...He.n gă.p no*i xa xôi, mô.t ngày có nă ng mo i, nhu~ng u*u tu* trong em la.i rô`i se~ qua...--> Click here Reply
Điều ngọt ngào nhất trên đời!
Tâm hồn ngày càng khô khan và thực dụng. Không thể nào ngồi suy nghĩ rồi viết những cảm xúc lãng đãng được như xưa nữa.
Tất cả đã ra đi, chính cái tâm hồn nhạy cảm, dễ xúc động ngày xưa cũng bỏ đi…
Hay một ai đó đã ra đi và mang theo tất cả
Tuổi trẻ, thanh xuân cũng dần bỏ ta đi…
18 năm, còn bao nhiêu thời gian nữa để thực hiện nhiều thứ, những thứ mà tưởng chừng ta sẽ hối tiếc khi bỏ lỡ chúng
Mong chờ một cơn mưa thật lớn, làm dịu đi cơn khát lúc này, một cơn mưa thật mát mẻ cùng cái dư cảm ấm áp…
Dạ hương lan đã tàn, khu vườn bị bỏ bê sau ngần ấy thời gian mong được có dịp hồi sinh…như cuộc sống của chúng ta luôn có những bước ngoặt có thể ảnh hưởng đến cả cuộc đời
Ngày tàn, đêm đến…như tiếng thở dài của một tâm hồn lạ, cùng khối tình con ôm ấp cái khát khao trên đời này không có tình yêu…
Mưa sẽ xóa nhòa một thời yêu dấu, những kỷ niệm như đóng vào tâm trí ta…đau đến từng thớ thịt mỗi lần quét lại những dòng ký ức ấy
Tôi không còn can đảm và không còn niềm tin để tìm lại cuộc tình mà tôi đã bỏ ngõ từ rất lâu…con người tôi không cho tôi thực hiện điều đó…Chờ mong đêm mau tàn, để nắng được lên thật xanh ngời, cùng với ngày nắng mới là ai đấy đang chờ tôi bên khung trời xa thẳm ấy, cái khung trời là một trong những khung trời mà người ấy sẽ cho tôi thấy…những điều thật gần, thật ấm…
Và một tình yêu chỉ dừng lại trước lúc nói rằng: Anh yêu em, để rồi không bao giờ kết thúc…
“Cầu vồng đêm mưa” phảng phất cái dư cảm ướt át và lạnh lẽo ấy…
Đã gần giữa mùa mưa ở Sài Gòn ồn ã và nào nhiệt này
Mưa rơi kéo theo tất cả nỗi niềm của ông Trời, hay đấy là những đam mê vô thực của con người?
Trắng xóa một khoảng không dưới ánh đèn cao áp lờ mờ…tưởng như tâm hồn bị cắt thành nhiều mảnh nhỏ…
Tất cả ngại ngùng, tất cả gượng ép, tất cả nỗi niềm như được giấu kín…như càng bị cài then kín một miền yêu thương
Ta trở lại với nhau ư?
Đúng thực, có phải vì mùa mưa ta thấy lạnh lẽo, màn đêm che giấu những nghiệt ngã, và những nhung nhớ hiển nhiên có sẵn…
“Days without rain” càng ướt át, lạnh lẽo…
Một khi những yêu thương kia đã hết, chẳng qua chỉ còn lại chút tiếc nuối, thêm 1 ít niềm háo thắng…ta sai
Và để những đêm dài ta nhìn lại, ta vô hình trước mọi vật, rỗng tuếch trong từng thớ nhỏ của tâm hồn và xuyên qua ta là bóng đêm vồn vã, đặc sệt đến khốn cùng…
Nhận ra lẽ thực của cuộc đời, hiểu được kết cục của những cuộc tình vô vị…
Anh là như thế…em là như thế…từ những ngày cầu vồng không về sau đêm mưa…