Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Chúc các bạn khối A thi tốt nhé. Cá chép đã tới lúc hóa rồng [9/7/1991-9/7/2009] Dũng cảm ko phải là ko bik sợ, dũng cảm là sợ mà vẫn làm..FTU K48.. Fighting!!!--> Click here

1 - 5 of 140 First | < Prev | Next > | Last

๑۩۞۩๑ THANH THANH'S BLOG ๑۩۞۩๑ Full Post View | List View

Tình yêu không là một đồ vật để bạn có thể nhìn hoặc cầm nắm mà phải được cảm nhận bằng trái tim.

Entry for May 26, 2009
[deleted... Có lẽ mình ko nên viết những dòng chữ này vì có ng` ko xứng đáng với những dòng mình viết... delete entry va` delete luôn tất cả những gì liên quan đến ng` đó khỏi tâm trí mình. Sống bạc bẽo liệu có vui thú hơn??? Có thể họ nhiều tiền nhưng họ sẽ mất đi nhiều thứ. Cám ơn!]
Wednesday May 27, 2009 - 02:47am (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Summer (Entry for May 16, 2008)
users online


Cái flash này nó xem bao nhiêu lần nhưng mỗi lần xem lại trong nó vẫn đều như thấm thía một điều gì đó.
"Cuộc sống mà chỉ toàn nỗi buồn chồng chất
thì sẽ đáng chán nản biết bao...
Nhưng nếu một ngày kia bao quanh bạn toàn là niềm vui
thì chưa hẳn bạn đã thấy hạnh phúc
bởi người ta chỉ cảm thấy hạnh phúc khi biết thế nào là nỗi buồn...
Rồi chỉ khi nỗi buồn ập tới, người ta mới khao khát kiếm tìm hạnh phúc..."

Thấm thía hơn hết khi chính nó đã trực tiếp trải qua điều đó, cũng chỉ mới đây thôi, ít tuần thôi. Nỗi buồn ah`? không phải chỉ là buồn, mà phải gọi là nỗi đau và gần như tuyệt vọng. Mọi thứ như đổ ập xuống đầu nó, biết bao sự việc cứ dồn dập. Nó cũng không thể tin được, lần đầu tiên nó nhận ra một điều: đôi khi nỗi buồn, nỗi đau khiến cho chúng ta bật ra thành tiếng khóc, có thể là chốc lát, cũng có thể suốt mấy ngày thì đã là đáng sợ. Nhưng khi con người ta buồn tới mức, chẳng thể khóc nổi mới thật là nỗi đau thấu vào tim gan, trạng thái như kiểu trơ lì. Cùng một lúc, cùng một tuần, biết bao nhiêu sự việc, nó thất vọng hoàn toàn về một ai đấy và cũng là lúc nó làm nhiều người thất vọng. Nó chẳng dám tin vào mắt mình những điều tồi tệ cứ xảy ra liên tiếp đến thế. Và lúc ấy, có ai ở bên cạnh đâu, chẳng ai hiểu hết được những điều nó nghĩ lúc ấy cả, nó vẫn đến lớp, cười, nói như thể chẳng có chuyện gì, chẳng ai biết, từng giờ, từng phút, trong lòng nó vẫn đang rối bời, lo lắng kinh khủng, mệt mỏi và dường như muốn gục ngã.
Ngày đen tối nhất....
"10/4/2008
Hôm nay thật tồi tệ với mình, mún khóc mà không thể, cười cũng chả nổi luôn. Không thể tưởng tượng được, không thể tin được cái điều mà mình yêu thik lại làm mình thất bại thảm hại đến thế......
Chỉ bik đứng sững lại... rồi lại nhìn lên bầu trời... ước gì đây chỉ là một giấc mơ thì hạnh phúc quá....
Nhạt nhòa, hư vô...
buồn lắm chứ, trái tim quặn thắt... mất mát 1 cái gì đó, lớn lao hơn nhiều nhiều...
Đến chiều đi học trong lòng vẫn nặng trĩu nhưng mà đến nơi bik thêm 1 số thứ, trong lòng mình cũng nhẹ nhàng hơn. Tuy rằng lần này sẽ làm nhìu điều thất vọng dưng mà không chỉ có mình, cũng chả phải tồi tệ, quá đỗi kém cỏi đến giật mình như hồi sáng mình nghĩ, đầu óc cũng thanh thản hơn. trạng thái cũng chuyển đổi, đã có thể mỉm cười đc rùi. Dù là hơi chán....

Thôi, cuộc đời là thế.... Cũng thêm 1 dịp cho mình thức tỉnh... Cái gì vốn dĩ không thuộc về mình sẽ mãi mãi không bao giờ thuộc về mình, buồn thế, dạo này liên tiếp việc bùn. Và quả thực giờ đây trong mắt mình bao trùm chỉ còn là bóng tối.
Đúng là 1 ngày tồi tệ."

