Tin cập nhật của Giáo Dân Thái Hà / Đối với kẻ ngang hàng sự trả thù chưa chắc được, đối với kẻ trên mình lại chính là sự điên cuồng, đối với dưới mình thì lại là sự hèn nhát.--> Click here Reply
Tin tưởng là điều tốt đẹp nhất, nhưng đặt một niềm tin vào việc thực hành là một trắc nghiệm Dũng Lực.
August 29, 2008 by radiochantroimoi
Linh mục Nam Phong tại giáo xứ Thái Hà tường thuật về việc Công An Quận Đống Đa và Công An Hà Nội đã xông vào tấn công giáo dân Thái Hà ngày 28/8/2008 khiến một số đông giáo dân bị trọng thương.
Âm thanh: Linh mục Nam Phong
Phỏng vấn Linh mục Phan Văn Lợi về việc Thượng tá công an Nguyễn Văn Thành, phó thủ trưởng Cơ quan điều tra của quận Đống Đa vừa ký quyết định số 524 khởi tố các linh mục và giáo dân trong vụ tranh chấp tại giáo xứ Thái Hà với tội danh là hủy hoại tài sản, gây rối trật tự công cộng.
Âm thanh: Linh mục Phan Văn Lợi
Posted in Thái Hà | No Comments »
August 28, 2008 by radiochantroimoi
Bản Tin Nhanh, Cập nhật lúc 2g sáng ngày 29/8/08, giờ VN
Bất chấp khủng bố đe dọa của công an, giáo dân xứ Thái Hà tiếp tục cầu nguyện trước linh đài Đức Bà 27-08-2008
Vẫn theo thủ thuật dùng bóng đêm để che đậy những hành động thô bạo, Công An Quận Đống Đa và Công An Hà Nội đã được lệnh xông vào tấn công giáo dân Thái Hà vào khoảng 8 giờ tối ngày 28/8/2008. Một số đông giáo dân bị trọng thương.
Vào sáng ngày 28/8, bất chấp các thủ tục pháp lý do chính chế độ qui định, công an ngang nhiên bắt đi 4 giáo dân mà họ cho là cột trụ trong số những tín hữu đang nhiệt tâm ủng hộ việc đòi lại mảnh đất của giáo xứ Thái Hà. Mảnh đất này đã bị Nhà Nước chiếm đoạt và nay chuyển cho tư nhân sử dụng cũng như chia ra thành nhiều lô đất để bán lại.
Vì quan tâm đến sự an nguy của 4 nạn nhân, hàng trăm đồng bào công giáo khác kéo đến trước đồn công an, đứng trên lề đường cầu nguyện trong im lặng. Đến chiều ngày 28/8, khoảng 500 giáo dân khác kéo đến để cùng cầu nguyện và duy trì tinh thần bất bạo động. Trong khi đó, công an thuộc Quận Đống Đa và đủ loại công an thuộc thủ đô Hà Nội kéo đến bao vây càng lúc càng đông.
Giáo dân kéo ra quận để đòi thả những người bị bắt trái phép (Hình web Dòng Chúa Cứu Thế)
Khoảng 8 giờ tối, toàn bộ công an tại hiện trường được lệnh đồng loạt tấn công 600 đồng bào đang cầu nguyện bằng roi điện, dùi cui, và đủ loại vũ khí khác. Các nạn nhân bị giật điện nằm la liệt trên lề và giữa lòng đường, sau đó bị đánh bằng dùi cui, đạp vào mặt, vào bụng. Nhiều người đổ máu lênh láng vẫn bị công an lôi lên xe chở đi để che dấu mức độ bạo hành của họ.
Theo các nhân chứng tại hiện trường, trong suốt vụ bạo hành dã man này, tất cả giáo dân đã duy trì tinh thần kỷ luật bất bạo động. Chính sự kiên trì này đã để lộ rõ bàn tay khủng bố của chế độ khi đuối lý về cả lương tâm lẫn pháp luật. Và cũng chính sự kiên trì của giáo dân Thái Hà đang thu hút sự mến phục của dân chúng trên cả nước bất kể chiến dịch bôi nhọ và xuyên tạc trên các phương tiện truyền thông độc quyền của chế độ.
Một tin đáng chú ý khác, tại các trường trung học quanh khu vực Quận Đống Đa, các thày cô được lệnh tra khảo từng học sinh có phải là người công giáo không và đe dọa sẽ đuổi học những học sinh nào tham gia các buổi cầu nguyện của giáo xứ Thái Hà. Đây cũng là thủ thuật Nhà Nước đã dùng để de dọa các sinh viên không được tham gia các cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa - Trường Sa vào năm ngoái.
