên xuất hiện trước công chúng rất khiêm nhường và do tôi mang đi ký gửi tại phòng tranh nhỏ ở Bờ Hồ.

Từ đó, mọi giao dịch liên quan đến tác phẩm của cha đều do tôi thực hiện. Tôi đã tránh cho cụ những tình huống khó xử khi phải tự mình định đoạt giá trị vật chất cho đứa con tinh thần của mình. Đó là điều ông cụ không hề muốn. Tôi chẳng hơn ông cụ được cái gì, chỉ quái hơn thôi. Thực tế, cha tôi đã sống cuộc sống như trẻ thơ gần hết đời người".

Là người vinh danh cha, cũng là người con duy nhất đi theo nghiệp cha, Bùi Thanh Phương có quá nhiều kỷ niệm với cha mình. Những kỷ niệm đó anh sẽ in thành sách để gìn giữ làm kỷ niệm và để cho nhiều người biết.

Về một kỷ niệm thú vị khiến anh day dứt, Phương kể: "Đó là vào năm 17 tuổi, mắt của tôi bắt đầu có vấn đề, tôi cần phải có một cái kính cận nếu muốn nhìn cho rõ, nhưng không thể vay mượn được ai. Không có cách nào khác để có tiền mua kính, tôi đành mở tủ của ông cụ để lấy số tiền ấy. Tôi viết một bức thư, nêu rõ lý do và hẹn ngày tôi sẽ trả lại tiền vào chỗ cũ.

Tôi đã hy vọng sau đó sẽ đi làm thuê và sau một tuần là có tiền và lại lặng lẽ đặt vào chỗ cũ, nếu ông không biết thì kể như không có chuyện gì xảy ra. Lúc đủ tiền, tôi yên trí mở tủ của ông để trả số tiền ấy, nhưng khi tôi mở tủ ra thì thấy một bức thư của cha gửi cho tôi, trong thư ông viết là nếu lần sau cần tiền để giải quyết việc chính đáng thì cứ hỏi bố. Đọc xong thư ông, tôi muốn khóc". Vâng, bất kể một người con nào cũng tự hào vì có một người cha nhân hậu như thế.

Vậy nên, họa sĩ Bùi Thanh Phương tự hào là người có triển lãm tranh kéo dài lâu nhất ở Việt Nam và không biết bao giờ mới bế mạc, diễn ra tại Cà phê - Gallery 31 Cửa Đông. "Triển lãm" này của anh mở từ năm 2000, khiêm tốn nằm giữa những cửa hiệu lớn. Gần 10 năm hoạt động, quán vẫn thu hút nhiều người đến vừa thưởng thức vị cà phê đậm đà, vừa chiêm ngưỡng những bức tranh của họa sĩ họ Bùi.

Thêm một chuyện khác, có liên quan đến ngày cưới của Phương, và với anh nó trở thành câu chuyện đáng để kể bạn nghe là bởi nhờ vào những tấm thiếp mời dự đám cưới do chính tay Bùi Xuân Phái vẽ từng bức một. Bùi Xuân Phái đã chiều con trai mà vẽ 50 bức thiệp mời cưới.

Bức họa mô tả cô dâu ôm bó hoa trên tay, 50 bức đều là độc bản vì khác nhau, bởi ở mỗi bức, cô dâu lại được diện trong bộ áo dài khác. Ngày đó Thanh Phương chỉ được 12 tấm để dùng mời bạn bè. Còn lại Bùi Xuân Phái vẽ cho mình để ông mời các bạn của ông và khách mời của hai họ. Ngày cưới là một ngày trọng đại của một đời người và với Bùi Thanh Phương, đó còn là một ngày gắn với vận mệnh của cha mình.

Anh tâm sự: "Bữa tiệc được thực hiện tại nhà hàng Phú Gia, hôm ấy tôi bố trí, kê một chiếc bàn đủ 12 chiếc ghế để dành cho Bùi Xuân Phái với bạn hữu của ông. Nhưng vì ông Bổng Hàng Buồm muốn có 2 tấm thiệp mời, nên Bổng Hàng Buồm đã tự động rủ thêm nhà văn Nguyễn Huy Thiệp đến dự. Và chiếc bàn ấy phải kiếm thêm chiếc ghế thứ 13.

