Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Joenguyen™

Top Page  |  Blog  |  Feeds  |  Friends  |  Lists  |  Groups

Add

Joenguyen™ is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Thu Aug 07, 2008 Member since August 2006

Sáng ún cafe đánh bóng bàn,chìu câu cá chép ún bia tươi...khà khà

1 - 5 of 106 First | < Prev | Next > | Last

joe nguyen's Blog Full Post View | List View

nhật kí Joe ku kon :))

Săn Bắt Cướp
Chào mọi người.Chúng ta lại gặp nhau trong 1 entry hấp dẫn!

Các trinh sát xuống phố. Ảnh: T.L.

Bài 1: Thuở ban đầu của SBC

Cướp có vũ khí giữa ban ngày, ngày càng táo tợn đang là vấn đề xã hội được mọi tầng lớp nhân dân và chính quyền quan tâm. Người dân và chính quyền hy vọng lực lượng hình sự đặc nhiệm sắp thành lập sẽ hoạt động hiệu quả để xứng đáng với truyền thống anh hùng của lực lượng Công an Nhân dân. Nhiều người đang nhắc tới uy lực của lực lượng SBC ngày Sải Gòn mới giải phóng.

Gần 30 năm đã qua, nhưng những chiến công nổi tiếng thời kỳ mới thành lập của của lực lượng SBC (Đội trinh sát săn bắt cướp) vả tên của những người gắn liền với những chiến công đầy huyền thoại ấy như: Ba Tung, Sáu Ngọc, Hai Lửa, Lý Đại Bàng, Duy Chiến, Mai Tấn, Dũng, Công Hùng, Vinh, Sinh...vẵn in đậm trong tâm trí người dân thành phố.

Người anh cả của SBC

Người anh cả đã khai sinh ra lực lượng SBC là Thiếu tướng Trịnh Thanh Thiệp, người đã tuyển và chỉ huy đội ngũ những người trẻ tuổi, tự chọn cuộc sống đầy gian khổ và hiểm nguy để bảo vệ sự bình yên của cộng đồng.

Các trinh sát mặc thường phục với những hành động “xuất quỷ nhập thần” là những người làm nên nhiều chiến công nhưng mấy ai biết mặt. Họ là ai trong những người đi lại giữa phố đông kia? Lực lượng SBC được thành lập như thế nào? Tiêu chuẩn và cách tuyển các trinh sát SBC là gì?

Những chiến công của lực lượng SBC trong những năm tháng chiến đấu gian khó đâu chỉ có hoa hồng, mà còn đó những vành tang trắng trên đầu những người vợ trẻ, những đứa con thơ…


Sau thời gian đầu giải phóng, những tên cướp khét tiếng một thời “bất động”, đến cuối năm 1977, nhiều vụ cướp lẻ tẻ đã xảy ra trên địa bàn TP.

Đối tượng là những tay giang hồ mới “ăn theo” những tên tuổi cũ và những tên cướp hung hãn được tha về từ Côn Đảo và các nhà tù khác, khi miền Nam được giải phóng. Sau vài năm im hơi lặng tiếng, chúng bắt đầu “đội mồ” sống dậy.

Những tên tuổi giang hồ cũ như Điền Khắc Kim, Võ Tùng Hội, băng cướp AK của Trần Hiền, Nguyễn Đức Đoan, Tiêu “mù” đã gầy dựng thanh thế bằng những vụ “ăn hàng” trên đường phố. Chẳng thể khoanh tay đứng nhìn tình hình xã hội ngày càng rối ren, càng không thể thụ động ngồi chờ chúng gây án xong mới truy xét khiến Đội trọng án của Phòng Cảnh sát Hình sự “đầu tắt mặt tối”.

Lúc này, Trưởng Công an (CA) quận 5 Trịnh Vinh đã lập một tổ trinh sát tuần tra 24/24 giờ trên đường phố để ngăn chặn và truy bắt cướp.

Cuộc thi tuyển khác người

Trung tá Trịnh Thanh Thiệp càng nghĩ càng thấy cần phải thành lập Đội trinh sát hình sự, chủ động truy bắt và ngăn chặn các vụ cướp trên đường với tên gọi Đội săn bắt cướp (SBC), rất cần thiết. Trong các điều: “được” và “phải” của Đội SBC, có ghi:

“Các trinh sát SBC không quá 30 tuổi. Trinh sát SBC được phép chạy hết tốc độ của xe (thời ấy, xe S.67 đã xoáy nòng được xem là “chiến” nhất). Trinh sát SBC khi thi hành công vụ được: đi vào đường cấm, vượt đèn đỏ, đi ngược chiều. Sau hai phát súng cảnh cáo, đối tượng bị truy nã không đầu hàng, trinh sát SBC được quyền bắn đối tượng.

Nếu đối tượng có vũ khí, hung hãn đối đầu, trinh sát SBC được phép bắn chết mà không cần bắn cảnh cáo. Các trinh sát phải thực hiện nhiệm vụ theo lệnh điều động của chỉ huy 24/24. Trinh sát SBC phải tuyệt đối giữ bí mật nội dung công tác, dù đó là vợ, con, cha mẹ hay người yêu! Và trinh sát SBC có thẻ riêng để chứng minh thân phận, khi cần thiết”.

Đề nghị thành lập Đội SBC cùng quy chế hoạt động được lãnh đạo CA TP thông qua. Trưởng phòng Cảnh sát Hình sự CA TPHCM Trịnh Thanh Thiệp bắt đầu mở cuộc tuyển quân với nội dung thi tuyển rất “khác người”.

“Trường thi” được chọn là ngã ba xa lộ Đại Hàn. Môn thi đầu tiên là chạy tốc độ. “Hoét”! Sau tiếng còi đinh tai, nhóm đầu tiên gồm 3 trinh sát lao vào đám đông như xé gió trên những chiếc xe S.67 đã được xoáy nòng, đôn dên.

