Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Kẻ Lạc Trần Gian

Top Page  |  Blog  |  Friends

Add

Kẻ Lạc Trần Gian is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Thu Mar 05, 2009 Member since August 2007

Huyền Trân ơi! Thân gái đổi lấy từng tấc đất cho giống nòi Lạc Việt... Reply

1 - 5 of 104 First | < Prev | Next > | Last

Kẻ Lạc Trần Gian's Blog Full Post View | List View

Hơi ấm một bàn tay...

Huyền Trân ơi...

Lại một lần nữa tôi lại chạnh lòng phận nước non...

Lại một lần nữa tôi lại nghĩ về thân phận con người...

Lại một lần nữa tôi lại nghĩ về những con người đã sống trong quá khứ và hiện tại...

Lại một lần nữa tôi lại nghĩ về những cô gái, về những chàng trai...

Lại một lần nữa tôi lại nghĩ về những giọt mồ hôi đã đổ xuống mảnh đất quê tôi...

Lại một lần nữa tôi lại nghĩ về những mảnh xương gầy dựng, xây đắp, kè bờ giữa những cơn sóng dữ...

Lại một lần nữa tôi lại nghĩ đến những dòng máu nóng hổi tràn xuống tưới mảnh đất này, nhuộm đỏ sông núi, hoà pha đại dương nơi đảo xa...

Và, hơn một lần nữa tôi lại nghĩ về phận nước một ngày đủ mạnh để dẹp đi những tham tàn...

Tôi đã ít khi nghe bài nhạc này của Phạm Duy, bởi một điều là mỗi khi nghe đến nó, tôi lại như trực trào một sự khâm phục xen lẫn xót thương Huyền Trân - người con gái Việt đã hi sinh thân mình cho giống nòi Lạc Việt. Với tôi, tôi chưa bao giờ xem hình mẫu Thuý Kiều, mà thay vào đó là Huyền Trân.

Entry này như một sự trân trọng...

<div style="background-color:#E6E6E6;">

Nuoc Non Ngan Dam Ra Di - Thai Thanh
Sunday June 21, 2009 - 11:32pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Vì em tôi đã làm Sa di
Vì em tôi đã làm Sa di magnify

Lục lọi tìm mấy bài thơ của Du Tử Lê, chợt thấy bài thơ này. Đọc thấy hay hay. Định đã khoá không post nữa, nhưng bài thơ hay nên gửi mọi người đọc chơi...

Vì em tôi đã làm Sa di

(Du Tử Lê)

thiền viện tôi trưng chỉ ảnh em
kinh kệ nghìn pho có một tên
viết hoa một chữ không ai hiểu
Phật bảo: kinh mà không phải kinh

thế giới vì em sẽ dịu hiền
biển đời phút chốc bỗng bình yên
cánh chim tịch mịch miền vô niệm
vô chấp, em ngồi như Quan Âm

ba nghìn thế giới quy về đây
vóc ốm em đi. Ngón cũng gầy
thấy trong Địa Tạng em và mẹ
Tam Bảo theo tôi: có dáng người

muông thú vì em ở với rừng
tôi vì em ở với thi ca
thấy nhau là một đâu còn ngã
thân chẳng riêng thì tâm nào riêng?

phá chấp. Như Lai ở dưới trần
hiện thân Bồ Tát cứu nhân gian
cây oan khuất vẫn nghìn tay vẫy
tôi vẫn nhìn em là chân kinh

xuống tóc. Theo em khép cửa đời
vào thiền để chỉ thấy viền môi
yêu nhau ai bảo tâm không trụ?
quên hết. Nhìn nhau. Nhất quán rồi.

vì em tôi biến thành sơn tự
mái đỏ tường rêu. Hoa hổ ngươi
tình tôi là thảm xin em bước
rất khẽ mà nghe đất nhớ trời

nước mắt em trên chánh điện tình
nở hoa siêu độ hoá tâm kinh
đêm đêm tôi nhớ bàn tay cũ
và thấy trong kinh đủ bóng, hình

vì em tôi đã làm Sa Di
không đi nên ý vẫn quay về
bế quan toạ thị. Tôi và vách
em tụng kinh gì? Cho nghe đi

hôn em Bồ Tát. Chuông kinh hãi
rung hoảng vì tôi? hay cả em?

Tags: lượmlặt
Wednesday June 3, 2009 - 01:05pm (ICT) Permanent Link | 5 Comments
Như một lời chia tay...
Như một lời chia tay... magnify

Thế là cái ngày ấy nó cũng đến. Và, đó cũng là sự trông đợi của riêng tôi. Muốn chấm dứt cái trang nhật kí ảo này. Đã lâu, tôi muốn dẹp bỏ nó, nhưng lại không đành lòng. Nay, thì danh đã chánh, ngôn đã thuận. Không còn lý do gì để tiếc và nuối nữa; dẫu có đôi chút hụt hẫng vì từ nay sẽ không còn nơi để trút cái gì đó...

Hôm qua, trong lúc lái xe ra nơi tập lái, tôi gọi cho một người em để nói chuyện vu vơ. Em hỏi tôi có chuyển nó đi đâu không. Tôi nói tôi chẳng chuyển đi đâu cả. Tôi muốn cất nó vào quá khứ. Không muốn di dời đi đâu. Cuốn vở đã không còn sử dụng được nữa thì dùng cuốn mới, chứ không nên copy. Vả lại, tôi cũng không thiết dùng nữa, nên tốt nhất là không di dời, copy. Và em nói, em cũng vậy; chỉ tạo cái mới mà không "dọn nhà"...

Mấy hôm nay mọi người thông báo "dọn nhà" tá lả... Thấy vui vui. Vì mọi người có vẻ chộn rộn với sự kiện này. Một thằng nhóc đã viết một cái entry dài chỉ để "chửi" thằng Già-hú... mất dạy. Đọc thấy mắc cười mà không thể nào nhịn cười được. Có lẽ đó sẽ là cái entry cuối cùng mình đọc trên blog của nó và "chửi" nó trên mạng ảo này. Nó nói lúc nào cũng chửi nó mà không nhận thấy những tiến bộ của nó. Hihi... Thấy thì thấy, nhưng chửi vẫn cứ... chửi. Vì cũng chỉ muốn nó tốt hơn. Thầy xin lỗi con nhé Dưa!

Vài người trong friendlist đã bắt đầu xoá dữ liệu hay đóng blog nên không đọc được nữa. Âu thì cũng đã đến lúc chia tay. Ân thì dõng dạc nói về cái lí "vô thường"... Cái nào đến rồi mà không đi. Nhớ lại cái ngày lọ mọ thai nghén để sinh nó ra đời. Giữa mùa an cư năm 2007, tôi đang an cư tại chùa Vĩnh Nghiêm. Lên phòng mấy anh em trẻ, thấy một vài người hí hoáy viết blog. Đứng xem rồi cười. Một thầy bạn hỏi "sao huynh không làm một cái cho vui, nhà báo gì mà không có blog à?". "Bờ-lốc bờ-liếc gì!" Tôi phì cười. Thực ra đã nghe nói nó từ lâu nhưng có thời gian làm đâu, nơi ở cũng chẳng có mạng, cơ quan làm việc thì có mạng nhưng đâu có thời gian chăm sóc nó... Đến một lúc, nghĩ trong lúc rảnh rỗi an cư sao lại không làm một cái cho vui. Thế là bắt đầu hí hoáy, chọc quậy để cho ra nó. Anh Sư bạn đồng môn chỉ chỉ sơ sơ rồi nói "Huynh phải tự làm...". Thế là phải cầu cứu Bảo Ngọc, Ái Chân hai bà chị già đồng nghiệp. Ai cũng ngạc nhiên về cái chuyện cập nhật "hai-téch" khi mình hỏi chuyện này. "Chuyện này đã xưa như ông mặt trăng, ông mặt trời và pé trái đất rồi chị ơi...". Mần mò làm cũng được... Vậy là nó ra đời vào giữa mùa an cư...

Có nó cũng thấy vui, vì viết xuống được ba cái chuyện tầm phào. Cái vui nhất vẫn là có những người bạn mới và đọc những gì họ viết, xem những nơi họ đi... Học được từ đây cũng nhiều mà rắc rối từ đây cũng nhiều. Thôi thì "thời gian đã qua đi làm sao trở lại...". Cái nào sẽ là quá khứ đành thuận theo nó...

"Những hẹn hò từ nay khép lại, thân nhẹ nhàng như mây..."

Cảm ơn một chốn bình yên dẫu đôi lúc "chộn rộn".

Cảm ơn những gì đã được mang đến từ những người bạn.

Cảm ơn những điều giản dị, đôi lúc chẳng bình yên...

"Tôi là ai mà còn trần gian thế... Tôi là ai mà yêu quá đời này..." (Trịnh)

(Hình ảnh minh hoạ lần cuối này là chiếc cỏ ba lá. Khi còn ở VN thấy lá cỏ này bé xíu. Qua tới cái xứ này thấy cái gì cũng to đùng. Thấy chiếc lá cỏ ba lá bên này to hơn ngón chân cái mà mất hồn... Sao mà bên này cái gì cũng "tươi tốt" nhể? hihi...)

Monday June 1, 2009 - 08:46pm (ICT) Permanent Link | 2 Comments
Du tu kí sự - kì 2
Du tu kí sự - kì 2 magnify

Sau gần 4 giờ bay, tui cũng xuống được sân bay Dulles. Khi sắp đến nơi, máy bao vào vùng thời tiết xấu, máy bay cứ lắc mạnh. Một người đàn ông người Mỹ ngồi ghế bên cạnh tôi đã mở cửa sổ và chỉ cho tôi những gì ông ấy thấy bên ngoài. Đó là mưa đá. Máy bay cứ nghe xổn xoảng bên ngoài và cứ lắc mạnh. Có lẽ mọi người bên này thì xem đó là chuyện bình thường, nhưng với tôi thì nó không bình thường. Vì xưa nay chưa từng gặp trường hợp đó. Có những lẫn đi máy bay thì chỉ gặp vùng không khí loãng, máy bay bị “rơi” nhẹ xuống và shock chút ít thôi. Đằng này lúc hạ độ cao, chuẩn bị hạ cánh, mưa đá cứ bay rào rào bên ngoài. Máy bay của tôi phải bay qua vùng thời tiết xấu đó khoảng 20 phút mới hết. Trước khi đi, các Phật tử ở chùa cứ chúc tôi “chúc thầy đi chơi vui vẻ và thượng lộ bình an”. Tôi cứ khì cười nói “Dzui dzẻ thì chắc rồi, còn thượng lộ bình an thì chưa chắc, hên xui!”. Họ cứ trố mắt nhìn tôi. “Sao mà thầy cứ nói gỡ không vậy?” Tôi nói” Thật ấy chứ. Đi trên mây mà thượng lộ gì? Phải nói là… đằng vân bình an. Mà đằng vân thì hên xui. Có mây thì còn đằng vân được, không mây thì… “đáp” xuống sa mạc hay xuống núi…”. Cứ như vậy mà mắc cười. Nhớ lần đi Nga, lên máy bay mà mấy cha nội “Thầy chùa” cứ oang oang nói “sống chết có số, có nghiệp rồi. Sợ chết chi cho mệt. Có đáp xuống thì cũng là cái chết khác người…”. Trên máy bay ai cũng “ló mắt” nhìn. Mà khổ nỗi, chiếc máy bay toàn người Việt gốc Bắc – toàn những người có hơi hớm mê tín không.

Máy bay vừa xuống đường băng, đang đi vào gate; cô tôi gọi điện nói “Tui đang đứng ở cửa số 3… ông đang ở đâu? Ra cửa đó nghe!”. Cha mẹ ơi, tui mới xuống, chưa biết cái cửa mình xuống là gate số mấy nữa. Từ chỗ máy bay đỗ ra đến chỗ lấy hành lí chắc phải xa lắm. Tui nói “ Không biết gate nào, chút nữa hỏi đã…”. Tui xuống sân bay thì biết là cái nhà ga tui xuống nằm… giữa sân bay. Phải lên xe bus nội bộ để nó đưa vào nhà ga đi đến. Đến nhà ga phía trong thì gặp cô tôi đang ngồi chờ và thằng em ngồi chờ. Lúc đó đã hơn 10g. Về nhà gần 11g đêm. Về đến nhà, đã nghe mấy đứa nhỏ nói trong nhà vọng ra: “Xếp hàng chào anh Hai, ủa? mà anh Hai đâu?”. Hihi… tôi mắc cười quá. Vì cô tôi và thằng em họ tôi đi trước, tôi đi sau cùng nên tụi nó không thấy tôi. Tối đó cả nhà ngồi tám chuyện đến hơn 12 giờ mới chịu ngủ. Cô tôi gọi về Việt Nam “báo cáo” bà Nội tôi rằng thằng cháu đich tôn (bây giờ thành đít lò rồi) đã đến nơi an toàn.

Nhà cô tôi ở Fairfax thuộc tiểu bang Virginia, cách Washington DC không xa lắm, khoảng 30 phút đi xe. Anh Năm, em chồng của cô tôi giành đưa tôi đi khám phá thủ đô Washington. Anh Năm ngày xưa ở Nhật. Sau đó chuyển qua đây sống. Nhớ ngày xưa ổng về Việt Nam lấy vợ, cứ nằng nặc đòi tôi làm… rể phụ. Lúc ấy tôi lại sợ…. “mất duyên” thì … ế vợ nên không dám làm, dù biết chắc mình sẽ "trọc đầu”, nhưng cũng nhất định không chịu dù ổng năn nỉ mọi cách, vì lúc đó tôi đẹp trai mà. Hihi… Giờ mà biết tình cảnh thế này thì hồi đó “tống tiền” để chìu ý ổng. Ổng qua Mỹ này xem ra tu nhiều rồi. Nói chuyện toàn Phật pháp. Anh Năm đã xin hãng off một ngày để đưa tôi đi dạo thủ đô. Thật sự mà nói thì một ngày làm sao đi hết cái thủ đô. Nội những cái viện bảo tàng dọc hai con đường Madison và Jefferson không thôi thì đi cũng phải hết một tuần. Cái viện bảo tàng nào cũng lớn. Cứ tưởng tượng trước dinh Độc lập có 2 con đường dài gấp 5 lần như vậy mà có 10 cái viện bảo tàng. Cái nào cũng to đùng thì coi bao giờ mới hết. Mỗi ngày coi hai cái thì cũng đã đuối rồi. Xung quanh đó còn có nhiều con đường có nhiều bảo tàng. Đầu tiên tôi đến đồi Capital, trụ sở quốc hội Mỹ. Vì chỗ đó không có bãi đậu xe và bãi đậu xe được phép đậu thì xa và cũng đã đầy, chạy lòng vòng một hồi, tôi nói anh Năm cho tôi xuống đi bộ nhìn một chút rồi lên xe đi tiếp. Tôi xuống xe đứng nhìn toà nhà quốc hội từ đằng xa rồi nhờ những người khách du lịch chụp dùm cho một tấm hình (cái đi chơi kiểu này hết cảm cảm hứng show hình…hic hic…). Ở Mỹ này 50 tiểu bang đều có capital riêng của từng tiểu bang và kiến trúc cái chóp thì giống y chang cái chóp của của capital thủ đô. Sau đó đi lòng vòng để đến được White House, nhà trắng nơi Tổng thống ở. Đi từ xa đã thấy thiên hạ đứng đông đen chụp hình. Một bên hàng rào có một nhóm người mặc nguyên một bộ đồ cam, đầu bịt kín đứng biểu tình đòi dẹp nhà tu tra tấn tù nhân ở vịnh Guatanamo (Cuba). Bên kia đường thì có một bà cụ cũng ngồi với lều chống kêu gọi hoà bình chấm dứt chiến tranh, trong đó cũng có 1 cái hình về chiến tranh Việt Nam. Biểu tình ở đây thì như cơm bữa. Đất nước của tự do ngôn luận mà. Cảnh sát, mật vụ FBI thì đứng đầy đó nhưng chẳng ai làm gì… Tôi cũng xí xọn nhờ mấy người du lịch Korea chụp dùm, chứ anh Năm thì mắc đậu xe ngoài kia. Sau đó xe đậu ngoài đường gì đó gần nhà trắng và phải trả tiền 25cent/15 phút. Anh Năm bỏ vào trụ tính tiền xe 2 dola để đi cho thoải mái, vì từ chỗ đậu xe đến nhà tưởng niệm Lincoln rất xa. Nhìn thì thấy gần mà đi xa muốn rã cặp giò. Thế là tôi cũng thấy được cái hồ Reflecting pool và cây bút chì Washington Monument mà tôi đã từng thấy trong những bộ phim về nước Mỹ. Tiếc rằng vì ban ngày và không có thời gian nên không thể xếp hàng mua vé leo lên cây bút chì để xem toàn cảnh thủ đô. Cái hồ trước đền Lincoln thật lớn. Nơi đây đã có nhiều dấu ấn, nhất là nơi mà Luther King đã nói một câu bất hủ” I have Dream…”. Câu nói ấy được khắc trên đá ngay trước sảnh của toà nhà Lincoln. Đây là toà nhà làm bằng đá cẩm thạch trắng với những cái trụ bằng 5 người ôm và cao chót vót. Trong đó chỉ có độc nhất 1 tượng Tổng thống Abraham Lincoln ngồi chiễm chệ giữa gian nhà. Tượng Lincoln cũng làm bằng đá cẩm thạch trắng giống toà nhà. Nơi đây cũng được khắc bản tuyên ngôn độc lập của nước Mỹ. Cuối tháng 3 nên thiên hạ cũng đi du lịch nhiều. Tiếc rằng vì không có thời gian nên tôi không thể đi vào đầu tháng 4 để xem hoa anh đào trên bờ sông Potomac nổi tiếng chảy qua thủ đô. Đứng trên đền Lincoln sẽ thấy một không gian trên một trục thẳng từ đồi Capital đến đền Lincoln. Người Mỹ đã quy hoạch rất tốt về không gian thủ đô cả trăm năm trước. Mà không phải vậy, vùng thủ đô của tiểu bang nào cũng vậy, rất có chuẩn mực về kiến trúc và hài hoà về cảnh quan. Đó là chưa nói đến vấn đề “phong thuỷ” ở đây. Ai nói họ không biết?

Khi đi bộ ra xe, tôi cũng tranh thủ ghé qua bức tường đá Granite đen nổi tiếng. Đó là bức tường ghi lại tên tất cả lính Mỹ đã hi sinh tại chiến trường Việt Nam. Một bức tường đá granite nằm dài ngoằn, đối diện bên kia là bức tường tưởng niệm lính Mỹ trận 1950 ở Korea. Nhiều và chi chít là những gì tôi thấy ở bức tường này. Đó là bằng chứng về sự tham lam, sân hận và si mê giữa những con người, giữa những ý thức hệ, của những guồng máy vận động của xã hội văn minh… Tôi chỉ biết cầu nguyện nơi mỗi bước đi ngang qua bức tường. Nơi đây còn có nhiều người được khắc tên để vinh danh nhưng chưa tìm ra được hài cốt. Chiến tranh đã đi qua nhưng hệ luỵ của nó thì vẫn còn… Đó là nỗi đau về tình thần, thể xác. Còn người Việt đang đau hơn với nỗi đau chất độc Dioxin, bom mìn còn đầy trên đồng ruộng và còn rất nhiều chất hoá học đang được chôn ở đâu đó trên dải đất hình chữ S. Ai nói Việt Nam đã thắng? Tôi chỉ nghĩ: lòng tham lam, sân hận và si mê đã chiến thắng.

-KLTG-

Tags: kísự
Tuesday April 14, 2009 - 05:47am (ICT) Permanent Link | 9 Comments
Du tu kí sự - kì 1
Du tu kí sự - kì 1 magnify

Thế là cũng đến ngày lên đường cho hành trình “Du Tu” của mình. Ngày 15 chùa làm lễ vía Quan Âm, tối hôm đó qua phòng khách chia tay với 2 Thầy: 1 ở Vn sang, 1 dưới Cali lên. Sáng mai mình đi sớm nên chẳng có thời gian để bái chào và tạm biệt. Vô phòng sắp xếp hết đồ đạc thì cũng đã hơn 12g đêm rồi - vì lễ hơn 10 giờ mới xong mà. Một bộ đồ, y áo, 1 cái ipod, máy chụp hình, sách, bình bát… và thứ không thể quên đó là cái laptop. Mọi thứ chuẩn bị đầy đủ. Leo lên giường đánh một giấc cho nó nhẹ nhàng sau một ngày cày… A di đà Phật không quên niệm Phật trước khi đi ngủ à nha.

4g30 sáng chuông đồng hồ reng. Ngồi dậy tiếp tục xem có cái gì chuẩn bị mà quên chưa lấy không. Không có gì quên. Sau thời kinh sáng tại phòng, tui chạy xuống bếp tự xử cho mình một tô bánh canh ăn lót bụng. Cơm hộp thì có người chuẩn bị rồi. Số là bên này nó không chuẩn bị thức ăn cho mình, vì đều là hãng hàng không giá rẻ. Ai muốn ăn thì đi hạng thương gia. Mình mua vé rẻ nên tặn tiện là tốt nhất. Ăn xong thì có người đến chở ra sân bay. 7 giờ khởi hành ra sân bay Portland. Vì biết thân biết phận mình chuyên bị chúng nó – cái tụi an ninh ấy – xét kĩ càng, nên phải đi sớm; dù rằng 8g45 máy bay mới cất cánh. Từ ngày qua bên này, đầu tiên là vào sân bay San Francisco nó đã “mò” lung tung khắp cơ thể mình rồi ( mắc cỡ thiệt đó, nhột gần chết! Hic hic…). Bởi nó thấy mình bận cái áo dài (áo nhật bình) có hàng nút từ trên xuống dưới, nên có lẽ nó tưởng mình là…Hồi giáo chắc, nên mới “mò” tìm bom. Tại sao tui nói vậy? Vì tui có kinh nghiệm từ chuyến đi Myanmar, lúc quá cảnh ở Thailand có một anh chàng Hồi giáo đến hỏi tui “mày theo giáo phái nào của Islam?”. Tui chưng hửng nhưng cũng kịp bình tâm lại mà trả lời “Tao hổng phải người Hồi giáo”. Nó lại hỏi tiếp “mày không theo Hồi giáo sao mặc áo giống quá vậy?”. Má ơi, nó nhìn kiều gì và suy nghĩ sao lại nói cáo áo nhật bình màu nâu mà giống áo nó trời! Tui mắc cười mà hổng dám cười, lỡ nó có ôm bom rồi ôm tui thì tui nổ banh xác quá. Thế là tui nói “tao là monk”. Rồi nó cười và chào. May quá… thế là có kinh nghiệm chuyện quần áo.

Chính vì vậy nhiều người khuyên đi các phi trường của Mỹ đừng có mặc áo dài, nhưng tui thấy không mặc áo dài nó cứ thế nào ấy. Ở nhà thì không sao, chứ ra đường mà mặc đồ ngắn cứ giống như mặc áo thun ba lỗ đi ngoài đường í. Thôi thì cho nó “mò” một chút, chịu nhột một chút. Một cái “màn” nữa là qua bên này mới “biết”; đó là các máy laptop phải lấy ra để ở một cái box nhựa riêng, tuyệt đối không được để trong bag hay trong vali khi kiểm tra an ninh hành lí xách tay. Cái chuyện này không biết ở đâu có không, chứ những nước tui đã đi và quá cảnh thì hông có cái dụ án này. Như thằng Nga quá lắm là bắt tui cởi áo khoác và giày dép ra thôi, và cũng có cái màn “mò” nữa chứ. Nhưng chuyện bắt bỏ laptop ra ngoài thì đây là lần đầu; và đây cũng là lí do tui xém ăn vạ nó ở sân bay Dulles. Năm ngoái lần đầu đến Mỹ có biết mô tê chi chuyện í đâu. Lúc tui vô cho nó “mò”, nó “mò” xong thì có một thằng mặt mày dữ tợn (làm tui rung dễ sợ) lại chỉ tui vô cái phòng bên kia. Tui mất hết cả hồn vía. Nhìn cái phòng kín mít chắc giống cái phòng tra tấn tù nhân ở vịnh Guatanamo (Cuba) quá. Cha mẹ ơi, nó "mò" xong chẳng lẽ bắt tui vô đó “thoát y” cho nó khám xét người nữa hả trời. Nhưng may sao có một thằng Mỹ trắng lại nói khỏi vào. Cái thằng mặt mày vô cùng dễ thương mà thương không dễ đó hỏi “ tại sao mày không để cái laptop ra ngoài?”. Tui nói “tao không biết, tao mới từ cái xứ Dziệt Nam qua, tao không biết, mày thông cảm”. Nó nói “ lần sau mày phải để ra ngoài”. Tôi “yes” rất nhẹ nhàng như thằng bé con ngoan hiền và cảm ơn nó rối rít. Thế là tui phải tự tay lấy cái laptop bỏ ra ngoài cái box và cái bag để cho nó scan lại. Đó là kinh nghiệm của lần nhập cảnh ở sân bay San Francisco khi chân ướt chân ráo thoát thai từ đồng ruộng Việt Nam lên. Cũng chẳng trách được, ở trong nước mình còn nhiều cái dễ dàng hơn về an ninh, bên này nó khủng bố quá mà. Tui lại là nông dân bần cố nông mới thoát thai nên cái gì cũng mới mẻ, cũng phải học. Cái đất nước văn minh này nhiều cái mới mẻ và hiện đại buộc tui phải để mắt bắt chước.

Lên được phòng chờ sau một hồi kiểm tra an ninh, tôi thờ phào nhẹ nhõm. Thế mới biết cái khổ của sự ăn bận khác người của mình. Tôi vừa đi vừa cứ tủm tỉm cười. Máy bay cất cánh và bay một lèo xuống Dallas (Texas). Như tui đã nói, vì ham rẻ nên mua vé rẻ tiền. Chặng thứ nhất bay từ Portland sang Washington DC nó không ghé lại cái sân bay nào trên đường nằm ngang. Nó lại làm lộ trình cho tui bay xuống miền Nam. Nên chặng này tui bay thành hình chữ V. Từ miền Tây Bắc bay xuống miền Nam, rồi từ miền Nam bay về miền Đông. Tui nói chặng bay của tui, ai cũng lắc đầu mắc cười. Ham của rẻ thì vậy thôi. Nhưng phải nói, nhờ có như vậy mà mới biết sân bay Dallas. Nó lớn dễ sợ. Từ khu ga này đến khu ga kia phải đi bằng xe lửa điện trên không, chứ không thể đi bộ được; vì các nhà ga cách nhau rất xa và không liên tục. Đường xá xe cộ còn chạy xuyên sân bay mà, có những highway chạy ngang sân bay; xe chạy phía dưới cầu vượt, máy bay chạy ở trên. Đi mới thấy nước người ta hiện đại. Tôi xuống sân bay Dallas bằng khu cổng E, fải di chuyển về khu cổng A. Mỗi khu cổng như vậy có gần cả trăm cổng. Đúng thật là lớn và hoành tráng. Tôi phải hỏi đường để biết cách đi về khu cổng A cho chặng bay kế tiếp trước khi đến sân bay Dulles ở Virginia. Tôi phải đi bộ từ cửa E23 đến hết cái cửa E tám mươi mấy đó, rồi lên cầu thang máy, rồi lên xe lửa điện đi qua bao nhiêu khu nhà ga mới đến khu A. Rồi lại leo xuống thang máy, cuốc bộ tìm xuống khu A rồi đi ngược lại mấy chục cái cổng kể từ gate số 78 xuống gate số 14 chỗ tôi sẽ bay. Tới nơi thì đuối và đói. Tôi cứ nhớ cái cảnh Cô tôi diễn tả bị đi lạc lúc mới qua Mỹ ở một sân bay nào đó, cũng vì không biết đi xe bus, xe lửa nội bộ; tiếng tăm lại chẳng biết. Thế là trễ chuyến bay. Trong lòng tui cũng tự tin lắm vì có nhiều thời gian để đổi chuyến bay (3 tiếng 47 phút), đi tìm cổng; nhưng thực sự mà nói cũng hơi “gun gun” vì thấy cái sân bay này nó rộng quá trời quá đất. Nhớ lúc đi tìm cổng toát mồ hôi hột gần 1 tiếng ở sân bay San Francisco năm ngoái mà mắc cười. Lần đó không biết, nên không xem cái sơ đồ sân bay, lại làm biếng hỏi đường thế là cứ đi bộ. Đi muốn rả cặp giò hình que đũa của tui. Thấy sân bay người ta nhớ lại cái sân bay Tân Sơn Nhất của mình mà thương quá, chỉ bằng cái sân bay nội địa của họ; nhưng vẫn còn đỡ hơn cái sân bay Nội Bài, gớm không thể tưởng, mấy cái sân bay tỉnh thì thôi khỏi bàn.

Đến nơi tìm được cái cổng rồi thì tui đói bụng quá, phải lấy cơm hộp xơi thôi. Vì gần 2 giờ chiều rồi. Học cách ngồi… kiểu Mỹ. Ngồi xuống thảm sân bay, duỗi tay chân cho thoải mái… Hic hic… Văn hoá Mỹ có “thấm” vào tui không dzậy ta? Cơm nguội, nấm kho tiêu lót bụng…

Thằng em gọi “ Anh có bị lạc đường không? Sân bay Dallas lớn lắm đó nha. Coi chừng trễ chuyến bay…”. “Yên tâm, tìm được rồi, đang ăn…”.

-KLTG-

Tags: kísự
Sunday April 12, 2009 - 06:35am (ICT) Permanent Link | 0 Comments

Add Kẻ Lạc Trần Gian's Blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 104 First | < Prev | Next > | Last