Giáo xứ Thái Hà tiếp tục nằm trong không khí ngột ngạt, căng thẳng. Chúng tôi sẽ cập nhật tình hình và tường trình cùng quí thính giả và độc giả tại địa chỉ http://radiochantroimoi.wordpress.com/
Hòa Bình
Đặc Phái Viên Radio Chân Trời Mới tại Hà Nội
www.radiochantroimoi.com
http://radiochantroimoi.wordpress.com/
Phần âm thanh của Vietnam Sydney Radio, xin mời vào link dưới đây nói về Giáo Sứ Thái Hà
http://www.sendspace.com/file/h82yea
Sự thật về Hồ Chí Minh
(tham khảo)
Hồ Chí Minh và Nông Thị Xuân
Trước Năm 1945 Hồ Chí Minh đã thành lập Đảng Cộng Sản Đông Dương theo chỉ thị của Liên Xô , được Liên xô và trung quốc tài trợ vủ khí tiền bạc và đã hoạt hoạt động trong rừng Việt Bắc ở khu Pacpo'.
Trong thời gian nầy ông có để ý đến 1 cô gái Dân tộc Tày tên là Nông Thị Xuân. Năm 1950 Nông Thi Xuân được 14 tuổi, Hồ Chí Minh đem lòng thương cô gái miền núi có nhan sắc tuyệt đẹp.
Năm 1956 Hồ Chí Minh được làm chủ tịch nước, lúc nầy Hồ được 66 tuổi và ông ta chỉ thị cho trung ương Đảng đến Cao Bằng rước Nông Thị Xuân về Hà Nội làm hộ lý cho Ông ta.
Đến năm 1957 Nông Thị Xuân sanh được 1 đứa con trai đặt tên là Nguyễn Tất Trung. Cô Nông Thị Xuân lúc nầy được 20 tuổi và cô ấy sống ở ngoài phủ chủ tịch ở ngôi nhà của Trần Quốc Hoàn bộ trưởng công an. Những lúc Hồ Chí Minh cần giải quyết sinh lý thì bộ trưởng CA Trần Quốc Hoàn chở Nông Thị Xuân vào phủ chủ tịch cho Hồ Chí Minh thỏa mản.
Sau khi sanh được đứa con trai với Hồ Chí Minh , Nông Thị Xuân đòi HCM phải công khai thừa nhận và công bố cho mọi người biết là vợ chồng chính thức.Hồ chí Minh có đem việc nầy bàn với Lê Duẩn và Trường Chinh , nhưng bộ chính trị không đồng ý, vì để giử thần tượng suốt đời Vì Dân Vì Nước không vợ không Con là Cha già Dân tộc. Bộ Chính trị buộc Hồ Chí Minh phải giết Nông Thị Xuân để bịt miệng.
Hồ Chí Minh chỉ thị cho Trần Quốc Hoàn bộ trưởng CA giết Nông Thị Xuân. Trần Quốc Hoàn đã hảm hiếp Nông Thị Xuân sau đó lấy dây thắc cổ Nông Thị Xuân cho đến chết rồi khiên xác ra ngoài lấy xe CA cán lên và nói rằng Nông Thị Xuận bị tai nạn giao thông chết.
Hồ Chí Minh và Tăng Tuyết Minh
Tính đến mùa xuân năm 1927, Nguyễn Ái Quốc đã lưu lại ở Quảng Đông hơn hai năm. Trong thời gian này, Nguyễn Ái Quốc đã trở thành một thành viên nổi tiếng và có uy tín trong những người hoạt động cách mạng, và đã có quan hệ mật thiết với Chu Ân Lai và một số thành phần khuynh tả của Quốc Dân Đảng Trung Quốc. Cuộc sống của ông lúc này tương đối ổn định, và có lẽ vì lí do này, ông có ý định lập gia đình. Nguyễn Ái Quốc bàn với Lâm Đức Thụ về ý định lập gia đình, và nhờ Thụ tìm làm mai mối.
Sau đó một thời gian, vợ của Lâm Đức Thụ giới thiệu cho Nguyễn Ái Quốc một phụ nữ trẻ tên là Tăng Tuyết Minh, con gái của một gia đình buôn bán giàu có trong vùng. Thân mẫu của Tuyết Minh là vợ thứ ba của thân phụ cô ta, vì thế cô không được yêu quí trong gia đình. Sau khi thân phụ của Tuyết Minh qua đời, cô bị đuổi ra khỏi nhà. Trong hoàn cảnh tuyệt vọng như thế, khi được vợ của Lâm Đức Thụ mai mối cho Nguyễn Ái Quốc, Tuyết Minh nhận lời ngay. Tuy nhiên, Tuyết Minh là người ít học, do đó một số đồng chí của Nguyễn Ái Quốc tỏ vẻ không đồng ý cho cuộc hôn nhân này. Mẹ của Tăng Tuyết Minh cũng không hài lòng vì thấy Nguyễn Ái Quốc là một nhà cách mạng, nay đây mai đó, và sợ con gái bà sẽ khổ vì phải xa cách chồng. Nhưng người anh cả của Tăng Tuyết Minh thì lại rất thích Nguyễn Ái Quốc và khuyến khích cuộc hôn nhân. Sau ngày thành hôn, hai vợ chồng Tăng Tuyết Minh và Nguyễn Ái Quốc sống chung trong một villa của Borodin. Nhưng sáu tháng sau khi thành hôn, khi nghe tin công an ruồng bắt, Nguyễn Ái Quốc bí mật rời Quảng Đông [bỏ lại vợ] bằng xe hỏa để đi Hồng Kông.
