Mọi ng` là bạn tớ, và tớ là bạn mọi ng`^_^, muahhhh!


Đã lâu rùi ko post truyện, cái kế hoạch hoành tráng hồi hè cũng đành cho out vì quá bận + bịnh è đuối như con cá đuối lun! =_____=
Thật sự cảm thấy có lỗi với mọi người! Mọi người tha lỗi cho pé Dâu vì đã nhiều lần lỡ hẹn + thất hứa và trốn chạy bấy lâu nay nha. Vì thực ra có quá nhiều nỗi áp lực lớn mà bản thân nhiều lúc cảm thấy cũng rất muốn bỏ cuộc, vì thấy mình ko đủ sức. Chuyện bạn bè, học hành… nhưng tổng thể mà nói rất cảm ơn những ai đã, đang quan tâm Ngọc trong thời gian qua! Thành thật cảm ơn các bạn rất nhiều! ![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
Cuối cùng là hôm nay cũng quay lại, dường như viết truyện, nghe nhạc, đọc sách, giao lưu với bạn bè đã trở thành niềm vui và sự giải trí không gì thay thế được! Hôm nay rãnh rang đi care blog, comment, quick cm blog mọi ng` trong friend list lun! Rùi sau đó sẽ post truyện mới, các bạn yên tâm vì lần này truyện chắc chắn ko bị drop ngang như lần trước, vì trên tinh thần đã viết được tới chap 7 rùi, đã post ở nhiều 4rum, nhưng cuối cùng quyết định post lên blog, nhất là chiều ý bạn bè đáng iu (nhất là ss Dương dê ^^!);![]()
Một lưu ý nho nhỏ, truyện có rating M (17+) nên mọi người cân nhắc một tí trước khi xem, để đừng đổ lỗi cho Ngọc (pé Dâu) nếu có gì xảy ra, và, đã xem thì phải comment đó nha! Không là tui khóc thảm lun đóa! Hihi…![]()
Author: Lovely Strawberry/ Dâu shjnh/ Christy
Rating: M
Warning: Những ai bỏ qua rating cũng như lời cảnh báo này thì bé Dâu ko chịu trách nhiệm! ^_^ Suy nghĩ kỹ kỹ nha!
Category: Romance / Fantasy / Fluff (tin dc ko? ^^) và drama.
Status: on going
Summary: Câu chuyện không dựa trên bất kỳ một sự thật nào trong lịch sử, xảy ra ở thế giới thần thoại ở hai thời kỳ khác nhau.
Phần đầu mở ra một trận chiến giằng xé giữa tình yêu và thù hận, nhưng tất cả không dừng lại ở đây...
"Người yêu và kẻ thù đôi khi chỉ là một. Nhưng trên hết tất cả những ngang trái vẫn là một tình yêu không thể hủy diệt. Tuổi thơ và kỷ niệm trong sáng như pha lê, tình yêu mãnh liệt nồng nàn hơn tất cả, tất cả được vẽ nên trong bức tranh mang màu sắc thần thoại "Sinh tế". Ở đó, phía sau những toan tính, âm mưu, tà thuật là những phút giây nồng ấm không bao giờ phai nhạt..."
Phần cuối là kết thúc của tất cả vè số phận của những con "sinh tế".
"Những kẻ bán linh hồn cho quỷ để đạt được mục đích không chỉ đánh mất linh hồn, những con sinh tế tội nghiệp bị giáng lời nguyền khủng khiếp: Không bao giờ tìm được tình yêu. Nhưng có một kẻ đã tuyên bố trước những thế lực của bóng đêm: "Dù không có trái tim, không phải là người thì ta vẫn biết yêu!" Đây không phải là câu chuyện kể lại từ trang sách cổ huyền bí, không phải là truyền thuyết được truyền miệng qua nhiều thế hệ, đó là câu chuyện bước ra từ cánh cổng Goldaz - nơi giao nhau giữa Thiên Đàng và Địa Ngục!"
----------------------------
Chapter 1:
- Hỡi quyền lực của bóng đêm, hãy giúp ta chiến thắng! Hãy nổi sóng lên và dìm hết những kẻ kia xuống cõi âm ti đời đời…
Nàng vũ công trút bỏ lớp áo chòang lông mềm mại, dần cởi từng cúc áo màu tím kiêu sa, để lộ ra ánh sáng làn da trắng ửng hồng, mịn màng căng tràn sức sống. Hơn nửa bầu ngực được phơi ra dưới ánh đèn màu đỏ huyễn họăc. Có âm thanh vọng ra phía sau cánh cửa thần bí, bám đầy rong rêu và gỗ đã mục nát tự khi nào:
- Ta không chấp nhận sinh tế là đàn bà…
Đôi môi cong lên, ánh mắt màu đen tuyền sắc sảo sáng rực lên, ở giữa hai hàng lông mày là những rãnh nhỏ xíu hiện dần ra, không quá sâu cũng không hẳn là mờ:
- Ta là trinh nữ.
Người con gái đẹp vừa dứt lời thì một bàn tay khổng lồ cực gớm ghiếc nhầy nhầy mỡ thối hoắc đấm mạnh xuyên cánh cửa và vung mạnh về phía nàng. Lớp áo còn lại trên người nàng bị xé tọac thành nhiều mảnh, trong chốc lát người con gái kia như trở thành một bức tượng bằng sứ có dung mạo và hình dáng hệt như nữ thần. Những ngón tay có vuốt dài và bén như những thanh kiếm thép tinh luyện lướt đều trên những ngọn núi cao, và ngay đỉnh núi, nơi có vầng hào quang của ánh mặt trời tụ lại, thanh kiếm cắm vào đó thật sâu. Rút nhanh ra một cách vô tình, những giọt đỏ như mắc ma phun trào khỏi đỉnh núi chạm đất. Lớp mỡ chảy ra từ trên bàn tay khổng lồ kia loang khắp thân thể trắng ngần của cô gái, mở lan đến đâu thì làn da trắng mịn như thiên sứ kia biến mất, bởi nó đang được phủ lên một thứ dung dịch hôi hám đến lạ lùng.
- Tốt, tốt lắm. Hahhahaha….
Giọng cười man rợ vang lên dồn dập, tất cả cửa kính trong tòa lâu đài cổ bị bỏ hoang hơn thế kỷ đều đồng lọat vỡ nát. Âm thanh của những mảng thủy tinh vỡ hệt trái tim và linh hồn của ai cũng không còn, vỡ tan và bị những mảnh thủy tinh vô hồn kia găm vào. Một cơn lốc xóay từ bên dứơi lòng đất trỗi lên, xới tung từng lớp đất và cuộn lấy bức tượng thần nữ đã nhuốm màu ô uế vào trong vòng xoáy, nhanh như tia chớp lóe sáng rồi vụt tắt trong không gian.
Bóng đêm bao trùm khu rừng âm u chỉ có tiếng rú của những bầy sói và tiếng trù ẻo của những con cú mèo. Ánh trăng khuya đang trôi dạt về phương Bắc xa xôi, những cánh dơi mỏi mệt không màng đến mùi máu tươi của những xác chết mới còn phơi thây giữa chiến trường Dolorosa... Từng đàn dơi bay về hướng Nam kèm theo những tiếng kêu rợn người… Sắc đêm u ám làm sao! Thi thỏang trong gió là mùi khét của những đám cháy nổ đã tàn rụi sau cuộc chiến… Ngột ngạt, bức bối, thấp thỏm, sợ hãi là những gì có thể miêu tả về tâm trạng của những chiến binh may mắn sống sót đang băng rừng để về đến pháo đài…
- Don, chúng ta hãy đi tiếp, đừng ở lại đây thêm phút giây nào nữa…
- Xin lỗi Rachel, nhưng ta không còn sức để đi tiếp. Hãy nghỉ lại qua đêm, sáng sớm mai chúng ta sẽ tiếp tục lên đường.
- Chàng điên rồi, Don! Qua đêm ở đây? Cấm địa của địch đấy, thưa chiến binh áo đỏ! Không những thế…
- Đủ rồi, Rachel! Ta không muốn nghe nữa.
Don Moen mệt mỏi tựa đầu vào một thân cây, nhắm nghiền mắt lại và chỉ trong chôc lát chàng đã chìm hẳn vào giấc ngủ. Rachel - nữ thuộc hạ thân tín nhất và cũng là bạn của chàng bất lực vì không thể khuyên can. Sau cùng nàng cũng đặt lưng xuống bãi cỏ mịn gần gốc cây nơi Don ngủ và thả hồn vào những giấc mơ dài…
Don bỗng thấy tòan thân nhẹ hẫng như thể đang bay lên. Chàng đột nhiên mở mắt và không khỏi ngạc nhiên. Chàng đang ở giữa đồng cỏ xanh tươi một màu xanh mát dịu của thiên nhiên. Hương cỏ thơm phảng phất đều trong làn gió, bầu trời trong xanh vời vợi.
