Wo ai ni, yin wei ni jiu shi ni !
Nấm lùn di động…
Cầm ô che một mắt…(ngại ghê!)
Một con ngươi nhòm lén…(hí hí!)
Nhòm người ta quá trời…
Mà anh đâu có hay…(ngốc thiệt!)
Tay trong tay đi trên bao lá vàng…
Anh mong em luôn bên anh…trong tim luôn có người…
Màu tím - màu mắt người thầm nói…
Tình mình là tình đẹp nhất…người nhé…
24 giờ…anh luôn mong em nhiều…
Mong cho em đang mong chờ…trong mưa cầm cây dù…
Đi qua…đi lại...nhăn nhăn mặt…
Y chang như cây nấm lùn…đang đi trên đường…
Lùn y như quả nấm…(nấm lùn!)
Tròn y chang quả bóng…(bòng bong!)
Mà sao ai cũng đều…
Thương em hết ta…
Một bàn tay chìa đến…(ấy cha!)
Mình làm quen bạn nhé…(hi!)
Cầm tay anh giữa trời…(hè!)
Mà em ngại quá đi…
Cầm tay sao ấm lòng…
Ngàn cánh hoa…như khẽ cười…
Và cô bé Nấm Lùn…
Làm trái tim…anh thầm muốn…(ý da!)
Ngàn vì sao toả sáng…(cool!)
Nhìn ông trăng lười biếng…(ouch!!!)
Cầm cây đa quét nhà…
Hằng Nga ko thấy đâu…(đâu òi?)
Wo ai ni…anh luôn thương nhớ về…
Luôn yêu thương nấm lùn…mãi là như thế…
Mình sẽ…ra hồ cá…câu 1 lúc đầy giỏ rồi nướng…
Anh sẽ cầm tay em bay theo gió…
Mang cho em bao yêu mến…trao cho em cây nấm…
Tiếng đàn…thấm vào đất trời...
Yêu thương em thôi nấm lùn….
Mãi cùng hát…
Trời lung linh màu tím…(hey!)
Màu con tim trìu mến…
Ngồi trên băng ghế mà…(sao?)
Lòng em sao thấy run…
Hồ thiên nga đầy ắp…(wow!)
Ngàn bông hoa bằng giấy…( ờ!)
Mình cùng nhau ước là…(ước gì?)
Là ta sẽ sánh vai…
Nhìn đom đóm lững lờ…
Toả sáng con tim e thẹn…
Lặng thinh giữa đất trời…
Mà tiếng yêu chưa kịp nói…
Liếc mắt nhìn…sao mà giống quá trời…
Xin chào bé nấm lùn…cho anh “mi” cái nào…
Núm nùn…nguýt dài…khẽ cười cười
Múm mập…má hồng…đứng lúc lắc cái đầu…
Tình yêu mang màu tím…
Màu con tim người ấy…
Vì sao ta cứ cùng…
Tìm nhau trong giấc mơ…
Nhìn nhau dưới ánh đèn…
Mà trái tim…rớt nơi nào…
Cười sao ngố quá trời…
Nhặt trái tim…mang về cất…
Người xin nhớ…phút giây này…
Mình đã trao…câu hẹn thề…
Dù cho gió (hehehe)…có “ôm” nhầm…(hahaha)
Thì vẫn luôn (hôhôhô)…yêu người nhất trên đời…
Vì sao ta còn đứng…(à!)
Cầm tay nhau thật lâu…(ngại!)
Nhìn nhau ko nói gì…(suy.t!)
Mà em vẫn thấy vui…
Lùn y như quả nấm...(ờ!)
Tròn y như quả bóng…(uhm!)
Mà sao em vẫn làm…(sao?)
Lòng anh như muốn yêu em…
(Thiệt hôn?)
Trời…nói xạo làm chi…thiệt…
he`he`, lau ko po^'t po` no^c', mat' tich' vi` `1 so' cong viec fai lam`, lan` nay` lam` fat' po` noc' nhi' nhanh?? cho no' tre trung yeu doi` ```keke ^_______^
Chuc' ca nha` zui ze !!! Enjoy yourself !!!!!!!!
Trong nhiều nền văn hoá cổ đại, kể cả Babylon, Ai Cập và Hy Lạp, có một vị thần tên “Thần mang nước” hay “Thần đổ nước”. Nước đã cưu mang và duy trì sự sống, do đó quyền lực làm cho nước đổ xuống tứ thiên đường nắm trong số quyền năng được con người cổ đại tôn kính nhất. Theo thần thoại Hy Lạp thì Zeus là “Thần mang nước”. Trong cương vị chúa tể của các vị thần, một trong những nhiệm vụ quan trọng nhất của ông là tạo ra bão. Chòm sao Aquarius là biểu tượng cho “Thần mang nước Zeus”. Một thần thoại khác lại nói đến Deucalion, người sống sót duy nhất trong trận Đại hồng thủy và “Thời đại đồ sắt” trong thần thoại Hy Lạp. Ở thời đại này con người cũng tàn bạo như thú dữ giết chóc lẫn nhau, bất kể cha con. Lời giáo huấn của thần thánh ko có giá trị gì với họ. Thất vọng, Zeus tạo ra trận lụt lớn trên trái đất, giết chết mọi người trừ Deucalion và vợ Pyrrha (Trong chuyến thăm trái đất cuối cùng, Zeus thấy cặp vợ chồng này dù sống trong túp lều đơn sơ ko có đủ thức ăn, vật dụng vẫn cung cấp đầy đủ thức ăn chỗ ở cho mình nên ông mới cho họ sống qua trận lụt) đồng thời giúp họ tạo ra chủng tộc người mới mạnh hơn và có đạo đức. Deucalion chính là “Người mang nước” đặc trưng bằng chòm sao Aquarius.
Đối với Bảo Bình (Aquarius - Người Mang Nước), cuộc sống là một thế giới đầy bí hiểm cần được giải đáp. Vì vậy người này nghiên cứu mọi bình diện của nó với một mức độ hứng thú như nhau
: chính trị cũng như thể thao, trẻ em hay những người đang yêu, ngựa đua cũng như ôtô, người cao tuổi cũng như phi công vũ trụ, các công trình khoa học về y tế cũng như về nghệ thuật, sân khấu cũng như tôn giáo, những kẻ nghiện hút cũng như các nhà văn… Vì vậy, nếu bạn cần một người chỉ tập trung quan tâm vào mình bạn thì Bảo Bình hoàn toàn không hợp với bạn.
