Buon nhu con chuon chuon
Bao. Ba, me love you very very much...
Bảo sắp tròn 2 tuổi rồi. .
Bảo lớn nhanh, biết nhận biết nhiều thứ. Rất thích xem film chuột (chú chuột biết nấu ăn ý) & bây giờ là film chó (Bolt). Ừ. Thích xem hoạt hình cũng bình thường thôi. Nhưng điều lạ lùng ở Bảo là khi xem film Bolt, đến đoạn chú chó bị lạc mất cô chủ nhỏ Penny, thì ngồi im thin thít và đến khi Bolt tìm lại được Penny, nhảy vào căn phòng đang cháy để cứu chủ, rồi nằm cạnh chủ khi Penny cạn kiệt sức lực......thì Bảo khóc. Khóc rất to & khóc nức nở. Lần nào cũng vậy. Chẳng hiểu là Bảo hiểu được tình tiết của film và tình cảm bộc lộ ra ngoài hay sao!! Mẹ cũng chẳng hiếu.. Bảo rất tình cảm. Nhưng xem film & khóc cảm thương chú chó Bolt & Penny thì mẹ cũng ko tưởng là Bảo lại tình cảm đến như vậy.
Ông bà nội, bác Minh & gia đình nhỏ của Bảo đi Hội Hoa Tao Đàn, mục đích là đi "săn" hình đẹp. Sau một nửa ngày "vất vả" chụp hoa lá cành. Ông nội đã coi và cho rằng tình hình là không "thành công" gì cả. Thôi thì post một số hình chụp có Bảo lên cho bà con cô bác xem. Tình hình hoa lá thì coi như không như mong đợi rồi.
Này thì cả nhà Bảo này.

Thêm cái nữa

Ông & Bảo


Cả gia đình
Đi hội hoa, bonus vài cái ảnh có hoa lá chứ nhỉ!

Hoa súng & ong

Hoa súng tiếp này

Tổng kết lại thì chẳng nhìn ngó gì được nhiều. Chẳng ngắm nghía được gì cả. Cứ thấy hoa là chụp chụp chụp & chụp. .
Lan man & Liên miên.
Khép lại là năm mới tới gần & rất rất gần rồi. Chúc bạn bè gần xa một năm mới sức khỏe, phát tài phát lộc...Nhiều niềm vui, may mắn và luôn luôn toe toét suốt ngày như mẹ của Bảo lùn.
Cả nhà Bảo (bao gồm cả anh em họ hàng nhà, chứ ko phải một tiểu gia đình..hìhi) đã có một chuyến đi chơi rất vui.
Bảo vui. Ba mẹ Bảo vui (mặc dù thật sự là hơi mệt). Bà nội vui. Đặc biệt là ông nội thì rất hứng thú "tác nghiệp" làm nhiếp ảnh & người mẫu của ông ko ai khác là Bảo.
Ông chụp rất nhiều kiểu, hoa lá cành và chân dung mọi người.. Nghe nói trước đây ông cũng đam mê chụp hình rồi. Không hiểu sao ông ko chụp nữa. Nhưng đợt này thấy ông nội mới mua một máy ảnh xịn thật xịn. Niềm đam mê của ông lại quay trở lại. Và Bảo là người mẫu nhí của ông. Ông chụp ảnh Bảo mọi lúc, mọi nơi, khi Bảo ăn, khi Bảo chơi. Bất cứ khi nào ông có thể. (Cần phải nói thêm rằng ông rất bận rộn trong công việc, nên chuyện dành thời gian chụp hình là một thứ "xa xỉ" với ông. Nhưng mà giờ ông thích thú với chụp hình lắm mà..hà hà:D) Và cũng chính vì sở thích chụp hình của ông. Mà ông rất hào hứng với việc đi chơi, để chụp hình Bảo.
Một seri hình chân dung của Bảo đã ra đời.