Quan hệ giữa Tăng Tuyết Minh và Nguyễn Ái Quốc trong thời gian sau đó không được rõ ràng. Có thể là kể từ ngày Quốc rời Quảng Đông, mối tình coi như chấm dứt. Tuy nhiên, sau khi rời Quảng Đông một năm, Nguyễn Ái Quốc có viết cho Tăng Tuyết Minh một lá thư riêng mà Lâm Đức Thụ trao lại cho mật thám Pháp; trong thư, Quốc viết: “Tuy rằng chúng ta đã xa cách nhau gần một năm rồi, tình cảm chúng ta dành cho nhau vẫn còn nguyên vẹn, dù không nói ra. Anh muốn nhân cơ hội này gửi đến em vài lời cam đoan và mong em vững lòng. Anh cũng muốn nhờ em gửi lời chúc tốt đẹp nhất đến mẹ em.” Ngoài ra, có bằng chứng cho thấy hai người tình cờ gặp nhau ở Hồng Kông vào năm 1930.
Theo một sử gia người Trung Quốc, sau này khi cách mạng thành công và trở thành chủ tịch nước, ông Hồ Chí Minh có tìm cách liên lạc với Tăng Tuyết Minh, nhưng mọi thư từ đều không tới tay bà.
Hồ Chí Minh và Nguyễn Thị Minh Khai
Năm 1931, lúc còn lưu lại ở Hồng Kông, Nguyễn Ái Quốc hình như bắt đầu một cuộc tình mới với một phụ nữ người Việt Nam trong nhóm cách mạng của ông. Người phụ nữ đó là Nguyễn Thị Minh Khai, là chị của Nguyễn Thị Minh Thái. (Minh Thái là vợ của tướng Võ Nguyên Giáp, một đồng chí trẻ tuổi của Hồ Chí Minh). Minh Khai là một phụ nữ trẻ đẹp, lanh lợi, thông minh, và rất nhiệt tình với cách mạng. Minh Khai xuất thân từ một gia đình có tiếng ở Hà Đông, là con của cụ Nguyễn Văn Bình, một nhà nho đậu phó bảng, nhưng sau này làm công chức cho Pháp. Mối tình giữa Minh Khai và Nguyễn Ái Quốc không được rõ ràng, và bằng chứng còn lại chỉ là gián tiếp, chứ không cụ thể. Trong một lá thư viết cho Noulens, Nguyễn Ái Quốc xin phép làm lễ thành hôn với Minh Khai, song Noulens trả lời là ông ta cần phải biết trước hai tháng để chuẩn bị. Tuy nhiên, sau đó không lâu, Minh Khai đã bị cảnh sát Anh bắt vì tội lật đổ chính quyền. Sau khi bị giam vài tháng, và không đủ chứng cớ, Minh Khai được trả tự do. Sau này, Nguyễn Thị Minh Khai lập gia đình với Lê Hồng Phong (một cán bộ cao cấp trong Đảng Cộng sản Đông dương) tại Moscow.
Mối quan hệ giữa Nguyễn Ái Quốc và Nguyễn Thị Minh Khai là một khía cạnh không rõ ràng trong cuộc đời của Nguyễn Ái Quốc, có những tài liệu chính thức nào từ Moscow, Trung Quốc, hay Hồng Kông để có thể kết luận rằng hai người là chồng vợ. Tuy nhiên, một số thư từ và báo cáo mật trong nội bộ Đảng Cộng sản Đông dương đề cập đến Nguyễn Thị Minh Khai như là “la femme de Quoc,” và dữ kiện này cho các nhà sử học Tây phương một chứng cớ để cho rằng hai người có quan hệ tình cảm vợ chồng. Trong một tờ khai lí lịch đảng viên [bằng tiếng Nga] của Nguyễn Thị Minh Khai còn lưu trữ tại Moscow, trong phần gia đình, bản lí lịch ghi chồng là Nguyễn Ái Quốc, nhưng có dấu viết gạch bỏ lời khai này.
