Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

happy birthday to me! Hope to the end! Happy birthday to one of my angels_Yoochun!!!!--> Click here Reply

1 - 5 of 85 First | < Prev | Next > | Last

.::JAEJULIA::. Full Post View | List View

Mỗi ngày là một ngày DongBang

Happy Birthday to me!!!!
Happy Birthday to me!!!! magnify

Hôm nay là 11/6/2009. Thiếu một tí là mình đã quên mất birthday của mình. Nó diễn ra vào 13/06. Tuy vậy nhưng mình quyết định ăn sinh nhật thật hoành tráng cả ba ngày liền.

Hahaha. Đừng tưởng là tớ sẽ tổ chức sinh nhật cả ba ngày nhá. Ý tớ là tớ sẽ mong đợi nó suốt ba ngày. Tận hưởng một cảm giác thoải mái mà my birthday mang đến cho tớ. Vì sao tớ quyết định như thế àh? thật ra là vào những năm trước tớ xem birthday như một ngày bình thường và cũng chẳng trông mong gì mấy. Nhưng năm nay, Tớ đã 20 rồi nhé. Không thể qua loa được. Thế là tớ hết teen rồi và đã đi được 1/5 cuộc đời.

20 tuổi....

Cám ơn:

_Cám ơn hai cụ thân sinh ra tớ. Nhờ có hai cụ mà tớ được như ngày hôm nay. Tuy không xinh nhưng dễ thương, tuy không cao nhưng dễ nhìn.

_Cám ơn mọi người đã cho tớ thấy tớ quan trọng như thế nào.

_Especialy thanks to Tại Trung : Nhờ JJ, tớ đã biết nghị lực là gì. Tinh thần của anh cao hơn núi, Nghị lực của anh rộng hơn biển. Nhờ JJ mà em biết cố gắng là như thế nào. và không ngừng hy vọng ra sao. JJ cũng là người mà em theo đuổi suốt đời. Nhờ anh mà em biết thế nào là Hope to the end! JJ iu vấu.

_Thanks to DBSK Nhờ cả 5 mà sau 19 năm sống không tình cảm,không mục tiêu, em hiểu được em yêu thật sự là gì. Duy nhất, đó là : Tình yêu dành cho DBSK.

Comment for you:

Nhắn đến một số loại người mà tớ không quan tâm, không thích, ghét và kinh tởm.

_Không quan tâm: có một số người tớ không quan tâm đến họ nghĩ gì họ làm gì. Và thật ra là tớ đang tập không quan tâm đến cảm xúc của tất cả mọi ngưởi (Trừ 1 người ra nhé_ người mà ai cũng biết là ai đó). Comment này: như vậy thật là thoải mái. (Đây là lĩnh vực bạn bè đừng lôi gia đình tớ vào.)

_Không thích: loại này chắc không có đâu. Vì nếu là người tớ không thích thì có nghĩa đó là người tớ ghét. No comment.

_Ghét: Những người mà khi nghe đến giọng nói của họ thôi là tớ phát bực lên rồi. Nưng tớ rất thich cái cảm xúc che giấu suy nghĩ của mình. Không để người khác biết mình ghét họ. Đó là một nghệ thuật. Comment này: Tớ thích như vậy.

_Kinh tởm: Loại người mà tớ không muốn suy nghĩ đến. Khi nghĩ đến là tớ phát ói lên. Tại sao trên đời này lại có những người như vậy nhỉ? Mà họ thì lại không nghĩ là mình tởm? sao họ không tự biết để tránh xa tớ ra nhỉ? Nhưng tớ thì không thể nói được, tớ đã nói là tớ không muốn người khác biết mình ghét họ mà. Thế đấy. Coomment này: Hy vọng một ngày nào đó tự những người như vậy sẽ biết mình như vậy. Cũng phải thông minh lên đi chứ. đúng không?