Hãy để ý đến ánh mắt của Người Mang Nước - mơ màng, lơ đãng, ngơ ngác, dường như trong đó ẩn giấu một kiến thức thần bí mà bạn không hiểu tới.
Đôi mắt thường nhạt màu. Tóc thẳng và mịn như tơ. Da thường trắng xanh. Cao hơn trung bình. Nét mặt thanh mảnh và phúc hậu tựa như những chân dung nhìn nghiêng đúc nổi trên các đồng tiền Lã Mã cổ xưa. Họ có thói quen cúi thấp đầu khi đang suy nghĩ, hoặc nghiêng về một bên khi đang chờ đợi câu trả lời. ![]()
Với lòng yêu tự do, Bảo Bình vô cùng hoạt bát, vui nhộn, cá tính, độc đáo, kiêu căng và độc lập.
Đồng thời cùng với tất cả những đặc tính đó họ lại rất xã giao, mềm mại, khiêm nhường và đa cảm.
Họ tạo ra quanh mình vô số người quen. Họ luôn mừng rỡ tham gia vào mọi cuộc vui đông người, nhưng đồng thời cũng thích còn lại một mình. Dù ở đâu, giữa đông người hay hoàn toàn cô đơn, họ luôn cảm nhận sắc bén và thu nạp mọi thứ xung quanh. Được sao Thiên Vương chiếu mệnh, họ có thiên hướng cách mạng, coi mọi thứ cũ đều là lỗi thời, vô dụng, và họ thường là người đầu tiên đề xướng những cái mới mẻ, chưa từng thấy.
Bảo Bình có thiên hướng đưa mọi thứ vào phân tích - các tình huống, người quen cũng như người không quen. Bị cuốn hút vào việc tìm tòi lời giải cho các bài toán, họ có thể trở nên tọc mạch và thiếu tế nhị đến ngạc nhiên.
Tìm được lời giải cho câu hỏi trăn trở, Bảo Bình lập tức mất hết mọi hứng thú với đối tượng hoặc người mình nghiên cứu, khiến những ai nhạy cảm có thể thấy như bị xúc phạm.
Mặc dù có nhiều người quen quanh mình, Bảo Bình hầu như không có bạn thân. Người này lấy số lượng hơn chất lượng, và ít khi duy trì quan hệ lâu dài, sâu sắc với ai. Bộ óc ham hiểu biết của Bảo Bình luôn tìm ra vô khối những điều mới mẻ, chưa khám phá, vậy việc gì phải giậm chân mãi ở chỗ đã nghiên cứu rồi?
Những ai chịu sự quản chiếu của sao Thiên Vương hầu như luôn cô đơn và khó được cảm thông. Người đời khó hiểu được những kẻ sống bằng tương lai, chỉ thi thoảng ghé về thăm thực tại. Nhiều sách chiêm tinh học có nói cùng một ý sau: “Những gì Bảo Bình nghĩ, nửa thế kỷ sau người khác mới hiểu!”.
Cung Bảo Bình sinh ra nhiều thiên tài hơn bất cứ cung Hoàng đạo nào khác. Đồng thời, cung này cũng có số lượng lớn nhất những người, ở mức độ ít hay nhiều, bị mắc bệnh tâm thần.
Kết hợp trong tính cách của mình một trí tuệ lạnh lùng thực dụng với sự lập dị phi thường, Bảo Bình chiếm được thiện cảm sâu sắc của những người sống khác đời. Người Mang Nước còn có khả năng tác động như một liều thuốc an thần lên những người đang trong cơn giận dữ, mất thăng bằng, hoặc đang căng thẳng, sợ hãi, giúp cho bình tĩnh lại.
Khó có thể thoả thuận được điều gì với Bảo Bình. Họ không thích bị ràng buộc bởi các cam kết.
Bảo Bình nói ý kiến của mình một cách thẳng thừng, nhưng không bao giờ ép buộc người khác phải theo.
Người này tôn trọng cá tính, và cho rằng mọi người được tự do hành xử theo cách mà mình muốn.
Người Mang Nước không bao giờ đấu tranh vì cái gì cả.
Chiến đấu điên cuồng - lại càng không. Họ không hung hăng, mặc dù không thể gọi họ là nhút nhát. Đơn giản là trong triết lý của Bảo Bình không có khái niệm đấu tranh. Tuy nhiên, về chính kiến của mình thì họ không chịu nhượng bộ dù có phải chịu áp lực như thế nào từ bên ngoài.
Người sinh cung này thường bị phê phán về tính khí khó lường. Họ thích nói năng, hành động theo cách mình muốn, không thấy cần phải báo trước cho ai.
Nếu muốn quan hệ với Bảo Bình, bạn chẳng còn cách nào khác là phải quen với điều đó.
Bảo Bình không bao giờ tin tưởng vào người mới gặp. Họ cần nghiên cứu kỹ lưỡng để tìm hiểu rõ các động cơ hành xử của người đó. Nếu Bảo Bình đã biết rõ bạn, không có lời đàm tiếu nào của kẻ xấu có thể làm lung lay được quan điểm của người này về bạn.
Dĩ nhiên, người này cũng có nghe những chuyện đồn đại, nhưng đó hoàn toàn chỉ vì tò mò, không xem nó có ý nghĩa gì. Mọi kết luận của Bảo Bình về bất kỳ vấn đề nào của cuộc sống đều dựa trên những quan sát của bản thân, và chỉ dựa trên chúng mà thôi.
Các bệnh hay gặp ở Bảo Bình ít nhiều đều liên quan đến hệ tuần hoàn. Mùa đông cảm thấy rét mướt hơn người khác, mùa hè thì khổ sở vì nóng nực và độ ẩm. Về già thường mắc chứng giãn tĩnh mạch, xơ cứng động mạch, có thể bị rối loại nhịp tim. Vì tuần hoàn không tốt nên không ít người bị đau ở chân.
Những người chịu sự quản chiếu của Thiên Vương cần ngủ tốt và năng hoạt động, đi lại ngoài trời. Nhưng không may, Bảo Bình ít khi làm theo lời khuyên này. Họ ngại trời lạnh mùa đông và nắng nóng mùa hè. Trong khi ngủ họ bị nhiều giấc mơ lạ lùng khiến cho sự nghỉ ngơi không được hoàn chỉnh. Nói về hoạt động thì còn tệ hơn. Người Mang Nước không những chẳng chạy, nhảy, mà còn không thích cả đi nhanh. Để cải thiện tình hình, từ nhỏ họ nên học một môn thể thao nào đó.