Hồ Chí Minh Có Con Với Nông Thị Ngát
Trước năm 1940 Hồ Chí Minh hoạt động ở rừng Việt Bắc , thời gian nầy Pháp thường truy đuổi tàn quân theo chủ nghĩa cộng sản của HCM. Ông ta phải rút vào rừng sâu ở gần biên giới Viêt- Trung và hang Pacpo'. HCM được sự chăm lo của 1 hộ lý Nông thị Ngát.( HCM sửa tên cho bà ta là Nông Thị Trưng ). Hồ Chí Minh quan hệ tình dục với Nông thị Ngát. Năm 1940 bà ta sanh được đứa con trai là Nông Đức Mạnh đương kiêm Tổng bí thư Đảng cộng sản VN hôm nay.

Hồ Chí Minh và những Sự Thật
Nguyễn Ái Quốc được Trung ương Comintern (Cộng sản Quốc tế) “cho” một bà vợ người Nga và hai người đã sinh một người con gái, hồ sơ lưu nầy còn lưu trử ở Moscow,
Trong cuốn sách “Đêm giữa ban ngày” của Vũ Thư Hiên, tác giả cho biết ông Hồ còn có quan hệ với một phụ nữ tên là Nông Thị Xuân, và sau này bị Trần Hoàn, Bộ trưởng Nội vụ, chủ mưu giết chết. Tuy nhiên, đây cũng là một sự thật mà bộ chính trị cộng sản che đậy, Có thể nói ngay rằng câu chuyện cô Xuân và ông Hồ có xuất xứ bằng chứng rỏ ràng, Trong bài viết của Nguyễn Minh Cần, ông cho biết là ông lấy thông tin từ lời kể của Vũ Thư Hiên, và từ một số người mà ông viết là “người ta kể cho tôi,” trong đó, có thể kể cả “một bức thư dài 5 trang đánh máy của ngừơi chồng chưa cưới của cô Vàng đã bị giết, viết ngày 29 tháng 7 năm 1983” nhưng ông không được quyền công bố bức thư này! Còn ông Vũ Thư Hiên thì chỉ viết theo lời kể của ông Nguyễn Tạo và một số lời nói của ông Vũ Đình Huỳnh, nguyên bí thư riêng của ông Hồ (ông Huỳnh còn là thân phụ ông Vũ Thư Hiên).
Ngoài ra, trong cuốn hồi kí ngắn, “Dọc đường gió bụi,” ông Trần Trọng Kim viết rằng ông Hồ còn có quan hệ tình cảm và có con với một người tên là Đỗ Thị Lạc. Đảng Cộng sản cố giấu và lừa gạt Nhân Dân về những sự thật nầy .
Đã đến lúc phải chấm dứt những hạn chế tại Việt Nam
Trà Mi, phóng viên đài RFA ,2008-07-17
Ủy ban Hoa Kỳ về Tự do Tôn giáo Quốc tế kêu gọi Hà Nội nên cho phép Giáo hội được tự do hành đạo, tự do lựa chọn người đứng đầu Giáo hội, cũng như được tự do sinh hoạt tín ngưỡng.
AFP PHOTO/HO/International Buddhist Information Bureau (IBIB)
Hàng ngàn Tăng Ni Phật Tử tiễn đưa Đức Đệ Tứ Tăng Thống Thích Huyền Quang đến nơi an nghỉ cuối cùng.
Đúng vào ngày kỷ niệm năm thứ 10 Đạo luật Tự do Tôn giáo Quốc tế của Hoa Kỳ, hôm 14/7/2008, Ủy ban Hoa Kỳ về Tự do Tôn giáo Quốc tế USCIRF đăng tải bài viết trên báo điện tử Asia Times nhan đề “Đã đến lúc phải chấm dứt những hạn chế tại Việt Nam” của hai tác giả Preeta Bansal và Richard Land.
Vài ngày sau khi ngồi vào ghế chủ tịch luân phiên Hội đồng bảo an Liên hiệp quốc, chính phủ Việt Nam nghiêm khắc cảnh cáo các chức sắc của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất không được biến đám tang của đại lão Hoà thượng Thích Huyền Quang thành một cuộc tập họp chống nhà nước. Đó là nội dung đoạn mở đầu bài viết.
Tiếp đó, hai tác giả của bài báo khẳng định thay vì đưa ra những lời đe doạ để tiếp tục sách nhiễu tự do tôn giáo, chính quyền Việt Nam nên chấm dứt những cấm cản vô lý đối với tổ chức Phật giáo lớn nhất tại Việt Nam, Gíao hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất.
Trong khi nỗ lực xác nhận vị trí quốc tế của mình, thì cũng là lúc Việt Nam cần phải bảo vệ, chứ không phải là vi phạm, các quyền tự do căn bản của công dân.
