Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

DaDa

Top Page  |  Blog  |  Friends  |  Lists  |  Groups

  • School: Ha Noi University Of Technology

Add

DaDa is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Sun Jul 27, 2008 Member since May 2006

Total Page Views

13,078

thả hồn theo gió lang thang để mà tìm bóng mây cho riêng mình....

1 - 5 of 21 First | < Prev | Next > | Last

dat's Blog Full Post View | List View

Ngại vít bờ lốc lém

Liệu còn gặp lại nhau?
Khi ngồi viết ra những dòng này,thực sự anh rất buồn.Cảm giác như trong thật sâu mình thiếu mất một thứ gì đó rất quan trọng, một điều thật hiển nhiên,một chân lý..bỗng nhiên ta thấy nó sai.
Khi nhìn thấy,thực sự anh không dám tin vào mắt mình nữa.Thậm chí anh đã quay lại những hai lần,nhưng những gì anh nhận được chỉ là nỗi buồn nhân đôi,thất vọng nhân đôi.Nếu anh không biết em,không dành cho em nhiều tình cảm như thế thì anh đã không như lúc này. Những lúc ở bên em,anh thấy tự tin hơn lúc nào hết,anh tự hào khi nói về em với người khác.Em có biết em đặc biết với anh thế nào không? Trước đây anh nghĩ là mình biết,nhưng giờ anh biết mình đã nhầm.Người ta nói khi vuột mất cái gì thì mới hiểu được giá trị của nó.Đến giờ anh biết nó lớn hơn anh tưởng tượng nhiều lắm.Có bao người đã, đang và sẽ như anh nhỉ ? cũng buồn vì em thế này nhỉ.Em đã là cho bao người đau khổ.Họ trách em đã quá khắt khe,họ coi sự thất bại của bao người khác là bằng chứng cho cái điều tất nhiên ấy.Anh chỉ dám trách bản thân thôi....
Thà chết vì thiếu hiểu biết còn hơn Hiểu biết rồi mà vẫn chết.Thật buồn là anh hiểu em,hiểu rất rõ...
Ài dà liệu có còn đủ tập trung để làm những việc khác không nữa...Trống trải quá...
Huhu thời gian,tiền bạc và tình cảm của tôi :-(( Hè về tôi và cái nắng tàn bạo sẽ chăm sóc cô,giờ dành mối quan tâm cho đối tượng khác mới đc :-( buồn quá.Thất vọng quá :((

P/S: Don't cmt plz

Thursday April 23, 2009 - 08:06pm (ICT) Permanent Link | 3 Comments
Lời chúc Năm Mới 2009

Chúng ta có thể khẳng định một cách chắc chắn rằng bất cứ ai khi được sinh ra trên cõi đời này đều mong có hạnh phúc, mong được sống hạnh phúc và còn mong được chết hạnh phúc, và mục đích duy nhất của cuộc đời con người là một cuộc tìm kiếm và đuổi bắt hạnh phúc không ngừng. Vì thế, trong dịp Tân Xuân, trong ngày khởi đầu một năm mới, người ta luôn chúc cho nhau được hạnh phúc và vạn sự được như ý. Nhưng:

1) Hạnh phúc là gì?

Nếu tất cả mọi người đều tìm kiếm hạnh phúc và mong muốn gặp được hạnh phúc, mong muốn có được một cuộc sống hạnh phúc như thế, nhưng nếu nêu lên câu hỏi: Hạnh phúc là gì? Thì chắc chắn người ta sẽ không nhất thiết nhận được một câu trả lời đồng nhất! Trái lại sẽ có hàng trăm câu trả lời khác nhau được ghi nhận.

Mỗi người sẽ trả lời câu hỏi trên hay sẽ định nghĩa sự hạnh phúc một cách chủ quan, tùy theo tâm trạng và quan niệm sống, cũng như tùy theo môi trường và hoàn cảnh sống của mình. Đàng khác, trong câu trả lời hay câu định nghĩa, chắc hẳn ảnh hưởng của xã hội, chính trị, văn hóa và tôn giáo cũng đóng một vai trò không nhỏ.