Trí nhớ của Bảo Bình không phải là hạng tốt nhất, nhưng có lẽ nó cũng không cần thiết cho họ lắm: Bảo Bình dường như có thể nắm bắt thông tin từ… không khí. Trên thực tế, họ có một khả năng độc đáo thu nhận được mọi thứ diễn ra xung quanh như thể radar. Bảo Bình có thể vừa tham gia hết mình vào một cuộc chuyện trò, vừa vẫn nhìn và nghe rõ những gì diễn ra sau lưng, ở góc xa của gian phòng. Không nên xem thường khả năng này của Bảo Bình. Phần lớn họ có óc quan sát tinh tường và khả năng trực giác hiếm có, thường đoán được ý nghĩ và mong muốn của bạn trước cả khi bạn nói ra thành lời.
Thân thể và ý nghĩ của Bảo Bình không muốn bị trói buộc bởi bất cứ điều gì. Người này khó nắm giữ như thỏ hoang. Tư tưởng của Bảo Bình chạy xa đến nỗi người thường khó theo kịp. Mà việc này rất nên làm, vì chẳng ai khác có thể giúp bạn nhìn rõ tương lai hơn.
Với thiên phú nhìn xa trông rộng, Bảo Bình là tài sản của cả nhân loại,
là biểu tượng cho những hoài bão thầm kín và lý tưởng cao vời của con người. Kim loại của Bảo Bình là chất phóng xạ uran. Loại đá mang lại may mắn cho họ là saphire xanh thẫm trong suốt, ở đó dường như là điểm hội tụ của quá khứ thâm thuý và tương lai xa xôi.
Danh nhân sinh cung Bảo Bình
Francis Bacon, Roberto Baggio, Gabriel Batistuta, Lewis Carroll, Phil Collins, Thomas Edison, Eusebio da Silva Ferreira, Clark Gable, Galeleo Galilei, Charles Darwin, Charles Dickens, Gene Hackman, Nastassja Kinski, Abraham Lincoln, Alan Parker, Boris Pasternak, Anna Pavlova, Ronald Reagan, Franklin Roosevelt, George Segal, Franz Schubert, Boris Yeltsin…
Phụ nữ Bảo Bình
Điều trước hết cần ghi nhớ khi bạn định quan tâm thân thiết với đàn bà Bảo Bình: nàng rất khác thường trong tình yêu, cũng như trong cuộc sống.
Nàng sẽ chung tình với bạn, nhưng đồng thời hơi lãnh đạm.
Những phụ nữ được sao Thiên Vương phù trợ, ngoài người yêu ra, còn có vô số bạn bè và sở thích. Đừng nghĩ rằng bạn sẽ trói buộc được nàng vào chiếc nôi con nhỏ hoặc bàn làm bếp. Nàng thuộc về tất cả, đồng thời không thuộc về ai. Vì vậy, nếu bạn để nàng có đủ tự do cần thiết, sự thuỷ chung của nàng sẽ vô tận.
Tiền bạc nàng chỉ quan tâm ở mức có đủ dùng, tuỳ điều kiện cho phép. Đối với nàng, sự thành công của bạn trong nghề nghiệp (tốt hơn cả là nghề trí óc) quan trọng hơn nhiều so với việc giàu nứt đố đổ vách.
Một khi quyết định bắt cánh bướm đáng yêu này, bạn cần suy nghĩ xem mình có khả năng chung sống với lòng yêu tự do của nó hay không. Nếu bạn cần một phụ nữ nồng nhiệt, sẵn sàng dành hết mình cho bạn, thì lựa chọn này hoàn toàn không đạt.
Bảo Bình là người bạn nữ lý tưởng cho những ai theo đuổi sự nghiệp khoa học hoặc chính trị. Nàng dí dỏm, dễ mến trong tiếp xúc, ứng xử tự nhiên trong bất kỳ môi trường nào, từ thượng lưu nhất cho đến thường dân nhất.
Thông thường, Bảo Bình không mắc bệnh đa nghi.
Nàng vui vẻ tin tưởng tất cả những lời bạn nói. Nàng sẽ không bao giờ lục lọi túi bạn, không kiểm tra khăn tay tìm vết son lạ. Tất nhiên bạn có thể cho rằng đó là do tính cách mạnh mẽ của nàng. Thực ra không phải vậy. Thứ nhất, nàng đã nghiên cứu bạn kỹ lưỡng trước khi cưới, và giả thử bạn không đáp ứng được các yêu cầu thì nàng không đời nào chịu làm vợ bạn. Thứ hai, ngoài bạn ra, trong đời nàng còn nhiều thứ thú vị khác. Có thể nói, những người sinh cung Bảo Bình, nam cũng như nữ, ít khi bận tâm đến bạn đời của mình nếu người đó không hiện diện trước mắt họ.
Tuy nhiên, nếu bạn để đến tình trạng nàng có đủ căn cứ để mất lòng tin, Bảo Bình sẽ bỏ bạn mà đi. Hai người vẫn sẽ là bạn bè, nhưng không hơn. Chỉ có một trường hợp ngoại lệ trong chuyện này (cũng như Bảo Bình đàn ông) - đó là mối tình đầu. Nó khiến nàng nhung nhớ suốt đời, bạn có thể tin điều này. Thậm chí kể cả nếu “mối tình” đó chỉ gồm việc nàng cùng anh ấy hồi 9 tuổi đi xem phim cùng nhau và “anh ấy” đã tặng nàng một gói lạc rang.
Hiếm khi đàn bà Bảo Bình lừa dối chồng. Nhưng một khi thực sự si mê, nàng sẽ không kéo dài trò chơi hai mặt, sẽ nhanh chóng dứt bỏ mối quan hệ đã hết thời. Không phải ngẫu nhiên mà trong số Bảo Bình hay xảy ra ly hôn.
Bảo Bình không thích cho vay tiền cũng như đi vay mượn. Đó là con người của lời hứa. Vì vậy bạn đừng thất hứa với người này, và hãy trả nợ đúng hạn nếu không muốn làm ảnh hưởng đến quan hệ. Bản thân nàng nếu buộc phải vay mượn thì sẽ trả đúng hạn và chu đáo. Nhưng Bảo Bình hầu như không vay tiền ai. Họ sợ mắc nợ như sợ lửa.