- Phải chăng chỉ là giấc mơ?
Không. Cảm giác rất thật. Thật đến nỗi con tim chàng rung lên từng hồi, chàng tự hỏi thầm với chính mình rằng người con gái ấy đang ở đâu? Don có cảm giác nàng đang ở rất gần đây, ánh mắt nàng đang dõi theo từng bước chân của chàng.
Boong…. Boong… boong…
Từng hồi chuông đổ dài, ngân vang khắp một vùng, âm thanh của tuổi thơ, của những tháng ngày hạnh phúc. Giáo đường Martin ngày xưa và những lời cầu nguyện ngây thơ nhất. Ôi! Don nhớ từng lời một như khắc vào tim. Ngôi thánh đường hiện ra trước mắt, cảnh vật vẫn vẹn nguyên như mười năm về trước, không có gì thay đổi. Tượng Đức Mẹ trang nghiêm ôm Chúa Hài Đồng trong lòng cùng hướng mắt về chân trời phía Đông xa vợi… Đôi mắt Người hiền từ, từng đường nét vẫn còn nguyên, không hề tồn tại một dấu vết thời gian…
Từng băng ghế dài còn thơm mùi sơn mới, nhưng lớp sơn không thể át đi hương thơm nồng nàn, dễ chịu của gỗ Karan – lọai gỗ quý hiếm nhất trần gian. Don bước từng bước chậm rãi tiến đến băng ghế đầu tiên gần bục giảng nhất. Chàng khẽ chạm tay vào thành ghế, tay chàng run nhẹ, cảm giác bồi hồi như chạm vào kỷ niệm tinh khôi, rất đáng trân trọng và sợ nó sẽ tan biến như một giấc mơ… Chàng khẽ gọi thầm trong vô vọng:
- Lynn…
- Don! Don!
Don giật mình. Chàng quay phắt về phía sau. Chính là giọng nói ấy, không thể lẫn vào đâu được! Là Lynn, đúng là Lynn!
Nhưng là Lynn của năm 10 tuổi.
Cô bé đang nhìn về phía bục giảng, đôi mắt đen láy ánh lên niềm vui vô tận, nữ tiên tri tài giỏi nhất của vương triều Vantiz xúng xính trong bộ đầm dài vừa qua gối, để lộ ra đôi chân trắng nõn. Cô bé nhoẻn miệng cười thật tươi. Don bất giác dang rộng đôi tay chờ đón Lynn, và cô bé vụt chạy tới…
Một lần nữa, Lynn trượt khỏi vòng tay Don, như cái đêm đầy máu và nước mắt ấy…
Cô bé nhắm thẳng hướng bục giảng mà chạy, lướt ngang qua Don như lướt qua một người vô hình. Lynn dùng tay cố gắng để bục giảng sang một bên, và hình hài bé nhỏ khác ngã nhào ra khỏi hộc tủ rộng phía sau bục giảng.
- Biết ngay là cậu sẽ trốn ở đây!
Don sững người.
Vì quá gấp rút và cũng ko bik nên chọn ngày nào nên lập cái poll này, mọi ng` vào vote phiếu và cho ý kiến nhá! ^^
Mí bạn muốn ôn môn Anh vào buổi sáng nào trong tuần là thuận tiện nhất?
Trong tuần có 3 ngày có môn Anh là : thứ 2, thứ 5 và thứ 7. Thứ 3 buổi chiều tăng tiết ko tính vì buổi sáng 2 tiết Hóa nặng nhất òi ^^.
Vậy mọi ng` chọn 1 trong 3 ngày trên nha.
Câu hỏi quan trọng típ là mọi người muốn ôn cái gì? Comment nha, cái này năn nỉ luôn đó!
Ngọc bỏ 1 phiếu cho thứ 7 trước, còn lại mọi ng` cứ thoải mái ý kiến, đa số thắng! ![]()
- thứ nhất: tôi học tuy ko dc cao siêu lắm vì tối ngày bịnh lên bịnh xuống, nên có thể họ ko ưa tôi chăng?
- thứ 2: hay vì tôi tỏ ra khá chảnh? Ặc, tôi mà chảnh thì chắc ko ai chảnh hơn nữa rồi, tôi ko có gì đáng để phải chảnh với ng` khác cả, thật nực cười cho những ai không hiểu chuyện.
- thứ 3: tôi dễ gần hết ga, tôi giỡn thả cửa, tôi quậy hết cỡ, ko cần phải quảng cáo, bạn bè từ lớp mẫu giáo đến lớp 9 đều bik hết. Và tôi còn hết lòng vì bạn bè nữa, mà mí bạn mới này lạ thật đó… tôi cũng chả hiểu.
- thứ 4: mỗi ngày tôi cột một loại cột tóc? Tôi đeo 1 cái kẹp tóc khác nhau, và tôi nghe có nhìu lời bàn tán ko hay. Buồn cười nhỉ? Láo, quyền tự do dân chủ của ng` ta, mắc mớ gì mà bàn, bộ làm thế là mí con nhỏ đứng đường à? Cả khối đứa con gái thích điệu đà làm dáng đấy, kinh hơn triệu lần, sao ko tự ngẫm lại mình đi? Hả?
- thứ 5: gần 3 năm tôi sống trong lớp như một hồn ma vất vưởng, chỉ có vài người là bạn thôi, mà cũng ko tiện nói chuyện nhiều. Vật chất làm cản trở quá, nhiều khi tôi cũng nghĩ như vậy. Tôi ngu dại hay là quá tốt chính tôi cũng ko rõ, chỉ biết rằng tôi đã tốt với ng` ta hết mức, và đáp lại thì … tôi ko nói nữa, kẻo lại điên lên mất.
- thứ 6: tôi có một ng` bạn cũng khá thân, là con trai. Bạn ấy tốt thực sự dù cho chính bạn đó cứ luôn miệng khẳng định mình ko tốt. Thôi kệ, với tôi bạn đó tốt là dc rồi. Giữa tụi tui đơn thuần là tình cảm bạn bè, còn có thứ tình cảm nào khác chen vào đây nữa thì xin thề, chỉ có ở phía tôi thôi, nhưng cũng là ngộ nhận và bây giờ mọi việc vẫn tốt đẹp. Tôi cảm thấy hạnh phúc vì quen biêt bạn đó trong suốt thời gian tôi học phổ thông. Nhưng có vài kẻ buồn cười, cứ dựa vào đó mà soi mói, từ lớp 10 đến tận 11 cơ, đến giờ bạn kia đi rồi mà tôi cũng chả biết là còn lời qua tiếng lại nào sau lưng tôi ko? Cái quan niệm “quen nhau, cặp bồ hay gì đó thì có thân thiết cũng đừng lên làm quá trước mặt bạn bè, thấy kỳ lắm!” – oh cái quan niệm này đúng, tôi ủng hộ. Nhưng giữa tôi và bạn đó ko có gì cả, lấy gì mà thanh minh huh? Mà cần phải thanh minh với những kẻ nhiễu chuyện ko biết điều à? Kệ chúng nóa chớ. Học trên lớp ra rả là tình bạn khác giới giúp người ta tiến bộ hơn mà khi vận vào đời thực thì ko biết, hay cố tình ko biết, để quy kết tội cho ng` khác? Tức cười, bao giờ cũng vậy, mình càng nói ng` ta càng ko tin, thì nói làm gì nữa, vô ích thôi… Tình cảm trai gái đối với tôi còn là khái niệm xa vời lắm, hiện giờ tôi chỉ thích đeo đuổi mỗi anh Joe Jonas thôi, hy vọng là dc ^^
thứ 7: cái kiểu nói “có gì thì nói thẳng với tao nè, nói thẳng mặt nhau chứ đừng nói sau lưng, tao ko thích” – oh , cái quan niệm này tôi cũng đồng ý nốt. Nhưng có mí đứa chỉ dc cái võ mồm, còn lại thì làm ko dc? Tự nhiên vô duyên vô cớ giận tôi, rồi chả thèm nói với tôi, khi đụng chuyện ra thì bảo “mày có lỗi tự mày biết chứ phải đợi tao nói hả?” Trời ơi tôi muốn bò ra cười. Tôi có lỗi? Tôi cũng xin đc phép nói thẳng và công khai ở trên blog này luôn rằng TÔI TỰ XÉT THẤY BẢN THÂN CHƯA BAO GIỜ LÀM LỖI NẶNG NỀ VỚI BẤT KỲ MỘT AI TRONG A5 cả. Còn chuyện các bạn thích quy kết tội, ok, cứ việc, tôi chả để tâm đâu. Tôi mệt mỏi lắm rồi. Các bạn ko chỉ nói tôi này nọ, mà toàn nói sau lưng mới đáng tức cười chớ. Tôi thừa nhận bản thân có nói xấu một số người, tôi cũng là con ng`, chả phải hoàn hảo như thánh đâu, nhưng cũng chính miệng tôi đã thừa nhận với mí người đó là tôi có nói họ thế này, thế nọ, bla bla bla… cho nên tôi chả cần phải nói sau lưng ai hết. Đừng có lấy cái câu in đậm ở trên ra bắt bẻ tôi vì tôi vừa mới nhận lỗi. Xin thưa, có thấy chữ “nặng nề” trong câu ấy ko? Vì tôi ko phải là thánh, thế thôi. Nhưng đồng thời tôi cũng tự sướng luôn ở đây rằng: “TÔI TỰ XÉT THẤY BẢN THÂN NGU NHƯ CHÓ VÌ ĐÃ ĐỂ DÀNH THỜI GIAN QUÁ NHIỀU ĐỂ SUY NGHĨ TỐT VỀ CÁC BẠN, VÀ TỐT VỚI CÁC BẠN, THẬM CHÍ CÓ KHI LÀ HY SINH NỮA” – nếu có ai thắc mắc gì về câu này thì tự ngẫm lại lấy, tôi ko dư hơi mà “khoe” về cái “lòng tốt” của mình nữa. Tuy nhiên, nói như thế KO CÓ NGHĨA LÀ TÔI HỐI HẬN VỀ NHỮNG GÌ MÌNH ĐÃ LÀM . Vì cũng có những người bạn tốt với tôi và TÔI CŨNG QUÝ HỌ THẬT SỰ, THẬT LÒNG. Còn lại những “kẻ” khác thì tôi coi như muối bỏ biển, chả sao cả. Tôi chỉ bị mất đi hàng triệu nơ ron để suy nghĩ và đau buồn một mình tôi, chứ chả mất tẹo thịt mỡ nào trên người. Tôi làm việc tốt chả mong gì ng` ta biết và hiểu, nhưng ko có nghĩa là một khi ko biết rồi đối xử với tôi như là con ki chứ ko phải bạn bè thế.
thứ 8: oh, tôi ngớ người vì chợt biết được tin có vài người cho tôi là “lăng xăng”. Trời ạ, tôi hiểu tôi chết liền. Biết bao nhiêu đứa khác lăng xăng đến điên loạn, sao ko nói trời? Mà chỉ nói tôi? Tôi chưa có giấy báo của bác sĩ nhà thương điên chẩn đoán tôi bịnh tâm thần đâu. Đừng có hiểu lầm! Plz! Lăng xăng có 2 kiểu: “giỡn đùa dễ thương , vui vẻ” và “điên khùng”. Xin bạn nào có ý nghĩ đó về tôi thì ngẫm lại rằng mình đang thuộc kiểu nào trong 2 kiểu trên đây.
Thứ 9: Hồi 11, viết lưu bút cho tôi rất tình cảm, tôi đọc mà tôi cảm động thật sự, và rơi nước mắt. Tôi thương bạn lắm. Nhưng rồi tôi biết tôi và bạn sẽ có ngày ko thể là bạn tốt của nhau được nữa. Tôi cũng xin nói thẳng ở đây. Blog là nơi riêng tư, nếu ai ko vừa ý thì cứ đệ đơn lên tòa kiện tôi vì tội quấy nhiễu, chứ tôi chả sợ ai đâu. Bạn bè và tình cảm riêng tư cũng phải biết phân biệt, chứ lôi vào chung thì có ngày tóe lửa. Tôi sẽ quay lạy làm bạn với bạn nếu một ngày nào đó bạn phải đích thân xin lỗi tôi. Tôi sẽ tha thứ. Bởi vì bạn là người có lỗi. Chưa bao giờ tôi kết luận tội hẳn cho một ai một cách cụ thể, nhưng với bạn là có đấy. Cả bạn và “ng` ấy” của bạn, nhất là “kẻ kia” – người đã ko biết lỗi mà còn lớn miệng. Nói chung, thề có Chúa, tôi ko bao giờ là kẻ nói dối, chỉ có “ai đó” thôi… Tôi sống chân thật với chính con tim và Đấng mà tôi đang tôn thờ. Tôi chỉ có thể nói thế, giờ có giải thích thêm nữa cũng ko ai tin đâu.
Thứ 10: Tất cả những ai tôi nói trên đây tôi ko tiện nói tên, nhưng ko phải là tôi sợ đâu nhá, tự mà biết lấy bản thân mình. Chứ giờ tôi có nói ra đây cũng ko ai trong mí bạn nhận là mình đâu , hahaha…