Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Xee

Top Page  |  Blog  |  Friends  |  Lists  |  Groups

Add

Xee is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Tue May 19, 2009 Member since October 2006

Total Page Views

306,084

Tag Cloud

Thi tot nhe--> Click here

1 - 5 of 165 First | < Prev | Next > | Last

Mr.Cuxeeng Full Post View | List View

Xee's blog

Entry for May 24, 2009
se k nhu the nua ... noi chung la se thay doi hihi... cam on cam on
Rồi từng ngày như thế cứ trôi qua nhanh , ta không kịp có nhau..

Sunday May 24, 2009 - 04:52pm (ICT) Permanent Link | 5 Comments
Entry for May 21, 2009

Qua dem nay - Xee ft Mit

"Trước khi quen em, ý nghĩ đầu tiên của anh khi ngủ dậy là: "Mấy giờ rồi? Lại muộn học rồi". Còn bây giờ là: "Không biết em có ngủ ngon không". Trước khi quen em, ý nghĩ cuối cùng của anh trước khi ngủ là... sáng mai mình phải làm gì nhỉ? Còn bây giờ, hết quay trái, quay phải, hết tắt điện đi rồi lại bật điện lên chỉ vì phải đánh vật với câu hỏi mà em biết thừa chả bao giờ có câu trả lời: "Trong giấc mơ của em, có anh không nhỉ?!" Trước khi quen em, ngày nào anh cũng than vãn vài chục lần câu "cuộc sống mãi chẳng có gì thay đổi":(:-
Ví dụ mà em thích anh nhỉ? Lúc đó sẽ thế nào nhỉ ?;;)
Ví dụ em thích anh nhé, thì thể nào anh cũng cười rất nhiều cho mà xem! Trên đời làm gì có ai buồn khi người mình thích cũng thích mình cơ chứ:D Cuộc sống sẽ tràn ngập niềm vui và hạnh phúc ! :x
Ví dụ em thích anh nhé, lúc em buồn có thể anh sẽ chẳng làm cho em vui lên được! Nhưng anh có thể buồn cùng em đấy. Mà một người buồn thì thật... chán. Hai người buồn chắc hẳn sẽ... vui hơn !:p
Ví dụ em thích anh nhé, có thể như em thấy đấy ! Anh là một thằng rất bình thường đôi khi còn ngốc nghếch nữa! Nhiều cái chẳng biết gì! Xấu trai và bất tài! Nhưng nếu một lúc nào đó em cảm thấy mệt mỏi... thì anh sẽ dắt em đến một nơi mà anh đảm bảo chẳng có ai biết đâu! Một nơi không có nỗi buồn, không có điều gì khiến con người phải mệt mỏi !
Và cuối cùng... nếu em thích anh, không ví dụ nữa thì anh rất muốn nói với em một điều, một điều mà khi nào ví dụ thành sự thật anh sẽ nói cho riêng mình em nghe !!! :):x"

" Mãi mãi không hề đổi thay...anh sẽ luôn nhớ đến em ...Dù rằng nụ hôn ta chưa hề trao nhau thêm một lần nào nữa ... Trên con đường về ..."Càng cố gắng xua đi hình bóng của nàng, những ký ức ngọt ngào vẫn nào buông tha, kỷ niệm êm đềm quá , mong manh quá nên bây giờ đã vỡ tan... Nhìn thực tại, phủ nhận thực tai bằng những hình ảnh ngày xưa nay đã không thể còn có nữa... Chàng trai đã không thế làm hoen mờ mối tình của mình bằng những lời cay đắng, mà là những hình ảnh đẹp đẽ, nhưng cũng vì thế nó càng mang lại cay đắng, buồn thương mỗi lần quá khứ xưa hiện về... Vỡ oà ... trong đáy mắt của kẻ ở lại...