Tôi cứ ân hận và tiếc mãi là, sao khi đó mình không đạo diễn cho người nhiếp ảnh chụp khung cảnh Bùi Xuân Phái đang say sưa trò chuyện và đánh chén cùng các bạn hữu của ông, ngồi xung quanh ông ở chiếc bàn dài ấy. Bùi Xuân Phái có bộ râu dài và khuôn mặt gầy guộc, nên hình ảnh ấy sao tôi thấy nó quá giống với bức tranh nổi tiếng "Bữa Tiệc Cuối Cùng" của Leonardo da Vinci".

Không ai có thể ngờ là, sau bữa tiệc đó 8 tháng, Bùi Xuân Phái đã đột ngột qua đời do ác bệnh ung thư phổi. Nguyên nhân được xác định vì ông đã hút quá nhiều thuốc lá và thuốc lào trong cả cuộc đời. Bữa tiệc cưới của con trai ngày hôm đó là bữa tiệc cuối cùng mà Bùi Xuân Phái có cơ hội mở tiệc mời các bạn hữu của ông tham dự.

Sau khi Bùi Xuân Phái mất, người ta đã chuyền tay nhau tấm thiệp cưới này, ban đầu nó chỉ có giá từ 100 đến 200 USD, nhưng ở vào thời điểm hiện tại, giá bán tấm thiếp cưới vẽ tay của Bùi Xuân Phái trên một website đấu giá của ngoại quốc đã lên cao ngất trời mây.

Trước đây, những người nhận được tấm thiệp mời này không một ai dám nghĩ rằng có một ngày, giá trị của nó lên tới 4.700 USD. Tôi đùa với Phương rằng, hóa ra danh họa Bùi Xuân Phái mời khách, còn trao cho họ một món hời. Thanh Phương cười rằng, đó là điều anh rất phục ở cha mình.

"Từ Bùi Xuân Phái đến Bùi Thanh Phương"

Vẽ nhiều, tâm huyết với nghề nhưng Phương chưa làm một cuộc triển lãm nào cho mình. Hỏi thì anh bảo mình chưa vừa ý, nhưng anh dự định những năm tới sẽ có một triển lãm mang tên "Từ Bùi Xuân Phái đến Bùi Thanh Phương". Phương bảo, sẽ có người nói anh ngông, nhưng anh chỉ muốn người xem có thể hiểu một cách hệ thống về hai thế hệ họa sĩ họ Bùi. Hơn nữa cuốn sách "Bùi Thanh Phương - con đường hội họa" được dịch ra hai thứ tiếng, sẽ góp phần làm cho những người yêu hội họa quốc tế hiểu thêm về tranh Bùi Xuân Phái, chống sưu tầm và lưu hành tranh giả.

Bùi Thanh Phương cũng khẳng định, anh vẫn giữ nguyên ý định khởi kiện hãng đấu giá danh tiếng Sotheby's vì đã đấu giá tranh giả của cha mình. Họa sĩ Bùi Thanh Phương cho rằng, anh dứt khoát phải làm điều đó để thể hiện tư chất của một kẻ sỹ Bắc Hà

Diên Khánh

Nguồn : http://antgct.cand.com.vn/vi-vn/nhanvat/2009/6/52984.cand

Bài xem thêm : Con trai họa sĩ Bùi Xuân Phái và cuộc chiến với những kẻ làm tranh giả

Tags: artistphuonglênbáocôngan
Friday June 12, 2009 - 07:38pm (ICT) Permanent Link | 4 Comments
Con Đường Hội Họa
Con Đường Hội Họa magnify

Một vài bức tranh của Bùi Thanh Phương đã in trong sách Con Đường Hội Họa

Bui Xuan Phai's portrait

My Quynh's portrait

Small town in Hoi An

Brickyard

Hunting

High land

Field

Ha Long Bay

Bathing beside a stream

Tags: conđườnghộihọa
Saturday June 6, 2009 - 02:31pm (ICT) Permanent Link | 2 Comments

Add Con Đường Hội Họa to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 159 First | < Prev | Next > | Last

HIGHLIGHTED POSTS