Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Me`o

Top Page  |  Blog  |  Friends

Last updated Sat May 30, 2009 Member since October 2005

Close 360yahoo..close my past..Goodbye !!!!!!...Facebook here--> Click here Reply

1 - 5 of 127 First | < Prev | Next > | Last

Chi Chi Full Post View | List View

Music is my life...!!!!

Không hoàn hảo
Không hoàn hảo magnify

Tình yêu hoàn hảo

Là tình yêu giữa một anh chàng có khuôn mặt đẹp trai theo kiểu hoặc manly, hoặc babe; chiều cao một mét đầu 8 đuôi chơi vơi; nhà mặt phố bố làm to; học giỏi, chơi "bốc"; ăn mặc có gu; nhiều tài lẻ như: đàn các loại, hát, nhảy, vẽ, IT…; vui tính, galant, thông minh, chung thuỷ… (vân vân)… Với một cô gái xinh đẹp, fom chuẩn, dáng "ngon"; gia đình gia giáo; ứng xử khôn ngoan, nói năng nhỏ nhẹ, nữ công gia chánh đảm đang (như cắm hoa, nấu ăn, làm bánh…); hiện đại trong suy nghĩ, sâu sắc trong tình cảm; khéo léo trong giao tiếp…; năng động, tự tin, chăm chỉ, chân thành, nhiệt tình, trách nhiệm… (và vân vân)…

2 người yêu nhau say đắm. Hàng ngày, chàng đến đón nàng đi học, đi chơi bằng Dyland, LX, hôm nào mưa thì mượn BMV của bố. Họ uống nước ở những bar sành điệu, ăn ở những quán sang, giải trí ở các Plaza ít nhàm… Họ yêu mãi nhau mà không thấy chán. Mỗi ngày họ lại tìm ra thêm một điểm tuyệt vời ở người kia để mà yêu thêm, yêu hơn… Cứ thế cho đến một ngày, tình yêu thăng hoa thành hôn nhân. Rồi họ sẽ có con - những đứa trẻ kháu khỉnh và đáng yêu. Họ đi làm và thành công, thăng tiến trong công việc. Gia đình nhỏ của họ sống trong một ngôi biệt thự lớn, luôn tràn ngập tiếng cười hạnh phúc. Rồi con cái họ lớn lên, cũng hoàn hảo như bố mẹ chúng thời trẻ. Lúc này, chàng trai và cô gái đã là một đôi vợ chồng già, nhưng tình cảm rất vẫn mặn mà, ngồi tựa bên nhau mãn nguyện nhìn cuộc đời trôi… Cho đến lúc chết!…

Lí do chia tay hoàn hảo

Thông thường, có hai lí do để một tình yêu tan vỡ: đó là hết yêu và không hợp nhau. Hoàn hảo nhất là "hết yêu", và tuyệt vời hơn cả là theo cách bị phản bội! Một cô gái, hoặc chàng trai, tình cờ bắt gặp cảnh âu yếm, tình cảm (ví dụ như ôm, hôn,… và vân vân…) giữa người yêu mình với một người… không phải là mình!!! Như thế, có nghĩa là hết yêu đấy!

"Hậu chia tay" hoàn hảo

Còn gì hơn ngoài việc chàng trai thì nốc rượu như điên; còn cô gái thì lau nước mắt hết hàng tấn giấy?!!! Sau nước mắt, người ta sẽ hỏi "tại sao…?". Đã hỏi thì đương nhiên là sẽ có giải thích. Nhưng đôi khi, sự im lặng lại là một câu hỏi và câu trả lời hoàn hảo. Im lặng - nghĩa là chấp nhận sự thật, bởi nó vốn là như thế, dù ta có biết đến hay không. Im lặng - nghĩa là không còn gì để nói, ừ, đúng là như thế đấy. Đau. Buồn. Hụt hẫng. Thất vọng. Nhưng vẫn có thể tha thứ và quay lại. Yêu một người mà mình không còn tin tưởng. Như thế, vẫn có nghĩa là hết yêu!

… Lúc đó, cả Anh và Em đều không ở trong vương quốc. Thế nên, chúng ta là hai người duy nhất không bị dính bụi màu. Chúng ta không - hoàn - hảo!

Tình yêu không hoàn hảo

Anh không đẹp trai, cao chỉ được tầm mét bảy là hết đất! May mà gỡ gạc được đôi chút nhờ quả kính "trí ngủ" cùng nụ cười răng khểnh trông "êu êu". Nhưng anh thực sự là một chàng trai ngoan! Trước khi quen em, anh thích tụ tập các chiến hữu đi cafe, ở nhà nghiền game thâu đêm suốt sáng, và ngủ. Yêu nhau rồi, sở thích của anh là Em, và như thế!

Em vẫn bảo anh rằng: "Cố gắng lắm em mới yêu được anh đấy nhé! Không có em thì anh ế sưng ế xỉa lên ý chứ…". Nhưng đó chỉ là nói đùa thôi anh ạ! Không có anh yêu thì em cũng bị ế rồi. Bởi vì, em đâu phải là một cô gái "đỉnh điểm" gì cho cam! Cái gì ở em cũng lỡ cỡ, nó không hẳn ra thế này, cũng chẳng đến mức là như thế kia. Không xinh không xấu, không giỏi không dốt, có trách nhiệm tuỳ việc, nhiệt tình tuỳ đối tượng, chăm chỉ tuỳ hứng; hơi hơi năng động, thỉnh thoảng đảm đang, và đôi khi khéo léo,… nói chung là lúc thế này, khi thế khác. Có lẽ, đó là mô tuýp chung cho tất cả những cô gái muốn mình bình thường. Em ghét sự bình thường, căm thù những gì làng nhàng, dở dở ương ương, … Nhưng đúng là "ghét của nào trời trao của ấy", trời trao cho em một tình yêu… "cũng được"!

"Cũng được" - nghĩa là… cũng được! Rõ ràng là như thế còn gì! Rõ ràng đến mức em luôn xác định tư tưởng cho mình rằng: Có anh cũng được, mà không có thì cũng chả sao! Mỗi ngày đi trên phố, bắt gặp những anh chàng đẹp trai, em lại ước ao "giá như…". Em vốn đâu phải là một cô gái cam chịu, hay nhút nhát gì để mà phải chấp nhận yêu theo cái kiểu "đành vậy", tại sao em lại không dám mơ và hi vọng những điều nhiều nhặn hơn? Vì em hiểu, "cũng được" còn có nghĩa là "quá tốt" trong cái cuộc sống hiếm hoi và đầy khó khăn này…


Lí do chia tay không hoàn hảo

Gần hai năm yêu nhau, anh và em cãi nhau không dưới một trăm lần. Khoảng hơn một nửa số lần cãi vã ấy bọn mình đòi chia tay. Lí do thì muôn vàn, khi thì do anh trễ giờ hẹn; lúc do em càu nhàu anh chơi điện tử quá nhiều; hoặc đôi khi chỉ là những việc vô cùng tủn mủn.

_ Sao anh đến muộn thế? Có biết em chờ bao lâu rồi không? Lần nào cũng vậy!

_ Anh xin lỗi. Tại đang "chiến" dở ván bi-a với mấy thằng…

_ Đối với anh em không quan trọng bằng một ván bi-a à?

_ Thôi mà… Anh xin lỗi…

_ Chia tay đi! Cho anh tha hồ rảnh rỗi mà chơi!

_ Thôi mà em… Anh hứa lần sau không thế nữa!

Vậy đấy. Lần nào cũng đưa ra lí do rất đầy đủ và cụ thể. Thế nên chẳng lần nào bọn mình có thể chia tay được cả. Vì nguyên nhân nào mà chẳng có cách giải quyết, đúng không anh?

Nhưng còn lần này… Anh nói: "Không hợp nhau" - chỉ ba từ chung chung, đại khái, trìu tượng như thế thôi.

Yêu nhau bao nhiêu lâu, bây giờ kết thúc bằng một câu "Không hợp nhau". Nghe xót xa lắm anh à… Không hợp nhau sao phải chịu đựng nhau ngần ấy thời gian? Không hợp nhau mà mãi bây giờ anh mới nhận ra? Không hợp nhau - nghĩa là chẳng ai có lỗi, phải thế không anh? Đơn giản chỉ là… không hợp nhau…

"Anh thấy chúng mình không hợp nhau". Ừ. Anh đã nói như thế. Vâng! Thế thì chia tay thôi! Anh đã thấy như thế rồi thì em còn biết làm thế nào nữa đây?

"Hậu chia tay" không hoàn hảo

Hai ngày sau khi chia tay anh, em vẫn thấy mình không thể khóc. Hai ngày, có lần bọn mình còn không gặp nhau cả tuần cơ mà, thế nên, hai ngày chưa là gì cả, anh nhỉ! Mọi thứ vẫn diễn ra hết sức bình thường. Trước đây, khi chưa có anh, em vẫn sống tốt. Vậy thì tại sao sau khi có anh, rồi mất, cuộc sống của em lại phải đổi khác đi?

Em đến trường, lên toà soạn, thậm chí còn "chạy sô" 3 cái sinh nhật; buổi đêm thì ôm bình cafe, online viết blog, chat chit tán ngẫu tí ti rồi lại gò mình viết bài… Tất cả cứ như thể chúng ta chưa hề chia tay… À không, cứ như thể chúng ta chưa hề yêu nhau vậy! Và em nghĩ, hay là mình đã lãng phí quá nhiều thời gian cho nhau? Mất đi mà không thấy tiếc, thì thứ ấy có thực sự đáng quý, thực sự cần thiết không?

Nhưng hai ngày sau khi chia tay anh, là hai ngày không ai gửi cho em một lời chúc ngày mới tốt lành vào sáng sớm; không ai gọi điện cho em vào lúc tám giờ sáng để hỏi em đã đến toà soạn an toàn chưa; không ai gí một hộp trà sữa mát lạnh vào má em kèm theo một ổ sandwich thơm nức, vào lúc một giờ trưa, khi em đang đói muốn xỉu nhưng lại... ngại phải đi mua đồ ăn; không ai nháy máy nhắn em ra ngoài vào lúc mười một rưỡi đêm để dúi cho em hộp trepsil vì biết em hay ho về đêm; không ai online vào lúc 1h sáng, buzz em rồi làm mặt giận, bắt em phải đi ngủ sớm cho đỡ mệt… Không ai, ngoài anh! Đó đâu phải chỉ là những thói quen biến mất? Mà đó còn là bao nhiêu yêu thương và quan tâm đã ra đi. Cuối cùng thì em cũng đã nhận ra, cái em nên tiếc không phải là hai năm yêu anh, mà là em đã mất những hai ngày mới có thể nhận ra em yêu anh nhiều đến thế nào…

Điều vừa nhận ra, cùng với suy nghĩ "chia tay rồi, thế nên không chỉ là hai ngày đâu, mà sẽ là mãi mãi từ nay về sau…" ập đến khiến tim em đau thắt. Em luống cuống send cho anh một tin nhắn: "Minh gap nhau duoc khong anh". "Em ra ngoai cong di" - anh nhắn lại ngay sau đó khiến em vô cùng ngạc nhiên. Em nhìn đồng hồ: gần 12h đêm. Khoác vội cái áo, em chạy ra ngoài. Nếu may mắn, em sẽ tìm lại được thứ mà em đã trót đánh mất, rồi sau đó em sẽ cố gắng học cách yêu quý, giữ gìn và trân trọng nó…

Tối mùa đông, hai dãy đèn cao áp đổ vàng mặt đường, gió thì cứ hút về một phía khiến phố nhỏ càng thêm dài và sâu thẳm. Hơi chếch về phía bên phải của cánh cổng khu tập thể là một bến chờ xe buýt, hai cây sấu già nằm hai bên. Anh thường chờ em ở cạnh cái cây thứ hai. Hai năm qua đi đủ để tạo thành một thói quen, nhưng lại quá ít ỏi để em có thể hình dung về một điều gì đó khác đi, ví dụ như anh sẽ chờ em cạnh gốc cây thứ nhất. Quả đúng là lần này đã khác. Anh ngồi trên những băng ghế bằng inox của bến chờ xe, dáng ngồi hay tay đút túi quần, đổ về phía trước.

_ Tại sao em lại muốn gặp anh?

_ Vì em vừa nhận ra là em rất nhớ anh

_ Thế bây giờ gặp xong, hết nhớ rồi, em vào nhà đi!

_ Hết hay chưa, anh làm sao mà biết được!

_ Vậy đến khi nào thì hết hả em?

Em bật khóc: "Nếu trước đây anh hỏi câu này, em sẽ trả lời rất trôi chảy. Nhưng còn bây giờ, em không biết… không biết anh ạ… Em không dám hứa là sẽ yêu anh nhiều hơn trước kia, nhưng em chắc chắn rằng tình yêu đó đủ để làm em biết sợ nếu mình chia tay…"

Nghe em nói xong, anh mới trả lời giản dị: "Anh biết mình không phải là hình mẫu trong mơ của em, hay của bất kì cô gái nào. Và khi còn là một thằng con trai 17 tuổi, hình mẫu bạn gái mà anh thường tưởng tượng thực sự cũng khác xa em. Nhưng khi 21 tuổi, gặp em, anh đã nghĩ rằng: "Yêu cô này cũng được đấy chứ nhỉ". Yêu nhau một thời gian rồi, anh lại nghĩ: "Ừ, cứ yêu mãi thế này cũng chả sao". Anh biết là em cũng có những suy nghĩ như thế. Vậy nên, anh muốn chúng ta thử dừng tình yêu "tạm bợ" này để xác định lại tình cảm của mình. Và anh đưa ra lí do "không hợp nhau" - một cái cớ để nếu mình không gặp lại được thì cũng chẳng thể làm tổn thương ai. "Không hợp nhau" đôi khi là tất cả những ấm ức dồn nén, nhưng đôi khi lại chẳng mang một ý nghĩa nào hết! Nhất là bây giờ khi anh đã đợi ở đây rất lâu, và cuối cùng cũng gặp, để đưa cho cô gái không hoàn hảo mà anh yêu, và cũng can đảm yêu một anh không hoàn hảo, một hộp kẹo ngậm ho. Không hợp nhau mình vẫn có thể yêu nhau, phải thế không em?"

[…]

_ Thế nếu em không nhắn tin đòi gặp anh, thì mình chia tay thật à?

_ Không! Anh tin chắc rằng mình sẽ yêu lại nhau thôi. Vì bọn mình không hoàn hảo…

Sunday June 14, 2009 - 04:27pm (PDT) Permanent Link | 0 Comments
Cuộc sống là chuỗi ngày thất bại
Cuộc sống là chuỗi ngày thất bại magnify
Như thế những ngày tháng của quá khứ đã được phong kín lại cho bụi bám, hắt ra những tia sáng nhỏ bé của những ước mơ không thành....

Cố tìm cái bóng thiên đường mơ ước, trong tôi chỉ thấy hình ảnh hắt hiu của một con người cô đơn giữa đám đông.....

Mối tình đầu cũng như tiếng chuông vậy. Nó đã qua rồi dẫu rằng ta vẫn nghe như những âm vang của nó còn đọng mãi. Không ai có thể tìm thấy một tiếng chuông, cũng như không ai nên cố tìm cách giữ lại một tiếng chuông. Hãy để những cơn gió nguyên sơ mang tiếng chuông ấy đi xa. Nếu không thể tạo ra một điều tốt hơn hiện tại, thì cũng không nên phá vỡ hiện tại....

Nếu con thuyền phải ra khơi giữa mùa bão nổi, những người đi biển sẽ không bao giờ về. Nếu hành trang vào đời không được chuẩn bị chu đáo, người ta sẽ vấp phạm từ lầm lỡ này sang lầm lỡ khác. Nếu tình yêu không bị thử thách, sao có thể biết ai là người hết lòng vì ta...?? !!!

Tôi đã từng đọc ở một cuốn sách nào đó, có nói rằng cuộc sống là chuỗi ngày thất bại ... nó sẽ xuất hiện nhiều lần trong đời, cho đến khi bạn nghiệm ra đó là một bài học lầm lỡ cần phải chấp nhận thay đổi. Điều tôi quan tâm ở đây là sự thành công và thất bại. Một công việc tốt, một hoài bão lớn và một tình yêu đẹp, sẽ giúp bạn thay đổi cách nhìn về những mối quan hệ đầy bế tắc kia....
Sunday June 14, 2009 - 02:49pm (PDT) Permanent Link | 0 Comments
Life's not easy...:(
Life's not easy...:( magnify

Sunday June 7, 2009 - 04:49am (PDT) Permanent Link | 0 Comments
Warning for girl...T.T
Warning for girl...T.T magnify


19/05/2009 11:54:14
Tôi bị lừa cả tình lẫn tiền

[Kênh14] – Anh đã lấy đi 60 triệu đồng và cả trinh tiết của tôi. Giờ đây anh đang tránh mặt mà tôi không biết phải làm sao?


Xem tiếp

Hoàng Bích Hường (2...Mã Mây, Hà Nội)

Giờ đây, cuộc sống của tôi đang vô cùng quẫn bách, tôi lo lắng không biết mình phải làm thế nào. Chuyến công tác 2 tháng nước ngoài của bố mẹ tôi sắp kết thúc, ngày hai người trở về đã gần lắm rồi, mà tôi không có cách nào bù được gần năm chục triệu vào cái két đã bị chính tôi thuê người đục thủng ấy. Làm sao tôi có thể đối diện đây??

Tôi yêu Vũ mới được 4 tháng, nhưng đó là 4 tháng chứa nhiều sự kiện nhất trong cuộc đời mười bảy năm của tôi. Có lẽ tôi quá khờ ngốc nhưng tôi không làm sao buộc trái tim mình thay đổi được. Ngay cả bây giờ, khi đã bị Vũ nẫng mất 60 triệu đồng và cái quý giá nhất của người con gái, tôi vẫn không làm thể hận thù anh ấy, không làm sao xóa đi được những yêu thương trong lòng. Tôi vẫn tin Vũ của tôi là người tốt, yêu tôi chân thành trong khi gần như tất cả các hành động của anh đều chứng minh ngược lại.

Nhà tôi giàu có, bố mẹ tôi có một công ty trách nhiệm hữu hạn làm ăn khá phát đạt. Bố mẹ có hai anh em tôi, anh tôi đang đi du học ở Anh. Tôi là con gái, lại là út nên được cưng chiều rất mực. Sáng nào bố cũng dậy sớm lái xe đưa tôi đi ăn sáng và đi học trong khi giờ làm việc của bố khá muộn. Tôi chưa đủ tuổi đi xe máy nên chiếc LX dựng góc nhà để chờ tôi 18 tuổi. Bố mẹ ngại cho tôi đi xe đạp, sợ tai nạn, khói bụi. Hai người yêu chiều tôi hết mực. Quần áo, giày dép của tôi rất nhiều. Tiền tiêu vặt bố mẹ cũng cho tôi không tiếc. Nhưng tôi cũng không phải là đứa chơi bời hư hỏng, không bao giờ nghe mấy đứa bạn nhà giàu rủ rê đi chơi bao giờ.

Đám con trai trong trường theo tôi khá đông. Bởi tôi xinh xắn một phần và bởi con trai bây giờ cũng rất nhiều chàng thực dụng, thích cái nghề “đào mỏ”. Tôi thì thoáng tính nhưng không thích bị lợi dụng nên không yêu mấy anh chàng đó. Đến khi gặp Vũ, một “công tử con nhà giàu”, ăn mặc có style và vô cùng khéo ăn nói thì tôi đã đem lòng yêu. Tôi rất có cảm tình với Vũ và quan trọng nữa tôi cho rằng một con nhà giàu như Vũ thì cần gì phải lợi dụng tôi. Tôi có thể yên tâm rằng tình yêu anh ấy dành cho tôi luôn chân thành.

Khá xinh xắn, vậy mà tôi không dễ dàng gì có được Vũ. Thậm chí tôi còn phải “cạnh tranh” với vài cô gái khác. Họ cũng giàu có và thích anh ấy. Rất nhiều cô gái nói anh ấy thật cuốn hút. Và càng cạnh tranh nhiều thì tôi càng yêu Vũ hơn. Tôi cảm thấy như mình đánh mất hết lý trí, trong mắt tôi chỉ có Vũ mà thôi.

Cuối cùng thì tôi cũng khiến Vũ tỏ tình với mình. Tôi hạnh phúc nghẹt thở và thấy mình là cô gái may mắn nhất thế giới. Ban đầu, anh ấy rất yêu chiều tôi, mấy lần đầu tiên toàn đưa tôi đến những nhà hàng sang trọng để ăn uống. Anh ấy cũng tặng quà, tặng hoa cho tôi khiến tôi rất hạnh phúc. Những lần ấy, không bao giờ Vũ để tôi rút ví, có lần đứng lên trả tiền gửi xe, anh ấy không có tiền lẻ nhưng cũng nhất quyết không cho tôi mở ví, yêu cầu người bảo vệ trả lại bằng được thì thôi. Tôi thấy Vũ ga lăng hết mực.

Nhưng đó chỉ là 2 tuần đầu tiên trong tình yêu của tôi. Về sau, anh ấy liên tục hết tiền. Những buổi hẹn hò thưa dần, tôi buồn thì Vũ khất lần không nói. Mãi sau tôi mới biết Vũ hết tiền. Anh bảo một thằng bạn thân vừa bị mất xe máy nên anh cho nó vay chục triệu để mua lại. Cái xe là “cần câu cơm”, là công cụ không thể thiếu để nó đi làm thêm, không có nó sẽ đói. Vũ còn kể lể thêm rằng “nhà nó ở quê nghèo lắm” khiến tôi vô cùng cảm động. Tôi rủ Vũ đi ăn và móc tiền ra trả hoàn toàn vui vẻ. Đầu tiên, anh ấy khá ngại ngùng về sau thì hoàn toàn vô tư. Tôi chẳng hề nghĩ ngợi gì. Tôi yêu anh rất chân thành và lý do gì tôi nghi ngờ anh cơ chứ?!

Tôi lờ mờ đoán ra hình như Vũ đã lừa tôi cả tình lẫn tiền...

Rồi Vũ cần tiền để mua gấp một chiếc laptop. Anh ấy muốn mua chiếc Apple gần 30 triệu mà trong tay chỉ có 10 triệu. Công việc của anh rất cần. Nhìn Vũ héo hon vì suy nghĩ, tôi buồn lắm. Về nhà vét tất cả số tiền dành dụm, bán đi cả bộ nữ trang vàng bố tặng hôm sinh nhật 16 tuổi, gom được tất cả 20 triệu. Tôi đưa cả cho Vũ. Anh đi mua máy tính về, công việc thuận lợi hơn hẳn theo lời anh nói. Tôi tiếc ngẩn ngơ và buồn vì phải bán đi quà tặng quý giá của bố nhưng nhìn thấy nụ cười của Vũ là tất cả trong lòng tôi bay biến. Nhưng tôi không hiểu sao cậu bạn thân của tôi lại bảo chiếc lap mà Vũ dùng chỉ có hơn chục triệu chút xíu, là hàng 2nd, cũ rồi, rách hết tem. Tôi nói lại với Vũ, anh mắng át đi bảo “thằng ất ơ ấy biết gì mà nói. Nó ghen tỵ với anh đấy”. Tôi tin ngay và ít khi nói chuyện với bạn ấy nữa.

Bố mẹ tôi đi công tác xa nhà, tôi và Vũ đi chơi tới khuya. Hôm ấy, anh không đưa tôi về nhà mà vào nhà nghỉ. Trong lòng tôi rõ ràng muốn cưỡng lại mà không thể. Tôi yêu Vũ quá nhiều. Sau đêm ấy, tôi càng cảm thấy mình gắn bó với Vũ hơn và không thể rời xa anh. Nhưng bạn bè cũng có đứa nói ngoài tôi Vũ còn vài cô gái khác nữa, cũng con nhà giàu lắm. Tôi không tin, kiểm tra điện thoại anh ấy thấy nhiều tin nhắn tình cảm. Tôi buồn và khóc, Vũ nói rằng anh không hề yêu họ mà chỉ vì họ quá yêu anh, đòi tự tử nếu không được đáp lại nên anh phải giả vờ vậy. Anh chỉ yêu có mình tôi mà thôi. Nghe anh thề thốt, tôi lại tin ngay mà không hề suy xét.

Đợt vừa rồi, Vũ chơi cá độ bóng đá và thua mất rất nhiều. Anh phờ phạc đến gặp tôi, bảo tôi vay gấp cho anh 40 triệu. Trời ơi, tôi lấy đâu ra số tiền lớn như thế? Bao nhiêu tôi dành dụm đã đưa anh cả rồi. Tôi chẳng có gì mà bán nữa. Chiếc LX bố mẹ tôi cầm giấy tờ, tôi có bán cũng chẳng được là bao. Tôi khóc và lo cùng cực khi Vũ bảo nếu 1 tuần không có tiền trả, Vũ sẽ bị chủ nợ tìm để xử lý.

Tôi chạy vạy khắp nơi vay bạn bè nhưng chẳng đứa nào có nhiều đến vậy. Vay lẻ tẻ thì bao giờ mới đủ. Khi thời hạn chỉ còn một ngày, tôi ngồi kỳ cục dò mã két nhà mình cả ngày không ra. Một ý tưởng điên rồ nảy ra trong đầu, tôi đánh liều thuê thợ về đục két, lấy 40 triệu đưa cho Vũ. Chưa bao giờ tôi thấy anh vui mừng đến thế, anh khẳng định sau một tuần sẽ trả lại tôi. Nhìn người yêu vui vẻ thoát nạn, tôi cũng dần vơi đi cảm giác lo sợ bị bố mẹ phát hiện.

Nhưng từ đó đến nay đã 3 tuần, anh ấy không đả động gì. Tôi gọi hỏi thì anh ấy lảng đi rồi tắt máy. Bố mẹ tôi sắp về, tôi cần có tiền để bù vào nhưng không sao gặp được Vũ. Bạn tôi cũng giúp tôi đi tìm anh, nhưng đến nhà thì lúc nào cũng thấy đóng cửa im ỉm. Có lần tôi gọi được cho anh, giọng anh khàn khàn nói rằng hãy để anh tìm cách xoay sở, hiện giờ anh đang rất khổ vì tiền. Tôi nghẹn ngào, khóc lóc đòi gặp anh thì Vũ lại dập máy. Cứ thế, cứ 3-4 ngày anh mới liên lạc với tôi nhưng chỉ hẹn ngày trả chứ nhất định không gặp.
Tôi đã mua một bộ trang sức giả bộ cũ để che mắt bố mẹ, nhưng liệu có thể giấu đến bao giờ?! Đến giờ phút này, tôi lờ mờ đoán ra hình như Vũ đã lừa tôi cả tình lẫn tiền, hình như anh chẳng có tình cảm sâu đậm gì với tôi cả, vậy mà không hiểu sao tôi vẫn tin và yêu anh đến thế...
Cứ như thế này có lẽ tôi sẽ phát điên lên mất. Tôi biết phải làm sao đây? Tôi lấy đâu số tiền để trả cho bố mẹ, chẳng lẽ lại thú nhận tất cả ư??


Log_AssignValue('20090528104138524','Mất 60 triệu, là còn... may đấy!','61','home/tam-su')
Mất 60 triệu, là còn... may đấy!
29/05/2009 00:01:00
[Kênh14] - Mất 60 triệu để sớm nhận ra bộ mặt thật của tên Sở Khanh, là bài học đáng giá cho bạn đấy.


Người gửi: Mèo

Bích Hường thân mến! Phải nói rằng bạn là cô gái quá dại dột nhưng cũng không trách được bạn. Khi yêu vào người ta thường mù quáng, tình yêu khiến cho lý trí của bạn như bị che đi và bạn khó lòng nhận ra đâu là bản chất thật sau vẻ ngoài hào hoa của hắn. Chỉ tiếc là bạn nhận ra quá muộn, nhưng bạn vẫn còn cơ hội để làm lại từ đầu.

Thứ nhất, tiền với gia đình bạn chẳng có gì quan trọng cả. Bạn nói rằng gia đình bạn làm ăn phát đạt, thậm chí bạn còn có cả 1 chiếc LX dựng sẵn chờ đến ngày bạn được đi. Như thế, có mất đi 60 triệu cũng không ăn nhằm gì với bố mẹ bạn đâu. Và cũng không vì thế mà ảnh hưởng đến gia sản của gia đình bạn.

Thứ hai là vấn đề trinh tiết. Bạn đang còn rất trẻ, bạn có thể bắt đầu lại bất cứ lúc nào với 1 tình yêu mới. Hiện nay, tư tưởng của giới trẻ thoáng lắm, chuyện còn hay mất không ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống của các bạn đâu. Thế nên bạn không phải lo sợ hay mặc cảm, tự ti rằng mình không thể yêu và đến với người khác được.

Điều quan trọng lúc này là bạn phải làm thế nào để đừng đánh mất niềm tin. Đầu tiên bạn nên kể hết mọi chuyện cho bố mẹ bạn. Hãy dũng cảm nói hết để bố mẹ bạn cảm thông và hiểu rằng bạn chỉ là nạn nhân của kẻ lừa tình – tiền kia. Sau đó, bạn phải chấm dứt ngay mối quan hệ với tên đểu cáng ấy. Dù trái tim bảo tin và yêu nhưng lý trí của bạn phải thật tỉnh táo. Từng ấy bằng chứng đã đủ chứng minh việc làm bẩn thỉu của hắn với bạn rồi. Nếu bạn cứ tình cảm quá, thì chính bạn đưa bạn xuống vực thẳm đấy. Phải tự nhận thấy là mình còn rất may mắn khi nhận ra quá sớm bộ mặt đểu cáng, giả dối của hắn. Nếu như không mất 60 triệu thì bạn còn là con mồi của hắn đến bao giờ?? Lúc ấy, bạn không chỉ bị lừa tiền mà còn bị xâm hại nghiêm trọng về mặt tinh thần.

Hy vọng bạn sớm vượt qua được cú sốc tình cảm này để lấy lại thăng bằng trong cuộc sống, bạn còn rất trẻ, còn cả tương lai phía trước. Chúc bạn sớm tìm được hạnh phúc đích thực của đời mình. Thân mến!

---------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Linh
Email:
illa_0710...@yahoo.com

Khi đọc những dòng tâm sự của bạn, tôi cũng không biết mình phải nên nói thế nào... Trách bạn mù quáng hay thương hại vì bạn đã "yêu hết mình"??? Bạn đã 17 tuổi, cái tuổi không phải là nhỏ nhưng cũng chưa đủ để nhận ra những cạm bẫy trong cuộc sống này. Bạn yêu Vũ bằng cả trái tim nhưng ở lứa tuổi của bạn, bạn đã biết thế nào là tình yêu chưa?! Vũ có thể là mối tình đầu của bạn, bạn yêu và trao tất cả cho Vũ cũng là điều dễ hiểu. Nhưng tôi cũng thật không ngờ bạn lại mù quáng nghe theo tất cả những điều Vũ nói.

Bạn nói rằng những người bạn trai khác thực dụng, thích nghề "đào mỏ", nhưng bạn có nhận ra Vũ của bạn cũng là con người như vậy không hơn không kém?? Có khác chăng chỉ là Vũ đã thả mồi câu dài, đã tạo lòng tin nơi bạn, đã đánh trúng điểm yếu nơi con tim yếu ớt của bạn... Bạn đã nhận ra mọi điều Vũ làm đều trái ngược với những gì bạn đã tin, vậy thì tại sao bạn luôn nghĩ Vũ là người tốt, luôn yêu bạn thật lòng? Bạn phải thức tỉnh đi chứ! Mọi chuyện bây giờ đã đi quá xa tầm quyết định của bạn, tôi khuyên bạn nên nói thật cho ba mẹ mình biết, tôi biết bạn sẽ rất khó khăn khi đối diện với trách nhiệm quá lớn này nhưng bạn nghĩ mình sẽ che dấu được bao lâu? Ba mẹ bạn sẽ rất buồn và thất vọng khi đứa con gái thân yêu của mình lại đem bao nhiêu công sức bố mẹ làm nên cho người khác, họ sẽ đau đớn với những tổn thương, lầm lỗi mà bạn đã trót dại gây ra... Đó là điều bạn phải gánh chịu khi đã gây ra hậu quả này.

Nhưng tôi tin dù họ có trách mắng thế nào đi chăng nữa, chẳng qua cũng chỉ vì họ quá thương bạn, họ sẽ là chỗ dựa của bạn. Đó mới là những người sẽ yêu thương bạn cả đời. Con người Vũ không bao giờ xứng đáng với lòng tin và tình cảm của bạn, điều quan trọng bây giờ là bạn phải nhận thức ra những sai lầm của mình. Bạn phải cùng ba mẹ tìm cho được Vũ và nói chuyện rõ ràng, nếu Vũ vẫn không ăn năn thì tốt nhất nên có sự can thiệp của pháp luật.

Mong bạn sẽ thức tỉnh và quyết định sáng suốt, hãy vì bản thân mình và vì ba mẹ, những người luôn yêu thương bạn!

Friday June 5, 2009 - 02:30am (PDT) Permanent Link | 0 Comments
Giữ lấy những ước mơ của bạn
Giữ lấy những ước mơ của bạn magnify

Mùa hè đó,lớp tôi được đi cắm trại tại 1 trang trại ngựa giống lớn nhất trong vùng.Chủ trang trại là ông Monty Robert,người đẫ tiếp đón chúng tôi rất là nồng hậu.

Sau 1 ngày tham quan,tìm hiểu về những chú ngựa,chúng tôi quây quần bên đám lửa trại và đòi ông Montykể chuyện cho nghe.Và đây là câu chuyện của ông monty

"Có 1 chàng trai trẻ,con trai 1 người thuần ngựa thuê.Công việc khiến họ sống nay đây mai đó,và việc học hành của cậu con trai do đó cũng thường xuyên bị gián đoạn.Đến cuối lớp 12,thầy giáo của cậu yêu cầu cả lớp mỗi người tự lập ra cho mình 1 bản kế hoạch cho tương lai sau này.Bài viết sẽ được chấm điểm làm bài thi học kỳ,và thầy giáo cũng hôk quên nhấn mạnh là dự án phải khả thi.

Tối hôm đó chàng trai trẻ cặm cụi viết 1 mạch hơn 7 trang giấy,mô tả tỉ mỉ từng mục tiêu và kế hoạch của mình trong tương lai.Ước mơ của cậu là có được 1 trang trại rộng lớn với những chú ngựa thuần chủng quý hiếm.Cậu thậm trí còn minh hoạ ý tưởng của mình bằng 1 sơ đồ chi tiết vị trí từng khu nhà,từng chuồng ngựa,cũng như đương đua của 1trang trại ngựa rộng 200 ha.Kế đến là thiết kế của căn nhà chính rộng hơn 1000m2 nằm chính giữa.

Một tuần sau cậu mang nộp cho thầy giáo bản kế hoạch tâm huyết của mình .Vậy mà,khi thầy giáo trả bài,bài của cậu chỉ được điểm F kèm theo 1 lời nhắn'Ỏ lại gặp thầy sau giờ học".

Sau giờ học,cậu cầm bài viết của mình đến gặp thầy giáo;"Thầy có thể cho em biết tại sao bài của em lại bị điểm F được hôk ?".Lúc đó thầy giáo ân cần giải thích:"Đây là 1 giấc mơ phi hiện thực đối với 1 chàng trai trẻ như em .Em hôk có tiền,gia đình em chỉ làm nghề thuần ngựa thuê,rày đây mai đó,thậm chí 1 chỗ ở ổn định cũng hôk có.Để có 1 trang trại ngụa cần rất nhiều tiền,em có biết hôk.Ngoài chuyện phảimua được đất cùng những con ngựa giống đất tiền,em còn phải làm sao duy trì hoạt động của cả đàn ngựa.Tin thầy đi.sẽ hôk bao giờ em có thể làm được điều đó đâu.Hãy về nhà viết 1 bài khác vớ mục tiêu hiện thực và khả thi hơn,thầy sẽ cân nhắc lại điểm số cho em!"

Cậu học sinh lớp 12 suy nghĩ rất lâu về mấy lời của thầy giáo.Khi cậu hỏi ý kiến của cha mình,ông chỉ nói""Con phải tự ra quyết định của riêng mình.Đây sẽ là 1 quyết định vô cùng quan trọng đối với con".

Sau 1 tuần đắn đo suy nghĩ cậu đến nộp lại bài văn cũ cho thầy giáo và nói:"Thầy cứ chấm điểm F,còn em sẽ vẫn giữ giấc mơ của mình".

Bây giờ các cháu đang ngồi trên sân của ngôi nhàrộng hơn 1000m2,nằm chính giữa trại ngựa giống rộng 200 hađó.BBài văn năm xưa đã được ta đóng khung và treo trên bức tường gần lò sưởi trong nhà.Hè năm ngoái,vị thầy giáo năm xưa của ta đã đưa hơn 30 em học sinh đến cắm trại tại trại ngựa này.Thầy đã noi với ta 1 câu:"Monty,ngày hôm đó em đã làm cho thầy nhần ra rằng mình giống như 1 người đi đánh cấpccs ước mơ.Thật may mắn là em đã dũng cảm giữ lấy ước mơ của mình".

Đừng bao giờ để người khác lấy đi ước mơ của mình.Hãy làm theo những gì trái tim bạn mách bảo.

Wednesday May 27, 2009 - 10:36pm (PDT) Permanent Link | 3 Comments

Add Chi Chi to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 127 First | < Prev | Next > | Last