Bảo cưỡi "trâu đá" :O

Bảo và bà Yến

Bơi

Ăn

Nhà Bảo :))

Nhà Bảo ở "Giếng Trời Luộc Trứng"

Mẹ con Bảo với "Thằng Bờm"
Còn rất nhiều những tấm hình "độc chiêu" mà ông nội 'bắt" bất chợt. Sẽ post tiếp khi nào có thể. Để khoe hình Bảo và để khoe "tài lẻ" của ông nội Bảo.
Bảo đi chơi Phan Thiết mới về. Lần này là lần thứ 2. Nhưng lần này Bảo mới chơi được nhiều và được bơi nhiều. Lần trước ốm chẳng chơi bời gì hết. Thế là coi như thành công cho một cuộc đi chơi. Mệt nhưng cũng vui. Chỗ rộng rãi, Bảo tha hồ chạy. Chịu khó ăn cơm. Không bị "chết đói" vì không có cháo như mẹ lo lắng. :D
Một số hình của Bảo. Mà Bảo đã được phong danh hiệu "siêu quậy tí hon" vì quậy quá mức độ. Thật ra mẹ chẳng thấy Bảo quậy gì hết. Có chăng chỉ là chạy, chạy & chạy. Chạy không ngừng nghỉ. Biết nghe lời trong mọi chuyện. Mỗi tội là thích đi chơi, thích có người chơi cùng.

Lúc này Bảo chạy đi đâu mất rồi nhỉ? Sao không có Bảo với ba mẹ. !!.

Hai cha con
Bảo được 20 tháng, 3 ngày.
Lâu rồi mẹ chẳng viết gì cho Bảo cả. Thú thật độ này mẹ bận quá, đi suốt. Tối về đến nhà thì Bảo đi ngủ rồi. Chỉ tranh thủ được cuối tuần là đi chơi với Bảo thôi. Híc híc tội lỗi. Tội lỗi. Chẳng chăm chút gì cho Bảo sất cả.
Xem nào, xem xem 20 tháng Bảo làm được những gì rồi.
- Đi. Đi thì vẫn vậy. Bảo chạy như bay từ lâu lắc lâu lơ rồi. Ai nhìn cũng phát hoảng vì cu cậu chạy như bay ý.
- Cao hơn nhiều:-90cm & 15kg (hehe chắc là hơi mập phì một tẹo :)). Bác sỹ nói là hơi mập đấy. chỉ nặng 13.5-14kg là vừa.
- Nói. Nói Bảo cũng nói khá hơn. Nhưng so với lứa tuổi thì hình như là chậm nói so với các bạn. Mẹ thấy mọi người nói, biết đi sớm thì nói chậm, biết đi chậm thì nói sớm. Cũng không biết có đúng không.. Chỉ biết là Bảo không thích nói từ nào dài dài. Chỉ một từ thôi. (ah, có từ "Taxi" thì cứ "Tà in" suốt, Đấy 2 từ đấy, nhưng mà nói "Tà in" thì đố ai hiểu em nói gì "D)
- Hiểu biết. Ui cái gì cũng biết hết. Mẹ mà "lừa đảo" cái gì thì đố mà qua được mắt Bảo. Nhanh ơi là nhanh. Mẹ làm gì làm theo y hệt. Mẹ đọc sách, cũng cầm sách đọc như mẹ. Mẹ đi dép vào toilet, phải đi dép vào toilet bằng được. Đi tè xong biết mang bô đi cất. Ăn xong biết đi rửa tay. Rồi sau đó lau tay cho khô. etc. Nhưng mà mẹ không dạy Bảo đánh răng nên bây giờ vẫn chưa biết đánh răng. Răng xinh thế. Mà sâu răng thì thôi......rồi. :(.
- Chăm chỉ & rất chịu khó. Cô Hồng ở cơ quan mẹ phê bình mẹ lắm. Vì bắt Bảo làm "cu li". Mẹ dậy là Bảo lấy kính, leo lên giường đeo kính cho mẹ. Tiếp theo sẽ xuống đất và đi lấy dép để xuống cạnh giường để mẹ đi. Sáng nào cũng vậy. Ôi...nghe sao mà thấy "tội lỗi" thật đấy. Đúng là tội lỗi quá. Thấy nguời ta hiền lành. Bắt nạt người ta làm cu li.
Tạm thời điểm qua những điểm mà Bảo làm được. Còn nhiều cái vui vui mà mẹ chưa nhớ ra để kể. Với lại mẹ cũng buồn ngủ quá. Đi ngủ thôi. Sáng mai lại tiếp tục cày cuốc. Cố lên vì tương lai tươi sáng. hihi. Vì Bảo nhỉ!