"Thật là khó khăn anh cũng phải cố ... cố gằng gượng dậy.Dù cho ngày mai nước mắt vẫn còn thấm đẫm... lăn dài... Làm sao em có thể che dấu những lời dối trá..." Đến bây giờ đây tâm trạng mới vỡ oà, mới được bọc bạch, chàng trai chỉ có thể trách nàng đã không thể nói lên với chang sự thật, chàng không trách nàng tình yêu đã hết, chỉ trách sao nàng không một lần thẳng thắng với nhau...Để giờ này chàng bỗng chốc nhận ra thì mọi thứ đều đột ngột đổi thay...Khi tình yêu đã hết nàng không nên che dấu bằng mặc cảm tội lỗi, không nên dối trá nhau để cố gắng yêu thương...Có lẽ chàng trách nàng đã không đủ dũng khí khi nói lên sự thật, để đến giờ này tất cả là thương mang... Chàng sẽ chẳng ích kỷ đến nỗi níu léo tình yêu trong cô khi tất cả đều không còn, khi tất cả đều lụi tàn, thì làm sao có thể cứu vãn nỗi...

" Đây là lần cuối anh nhìn em, một lần sau cuối rồi thôi... Bởi trong anh tất cả đã xa xôi lắm rồi, trái tim anh đã quá đóng chặt... để có thể là nơi nương náu ..." ."Chấp nhận những tình cảm đã đổi thay, chấp nhận rằng anh mất em, chấp nhận chẳng còn gì nữa giữa hai ta, anh đành phải tự tìm cho mình một nơi để có thể tự chữa lành vết thương lòng... Bây giờ mọi thứ có lẽ đều quá khó khăn đối với anh . Thế nên chàng trai chỉ còn có thể mong thời gian sẽ chữa lành tất cả...Cuộc sống sẽ vẫn cứ êm trôi , những đau thương nằm lại ở quá khứ...phía trước mong một ngày nào đó khi bình tâm trở lại, chàng trai lại có thể tiếp tục những ngày tháng dài ở tương lai, xua đi những u ám , buồn khổ đằng sau. .." Tìm lại cho chính mình một niềm tin đã đánh mất".

Thursday May 21, 2009 - 11:20pm (ICT) Permanent Link | 2 Comments
Bản Tình Ca Đầu Tiên
Wednesday May 20, 2009 - 05:07pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Forever and one i will miss you.....
Forever and one i will miss you..... magnify
Hạnh phúc là cái cho đi để mang lại hạnh phúc cho người khác.
Và ta sẽ thực sự cảm thấy điều đó khi nhìn thấy người ta yêu thương được hạnh phúc ".
Tôi không tin rằng tình yêu là thứ tình cảm vị kỷ, bởi vì tình yêu là tình cảm mà người này dành cho người kia bằng tất cả tấm lòng và sự tin yêu chứ nó không thể là sự vị kỷ, áp đặt tình cảm lên nhau được.
Tình yêu mà chỉ cần đến YÊU thôi thì có lẽ không toàn vẹn,với tôi có lẽ cần đến " ba phần YÊU " _ " hai phần THƯƠNG " _ một chữ nghĩa và một chữ tình mới đủ để người ta hy sinh và tha thứ bao dung cho nhau trong suốt cuộc đời.
Ngày xưa mỗi lần nghe đến " Forever and one" , có lẽ tôi không đủ lớn để có thể hiểu hết những tâm sự trong đó, cả không đủ lớn để hiểu về cái gọi là tình yêu .
Thế nên mỗi lần nghe đến bài này , tôi chỉ có thể mơ hồ cảm thấy một sự xót xa, một nỗi đau day dứt ẩn sau mỗi nốt nhac vang lên.
Cả những từ mà tôi nghe thấy chỉ là chữ được chữ mất đã không làm tôi hiểu hết được những gì người ca sĩ truyền tải đến.
Có chăng trong tôi lúc đó chỉ đủ sức cảm nhận một nỗi đau đang oằn mình bên trong mà thôi.

"What can I do?
Will I be getting throught?
Now that I much try to leave it all behind..."
Thật là khó khăn khi bỗng chốc mọi thứ đều thay đổi...khi những thương yêu mà chàng trai những tưởng sẽ tồn tại mãi mãi bỗng chốc lại tan vỡ vì sự ra đi đột ngột của cô gái...không một lời giải thích, không một lý do..."
Anh còn có thể làm được gì ?
Rồi cũng sẽ vượt qua được mọi thứ chăng ?
Giờ đây , có lẽ anh phải cố gắng để tất cả lại đằng sau ..." Bỏ lại những tháng ngày êm đềm , bỏ lại những kỷ niệm đã một thời từng nâng niu, từng trân trong để đối diện với những sự thật trước mắt , đối diện với những tan vỡ mà có lẽ chàng trai không hề muốn xảy ra...
"...Did you see what you have done to me?
So hard to justify
Slowly it*s passing by..."
Nếu cho rằng khi một tình yêu sâu nặng bị tổn thương sẽ dễ dàng biến thành lòng hận thù tôi e là đó là tình cảm vị kỷ trong tình yêu mà thôi, đó là một thứ tình yêu ích kỷ và mù quáng bởi chính bàn thân họ.
Tôi cho rằng khi tình yêu đã không còn thì đừng nên níu kéo tất cả lại... níu kéo để làm gì khi ngươi ta không còn dành cho mình chút tình cảm nào.
Đừng làm cho người ra đi phải mang cảm giác có lỗi vì đã hết yêu thương, đừng oán trách nhau bằng những lời trách móc , những lời làm tổn thương nhau...
Bởi nếu trong bạn còn tình yêu với người kia thì sẽ chẳng lấy làm sung sướng gì khi làm cho người đó đau khổ, làm cho người đó đem theo mặc cảm tội lỗi đã ruồng bỏ bạn...
Tình yêu đã hết thì không thể níu kéo bằng sự ích kỷ của một trong hai người được...
Không một lời trách móc nặng nhẹ chỉ là một câu hỏi cũng đủ để cô gái nhận ra cô là người có lỗi, nhưng không vì thế mà chàng trai lại đang tâm đổ xuống cô tất cả .
Cố tìm một lời biện minh cho kẻ ra đi, cố tìm lấy một lý do để có thể tự nhủ cho những hành động của cô gái.
Xét đến cùng chàng trai vẫn còn yêu cô cơ mà, thế thì làm sao chàng có thể nhìn thấy nàng đau khổ được, dù cho người nàng yêu lúc này không còn là chàng nữa, dù cho cái tình yêu của nàng đối với chàng đã hết, thì có nghĩa gì đâu, bởi dù sao nó cũng đã là tình cảm một thời của hai người. Có lẽ sẽ đau khi nhìn thấy nàng rời bỏ mình để ra đi, nhưng tình yêu của chàng trai là mong mỏi cho cô gái được hạnh phúc kia mà, dù là hạn phúc bên một kẻ nào đó không phải là chàng thì ... chỉ cần nhìn thấy nàng hạnh phúc có lẽ cũng đủ làm chàng thấy ấm lòng rồi.
"...Forever and one I will miss you
However, I kiss you yet again
Way down in Neverland..."
" Mãi mãi không hề đổi thay...anh sẽ luôn nhớ đến em ...Dù rằng nụ hôn ta chưa hề trao nhau thêm một lần nào nữa ... Trên con đường về Neverland ..."Càng cố gắng xua đi hình bóng của nàng, những ký ức ngọt ngào vẫn nào buông tha, kỷ niệm êm đềm quá , mong manh quá nên bây giờ đã vỡ tan... Nhìn thực tại, phủ nhận thực tai bằng những hình ảnh ngày xưa nay đã không thể còn có nữa... Chàng trai đã không thế làm hoen mờ mối tình của mình bằng những lời cay đắng, mà là những hình ảnh đẹp đẽ, nhưng cũng vì thế nó càng mang lại cay đắng, buồn thương mỗi lần quá khứ xưa hiện về... Vỡ oà ... trong đáy mắt của kẻ ở lại...
"...So hard I was trying
Tomorrow I*ll still be crying
How could you hide your lies
Your lies..."
"Thật là khó khăn anh cũng phải cố ... cố gằng gượng dậy.Dù cho ngày mai nước mắt vẫn còn thấm đẫm... lăn dài... Làm sao em có thể che dấu những lời dối trá..." Đến bây giờ đây tâm trạng mới vỡ oà, mới được bọc bạch, chàng trai chỉ có thể trách nàng đã không thể nói lên với chang sự thật, chàng không trách nàng tình yêu đã hết, chỉ trách sao nàng không một lần thẳng thắng với nhau...Để giờ này chàng bỗng chốc nhận ra thì mọi thứ đều đột ngột đổi thay...Khi tình yêu đã hết nàng không nên che dấu bằng mặc cảm tội lỗi, không nên dối trá nhau để cố gắng yêu thương...Có lẽ chàng trách nàng đã không đủ dũng khí khi nói lên sự thật, để đến giờ này tất cả là thương mang... Chàng sẽ chẳng ích kỷ đến nỗi níu léo tình yêu trong cô khi tất cả đều không còn, khi tất cả đều lụi tàn, thì làm sao có thể cứu vãn nỗi...
"...Here I am
Seeing you once again
My mind*s so far away
My heart*s so close to stay
Too proud to fight
I*m walking back into night
Will I ever find someone to believe?"
" Đây là lần cuối anh nhìn em, một lần sau cuối rồi thôi... Bởi trong anh tất cả đã xa xôi lắm rồi, trái tim anh đã quá đóng chặt... để có thể là nơi nương náu ..." ."Chấp nhận những tình cảm đã đổi thay, chấp nhận rằng anh mất em, chấp nhận chẳng còn gì nữa giữa hai ta, anh đành phải tự tìm cho mình một nơi để có thể tự chữa lành vết thương lòng... Bây giờ mọi thứ có lẽ đều quá khó khăn đối với anh . Thế nên chàng trai chỉ còn có thể mong thời gian sẽ chữa lành tất cả...Cuộc sống sẽ vẫn cứ êm trôi , những đau thương nằm lại ở quá khứ...phía trước mong một ngày nào đó khi bình tâm trở lại, chàng trai lại có thể tiếp tục những ngày tháng dài ở tương lai, xua đi những u ám , buồn khổ đằng sau. .." Tìm lại cho chính mình một niềm tin đã đánh mất".
Saturday May 2, 2009 - 04:16pm (ICT) Permanent Link | 4 Comments
Ngay yeu

“Đây là câu chuyện, cũng là giấc mơ bất kì người đàn ông nào cũng mơ ước, nó càng mãnh liệt trong tôi khi tôi thấy được hạnh phúc, tuy còn xa nhưng phải cố gắng bước tới để nắm bắt” (Vietnamnet.vn)

---------------

Đi làm về mệt, ngồi xuốn salon, vợ cũng vừa đi làm về, không quản mệt nhọc, vợ tươi cười hỏi:

- Bữa nay anh có vui không?

Không hiểu sao một chút đùa nghịch thoáng lên, choàng tay, kéo vợ vào lòng.

- Anh làm gì vậy? - Vợ bất ngờ, giật mình hỏi

- Anh muốn ôm lấy hạnh phúc - Ôm chặt vợ, nhẹ siết vòng tay.

- Anh bữa nay làm gì có lỗi với em à? - Vợ cười.

Chà, câu hỏi khó đây, vợ mình bao giờ cũng làm cho mình đầy bất ngờ.

- Uh, anh bữa nay làm một việc rất xấu, đó chính là yêu em nhiều hơn hôm qua, có phải xấu lắm không? - Mình siết chặt hơn nữa, nhẹ nhàng trả lời.


- Bữa nay bị gì rồi, chọc người ta hoài - Vợ thoáng ngượng ngùng

- Mà em xinh thế này, giỏi thế này, ngoan thế này, anh yêu em ngày càng nhiều hơn cũng là chuyện bình thường – Vợ vui vẻ cười vang nói tiếp.

Vợ lúc nào cũng vậy, lạc quan và tự tin cực kì, sống với vợ vui, mỗi ngày qua đều không nhàm chán.


- Tự tin lắm cơ, có ngày anh hết yêu bây giờ - Nhẹ nhàng lấy tay nhéo mũi vợ.

- Thì ai thèm đâu, giỏi thì đi thích người khác đi. - Vợ đẩy tay ra.


- Nếu làm được thế, nói làm gì nữa, thách thứ anh làm không được không à! - Cười khổ, thì thầm bên tai vợ.


- Thế thì chỉ yêu mình em thôi nhé. - Vợ quay lại nhìn mình, nhẹ cười - Không, anh không yêu mình em đâu, chỉ yêu mình em em sẽ kiêu ngạo, anh còn phải yêu người khác nữa cơ...


- Con gái hay thật, tham lam thế!

Thấy vợ thoáng chau mày, vội tiếp: " ...yêu con của chúng ta"


- Chỉ giỏi cái nói linh tinh - Vợ xấu hổ, quay đi, tính bật dậy nhưng mình vẫn giữ chặt, vợ trách

- Anh đói chưa, em đi nấu ăn, 15 phút là xong.

Vợ nấu ăn ngon thật, phù hợp khẩu vị nữa, nhớ lúc mới lấy, cô ấy rất giỏi nhưng lại kém tệ khi nấu ăn , càng ngày càng nấu ngon, (yêu chồng thế không biết). Nhưng mà phút giây ôm vợ trong vòng tay có chết cũng không muốn buông ra.

- Thôi để tí nữa đi, giờ anh đang no rồi, đang thưởng thức đặc sản Cần Thơ mà, không thèm ăn thứ khác đâu! ( vợ mình gốc Cần Thơ)

- Lớn rồi mà cứ như con nít ấy, không chịu lớn đi - Vợ bật cười.

- Lớn thì có gì vui, lớn rồi thì anh không được làm nhõng em nữa, lớn rồi thì anh không được ôm en nữa.

Nói rồi ôm chặt vợ hơn, ôm chặt lắm, cảm giác được vợ đang khó khăn để thở, cảm giác được vợ có lẽ đau nhưng mà cảm giác hạnh phúc rất gần gũi, không phải ở trên bàn tiệc nơi mình chiến thắng trong lễ kí hợp đồng, cũng không phải là trên sân tennis khi chiến thắng đối thủ, cũng không phải là khi nhận quyết đinh thăng chức, lên lương, cũng không phải trong sự ngưỡng mộ của các cô gái trẻ...Hạnh phúc đang trong tầm tay...và rất gần.


- Đau em - Choàng tỉnh khi vợ nói.


Cuống quít thả nhẹ tay ra nhưng vẫn kiên quyết không buông, xoay vợ lại, nhìn vợ thật lâu, ngắm kĩ từng đường nét thanh tú của khuông mặt vợ, lấy tay xoa nhẹ má, vuốt nhẹ lên cánh mũi, bất giác thốt:

- Sau này anh muốn chết trước em


Thoáng thấy nét giật mình, lo lắng của vợ, đặt một ngón tay lên môi vợ, ngăn cho những lời lo lắng sắp thốt ra, ghì chặt lấy vợ:

- Vì anh sợ cô đơn khi em ra đi nên anh muốn đi trước, vì anh sợ em sẽ lạ lẫm khi đi qua đó nên anh sẽ qua trước mua nhà...và vì anh ích kỉ, anh không muốn sống khi không thấy hạnh phúc kề bên.


Vợ vòng tay qua ôm lấy mình, cảm thấy ấm, ướt trên mắt vợ, vợ nói:

- Em cũng ích kỉ, em cũng không muốn sống một mình.


Làm vợ khóc trong khi bản chất vợ là một người tràn đầy tự tin, luôn lạc quan vui vẻ cảm thấy lòng như thắt lại, nhưng nghe từng lời vợ nói, mới biết thế nào là cuộc sống, mới biết thế nào gọi là hạnh phúc. Đơn sơ thế nhưng cũng gần gũi thế.

Ôi nhân sinh, cuộc sống, hạnh phúc gần quá, trong vòng tay ta, phải biết trân trọng lấy nó, phải biết nắm bắt.


Giật mình tỉnh dậy, một giấc mộng đẹp, nhân vật chính vẫn là mình và cô ấy. Ngày mới đang tới, ánh sáng chiếu xuyên qua rèm cửa sổ, tiếng động rộn ràng bắt đầu một ngày lan truyền trong không khí.

Dậy thôi, phấn đấu mỗi ngày vì tương lai của bản thân và vì hạnh phúc nữa, hi vọng hạnh phúc thật gần.
Tuesday March 10, 2009 - 03:35pm (ICT) Permanent Link | 2 Comments

Add Mr.Cuxeeng to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 165 First | < Prev | Next > | Last