Phần lớn phụ nữ Bảo Bình có một vẻ đẹp huyền bí.
Đây là một trong những cung có nhiều đàn bà đẹp nhất. Thậm chí những Bảo Bình không thể gọi là đẹp thì cũng là những đàn bà mà người ta thấy thú vị, hấp dẫn khi giao tiếp.
Bảo Bình ăn mặc khác người. Phong cách của họ rất đa dạng.
Nàng có thể nom như một người mẫu chuyên nghiệp đang giới thiệu những mốt thời thượng nhất, hoặc cũng có thể mặc áo choàng với khăn quàng của bà nội. Có lúc, một số chi tiết có thể thuộc các thời đại khác nhau, ví dụ áo viền đăngten kết hợp với quần da. Kiểu tóc của nàng cũng hoàn toàn tương xứng với trang phục về độ phong phú.
Chuyện trò với Bảo Bình cũng hấp dẫn không kém gì hình thức của nàng.
Đang đàm đạo với bạn về công việc nghiêm túc, nàng đột nhiên nói rằng bạn không những trùng tên với ông ngoại nàng mà còn trong tên đệm của bạn có hai chữ cái giống nhau. Sự chuyển đề tài bất ngờ như vậy có thể làm bạn bế tắc, nhưng đối với nàng, đó là điều hoàn toàn tự nhiên.
Với con cái, thời gian đầu nàng khá đãng trí. Đương nhiên. Bởi lẽ sự chú ý của nàng, trước đó phải phân tán cho nhiều đối tượng, nay chỉ tập trung vào đứa con. Bảo Bình trở thành người mẹ quan tâm chu đáo, tuy đôi khi có phần lãnh cảm. Nàng dạy cho con cái tình yêu thương nhân loại, sống trung thực. Nàng sẽ không bao giờ trách phạt chúng vì sự ngay thẳng cho dù sự thật được nói ra có cay đắng đến mấy.
Đừng mong người vợ Bảo Bình sẽ thực thi chuẩn xác tất cả những yêu cầu và đề nghị của bạn. Bảo Bình có thế giới quan của riêng mình.
Đừng cố thay đổi, uốn nắn nó. Nàng hoàn toàn có thể mặc áo len mặt sau ra đằng trước, cắm hoa vào bát to, và gội đầu bằng kem cạo râu… Vì sao nàng làm thế? Chính nàng nhiều khi không biết tại sao. Thích thì làm thôi.
Nếu bạn không muốn mất nàng, đừng có ghen, đừng hay phê phán, đừng bảo thủ, tham lam, nhỏ mọn và hung ác. Hãy yêu mến những người bạn của nàng, cho dù đôi khi họ tỏ ra hơi lạ lùng.
Bảo Bình có khả năng trực giác và tài tiên đoán hiếm có.
Những dự báo của nàng sớm muộn sẽ xảy ra. Bởi vì Bảo Bình là người đàn bà của tương lai, biết rõ những gì sẽ diễn ra ngày mai. Nếu bạn cũng muốn biết điều đó, hãy lắng nghe những thổ lộ của nàng.
Tóm tắt
Tính chất chung: tượng trưng cho những người có tổ chức
Ngày tượng trưng trong tuần: Thứ bảy
Đá tượng trưng: Hổ phách, mã não, khoáng ziricon
Màu sắc tượng trưng: Xanh lá cây, đen, xanh da trời
Hoa tượng trưng: Cây họ đỗ quyên, hoa tú cầu, cây anh túc.
Kim loại tượng trưng: Chì
Nước hoa: Cây hoa lan chuông, hoa cẩm chướng
Động vật: Chim cú, quạ, con lươn
Đặc trưng:
Là biểu tượng của không khí. Sao chiếu mệnh là sao Thổ và sao Thiên vương. Người Aquarius rất thật thà, giàu lòng vị tha, thích tự do và năng động.
Thông thường, họ rất ít nói, nhưng thỉnh thoảng họ rất nóng nảy và căng thẳng. Họ đòi hỏi rất nhiều từ những nguời khác, và khi họ thất vọng, họ sẽ bị tổn thương và họ ôm mối thù với người đó. Người Aquarius rất kiêu ngạo, họ thích được khen và không bao giờ nhờ vào sự may rủi. Họ có một trực giác nhạy bén, khá kỳ cục và thích chỉ trích người khác. Họ có thể trở thành một người bạn tốt, dễ chịu và một người yêu nồng nhiệt.
Họ có rất nhiều sở thích và sáng kiến. Những cồn việc thích hợp với người Aquarius: Nhà thơ, nhà thiên văn học, diễn viên, phi công và thợ rèn.
Cách chinh phục cô gái Aquarius:
Các cô gái Aquarius rất xinh đẹp, chất phác, hay tò mò và hiện đại.
Họ thích văn minh và đi du lịch. Họ luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác và theo đuổi những món hàng mới. Người trong mộng của cô ta rất thông minh, có lòng vị tha và có giáo dục. các cô gái Aquarius rất tốt, nhưng bạn không nên để họ ở mãi trong nhà. Họ vẫn thích sự tự do.
