Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

ND

Top Page  |  Blog  |  Friends  |  Lists

Add

ND is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Wed Feb 18, 2009 Member since March 2007

...

1 - 5 of 236 First | < Prev | Next > | Last

đông's Blog Full Post View | List View

I want to loved and to be loved!!!

Lắng đọng!

Cuộc sống cứ vội vã trôi đi với những lo toan cơm áo gạo tiền, làm con người ta trở nên thực dụng và toan tính hơn. Ừ thì cuộc sống phải thế, bởi có ai sống mà ăn không khí bao giờ? Nhưng có những món ăn không dùng để nuôi sống thể xác, mà là tinh thần.

Mỗi người chúng ta sinh ra và tồn tại trong cuộc sống này đều vận động. Bất cứ sự vận động nào dù hình thức có khác nhau nhưng chung quy lại cũng chỉ để sống, và duy trì sự sống. Nhưng sống thế nào?

Mỗi người đều có quyền lựa chọn cho mình một cách sống, một cách cảm nhận trước tất cả những gì cuộc sống mang đến. Có thể sống tích cực và cũng không loại trừ khả năng tiêu cực. Nhưng tôi tin, một khoảng khắc nào đó, mỗi chúng ta đều phải "lắng đọng", nhìn lại những gì đã trôi qua trong cuộc đời mình. Bất cứ điều gì diễn ra xung quanh ta đều có thể khiến ta lắng đọng. Vì tinh thần không vận động một cách vội vã và máy móc như thể xác, nó vận động trong tĩnh lặng và không theo bất cứ một quy luật nào.

Lắng đọng!
Là khi nghe một tiếng khóc nào đó khiến ta suy tư, là khi nghe một nụ cười làm ta thổn thức. Là khi nghe tiếng mưa rơi ngoài hiên làm ta thấy mình mong manh, là khi nhìn thấy một bức ảnh ngày xưa của Mẹ làm ta dâng trào yêu thương.

Lắng đọng!
Là khi nhìn thấy nụ cười trong sáng của một đứa trẻ, ta trở nên tinh khôi hơn khi nhớ về một thời thơ bé đã qua. Là khi chiếc lá vàng lảo đảo rơi trong chiều thu khiến ta giật mình cho một đời người rồi cũng sẽ như thế. Là khi nghe một bản hoà tấu về đêm, âm thanh da diết trầm bổng, như muốn xoáy trong lòng người về một nỗi niềm nào đó. Là khi một bức ảnh mà ta cho là ý nghĩa khiến ta trở nên thênh thang hơn...

Lắng đọng!
Là khi sải những bước chân tư lự trên một con đường vắng vẻ, ta cần sự ấm áp của một bàn tay, là khi màn đêm buông xuống nỗi cô đơn như được dịp gặm nhấm tâm hồn ta. Là khi ánh nắng lung linh của buổi sáng chiếu qua khoé mắt khiến ta tràn trề hy vọng cho ngày mới, là khi những giây phút trôi qua của cuộc sống làm ta nuối tiếc nhưng không muốn đứng lại…

Thế đấy! Ai trong chúng ta mà chẳng có những giây phút lắng đọng đúng không? Lắng đọng mà tôi nói ở đây không phải cái cảm giác thăng hoa của một nghệ sĩ, hay mang đầy tính triết lý của một nhà tư tưởng học, hoặc cái ngông của một nhà văn. Lắng đọng là những cái rất con người và đời thường.

Ta lắng đọng cho cái qua khứ đã trôi qua, và cho hiện tại mà ta đang sống. Bởi khi lắng đọng, ta mới nhìn nhận sự việc bằng một đôi mắt khác, một đôi mắt không bị chi phối bởi vật chất, hay một cảm xúc quá lí trí nào đó. Lúc ấy, ta nhìn bằng một đôi mắt biết chia sẻ, một tâm hồn rộng mở và một trái tim biết yêu thương tha thứ.

Chẳng ai trong chúng ta sống mà không cần có bạn, không cần được chia sẻ. Vậy nên đời sống tinh thần trở nên quan trọng và cần thiết lắm đỗi. Tất cả những cảm xúc và những cung bậc khác nhau của tình cảm, cùng nhiều món ăn tinh thần cụ thể khác đều là mạch nguồn để duy trì đời sống tinh thần. Và lắng đọng cũng là một cách làm cho đời sống tinh thần của ta ý nghĩa hơn!

Wednesday June 3, 2009 - 04:36pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Cười!

Cười là biểu lộ nỗi vui vẻ, hạnh phúc

Cười để biểu lộ khí khái quyết tâm đứng lên sau vấp ngã

Cười là sự thân thiện, động viên người xung quanh mình

Cười để tha thứ cho ai đó lầm lỗi.

Cười để xoá tan mọi khoảng cách, đem con đến gần mọi người hơn.

Và thật đáng lo

Xung quanh con còn đâu đó,

Cười vô tâm vui trước đau khổ của người khác

Cười nhếch mép vì thấy đối phương đã gục ngã, dẫm đạp để mình tiến lên

Cười khinh khỉnh trước người yếu hơn mình

Cười thật tươi để chờ cơ hội trả thù, che đậy một bồ dao găm.

Cười cả đời người nhưng chưa bao giờ có một nụ cười thực sự từ con tim

Tuesday June 2, 2009 - 10:23am (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Hạ ơi...

Hạ ơi, vắng anh chắc em sẽ buồn
Lối hẹn lối hò còn ai
Để đưa em đường vắng lối xa...

Những câu hát chênh chao đưa ta về một thời xa vắng, một thời đã qua thật nhanh - nhanh đến mức ngỡ ngàng. Để hôm nay nhìn lại, ta giật mình vì không còn ngây thơ, khờ dại và những tháng ngày yên ả của tuổi thơ đã vĩnh viễn chìm vào một vùng thẳm sâu trong ký ức. Để hôm nay, khi hè đến không còn niềm háo hức, hân hoan mà chỉ còn hoài niệm và tiếc nuối. Có bao giờ ta bé lại được không?

Hình như cái nắng của tuổi thơ không gay gắt, rát bỏng mà hiền dịu và ấm áp. Những buổi trưa vàng nắng, ta đầu trần đuổi theo những cánh chuồn bay. Ta đi dọc bờ sông tìm những hang dế ẩn mình trong đám cỏ xanh. Ta cố với bàn tay bé nhỏ trèo lên những cành cao để tìm một tổ chim chào mào mới nở. Ta lặn sâu xuống đáy dòng suối mát lành tìm những viên sỏi đủ màu lấp lánh. Khúc suối vỡ oà những tiếng cười thơ trẻ...

Càng lớn lên, mùa hè càng ngắn lại. Hai tháng, rồi một tháng... Mùa hè vẫn là niềm khao khát của cả một năm học dài dằng dặc xa quê. Nhưng ta trở về và chợt nhận ra, không còn những buổi trưa vàng nắng của ngày xưa. Bạn bè ta lớn lên vội vàng trong một vùng quê nghèo khó. Lớn thật nhanh để mau quên đi những trò vui thuở nhỏ. Lớn thật nhanh để bỏ ta lại một mình cô đơn mỗi mùa hè trở lại quê hương. Không phải, ta không rời xa bạn bè và bạn bè cũng không bỏ rơi ta. Chỉ có tuổi thơ trôi nhanh và bỏ rơi tất cả, khiến tất cả trở nên lạc lõng.

Ôi những mùa hè ngày sau, chỉ còn ngồi từ nhà nhìn ra thấy nắng đổ chang chang, thấy trời cao vời vợi. Có tiếng chim cất lên từ trên những cành cao - muốn một lần nữa trèo lên xem chiếc tổ nhỏ nhắn của nó ở đâu. Nhưng ta đâu còn làm được nữa. Tay ta đã dài hơn, đã khoẻ hơn. Nhưng ta không làm được vì tuổi thơ không trở về lần nữa...

Để một ngày, ta bàng hoàng nhận ra, mùa hè không còn nữa. Tháng 5, tháng 6, hay tháng 7. Có gì khác đâu, cuộc sống vẫn tiếp diễn, vẫn không ngừng nghỉ. Một tháng nghỉ, dù chỉ để từ trong nhà nhìn ra thấy nắng đổ chang chang, cũng là điều xa xỉ. Ôi cái nắng hè giờ đây sao mà gay gắt, sao mà chói chang, sao mà nóng bỏng. Ta lạnh lùng mong mùa hè qua mau. Và ta giật mình, mới ngày nào ta đếm từng ngày mong mùa hè nhanh đến. Mùa hè vẫn chỉ là mùa hè thôi, chỉ tại ta đã biết cách vô tình. Chỉ tại ta đang quên dần mùa hè. Chỉ tại ta không thể nào chạm được đến tuổi thơ...

Ta chỉ có một điều ước thôi, ước được sống lại những ngày hè thời thơ dại. Giá như có cỗ máy thời gian thật sự, ta sẽ trở về và trốn biệt trong quá khứ không về nữa. Ta sẽ lặn thật sâu vào dòng suối tuổi thơ để không ai tìm ra ta, chỉ có những viên sỏi đủ màu sắc lấp lánh phản chiếu ánh nắng hè hiền hoà, ấm áp...

Tuesday June 2, 2009 - 10:03am (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Chuyện nàng 'đẹp'

Nàng, tự gọi mình là "đẹp". "Đẹp" ở đây được nàng hiểu theo nghĩa là "đẹp" toàn diện. Ai đó sẽ bảo rằng nàng tự tin thái quá. Tốt thôi, tự tin cũng là một cách để "lăng xê" bản thân mình mà. Nàng thì có thừa tự tin đó.

Nàng, thiếu vài ngày nữa là tròn hai mươi tuổi hai tháng. Sở dĩ nàng nhớ chính xác thế vì nàng là con gái. Mà con gái thì luôn đếm từng ngày, sợ mình già đi, và phải lo cho nhan sắc không bị tàn phai theo từng ngày, từng giờ, từng giây, từng phút.

Nàng, không đẹp, không cao, dáng không chuẩn, gia đình vào loại trung trung, học hành thì cũng vào loại thường thôi. Bất cứ ai nhìn vào nàng cũng sẽ nhận xét một câu (cũng là một câu thuộc vào loại phổ biến): bình thường, bình thường, và rất bình thường.

Nàng, đôi khi cũng hơi tự ti về nhan sắc của mình. Thấy bạn bè và mọi người xung quanh, ai cũng xinh xắn, dễ thương, được nhiều người yêu quí. Còn nàng...

Nhan sắc là do ba má ban tặng cho nàng. Nàng đâu có quyền lựa chọn mình "được" đẹp hay xấu. Chẳng nhẽ nàng lại quay ra trách ba má sao sinh mình ra mà chẳng đẹp chút nào? Vậy sẽ không phải là người con ngoan. Và theo nàng, việc đó cũng chẳng cần thiết.

Trên thế gian này, mọi sinh vật sống đều yêu cái đẹp. Động vật yêu cái đẹp. Con người cũng yêu cái đẹp. Tất nhiên rồi, đó như là một quy luật, và nàng cũng công nhận rằng mình không nằm ngoài quy luật ấy. Nàng yêu cái đẹp. Những cái đẹp tự nhiên thì luôn đọng lại trong lòng nàng những hình ảnh khó phai mờ.

Nàng biết, có không ít người sẽ tự trách móc bản thân, trách số phận, trách ông trời sao sinh họ ra mà chẳng đẹp như người ta. Cũng dễ hiểu thôi, đó là lẽ thường mà. Ai mà chẳng có một chút ích kỉ bản thân và ghen tỵ đối với người khác. Nàng nghĩ rằng, cứ mãi tự ti về nhan sắc của mình thế thì chỉ thiệt cho bản thân mà thôi. Nàng sẽ học cách chấp nhận. Và việc đầu tiên là chấp nhận bản thân mình. Đến cả nàng mà không chấp nhận được nàng, thì thử hỏi còn ai có thể chấp nhận được nàng?

Nàng có một người chị họ, chị ấy đẹp (vì mọi người ai cũng nhận xét như vậy, và nàng cũng thấy vậy). Họ thường đem nàng ra so sánh với chị ấy. Nàng chẳng hiểu so sánh như vậy để thấy chị ấy đẹp, thấy nàng xấu, hay chỉ để tán chuyện cho vui. Nàng chỉ hiểu một điều, mọi sự so sánh đều khập khiễng, và đôi khi sự so sánh không cần thiết sẽ dễ dàng mang lại tổn thương cho người khác.

Để dễ chấp nhận hơn, nàng sẽ nghĩ như thế này: thế gian nếu ai cũng đẹp thì sinh ra nhàm chán lắm. Phải có những "bông hoa lài" như nàng thì mới thật sự sống động và có ý nghĩa. Và cũng nhờ có những người như nàng, con người ta mới nhận thức được cái đẹp thật sự là gì.

Nàng cũng biết, sẽ có nhiều người bảo là "Vẻ đẹp bên ngoài không quan trọng đâu, quan trọng là vẻ đẹp tâm hồn". Câu này, theo nàng thì vừa đúng, vừa sai. Lí do ư?

Thứ nhất: Vẻ đẹp bên ngoài lắm lúc quan trọng lắm. Không ai có thể phủ nhận rằng những người đẹp thì luôn được người khác chú ý và dễ dàng thành công hơn. Và hầu hết 99% dân số trên trái đất đều yêu cái đẹp (kể cả nàng). Theo nàng, đẹp về hình thức chỉ là điều kiện "cần" chứ chưa "đủ".

Thứ hai: Vẻ đẹp bên ngoài rồi sẽ phai tàn theo năm tháng, và vẻ đẹp tâm hồn sẽ còn ở mãi. Hạnh phúc thường có điểm xuất phát từ trái tim mỗi người. Trái tim thì đâu thể phân biệt đẹp xấu, nên hạnh phúc thì ai ai cũng sẽ có. Phải vậy không?

Nói gì thì nói, nàng đây, "hoa lài" thì vẫn là "hoa lài". "Vịt"0 dù có lột xác thành "thiên nga" thì bản chất vẫn là vịt mà thôi. Và trong lúc nhiều người cố gắng để trở thành "thiên nga", thì nàng sẽ dành thời gian đó để làm cho "vịt" ngày càng hoàn thiện hơn, sống tốt hơn trong lòng nhiều người.

Nàng thấy cuộc sống còn nhiều điều thú vị mà nàng cần phải khám phá. Dù nhan sắc nàng không "nghiêng nước nghiêng thành" như bao người, dù miệng lưỡi thế gian đôi khi làm nàng thấy thật sự buồn, dù thế nào đi chăng nữa, người như nàng thì vẫn là duy nhất và mãi mãi sống trong lòng những người yêu quí nàng.

Sunday May 31, 2009 - 01:44pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Đỏng đảnh

Sài Gòn vào hạ đỏng đảnh như tính tình của một cô gái. Vừa mới nắng đó, lại mưa liền kề! Thế mới biết cô bé Sài Gòn sao khó chiều đến như vậy!

Em tung tăng múa khi nắng hạ. Em khép mình trốn khi mưa hè... Vậy đó, cứ thế mà em làm mưa, làm nắng. Chào ngày mới, em là hạt nắng. Tiễn ráng chiều, em trở mình làm cơn giông. Đỏng đảnh tô màu cho mỗi ngày đi qua!

... Cười...

Cái ý nghĩ vu vơ về cô thiếu nữ Sài Gòn đủ để làm cho ai đó buông bút. Ít nhất là có tôi... Và chắc rằng khi ai đó đọc được những dòng này, đâu đó vài cái nhoẻn cười còn in hằn trên môi thơm lừng cảm xúc!

Ừ, Sài Gòn là thế đấy! Em là thế đấy! Đỏng đánh vẽ cung bậc xúc cảm!
Nhưng em có vô tình?
Là vô tình khi quá vui mà quên mất câu cám ơn dành cho người "ru phố"... đợi em về.

Một cái xót xa! Một yêu thương!
Có vô tình khi ngỡ ngàng mà quên cả nở nụ cười cho người đã lặn lội mấy chục cây số.

Một hộp cơm, một chai nước. Hai yêu thương!
Là vô tình khi trễ hẹn vì những lý do cực kỳ ngốc nghếch...

Một cái cười xòa! Ba yêu thương!
Có vô tình khi gán cho người những cái lỗi vốn dĩ là vớ vẫn...

Một cái khờ! Bốn yêu thương!
Là vô tình khi giận...

Một cái ngóng trông! Năm yêu thương!
Là vô tình yêu thương!

(5 là số anh thích nhưng 5 không phải là cái cuối cùng trong n cái vô tình mà rất đỗi yêu thương của em!)
...

Là đỏng đảnh...
Có thể là đáng yêu, có thể là đáng trách! Em biết. Em có là vô tình?

Là đỏng đảnh...
Vì biết rằng đó cũng là một hạnh phúc chỉ khi tìm được người để mà ta có cớ đỏng đảnh! Vì biết rằng đỏng đảnh kia được lớn lên trong những cái gọi là yêu thương!

Là đỏng đảnh...
Để được thấy một nụ cười hiền hòa, một ánh mắt ấm áp, một cái khẽ cầm tay ấm nồng...
Vẽ đỏng đảnh theo từng bước em qua
Vẽ đáng yêu vương gió chiều không lối
Vẽ yêu thương ươm theo từng hờn dỗi
Vẽ "ta yêu nhau"... rất đỗi ngọt ngào!

Là đỏng đảnh...

'Cause u know how much I.O.U'

Sunday May 31, 2009 - 01:40pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments

Add đông's Blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 236 First | < Prev | Next > | Last