Comment for me:

Sau 19 năm sống trên thế giới này tớ đã có mục tiêu sống rõ ràng. có con đường mà tớ chọn. Học hỏi tinh thần và nghị lực của JJ iu, tớ sẽ cố gắng đi hết con đường mà tớ chọn. Tớ biết rất rõ mình đứng ở vị trí nào trong lòng mỗi người cho dủ lả bình thường hay là không có vị trí. Có một số người cho rằng tớ thích họ, một số người khac cho rằng tớ yêu họ.

câu trả lời là:

Nhưng nếu họ nghĩ như vậy cũng hay đấy chứ. Tớ sẽ không quá lạnh lùng trong lòng mọi người. Nhưng dù sao thì đối với những người này: sao họ ngây thơ tế nhỉ???

~~~~~~~~~~~~~~~~

Tớ viết cái này không phải để mọi người xem rồi nhận xét tớ mà đó là tớ. Đó chính là tớ và tớ thích sống với cảm xúc riêng của mình. Sống như vậy thật thú vị. Thật sự thì không ai hiểu tớ đang nghĩ gì còn tớ thì không cần hiểu người khác đang nghĩ gì. Cảm giác đó rất thoải mái.

Bạn cũng hãy thử một lần xem!

Tags: happybirthdaytome
Thursday June 11, 2009 - 04:23pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Entry for May 27, 2009
Entry for May 27, 2009 magnify

PURPLE LINE

now i see this way
it's looks like purple line
gotta introduce myself

(I) can't move even an inch
(My) body captivated by fears
there's a time when I'm being frozen

really wanna touch myself
even though I wish for miracles
(those) miracles won't come true if I don't have strong heart*
right now

purple line let me set up my world
the path that nobody ever walked this way
while embracing my dreams*, i'm searching for my way
to live my on way My progression
holding this strong inclination
(here it begins) i will (solve)
the passion of Purple Line

when I decide to start it again*
my heart went under control*
but i won't run away


If this is the way to lead me become a man*
Then I'm going for it in order to get over it
Right now

purple line let me set up my world
the path that nobody ever walked this way
while embracing my wishes/hopes, i'm looking for my future
wishes/hopes filled My progression
(so that) I never give up I will (solve)
the truth of Purple Line

the moments at this time
I let them tick away in my heart*
I draw a time like a story*
l put (back) the higher value of (my) today than yesterday
by imagining* of i'm accomplishing (my aims)

Yo! Check it!
This kind of thought that seems to fade away
We must be lovin' our way
We have to move forward
Let me be strong
(On) My subjectives That you do
Keep on working like that
Decides only your goal
Throw away all of your(our) past
Show you was be tweaked

In spite my black and white
Light and shadow.. south and north like

Everything you see on this primitive world

For the sake for me to go on
(Once) I keep away from it then I continue my soul
We got our "purple" like that
My time is still going on


purple line let me set up my world
the path that nobody ever walked this way
while embracing my wishes/hopes, i'm looking for my future
wishes/hopes filled My progression
(so that) I never give up I will (solve)