Lời khuyên: Hãy tặng cô ấy hoa. Cô ấy sẽ thích chúng
Lâu lắm rồi mới nghe lại giọng của chú Quốc. Đã quên mất là chú không nói giọng Hà Nội. Nhưng có những chuyện không quên được. Chỉ chìm xuống thôi, rất sâu, rất sâu. Hoàng gặng: “Chú, chú có tin tức gì về đội dự án ngày xưa không, chú update cho cháu, nhớ mọi người quá…”. Chú Quốc bắt đầu kể, cái giọng cố-tình-vô-tư mà thật lộ liễu: "…thế…ừ…à, và cả cái anh gì là phó giám đốc dự án ấy nhỉ…đi Pháp làm việc mấy năm nay rồi, vừa về đấy …anh gì mà chú chả nhớ tên ra…". Hoàng cười, kéo dài giọng: "anh Duy…", thế là chú Quốc, được lời như cởi tấm lòng, lộ tẩy luôn cái trò giả vờ của mình: "À, ừ, đúng rồi, Lê Anh Duy (đúng cả họ lẫn tên người ta mà còn…!!!). “Ngày trước cứ suốt ngày đi cùng với Hoàng, thích Hoàng lắm đấy." Và Hoàng, huỵch toẹt một cách vui vẻ, như thể đó đúng là một chuyện để lôi ra đùa cợt, trả lời: "Cháu cũng thích anh ấy lắm đấy, chú…": "Thế mà sao hai người lại không phải là của nhau?!." Chú Quốc chẳng vừa, nửa hỏi nửa than bằng cái giọng ngọt lịm của người Hà Tĩnh. Hoàng bật cười to trước sự lém lỉnh bất ngờ của ông chú 60 tuổi, ngất ngư đùa lại: “Chuyện lằng nhằng lắm, chú!!! Cháu cũng tiếc chết đi…”
Duy à, buổi sáng chú Quốc gọi điện chỉ có thế, mà cũng làm em nhớ anh...nhớ những ngày xưa, những chuyện xưa, tháng ba xưa, hoa xưa. Mùa xuân Hà Nội năm nay ít mưa phùn, nhưng cũng chẳng ngăn được bạch anh trổ lá xanh trong như ngọc và hoa trắng muốt nở bừng một ngày nắng lao xao, gió xuân thổi đầy trong tóc. Năm nào cũng vậy, nhắc …nhớ…mênh mang…
Tháng 3. Duy đóng tất cả các chương trình, tắt máy tính, nhìn áy náy đống giấy tờ bừa bãi trên bàn, nhưng rồi chắt lưỡi, vớ cái di động và bỏ đi. Qua phòng sếp, anh gõ cửa, thò đầu vào, chỉ định chào bye. Một cái đầu tóc ngắn dựng đứng quay lại, mắt nâu nồng ấm, nụ cười nồng ấm. Thấy Duy, mắt nâu sẫm lại. Sếp của Duy tinh quái hỏi: Hai người quen nhau hả? Cái đầu tóc dựng lắc cả quyết: Tôi từng quen một người trông rất giống anh này…Hoàng ơi, Hà Nội nhỏ bé thế này, em lấy đâu ra một người quen trông-rất-giống-anh được nhỉ? Ừ, vẫn biết Hà Nội nhỏ bé thế này, mà vẫn quá bất ngờ khi gặp lại em, ôi chao, tóc sao mà ngắn, lại còn highlight cơ chứ! Cũng chẳng hiểu em có cái đầu hiện đại này từ bao giờ nữa. Duy nhớ những ngày tháng 3, mưa xuân lây rây rắc bụi, phố xá ẩm ướt, lấm lem bùn, em đi ngoài đường, hớn hở, tóc dài bện chặt, dính chi chít những hạt mưa nhỏ tí xíu như bụi bạc ánh lên mờ mờ. Đó là những ngày đã xa rồi, khi Duy cho rằng điều quan trọng nhất là sống vì mình, chưa thể hiểu, bởi chưa từng thực sự trải qua một nỗi đau mất mát nào, chưa từng nghĩ rằng em có thể là điều quan trọng lắm lắm trong đời. Em là một cô bé thật đơn giản. Em chỉ như một bông bạch anh trắng nhỏ thôi, dịu dàng và giản đơn quá, chẳng thể làm đau lòng ta được!
4 năm, Duy đã đi qua nhiều thứ: công việc, du học, sự thăng tiến, tiền bạc, những cuộc tình…Rồi chẳng biết thế quái quỉ nào mà lại gặp em, bất ngờ đến không kịp đề phòng chính mình. Bỗng chao đảo tất cả những niềm tự hào về bản thân, bỗng dằn vặt như đã chẳng thật sự đạt được điều gì, thật sự chẳng có gì, bỗng chợt nhận ra rằng mình đã lưu trong bộ nhớ quá nhiều ánh mắt và nụ cười này, để bỗng thấy mình không nguôi day dứt ... ôi những cây cầu treo chơi vơi qua vực sâu sông dài, những ngày Tây Bắc đượm nắng vàng và hanh khô như sa mạc, những chiều Tây Bắc sương khói loang buồn, trời thì xanh, núi thì cao vời, một câu chuyện thương yêu ngắn ngủi bắt đầu và kết thúc ở đây, ngắn ngủi mà sao lưu buồn lâu, sâu đến thế?
- Cappuchino như mọi khi nhé? Anh hỏi
- Vâng.
“Cuộc sống thế nào, anh?” - Anh cười nụ, nhìn lên trần nhà, lại cười, không nói gì, cái răng khểnh dài nghêu, trông nhắng không chịu được khiến Hoàng phì cười, tiện tay cầm cái thìa con gõ vào móng tay anh một cái. Anh cũng phì cười. Cảm giác lạ lùng tan đi. Nói thật, Hoàng thấy mừng vì gặp anh nhẹ nhàng như vậy, không thấy mình phải dè chừng, thận trọng vì những tình cảm “mong manh như sứ” Và Hoàng bảo anh thế: “May quá, em gặp anh thấy dễ chịu, vì có thể nói lép chép mà không fải cẩn thận cái mồm” - “Ừ! Gặp em cũng dễ chịu, em không mặt nặng mày nhẹ, không làm trầm trọng vấn đề. May quá, hả?!?” – Hoàng gật mạnh: “Chuyện có gì mà trầm trọng!!! ” – “Thế còn em, cuộc sống thế nào?” – “Bình thường. Có ích.” - “Thế thôi?” – “Thế thôi. Em cũng mong bình thường thôi, cuộc sống mà có nhiều thứ để kể thì mệt lém.” Anh nheo mắt, giật nhẹ một lọn tóc của Hoàng, cười. Và Hoàng biết anh hiểu đó không chỉ là một câu đùa. Anh à, em có còn là một điều gì đó…lung linh…?
Ngoại ô. Tối mùa xuân mà cũng nhè nhẹ lạnh, trời cứ đầy gió xôn xao. Em khoanh tay, tựa cằm lên xe, tóc ngắn rối tung, tư lự nhìn con đường cao tốc cứ thi thoảng ô tô lại vút qua, ánh đèn xe lướt trên gương mặt em rồi tắt lịm hư ảo. Em nói rất ít từ lúc lên xe ngồi cạnh Duy trên ghế trước. Và mắt cứ như buồn đến xỉu đi. Và Duy, với biết bao kinh nghiệm về phụ nữ, biết mình nên làm gì, mà sao không gom nổi tự tin, không đủ niềm tin vào chính tình cảm của mình, để trong lòng cứ rối bời đến tồi tệ. Đứng cạnh em, mùi nước hoa ngọt và gần lắm, mà mãi tới lúc trước khi cho xe quay về, cũng chỉ dám chạm tay ôm má em một thoáng, để rồi phải cố gắng đến khốn khổ để không ôm chặt em vào lòng. Muốn điên luôn quá, vì những tình cảm yếu lòng và tha thiết làm máu chảy hối hả trong tim. Tiếc một buổi tối đẹp trời đến thế, gần nhau đến thế, dịu hiền đến thế. Tiếc. Tiếc. Tháng 4.
Hoàng xa Hà Nội đã gần 2 tháng. Bận rộn. Tâm trạng không phất lên nổi và trong lòng thấy quá trầm tư. Hôm Hoàng ra sân bay, trời mưa ầm ầm, mát lạnh, một cơn mưa đầu hạ bất ngờ. Trên đường, chợt giật thót ngó thấy một chiếc Pajero 29S – 6580, chỉ khác số xe của một chiếc y hệt vậy có một số thôi. Nhớ chuyện cappucino, và những chuyện Tây Bắc đã xa lắc rồi… Buồn lắm đấy. Vì đã nghĩ: Giờ tốt nhất cho em là đừng bao giờ gặp anh nữa… đừng bao giờ… Duy à, nếu không định gì cả, thì lẽ ra đừng lôi em ra đường, đừng bắt em phải nghĩ. Hoặc ngược lại, chỉ việc nói “anh muốn”… Tại sao mất cả buổi tối vì một chuyện lẽ ra có thể đơn giản khủng khiếp? Em đã muốn hôn anh, muốn lắm. Nhưng tới lúc đi về, anh đã kịp làm em ghét anh kinh khủng. Đến tận bây giờ vẫn ghét quá…Tháng sáu đã qua được hai tuần.
Đêm Paris. Email của em: “Duy ah, neu khong dinh gi ca, thi le ra dung loi em ra duong, dung bat em phai nghi~. Hoac nguoc lai, chi viec noi ANH MUON. Tai sao mat ca buoi toi vi mot chuyen le ra co the don gian khung khiep??? Em da muon hon anh, muon lam. Nhung toi luc di ve, anh da kip lam em ghet anh kinh khung.”
Bực tức quá, đá vào tường, chảy máu chân. Đau. Rồi nhớ mùi trầm nước hoa của em.
Rồi nhớ có một bài thơ…
Đêm Paris.
Ba que diêm lần lượt đốt trong đêm
Que thứ nhất: Để nhìn rõ mặt em
Que thứ hai: Để nhìn rõ mắt em
Que thứ ba: Để nhìn rõ môi em
Và sau đó là bóng tối
Để nhớ lại tất cả
Khi ôm em vào lòng….!!!
Washington D.C tháng 10. Rồi cũng xong với vai trò một người lớn, một nhóm trưởng. Trước ngày về, Hoàng bồi hồi đến mất ngủ, đi rón rén qua phòng, mở hé rèm cửa ngồi nhìn bầu trời tháng 10 rạng dần. Hoàng biết sẽ nhớ D.C, và sẽ nhớ những ngày ở D.C đã nhớ Duy. Sẽ còn lại trong ký ức những hành lang sân bay lê thê với mùi cà phê ấm sực lan toả, lũ bồ câu líu ríu sân ga, cảm giác thú vị khi ngồi metro ấm áp nhìn ra trời chiều lạnh lẽo, lá phong úa vàng run rẩy, một cơn mưa D.C xam xám, sống động tiếng vạt áo mưa loạt xoạt, giọt mưa rơi xuống trán, xuống mũi, xuống tay, xuống má lạnh và buồn, bọn sóc tinh nghịch dạn dĩ chạy nhảy rí ráu trong công viên, những mảng nắng rực rỡ, những mảng lạnh sâu xa, những tượng đài đẹp đẽ kỳ lạ, những ngã tư, những đèn xanh đèn đỏ, những ghế đá bên đường… Sẽ nhớ mùi vị của bánh phô-mai và mứt dâu rừng, của kem chai-tea, của những món ăn mexican. Sẽ nhớ một ngày, bầu trời cao vút xanh thẳm, và Hoàng, tức tối, chơi vơi sau hàng đêm mất ngủ, lọ mọ 5h sáng ra phố mua thẻ internet để gửi một cái mail cho anh (hix, bàn phím gì mà dít quá, gõ kỳ cạch mới được mấy dòng phát tức chết!) rồi tự bảo mình: Chuyện này tống vào X-File thôi, rồi vứt chìa khoá xuống biển sâu, kệ…kệ…kệ… Vậy mà rồi sẽ cứ nhớ có một đứa nằm trong chăn ấm, nhớ anh đến chìm nghỉm khi ngó qua cửa kính ngắm bình mình nhợt nhạt lên trên vòm cổng khách sạn Hyatt, và nghĩ về những buổi sáng ở dự án cả bao năm trước: Văn phòng bề bộn giấy má, những tách nước trà lấy từ phòng bảo vệ, những bóng người chạy qua chạy lại, nắng hanh khô, trời cao, núi xanh, gió thổi, khoảng sân dự án vắng người, những tiếng cười vọng lại. Rất nhớ những ngày ấy. Rất yêu… Tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng suy tưởng lan man của Hoàng, thật kỳ lạ vào một giờ quá sớm thế này: “Chị có điện thoại đường dài.” … một khoảng lạo xạo thờ ơ… rồi tiếng Duy rất gần bên ngực: “Ngày kia về tới sân bay, anh đón em nhé!” … và giọng Hoàng lạc đi ở một cung bậc rất xa xôi: “Không được đâu, em đi với 2 đứa nữa.” – “Có gì mà không được, chỉ việc quẳng vali vào cốp rồi túm cổ em quẳng lên xe là đi thôi, vô cùng đơn giản.” … rồi anh bổ sung: “Anh muốn thế!”…. Hoàng lặng đi, rất im, rất lâu, không biết nói gì, không thể nói gì...!!!
Đồng Hải Anh
1.
Chia tay. Người ta nói gọn lỏn. Nhưng Biển biết người ta nói vậy chỉ để chạy trốn câu hỏi của Biển. Thực ra thì đâu cần phải thế đâu. Lý do ư? Đôi khi vớ đại một lý do nào đó từ hàng chục cuộc chia tay giữa những người trẻ với nhau, thay tên hai đứa vào là xong. Là xong. Đôi mắt người ta quay đi khi Biển nhìn. Ừ thì chia tay. Biển khẽ mỉm cười (không chắc có giống nụ cười không nữa) rồi nhẹ nhàng quay gót.