Điều này đã từng được đồng sự của hai tác giả này trong Ủy ban của Hoa Kỳ về Tự do Tôn giáo Quốc tế là ông Scott Flipse, nhà phân tích chính sách, kiêm giám đốc các chương trình Đông Á, nhấn mạnh khi trao đổi với chúng tôi mới đây:
“Vào thời điểm này, họ cần phải bảo vệ và nhân rộng nhân quyền nội địa thay vì là bóp nghẹt chúng. Và cách để họ có thể chứng minh với quốc tế cụ thể nhất đó chính là xoá bỏ những cấm cản, ngăn trở đối với Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất.”
Bài báo cũng dành nhiều đoạn giới thiệu chi tiết về Đức Đệ tứ Tăng thống Thích Huyền Quang và Đại lão Hoà thượng Thích Quảng Độ, những lãnh tụ tinh thần cấp cao của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất được nhiều ngừơi quý trọng vì sự dấn thân tranh đấu cho nhân quyền và tự do tôn giáo tại Việt Nam.
Tăng Ni Phật Tử Bình Định và từ nhiều tỉnh thành trên khắp cả nước tập trung về tu viện Nguyên Thiều tiễn đưa Hòa thượng Thích Huyền Quang về nơi an nghỉ cuối cùng. AFP PHOTO/HO/International Buddhist Information Bureau (IBIB)
Tác giả nói rằng trong khi hàng triệu người Việt xem Gíao hội là một tổ chức tinh thần và nhân đạo rất cần có, thì trong mắt chính quyền Hà Nội, những tiếng nói ôn hoà của các nhà tu này là một sự đe doạ cho cái gọi là sự ổn định của nhà nước, và vì thế, họ tìm mọi cách ngăn trở, từ tù tội, quản thúc tại gia, đến sách nhiễu các chức sắc cuả Giáo hội, cấm đoán Giáo hội mở ra những tổ chức thanh niên và từ thiện.
Tác giả của bài viết kêu gọi Hà Nội nên cho phép Giáo hội được tự do hành đạo, tự do lựa chọn người đứng đầu Giáo hội, cũng như được tự do sinh hoạt tín ngưỡng.
Về quan điểm này, ông Scott Flipse chia sẻ:
“Vâng, chúng tôi tin rằng sự ra đi của đại lão Hoà thượng Thích Huyền Quang cũng như tang lễ của Ngài là một cơ hội hiếm hoi cho chính quyền Việt Nam vinh danh một nhân vật cổ võ cho dân chủ được nhiều người kính trọng, và xoá bỏ những chế tài đối với Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, cho phép Giáo hội được tự do lựa chọn người lãnh đạo, được tổ chức các uỷ ban trị sự cấp địa phương, được tổ chức các hoạt động cho thanh niên và công tác từ thiện một cách tự do mà không bị nhà nước ngăn cấm, can thiệp, hay cản trở. Đó là kỳ vọng của chúng tôi đối với nhà cầm quyền Việt Nam.”
Thế nhưng hai tác giả Preeta và Richard cho rằng điều mong đợi ấy không có khả năng thành hiện thực.
Vẫn theo bài viết này, những lời khen ngợi công khai gần đây của chính phủ Mỹ về các tiến bộ của Việt Nam trong lĩnh vực tự do tôn giáo chưa phản ánh đúng sự thật hiện tình diễn ra tại Việt Nam.
Để chứng minh, bài viết đề cập đến chuyến đi Việt Nam của đại diện Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế hồi cuối năm ngoái, với ghi nhận có ít nhất 30 tù nhân lương tâm bị giam giữ hơn 1 năm, và nhiều người khác thường xuyên bị quản thúc.
Ngoài ra, một số sinh hoạt và cộng đồng tôn giáo vẫn tiếp tục bị nhà nước ngăn cấm. Hàng chục trường hợp bị bắt bớ, tù tội vì các lý do có liên quan đến sinh hoạt tôn giáo hoặc cổ võ cho tự do tín ngưỡng.
Các hình thức sách nhiễu vẫn tiếp tục được thực hiện đối với các cộng đồng tôn giáo đa dạng của Việt Nam, đặc biệt là đối với Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất. Tình hình này rõ ràng trái ngược với tuyên bố rằng đã có những cải thiện đáng kể xứng đáng cho Việt Nam được bỏ tên ra khỏi danh sách các quốc gia cần đặc biệt quan tâm về tự do tôn giáo (CPC).
Hai tác giả Preeta và Richard nhìn nhận Hà Nội đã chứng tỏ vài bước cải thiện, mở rộng tự do tôn giáo nhưng ngay khi được bỏ tên ra khỏi danh sách CPC năm 2006 thì mọi sự trì trệ hẳn lại. Đó cũng là lý do vì sao Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế lên án quýêt định của chính quyền tổng thống Bush là vội vàng và đề nghị đưa Việt Nam trở lại vào danh sách CPC.
Trước khi kết thúc bài báo, hai tác giả không quên nhấn mạnh rằng giữa lúc bang giao Việt-Mỹ đang phát triển, Hoa Kỳ nên cân nhắc thận trọng các chính sách thúc đẩy Việt Nam chấm dứt vi phạm tự do tôn giáo và nghiêm túc tôn trọng các nhân quyền căn bản theo quy ước quốc tế.
THƯ NGỎ
GỬI HỘI ĐỒNG BẢO AN LIÊN HIỆP QUỐC
Ngày 16 tháng 7 năm 2008
Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc
c/o Tổng Thư Ký Ban Ki-moon
United Nations Headquarters
First Avenue at 46th Street
New York, NY 10017 - USA
Kính thưa quý vị,
Chúng tôi là những người dân Việt Nam độc lập hoặc đại diện cho những tổ chức và chính đảng của người Việt. Chúng tôi xin đặc biệt lưu ý Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc về những hành động gây hấn và xâm lược của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa tại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Những bằng chứng cụ thể gồm có:
1. Vào ngày 19 tháng 1 năm 1974, hải quân Trung Quốc đã dùng vũ lực xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam Cộng Hòa. Có tất cả 71 quân nhân Việt Nam Cộng Hòa đã tử trận và 28 người bị thương do hành động xâm lăng này của Trung Quốc. Quần đảo này vẫn còn bị Trung Quốc chiếm đóng cho đến ngày hôm nay.
2. Vào ngày 14 tháng 3 năm 1988, một lần nữa Trung Quốc đã dùng vũ lực xâm chiếm quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Trong lần này, có tất cả 64 binh sĩ Việt Nam đã tử trận và 11 người bị thương.
3. Vào tháng 11 năm 2007, Trung Quốc thành lập huyện Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam để quản lý các quần đảo trong vùng biển Đông gồm Hoàng Sa và Trường Sa. Với quyết định này, Trung Quốc chẳng những tiếp tục chiếm đóng trái phép các quần đảo nói trên của nước Việt Nam mà còn trắng trợn sáp nhập bất hợp pháp các quần đảo này vào lãnh thổ Trung Quốc.
Những bằng chứng nêu trên cho thấy trong suốt hơn 30 năm qua, Trung Quốc đã theo đuổi một chính sách xâm lược rõ rệt bằng vũ lực đối với Việt Nam đưa đến sự mất mát đáng kể về nhân mạng và thiệt hại to lớn về mặt lãnh thổ và tài nguyên cho nhân dân Việt Nam. Không những vậy, trong những năm gần đây, hải quân Trung Quốc đã nhiều lần bắn giết các ngư dân Việt Nam trong vùng biển phía Đông của nước Việt Nam.
Những hành động này của Trung Quốc trực tiếp vi phạm những nguyên tắc và Hiến Chương của Liên Hiệp Quốc, đồng thời đe dọa nghiêm trọng sự ổn định và hòa bình tại vùng Đông Nam Á. Nếu những hành động gây hấn và xâm lăng này không được Hội Đồng Bảo An của Liên Hiệp Quốc và dư luận quốc tế can thiệp, chắc chắn Trung Quốc sẽ tiếp tục theo đuổi chính sách bành trướng và đe dọa nghiêm trọng sự ổn định trong vùng lẫn nền hòa bình của thế giới.
Điều đáng tiếc là chính quyền hiện nay của nước Việt Nam đã không hoàn tất trách nhiệm bảo vệ lãnh thổ cũng như đã không đem vấn đề nay ra khiếu nại tại Liên Hiệp Quốc. Với trọng trách bảo vệ an ninh và hòa bình của thế giới, chúng tôi khẩn thiết kêu gọi Hội Đồng Bảo An của Liên Hiệp Quốc hãy đưa ra những biện pháp thích ứng để ngăn chận ngay lập tức những hành động xâm lấn của Trung Quốc đối với Việt Nam, đồng thời giúp đưa ra giải pháp để giải quyết một cách công bằng tình trạng thiệt hại hiện nay của nước Việt Nam.
Chúng tôi là những người dân Việt Nam yêu chuộng hòa bình và công lý. Nhưng hoà bình sẽ không bao giờ được bảo đảm nếu không có công lý. Chúng tôi mong mỏi được cộng đồng quốc tế giúp chấm dứt tình trạng bất công đang xẩy ra đối với dân tộc của chúng tôi.
Chúng tôi xin trân trọng cám ơn sự quan tâm của quý vị. Chúng tôi sẵn sàng cung cấp thêm những dữ kiện cần thiết cũng như gặp gỡ quý vị để trình bầy sự việc một cách trực tiếp.
Trân trọng,
Đồng ký tên
Các Tổ Chức Chính Trị
§ Đại Việt Cách Mạng Đảng (Nguyễn Văn Lung, Phó Chủ Tịch)
§ Đại Việt Quốc Dân Đảng (Phan Văn Song, Chủ Tịch)
§ Đảng Dân Chủ Nhân Dân (Đỗ Thành Công, Phát Ngôn Nhân)
§ Đảng Dân Chủ Việt Nam Thế Kỷ XXI (Trần Khuê, Đại Diện)
§ Đảng Tân Đại Việt (Nguyễn Ngọc Sẳng, Chủ Tịch)
§ Đảng Vì Dân (Nguyễn Công Bằng, Đại Diện)
§ Khối 8406 (LM Phan Văn Lợi, Đại Diện)
§ Liên Minh Dân Chủ Việt Nam (Nguyễn Quốc Nam, Chủ Tịch UBCHTƯ)
§ Liên-minh Dân-chủ và Nhân-quyền VN (Đỗ Nam Hải, Đại Diện)
§ Nghị Hội Toàn Quốc Người Việt Tại Hoa Kỳ (Nguyễn Ngọc Bích, Chủ Tịch)
§ Tổ Chức Dân Chủ Việt Nam (Phạm Hoàng, Chủ Tịch)
§ Tổ Chức Phục Hưng Việt Nam (Trần Quốc Bảo, Chủ Tịch)
§ Tổ Chức Quốc Tế Yểm Trợ Cao Trào Nhân Bản (Nguyễn Thể Bình, Đại Diện)
§ Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng (Đỗ Hoàng Điềm, Chủ Tịch)
§ Việt Nam Quốc Dân Đảng (Trần Tử Thanh, Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hợp Các Cơ Sở
VNQDĐ tại Hải Ngoại)
Các Tổ Chức Chuyên Biệt
§ Ban Vận Động Lời Kêu Gọi Dân Chủ (Phạm Đông Các, Đại Diện)
· Cộng Đồng Người Việt Tự Do Liên Bang Úc (Nguyền Thế Phong, Chủ Tịch
· Cộng Đồng Người Việt Vùng Thủ Đô HTĐ, MA và VA (Lý Văn Phước, Chủ Tịch)
· Gia Đình Quân Cán Chánh Việt Nam Cộng Hoà tại Hoà Lan (Lê Quang Kế, Đại diện)
§ Hiệp Hội Dân Chủ Pháp Trị Hiến Định Đa Nguyên (Đào Tăng Dực, Chủ Tịch)
§ Liên Hội Cảnh Sát Quốc Gia VNCH Âu Châu (Phạm Thìn, Liên Hội Trưởng)
§ Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam (Nguyễn Thanh Trang, TB Phối Hợp)
§ Phong Trào Giáo Dân Việt Nam Hải Ngoại (Đỗ Như Điện, Điều Hợp Viên)
§ Phong Trào Quốc Dân Đòi Trả Tên Sài Gòn (LM Nguyễn Hữu Lễ, Đại diện)
§ Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam (Nguyễn Trung Châu, Chủ Tịch)
§ Trung Tâm Điều Hợp Âu Châu của Tập Thể Chiến Sĩ VNCH (Hoàng Cơ Lân, Trung
Tâm Trưởng)
· Trung tâm Điều Hợp Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Đông Bắc Hoa Kỳ (Đoàn Hữu Định, Chủ Tịch)
§ Trung Tâm Việt Nam Về Nhân Quyền, Paris (Trần Thanh Hiệp, Chủ Tịch)
§ Viện Quốc Tế Về Việt Nam (Đoàn Viết Hoạt, Chủ Tịch)
** Ghi chú: Trên đây chỉ là danh sách chữ ký đợt 1 **
OPEN LETTER
TO THE UN SECURITY COUNCIL
United Nations Security Council
C/o Honorable Ban Ki-moon, UN Secretary General
United Nations Headquarters
First Avenue at 46th Street
New York, NY 10017 – USA
Honorable Members of the UN Security Council,
We represent a number of Vietnamese political parties and mass organizations, both inside and outside of Vietnam, joined by independent Vietnamese personalities who would like to specially call to the attention of the UN Security Council the provocations and aggressive actions that the People’s Republic of China has taken towards two archipelagoes in Vietnam’s Eastern Sea (aka South China Sea). Specifically, these actions are:
1. On 19 January 1974, the Chinese Navy blatantly took over the Paracel Islands belonging to the then Republic of Vietnam. Seventy-one Vietnamese naval personnel lost their lives and another 28 were wounded as a result of this aggression. The Chinese occupation of these islands has lasted to this day.
2. On 14 March 1988, China made another aggressive move by occupying some major islands in the Spratly Islands belonging to Vietnam. In this encounter, 64 Vietnamese personnel were killed and another 11 wounded.