the truth of Purple Line.

Dạo gần đây, mọi thứ làm tớ chán chường.

Ước mơ của tớ... sa sút.

Tinh thần của tớ... sa sút.

Bỗng nhiên tớ sống không mục đích....

Hụt hẫng... không tìm được lối ra trong mê cung hỗn loạn này...

Cố gắng đến giây phút cuối cùng... Tớ đã từng bảo mình như thế.... Nhưng đâu mới là cố gắng? đâu là giây phút cuối cùng???

Tớ là một người không có đủ kiên nhẫn để theo đuổi những gì mình mong muốn....

Tớ là một người bất tài.... Ai hiểu được điều này????

Tớ thường hay khóc trước những thành công nhờ sự cố gắng của người khác.Nhưng sao tớ không khóc được cho mình???

Gần đây, tớ nghe Purpline rất nhiều. Lời hát thật sự ý nghĩa. Nhưng tớ có thật sự tìm lại được niềm tin cho mình??? Tớ còn phải nỗ lực nhiều lắm.

Wednesday May 27, 2009 - 08:55am (ICT) Permanent Link | 1 Comment
"Câu Chuyện Về Một Chàng Trai"
"Câu Chuyện Về Một Chàng Trai" magnify
Cách đây không lâu, ở một nơi nào đó tại Hàn Quốc, một chàng trai 15 tuổi đã chào tạm biệt thành phố nơi mình sinh ra, khăn gói một ít đồ đạc, chào tạm biệt 8 người chị gái và hai đấng sinh thành - những người rất yêu thương anh để lên tàu tới Seoul. Gia đình anh đã khóc trước hình ảnh anh quay lưng ra đi, chàng trai nghe tiếng khóc của những người anh yêu thương giành cho mình, nhưng anh sợ phải quay lại nhìn họ, vì anh biết nếu anh quay lại, anh sẽ không có can đảm để bước đi, nhưng anh không muốn phải từ bỏ giấc mơ của mình, vả lại anh cũng không muốn gia đình thấy những giọt nước mắt của mình. Và chỉ như thế, với một chiếc áo khoác mỏng manh trong cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông, vì giấc mơ của mình, chàng trai đã rời khỏi quê hương mình lần đầu tiên trong 15 năm, tới một thành phố mà anh chỉ có thể thấy trong những giấc mơ.



Cuối cùng, chiếc tàu cũng đã dừng lại, chàng trai bước xuống tàu, anh nhìn vào cái thành phố lạ lẫm, thú vị với những con đường bận rộn lộng lẫy và những ánh đèn quảng cáo, anh chưa bao giờ thấy những thứ đó trước đây. Anh cảm thấy trái tim mình như đang chùng xuống vì nó là một gánh nặng quá lớn. Thật sự…anh có thật sự tìm được chỗ cho mình ở một thành phố như thế này không? Chàng trai lưỡng lự, sự quyết tâm của anh đang bị lung lay.



Nhưng, giấc mơ trong trái tim anh không thể bị vùi dập, nếu anh chỉ trở về nhà như thế này, anh sẽ không bao giờ tha thứ cho sự nhu nhược yếu đuối của bản thân mình, vì thế, dù không có sự giúp đỡ của ai, chàng trai đã tự mình tìm được một căn hộ nhỏ như một lon cá hộp.. và gọi đó là nhà.



SM Entertainment, công ty giải trí lớn nhất lúc này đang tổ chức cuộc thi “Singing contest” lần thứ hai, chàng trai đã tới, ở đại sảnh, anh nhìn thấy rất nhiều chàng trai khác cũng giống mình, hy vọng được chọn ra sau cuộc thi để được trở thành những ca sĩ nổi tiếng. Tất cả bọn họ đều ăn mặc rất đẹp, họ mặc những bộ đồ model nhất, với những chiếc tai nghe MP3 gắn trên tai họ. Chàng trai nhìn xuống chiếc áo thun và bộ quần jean đơn giản của mình, anh cảm thấy dường như mình đã thua mất một nửa trong cuộc chiến cam go này rồi.



Anh là thí sinh thứ 12, khi anh bước vào phòng thi, ở đó có 5 vị giám khảo với gương mặt lạnh lùng và vô cảm. Anh đã rất run, đến nỗi một vị giám khảo phải yêu cầu anh mở miệng ra và hát.



Và như thế, giọng hát của anh đã làm rung động tất cả mọi người trong phòng. Giọng hát đó, gần như là thuần khiết nhất, mỏng manh nhất mà họ chưa từng được nghe. Khi bạn nghe giọng hát của anh ấy, bạn không thể cưỡng lại được cảm giác buồn bã và những cảm xúc sâu lắng. Cho dù như vậy, bạn vẫn muốn tiếp tục lắng nghe giọng hát của anh ấy,mãi mãi và mãi mãi,chỉ cần được chìm đắm trong giọng hát của anh ấy. Nhưng thật sự thì giọng của anh ấy quá mỏng manh, quá yếu.



Lý do mà chàng trai đã giành chiến thắng trong cuộc thi là vì gương mặt không chút tì vết của anh, làn da hoàn hảo, lông mi dài, nét mặt thanh tú hơn bất cứ cô gái nào,đôi mắt ướt to đen,đôi môi bĩu ra hờn dỗi và làn da trắng còn hơn cả tuyết.Họ nói rằng gương mặt của anh được sinh ra để trờ thành nổi tiếng.



Anh ấy được SM mời ký một hợp đồng đồng 7 năm,2 năm huấn luyện, anh ấy ấy phải tự trả tiền cho tất cả giờ học nhạc,học nhảy cũng như các lớp học khác của mình.Sau 5 năm anh ấy sẽ thật sự trở thành người của ngành giải trí, nhìn thấy bản thân mình đã rất gần với giấc mơ, chàng trai ký vào bản hợp đồng, biết rằng trong vòng 2 năm sắp tới, cuộc đời của anh sẽ vô cùng khó khăn, khó hơn bất cứ những gì anh đã trải qua, nhưng đó là giấc mơ của anh, và anh sẽ không bao giờ từ bỏ nó.



Thế là anh bắt đầu hai năm"giết người"ấy,anh biết gia đình mình không khá giả, nên anh chẳng bao giờ hỏi xin cha mẹ bất cứ một đồng nào. Mỗi ngày anh quanh quẩn giữa 3 công việc khác nhau. Khi mọi người khác đều đang say ngủ, nhà in sẽ quẳng tới một chồng báo nặng gần bằng anh, anh leo lên một chiếc xe đạp cũ kỹ và bắt đầu giao những tờ báo ấy tới từng nhà. Vào buổi chiều anh phi từ công trường này sang công trường khác để làm nhưng công việc tạm bợ. Khuôn mặt thanh tú ấy bị vùi trong hang tấn xi măng và bụi bặm, anh ấy thậm chí còn phải giả giọng dễ thương để lấy lòng mấy ông chủ T__T Sau những buổi luyện thanh sau buổi chiều, để tiết kiệm vài dollars, anh ấy phải đi bộ suốt ba tiếng đồng hồ để tới nhà hàng nơi anh làm phục vụ, lặng lẽ làm việc, lặng lẽ chịu đựng những thứ mà một người ở tuổi 15 đáng ra không bao giờ biết đến.Anh ấy lặng lẽ làm những công việc ấy để sống qua hai năm khó khăn ấy. Tất cả chỉ để cho cái ngày mà anh được bao bọc bởi những ánh hào quang.



Chàng trai làm tất cả những gì có thể, nhưng anh vẫn không thể kiếm đủ 3 bữa một ngày. Mỗi lần anh ấy được lãnh lương, việc đầu tiên anh làm là trả tiền cho những buổi học của mình, ngay cả khi phần còn lại chẳng đủ cho anh mua chút thức ăn hay bất cứ bộ quần áo nào. Cuối cùng cho đến một ngày,chàng trai nhận ra mình chẳng còn một đồng nào để mua đồ ăn, anh đã nhịn đói 2 ngày liền, người anh yếu tới nỗi chẳng thể bước đi nổi,nhưng anh vẫn còn tiền học phải trả,vì thế anh vẫn cố lê thân đi làm.Tối đó,khi anh đang lau bàn ở nhà hàng,anh nhìn thấy một vị khách để thừa hơn nửa tô mì,nó vẫn còn nóng,anh không thể cưỡng lại cái đói được nữa, đôi tay của anh đang run rẩy… anh ấy nhặt chiếc muỗng lên và bắt đầu ăn số mì thừa. Anh tự hỏi sao nó lại có vị mặn như vậy…và anh nhận ra đó là nước mắt của chính mình…đã rơi vào trong tô mà ngay cả bản thân anh cũng không nhận ra.



Vào một ngày,chàng trai bị bệnh,anh bị sốt rất cao, anh ấy nằm trong căn hộ nhỏ bé của mình suốt 3 ngày,cảm ơn chúa anh đã trả tiền học rồi, nhưng anh bị hụt mất 3 ngày lương,thế là một lần nữa, chàng trai đành lê cái thân hình mảnh khảnh của mình,đi bộ suốt ba tiếng để đến với công việc ở nhà hàng.



Trên đường trở về, anh nhìn thấy một trạm hiến máu,dạ dày của anh đang rền rỉ, chàng trai một lần nữa làm một chuyện mà anh không hề muốn.Anh bước vào trong…sau một tiếng đồng hồ, anh ấy trờ ra với một vài hoá đơn trong tay,lê thân người kiệt quệ của mình tới cừahàng mua bịch bánh quy rẻ nhất ở nhất ở đó.



Cuối cùng anh ấy cũng qua được hai năm gian khổ,anh ấy được chọn vào một nhóm năm người,công ty đã tuyên bố đây có thể là một trong những nhóm vĩ đại nhất mọi thời đại.Mặc dù cả năm chàng trai đều rất khác nhau, nhưng công ty tin rằng, nếu họ kết hợp với nhau, họ sẽ là một nhóm hoàn hảo. Chàng trai nghĩ rằng anh thật may mắn khi được chọn vào một nhóm như thế. Cùng lúc đó, là người lớn tuổi nhất, anh tự nhiên có được bốn cậu “em trai” rất yêu quý mình.



Khi họ phát hành dĩa đơn đầu tiên của mình,mặc dù lúc đó chỉ có 2 bài hát, họ đã vượt lên dẫn đầu các bảng xếp hạng ở Hàn Quốc, và cũng đồng thời phá luôn cái tiền lệ là đĩa đơn không bao giờ được bán chạy ở Hàn Quốc, chàng trai cuối cùng cũng đã nếm được vị ngọt của sự thành công, và khi anh ấy nhìn thấy nhiều và nhiều thư của fan hơn nữa, anh ấy biết rằng hai năm qua thật sự rất xứng đáng.



Nhưng không có điều gì là hoàn hảo,những điều tốt đẹp vốn dĩ rất ngắn ngủi, nói đúng hơn là rất tàn nhẫn. Lần đầu tiên họ tổ chức họp fan, những người tới họp đều là fan của các thành viên khác, nhìn những hàng người xếp trước mặt họ, thậm chí còn không có ma nào trước mặt anh, anh đã muốn thét lên và khóc. Các nhân viên hậu trường không muốn làm cho mọi việc trở nên quá kỳ quặc,vì thế họ đẩy một vài fan tới trước mặt anh.Chàng trai cố nén nỗi buồn,cố gắng bắt chuyện với một fan nữ.Nhưng fan đó chỉ lạnh lùng phán“Tôi chỉ bị ép đứng đây thôi, tôi còn không ưa anh nữa là”Trái tim anh như vỡ nát một lần nữa. Nhưng anh đã không khóc, anh cắn chặt môi mình đến chảy máu, nhưng anh không muốn khóc trước mặt ai cả.Đặc biệt là với bản thân mình. Chàng trai không hiểu tại sao các fan không ưa mình, nhưng điều mà anh không hề biết là các fan của anh đang đợi ở ngoài toà nhà vì phòng họp đã quá đầy…Trái tim của họ cũng tan nát chung với nỗi niềm của anh.



Một lần anh phát hiện ra trên mạng là không phải những khác không ưa anh hay anh đã làm gì sai mà là vì anh quá đẹp… ngay cả con gái cũng phải ganh tị… đọc những câu nói sai chính tả ngu ngốc đó, chàng trai cười thầm.Anh không bao giờ bỏ cuộc, mỗi ngày anh đều mang bộ mặt tươi cuời chân thật của mình trước công chúng, mong mỏi và cầu nguyện rằng những người khác sẽ nhìn ra con người thật của anh ấy, nghe giọng hát của anh ấy.Nhưng anh càng cố gắng,anh càng cảm thấy thêm nhiều áp lực. Mỗi khi anh phạm phải một sai lầm nào đó khi diễn, nó càng làm cho anh cảm thấy sợ, sợ rằng những người khác sẽ ghét anh hơn vì nó.Vì thế từng chút từng chút một,chàng trai dần dần trở nên ít cười hơn trước camera,thận trọng hơn trong từng hành động lời nói của mình.



Nhưng chính điều đó,các fans lại chat với nhau rằng anh chỉ đang giả vờ tỏ ra cool thôi,vì thế công ty đã suy xét đến việc thay anh ra khỏi nhóm.Anh đã thật sự rất sợ,anh không muốn rời khỏi nơi này,nơi mà đối với anh giống như căn nhà thứ hai vậy,nhưng anh biết,anh chỉ là 1 “công cụ” kiếm ra tiền của công ty,nếu những người phán xét chán cái “công cụ” này, vậy thì công ty đương nhiên phải thay nó ra để thế cái mới vào.



Anh ấy đã không bị thay thế,anh được biết rằng các fans của anh đã lang thang trên các con đường,cầu xin công ty giữ anh lại trong nhóm. Và maknae của nhóm(maknae mình ko hỉu là cái gì,chắc là em út hử?) Changmin , mặc dù bị công ty cấm làm thế, đã cầu xin trước camera, bảo rằng nếu công ty đuổi anh đi,thì Changmin sẽ xé hợp đồng trở về làm một học sinh trung học bình thường.



Chàng trai đã khóc,anh biết rằng tất cả mọi người trong nhóm đều có tình yêu cho âm nhạc,Changmin-người trẻ tuổi nhất nhóm,cũng giống như anh,phải trải qua rất nhiều khó khăn để có được những thành quả ngày hôm nay. Chàng trai mừng vì anh có nhiều hơn cả anh mong đợi, anh bắt đầu cố gắng thật nhiều, thật nhiều hơn nữa, để trả ơn cho các fans của mình,và anh cũng muốn cho các fans đã yêu quý anh ấy thấy những mặt tốt nhất.Suốt các concerts,chàng trai luôn nhìn xuống khán giả, đạo diễn đã nói rằng lúc anh hát trông rất mắc cười, chàng trai đã trả lời rằng đúng là tốt hơn nếu ca sĩ chỉ nhìn về 1 điểm khi hát,nhưng anh không thể làm thế, vì anh ấy muốn nhìn thấy mặt của từng fan ở đó,cho dù hình chụp anh ấy lúc ấy có xấu,anh ấy cũng chẳng quan tâm.



Trong một lần tập nhảy,chàng trai bị ngã.Anh ấy nghĩ rằng bị ngã khi luyện tập là chuyện bình thường thôi, nhưng lần này anh không thể đứng dậy được,đầu gối của anh đau như điên,anh lúng túng và bắt đầu khập khiễng tới chỗ góc phòng.Trưởng nhóm,Yunho,không nói một lời nào, vác anh lên vai và đưa anh tới bệnh viện gần nhất. Ngay khi cửa phòng cấp cứu vừa đóng,chàng trai nhìn thấy 4 bóng người quen thuộc đang ở mặt kia của cánh cửa, lo lắng cho anh, cầu nguyện cho anh.



Bác sĩ nói rằng đầu gối chân phải của anh bị tổn tương khá nặng, anh cần phải mổ càng sớm càng tốt và đây là cuộc phẫu thuật quan trọng nên anh cần phải nghỉ ngơi trong một thồi gian dài, nhưng chàng trai từ chối.Ngày thứ hai sau khi phẫu thuật,anh đã tới sân vận động Seoul Olympic với các thành viên còn lại,theo đúng như lịch trình của anh, gặp các fans của mình.Trước buổi meeting, Yunho đã ở suốt bên cạnh anh,không rời khỏi anh dù chỉ một giây.Suốt buổi họp fan,họ hỏi Changmin muốn có điều gì cho năm mới,câu trả lời của Changmin là “Em ước cho hyung mau khoẻ”



Chàng trai rất ghét phải khóc,anh cúi xuống, cố gắng hết sức để ngăn nước mắt mình chảy xuống,cuối cùng anh nhìn xuống các fans,anh thấy họ khóc vì anh,trái tim anh tan nát,anh cầm lấy micro và nói:“Tôi không đau chút nào đâu, thật đấy, xin mọi người đừng khóc vì tôi,hãy gặp mặt nhau bằng nụ cười nhé,được không?”đây là lần đầu tiên chàng trai nói dối mọi người,đó là thời điểm trong vòng 24 giờ saucuộc phẫu thuật,làm sao mà không đau đuợc?Nhưng anh ấy vẫn chịu đựng, vì tình yêu mà anh ấy dành cho các fans.



Cuối cùng anh ấy cũng bình phục, anh ăn mừng với các bạn của mình, khi trên đường lái xe về nhà, anh đã bị cảnh sát bắt vì tội say rượu lái xe. Yunho đã tới đồn cảnh sát đón anh mà không thèm nói một lời, nhưng chàng trai biết anh đã làm Yunho và các thành viên khác thất vọng.



Chàng trai đã bị công ty đóng băng trong vòng 2 tuần,anh biết rằng đây là hình phạt nhẹ nhất dành cho hành động ngu ngốc của mình,và anh cũng biết các thành viên khác đã năn nỉ công ty rất, rất nhiều lần, để cho anh không bị tống cổ khỏi nhóm. Vì thế, anh dự định sẽ xin lỗi tất cả mọi người trong buỗi họp mặt fans lần tới.Đó là lần đầu tiên chàng trai khóc trước mặt các fans…khi các fans bảo rằng họ tha thứ cho anh và họ vẫn luôn yêu anh.



Chàng trai càng lúc càng trở nên nổi tiếng,mọi người bắt đầu nhìnnhận anh ấy hơn cả chỉ có mỗi khuôn mặt thanh tú,anh ấy là một nghệ sĩ đầy đam mê với giọng hát tuyệt diệu và anh ấy là một linh hồn dũng cảm không sợ phải đối mặt với sai lần của mình. 3 chữ đơn giản “We forgive you” (Chúng tôi tha thứ cho anh) từ các fans đã cho anh tất cả sự quyết tâm mà anh cần phải mang theo.



Chàng trai ấy,Kim Jaejoong,một thành viên của nhóm nhạc nổi tiếng nhất Hàn Quốc.Công ty đã đặt cho anh nghệ danh YoungWoong Hero Jaejoong.Vì thế mỗi khi chàng trai muốn khóc,anh đều nhắc nhở mình không được…vì anh ấy là Hero Jaejoong và một anh hùng (Hero) thì không bao giờ khóc, 1 anh hùng sẽ chiến đấu đến cùng và giành chiến thắng trong cuộc chiến.


1 fan DBSK đã nói rằng lần đầu tiên cô nhìn thấy Jaejoong, cô đã nghĩ rằng cái tên đó đáng lý ra không nên là Hero vì nó thật chẳng hợp với hình tượng mảnh mai của anh, nhưng giờ thì cô ấy đã biết tại sao đó lại là Hero, vì bên dưới vẻ đẹp của anh ấy, là linh hồn của một vị anh hùng thật sự.



Lần đầu tiên đọc bài này tớ đã khóc. Lần thứ hai tớ càng khóc nhiều hơn nữa.
Tuy rằng tớ biết đó chỉ đơn giản là một bài do một ai đó viết ra. Mức độ chính xác của nó ta không thể biết được. Nhưng nếu bạn là tớ thì tớ chắc bạn cũng nghĩ như tớ thôi.
Tớ không cần biết đó là đúng hay sai. Tớ cũng không cần biết có ai quan tâm hay không.
Chỉ cần nó thuộc về Jaejoong. MỌI THỨ ĐỀU TỐT ĐẸP.



Tuesday April 21, 2009 - 03:05pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Entry for April 15, 2009
Tình hình là sáng nay cả nhà ta nghỉ mà tớ vẫn lon ton đi học. Đó là cái hệ quả của việc lốc cốc gõ blog bi h đây ạ.
Dạo này tớ có tìh yêu thương vô bờ bến đối với các oppa Dong Bang. Thật ra là được một tháng dư mấy ngày rồi ạ. Tuy là điều này đã nói không biết bao nhiêu lần rồi nhưng mà tớ vẫn phải nhục mặt mà nói lại: "tớ chưa bao h iu ai hoặc cái gì nhiều như thế vậy!".
'Mỗi ngày là một ngày Dong Bang"_Câu này không phải của tớ, nhưng mà tớ cảm thấy nó dùng cho tớ là chính xác nhất!
Chỉ cần được nghe 5 oppa hát là mọi mệt mỏi tan biến hết.
Thật ra là sáng nào đi học tớ cũng phải nghe bài Tri_angle. Trong khi bạn Bảo Vy iu vấu nói rằng nó ồn ào quá còn tớ thì không thể thiếu nó mỗi ngày. Không hỉu nó có sức hút gì mà không nghe nó tớ lại cảm thấy mất mát cái gì đó.
Nhưng mà nghe đâu gần đây tớ phải nghe "O" mỗi sáng. Không phải là không nghe Tri_angle nữa mà tớ chuyển nó qua buổi trưa. hhaha.
Thật ra thì bài nào cũng xưa như trái đất rồi nhưng mừ nó có sức hút mãnh liệt. Bất hủ với tớ trong mọi thời đại.

Wednesday April 15, 2009 - 08:14am (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Entry for April 11, 2009

không hỉu sao dạo này tớ mệt mõi kỳ lạ. Về đến nhà là chỉ muốn ngủ và ngủ. không làm gì hết. Đầu óc thì cứ quay như chong chóng. Tớ đi bộ cũng đâu có nhìu lằm đâu mà chân thì cứ mỏi liền tù tì.

Không biết tớ có bịnh gì trong ngừi không ấy nhỉ???

Tớ còn chưa qua được Nhật với Hàn du học mà, tớ không cam tâm chết sóm vậy đâu.

Một sợi tóc của Dong Bang tớ còn chưa chạm vào được, thì làm sao mà...

Nhưng mà mệt mỏi kỉu này thế nào tớ cũng sẽ chết sớm thôi. Có ai giúp tớ vượt qua cơn hoạn nạn này không???

Bi h không làm được gì hết, mệt mỏi, mệt mỏi, cứ như là bị bỏ bùa á. KHông biết là có phải vậy không???

Hay là có thèng nào thầm thương trộm nhớ nên nó bỏ bùa tớ???? tớ nghi quá.

Nếu vậy thì chỉ có chết chứ sống sao nổi.

Mà muốn sống chắc phai qua campuchia tìm thầy mà gỡ. mà tớ thì không có tiền.

Ôi, đời tớ dạo này khổ sở triền miên. không biết đâu là bến bờ.

Nếu được một điều uớc, tớ sẽ không ước mình có nhiều tiền(vì thật sự tớ rầt mê tiền.... nhưng dạo này tớ nhận ra... tớ mê zai hơn....) mà tớ ước được đi chơi với Dong Bang một ngày. Một ngày thôi cũng đủ ròi, vì những ngày sau đó tự động các anh ấy sẽ tìm đến tớ đi tiếp mà thôi.

Thế đấy. cái ước mơ của tớ sao mà nó nhỏ nhoi, bé nhỏ. Nhỏ đến nỗi tớ hông biết làm thế nào để thục hiện nó...

Ôi cuộc đòi tớ sao mà long đong thế này????

Ông trời rõ thiên vị.....

Saturday April 11, 2009 - 07:11pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments

Add .::JAEJULIA::. to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 85 First | < Prev | Next > | Last