2.
Mở tờ 2! số tháng 3.2002 ra, thấy bài viết "28 ngày để quên đi một người", Biển vồ lấy. Cần quá cho lúc này. Đọc ngốn ngấu. Anh Cường gọi điện:
- Thế nào? Vẫn còn đủ bình tĩnh chứ em?
- Yên tâm, anh!
Ba chi khơ vài câu rồi cúp máy. Thấy miệng nhạt khủng khiếp. Muốn ăn một cái gì đó. Bất kể. Xuống phố. Lang thang một lúc bỗng thấy mình ở hàng bánh trôi Tàu. Ở đây, chỉ mấy hôm trước thôi... Thở dài. Chẳng vào nữa. Cứ lang thang vòng vèo. Thấy gió cứ lạnh buốt cả ngực. Người ta không còn để che gió cho mình nữa. Cứ miên man nghĩ. Rồi tạt vào một quán cà phê không tên nào đó. Gọi một nâu đá cho sự ám ảnh và một Lipton không Chanh cho mình. Có quên được đâu. Lướt tay trên phím điện thoại, tra danh bạ dài ngoằng để tìm kiếm một hơi ấm bạn bè. Cuối cùng thì quyết định bấm số 091xxx. Máy bận. An ủi mình. Chắc cái Biển mới chia tay bạn trai nên gọi điện đốt thì giờ. AQ hoá nỗi buồn của mình là tài của Biển mà. Rồi tất cả sẽ ổn thôi. Đành vậy! Nhạc quán da diết "Rồi mai đây đời sẽ biết ơn em nhân từ, rồi mai đây người sẽ vô tư. Rồi mai đây tình sẽ đến bên em sum vầy tình lại thiết tha tràn đầy..."
3.
Công việc ở công ty bốn ngày dồn đống lên, Biển vắt chân lên cổ để chạy. Chỉ ước chiều nay về, con đường đừng giở chứng nữa. Hôm qua vừa thấy người ta với một người mới.
"Người đi yêu nhanh như tên
Thì em, em chớ muộn phiền làm chi".
Cậu bạn vừa nhắn cho cái tin đó. Nguôi đi một chút nhưng vẫn dằng dặc nỗi buồn. Không trách, chẳng giận, đâu có hờn nhưng buồn thì có. Mênh mang.
Cắm cúi làm nốt một loạt giấy tờ tồn đọng. Ngẩng mặt lên đã 6h chiều. Vẫn chẳng muốn về. Điện thoại di động chỉ còn một vạch pin. Cố tình vậy để chỉ đón một cuộc gọi gần nhất và không đủ để gọi cho người ta. Nhưng thôi, cũng phải về thôi. Gã đồng nghiệp vẫn cắm cúi làm bên kia. Ừ nhỉ, tại sao không? Bèn:
- Ma Mặt Thớt, cà phê kô?
Gã đồng nghiệp mặt tròn như cái đĩa tây có nik name là "Ma mặt thớt" kém Biển hai tuổi, đang thực tập không ăn lương lấy kinh nghiệm ở công ty. Gã ngẩng đầu lên:
- Thì đi! Bồ đâu rồi mà rủ tôi?
Biển nhún vai:
- Sọt rác rồi
Hai đứa đèo nhau đi hết đường Giải Phóng nói đủ thứ chuyện dở hơi cám hấp đủ để bật cười. Đủ để bật cười. Mãi mới chui vào một quán cà phê. Gã nói:
- Hy vọng quán này bà với X-Man chưa vào!
Biển tròn mắt:
- X-Man nào?
Gã phớ lớ cười:
- Ex ý! Người yêu cũ ý! Thuật ngữ "Tim học" gọi là X-Man, hiểu chưa?
Khi gã đang nói, Biển chúi vào đọc một bài bói tuần trên một tờ báo. Xem tuần này của mình xong, lại liếc sang tuần này của người ta. Thấy ghi "Tuần này của những người thuộc cung này rất ổn. Công việc và tình yêu đều thuận lợi..." Vậy là OK rồi. Biển quay qua gã:
- Ma Mặt Thớt vừa nói cái gì cơ?
4.
Tụi bạn bảo "Có vẻ như vết thương lòng đang lên da non nên cái Biển cứ nhấp nhổm. Nhé, đừng gãi mà rách da non. Tình xưa nghĩa cũ 1,2,3,4 là cùng lên 5,6,7 là dở mà 8,9 thì tệ. 10 thì ăn đấm" Biển cười như mếu. Mấy hôm rồi cứ đứng chờ trước cổng cho đến khi thấy phòng người ta sáng đèn mới về. Đã thế lại còn gửi e-mail và tin nhắn cho người ta. Cuối e-mail và tin nhắn luôn là ba chữ K.T.L- quy ước chỉ hai đứa hiểu: Không- Tin- Lại. Biển thực sự kô muốn người ta trả lời lại mình. Thật sự!
Lũ bạn rủ đi chơi suốt. Đâu cần phải thế đâu. Nhưng đi rồi mới biết trước mình đã bỏ quá nhiều thời gian cho tình yêu. Giờ tình yêu bỏ đi, những khoảng thời gian dôi dư nhiều quá! Cái Vân rủ đi học nhảy cổ điển. Ừh! Thì đi. Cái Hương rủ đi tô tượng. Đi! Cái Quỳnh rủ đi học tiếng Anh. Chậc! Nhận nốt. Thấy dễ, tụi bạn mỗi đứa xí một buổi. Đi học, đi chơi, đi cà phê, thậm chí đi uống chè chén đêm. Đi tuốt. Kín đặc lịch. Cũng tốt. Ma Mặt Thớt bảo:
- Muốn rủ bà đi ra bến Hàn Quốc chắc phải đặt lịch trước cả tuần nhỉ?
5.
Bến Hàn Quốc là tên tự đặt của Ma Mặt Thớt cho một đoạn ven Hồ Tây chỗ Võng Thị đi vào. Quả y như là ở Hàn Quốc vậy. Ma Mặt Thớt dụ khị:
- Hai đứa mình đóng phim đi!
Thì đóng. Giả như đang là một đôi yêu nhau vậy. Ma Mặt Thớt cõng chạy một vòng rồi ngả đầu vào vai nhìn mặt trời lặn. Hát "Mối tình đầu" y như ca sĩ Hàn Quốc vậy. Rồi hơi chuếnh choáng nhau chút ít. Biển biết thời điểm này Biển rất dễ xiêu lòng. Cái cảm giác cô đơn, trống trải dễ khiến Biển vịn tạm vào đâu đó. Tội cho Ma Mặt Thớt lắm. "Thôi, về thôi!"
Cả đoạn đường về trong im lặng và cực ngố. Ma Mặt Thớt nói:
- Kia là cây bàng.
Biển lúng túng
- Đâu cơ?
Ma Mặt Thớt:
- Kia!
Biển:
- Ờ, cây bàng thật.
Rồi cứ thế im lặng. Đến trước cửa nhà Biển, Biển bảo:
- Chúng mình là đồng nghiệp lãng mạn nhé!
Ma Mặt Thớt gật gật đầu trông tội vô cùng. Biển vội vã chạy vào nhà, ngồi sụp ở một góc khuất chờ tiếng xe máy nổ rồi xa dần. Biển mới quành ra. Bấm số gọi cho cái Hương.
6.
Hai đứa ngồi tô vẽ cả buổi được một cái khung hình thạch cao. Biển viết vào đằng sau nó dòng chữ "Em mong anh hạnh phúc, anh ơi" Rồi đưa Hương:
- Tao định gửi cái này cho X-Man.
Cái Hương nhăn nhó
- Mày ấm đầu rồi! Thôi, tao giữ.
Biển gật đầu:
- Ừ, thế cũng tốt.
Hương cất khung hình vào túi rồi bảo:
- "Đồng nghiệp lãng mạn" của mày trông cũng "hàng Việt Nam chất lượng cao" ra phết!
Biển cười:
- Em nó còn nhỏ, xin mày!
Cả hai cùng cười. Biển nghĩ tới Ma Mặt Thớt- Đồng nghiệp lãng mạn. Có lẽ chỉ nên là như thế thì tốt hơn. X-Man vẫn ám ảnh trong Biển thế này thì quả thật kô nên... Nhắn một cái SMS cho Ma Mặt Thớt "Cảm ơn về bến Hàn Quốc và bộ phim "Đồng nghiệp lãng mạn" nhé, Ma Mặt Thớt". Chỉ chưa đầy hai phút sau, đã thấy tin reply:
"Đón xem phần hai bộ phim Đồng nghiệp lãng mạn nhé! Sắp được khởi chiếu gần đây"
Biển bật cười. Những tin nhắn qua lại cho đến khi Biển ngủ mất.
7.
Sau gần hai tuần kể từ khi chia tay, X-Man mới gửi e-mail cho biết lý do. E-mail rằng: "Anh vẫn còn rất yêu em nhưng chúng ta không thể tiếp tục vì chúng ta thật sự không có kết quả. Cái em cần, anh không có mà cái anh có em lại chẳng cần. Chia tay là điều dễ chịu nhất trong hàng chục giải pháp cho tình yêu của chúng ta". Tức là vẫn còn giải pháp, song X-Man không chọn. Biển cười buồn và tự nói một mình:
- Anh đã chọn đúng.
Gần như ngay lập tức, Biển quay qua chỗ ngồi của Ma Mặt Thớt. Rồi trấn tĩnh lại. Rồi quay đi. Cái cảm giác chuếnh choáng khẽ dội lên ngực Biển. Một cái. Đau nhói.
8.
Đồng nghiệp lãng mạn gọi điện. Biển bấm từ chối lịch sự. Coi như không biết. Thấy mình tệ với Ma Mặt Thớt quá. Nhưng nếu đi chơi với nhau lúc này, Biển sẽ dễ ngã lắm. Mà Biển thì không muốn thế! Bèn vờ như chẳng biết. Có lẽ Ma Mặt Thớt hiểu nên không gọi nữa. Biển ngồi một mình trong phòng, bật phim lên xem. Mấy cái đĩa này ngày xưa X-Man xem nhưng Biển không thích. Xem lại bây giờ để thử nghĩ khi X-Man xem, người ta cảm nhận như thế nào. Biết là thế cũng chẳng để làm gì nhưng biết làm gì để giết cái khoảng thời gian dôi dư này?
9.
1/4 ngày nói dối. Biển tỉnh giấc và quyết định nhắn tin cho Ma Mặt Thớt. Đùa thôi! "Lên đón người yêu đi làm được không, Đồng nghiệp lãng mạn?"
Rồi mặc quần áo thật nhanh để tới cơ quan trước. Cứ nghĩ đến cảnh Ma Mặt Thớt hầm hầm cái mặt lên cơ quan là Biển muốn phì cười. Lúc dắt xe ra cửa, Biển lại cứ dùng dằng. Cái cảm giác muốn ngồi sau xe Ma Mặt Thớt cứ xuất hiện lởn vởn trong đầu. Biển lại dắt xe vào. Chợt cứ lúng túng. Cho đến khi tiếng điện thoại reo. Ma Mặt Thớt đã tới. Biển lúng túng thật sự:
- Sao? Tại sao tin? Nhỡ người ta đùa thì sao? Hôm nay là ngày nói dối mà!
Ma Mặt Thớt cười:
- Thà tin là thật còn hơn không. Bị lừa còn hơn mất cơ hội đèo Đồng nghiệp lãng mạn đi làm.
Biển cười. Mặt đỏ dần. Mũi cũng đỏ. Lên xe. Biển đặt nhẹ tay lên eo Ma Mặt Thớt. Cái cảm giác như muốn ôm thật chặt cứ thúc hối Biển. Biển bảo:
- Hôm nay vờ như yêu nhé!
Ma Mặt Thớt gật đầu:
- Phần hai của bộ phim Đồng nghiệp lãng mạn mang tên: Vờ yêu một ngày.
Rồi cười. Biển vòng tay ôm chặt lấy Ma Mặt Thớt. Bình yên đến lạ kỳ. Xe đi mà như trôi. Sáng sớm, sương còn bảng lảng. Xe bồng bềnh trôi đi trong sương. Bỏ lại phía sau X-Man và những ngày khó nhọc. Tháng mới rồi. Vờ yêu một ngày để từ mai sẽ là thật. Được không? Xe bồng bềnh trôi đi trong sương...
Ha` My
Add Nang' lai ve^` vo*i' em qua o^ cua* so^? (^_^) to your personalized My Yahoo! page: