Try
''Dọc ngang bước chân - gió mùa ngái ngủ
Sợ Em lại giật mình , rồi khóc giữa 2 tay''
Cầm ly trên tay, cứ muốn ném nỗi buồn xuống đáy... chôn nó xuống... nỗi buồn, nỗi đau hoà tan trong rượu... Cứ ngỡ quên được, nhưng vừa khi chạm đáy cốc, nỗi buồn lại trào lên... nghẹn đắng nơi cuống họng.
"Nhặt chút hạnh phúc nơi đáy cốc ..."???
Chỉ có thể ném bản thân xuống đáy li chứ chẳng thể ném nổi nỗi buồn...
Một lúc nào đó... rượu làm ta man dại.. để quên đi, để tự cho bản thân trôi đi...
Này thì nỗi buồn.
Này thì thất vọng.
Này thì...
ô...... quên mất... quên hết... quên đi...
"Người ta thường mượn rượu, để nói những tiếng thật lòng..."
Người ta nói rượu đắng lắm... sai rồi... rượu có đắng đâu.. còn nhiều thứ đắng cay hơn rượu...
Người ta nói rằng uống rượu sẽ say... sai rồi... còn nhiều thứ khiến ta say hơn rượu...
Người ta nói rằng rượu sẽ làm ta quên... sai rồi.. quên được khi chạm lòng vào rượu... đến khi thở hắt ra tất cả lại tràn về, bủa vây,...
.
Nó đang trông chờ 1 thứ gì đó, hoặc một ai đó. Một ai đó có đủ hấp lực để hút nó ra khỏi thế giới nó đang chìm đắm vào. Thế giới mà nó cho là lý tưởng, tuyệt vời và vĩnh cửu. Trong thế giới ảo tưởng của nó, nó thấy được con người thật sự của nó, nhiều bất cẩn nhưng đầy đam mê nhiệt huyết.
Nó ham hiểu biết, ham đến nỗi đâm đầu vào các thứ lạ lẫm xung quanh. Nhưng rồi, nó bế tắc, bế tắc ngay cả trong chính bản thân, trong suy nghĩ, sáng tạo cũng như lý tưởng mà nó hướng tới. Nó cố gắng hết sức để tự làm bản thân mình khác với những thứ xung quanh, vì nó sợ một ngày nào đó, nó sẽ chán ngay cả bản thân nó. Cuộc sống quá nhàm chán và vô vị trong mắt nó đến mức đối lập với thế giới mà nó đang sống.
Một thế giới mơ ước, đầy phiêu lưu, thử thách và triết lý. Nói đến triết lý thì... Đôi khi bản thân nó tự triết lý nhiều đến nỗi nó như lạc hẳn và mớ triết lý bòng bong của nó. Càng ngày nó hội nhập với xã hội, càng ngày nó càng nhận ra nhiều hơn, suy nghĩ nhiều hơn, triết lý nhiều hơn. Nó bắt đầu suy nghĩ về các sự đối lập, và cảm thấy bất mãn với các quan niệm xưa nay.
Rồi nó tự thu mình lại, khép kín bản thân trong đám đông, tách hẳn với thế giới bên ngoài, rồi lại đi vào giấc mơ thường ngày của nó. Vẫn giấc mơ ấy, vẫn cuộc sống ấy, đầy thử thách và phiêu lưu, không nhàm chán.
Rồi nó ước “Phải chi có ai đó giúp mình ra khỏi thế giới này, trở về thế giới thực. Phải chi….”
Người đó đag đến rồi
Sẽ ngồi uốg rượu cùg nó
Sẽ ru nó ngủ
Sẽ làm nó ấm áp nhg~ đêm đôg
Sẽ nt cho đến khi nó ngủ thiếp đi
Sẽ nói yêu nó
Người đó đã đến rồi - 18 :*