3. In early December 2007, China created the district of Sansha in Hainan Province to administer three archipelagoes in Vietnam’s Eastern Sea/South China Sea, including the Paracel and Spratly Islands. With this action, China sought not only to perpetuate its illegal occupation of many islands belonging to Vietnam but also to unlawfully annex these islands to Chinese territory.
The above shows that for the last 34 years, China has elected to follow a policy of aggression towards Vietnam, causing many losses of lives and great damage to the sovereignty and natural resources of the Vietnamese people. Besides the above-named actions, the Chinese navy has also on numerous occasions shot at and killed unarmed Vietnamese fishermen in Vietnam’s Eastern Sea/South China Sea, sometimes even in Vietnamese territorial waters.
These actions are obviously unacceptable as they directly violate the principles of peaceful conduct advocated in the United Nations Charter while they seriously threaten the stability and peace in the area. Unless they are condemned and checked by the UN Security Council, it can safely be predicted that China will continue its hegemonistic and expansionist policy in Southeast Asia and in the rest of the world.
What is regrettable is that the current government of Vietnam, the Socialist Republic of Vietnam, is unable or unwilling to bring this serious matter to the attention of the world. Because of this, we would like to urgently appeal to you, Honorable Members of the UN Security Council, to raise this issue—an issue of importance to the whole region and affecting the security of sea lanes in the South China Sea, thus impacting vital supply lines to the economy of Taiwan, Japan and South Korea—so as to stop China’s aggression and lay the foundations for an equitable solution to this international conflict.
As representatives of the peace and justice-loving people, we believe that peace without justice shall never be secured. We, therefore, only wish to enlist your help and the international community's attention to this gross inequity that China has imposed on our country.
Thank you very much for your consideration of this matter. Should you need more evidence, we stand ready to meet with you and present them in more detail and with all concrete dates and facts.
Sincerely yours,
Signatories
Political Organizations
· Dai Viet Revolutionary Party (Nguyen van Lung, Vice Chairman)
· Dai Viet Nationalist Party (Phan Van Song, Chairman)
· The People’s Democratic Party (Do, Thanh Cong – Spokesperson)
· New Dai Viet Party (Nguyen Ngoc Sang, Chairman)
· Vietnam Populist Party (Nguyen Cong Bang, Representative)
· Alliance for Democracy in Vietnam (Nguyen Quoc Nam, Chairman of the Executive Committee)
· National Congress of Vietnamese Americans (Nguyen Ngoc Bich, Chairman)
· Vietnam Restoration Party (Tran Quoc Bao, Chairman)
· Viet Tan Party (Do Hoang Diem, Chairman)
· Vietnam National Party (Tran Tu Thanh, Chairman, Overseas Coordinating Council)
· 8406 Bloc, Vietnam (Rev. Phan Van Loi, Representative))
· Vietnam Democracy and Human Rights Alliance (Do Nam Hai, Representative)
· Twenty First Century Democratic Party of Vietnam (Tran Khue, Representative)
· Vietnam Democratic Organization (Pham Hoang, Chairman)
· The International Committee to Support the Non-Violent Movement for Human Rights in Vietnam (Nguyen The Binh, Representative)
Specialized Organizations
· Vietnam Human Rights Network (Mr. Nguyen Thanh Trang, President)
· The Vietnamese Laity Movement in the Diaspora (Mr. Do Nhu Dien,
Coordinator)
· Saigon for Saigon Movement (Rev. Nguyen Huu Le, Representative)
· Vietnam Center for Human Rights, Paris (Tran Thanh Hiep, President)
· International Institute for Vietnam (Doan Viet Hoat, Chairman)
· Vietnamese Community in Washington DC, Maryland and Virginia
(Ly Van Phuoc, President)
· Federation of Association of Former Vietnamese Political Prisoners
(Nguyen Trung Chau, Chairman)
· Federation of South Vietnam Police Associations in Europe (Pham Thin, President
· Association for Constitutional Reforms in Vietnam (Dao Tang Duc, President)
· European Central Committee of the Assembly of Former Members of the Armed Forces (Hoang Co Lan, President)
· North East Regional Coordinating Center, Assembly of the RVN Veterans (Doan Huu Dinh, President)
· A Call For Democracy” Committee (Pham Dong Cac, Representative)
Vietnam in Holland (Le Quang Ke, Representative)

http://radiochantroimoi.wordpress.com
Liên quan lễ an táng của Đức Tăng Thống Thích Huyền Quang, hiện có một trang blog đặc biệt tại địa chỉ http://radiochantroimoi.wordpress.com
Những tin tức tại trang này sẽ được cập nhật từng ngày (và có lúc từng giờ).
Xin quý bạn chúng ta cùng phổ biến trang blog này đến bạn bè thân hữu trong và ngoài nước, các cơ quan truyền thông và báo chí.
Kính
Add Quyết Tâm Giải Phóng Bần Cùng Cho Dân Tộc to your personalized My Yahoo! page: