Yahoo Profile nhà Gấu hư rồi, chán rồi, quyết định chia tay anh Da heo luôn. grrrrrrrrrrrrrr // Reply
Cố nhớ để mà quên.
Paris, 24/03/2009
Lời mở đầu, con gái mong Ba nhiều sức khoẻ, một ngày sinh nhật hạnh phúc, Con cầu mong Ba luôn có nụ cười, niềm vui luôn làm gương mặt người tươi sáng. Mong ánh hoàng hôn mãi mãi tránh xa Người.
Con gái của Ba nó là kẻ vô tâm, luôn chạy theo cuộc sống riêng của nó, và chỉ thường nghĩ về người sinh ra nó một ngày duy nhất trong năm, vì nó không thể quên, dù có cố tình, vì ngày bạn bè nó nâng ly chúc mừng nó thêm tuổi mới, với hạnh phúc, niềm vui cũng là ngày Ba nó già thêm một tuổi, nỗi lo, nỗi thương con chất chồng thêm một năm.
Ai cũng bảo con gái nhờ phước cha, nó đã nhờ cha sinh ra dốc dáng hình hài giống người, mà người còn cho nó cả ngày sinh của mình. Vậy mà hình như nó chưa bao giờ chịu hiểu ba nó, hay tâm tình thân mật với ba nó. Khi cha mẹ mâu thuẫn nhau, thì nó cũng thường đứng về phía mẹ.
Nó chưa bao giờ biết từ khi lọt lòng ba nó đã cưng chìu nó nhất. Có lần mẹ bảo, ba đưa nó về nội chơi, cả nhà đang ăn cơm, nhưng nó muốn về nhà, thế là ba nó bỏ dở chén cơm, đứng dậy đưa con về ; còn bao nhiêu đêm nó khóc vì không ngủ được, bao nhiêu đêm mẹ bệnh, nó theo ba…
Rồi lớn lên, bao nhiêu năm nó xa nhà, là bấy nhiêu cái chủ nhật, ba nó thấp thỏm đường xa thăm con… Nó chưa bao giờ biết những đêm dài ba nó thức vì nhớ con hay vì không ngủ được chỉ mong trời sáng để đi thăm con. Vậy mà…khi ra đi, nó đi một nẻo, không quay đầu lại, không nhìn đấng sinh thành đang thấp thỏm lo âu, vì con đã vượt tầm tay của mình, xa quá xa…
Đêm nay, lại một sự ngẫu nhiên của cuộc đời, như ba mươi lăm năm trước, ông trời sắp đặt cho nó ra đời cái ngày ba nó tròn ba mươi tuổi, nó đọc những dòng tâm sự của em, mà không thể cầm được nước mắt, con tim không thể không đau, vì nghĩ đến cái dáng gầy gò, lưng còng vì năm tháng của Ba nó.
Ba nó đã dành tron bao nhiêu năm cho con ăn học, nên người, giờ đây những con chim non đã tung cánh bay cao, nhưng người ở lại, lại phải âm thầm nỗi đau mới, vì những xung đột mới.
Lâu nay nó vẫn biết xung đột xảy ra, nhưng cho là do sự chênh lệch tuổi tác của hai thế hệ, dù sao cũng không thể dung hoà, miễn sao hai đấng sinh thành được ấm lòng phần nào vì có những đứa con thành đạt và hiếu thảo. Nhưng giờ nó lại hiểu thêm một điều, cha mẹ nó đang chịu nỗi đau âm thầm của những người vô phước vì con cái không hạnh phúc, nên phải chịu sự bất kính của người trẻ. Nhất là ba, ba nó biết đi đâu về đâu để tránh nỗi đau, tủi hờn của người từng một thời vang bóng tung hoành, hay chỉ biết âm thầm làm hết mọi việc nhà, hòng cảm thấy mình có ích trong căn nhà của con. Lòng Người chỉ mong tránh phải nghe những lời không đẹp của người đáng lẽ phải tôn kình người. Nhưng trời đâu có chìu lòng người…
Nó đau lòng, than khóc ,nhưng không thể làm gì được, nó không thể ở bên Người, mà cũng không thể làm thay đồi cuộc sống của người, đề cho Người được dễ chịu hơn. Giờ thì nó hiểu vì sao nó thường hay nghe nói : ba về nội vài ngày, rồi lại xuống SG, ở vài ngày rồi lại về quê. Ba không thể ở yên một chỗ. Nó hiểu không phải Người thích làm điều đó, mà chỉ vì Người đang chạy trốn, đang lanh quanh cho hết ngày tháng dài mòn mỏi, chỉ vì Người không thể xem đâu là nhà của mình, trong Người chỉ có khái niệm nhà con hay nhà mẹ, mà không bao giờ là nhà mình.
Một người không có nhà, thì sẽ ra sao…
Vậy mà bao năm qua, Người sống như thế, mà nó không thể thay đổi được, thậm chí nó vô tâm không biết. Bây giờ dù có muốn, nó cũng không thể quay đầu trở lại để Người yên ổn, để Người được vui tuổi xế chiều.
Nó chỉ có thể nuốt vào trong lòng tiếng thì thầm : Con xin lỗi ba, ba ơi…
Ai ai cũng bảo, đàn ông khi lấy vợ, thì ngày kỷ niệm nào cũng có thể quên, nhưng ngày sinh nhật của vợ thì không thể quên. Nhưng trên đời có người không quên, nhưng không muốn nhớ hay là nhớ thì nhớ nhưng cũng chẳng làm gì cả. Chán gì đâu ấy…
Nói vòng vo vậy, thì hắn cũng không hiểu gì đâu, mà dù có nói thẳng thì cũng vậy thôi. Nói quá thì hắn chỉ có một điệp khúc duy nhất : thẻ của anh mới sạc tiền đó, em thích gì thì mua nấy, mua lúc nào cũng được mà, đâu cần phải ngày này ngày nọ. Vợ chồng mua bông tặng, thì em bảo phì tiền, mua quà thì em không vừa ý, làm cú lãng mạn bất ngờ thì anh không quen, thành ra lãng xẹt..
Hắn nói vậy, thì nó còn biết nói sao…
*******************
Năm nay nó và hắn đã có niềm vui mới, đã quá bận rộn rồi, nó không thèm làm bộ gì nữa, mà nhứt quyết tự tổ chức sinh nhật cho riêng mình và cũng để chúc mừng sinh nhật cô em bé nhỏ, dễ thương, Kiss U Sweet.
(NÓ: 24/03, KISS 26/03)
Chúc mừng em thêm tuổi mới, chúc em một bầu trời yêu thương, một cuộc sống bình an, một cuộc đời nhiều hạnh phúc. Chúc em mỗi ngày như mọi ngày, tinh thần sảng khoái, trí óc minh mẫn, sức khoẻ dồi dào và may mắn vạn phần.
Bây giờ thì mời mọi người nhập tiệc thôi .
Bắt đầu một chút rượu khai vị : rượu ngọt, rượu chat, rượu Wishky.. Ai thích hợp món nào thì xin mời món ấy.
Nói trước, bữa tiệc này không có coca cola, hay nước cam đâu nhé.
Xin mời nâng ly, chúc sức khoẻ tất cả mọi người và chúc một ngày sinh nhật vui vẻ..![]()
![]()
![]()
Cùng nhấm nháp món đầu tiên nhé : salade xoài trộn tôm (salade scampi à la mangue)





Nguồn: Internet
Mùa đông lại về, mùa đông thứ 6 nó “trụ” lại trên xứ sở này. Năm nay mùa đông đến sớm và khắc nghiệt hơn mọi năm. Nó chẳng còn lạ gì thời tiết sáng âm 10 độ, trưa nắng ấm, chiều đổ tuyết, tối mưa rào…Nhưng năm nay, mùa đông với nó như là đánh dấu một sự bắt đầu mới, nó vừa lật qua trang đầu tiên của quyển sách đời : Làm mẹ.
Lần đầu tiên nhìn qua màn hình siêu âm để cảm nhận mầm sống đang hiện diện trong nó, phút giây ấy qua nhanh như là không có thật.
Nhưng thời gian chậm chạp cũng qua đi, mần sống ấy bắt đầu thể hiện sự hiện diện của mình bằng những cái đạp quẫy, rùng mình, thậm chí hắt xì hơi..làm cho nó cho phép mình nghĩ đến điều kỳ diệu của một cuộc đời mới. Trong nó luôn có mâu thuẩn giằng co : một mặt nó mong cho giấc mơ của nó sớm thành hiện thực để chấm dứt những chuỗi ngày lo sợ vỡ tan, nhưng một mặt nó lại mong cho điều kỳ diệu ấy bình yên trong nó càng lâu càng tốt vì trời đã bắt đầu chuyển màu xám nghét lạnh lẽo, rồi bước hẳn vào một mùa đông giá buốt nhất. Nó không muốn thiên thần của nó sớm “dãi nắng, dầm mưa”.
Vậy mà cái ngày chờ đợi ấy lại đến một cách bất ngờ, vào lúc không ngờ nhất, và cũng qua đi nhanh quá. Để bây giờ nó vẫn còn ngẩn ngơ và tự hỏi: vậy là xong rồi ư, vậy là nó cũng có một thiên thẩn của riêng nó đó ư?Bây giờ thì nó đang bắt đầu một cơn ác mộng khác, khi thiên thần của nó đang bắt đầu húng hắn ho…