Xee's blog
"Trước khi quen em, ý nghĩ đầu tiên của anh khi ngủ dậy là: "Mấy giờ rồi? Lại muộn học rồi". Còn bây giờ là: "Không biết em có ngủ ngon không". Trước khi quen em, ý nghĩ cuối cùng của anh trước khi ngủ là... sáng mai mình phải làm gì nhỉ? Còn bây giờ, hết quay trái, quay phải, hết tắt điện đi rồi lại bật điện lên chỉ vì phải đánh vật với câu hỏi mà em biết thừa chả bao giờ có câu trả lời: "Trong giấc mơ của em, có anh không nhỉ?!" Trước khi quen em, ngày nào anh cũng than vãn vài chục lần câu "cuộc sống mãi chẳng có gì thay đổi":(:-
Ví dụ mà em thích anh nhỉ? Lúc đó sẽ thế nào nhỉ ?;;)
Ví dụ em thích anh nhé, thì thể nào anh cũng cười rất nhiều cho mà xem! Trên đời làm gì có ai buồn khi người mình thích cũng thích mình cơ chứ:D Cuộc sống sẽ tràn ngập niềm vui và hạnh phúc ! :x
Ví dụ em thích anh nhé, lúc em buồn có thể anh sẽ chẳng làm cho em vui lên được! Nhưng anh có thể buồn cùng em đấy. Mà một người buồn thì thật... chán. Hai người buồn chắc hẳn sẽ... vui hơn !:p
Ví dụ em thích anh nhé, có thể như em thấy đấy ! Anh là một thằng rất bình thường đôi khi còn ngốc nghếch nữa! Nhiều cái chẳng biết gì! Xấu trai và bất tài! Nhưng nếu một lúc nào đó em cảm thấy mệt mỏi... thì anh sẽ dắt em đến một nơi mà anh đảm bảo chẳng có ai biết đâu! Một nơi không có nỗi buồn, không có điều gì khiến con người phải mệt mỏi !
Và cuối cùng... nếu em thích anh, không ví dụ nữa thì anh rất muốn nói với em một điều, một điều mà khi nào ví dụ thành sự thật anh sẽ nói cho riêng mình em nghe !!! :):x"
" Mãi mãi không hề đổi thay...anh sẽ luôn nhớ đến em ...Dù rằng nụ hôn ta chưa hề trao nhau thêm một lần nào nữa ... Trên con đường về ..."Càng cố gắng xua đi hình bóng của nàng, những ký ức ngọt ngào vẫn nào buông tha, kỷ niệm êm đềm quá , mong manh quá nên bây giờ đã vỡ tan... Nhìn thực tại, phủ nhận thực tai bằng những hình ảnh ngày xưa nay đã không thể còn có nữa... Chàng trai đã không thế làm hoen mờ mối tình của mình bằng những lời cay đắng, mà là những hình ảnh đẹp đẽ, nhưng cũng vì thế nó càng mang lại cay đắng, buồn thương mỗi lần quá khứ xưa hiện về... Vỡ oà ... trong đáy mắt của kẻ ở lại...
"Thật là khó khăn anh cũng phải cố ... cố gằng gượng dậy.Dù cho ngày mai nước mắt vẫn còn thấm đẫm... lăn dài... Làm sao em có thể che dấu những lời dối trá..." Đến bây giờ đây tâm trạng mới vỡ oà, mới được bọc bạch, chàng trai chỉ có thể trách nàng đã không thể nói lên với chang sự thật, chàng không trách nàng tình yêu đã hết, chỉ trách sao nàng không một lần thẳng thắng với nhau...Để giờ này chàng bỗng chốc nhận ra thì mọi thứ đều đột ngột đổi thay...Khi tình yêu đã hết nàng không nên che dấu bằng mặc cảm tội lỗi, không nên dối trá nhau để cố gắng yêu thương...Có lẽ chàng trách nàng đã không đủ dũng khí khi nói lên sự thật, để đến giờ này tất cả là thương mang... Chàng sẽ chẳng ích kỷ đến nỗi níu léo tình yêu trong cô khi tất cả đều không còn, khi tất cả đều lụi tàn, thì làm sao có thể cứu vãn nỗi...
" Đây là lần cuối anh nhìn em, một lần sau cuối rồi thôi... Bởi trong anh tất cả đã xa xôi lắm rồi, trái tim anh đã quá đóng chặt... để có thể là nơi nương náu ..." ."Chấp nhận những tình cảm đã đổi thay, chấp nhận rằng anh mất em, chấp nhận chẳng còn gì nữa giữa hai ta, anh đành phải tự tìm cho mình một nơi để có thể tự chữa lành vết thương lòng... Bây giờ mọi thứ có lẽ đều quá khó khăn đối với anh . Thế nên chàng trai chỉ còn có thể mong thời gian sẽ chữa lành tất cả...Cuộc sống sẽ vẫn cứ êm trôi , những đau thương nằm lại ở quá khứ...phía trước mong một ngày nào đó khi bình tâm trở lại, chàng trai lại có thể tiếp tục những ngày tháng dài ở tương lai, xua đi những u ám , buồn khổ đằng sau. .." Tìm lại cho chính mình một niềm tin đã đánh mất".
“Đây là câu chuyện, cũng là giấc mơ bất kì người đàn ông nào cũng mơ ước, nó càng mãnh liệt trong tôi khi tôi thấy được hạnh phúc, tuy còn xa nhưng phải cố gắng bước tới để nắm bắt” (Vietnamnet.vn)
---------------
Đi làm về mệt, ngồi xuốn salon, vợ cũng vừa đi làm về, không quản mệt nhọc, vợ tươi cười hỏi:
- Bữa nay anh có vui không?
Không hiểu sao một chút đùa nghịch thoáng lên, choàng tay, kéo vợ vào lòng.
- Anh làm gì vậy? - Vợ bất ngờ, giật mình hỏi
- Anh muốn ôm lấy hạnh phúc - Ôm chặt vợ, nhẹ siết vòng tay.
- Anh bữa nay làm gì có lỗi với em à? - Vợ cười.
Chà, câu hỏi khó đây, vợ mình bao giờ cũng làm cho mình đầy bất ngờ.
- Uh, anh bữa nay làm một việc rất xấu, đó chính là yêu em nhiều hơn hôm qua, có phải xấu lắm không? - Mình siết chặt hơn nữa, nhẹ nhàng trả lời.
- Bữa nay bị gì rồi, chọc người ta hoài - Vợ thoáng ngượng ngùng
- Mà em xinh thế này, giỏi thế này, ngoan thế này, anh yêu em ngày càng nhiều hơn cũng là chuyện bình thường – Vợ vui vẻ cười vang nói tiếp.
Vợ lúc nào cũng vậy, lạc quan và tự tin cực kì, sống với vợ vui, mỗi ngày qua đều không nhàm chán.
- Tự tin lắm cơ, có ngày anh hết yêu bây giờ - Nhẹ nhàng lấy tay nhéo mũi vợ.
- Thì ai thèm đâu, giỏi thì đi thích người khác đi. - Vợ đẩy tay ra.
- Nếu làm được thế, nói làm gì nữa, thách thứ anh làm không được không à! - Cười khổ, thì thầm bên tai vợ.
- Thế thì chỉ yêu mình em thôi nhé. - Vợ quay lại nhìn mình, nhẹ cười - Không, anh không yêu mình em đâu, chỉ yêu mình em em sẽ kiêu ngạo, anh còn phải yêu người khác nữa cơ...
- Con gái hay thật, tham lam thế!
Thấy vợ thoáng chau mày, vội tiếp: " ...yêu con của chúng ta"
- Chỉ giỏi cái nói linh tinh - Vợ xấu hổ, quay đi, tính bật dậy nhưng mình vẫn giữ chặt, vợ trách
- Anh đói chưa, em đi nấu ăn, 15 phút là xong.
Vợ nấu ăn ngon thật, phù hợp khẩu vị nữa, nhớ lúc mới lấy, cô ấy rất giỏi nhưng lại kém tệ khi nấu ăn , càng ngày càng nấu ngon, (yêu chồng thế không biết). Nhưng mà phút giây ôm vợ trong vòng tay có chết cũng không muốn buông ra.
- Thôi để tí nữa đi, giờ anh đang no rồi, đang thưởng thức đặc sản Cần Thơ mà, không thèm ăn thứ khác đâu! ( vợ mình gốc Cần Thơ)
- Lớn rồi mà cứ như con nít ấy, không chịu lớn đi - Vợ bật cười.
- Lớn thì có gì vui, lớn rồi thì anh không được làm nhõng em nữa, lớn rồi thì anh không được ôm en nữa.
Nói rồi ôm chặt vợ hơn, ôm chặt lắm, cảm giác được vợ đang khó khăn để thở, cảm giác được vợ có lẽ đau nhưng mà cảm giác hạnh phúc rất gần gũi, không phải ở trên bàn tiệc nơi mình chiến thắng trong lễ kí hợp đồng, cũng không phải là trên sân tennis khi chiến thắng đối thủ, cũng không phải là khi nhận quyết đinh thăng chức, lên lương, cũng không phải trong sự ngưỡng mộ của các cô gái trẻ...Hạnh phúc đang trong tầm tay...và rất gần. 