http://img166.imageshack.us/img166/5010/4288jt5.jpg
Lần đầu tiên thức gần như trắng đêm
"13/4/2008
Ngày mai đến trường Ams nhận giải, chả thấy vui vẻ gì, lòng vẫn nặng trĩu, vẫn bao nhiêu là nỗi lo. Dạo này mất mát nhiều thứ... gần như là mất hết, đến nỗi mà như kiểu chai sạn, mỗi ngày lại có 1 cái gì đó shock, nhưng mà quen rồi, chỉ bik mỉm cười "không khóc đc nên ta phải cười vậy thôi"_ Bây h` mới bik thế nào là hok đau vì quá đau. Nhiều khi muốn buông xuôi, nhưng rồi nghĩ đến giây phút ấy, lại cố níu kéo, sự níu kéo cứ mong manh dần và gần như vô vọng. Muốn ác phải là kẻ mạnh, còn mình thì... chẳng đủ mạnh để làm điều gì xấu xa.....
Hôm nay là chủ nhật, dậy từ khi trời còn tối đen, chẳng ngủ được, ho dữ dội, cứ lúc nào tâm trạng bất ổn là lại ốm... bao nhiêu thứ quẩn quanh trong đầu óc mình, mệt quá đi mất... Lần đầu tiên có cảm giác như thế, ăn cơm như rơm vậy... Đến bao giờ mọi sóng gió mới bình yên trở lại? Mình vẫn chờ... Đến lúc mình có đủ bình tâm, đủ lấy lại mạnh mẽ để đối diện lại với tất cả. Và đủ tinh thần để 4give cho 1 ai đó... _ Viết cho 1 đêm trắng, viết cho 1 ngày mưa..."

Nó mệt mỏi đến phát ốm... 1 hôm nghỉ ốm... cơ hội để nó nằm cả ngày và suy nghĩ, và khóc cho hết...
"Bâng khuâng đứng giữa đôi dòng nước...
Chọn một dòng hay để nước trôi "
Và thật may là một ngày nghỉ đã quá đủ cho nó bình tâm trở lại, tiếp tục sống và chỉ còn biết sống như kiểu vô tâm, như kiểu quên hết mọi thứ, cố hết sức cho những điều còn có thể...



http://img59.imageshack.us/img59/5546/95c8kz5.jpg
Để rồi giờ đây, sóng yên biển lặng, mọi thứ cũng không quá kinh khủng như nó nghĩ. Như kiểu sau cơn mưa trời lại sáng, nó cảm thấy hạnh phúc vì nó đã đủ mạnh mẽ để vượt qua nỗi buồn, vượt qua chính bản thân mình. Để rồi cảm thấy rằng những điều nó nhận được giờ đây đều thật đáng trân trọng, đáng nâng niu. "đôi khi người ta sắp mất đi một cái gì thì người ta mới cảm thấy quý giá". Có lẽ không có những sự việc xảy ra như thế, nó cũng chẳng thể nhìn lại chính mình, và nhận ra những điều ấy đối với nó yêu quý biết chừng nào, đáng trân trọng biết chừng nào, niềm hạnh phúc dù thật nhỏ bé mà đáng quý biết chừng nào.
"Nỗi buồn là thế, không ai yêu quý nó,
nhưng chính nó mới là sức mạnh để bạn, để tôi vươn lên...

ngẩng cao đầu..."
http://img135.imageshack.us/img135/9505/phuthuytheme2842hc2.jpg

Dẫu biết rằng những sự việc xảy ra ấy, dù có cố nhưng cũng như một tấm gương vô tình tuột khỏi tầm tay, vết nứt mãi chẳng thể nào hàn gắn lại được, mọi thứ cũng mãi chẳng thể trở lại như ban đầu được nữa... Nhưng những cố gắng cuối cùng đã được đền đáp chút ít, cũng đủ để nó thấy nguôi ngoai. Phải chấp nhận thôi, cuộc sống vốn dĩ chẳng phải là một vườn hồng tươi đẹp mà luôn chứa đầy những gai nhọn nữa, xây xước cũng là điều chẳng thể tránh khỏi. Nhưng cũng nhờ điều đó mà nó cảm thấy mạnh mẽ hơn, và thấy rằng cuộc đời thực hơn... Chẳng có ai là người hoàn hảo cả, cũng chẳng có ai tính toán sắp đặt được điều gì sẽ xảy ra với mình, chỉ còn có cách là sống sao cho nhìn lại quãng đường mình đã đi qua không phải hối hận mà thôi.