Vâng, nếu câu hỏi được đặt ra cho một người đau yếu bệnh tật triền miên, thì câu trả lời chắc chắn sẽ là sức khỏe, sức khỏe là tất cả. Còn đối với người nghèo khổ, phải lam lũ kiếm ăn từng bữa, thì câu trả lời đương nhiên sẽ là tiền bạc, là có được thật nhiều tiền bạc, là sự giàu có sung túc, là được thỏa mãn bất cứ điều mình mơ ước. Trong khi đó, người có bản tính ham thích tham quan ngoạn cảnh và sự tiếp xúc tìm hiểu các điều mới lạ nơi các dân tộc trên khắp thế giới, nhưng điều kiện kinh tế lại không cho phép, thì câu trả lời sẽ là được tự do đi chu du mọi nơi trên thế giới tùy ý, v.v…Và chúng ta còn có thể tiếp tục nêu lên được hàng trăm câu trả mang tính cách chủ quan khác nhau nữa.

Nhưng trong thực tế, có nhiều người đau yếu bệnh tật mà vẫn cảm thấy hạnh phúc, còn nhiều người khỏe mạnh lại cảm thấy bất hạnh. Cũng thế, nhiều người nghèo đói nhưng lòng họ đầy sung sướng hạnh phúc, trong khi nhiều người tiền dư bạc lừa, sống trong cảnh "vất tiền qua cửa sổ" mà luôn vẫn cảm thấy tâm hồn trống trải, thiếu thốn và bất hạnh.

Vậy, câu trả lời có tính cách khách quan và đúng đắn nhất cho câu hỏi đã được nêu lên, chúng ta có thể tìm gặp được trong câu nói của nhà đại văn hào người Pháp Victor Hugo (1802-1885): "Hạnh phúc tối thượng của cuộc đời là xác tín rằng chúng ta được yêu thương." Tuy nhiên, để cho câu trả lời đó của văn hào Victor Hugo được hoàn hảo hơn, chúng ta cần bổ túc thêm: "Hạnh phúc tối thượng của cuộc đời là chúng ta hãy thương yêu và luôn xác tín rằng mình được yêu thương."

2) Người ta sẽ tìm được hạnh phúc đó ở đâu?

Để tìm được trả lời cho câu hỏi đó, chúng ta thử lắng nghe ý kiến của các danh nhân sau đây:

- W.Wolfe: "Nếu rượt đuổi theo hạnh phúc, bạn sẽ không bao giờ gặp được nó".
- F.H. Bradley: "Bí quyết hạnh phúc là chiêm ngưỡng mà không ham muốn."
- John Mason Good: "Hạnh phúc vốn có từ hoạt động. Nó là dòng suối chảy, chứ không phải ao nước tù đọng."
- D. Nielson: "Hạnh phúc cộng thêm và nhân lên, khi ta đem chia nó cho người khác."
- Robert Intersoll: "Con đường đạt tới hạnh phúc là làm cho người khác hạnh phúc."
- Lord Byron: "Có được niềm vui ta đem chia sẻ, hạnh phúc sẽ tăng gấp đôi."
- Helen Keller: "Những gì tốt đẹp nhất trong đời không thể được nhìn thấy hay nghe thấy, nhưng phải được cảm thấy bằng trái tim."
- James Oppenheim: "Kẻ dại đi tìm hạnh phúc nơi xa, người khôn vun trồng nó ngay đưới chân mình."
Qua đó, chúng ta thấy rằng hạnh phúc con người không cần phải đi tìm đâu xa, nhưng nằm ngay trong tầm tay chúng ta, cư trú trong trái tim chúng ta. Chúng ta chỉ cần mở rộng cửa con tim của mình ra để có thể khám phá được sự hiện diện của nó, đánh thức nó dậy và cùng nó đồng hành đến với người khác, thì chúng ta sẽ có được hạnh phúc.

Nhưng để hiểu rõ hơn bí quyết tìm ra được hạnh phúc, chúng ta hãy nghe câu chuyện sau đây:

Ngày xưa, có một bầy yêu tinh tập họp nhau lại để lên kế hoạch làm hại con người. Một con yêu tinh lên tiếng: "Chúng ta nên giấu cái gì quý giá của con người. Nhưng mà cái đó là cái gì?"

Một con yêu tinh khác lên tiếng: "Chúng ta nên giấu hạnh phúc của con người. Không có nó, ngày đêm con người sẽ phải khổ sở. Nhưng vấn đề là chúng ta sẽ giấu hạnh phúc nơi nào mà con người không thể tìm thấy được."

Một con yêu tinh cho ý kiến: "Chúng ta sẽ quẳng hạnh phúc lên đỉnh núi cao nhất thế giới."

Con yêu tinh khác phản đối: "Con người rất khoẻ mạnh, chuyện trèo lên đỉnh núi đối với họ không có gì là khó khăn."

"Vậy thì chúng ta sẽ đem hạnh phúc ném xuống đáy biển sâu."

"Không được, con người rất tò mò. Họ sẽ chế tạo ra những con tàu hiện đại để đi xuống tận đáy biển. Rồi tất cả mọi người sẽ biết."

Một con yêu tinh trẻ có ý kiến: "Hay là chúng ta đem giấu hạnh phúc ở một hành tinh khác."

Con yêu tinh già phản đối: "Không được, con người rất thông minh. Càng ngày họ càng thám hiểm nhiều hành tinh khác đấy thôi."

Suy nghĩ hồi lâu, có một con yêu tinh già lụ khụ lên tiếng: "Tôi biết phải giấu hạnh phúc của con người ở đâu rồi. Hãy giấu nó ở chính bên trong con người. Đa số con người đi tìm hạnh phúc ở khắp nơi, khắp chốn, và bao giờ họ cũng thấy người khác hạnh phúc hơn mình; còn bản thân họ thì họ chẳng bao giờ quan tâm. Giấu nó ở đó thì con người không bao giờ tìm thấy hạnh phúc cả!!!"

Một đống định nghĩa hạnh phúc bày ra rồi mà nhìn đi nhìn lại cái nào bản thiếu gia cũng có một ít :D Tự biết thỏa mãn cũng là một cách hưởng thụ hạnh phúc :"> Chính vì thế theo một khía cạnh nào đấy;ta đây cũng là người hạnh phúc < chỉ tiếc là cái khía cạnh đấy chẳng liên quan j tới vụ độ kiếp cuối kỳ đang ầm ầm công kích điên cuồng [-( ài dà , còn biết làm j ngòai tự an ủi là ko có hạnh phúc nào trọn vẹn >.Cứ nghĩ lại sướng =p~

Sắp hết năm rồi chúc ai đọc entry (và chúc khuyến mãi cả gia đình) này thành công, sức khỏe, tiền bạc,tình yêu, hạnh phúc, abcxyz....chúc những gì người ta chúc thành sự thật...
Chúc bản thân sang năm 2009 những điều như trên....còn ai chúc tớ nữa thì tớ nhận hết :D cảm ơn cảm ơn :D

Wednesday December 31, 2008 - 10:27pm (ICT) Permanent Link | 4 Comments
Gửi ai nhỉ :-?

Em thân mến mặc dù anh và em vẫn chưa biết nhau, vẫn chưa một lần gặp nhau, cũng chẳng biết là anh và em quen nhau trong hoàn cảnh nào cũng, cũng chưa hiểu là em tên là gì. Nhưng anh nghĩ là anh và em có duyên trời định rồi cho nên em mới trở thành vợ của anh. Bởi cái đất nước Việt Nam này gần 80 triệu người mà em lại chọn anh (hay anh chọn em) đó không phải là duyên thì là cái gì đúng không nào?

Em à, bất cứ người đàn ông nào đều mong muốn được vợ yêu thương chăm sóc và anh cũng vậy. Nhưng anh không thích chăm sóc cái kiểu " mẹ chăm sóc con " em hiểu không. Anh chỉ cần em có một chút sức khỏe để mỗi lần anh đi làm hay đi nhậu nhẹt về trong lúc say xỉn em có thể bế anh lên giường lấy khăn lau cho anh rồi đi pha cho anh một cốc nước chanh mát hay một cốc Milo- thứ uống mà anh thik nhất. Đó anh chỉ mong muốn như thế - nó làm anh thật vui.

À còn khi cưới nhau về nữa nhể, em thích chúng ta sẽ đi tuần trăng mật ở đâu nhỉ. Pari nhé hay Roma được không nhỉ?! Cái đó thì cứ để tính sau vậy…

Em à! Anh biết là anh không đẹp trai cho lắm nhưng đừng vì thế mà em liếc người đàn ông khác ở ngoài đường nhé, cái này làm anh hơi ghen đấy. Còn thỉnh thoảng đi ngoài đường, chẳng may anh có liếc mắt nhòm em nào đó thì em cũng đừng ghen quá nhá người ta nói " phải biết chiêm ngưỡng cái đẹp" mà em!

Anh cũng biết rằng đối với anh thì em là người xinh nhất rồi cho nên em đừng lo nghĩ nhiều khi anh “trốn vợ” đi chơi với mấy thằng bạn. Em cứ yên tâm đi bởi anh chung thủy lắm.

À còn chuyện này nữa, anh mong em đừng lục ví của anh, cuối tháng anh sẽ đưa đủ... tiền lương của anh cho em. Những hôm nào em ra đường chẳng may bắt gặp anh đang chở một cô nào đó thì em cứ hiểu đó là bạn cùng công ti hoặc vợ hay người yêu thằng bạn của anh nhé chứ đừng có bám theo rồi "hỏi cho ra nhẽ" Anh cam đoan với em là anh không nhăng nhít đâu em à.

Anh là anh thích xem bóng đá lắm, nhất là khi có AcMilan đá thì em làm ơn đừng tranh chấp quyền xem ti vi của anh nhé, chỉ có 90’ để anh xem thôi mà còn sau đó cái tivi sẽ là của em.

Còn một chuyện này nữa chứ nhỉ suýt nữa thì anh quên mất. Cái điện thoại của anh ấy mà, em đừng bao giờ đọc tin nhắn nhé! Làm thế sẽ vi phạm quyền tự do đó - anh biết là em không làm thế đâu mà vì em tin tưởng anh lắm đúng không em?

Thêm một điều nữa, khi nào có con anh chỉ chịu thay tã cho con thui nhé! Em làm ơn đừng bắt anh… cho con bú, việc này quá sức với anh!

Còn nhiều cái nữa anh muốn em làm cho anh nhưng hiện tại anh chưa nghĩ ra tạm thời thế này đã là anh thấy sung sướng lắm rồi.

Và điều cuối cùng là bức thư này anh để em đọc ngay sau khi anh biết em là ai!


Nguồn Copy & paste chẳng biết ở đâu :|

Sunday October 26, 2008 - 09:36am (ICT) Permanent Link | 5 Comments
Anh phải chia tay 'em'

Em à, ngày hôm đó anh nhận được thông tin từ thằng bạn và một vài người khác nữa. Như vậy là không còn nghi ngờ gì nữa. Cái ngày anh không bao giờ muốn rồi nó cũng đã đến. Anh nhớ lại những kỷ niệm, chúng ta đã có những ngày bên nhau thật êm đềm và hạnh phúc. Đi đâu cũng có nhau, trừ lúc anh đi ngủ, đi tắm và đi WC thôi. Chúng ta bên nhau khi đi làm, khi đi chơi, khi đi ăn uống, vân vân và vân vân. Thôi có lẽ anh không dám nghĩ tiếp vì nước mắt anh lại ứa ra mất thôi.

Phải chia tay em, anh buồn biết bao, nhưng bạn bè và nhiều người thân đã ở bên và động viên an ủi anh, có người làm thơ, làm vè thể hiện sự cảm thông sâu sắc:

Sao em không về xem bão giá,

Từ mấy ngày qua chới với luôn.

Tiền lương vừa lãnh cầm đi chợ,

Bão giá quây quanh mặt xanh rờn...

... Mơ đến ngày nao đến ngày nao,

Lương mình được lãnh tăng thật cao.

Điện nước xăng dầu, ồ chuyện nhỏ,

Cuối tháng lãnh lương, thở cái phào.

Qua đó anh cũng biết nhiều người gặp hoàn cảnh như mình và được an ủi phần nào. Thằng bạn thân của anh thì khuyên nên quay lại với em người yêu cũ , tuy hơi gầy, già và thỉnh thoảng hay lèm bèm nhưng mà giản dị, chịu thương chịu khó, lại chung tình nữa.

Các anh chị ở cơ quan bảo anh lúc nào cần thì ra gọi cái loại đứng ở đường ý , tuy hơi béo ụch ịch một tí mà lại là đồ công cộng nhưng được cái rẻ và sòng phẳng, dùng đến đâu trả tiền đến đó. Nhưng tất cả như vô nghĩa với anh, thật xót xa em ơi, chúng ta phải chia tay nhau thật sao hả em Nouvo thân yêu của anh?

Friday October 17, 2008 - 10:04am (ICT) Permanent Link | 4 Comments
Câu chuyện "Sợi dây tình yêu"

Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.



Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.


Phật dừng lại, hỏi nhện: "Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?"


Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: "Thế gian cái gì quý giá nhất?"



Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!". Phật gật đầu, đi khỏi.


Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.


Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: "Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?"


Nhện nói: "Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là "không có được" và "đã mất đi" ạ!"


Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi."


Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.


Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?"


Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: "Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi."


Phật nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!"


Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.


Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.


Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.


Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?"


Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?". Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.


Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.


Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.


Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: "Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi." Nói đoạn rút gươm tự sát.


Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.


Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?"


Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"


Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm...


Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?


"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"



Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.


Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có "duyên" là đủ.


Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.


Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.


Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.


Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.


Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?


Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.


Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa, trước miếu Quan Âm...
Thursday September 11, 2008 - 09:58am (ICT) Permanent Link | 5 Comments

Add dat's Blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 21 First | < Prev | Next > | Last