Cuộc sống dừng lại khi bạn ngừng hy vọng. Hy vọng tắt khi bạn ngừng tin tưởng. Tình yêu mất đi khi bạn ngừng quan tâm. Tình bạn ko còn khi bạn ngừng chia sẻ...--> Click here Reply
Đôi lúc chỉ là 1 cử chỉ ân cần cũng đủ làm người khác cảm thấy như được chia sẽ...
Mùa đông như vây kín kỷ niệm của đôi mình
Lúc đã xa vắng nhau
Dường như em quên lối quay về
Dẫu nghe lòng còn đó bao thiết tha
Nghe thời gian trôi đi lặng thầm trên môi
Với những nỗi xót xa giăng ngang đời
Người đành cho ta mật ngọt phôi pha
Dĩ vãng sẽ mãi không phai nhòa
Khi đôi tim yêu luôn khát khao sẽ hoà nhịp hoan ca
Lời tình si ta viết trao người
Đã bao lần với nỗi đau dấu yêu
Dòng đời chia muôn lối ta còn
Mãi đi tìm liều thuốc cho trái tim
Nghe thời gian trôi đi lặng thầm trên môi
Với những nỗi xót xa giăng ngang đời
Ngàn ngày trôi qua ngậm ngùi chia xa
Nuối tiếc mãi giấc mơ ban đầu
Riêng con tim yêu hãy cố quên
Có khi trọn đời chỉ còn lại niềm mơ ước
Giọt sầu nào vỡ nát trong tim
Mong người vỗ giấc bao đêm
Ngậm ngùi cõi mơ nghe như chơi vơi
Khi bao yêu đương úa màu
Em đi mang theo vầng trăng thuở nào
Để bầu trời hoài nhớ thương
Chỉ còn hoang vắng
Cuộc tình là trái đắng không tên
Con thuyền lướt sóng lênh đênh
Tìm hoài bến mơ trong đêm khơi xa
Mang theo bao nhiêu khát vọng
Em đi mang theo vầng trăng thuở nào
Để bầu trời hoài thương nhớ
Em mang con tim anh về đâu
Biết em còn mơ thật xa vời
Dù chưa vội quên tình anh vì em còn đam mê nhiều
Một mình em bước đi trong đêm
Vội vàng chi những bước chân lẻ loi
Ngày xửa ngày xưa, trước khi loài người xuất hiện, Đức Hạnh và những thói xấu sống lơ lửng xung quanh nhau và cuộc sống đối với chúng vô cùng chán nản khi chẳng tìm thấy việc gì đó để làm.
Một ngày nọ, Đức Hạnh và những thói xấu tập trung lại và bàn về một trò chơi nào đó. Thông Minh đề xuất: "Chúng ta cùng chơi trò trốn tìm nào!". Tất cả đều đồng ý và vui vẻ bắt đầu trò chơi. Lý Trí la lớn: "Này các bạn, tôi xung phong làm người tìm, các bạn trốn đi nhé!".
Lý Trí đứng tựa vào một gốc cổ thụ và bắt đầu đếm: "Một, hai, ba…"
Ðức Hạnh và Thói Xấu cuống cuồng đi tìm chỗ để nấp.
Dịu Dàng nấp sau mặt trăng.
Phản Bội nấp sau những vườn bắp cải.
Yêu Mến cuộn tròn giữa những đám mây.
Nồng Nàn trốn ngay giữa trung tâm của trái đất.
Nói Dối giấu mình phía sau của tảng đá nằm bên dưới của một hồ lớn.
Tham Lam trốn trong một bao tải…
Và Lý Trí đã đếm đến bảy mươi… tám mươi… chín mươi.
Lúc này, tất cả đều tìm được một chỗ ẩn nấp cho mình, ngoại trừ Tình Yêu. Tình Yêu không thể tìm cho mình một chỗ để trốn. Và đó cũng lý giải vì sao thật khó khăn để che giấu Tình Yêu trong trái tim mình.
Khi Lý Trí đếm tới một trăm, Tình Yêu nhảy đại vào một bụi hoa hồng gần đó và bị những gai nhọn đâm. Tình Yêu cố nén đau mà không lên tiếng nhưng lại được tận hưởng hương thơm quyến rũ của từng đóa hồng…
Lý Trí bắt đầu tìm kiếm. Lười Biếng được tìm thấy đầu tiên bởi vì Lười Biếng không có đủ năng lượng để tìm cho mình một chỗ nấp tốt.
Sau đó lần lượt Dịu Dàng, Nói Dối, Nồng Nàn, Yêu Mến… cũng được tìm thấy, chỉ trừ Tình Yêu.
Ghen ghét với Tình Yêu, Ghen Tỵ đã thì thầm vào tai của Lý Trí: "Tôi biết bụi hoa hồng đang ẩn giấu bạn Tình Yêu đấy".
Lý Trí bước đến gần và tìm kiếm. Lý Trí đã xới tung cả bụi hoa mà chẳng thấy bạn mình đâu bèn sử dụng một cành cây để tìm kiếm và dừng lại khi trái tim của Lý Trí bị những gai hoa hồng làm cho rỉ máu.
Tình Yêu xuất hiện với hai tay ôm mặt và hai dòng máu chảy ra từ đôi mắt. Trong lúc tìm kiếm, những bụi hoa hồng đã làm hỏng đôi mắt của Tình Yêu. Lý Trí khóc thét lên: "Tôi phải làm gì đây? Tôi phải làm gì đây? Tôi đã làm cho bạn mù. Làm cách nào khiến cho bạn thấy đường trở lại bây giờ?"
Tình Yêu nói: "Bạn chẳng có cách nào làm cho tôi thấy đường lại. Bây giờ nếu bạn muốn giúp tôi, hãy làm người dẫn đường cho tôi". Và đó là lý do vì sao Tình Yêu là mù quáng và luôn cần có Lý Trí.
Hình đẹp không các bạn? Đố các bạn biết nơi này không?![]()
Bữa nay, Nic rất vui
... Nên quyết định viết mấy chữ gọi là để kỉ niệm ... Hehehe
0 biết ngày nào mà chỉ có 3 người bạn đi lang thang, ăn "cám", ngồi 8... cùng cười đùa trong ngôi trường cũng gần như quen thuộc rồi! Giờ tuy mỗi người có 1 số công việc riêng của mổi người nhưng hôm nay tình cờ cả 3 rất ngẫu hứng .... làm người mẫu cho trường,. Từ tầng 5, tầng 6... rồi đến cả sân thượng (bữa nay hên ghê- bình thường sân thượng đóng cửa).. cũng bị tụi này phá tung lên... rất nhiều cặp mắt ngưỡng mộ đang nhìn tụi này (vì sắp thi giữa kì rồi mà còn hăng hái chơi đùa vui vẻ)...Hehehe
Nic mới lần đầu tiên viết cho Nic 1 cái blog riêng nên cũng 0 biết viết gì nữa.... hôm nay, cũng có người bạn của Nic hỏi sao chỉ đăng những bài nhạc 0 ... và nghe nói 360.yahoo sắp đóng cửa rồi... thế là viết cho vui chút thôi! hixhix... giờ mới cảm nhận được viết 1 bài blog khó đến chừng nào.........