http://img166.imageshack.us/img166/3620/8b11ic2.jpg


Năm học vừa rồi cũng có nhiều hoạt động phết. Tổng kết năm học một tí: Bắt đầu năm học là giải nhất cuộc thi viết văn trên mạng với món hời lớn là chiếc máy ảnh, với cuốn truyện "Blog- màu khoảnh khắc", bài viết của nó in trang đầu hẳn hoi xong đến đầu kì 2 đi thi Olympic văn đc giải khuyến khích, năm nay giải không được bằng năm ngoái, nhưng chẳng hiểu sao nó vẫn cảm thấy vui hơn năm ngoái bởi năm ngoái phân hệ chuyên và không chuyên mà chỉ mang tính thành phố, năm nay thi mang tính quốc gia, có nhiều đứa tỉnh ngoài đến thi, với lại riêng môn văn nó phải đọ sức cả bọn chuyên văn sư phạm và chuyên văn Ams mà giải năm nay lại ít ỏi hơn. Nó đi thi được báo trước có đúng 3 ngày, chỉ có 3 ngày để ôn lại toàn bộ chương trình cả năm học, lại làm bài trong tình trạng ốm rụng rời chân tay, ho cả buổi thi như cuốc kêu . Đi thi về đã chắc chắn 99,5% là chả có cái gì rồi, cuối cùng vẫn đc mới sợ. Chứng tỏ khả năng chém gió cũng cải thiện và nâng cao phết . Xong đến cuối năm nay, lần đầu tiên trong năm học cấp 3 mà trung bình môn trên 9 phẩy, đc "jọi xúc xích", có lẽ nhờ có các môn phụ học kì này tự dưng các cô lại dễ dãi, từ vi :)) Cám ơn nhất phải kể đến là cô "lãnh tụ" =))=)) Và điều thành công nhất là năm vừa rùi cai net thành công phết, rã từ thành công tất cả những cái gì được coi là ảo ảnh để mà sống có trách nhiệm hơn ở thực tại. Một năm mà.... không còn của những cảm xúc xâm chiếm... Chẳng biết có phải là vì đã lớn, thay đổi về suy nghĩ mà nó mất dần thói quen ghi chép những cảm xúc vụn vặt như trước. Có vô tâm quá không khi nó trút bỏ hết những cảm xúc ấy, bởi vì bước vào năm học mới, đọc lại từng cảm xúc ngày tháng nó ghi chép của năm 16, nó bỗng thấy mình bé nhỏ quá, những cảm xúc vụn vặt làm cho nó mềm yếu đi thì phải, nuối tiếc quá khứ và thiếu sự cố gắng ở tương lai. Nó cảm nhận là như thế. Và thế là cả năm vừa qua nó cứ thế tự gặm nhấm, nuốt những cảm xúc vào lòng, không thể viết ra những dòng ủy mị, thiếu tinh thần, và cũng chẳng cho mọi người biết những điều đó đằng sau con người nó được...Và quả thực nó chợt nhận ra... Điều nó thành công trong một năm qua đó là Sự mạnh mẽ...
... 17 tuổi mạnh mẽ...
Nó không quá hoảng sợ trước khó khăn, trốn tránh trước nỗi đau, nỗi buồn...
Nó học được cách gạt nước mắt, nuốt nước mắt vào lòng, nén cảm xúc vào lòng...
.... Ít than thở hơn, ít khóc hơn.... mỉm cười nhiều hơn...
... Để rồi thi thoảng những khi ngồi một mình, những khi cả nhà tắt đèn đi ngủ, chỉ còn một con bé ngốc nghếch khóc và rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết... Ngày hôm sau lại tươi đẹp, lại mỉm cười và sống...
Có lẽ vì thế mà...
Một năm của chút gì đó gọi là tự tin hơn, mạnh mẽ hơn, và nhiều điều thành công hơn thì phải.



http://sieuthisach.infotv.vn/image.aspx/1/130/2C6B30A82CC2F0FCA9C054342F745A34
Nhưng dù sao nói gì thì nói thì đến giờ cuối cùng cũng hết năm học rồi, điều đó cũng có nghĩa là nó đang chuẩn bị bước nốt chặng cuối cùng của quãng đời học sinh. Hơi buồn một tí, chẳng biết sau đó số phận nó sẽ ra sao nhỉ? nó sẽ là ai giữa cuộc đời này? Chấm dứt một chặng và cũng là một bước ngoặt lớn của cuộc đời, trước mắt nó là một loạt các kì thi, mệt phết. Nó cũng vẫn cố gắng từng ngày, nuôi hy vọng từng ngày... Bây giờ cũng chẳng dám hứa trước điều gì, cũng chẳng dám nhìn xa điều gì hơn thế, chỉ còn cách là tiếp tục cách nghĩ như cả năm vừa qua, cứ cố từng ngày vậy, sống hơi phiêu một tí, miễn là hết sức thôi. Năm sau cũng ra trường rồi, chắc đến lúc đấy thể nào mà chả có chút gì đấy lưu luyến, nhưng chắc cũng chẳng có thời gian nhàn rỗi thế này để mà type entry, cùng lắm lại như năm lớp 9 thi hết cấp, tâm trạng cứ dồn nén, chẳng có thời gian viết lách cho bản thân mình, để rồi đến lúc thi xong lại ngồi viết thơ lung tung, như kon dở =)) Cũng có nhiều cái đáng để nhớ về ngôi trường này, dù tốt hay xấu thì vẫn phải kể đến vì dẫu sao nơi đây cũng là nơi mình gắn bó 1/4 chặng đường học sinh, dù là những kỉ niệm ấy vẫn còn có gì đó như mờ nhạt... như mơ hồ...
Cuối cùng là một góc nhỏ dành riêng cho một số người đã bước vào cuộc đời nó:
To Ngô: Mày ah`, Mày biết sớm muộn gì tao cũng biết hết mọi thứ mà? Có lẽ tao ngu ngốc quá chăng khi mọi thứ cứ lồ lộ ra trước mắt tao mà tao không cho phép mình tin.

chắc mày không biết rằng tao không chỉ nghe rất nhiều người bên cạnh mày kể mà chính mắt tao, đã 3,4 lần tận mắt chứng kiến, nhưng mà mày bik những lúc đấy tao làm gì không? Tao ngoảnh mặt đi và tự đánh lừa mình rằng đó chẳng phải là mày đâu, tao sợ rằng cứ nhìn thẳng vào và nhận ra... và làm mày khó xử ... ngay chính lúc ấy đấy...

Mày có biết rằng tao chẳng bao giờ hỏi thẳng mày kể cả khi gặp lẫn khi chat

...bởi tao luôn lo sợ nếu điều đó không đúng thì sẽ làm người bạn của tao phải buồn, phải đau?

Và lần cuối cùng, đành liều mình để 1 dòng lên blast, mày có biết rằng tao viết dòng ấy rất nhiều lần trước đó rồi lại xóa đi... rồi lại gõ... lại xóa... tao sợ rằng mình nhầm lẫn gì chăng, sợ rằng sẽ làm con bạn tao yêu quý phải nghĩ ngợi,... Rồi tao lại nghĩ đến những lần trước, mày offline cho tao, mày bảo mày đã khóc, khóc vì tao không tin mày, vì tao nghi ngờ mày, mày còn bảo không hiểu tại sao mọi người cứ đặt điều làm tao và mày cãi nhau, làm khoảng cách của tao và mày cách xa... Mày có biết rằng những lúc ấy tao áy náy thế nào không, tao tự trách mình đã khiến cho một ai đó phải buồn, và càng dằn vặt hơn khi ng` đó lại là mày.
Ngay cả khi đã chắc chắn về suy nghĩ, viết dòng blast ấy, nhưng trong tao luôn sẵn sàng rằng kể cả câu trả lời của mày lúc ấy là không phải, là chối bỏ... thì tao vẫn sẵn sàng tiếp tục tin...
Tao ngốc nghếch quá phải không?
Và đến khi mày reply blast, quả thực lúc ấy tao chẳng còn gì để nói thêm nữa, tao phải nói gì đây. Mày bảo từ ngày mày type entry đấy
mày luôn chờ một người trả lời, và người đó có lẽ sẽ mãi chẳng trả lời. Có lẽ là lần này mày đúng, mày thử đặt mày vào vị trí của tao, sẽ phải nói gì đây? 3 lần như thế này rồi mày biết không? Chẳng biết là tao đã thừa mạnh mẽ để đón nhận mọi thứ hay là đã trơ lì hoàn toàn với tất thảy, lần này tao không khóc mày ạh, không rơi một giọt nước mắt. Nếu như mày giải thích bằng một điều duy nhất là mày sợ rằng tao nghĩ mày thay đổi, mày khác với mày của ngày xưa, thì liệu những giấu giếm của mày có làm tao nghĩ tốt lên không? Hay lại chỉ làm cho tao thất vọng thêm về mày. Và điều đó càng chứng tỏ mày chưa thực sự hiểu tao.
http://img223.imageshack.us/img223/1484/hurtow7rz2.jpg


Mỗi người đều có cuộc sống riêng, thay đổi là điều chẳng thể tránh khỏi, chủ yếu là mức độ của nó.
Với mày, điều đó có làm sao đâu, cùng lắm là hơi ngỡ ngàng 1 tí, chẳng ai ngăn cấm được tình cảm con người... Song nó sẽ thực sự là đáng buồn khi để che đậy cho điều đó mày giấu giếm và nói dối tao mà thời gian có phải là ngắn đâu, hơn 1 năm đấy mày ạh. Đôi khi tao ngồi, tao tự hỏi mình rằng, chẳng thể hiểu ngày trc' lúc mày nói với tao những điều không phải sự thật như thế, trong mày có suy nghĩ gì? mày bảo mày khóc rồi mày buồn vì tao nghĩ như thế về mày ... vân vân... những điều mà tao luôn tin là sự thật, mày có run tay không khi gõ cho tao những dòng như thế?!! Mày bảo rằng mày sợ làm cho tao đau ư? vậy mày nghĩ như thế này thì nhẹ nhàng hơn ah`? Ah` không, có lẽ tại tao vì đã quá tin mày, và bỏ qua cái điều mà tất cả mọi người đều bik chỉ trừ tao. Và cũng nhiều khi tao tự hỏi, tao là gì đối với mày? buddy ah`? close friend? mày bik ý nghĩa của hai chữ "bạn thân" hok? ah` không, có lẽ phải trách tao, chẳng có đủ thời gian để quan tâm hơn tới mày, chẳng đáng tin cậy tới mức mày có thể tâm sự mọi thứ trong suốt 1 năm qua để mày phải tìm đến những ng` khác, những ng` bạn cùng trường cùng lớp có lẽ hiểu đầy đủ về mày hơn tao chăng? Mày biết không, tao tâm sự điều đó với một vài ng` bạn, một trong số đó đã nói với tao thế này "Tao mà có bạn thân như thế chắc là tao buồn lắm". Nghe xong câu đấy, tao chỉ còn bik đứng lặng người đi, rồi mỉm cười, rồi đánh trống lảng sang chuyện khác, thật là buồn cười phải không, cười mà trái tim quặn thắt... Và cũng từ ấy, dù có ai hỏi thêm gì nữa về mày, tao cũng hok dám nhận tao là "bạn thân" của mày nữa, thật là vô duyên khi nhận xằng thế phải hok? Tao cứ nghĩ rằng chỉ cần tao coi mày là bạn thân và điều đó cũng sẽ là ngược lại, nhưng mà hóa ra điều đó dường như không phải. Tao cảm thấy xấu hổ khi tự nhận như thế khi mà sau đó, họ còn nói đc nhiều về mày hơn cả tao, còn hiểu đc về mày còn hơn cả tao, còn cái ng` mà tự xưng mình là "bạn thân" kia chỉ ngồi nghe và nói n~ câu nhạt nhẽo "thế ah`" "tớ không bik". Vui nhỉ, mày bik lúc đấy tao tủi thân thế nào không?
Và mày có biết rằng tao luôn mong mỏi điều gì không? Chỉ cần một lần mày dám đối mặt với tao, nói thẳng với tao toàn bộ sự thật, nói chuyện một cách thẳng thắn, dù đó chỉ là chat trực tiếp... Nhưng có lẽ điều đó chẳng thể xảy ra đc, với mày điều đó có phải khó lắm chăng. Từ khi mọi suy nghĩ của tao bắt đầu cho đến tận bây giờ, chưa bao giờ tao nhận đc điều đó, để giải đáp cho tất cả luôn là những dòng comments, những blast, những entry, những tin offline... Vậy đấy, mày vẫn chưa sẵn sàng để đối diện với tao phải hok? Phải chăng chính mày đã thấy rằng tao với mày khác nhau quá mà không thể nói ra đc thành lời?
http://img81.imageshack.us/img81/2753/117768220913yk7.jpg
Có lẽ điều mày cần nhất ở tao lúc này là hai chữ "Tha thứ" phải không? Tao biết những người bạn của mày sẽ nghĩ tao tồi lắm, chỉ vì một chuyện nhỏ như thế mà cũng phải làm cho to, chỉ vì thế mà bỏ mày nọ kia. Tao bik lắm chứ. Nhưng xin lỗi mày vì cũng chính luôn coi mày là buddy, tao chẳng thể tiếp nhận những điều đó một cách nông cạn, cũng chẳng thể đủ nhân hậu tới mức dễ dàng nói 2 chữ "tha thứ". 1 tháng qua tao không biết với mày thế nào, mày có suy nghĩ gì không, nhưng với tao, 1 tháng không trả lời mày, cũng là 1 tháng để suy nghĩ, biết bao nhiêu chuyện xảy ra với tao. Cứ ngẩn ngơ, làm gì cũng thất bại, làm gì cũng nhầm lẫn, đầu óc chẳng thể thanh thản, lúc nào cũng rối bời, tao cũng nói với mày rằng khi nào tao có tâm trạng tốt hơn sẽ trả lời mày phải không. Bây giờ có lẽ cũng là lúc rồi đấy, kể cả giờ đây khi tao đã nói lời "tha thứ" đi chăng nữa thì có lẽ, như một sợi dây chun bị kéo dãn sau 1 thời gian dài, dù bây giờ có buông tay ra chẳng thể trở lại như ban đầu của nó, như một vết nứt dù có cố cũng khó mà nguyên vẹn như thủa ban đầu. Vậy đấy, tất cả những điều tao cảm nhận là như vậy, coi như là tao đã forgive cho tất cả đi, thì mày sẽ nghĩ gì? Tao biết rằng bây giờ, mày ở một mình bên đó, rất nhớ nhà, đôi khi sẽ cảm thấy cô đơn, và xin lỗi nếu như những điều tao nói khiến mày phải mệt mỏi, nghĩ ngợi, nhưng có lẽ sự thật sẽ mãi là sự thật thôi mày ạh, sớm muộn gì cũng phải nói cho hết. Có lẽ khoảng thời gian này mày đang phải thi cử rất căng thẳng, rất áp lực, dù mày có coi tao là gì đi chăng nữa thì tao vẫn luôn cầu mong mày thành công trong tất cả, vẫn luôn ở đâu đó theo từng bước chân của mày và cầu nguyện cho những điều tốt đẹp sẽ đến với mày.
Best wishes for you!!!
"Đã là bạn thì suốt đời là bạn, đừng như sông lúc cạn lúc đầy"
http://img84.imageshack.us/img84/6159/images1398733marrontz2.jpg
To Chi: Tháng 8 này là xa mày rồi... Vậy là nhóm lại có thêm một khoảng trống... sẽ nhớ mày lắm đấy... thời gian cấp 3 thật ngắn ngủi, chỉ có 2 năm học và chơi cùng mày nhưng dù gì mày cũng vẫn là người bạn tốt, một thành viên không thể thiếu của 5 đứa. Chúc mừng mày vì đã tìm được một hướng đi riêng cho mình, trước mắt mày sẽ là cả một chân trời mới và đầy lạ lẫm, nhưng tao tin ở mày đấy, không những làm quen mà sẽ làm cho mọi ng` lác mắt cho coi. Xa mày nhưng hãy luôn nhớ rằng trong một góc nào đó nơi trái tim cả lũ bọn tao vẫn có một chỗ trống dành cho mày, chờ đợi mày. Mạnh mẽ và thành công nha, bik là Chi M khỏe lắm mà, đi sớm rồi về nha, các anh T cũng mong ngóng lắm đấy. Iu mài :X
http://img216.imageshack.us/img216/539/dsc00872copyxo1.jpg
To Lyn, chuối, Thùy Anh: Chỉ còn một năm học nữa ở bên chúng mày, mỗi người sẽ có một cuộc sống, một con đường riêng để bước tiếp, mong rằng năm học cuối cùng này sẽ cùng cố gắng để thật đáng nhớ, để gắn bó bền chặt hơn, iu thương nhau hơn, không để những cãi vã hay những nghĩ ngợi không tốt làm ảnh hưởng, để rồi dù có phải xa nhau mãi mãi cũng vẫn nhớ về nhau. Cám ơn chúng mày vì đã ở bên cạnh tao suốt những năm học vừa qua! :x:x:x :-*:-*

http://img223.imageshack.us/img223/2838/banbeza1.jpg
P/S: vì đây là entry tổng kết cả một năm nên có lẽ hơi bị dài và mỏi mắt một tí, ai quan tâm thì có thể đọc, còn không thì thui, cho nên cảm phiền đừng có ai cm bằng từ nhạt nhẽo đại loại như "dài thế"... cám ơn!!! http://img230.imageshack.us/img230/1750/avatar1218mu6.gif


Tags: formybestfriends, mydeepdiary
Friday May 16, 2008 - 08:09pm (ICT) Permanent Link | 23 Comments
TINH THẦN HỌC HÀNH
TINH THẦN HỌC HÀNH magnify
Khi bắt đầu một học kì 6 tháng


Trong tuần thứ nhất


Tại tuần thứ hai


Trước lúc kiểm tra giữa kì ...


Trong khoảng thời gian kiểm tra giữa kì


Sau khi kiểm tra giữa kì


Trước lúc kiểm tra hết kì


Lúc biết lịch thi cuối kì , he he


7 ngày trước khi kiểm tra cuối kì


6 ngày trước khi kiểm tra cuối kì


5 ngày trước khi kiểm tra cuối kì


4 ngày trước khi kiểm tra cuối kì


3 ngày trước khi kiểm tra cuối kì


2 ngày trước khi kiểm tra cuối kì


1 ngày trước khi kiểm tra cuối kì


Đêm trước ngày kiểm tra ...


Một giờ trước lúc kiểm tra cuối kì ...


Trong suốt kì thi ...


Tâm trạng khi bước ra khỏi phòng thi là đây


Sau khi thi xong xuôi , là lúc nghỉ ngơi , hê hê



blog Hisashi - Original here
Tags: mydeepdiary, funny, nhungdieu`chivit'chominh`minh`
Wednesday May 7, 2008 - 11:01am (ICT) Permanent Link | 25 Comments
Winter
Mùa đông... da thịt lành lạnh mà trái tim bỗng rạo rực và ấm nóng...
Ấm nóng trong chiếc chăn bông chẳng muốn rời vào mỗi buổi sớm mai...
Ấm nóng trong ly cà phê nhấm nháp suy tư...
Ấm nóng bởi niềm vui, nỗi buồn... mùa đông yêu thương...

http://img98.imageshack.us/img98/7043/2dl67hfsy0.jpg

Mùa đông đến... một quy luật của thời gian chẳng có gì là lạ cả... Trong nó đến giờ, chẳng phải là mùa đông đầu tiên mùa đông đầu tiên của ngày nào nữa... tất cả có lẽ đã là dĩ vãng... cuộc sống không ngừng chảy trôi và lòng người cũng cứ thế thay đổi tự lúc nào. Mùa đông năm nay đã đến đâu, mới chỉ là đợt gió mùa se lạnh, để rồi nó khẽ co mình trong chiếc áo mùa đông. Chiếc áo vẫn thế nhỉ.... Nó cựa mình... nhưng sao nó cảm thấy chật chội, có lẽ nó đã khác, đã lớn hơn à? Àh không, lớn về suy nghĩ. Mùa đông trong nó cũng không quá lạnh lẽo như ngày nào, quá cô độc như ngày nào, và cũng chẳng cần thiết phải co mình trong chiếc áo mà trốn tránh, mà hoài niệm. Mùa đông cứ thật dần trong mắt nó, thật đến trần trụi... Về cảnh vật mà nó thấy hằng ngày và cả về lòng người nữa kia... Không còn buồn, hay lảng tránh cái gọi là "out of sight, out of mind" nữa, bởi có lẽ quy luật thật, quan niệm đúng với nhiều người quá... Để rồi chẳng còn gì phải vấn vương, cuộc sống vẫn cứ diễn ra, miễn là nó vẫn cứ là nó, chẳng khác được, chỉ biết cố thôi, bất chấp và bất cần thôi...

Nó quen một người..

thân thật nhỉ... thân đến nỗi giờ nó gặp không thể nhận ra...

cứ cố... cố và cố níu kéo nhưng con người ta vẫn cứ ưa cái "mới" cái "mốt", cái "sành điệu" để rồi.... cái cũ cứ là hư vô, sẵn sàng giũ bỏ quá khứ...
thik nhỉ, vui nhỉ... ước gì nó cũng sống dễ thay đổi như người ta thì đã vô lo, vô nghĩ, khỏi phải buồn, phải chán...

http://img232.imageshack.us/img232/168/351339520146f6710c5muk5.jpg

Nó cũng quen một người
thân thế, vui có, buồn có, khóc có, cười có
tưởng như gần gụi đến mức biết bao kỷ niệm yêu thương giữ mãi nơi trái tim
có thể ngồi trút bầu tâm sự hàng giờ không biết chán
vậy mà giờ sao bỗng xa xăm...
linh cảm giấu giếm điều gì đó mà chẳng thể nói với nhau một lời
hay giờ suy nghĩ quá khác nhau mà phải trốn tránh
mỗi người một phương trời, chẳng thể cùng chung

http://img104.imageshack.us/img104/6937/1540zq2.jpg

...Nó còn quen một người ...
...yêu thế, hâm mộ thế, ngưỡng vọng thế...
...những tấm thiệp hứa hẹn "mãi nơi trái tim"...
vậy mà giờ, chẳng gặp, chẳng biết ra sao...
...chỉ còn niềm thất vọng vô bờ, một sự ngỡ ngàng...
...không một lời hỏi han khi nó hoạn nạn ...
...không một lời chúc mừng khi nó thành công...
Lòng người chóng đổi khác, mất hết bản tính tốt đẹp tự khi nào...
http://img231.imageshack.us/img231/3295/dsc00158vd6.jpg
(mãi là kỷ niệm)

Những con người cứ quẩn quanh trong đầu nó... thay đổi và không thay đổi... Chẳng trách ai cả, hơi buồn buồn. Nhưng không sao, nó đã được tôi luyện tính kiên nhẫn, nó đã biết chấp nhận, biết đâu đấy, có một ai đó lại thấy nó thay đổi hoàn toàn nhỉ? Nó cũng nhận thấy thế, tình cảm của nó dường như đang bị nhạt dần thì phải hay chai lì đi, hay suy nghĩ của nó đã chín chắn hơn, tích cực hay tiêu cực? Chẳng rõ nữa, chỉ biết giờ nó không còn quá bi lụy, quá mong chờ vào đó. Quá khứ mãi chỉ còn là bức tranh đẹp mà nó tạm cất vào một góc nhỏ nào của trái tim, thế nhé, ngủ yên nhé! Bây giờ nó còn phải cố gắng nhiều điều nữa kia, tương lai và cuộc sống đang nằm trong bàn tay nó ngay lúc này đây, nếu không bắt giữ kịp thời thì e là muộn mất.

The image “http://www.petalia.org/images/thathu4.jpg” cannot be displayed, because it contains errors.



Nó thik cái cảm giác đạp xe chầm chậm vào lúc sáng sớm hay sau mỗi ca học tối đường vắng vẻ của mùa đông, gió rít se lành lạnh, lại suy nghĩ ...những điều gần nhất xảy ra đối với nó trong một ngày, cả bức xúc, cả vui lẫn buồn... rồi lại nghĩ cái cảnh mình kể những điều này ra sẽ thật tự hào và háo hức biết bao... kể về cuộc sống thực tại của nó cho một ai đấy lâu ngày không gặp chẳng hạn... Trong lòng nó rạo rực và ấm nóng... đôi má bỗng ửng hồng...
Rồi đèn đỏ, dừng xe lại ... rồi lại sực tỉnh... cảm giác ngỡ ngàng, thật là ngớ ngẩn... còn ai nữa đâu, chỉ là nói 1 mình, nghĩ 1 mình thôi, chẳng thể còn người thứ 2 nào nghe được cả... hay đúng hơn là chẳng có ai rảnh hơi ngồi nghe nó kể những chuyện linh tinh thế nữa...

Nó vốn không quá yêu mùa đông, nó thích cái sắc của mùa thu kia, nhưng nó thích cái lạnh của mùa đông, lạnh thật và cũng buồn thật đấy.... nhưng sao mà gắn bó. Bởi không hiểu vô tình hay cố ý, mọi kỷ niệm đáng nhớ của nó cứ tự nhiên bắt nguồn từ mùa đông...

Đôi khi da thịt phải se lại một chút để thấy trái tim còn ấm nóng, còn yêu thương, để thấy rõ vị mặn và lạnh của những giọt nước mắt đang lăn dài trên má, và để biết được ai sẽ là người luôn ở bên để sẵn sàng ôm lấy mình sưởi ấm...

Mùa đông... lạnh lẽo và ấm nóng... rạo rực và yêu thương...

P/S: mùa đông đến và cũng thật buồn vì con bạn Lan chuối của nó đang nằm trong viện, chóng khỏe nha để còn đi hoz với pọn tao! nhớ mài lém áh!
...Nguyện ước đầu tiên của mùa đông_ cầu chúc cho con bạn của nó!

http://img235.imageshack.us/img235/1186/119149152010ms5.jpg


Tags: mydeepdiary
Thursday March 20, 2008 - 08:35pm (ICT) Permanent Link | 8 Comments
Autumn....
Autumn.... magnify
Hà Nội, trời vào thu...
Thèm lắm cái cảm giác mát mẻ đến lành lạnh của mùa thu... thèm lắm cái cảm giác đạp xe trên những con phố vắng, để mà ngẫm nghĩ, để mà suy tư, để mà "nhớ cái ngày nào"...

Image


Cuộc sống ngày một bận rộn, cuốn nó vào guồng quay không ngừng, tất bật. Chỉ còn ít ngày nữa thôi, lại khai giảng, lại một năm học mới. Nó đã trở thành học sinh lớp 11 rồi, không còn là đứa học sinh mới còn bỡ ngỡ vào trường để mà vẫy tay chào các anh các chị nữa, để mà học hành với tâm thế "làm quen" nữa...
http://img212.imageshack.us/img212/6885/6a9ebu0.jpg

Còn nhớ chỉ cách đây 1 năm, bước vào lớp 10, không biết cảm xúc ra sao, mình nghĩ rằng bạn bè sẽ chán lắm vì ai cũng bảo rằng cấp 3 chỉ có học và hành, không vô tư và hồn nhiên như thời cấp 2 nữa. Nó cũng nghĩ thế, cũng nghĩ rằng, tìm được một người bạn thân cấp 3 quả thực là khó... Nó tâm sự với 1 người. Và người đó nói rằng cũng có phần đúng, và khuyên nó: cấp 1,2 đến trường để học văn hóa cơ bản, còn cấp 3 và đại học là học để bước vào đời... Câu nói đấy làm nó suy nghĩ thật nhiều.... Uh`, có lẽ vậy... Nó đang học bước vào đời được độc lập và vững vàng hơn... Nó thấy rõ được sự độc lập, khi kết quả học tập phụ thuộc vào chính nó, sự tự trau dồi và cố gắng của mỗi người chứ không phải dễ dãi và còn có người hướng dẫn như trước nữa... Nó thấy rõ cả tính cạnh tranh tôi luyện cho nó lòng kiên trì, biết gạt nước mắt, sự yếu mềm để tiếp tục đứng lên mạnh mẽ... Cuộc đời vốn thế ... Sống như một con lật đật không gục ngã để tiến lên, hoặc mãi là kẻ thụt lùi, mãi là kẻ đứng sau...

http://img167.imageshack.us/img167/2134/byethenbyopencil1zv3.jpgImage
Nói là lớp 11, ai cũng nói thời gian còn dài lắm. Nhưng nó có thấy dài đâu khi năm sau nó đã phải bước vào kỳ thi đại học. Nó sẽ trở thành một sinh viên thực thụ hay sẽ là người bước lại phía sau??? Điều đó quyết định ở những giây phút này đây... Nó suy nghĩ điều này từ khi kết thúc lớp 10, nó biết rằng, đã đến lúc nó phải cố gắng. Còn 2 năm học nữa, thời gian tưởng là dài nhưng thực ra lại quá ít ỏi với kiến thức rộng lớn và nhiều gian nan 100% người thi chỉ có 20% đỗ, nó sẽ nằm ở đâu trong số đó? Kết quả của 12 năm trời vùi đầu sách vở, của tương lai phía trước quyết định cả vào vào ngày thi mà thôi. Nó cảm thấy sợ hãi, cảm thấy bồn chồn... Nếu nó thất bại, sẽ làm nhiều người thất vọng lắm... Nghĩ thế để mà cố gắng, để mà chăm chỉ hơn...
img529/4827/67f9kz7.jpg
Nó còn cảm thấy do dự, cảm thấy băn khoăn khi mà bên nó còn nhiều điều nó muốn làm, nhiều điều nó đam mê mà thời gian lại quá ít ỏi. Nó vẫn muốn chăm chỉ viết blog như cái ngày nào còn rảnh rang, bởi viết lách làm cho tâm hồn nó nhẹ nhàng hơn, cảm thấy thanh thản hơn. Có lẽ cũng bởi đó là sở thích của nó, đã ăn sâu vào máu mất rồi... Nó cũng muốn hàng ngày lướt web, đọc những quick comment và reply đầy đủ, để hàng ngày hồi hộp và chờ đợi xem có ai... nhắn cho mình điều gì... Nó muốn gặp lại những người bạn cũ của nó thường xuyên hơn, đi chơi với tụi nó nhiều hơn, để được "trút bầu tâm sự" để được "buôn dưa lê bán dưa cà" đủ mọi thứ chuyện trên đời... Những lúc đó, nó cảm thấy mình hạnh phúc... Nó còn muốn có nhiều thời gian để nói chuyện nhiều hơn với bọn ở lớp, để gần gũi hơn, để chúng hiểu về nó hơn...

http://img165.imageshack.us/img165/4789/7b4bsj7.jpg

Ai cũng có nhiều việc để làm... Nó lại nghĩ đến câu chuyện "Bến quê"... Phải chăng, đó chính là những cái gọi là "chùng chình, vòng vèo của cuộc đời". Ai cũng bị sa vào những sở thích, những cái trước mắt, bởi với nó thật khó để mà dứt ra được khi tất cả đều tạo cho nó nhiều suy nghĩ xiết bao... Nhưng có lẽ, đã đến lúc nó phải dứt ra thôi. Nó lo sợ một ngày nào đó blog nó trở nên nhàm chán và vô vị, bởi no new entry, không 1 comment nào tăng bởi những comment nó cũng chẳng có thời gian để trả lời đầy đủ. Chẳng lẽ lại bỏ blog, uh`, có thể lắm, cũng như nó đã từng dứt bỏ các diễn đàn... Nhưng rồi nó lại nghĩ, blog là nơi gửi gắm của nó, của riêng nó mà thôi. Bởi thế, comment và PV là đáng quý nhưng đó không phải là cái chính. Mà điều quan trọng, nó có một diary cá nhân để giãi bày những lúc cần. "Tự nói với chính mình, tự an ủi chính mình". Bởi thế, dù rằng lâu nay và thời gian sắp tới nó cực kì bận rộn, mỗi mùa, thậm chí là cả năm mới có 1,2 bài viết mới, nhưng nó không bao giờ nó có ý định đóng blog cả! "Tạm biệt mày vậy, blog, chỉ là tạm biệt thôi, mày sẽ vui khi chủ của mày lớn lên từng ngày, và đạt kết quả phải không? Thỉnh thoảng mới chăm sóc cho mày được. Nhưng tao vẫn yêu mày lắm".

Đừng trách nó là thờ ơ hơn trước nhé, bởi đã đến lúc rồi... Nó biết sợ rồi... Phải chăm chỉ thôi... Ai cũng có chân trời riêng của mình, người thì đến những vùng đất mới, kẻ thì trở thành chủ doanh nghiệp tài ba, cũng những người sẵn sàng lao động chân tay, thậm chí đến những vùng sâu xa của Tổ Quốc, miễn là lao động chân chính và là ước mơ của họ. Nào bắt tay vào học thôi... tiếp tục chăm chỉ thôi... Nó không muốn ai phải thất vọng, và nó không quen làm người thất bại (không biết tính xấu hay tốt nữa)... Và sẽ ít gặp mọi người hơn đấy...

Image
Thất bại vì hèn kém thì không nói làm gì, nhưng thất bại vì không cố gắng, để mà hối tiếc, ân hận thì lại là thất bại lớn nhất của cuộc đời!!!
"Hãy hát với tâm hồn của mình
Cất tiếng hát cám ơn mùa thu
Và hát cám ơn ... cuộc ... đời......"

Image
Tags: mydeepdiary
Saturday August 25, 2007 - 04:51pm (ICT) Permanent Link | 28 Comments

Add ๑۩۞۩๑ THANH THANH'S BLOG ๑۩۞۩๑ to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 140 First | < Prev | Next > | Last