This is what I really wanna show you how I feel... Every songs has its own meaning.
Một giấc mơ, dù đẹp, dù không đẹp, rồi cũng sẽ phải kết thúc. Dù có cố nằm mơ tiếp, nhưng cái giấc mơ đó cũng bị đứt quãng, rồi cũng phải đến lúc tỉnh dậy. Không biết đây có phải lần cuối cùng?
Đã có một thời gian, bất chấp tất cả, từ bỏ tất cả, hướng theo một cái gì đó xa vời, mông lung, không có điểm dừng, không có kết thúc, để nhận lấy những ký ức, có khi êm đềm, có khi hạnh phúc, nhưng cũng nhiều lúc thu mình một góc, để còn lại chiếc bóng và những giọt nước mắt làm bạn...Đôi khi tự vấn lòng mình, biết là sai lầm, nhưng chân đã bước đi, không còn thu về kịp.
Hụt hẫng...
Lang thang trên đường Hà Nội đêm thu, thấy lòng trống trải, mình đã cố gắng nhiều lắm, đã từ bỏ cả cái gọi là tự ái cá nhân, nhưng với người vô tâm thì đó cũng chẳng là gì hết. Chẳng là gì hết cả. Một thời gian ngỡ như không còn những tâm sự buồn, không phải viết entry mới về những điều không thể nói, nhưng ... giờ thì sao đây?
Mình không xứng đáng để có nó ư? Thứ mà người ta gọi là hạnh phúc ấy?
Mong manh quá!
Không biết con đường phía trước là như thế nào nữa? Sao mà mịt mù?
Rắc rối cũng tự mình mà ra, biết là như thế, nhưng sao vẫn không làm khác được, tại sao lòng vẫn cứ yêu?
Dù có phải xa nhau, thì vẫn còn một điều không thể chối bỏ
Love you anyway.
Rap :
Giọt sầu hờn cay , giọt sầu lệ tuôn , giọt buồn lệ rơi nào ai muốn sao kô cho bao nhiu yêu thương kia nằm xuống kia để rồi cuốn xa khi đôi môi nhạt nhoà giấc mơ dấu vết tình buồn ta , dù cách xa nhói lòng , dù biết nhớ hoài công , kô gian bao la mênh mông mang đi hoà tan nước mắt trong em khóc âm thầm mưa rơi , đêm sầu đơn côi sao tim em vẫn chớ một nỗi sầu bơ vơ , dù biết anh sẽ kô về đâu vì bao nhiu lời thề đầu em chôn sâu vào trong nỗi nhớ tình đầu rồi , đành khóc vậy thôi,đành khóc vậy thôi. Thế sao kô wên anh đi , cho bao nhiu nước mắt bao nhiu đau thương kô còn rơi trên bờ mi héo úa vì anh kô như lời anh hứa , anh đã kô như ngày xưa . Tay trong tay , vai kề vai trên con đường về đón đưa . Thì wên nhau đi được chưa , nghĩa là thế đó , anh như gió nồng nàn bên mây rồi mây tan tình cũng tan , gió vội vàng như anh xa rồi , đừng trách vì gió vô tình người ơi , tình đầu giọt lệ sầu cũng kô mang theo thời gian, hãy tìm lối đi riêng như anh đi tìm cuộc sống mới , em khóc để wên sầu wên anh và wên niềm đâu thì xin em hãy khóc.
Thứ 4 thi nói tiếng Anh, chẳng có tâm trạng học hành gì cả, lại bốc phải một đề mình chẳng học gì, may mà được nhắc phần gợi ý, nhưng mà không biết nói có được không nữa, nói xong mới thấy lo, hehe...Nhưng mà bỏ cái lo đấy đi, thi xong là bắt đầu cùng Thảo còi đi chợ để làm sinh nhạt cho mụ ý... ![]()
Trổ tài nấu ăn (hehe...dĩ nhiên là trình độ vẫn kém lắm):
Sản phẩm:
Và ảnh sn:
ảnh thì còn nhiều nhưng Thảo còi giữ bản quyền nên ko thể đăng thêm, hihi, (thực ra là ko đủ can đảm để postleen, hehe)...
Lâu rồi không viết gì ở blog, nói chung là tâm trạng dạo này cũng vui, không có gì để mà viết, ^^, hôm nay ở nhà một mình, sợ ma chết đi được, nên hứng lên viết vớ vẩn mấy dòng.
Thế là hơn một tháng hè đã trôi qua, lại chuẩn bị bước vào năm học mới, ngay đầu năm đã phải thi nốt môn cuối cùng của năm ngoái, oải không chịu được, chẳng có hứng thú gì mà học vào giờ phút này, không hiểu sao cứ cầm sách lên là ngáp, đọc vài dòng đã thấy ngủ từ lúc nào, ![]()
Dạo này khí trời mát mẻ, nhiều lúc nhớ chết đi được, nhớ cái gì thì mình cũng không hiểu nữa,
, chỉ là cứ thấy thiếu thiếu một cái gì đó!
, hi vọng sắp tới mọi chuyện sẽ suôn sẻ tốt đẹp hơn! Đêm nay có mưa sao băng, nhưng mà nhìn trời đầy mây thế kia chắc lại không ngắm sao để ước được rồi, hic hic, mà đây là trận mưa sao băng lớn nhất và rõ nhất, nhìn được bằng mắt thường nữa chứ, huhu...phí quá đi mất, thôi cứ thử thức chờ xem trời đất có khả quan hơn tí nào không?
![]()