Các cuộc rượt đuổi tốc độ đều được các chiến sĩ SBC thực hiện trên chiếc Honda 67 xoáy nòng. Ảnh do Công an TP HCM cung cấp.

Trung tá Thiệp đứng lặng yên nhìn theo bóng xe S.67 mất hút giữa đoàn người xe rồng rắn trên đường đầy khói bụi. Đứng một mình, ông chợt lo: “Không biết chạy nhanh thế có...gì với chúng không nhỉ?”. Ông không phải lo lâu. Ba thí sinh đầu tiên trở về chốn cũ an toàn, trước thời gian quy định. Và cứ thế, các chàng trai trẻ lần lượt lao đi như xé gió theo còi lệnh của ông.

Khẩu súng 1 thời của Mãnh hổ Sài thành Võ Tùng Hội

Tiếp đó là thi võ thuật, bắn súng nhanh với nhiều tư thế. Nhiều trinh sát thi đạt cả mấy môn trước, đến môn thi này đành chịu loại đã rất ấm ức và đề nghị cho “bảo lưu” kết quả về tập luyện thêm, đến khi nào môn bắn súng đạt điểm 9 - 10 thì cho họ vào lực lượng SBC.

Các phần thi trên còn có vẻ “SBC”, đến phần thi ai thuộc các tên đường nhiều nhất, biết đường ấy ở quận nào và cách đi nào ngắn nhất để đến nơi cần đến nhanh nhất thì lại như “đố vui để học”.

Nhưng “anh cả” Thiệp có cái lý của ông: “Nhiệm vụ của Đội SBC là chủ động trấn áp, truy bắt nóng và phòng ngừa đối tượng phạm tội. Muốn thế, các trinh sát phải thuộc mọi đường ngang ngõ dọc trong TP như đường chỉ tay mình, mới có thể “đi tắt, đón đầu” bọn chúng chứ. Cứ lơ mơ thì chỉ đi “dọn án” mà thôi”.

Tháng 3/1978, Đội SBC thuộc Phòng Cảnh sát Hình sự CATP chính thức được thành lập và tại các quận trung tâm và địa bàn phức tạp đều thành lập một chi đội SBC. Đội trưởng SBC ngày ấy là anh Ba Tung, một trinh sát biệt động thành lừng lẫy.

Võ Tùng Hội, tên cướp ngân hàng hết thời



Giữa dòng người đang di chuyển hối hả trên phố, mọi người không biết ai là trinh sát SBC. Họ thoắt hiện, thoắt biến giữa phố đông. Mọi người chỉ nhận ra họ khi thấy bọn cướp bị đánh hạ vì cố chống cự hoặc bị bắn ngã quỵ với hàng nắm đồng hồ, dây chuyền, tiền vàng - vừa được các trinh sát mặc thường phục lôi từ trong người ra, như “ảo thuật”.

Và, khi mọi người chưa kịp hoàn hồn thì các trinh sát SBC đã đẩy bọn cướp lên xe chở đi, mất dạng.

Băng cướp Võ Tùng Hội nổi đình nổi đám với những vụ cướp ngân hàng ngày xưa, giờ “đội mồ” sống dậy bằng những vụ cướp kiểu cũ tại các điểm buôn bán đông người và cả ngân hàng trong TP. Đội SBC vào cuộc bằng nhiều cách.

Và lệnh: “Xóa sổ băng cướp gian ngoa, hung hãn nhiều súng ống và cũng nhiều tiền án đang gây kinh hoàng cho những người dân đi buôn bán giao dịch trên đường”, được “anh cả” Thiệp giao cho đại úy Phan Thanh (Ba Tung) bằng câu nói ngắn gọn, sau khi họp án: “Mười ngày cho vụ án này, các cậu làm sao thì làm”.

Bọn cướp quen thói, bước vào sảnh ngân hàng ung dung nhìn ngắm những người vừa giao dịch từ quầy rút tiền. 11 giờ trưa, giờ của các cuộc giao dịch gửi và rút tiền buôn bán trong ngày - sảnh ngân hàng buổi trưa đã thưa người, chỉ có những người hờ hững cầm những cặp táp thật to, đang “chờ cướp”.

Bọn cướp xông vào, giật nhanh cái cặp táp to phồng kia và lập tức bị quật ngã với đòn khóa tay nhanh như chớp của “khách”.

Lúc đó, bọn cướp mới phát hiện đã bị rơi vào ổ phục kích của công an, chúng hét vang trời. Và, những tên cướp phóng nhanh lên xe đang chờ ngoài ngân hàng, chạy như bay xe vào chợ Bến Thành. Tiếng khóc la, đổ vỡ loảng xoảng như vỡ chợ ở bên trong.



Đội trưởng Ba Tung lệnh: “Mở đường cho chúng thoát ra khỏi chợ, tránh tối đa thương vong cho người dân”. Thấy có đường trống, Võ Tùng Hội mừng rỡ ôm khẩu AK báng gấp chỉ huy đàn em phóng xe chạy luồn lách trong chợ thoát nhanh về hướng cửa Bắc, cố thoát các công an chạy theo phía sau.


Chỉ còn lại tên Võ Tùng Hội, với gương mặt đỏ gay vì say máu với cây AK báng gấp và những băng đạn y nhét đầy trong bụng áo gió, nhìn quanh với cặp mắt cú vọ...

Bài 2: Hai tướng cướp Võ Tùng Hội và Điền Khắc Kim bị lực lượng SBC bắt như thế nào?

Thursday August 21, 2008 - 05:02pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments
True Blues come back!
True Blues come back! magnify
TRUE BLUES
Chelsea là zô địch thiên hạ
Arsenal và Man utd bị "thiên hạ zô địch"

Sunday August 17, 2008 - 12:17pm (ICT) Permanent Link | 1 Comment
Dân chơi Sài thành (p2)

(Lưu ý:entry dành cho 16+)

Vậy là phần 1 của dân chơi Sài Thành 2006 đã qua đi với màn trình diễn ấn tượng đến từ các con" xế hộp" yêu quý của các đại gia Sài Thành. Vâng, với các đại gia thì việc chơi xe cũng là 1 cách để họ chứng minh cho "sự tồn tại" của mình trong cái đất nước nhỏ bé với khỏang hơn 80 triệu dân này Image. đại gia ăn chơi tàn bạo là thế, thế còn các thiếu gia, các công tử thì sao Image Người xưa có câu "đời cha ăn mặn, đời con khát nước....đời cháu đi tiểu Image". Chúng ta hãy xem các thiếu gia tiêu tiền như thế nào Image

Ngược dòng thời gian trở lại cuộc thi "đường vào nhà tù nhanh nhất" của 4 thanh niên "cao to đẹp trai, ăn nói khoan thai, nhà 3 mặt tiền, bố có...xe tăng" cách đây khá lâu tại Sài Gòn

Image Hosted by ImageShack.us

Nổi bật trong 4 nam thanh đó, có lẽ phải kể đến Cường dollar (hix, mình chỉ là Cường... VND, đúng là đom đóm so với mặt trời) cưỡi trên con Mẹc SLK đời 99-00 với biển số 52V-4224 (biển số này có thể không chính xác do đã quá lâu roài Image) và tất nhiên là sau khi bị tóm thì con xe này đã được xung công quỹ (cả một đống tiền chứ có ít đâu, nhưng chắc với Cường dollar thì nó chỉ là "muối bỏ biển" mà thôi Image)

Image Hosted by ImageShack.us

Nhân đây cũng nói thêm 1 chút, Cường dollar cũng là chủ nhân chiếc M3 trong phần 1 của Dân Chơi Sài Thành 2006. Hiện giờ thì không rõ là anh đang đi xe gì vì anh thay xe như thay áo. điều này cũng dễ hiểu thôi bởi phương châm sống của anh là " Thà 1 phút huy hòang còn hơn le lói suốt trăm năm", anh đã kịp đặt dấu ấn của mình trong lòng dân chơi trước khi anh "lặn mất hút con mẹ hàng lươn" 1 khỏang thời gian cách đây khá lâu (ngoài lề 1 chút, phương châm của tôi là 2 phút huy hoàng rồi vụt tắt nên vẫn chưa đặt dấu ấn trong lòng dân...chơi được Image)

Image Hosted by ImageShack.us

Tuy nhiên Cường dollar giờ chỉ là chuyện "Giã từ dĩ vãng", dành cho đám con nít kể cho nhau nghe mà thôi. Có câu "Sài Gònsóng sau đè sóng trước ", đất Sài thành hiện nay nổi tiếng với "tứ đại thiếu gia" tiền nhiều như nước sông Sài Gòn và cách chơi ngông thì những quý tử đua xe bạc tỷ cách đây mấy năm chỉ là hàng rơm rác Image.


Vậy tứ đại thiếu gia là ai?

Image Hosted by ImageShack.us

đầu tiên phải nói đến "đại ca lãnh đạo" là V, cậu ấm của một "ông to" mà ai nghe cũng phải xanh mặt Image. "Kém phân" hơn 1 tí là nhị thiếu gia T, con của một nữ đại gia trong ngành địa ốc. Còn tài sản thì "nhiều như quân Nguyên", đất đai rải rác khắp các đô thị lớn dọc từ Nam ra Bắc và có thể nói nữ đại gia này có thể sánh ngang tầm với các đại gia trên thế giới Image. Tiếp đến là tam thiếu gia đ, con trai của một quan chức đứng đầu ngành cơ khí, tuy nhiên do "ông già" đã nghỉ hưu nên "lương thực và đạn dược" của đ có phần kém hơn trong "cuộc chiến không có hồi kết" này. Cuối cùng là tứ thiếu gia A,con trai của một doanh nhân giàu nứt đố đố vách với các vụ "áp phe" kinh điển trong giới doanh nhân !


Trong những ngày đầu mới "xuống núi", do còn chưa nhiều "lịch duyệt" về chốn giang hồ hiểm ác nên tứ đại thiếu gia chỉ làm cặp với các em người mẫu không mấy tiếng tăm. Quả không hổ thẹn là những "đóa hoa kỳ tài " trăm năm...có bốn, chẳng mấy chốc các thiếu gia đã nâng tầm ăn chơi của mình lên hàng nghệ thuật khi chuyển đối tượng săn đón sang các diễn viên điện ảnh có tiếng.


Có lẽ ít người biết chuyện thiếu gia đ tại Vũng Tàu đã "đi vào lịch sử" với việc 3 ngày tiếp 3 nữ diễn viên trẻ, "đẹp như thiên tiên" và tất nhiên đều có tiếng tăm cả. 1 điều thú vị là các cô gái đều được tặng 1 chai nước hoa mang nhãn hiệu..... Cognac XO.

Image Hosted by ImageShack.us

Có lẽ các bạn sẽ cho là tôi viết nhầm tên rượu thành tên nước hoa chăng Image Câu trả lời là không vì thiếu gia đ có sở thích rót rượu lên toàn thân người đẹp (tất nhiên là không còn mảnh vải nào) và "mượn da" của nàng làm ly ( 1 thú vui thật là "tao nhã" và xa xỉ , hiếm thấy, hiếm thấy Image)


Cũng cần phải nói thêm là không phải ai cũng "chịu được nhiệt" như tứ đại thiếu gia bởi cái giá "vui vẻ" với các nàng diễn viên, người mẫu ko hề rẻ tí nào, khỏang...1k-3k USD mà thôi

(sự lên xuống của giá tùy vào độ nổi tiếng, nhan sắc của nàng đó). Nếu giả sử các nàng này được niêm yết trên sàn chứng khóan, bữa nào mà xuống giá khéo dân chơi đổ xô mua nghẽn cả mạng Image

Tuy nhiên, độ ăn chơi của đ cũng chỉ là hàng thứ 3 mà thôi bởi V mới là "người đàn ông gắn liền với những kỳ tích". Chuyện là trong 1 đêm trăng thanh gió mát trên bãi biển, 2 bên là 2 người đẹp, V mới nổi hứng chơi trò "vui chơi có thưởng" bằng việc đoán số xe của V. Khi 1 trong 2 người đẹp đoán trúng thì cũng là lúc V rút chìa khóa con Pajero với giá khỏang gần 70k USD trao cho em Image (Công tử Bạc Liêu ngày xưa có sống lại cũng phải bái làm sư phụ Image)

Image Hosted by ImageShack.us

Vâng, đó là những huyền thoại về "tứ đại thiếu gia" của đất Sài Thành. Vậy còn các "tiểu thiếu gia" đất Sài Thành thì sao? Trước khi nói đến các tiểu thiếu gia, chúng ta cùng điểm lại 1 chút về dân chơi Hà Thành. Trong 1 phần của series, tôi có đề cập tới việc "đổi bồ" cho nhau của các thiếu gia. Có lẽ đó đã trở thành mốt khi mà nó cũng rất thịnh hành trong Nam. Chúng ta sẽ hiểu rõ hơn về nó qua chuyến "du lịch" của thiếu gia Minh, 1 người nhẵn mặt tại các tụ điểm ăn chơi ở Sài Thành.


Trong các cuộc đi chơi xa của hội M, thường bao giờ cũng có màn " vui chơi giải trí". Thể lệ của trò chơi rất đơn giản, cả nhóm vừa uống rượu có pha thuốc kích dục vừa chơi bài “tiến lên” (xin nói nhỏ 1 chút là tiến lên miền Nam khác miền Bắc à nghen Image) ghi điểm, vật cá cược là "người yêu" của các thiếu gia. Lấy 50 điểm làm mốc, người đủ trước thì được quyền chọn "người yêu" của 1 trong 2 thằng “cầm đèn đỏ” để... phục vụ qua đêm cùng với đặc quyền giữ lại bạn gái của mình.Hai lần đi “du lịch”, ba cô bạn gái của nhóm chiến hữu lần lượt đổi qua tay M và tất nhiên T, người xinh nhất trong bọn cũng là bồ của M, cũng bị các chiến hữu "vùi hoa dập liễu" không thương tiếc mỗi khi M "cầm đèn đỏ".


Tuy không thuộc hàng "khủng long bạo chúa" như "tứ đại thiếu gia" hay các tiểu thiếu gia nhưng Hoàng Anh cũng có những màn ăn chơi đầy ấn tượng , đặc biệt là đối với tầng lớp dân thường như tôi Image. Có lẽ các bạn sẽ hiểu được phần nào về sự nghiệp ăn chơi của Hòang Anh qua 1 vài bức ảnh về lễ sinh nhật của anh dưới đây

Image Hosted by ImageShack.us

Image Hosted by ImageShack.us

Image Hosted by ImageShack.us

Không được "hoành văn tráng" như sinh nhật Hòang Anh, nhưng K lại tổ chức sinh nhật của mình trong 1 không khí có phần " thân mật" hơn. Những thành viên tham gia buổi sinh nhật đó đã chúc mừng sinh nhật K theo 1 cách không giống ai, có lẽ là "độc nhất vô nhị" từ trước tới nay và hoàn toàn đúng với cả nghĩa đen lẫn bóng của từ "thân mật" khi mà...họ cùng "ngủ thân mật" với nhau trong sinh nhật đó.



Image Hosted by ImageShack.us

Image Hosted by ImageShack.us



Image Hosted by ImageShack.us

Image Hosted by ImageShack.us

Tuy nhiên đời không phải lúc nào cũng là màu hồng. 2 trong số 4 tứ đại thiếu gia đã bị công an tóm gọm khi đang "mây mưa" với 2 hoa hậu và 1 người mẫu trong 1 khách sạn 5 sao tại Sài Thành. Còn 1 thiếu gia khác may mắn không tham gia do bị 1 hoa hậu "trói" và đang bận bịu làm lễ cưới. Tuy nhiên, vụ việc cuối cùng cũng ko được làm rùm beng lên vì phụ huynh các thiếu gia đều là người có danh tiếng nên đã năn nỉ bên công an. Cuối cùng các thiếu gia chỉ bị xử phạt hành chính để cảnh cáo.


Còn về M thì sao? M đã "chết đứng như Từ Hải" khi cầm trong tay tờ giấy xét nghiệm HIV dương tính của 1 em gái trong hội... Chiếc dây thòng lọng của tử thần đang treo trên đầu Mvà tất cả các thành viên còn lại cho nhóm, nó chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi !


Còn K thì trong bữa sinh nhật thân mật khác đã bị "sốc" thuốc do chơi quá liều. Tuy nhiên, phúc mười đời cho K là "chưa lên nóc tủ ngồi bán hoa quả " khi được các chiến hữu đưa đi cấp cứu kịp thời. Tuy nhiên sau đó thì "hộ khẩu thường trú" của K đã được chuyển vào trại cai nghiện trong nước mắt của bà mẹ trước chính sách "Bàn Tay Thép" của ông già K.


Vâng, đó là cái cách ăn chơi, cái cách tiêu tiền của các thiếu gia Sài Thành. Tôi lại nhớ lại câu nói của một dân chơi " Bố mẹ tao cướp được của thiên hạ nên bọn tao trả lại thiên hạ" thôi. Phải chăng với họ thì những cuộc ăn chơi không có điểm dừng đầy thác loạn này là 1 cách để trả lại tiền cho thiên hạ? Phải chăng vì thế mà họ ngày càng sa vào 1 lối sống không lành mạnh, 1 vực sâu tối tăm không lối thóat? Mong những người đang trên con đường trở thành "dân chơi" hãy kịp dừng lại trước khi quá muộn và mong các bạn mới chỉ có ý nghĩ muốn làm "dân chơi" trong đầu hãy xóa bỏ nó ra khỏi đầu mình càng xa càng tốt. Vài điều chân tình
Image

Theo Cuong OZ

Còn tiếp....

Thursday August 14, 2008 - 04:48pm (ICT) Permanent Link | 3 Comments
Thâm Cung Bí Sử Triều Đình Hà Nội

Hậu Trường Thâm Cung Bí Sử Triều Đình Hà Nội

Nghèo Chỉ Vì Bị Cướp Mất Cơ Hội!

Quan_tham

Thành thật mà nói rằng trong xã hội chúng ta còn tồn tại rất nhiều những điều phi lí. Những phi lí ấy đôi khi là rào cản cho sự phát triển của xã hội và rồi từ đó xã hội lại sản sinh ra những người ăn trên ngồi trốc. Họ kiếm tiền không phải bằng sức lực lao động của chính mình mà là từ những hoạt động bất minh mà luật pháp không dễ gì có thể tóm được tay họ. Ví dụ, trong cái Bộ Ngoại Giao chuyên làm về công tác đối ngoại cũng vậy. Người ta còn lập ra một ngân sách “đen” lên tới 16 triệu USD để chia chác tiền kiếm được từ những hoạt động “mờ ám” ở nước ngoài. Khi trả lời chất vấn trước Quốc hội, những người có trách nhiệm của bộ Ngoại Giao chỉ biết ú ớ như gà mắc tóc. Quỹ này được lập ra từ hồi năm 1988 nhưng mãi tới năm 2006 mới bị phát giác. Mà ai phát giác cơ chứ? Chẳng ai cả mà chính là những người trong cuộc. Khi một miếng bánh không được chia đều thì thì tất nhiên chuyện “làm ăn” sẽ bị đổ bể. Ăn nhiều thì ắt có ngày sẽ phải đau bụng là điều đương nhiên.

Vấn đề ở chỗ, hơn 16 qua năm không biết số tiền trong ngân quỹ này đã chảy vào túi những ai và thực sự là bao nhiêu vì con số 16 triệu USD là số tiền còn lại tính đến năm 2006. Chỉ biết rằng không ít người trong bộ Ngoại Giao, cứ sau mỗi nhiệm kỳ 3 năm ở nước ngoài về người ta thấy nhà của họ cứ to đùng ra. Vàng, kim cương, hột xoàn đeo khắp người từ gót đến mũi khiến hàng xóm cứ lác cả mắt. Tôi còn nhớ cách đây không lâu, báo chí trong nước có phanh phui vụ một cán bộ ngoại giao của Việt Nam ở Nam Phi buôn lậu sừng tê giác. Cặp sừng có trị giá lên tới hơn 2 tỉ đồng đã bị hải quan của Việt Nam tóm gọn. Tiếp tay cho một số cán bộ ngoại giao này là một số các du học sinh đang học tập tại Nam Phi trong đó có cả con cái của họ. “Hàng cấm” đã được các du học sinh này chuyển về Việt Nam trong những chuyến về thăm quê. À hóa ra là vậy? Tiền xây nhà to, nhà đẹp như vậy chính là tiền đi buôn lậu, làm giàu bất chính. Có hay không chuyện các vị sử dụng xe được miễn trừ ngoại giao để chở hàng lậu rồi tuồn về Việt Nam? Có hay không các vị “chấm mút” hoa hồng các hợp đồng môi giới giữa các công ty nước ngoài với các công ty trong nước? Liệu tiền đấy các cơ quan chống tham nhũng của nhà nước có biết?

Cũng trong cái Bộ Ngoại Giao ấy, người ta có hẳn một cái trường chuyên đào tạo cho các con em cán bộ trong ngành. Nói là trường của Bộ Giáo dục cho nó oách nhưng thực tế trường này do Bộ Ngoại Giao quản lý làm chủ yếu. Con em cán bộ của Bộ Ngoại Giao, bằng cách này hay cách khác đều được học ở cái trường này. Người không đủ trình độ thi đại học thì đều được các bậc phụ huynh trong Bộ Ngoại Giao cho ra nước ngoài theo học vài năm. Đến khi bước chân vào năm thứ nhất thì lại xin về theo học ở cái trường này. Vừa được tiếng là đi nước ngoài học, lại vừa thoát khỏi cửa ải đầu vào vốn không phải dễ dàng gì. Bộ Giáo dục đâu có hề biết những cái trò đó. Cách đây không lâu một số học sinh nhận được giấy gọi trung tuyển nhưng rồi trường này lại bảo là không trúng. Trường tự cho mình cái đặc quyền vượt mặt cả Bộ Giáo dục để nhận thêm người mà thực chất là nhận thêm các con em trong nghành.

Viết trên một số diễn đàn liên mạng, nhiều học sinh than phiền về tình trạng bất bình đẳng trong cái trường này. Con cái trong bộ Ngoại Giao muốn được điểm cao chỉ cần cú điện thoại của bố mẹ là xong. Học xong ra trường, có bố mẹ trong Bộ Ngoại Giao thì kiểu gì cũng đỗ. Đỗ rồi thì lại được bố mẹ xếp cho chỗ ngồi ngon để dễ bòn rút trong khi lại là kẻ bất tài, thiếu năng lực. Người có học giỏi mấy không có mà không thuộc diện “con ông cháu bà, con bạn cháu chú” thì đừng có mơ. Con dân đen thì lại về quê làm người nông dân. Cái sự bất bình đẳng nó nằm ở chỗ ấy. Dư luận nói rằng, trong Bộ Ngoại Giao, để được đi một "địa bàn" ngon, người ta sẵn sàng bỏ ra vài trăm triệu (vài chục nghìn USD). Nhưng bù lại, số tiền thu về sẽ lên tới tiền tỉ. Thế nên mới xảy ra cảnh tranh giành, cắn xé nhau. Tiền nhiều thì đi nước ngon. Ít tiền thì đi nước nghèo. Tham nhũng từ ấy mà ra.

Chính vì có những kẻ kiếm tiền không phải bằng chính khả năng của mình nên sinh ra cái tính thích hưởng thụ, khoe mẽ. Họ không biết rằng, những đồng tiền đó họ có được trong là do họ cố tình “cướp cơ hội” của người khác. Nào là nhà to cửa rộng, nào là biệt thự nhà lầu. Nào là quần là, áo lượt, nào là xe hơi đắt tiền. Họ chỉ biết mình họ mà quên đi rằng trong xã hội hiện nay có biết bao nhiêu người nghèo. Ừ thì cứ cho rằng ai kiếm được thì cứ tiêu nhưng khi tiêu xài và khoe mẽ phải biết rằng tiền ấy ở đâu ra và do đâu mà có. Quả thực trong xã hội, có những người rất giàu nhưng khi được hỏi người ta không thể chứng minh được rằng tài sản ấy từ đâu đến. Nếu như ở nước ngoài mà không chứng minh được tài sản của mình từ đâu mà có là có thể bị điều tra, nhưng ở ta “kê khai tài sản” vẫn chỉ là một khẩu hiệu hô hào.

Có người hỏi tôi rằng tại sao tôi lại viết điều này ra và viết để làm gì. Tôi xin trả lời ngay rằng lên án những thói hư tật xấu không chỉ là trách nhiệm của mỗi cá nhân mà còn là trách nhiệm của cả xã hội. Hãy bỏ ngay lối sống hưởng thụ và sống trên thân kẻ khác. Đừng cướp cơ hội của những người khác!

Quan_tham1

Khi có tiền người ta thích học đòi làm sang.

Quan_tham2

Nghèo đôi khi là do bị cướp mất cơ hội.

Quan_tham3

Thành công do biết nhờ cậy người khác! Một căn bệnh hiện nay!

Quan_tham4

Nhà lầu, xe hơi nhưng không chứng minh được tiền từ đâu ra!

Quan_tham5

Ăn tiêu trên sự nghèo đói của người khác!

Quan_tham6

Nhà cán bộ Ngoại/Giao trông như một Hoàng Cung! Tiền ở đâu vậy?

Quan_tham7

Con cái học học khỏi lo vì đã có bố đỡ!

Quan_tham8

...Vì các thầy cũng chỉ là "lính" của bố mà thôi!

Quan_tham_9

(tất cả hình ảnh chỉ mang tính minh họa)

Wednesday August 13, 2008 - 09:06pm (ICT) Permanent Link | 1 Comment
Rửa xác Lenin
Thưa các bạn,chúng ta tạm gác lại loạt entry Dân chơi Sài thành.Dưới đây là 1 trong những người đàn ông vĩ đại nhất thế giới...ông ta đã chết từ lâu,nhưng người sống vẫn luôn tôn thờ ông,kéo dài "sự sống" và hình ảnh của ông....Lenin, 1 vĩ nhân của thế kỉ 19.
333 magnify

Năm 2006 đúng vào dịp kỷ niệm 135 năm ngày sinh Vladimia Ilich Lênin, Nga đã công bố nhiều tài liệu xưa nay vẫn được coi là tuyệt mật, trong đó có các tài liệu về việc bảo vệ thi hài và lăng Lênin trong suốt gần thế kỷ qua.

Sau khi Cách mạng Tháng Mười thành công, Lênin trở thành chủ tịch đầu tiên của nhà nước Xôviết. Vì vậy, các thế lực thù địch đã tìm mọi cách ám sát Lênin. Chỉ tính từ tháng 1/1918 cho tới tháng 8/1918 đã có ít nhất 4 vụ ám sát nhằm vào Lênin, mà vụ nghiêm trọng nhất xảy ra vào buổi tối ngày 30/8/1918 ở Matxcơva khiến ông bị thương nặng. Rất may, các chiến sĩ bảo vệ đã đưa Lênin đi cấp cứu kịp thời nên không nguy hiểm tới tính mạng. Tuy vậy lần ám sát này đã ảnh hưởng rất nghiêm trọng tới sức khỏe của Lênin.

Ngày 22/10/1922, sau khi rời khỏi trụ sở làm việc tại điện Kremli thì sức khỏe của Lênin đột ngột trở nên rất xấu. Chỉ trong vòng gần 2 tháng, ông đã viết tổng cộng tới 224 tài liệu, bao gồm các công hàm ngoại giao, các chỉ thị của chính phủ, thư từ. Ngoài ra, Lênin còn trực tiếp gặp gỡ 171 đại biểu bao gồm các thành viên của chính phủ, các ủy viên Hội đồng Quốc phòng, các ủy viên Bộ Chính trị, các đại biểu của công nhân, nông dân, binh sĩ. Đây cũng là một trong những lý do khiến sức khỏe của Lênin ngày càng giảm sút trầm trọng.

Sáng sớm ngày 21/1/1924, sau khi bóc tờ lịch bỗng nhiên Lênin cảm thấy 2 bên thái dương đau dữ dội và bị ngã ra giường. Tới 17h30’ cùng ngày, huyết áp của Lênin bị giảm đột ngột, và tới 18h45’, trái tim của ông ngừng đập.

Cùng thời gian trên, văn phòng chính phủ đã nhận được tới hơn 12.000 bức điện và thư của các tầng lớp nhân dân từ khắp nơi trên toàn lãnh thổ Liên Xô đề nghị có biện pháp bảo quản vĩnh viễn thi hài Lênin.

Trước yêu cầu đó, Bộ Chính trị đã nhất trí và quyết định thành lập tổ công tác đặc biệt gồm một số các chuyên gia học hàng đầu có nhiệm vụ khẩn cấp trong vòng 3 tháng phải bảo vệ bằng được thi hài Lênin một cách lâu dài. Đây là công việc xưa nay chưa từng có ở nước Nga nói chung và trong giới y học Nga nói riêng, hơn nữa mức độ rủi ro là rất cao, vì vậy nhiều người đã không dám đảm nhận. Cuối cùng chỉ có duy nhất Sibarski, một nhà bác học chuyên ngành hóa sinh người Do Thái đã dũng cảm nhận công việc khó khăn này.

Để có được phương án tốt nhất, Sibarski đã ngay lập tức tiến hành vô số các thí nghiệm, nhưng đều thất bại. Một tháng đã trôi qua, làn da của thi hài đã bắt đầu xuất hiện những vết nhăn, dấu hiệu của sự hoại tử. Nghe được tin này nhà giải phẫu học Valuabov, giáo sư trường đại học Halikoe đã tự nguyện tới giúp đỡ. Valuabov đã từng thành công trong việc bảo vệ màu sắc, chống sự xuống cấp do mục nát của một loại lụa tơ tằm quý hiếm trưng bày tại viện Bác cổ của Sa hoàng.

Do sự thỉnh cầu của Sibarski, Valuabov đã đồng ý cùng Sibarski gánh vác trách nhiệm bảo quản bằng được thi hài Lênin. Họ đã sáng chế thành công một loại dung dịch có thể đáp ứng rất tốt cho công việc. Sau đó cả hai lập tức bắt tay vào việc giải phẫu thi hài, làm sạch các cơ quan nội tạng rồi truyền dung dịch nói trên vào hệ thống tuần hoàn. Đồng thời với việc ngăn chặn sự xâm nhập của vi khuẩn, hai nhà bác học cũng tiến hành dùng dung dịch để rửa sạch tất cả các bộ phận khác.

Hai nhà khoa học này cũng đề nghị chế tạo quan tài và xây dựng lăng Lênin sao cho phù hợp với yêu cầu bảo quản thi hài một cách lâu dài. Theo thiết kế ban đầu thì lăng sẽ được xây dựng như một lễ đường lớn có kết cấu toàn bằng gỗ màu trắng. Cuối năm 1925, BCH TW ĐCS Liên Xô đã phát động một cuộc lấy ý kiến rộng rãi trong toàn dân về mẫu thiết kế nói trên. Theo tài liệu còn lưu trữ, thì đã có hơn 100.000 ý kiến đề xuất và mẫu thiết kế được gửi tới ban tổ chức.

Có phương án đề nghị xây dựng lăng có 26 tầng, trong đó có một phòng họp lớn dành cho các cuộc họp có tính quan trọng nhất của BCH TW hoặc chính phủ. Trên đỉnh tháp bố trí một ngọn đèn cháy sáng suốt ngày đêm tượng trưng cho tư tưởng Lênin sống mãi. Toàn bộ lăng sẽ mang dáng dấp của một quả cầu, bởi Lênin là người thuộc về toàn thế giới.

Cũng có đề án xây dựng lăng giống như tháp Eiffel của Paris để biểu trưng cho sự thắng lợi cuối cùng của cách mạng vô sản trên toàn thế giới. Cuối cùng, ban tổ chức đã chọn mẫu thiết kế của kiến trúc sư Sizenov vì đáp ứng tốt nhất tất cả những yêu cầu đã được đề ra. Đó chính là Lăng Lênin mà chúng ta đuợc thấy ngày nay.

Lăng Lênin ở quảng trường Đỏ

Trong Lăng, thi hài Lênin được quàn trong một quan tài làm bằng pha lê trong suốt, một tay nắm, còn tay kia để lên ngực một cách tự nhiên, hai mắt nhắm hờ.
Photobucket - Video and Image Hosting


Đảng Cộng sản và chính phủ Liên Xô luôn coi công việc này như là một trong 3 sự nghiệp quan trọng nhất, đó là: bảo quản tốt thi hài Lênin, phát triển ngành hàng không vũ trụ, nghiên cứu và phát triển năng lượng hạt nhân.

Việc bảo vệ thi hài Lênin là công việc hết sức phức tạp, thí dụ việc duy trì nhiệt độ trong phòng đặt quan tài Lênin luôn luôn phải ở 16 độ C với sai số không được vượt quá 0,7 độC. Để thực hiện công việc này luôn phải có 12 kỹ sư, bác sĩ chuyên ngành làm việc trong mỗi ca trực, và các ca phải trực liên tục 24/24 giờ. Còn kỹ thuật chống sự hoại tử thi hài thì được coi là một trong những bí mật trọng điểm của quốc gia.

Nhưng kỳ tích lớn nhất trong việc bảo vệ thi hài Lênin là việc di chuyển thi hài ra khỏi lăng vào năm 1941 khi Matxcơva bị Đức tấn công. Dưới sự chỉ đạo của Stalin, chỉ sau hai ngày nhận được lệnh di chuyển, Sibarski cùng các cộng sự chỉ kịp mang theo những máy móc và thuốc men cần thiết nhất cùng thi hài Lênin rời khỏi thủ đô.

Những ngày đó lại đặc biệt nóng. Để bảo vệ thi hài, họ đã phải dùng tới phương pháp rất thủ công, đó là xếp những thanh nước đá xung quanh quan tài, đồng thời phải dùng rượu cồn thường xuyên sát trùng để tránh hiện tượng hoại tử. Sau 5 ngày đoàn mới tới được Sumin (Uran) trong bối cảnh bí mật tuyệt đối.

Ngay cả Bí thư thứ nhất Khu ủy vùng đó cũng không được biết thực chất người ta đã đưa đoàn người này đến đây làm gì. Sau đó tất cả những người theo đoàn, trong đó có cả những người trong gia đình Giáo sư Sibarski đều phải lưu lại Xumin và được bố trí ở ký túc xá của Học viện Nông nghiệp, hoàn toàn cách ly với bên ngoài. Còn chiếc quan tài pha lê quàn thi hài Lênin thì được đặt tại phòng họp ở tầng hai của tòa nhà, và được gọi là “Phòng trắng” (Bạch cung).

Tại địa điểm mới, nhóm của Giáo sư Sibarski gặp muôn vàn khó khăn trong công việc. Do chiến tranh mỗi ngày một ác liệt nên ngay cả khẩu phần lương thực cũng không đủ, thì cũng dễ hình dung ra những dụng cụ, thuốc men và những điều kiện khác phục vụ cho việc bảo quản thi hài thiếu thốn đến mức nào.

Nhưng chính tại nơi đây nhóm bảo quản do Sibarski đứng đầu đã phát minh ra những phương pháp bảo quản thi hài hoàn toàn mới. Thí dụ như Valuabov đã tìm ra phương pháp có tính đột phá trong công tác bảo vệ thi hài: khắc phục mỹ mãn toàn bộ những nốt tàn nhang trên khuôn mặt, đồng thời nâng cao được độ cao của mũi và con mắt như lúc Lênin còn sống.

Tuy nhiên, do hoàn cảnh khó khăn và thiếu thốn kéo dài, nhất là việc không thể duy trì được một nhiệt độ thích hợp, nên vào tháng 12/1943, thi hài bắt đầu xuất hiện hiện tượng hoại tử. Để khắc phục, các nhà bác học đành phải di chuyển thi hài xuống một căn hầm sâu dưới lòng đất với hy vọng lợi dụng được nhiệt độ thấp ở đây. Cho tới tháng 3/1945, khi mối đe dọa của quân phát xít đã bị đẩy lùi thì thi hài Lênin lại được đưa về Matxcơva để phục vụ nhân dân vào viếng.

Kể từ đó thi hài Lênin càng được bảo vệ hết sức cẩn trọng. Theo Giáo sư Delsunov, người trực tiếp lãnh đạo nhóm bảo quản thi hài, cho biết: mỗi tuần 2 lần vào thứ hai và thứ sáu, thi hài lại được tiến hành bảo dưỡng. Đầu tiên là thay bộ quần áo, sau đó thi hài được xử lý bằng chất liệu thơm rồi đưa vào phòng vô trùng để tiến hành kiểm tra một cách toàn diện.


Vẫn theo Giáo sư Delsunov thì khi kiểm tra nếu phát hiện thấy bất kỳ một sự thay đổi nào, dù là nhỏ nhất, đều phải lập tức báo cáo lên Bộ Y tế Liên bang, và sau khi được Bộ chuẩn y mới được phép tiến hành các biện pháp khắc phục. Riêng người phụ trách phòng bảo ôn cứ 10 phút một lần phải báo cáo đầy đủ các thông số của phòng như nhiệt độ, độ ẩm, ánh sáng và phải chịu trách nhiệm duy trì các thông số cần thiết. Sau khi đã hoàn tất mọi công đoạn trên thì mới chỉnh sửa y phục, tư thế thi hài. Ngoài việc bảo dưỡng thường xuyên như trên, thì cứ nửa năm một lần thi hài được ngâm trong một loại dung dịch đặc biệt với thời gian kéo dài hai tuần liền.

Sau khi Liên Xô sụp đổ, do rất nhiều nguyên nhân, chính quyền Nga khi đó đã không cấp kinh phí cho việc tiếp tục bảo quản thi hài Lênin. Phòng thí nghiệm lăng Lênin bị đổi tên thành “Trung tâm nghiên cứu y học kết hợp sử dụng thuốc thực vật toàn Nga”, khiến cho sự bảo quản thi hài ngày một khó khăn.

Trong suốt thập niên 90 của thế kỷ trước, việc bảo quản thi hài vẫn được tiếp tục, song hoàn toàn dựa vào sự tự nguyện của các cán bộ, nhân viên và các nhà khoa học, trong đó bao gồm cả con trai của Sibarski.

Cũng cần nói thêm rằng trong thời gian nói trên, nước Nga dưới quyền của Tổng thống Eltsin đã rộ lên cuộc tranh luận dai dẳng xung quanh việc di chuyển lăng và xử lý thi hài Lênin như thế nào.

Chỉ từ sau khi Putin trở thành tổng thống, thì cuộc tranh luận trên mới dần dần im hơi lặng tiếng. Cá nhân Tổng thống Putin không hề giấu giếm lòng tôn kính của mình đối với Lênin, hơn nữa ông còn cổ vũ người dân Nga “hãy tự hào với tinh thần cách mạng của giai cấp vô sản Nga”. Chưa đầy một năm sau trên cương vị tổng thống Nga, Putin đã phát biểu: ông không muốn thi hài Lênin bị mang đi hỏa táng, mà “cần phải bảo vệ sự yên tĩnh của Người”.

Cuối năm 2003, các nhân viên bảo vệ và các nhà khoa học đã tạm đóng cửa lăng để tiến hành bảo dưỡng thi hài và thay y phục của Lênin. Ngày 29/1, Bakesov, người phụ trách lăng đã ra ra tuyên bố nhấn mạnh: “Thi hài Lênin vẫn được bảo quản rất tốt, ít nhất trong vòng hơn 100 năm nữa vẫn không có chuyện gì xảy ra”.


BONUS: RỬA XÁC LÊNIN
Ai chưa có dịp chim ngưỡng bác Lênin thì vào xem xác ướp của Bác Hồ thì cũng sẽ thấy cái ánh sáng màu hồng chói lòa của các nhà lãnh tụ vĩ đại này. Mời các bạn cùng longhuong_loves xem công việc ướp xác và làm vệ sinh định kỳ cho Lênin nhé.

Photobucket - Video and Image Hosting


Photobucket - Video and Image Hosting


Photobucket - Video and Image Hosting


Photobucket - Video and Image Hosting


Photobucket - Video and Image Hosting


Photobucket - Video and Image Hosting


Photobucket - Video and Image Hosting


Photobucket - Video and Image Hosting


Photobucket - Video and Image Hosting
Bác Lênin tắm như thế này thì chắc bác Hồ nhà ta cũng thế nhỉ? Không biết bao giờ mình mới được nhìn thấy Bác Hồ của chúng ta "tắm" kiểu này mọi người nhỉ?

Tuesday August 12, 2008 - 10:57am (ICT) Permanent Link | 2 Comments

Add joe nguyen's Blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 106 First | < Prev | Next > | Last