Phần 3: Hoàn cảnh xô đẩy
Lên đến kinh thành, cô Ba liền mở công ty chứng khoán vừa tìm cách dò la tin tức của Du. Từ khi Du không còn kinh doanh chứng khoán thì cái ngai vua chứng khoán vẫn còn để trống. Ai cũng muốn chứng tỏ mình nên thiên hạ đổ xô nhau chơi chứng khoán ầm ầm nên việc kinh doanh của cô Ba vô cùng thuận lợi. Ở kinh thành không ai không biết công ty chứng khoán Mặt Trời Tối của cô Ba là công ty bậc nhất hiện nay...
Một hôm có người báo tin có người điên lang thang khá giống Du lại luôn mồn lẩm bẩm về tên các loại cổ phiếu...
Cô Ba liền cho người tắm rửa, tóc tai cát gọt sạch sẽ thì nhận ra ngay đấy là Du. Du thì vẫn là Du tuy nhiên mặt mũi lại ngơ ngơ, ngáo ngáo hỏi gì cũng không nhớ. Cho dù quyết tâm chạy chữa bao nhiêu nhưng bệnh tình Du vẫn không hề thuyên giảm.
Nghe nói trên núi Gò, là ngọn núi cao nhất ở Long An, cao những mấy chục mét lại có cao nhân đắc đạo lâu năm nên cô Ba cho người chở Du lên tận nơi để chữa chạy. Cao nhân nhìn Du hồi lâu rồi nói:
-Bệnh này tuy dễ trị nhưng khó chữa. Thật là kỳ lạ, kỳ lạ!
Thấy cao nhân gật gù rồi lại lắc đầu tặc lưỡi, cô Ba quá sốt ruột nên lên tiếng:
-Xin cao nhân giúp đỡ, con nguyện mất tất cả để được Du!
Cao nhân cười đểu vuốt râu rồi nói:
-Được! Vậy thì cô phải ở lại đây 1 đêm.
Cô Ba ngập ngừng do dự. Rồi hai người đi vào trong thất, hồi lâu chỉ nghe thấy tiếng cót két, rồi tiếng thở hổn hển, tiếng cô Ba thở hồn hển là to nhất... cao nhân tuy đắc đạo nhưng mồ hôi vẫn đầm đìa... Được một lát cao nhân hối thúc:
-Cô Ba ráng lên chút nữa đi!
Cô Ba vẫn thở hổn hển, gắng gượng trả lời:
-V... â... n... g...!
Hai chiếc bóng in trên tường của cao nhân và cô Ba đang đẩy tới đẩy lui mỗi lúc một nhanh rồi một lúc sau thì ngừng hẳn. Những cái bóng trên tường có thể nói lên nỗi khó nhọc mà cô Ba phải trả qua... Vì tình yêu mà phải như thế thì quả là một sự hy sinh lớn lao! Sử sách sau này chắc hẳn phải ghi lại...
Cao nhân nhìn cô Ba rồi hỏi:
-Cô Ba có thích không?
Cô Ba mỉm cười nói:
-Thích... nhưng mà hơi mệt!
Cao nhân vuốt râu phì cười nói:
- Du thật sự là bị sốc về tâm lý. Đêm nay ta với cô Ba vừa quay xong 1 con chó. Bình sinh Du thích nhất là ăn thịt chó mắm tôm nên ta nghĩ là Du được ăn thịt chó thì sẽ phục hồi thôi. Tiểu thư đài các như cô Ba đây mà cũng thích ăn thịt chó đúng là chuyện hiếm có! Ha ha!
Sau khi cho Du ăn ba miếng thịt hong, Du bắt đầu thôi nói lảm nhảm, tinh thần có vẽ tĩnh lặng như nước hồ thu. Mặt không biểu hiện một tình cảm gì cả...Lát sau Du bất giác rùng mình, bao nhiêu nhảm văn bẩn trong người Du lúc bị tra tấn giờ tuôn ra theo mồ hồ đầm đìa mà trôi đi mất! Quả là chuyện lạ hiếm có trên đời!
Sau khi từ tạ cao nhân, Du cùng cô Ba Sún về quê mở resort ven đường làm du lịch, không màn gì đến chuyện thế sự nhân gian. Một năm sau cô Ba hạ sinh một đứa con trai. Cô Ba hỏi Du:
-Anh định đặt tên con là gì?
Du suy nghĩ hồi lâu rồi nói:
-Ta đặt nó tên là Fed. Thằng cha nó biết nói nhảm thì nó phải biết nói phét chứ.
Từ đó về sau, gia đình Du lúc nào cũng rộn ắp tiếng cười, hạnh phúc thật không có gì sánh bằng!
Phần cuối: Fed- Fedex- Roger Federer - Huyền thoại của tennis đương đại
Chuyện cổ tích dành cho trẻ em
(stan sưu tầm 80%-chế biến 20%-credit to hellohihi)
Phần 2: Ôi cuộc đời tại sao bao ngang trái!
Lại nói từ khi Du phất lên nhanh chóng khiến cho giới trẻ xem Du như thần tượng. Các em người mẫu chân dài hay tới ve vãn Du. Trong số đó nổi bật nhất là em Công Tằng Tôn Nữ Thị Lò, giang hồ gọi em là Lò Tôn. Em từng tốt nghiệp học viện âm nhạc chuyên khoa thổi kèn. Em nổi tiếng vì em rất giỏi marketing, ngoài việc lên blog post hình nghệ thuật, em còn có 1 hình thức marketing độc đáo đó là ‘free trial, charge later’. Khi đi dụ các đại gia, em thường hay nhõng nhẽo: “Em vô tội, em không có tội, em chỉ muốn có 1 đêm ngon giấc miễn phí với các anh thôi”. Giới marketers đời sau gọi hình thức marketing này là F.O.C, tuy nhiên đây ko phải là chữ viết tắt của Free Of Charge, mà là **** ON ******* (ai điền vào được chỗ trống sẽ có thưởng).Do bị nhiều cám dỗ như vậy, nên Du rất là buồn ngủ, mệt mỏi, nhức đầu, buồn phiền. Thật đúng là:“Mệt mỏi vì học giỏiBuồn phiền vì nhiều tiềnNhức đầu vì nhà giàuBuồn ngủ vì ko có đối thủ”Du thường đàm đạo, uống rượu, ngắm hoa cứt lợn và bình luận về thị trường chứng khoán Luân Đôn, khí độ thật là trang nhã khác thường. Lời Du nói ra thường là 7 phần trang nhã, 3 phần cao siêu khiến cho người nghe tâm đắc, gật gù nhưng thường là không hiểu gì. Có lần cao hứng Du nói:-Ngày xưa, Khổng Minh dùng mưu kế lấy vạn mũi tên, giết ngàn quân địch, chiếm hàng chục thành. Ngày nay ta cũng có thể dùng mưu kế để có thể lấy vài triệu đô, thao túng giá hàng loạt cổ phiếu, thâu tóm hàng chục công ty trong nháy mắt. Ta có thể lấy tiền trong túi thiên hạ như lấy đồ vật trong túi quần lót của mình vậy!... Anh hùng hào kiệt mỗi thời mỗi khác, duy chỉ có khí độ hào hùng là giống nhau mà thôi!
Du nói xong rồi lại nhắm nghiền mắt, thật khác nào thánh nhân.Thật là anh hùng chỉ có thể nói lên khí tiết của mình sao có thể dùng lời cho tiểu nhân hiểu được. Bọn phàm phu tục tử nghe lời của Du nói cứ như nghe lời của truyền nhân Sấm Trạng Trình. Đám người mặt to bụng bự chỉ có thể bắt nạt dân lành để kiếm chút tiền lẻ sao có thể hiểu được những lời cao siêu của Du. Bọn chúng chẳng qua là tiểu nhân bất đắc chí, được đời bố hy sinh danh tiết để cho đời con nhà cao cửa rộng, hóa ra cũng chỉ là ti tiện mà thôi. Nếu so với Du khác nào ánh sáng đom đóm sao có thể so với sao Khuê vằng vặc?
Được một lát, có kẻ bước ra ấp úng:-Du huynh tuổi tác không còn thiếu nhi nhưng khí độ thật siêu phàm, bọn tiểu nhân đây chỉ có thể nghe những lời của huynh như sấm ngang tai. Nhưng nếu huynh có thể biểu diễn cho bọn phàm trần mắt thịt đây được thấy rõ những lời huynh nói thì thật là phước lớn ba đời!
Cả bọn bắt lao nhao:-Đúng! Đúng! Du huynh hãy cho chúng tôi mở rộng tầm mắt đi! Chúng tôi nhất quyết vote cho huynh!
Du đỉnh đạc lên tiếng:-Được! Đấy chỉ là chuyện nhỏ! Trong vòng bảy ngày ta sẽ đem về một triệu đô la!Hôm sau Du gặp Trần Lê Nguyễn tổng giám đốc công ty Kinh Đông:-Chúc mừng, chúc mừng huynh sắp được món hời to!
Lê Nguyễn vừa gặp Du đã nghe Du nói thế lấy làm ngạc nhiên lắm:-Không rõ huynh chúc mừng tôi như vậy là sao?
Du làm ra vẻ thần bí, trợn mắt nói:-Lê Nguyễn huynh không cần tốn một đồng loby, không tốn một chầu nhậu, không phải lại quả bất kỳ ai mà có thể thu về vài triệu đô la thì thử hỏi Du mỗ đây không chúc mừng sao được?
Lê Nguyễn vốn là một tay giàu có có hạng, tuy nhiên nghe Du nói không tốn một xu mà vẫn có thể thu về vài triệu đô la thì không khỏi tò mò, ra vẻ khảng khái nói:-Được! Nếu Du huynh có thể thu về món lợi như thế thì tôi với Du chia đôi!
Du nói:-Nghe nói công ty EximBong đang mời gọi nhà đầu tư chiến lược mua cổ phiếu. Nếu huynh có thể bỏ ra 90 triệu đô la thì có thể thu về một món hời khổng lồ!
Lê Nguyễn nhảy tưng tưng lên:-Du huynh giỡn chơi hoài! 90 triệu đô la à! Huynh chẳng biết là tổng tài sản có trên bảng cân đối kế toán của công ty Kinh Đông còn chưa đủ 90 triệu đô la nữa là...!
Du khoát tay nói:-Ấy ấy! Huynh sao vội lo lắng thế?- Du kéo Lê Nguyễn vào gần to nhỏ mấy câu khiến Lê Nguyễn vỗ tay bôm bốp cứ như là một thằng rồ!
Quả nhiên, đúng một tuần sau món hời thu về được là hơn hai triệu đô la. Du đem về hơn một triệu đô la khiến cho bọn đàn em cúi rạp người tung hô không ngớt! Bọn họ xem Du như vị thánh sống, bọn chúng cứ đồn thổi và ca tụng Du mãi không thôi! Xem ra anh hùng thời nay dễ có mấy tay!
Đang lúc đắc chí cười to thì có một tay ra dáng thư sinh, tiến vào nói:-Du huynh đúng là tuổi trẻ tài cao! Không biết Du huynh có thể thi đấu với tại hạ không?Du đang lúc hả hê, tinh thần đang hăng hái chợt có người hỏi một câu thật đáng bỏ ngoài tai. Nhưng Du vẫn bình tĩnh hỏi:-Chẳng biết các hạ muốn thi đấu như thế nào?
Chàng thanh niên lạ mặt lên tiếng:-Tại hạ tên là Thẩm Du. Ta với huynh thách đấu xem trong vòng 7 ngày ai kiếm được nhiều tiền nhất thì người đó thắng!
Cả đám thuộc hạ chỉ tay vào người thanh niên lạ mặt ấy cười mãi không thôi, có đứa cười mãi đến độ sái cả quai hàm không tài nào ngậm miệng lại được nữa. Có đứa cười sòng sòc đến độ chảy cả máu mắt...!Du cười nhạt rồi nói:-Được! Ta thách đấu với ngươi!
Điều kiện đặt ra là mỗi bên dùng số tiền mười triệu đô la, trong vòng một tuần ai mang về số tiền nhiều nhất người đó sẽ chiến thắng, người thua sẽ phải khỏa thân trong vòng mười lăm phút cho bàn dân thiên hạ chiêm ngưỡng!Hôm sau, hai đối thủ bắt đầu thể hiện bản lĩnh của mình. Du chắc mẫm rằng mình sẽ chiến thắng, tự tin mua bán cổ phiếu liên tục... khiến cho người xem không khỏi chóng mặt.
Trong khi đó người thanh niên lạ mặt vẫn bình tĩnh, ký mỗi một hợp đồng nhập khẩu rượu ngoại trị giá mười triệu đôla. Du hay tin người thanh niên lạ mặt chỉ vỏn vẹn làm như thế thì không khỏi cười mỉa.
Bảy ngày sau, người ta thống kê Du là đã kiếm được hơn bốn triệu đôla. Quả là một thành tích cực kỳ ấn tượng. Thật là xưa nay chỉ có mỗi Du là có khả năng đấy mà thôi, mà trăm năm sau không biết có còn người nào đủ tài năng để làm thế không nữa?! Bao nhiêu người vỗ tay như sấm chúc mừng Du thắng cuộc... Nhưng thật là ngạc nhiên, ban giám khảo đã công bố chàng thanh niên lạ mặt đã chiến thắng khi món lợi nhuận thu về là gần chín triệu đôla. Du giật mình thoảng thốt, mặt tái xanh, hỏi ra thì mới biết tay thanh niên lạ mặt kia chính là con của quan tể tướng đương triều. Khi hắn nhập khẩu rượu về thì có lệnh cấm nhập khẩu rượu, khiến cho rượu ngoại lên cơn sốt chưa từng thấy. Người ta vẫn phải biếu sếp bằng rượu ngoại nên đắt mấy cũng phải mua. Thế nên lệnh cấm vừa ban ra thì rượu ngoại đã tăng giá 100% khiến cho món hời thu về thật không có gì sánh nổi. Du tặc lưỡi: “Dân không thể nào đọ lại với quan! Du này có tài hơn trăm lần thì cũng chẳng bằng một kẻ phàm phu! Than ôi! Trời đã sinh Đại (Du) sao còn sinh Thẩm (Du)”.
Du trước giờ vẫn lấy oai phong của mình tỏ rõ cho thiên hạ biết, nay thua cuộc phải khỏa thân trước thiên hạ thì thật là xấu hổ đến cùng cực. Cũng may hồi trước nghèo quá, Du có 1 dạo phải đi đóng phim cấp 3 để kiếm sống nên bây giờ cũng ko đến nỗi. Nhưng Du cũng buồn vì thua cuộc, Du thất thểu lang thang trước nhà thờ Đức Bà thì có kẻ lúc trước đầu cơ cổ phiếu của EximBong sau hỏi ra mới biết vì Du mà hắn thua lỗ thê thảm, hắn vẫn căm Du đến tận xương tủy, thấy Du đi chỉ một mình, tình trạng rũ rượi bèn dụ Du ra chỗ vắng bắt cóc.
Hắn sai thuộc hạ trói Du lại và hỏi xem ai có cách nào tra tấn dã man nhất, cả bọn đang im lặng thì có một tay đầu dơi mặt chuột bước ra nói:-Nghe nói Du vốn là một nhảm sỹ thế nào cũng yêu thích các loại hình nói nhảm có tính nghệ thuật cao, còn nếu cho hắn nghe các loại nhảm copy and paste tục tỉu vớ vẩn đọc cho hắn thì thế nào hắn cũng không chịu nổi. Đây đúng là một cực hình trong các loại cực hình!
Hắn cho là phải bèn, trói nghiến Du lại, căng tai Du ra và cho thuộc hạ đọc các câu nhảm vớ vẩn chẳng hạn như:”I lost my handphone. Can I have your number?”. Bọn chúng đọc được ba câu đầu thì Du bật dậy đòi sửa lỗi chính tả, đến năm câu thì Du nghiến răng ken két đòi sửa câu, chỉnh ý. Xong một bài thơ thì Du bắt đầu sùi bọt mép vật vã không tài nào chịu nổi. Thật đúng là một cực hình man rợ nhất từ xưa đến nay. Mấy hôm sau Du hóa ra lú lẩn, ngu ngu ngơ ngơ như người điên. Bọn chúng tra tấn Du hả hê rồi thả Du ra.
Du sau khi bị tra tấn trở nên điên loạn, lang thang ở đầu đường xó chợ, hình hài thật không giống người nên không ai nhận ra anh Du oai phong như ngày nào... Cô Ba Bánh nghe tin Du mất tích, mủi lòng khóc trước phụ thân mà rằng:-Mặc dù con không nghe tin tức của Du nhưng con vẫn tin Du là người ngay thẳng, là bậc quân tử xưa nay hiếm, có thể trao thân gởi phận. Nay con giã từ cha mẹ mà tìm Du...
Nói đoạn cô Ba Bánh gạt nước mắt, lên kinh thành tìm Du. Cô ko tìm Du vì gia tài của Du. Cũng nên nhớ chuyện này xảy ra thời xa xưa nên cô Ba cũng chưa bị nhiễm một chứng bệnh trầm kha mà thanh niên trẻ thế hệ internet thường hay mắc phải: bệnh horny. Cô ra đi vì tiếng gọi của trái tim hoang dã, của tiếng đập rộn ràng thổn thức của tình yêu.
Phần 3: Hoàn cảnh xô đẩy
(reader discretion advised-cấm trẻ em còn xin tiền ba má)hôm trước soledad tâm sự với mình là đã làm 1 việc có lỗi với bạn Du. mình thay mặt soledad xin lỗi bạn Du kèm theo 1 câu chuyện và 1 lời khuyên: "tiền bạc là phù du thôi, tình nghĩa mới wan trọng". " Happiness is not in the mere possession of money; it lies in the joy of achievement, in the thrill of creative effort."-Thomas Jeff.
======================
Chuyện cổ tích dành cho người lớn
(Stanley sưu tầm 70%-chế biến 30%-credit to hellohihi)
Phần 1: 'Cafe đắng bỏ đường thì ngọtĐời cay đắng chắc phải bỏ dollar'Chuyện kể rằng, ngày xửa ngày xưa ở vương quốc Tân Gia Ba nọ, có 1 chàng học sỹ nghèo tên là Đại Du...
Đại Du vốn là học sỹ tuy nhà nghèo nhưng tính tình phóng khoáng, giao thiệp rộng rãi khiến cho các nhân sỹ vô cùng ngưỡng mộ. Du tự nhỏ đã thông minh lanh lợi, lúc trẻ con trong trường làng còn ê a đọc chữ thì Du đã thông thạo triết học phương Đông, có thể đàm luận trôi chảy về tinh thần triết học của Kumusatra cả ngày mà không biết chán. Du lại đẹp trai nói nhảm giỏi nhất bản, khiến cho cô nào một khi đã gặp Du rồi thì về cứ ngẩn ngơ, ngáo ngáo không thiết ăn uống cứ như bị dính tà. Chỉ duy có một người gặp Du mà vẫn thản nhiên đó là cô Ba Bánh...
Nhưng túm lại, Du cũng chỉ là một người phàm trần, cũng có trái tim nóng bỏng, cũng biết yêu thương và để ý đến gái... Thấy chưa, một người tài giỏi và đức độ như Du mà cũng không thoát vòng phàm tục! Du đã để ý ai? Thì ra Du đã đem lòng yêu thương cô Ba Bánh con lão phú ông sống ở đầu làng. Cô Ba Bánh thì cũng thường thôi, có phần hơi xấu nữa, răng vẩu, mặt thì tròn như bánh đa (vì vậy mới gọi là 3 Bánh), nhưng được cái cô dễ gần, chân thật, thẳng thắn, down-to-earth và ko có chơi game nên Đại Du khoái. Khổ một nổi, Phú ông lại là kẻ ngông nghênh, mặc dù con gái lão xấu nhưng lão lại thách cưới vô cùng cao: Vila có năm mặt tiền, Honda Civic có năm ống bô, Canô có 5 máy.
Đám bạn của Du nghe phú ông thách cưới như thế đều lắc đầu lè lưỡi, duy chỉ có Du là cười nhạt: -Tất cả những thứ kia có thể dùng tiền để mua, có thể dùng tiền để mua thì đấy không phải là chuyện lớn!
Đám bạn lại trợn mắt hỏi: -Tiền không phải là chuyện lớn đấy sao? Nếu Du huynh chỉ nói mà không làm được thì chúng tôi không phục!(vì họ biết account của Du thì chỉ có 1 chữ số, gia tài chỉ có cái quần lót rách hiệu Renoma là đáng giá, thương thay, thương thay.)
Du vẫn thản nhiên như không có việc gì!:-Người quân tử không cần tiền, tiền trong túi thiên hạ! Người quân tử có đạo trong mình thì kiếm tiền, lấy tiền thiên hạ là điều vô cùng đơn giản!
Tất cả đều gật gù tỏ vẻ bội phục nhưng thảy đều không hiểu gì. Lúc này Du đang nhắm nghiền, thần thái vô cùng thoát tục. Hôm sau Du cáo từ mọi người lên đường, vừa đến kinh thành Du thầm nghĩ: “không có gì kiếm tiền nhanh bằng chứng khoán, tài năng của ta chỉ có thể khẳng định là nơi đây...!”. Thế là Du bắt đầu đi vay mượn bỏ hết tiền vào chứng khoán, vừa mua chứng khoán xong Du lại Repo, tiền - chứng khoán, chứng khoán – tiền trở thành một vòng xoay kinh hồn. Du xoay vòng liên tục khiến cho biết bao nhiêu người phải chóng mặt. Không một cổ phiếu trên sàn nào mà Du không tỏ tường, không một cổ phiếu OTC nào mà Du không biết giá, không một lần đấu giá IPO nào mà Du không có mặt? Danh tiếng Du giờ đã vượt xa Bill Gate, tiếng tăm của Du giờ theo mấy ngàn và gió núi băng qua Đại Lục vượt qua phố Wall đến tận thị trường chứng khoán Luân Đôn xa xôi. Người ta xem Du như là một thần tượng, như là ánh sao chói sáng... Chẳng mấy chốc Du trở nên giàu có nhất trong đám ăn – chơi chứng khoán... Người ta luôn phải thăm dò Du sắp mua cổ phiếu nào, hoặc sắp thao túng công ty nào, thị trường ra sao để mà còn chạy theo cho kịp...
Khổ một nỗi, từ khi trở nên giàu có Du trở nên thay đổi tính nết, Du lại quên đi mối tình ngày xưa, quên đi cô Ba Bánh, và quên đi cả những lời thách cưới của phú ông ngày nào. Tuy vậy Du vẫn chưa lấy em nào làm vợ vì chưa thấy ai hợp, thật là:" Cát bụi tung bay đường dài muôn dặm.Ánh trăng mờ trên dãy núi xa xaCao thủ cô đợn bỗng ko thấy bóngTình cảm chân thành biết ngỏ cùng ai"Giờ chỉ có cô Ba Bánh mòn mỏi đợi Du nơi gốc đa đầu bản. Ai cũng khuyên cô Ba Bánh nên quên Du đi nhưng nàng vẫn cự tuyệt:-Ta thà bị ế cả đời chứ nhất quyết không cưới ai ngoài Du ! Chỉ có Du mới hiểu được vẻ đẹp của ta, nếu ta cưới người khác thì hóa ra hoa lài cắm vào đ. trâu à?
Ai cũng lắc đầu phì cười bảo cô Ba Bánh rồ, cô Ba Bánh dại! Thằng Du không đáng để cô nhớ mong như vậy, nhưng cô Ba ko nghe, cô tự than:" Tấm lòng thành như hồ nước mùa xuânGió nhẹ thổi cũng xôn xao rung độngSi mê chàng nào có tội tình chiNguyện dâng hiến chẳng bao giờ nuối tiếc "Phần 2: Ôi cuộc đời tại sao bao ngang trái (to be continued)
"sorry for messing up your life dude!" "no worry, my life is already a mess" ...mới lấy được bằng lái xe sau 7 tháng học. có hứng viết nhảm lại.
sing 4` qua', ko giống như mỹ, học lái chỉ cần 1 tuần. ở sing, xe hơi cũng
mắc hơn 2,3 lần.
10 tháng trước, mình chỉ là thằng nhóc con mới ra trường.
khởi đầu khó khăn, mình đi làm IT consultant, nói chung là boss chỉ đâu
thì đánh đấy, boss sai đi đâu thì đi đó, lương tháng nào hết tháng đó.
mình thuê nhà ở, và nhiều lần bị chủ nhà dọa cắt ch*m, nhưng
mình cũng biết, mình đẹp trai như vầy, chắc chủ nhà cũng ko nỡ cắt...
lúc đó, để cải thiện bữa ăn, mình bắt đầu làm quen với trade cổ phiếu ở sing...lúc đi học chơi, mình đã năn nỉ nhiều người đi học chung (
để đựơc giảm học phí 10$) nhưng ko ai đi.
và mình bắt đầu trade những lần đầu tiên. gặp lúc thị trường
thế giới đi xuống, mình lỗ nặng ... mình phải đi vay của sol $500,
bill $500 để trả tiền thuê nhà ...
vẫn nhớ mãi những ngày tháng khó khăn đó ... mình đã ko give up ...
bây giờ thì mọi việc đã khác. trong vòng 10 tháng, mình đã hành quân thần
tốc:
- lấy xong PR (quyền công dân), mình đã hợp thức hóa công ty riêng Unlimitedskyline, trước đây hoạt động ko chính thức
- lấy được học bổng học PhD và đã học xong học kỳ đầu tiên, cái này
học chơi cho vui thôi.
- từ 2 bàn tay trắng và vốn đi vay, mình đã bước vào hàng ngũ singapore 4C
- lấy được bằng lái và vài thứ lặt vặt khác
liệt kê ra thì thấy đơn giản thôi, nhưng thực hiện mỗi bước rất khó khăn, vì ở sing4` làm cái đéo gì cũng khó ... đơn giản như học lái xe thôi cũng mất 7 tháng, và tỷ lệ đậu bằng lái ở sing là 33%...
đã có những lúc mình thất bại gục ngã, nhưng mình đã guợng dậy đi tiếp.
mình ko thực sự có nhiều nguồn động viên, nhưng mình có những tấm
gương tối nhưng đẹp trai vd như anh em fight club để mình học hỏi...
series bài này là để giới thiệu về Fight Club, qua những lọat bài "7 điều tự bạch"
fight club - thành viên đầu tiên - Tommy Tú , giang hồ gọi anh là Tú bà ...
================================
7 sự thật về Tú bà (copied from Tommy the Tu's blog)
"1) Mối tình đầu của mình là 1 người con gái làm nghề sex-worker. Gia đình ngăn cản tình cảm của mình, gia đình nói: "thôi đi mày! con đó chỉ là con đĩ". Mình băn khoăn, "đĩ" cũng là 1 nghề, tại sao lại khinh bỉ nghề người ta như vậy!
2) Lúc trưởng thành, mình đã từng yêu 1 người con gái rất nhiều. Nhưng cô ấy từ chối tình cảm của mình, nói rằng: "xin lỗi anh, anh chỉ là thằng đĩ". Mình giật mình, mình đâu có làm nghề đó sao lại gọi tôi như vậy. Mất 1 đêm trắng, mình đã nghiệm ra rằng, đàn ông tay trắng, bất tài, vô dụng, thất bại, thì không khác nào là 1 thằng đĩ. Kể từ đó, mình hạ quyết tâm phấn đấu.
3) Sau khi mình đã thành đạt, thành công trong sự nghiệp nghệ thuật, điện ảnh, entrepreneur... mình đã đi lại rất nhiều người đẹp diễn viên, người mẫu, có nhiều con rơi. Một hôm, 1 trong số họ trong khi tranh giành quyền nuôi con, đã chửi mình: "Anh là 1 thằng đĩ!". Mình té ngửa! Mình đã là người thành đạt thì tại sao lại bị chửi là đĩ nữa đây? Mất 2 đêm trắng nghiền ngẫm, mình nghiệm ra: sống trên đời này không phải chỉ sống cho mình, phải sống cho người mình yêu thương...
4) Thần tượng trong cuộc sống: Bác Hồ. Thần tượng trong sự nghiệp: Chung Ju Yung (chủ tịch sáng lập Hyundai). Thần tượng của tài năng: Andy Lau (Lưu Đức Hoà). Thần tượng của phong cách sống: Tyler Durden (lãnh tụ của Fight Club)
5) Từng là President/founder của Fight Club chi nhánh Singapore, quen được những người bạn đồng chí hướng trong Fight Club đó làm cho cuộc sống của mình thay đổi theo khía cạnh rất tích cực
6) Từng là 1 người tốt bụng, bao dung (hồi nhỏ khi vô tình đạp chết con kiến đen thì mình đã khóc). Nhưng trải qua nhiều bão táp lớn nhỏ cuộc đời, bản chất mình trở nên chai sạn, lãnh cảm. Đó là 1 điều đáng khích lệ
7) Người phụ nữ mà mình ngưỡng mộ nhất vẫn là người đã sinh ra mình"
================================
Ngày xưa, anh Tú lần đầu tiên mình gặp là một Tú bà rất ngây thơ chong chắng. Mình còn nhớ, thưở sinh viên NTU hàn vi không có tiền mua sữa calci uống, anh Tú có lần phải đẩy xe bán hàng rong trên Orchard Road. Gặp các em nhỏ đi qua, anh hay chạy theo hỏi : "Em, em ăn chuối hay ăn kem?" Có 1 lần, anh đã bị 1 em nhỏ sau khi ăn kem nhõng nhẽo : "anh Tu'uuuuuuu, sao kem anh nhỏ vậy, em hổng chịu đâu..." Anh Tu' tức mình, không bán kem nữa, quay trở lại NTU tập gym để lên cơ bắp với ý đồ wa Nhật trở thành siêu sao phim hành động ... và tại phòng gym, những anh em đầu tiên trong fight club đã gặp nhau, bắt đầu manh nha ý tưởng thành lập fight club ...
gần đây, mình có gặp lại anh Tú, đầu anh bây giờ đã hai thứ tóc, thương lắm...
một thứ tóc đen và một thứ tóc bạch kim do anh tự nhuộm cho có vẻ phong trần ... mình ko biết anh có nhuộm phía dưới ko…
trông anh có vẻ phờ phạc, hỏi anh mình mới biết, giờ anh đã thành boss lớn, và thỉnh thỏang có wa Nhật đóng phim cho nên đuối.
mình chúc anh thành công và sau này nếu anh có chuyển sang sự nghiệp ca sĩ hát rap chuyên nghiệp như mơ ước, mình sẽ chuyển sang làm bầu sô để lăng xê ca khúc nhạc thị trư