Cuộc sống thật ngắn ngủi vì thế hãy sống và yêu hết mình như thể ngày mai thôi sẽ là ngày tận thế...
Qủa thật, nếu ai từng vào Sài Gòn ko thể ko một lần ghé thăm khu giải trí và du lịch Suối Tiên nằm trên Xa lộ Hà Nội ^^ Mới 2 tuần trước, mình cùng 4 anh chị nữa trong đội triển khai Dự án hành quân = xe máy tới khu giải trí tuyệt vời này. Ngay từ ngoài nhìn vào đã thấy một quần thể du lịch rộng lớn nhất mà mình từng thấy, với hơn 60 khu vui chơi khác nhau, những con đường vào, những công trình đều được kiến trúc độc đáo, tinh xảo và rất có thẩm mỹ. Đi hết cả khu này chắc phải mất 2 ngày, vì lịch trình sáng đi tối về nên mình và mọi người chỉ có thể dạo qua và tập trung vào những khu đặc sắc nhất. Nào là xem Sự tích Sơn Tinh-Thủy Tinh được dàn dựng lại rất kỹ xảo và công phu, rùi vào Thiên đường Địa Trung Hải với hàng nghìn loại động vật biển mà mình lần đầu tận mắt được chứng kiến, rồi 18 tầng địa ngục với 18 cửa ngục tù dành cho những tội nhân trần thế và những hình phạt tra tấn đến ghê người, lạnh cả tóc gáy, nhìn đâu cũng thấy ma quỷ, dầu lâu xương sọ... Và nhất là đến khu Trò chơi, chơi Phao Đụng rất vui, va vào nhau là bắn ra 2 đầu theo lực đàn hồi. Đặc biệt là những trò chơi cảm giác mạnh, thú vị nhất là trò Tàu lượn Siêu Tốc, lao đi trên những đường ray với tốc độ kinh khủng, xuống dốc và quẹo trái phải cảm giác như người muốn văng ra ngoài, rùi vào đường hầm tưởng như va đầu vào đá rùi. Qủa thật thú vị và thích thú, rất yomosst! Sau đó là đến khu Bí Mật Ngôi Mộ Cổ, thật rùng rợn, ma quái và cuốn hút. Sau buổi trưa là đi xem chương trình ca nhạc trực tiếp, rùi hài kịch, xiếc và ảo thuật đặc sắc. Có một điều mà mình khá ngạc nhiên vì khác với chi phí khá cao tại trung tâm tp Hồ Chí Minh thì ở đây, các dịch vụ ăn uống hay giải trí có giá cả rất bình dân, thậm chí còn rẻ hơn ngoài Hà Nội nữa.
Cuối tuần vừa rồi lại là một chuyến đi đáng nhớ của mình, đến thành phố Vũng Tàu. Bầu trời ở Vũng Tàu luôn trong xanh, vây quanh thành phố là 4 bãi biển lớn: Bãi Trước, bãi Sau, bãi Dâu và bãi.... quên mất rùi :D. Rất nhiều tàu thuyền xa xa, nước biển rất trong xanh. Nhất là sau một thời gian rất dài mình mới được hòa mình vào dòng nước biển. Thực sự thì mình chưa biết bơi, cũng do mình lười, chẳng dành thời gian học bơi mà cơ hội đi biển cũng ít nên mình ko quan tâm đến việc tập bơi lắm. Nhưng hôm đó, vác cái phao chạy ra biển kể cũng hơi ngại, nhưng ko sao, ở đó cũng có vô số người như mình...hehe. Chiều muộn, gió thật mạnh và sóng biển thật lớn, những đợt sóng dâng trào cao khủng khiếp. Mình "lội" ra hơi xa nên máy lần bị sóng mạnh đánh vào mất thăng bằng, rùi bị chìm ngỉm toàn thân trong nước biển, được mấy phen uống no nước. Thật quá đã. Cảm giác nhảy trên những con sóng, lao vào dòng nước lớn, được quẫy đạp thoải mái thật vô cùng thú vị và khó tả. Đến buổi tối, lại cùng mấy người bạn đi ăn hải sản, phóng xe đi dạo phố rùi đi dạo trên bãi biển vào ban đêm thật ko gì bằng. Xắn quần thật cao, mình đi dạo 1 vòng dọc bờ biển, ngâm chân trong những con sóng nhẹ nhàng, tiếng gió, tiếng sóng, bầu trời đầy sao...một đêm thật đẹp và đáng nhớ. Tối về khách sạn xem bóng đá, ngủ một giấc thật ngon rùi sáng hôm sau đi leo lên Ngọn Hải đăng ngắm cảnh toàn thành phố từ trên cao, và sau khi ăn trưa cùng bạn bè xong, mấy đứa được đi nhờ xe giám đốc Sacombank Vũng Tàu để về Sài Gòn, kết thúc một chuyến đi thú vị.
Vào trong này thỉnh thoảng lại đi uống cafe với mấy đứa bạn ngoài Bắc vào công tác, rùi đi ăn nhậu với mấy ông em họ ở Bình Dương, Bình Phước làm việc tại thành phố. Cuối tuần này sẽ đi Biên Hòa, Đồng Nai thăm bà chị họ, rùi đi trượt cỏ và cưỡi đà điểu haha. Còn bao địa điểm mình chưa được tới nữa, sẽ cố gắng đi cho biết: Đà Lạt, Đắc Lắc, Mũi Né, Côn Đảo, Phú Quốc.... Cuối tháng 5 ra Hà Nội triển khai giai đoạn 1 khoảng một tháng rùi lại vào Sài Gòn tiếp tục giai đoạn 2 tới tháng 11 mới xong. Còn nhiều thời gian và cơ hội. Còn nhiều điều để chia sẻ cùng bạn bè... :)
(Continue....)
Vậy là mình đã vào Sài Gòn được 2 tuần. Ở đây cuộc sống có quá nhiều khác biệt so với khi còn ở Hà Nội (có danh sách liệt kê đính kèm ở dưới)
- Đồ ăn: Thui rùi, toàn mấy món ngọt và cay, nhìu chất béo. Lại thêm mấy món mù tạt, nấu chao... hic, nuốt ko trôi, ăn ko nổi...ặc ặc. Cũng may dần dần cũng kiếm được mấy món ăn giống ngoài Bắc để sống cho qua ngày.![]()
- Đồ uống: Cafe!
Đó là đồ uống phổ biến nhất trong Sài Gòn, đâu đâu cũng thấy cà fê không à... mà đâu có ngon như ngoài Hà Nội. (Nhớ cà fê Hà Nội :D)
- Chỗ ở: Ở khách sạn đàng hoàng nhé, nhưng đồ ăn nước uống tự mà kiếm, ko có bàn chải + kem đánh răng, ko có xà phòng, rùi tự giặt đồ... tất cả đều by myself
. Lại còn ông anh cùng phòng, khá thú vị và thoải mái nhưng ổng có 1 thói quen khá quái: ngủ phải bật đèn sáng trưng...vậy là chịu chung số phận ![]()
- Thời tiết: Trời, mấy hôm đầu vào đang từ Hà Nội gió mùa đông bắc mát lạnh chuyển qua nắng nóng dã man, lúc nào người cũng như có lửa thiêu... dần dần cũng quen, may khách sạn có điều hoà chứ ko thì tiêu.![]()
- Đường phố: Cái này hay à nha, trong tp Hồ Chí Minh đường khá rộng nhưng lúc nào cũng đông ngẹt xe là xe, người là người...thành ra giờ nào cũng... tắc đường, kẹt xe.
Chả phải giờ cao điểm mà giờ nào cũng tắc được. Lại còn chuyện sửa đường, ở HN thì đào sửa 1 bên góc đường, ở đây thì chơi ngay ở giữa đường, thế mới ghê...Thành ra ô tô chen chúc nhau... Đã tắc nay còn tắc hơn!![]()
- Đô thị: Ở Sài Gòn nhà cửa chen chúc, nhìn từ trên cao chỗ nào cũng nhà là nhà, mà nhà cao tầng hẳn hoi. Đúng là ở đây đô thị hoá nhanh thật, nhưng khổ nỗi rất hiếm cây xanh. Sông ngòi chẳng có mấy, toàn kênh mới rạch. Hồ thì rất hiếm, đã thế lại siêu nhỏ (điển hình là cái Hồ Con Rùa ở trung tâm Quận 3...hic)
Thật khác so với Hà Nội nhiều sông hồ, nhiều con đường rợp tán cây... Thảo nào mà ở Sài Gòn không khí luôn cảm giác bức bối, bí bách, khó chịu.![]()
- Giải trí: Nói đến vui chơi giải trí thì đất Sài Gòn quả là cắt cổ khách du lịch, cái gì cũng mắc hết. Điển hình là vụ hát karaoke cùng nhóm Dự án. Sau khi đánh chén mất gần 3tr ở 1 quán ăn thì cả hội kéo vào 1 quán karaoke ngay gần đó. Quán dành cho những đại gia, khách Vip đi ô tô, SH, Dilans... với một cái tên rất dễ thương "Happy Day" nhưng mà ai có biết nó....'happy' thế nào. Vào phòng thượng hạng 1111 (Tứ quý Át
), sau khi hát xong 2 tiếng và thanh toán mọi người mới ngỡ ngàng: gần 1 triệu tiền hát. Trời ơi, ai đời tính tiền hát = phút: 5000 VND/phút, vị chi là 2 tiếng ~ 120 phút = 600k
. Đồ uống thì 1 chai lavi = 22k, 1 cốc chanh đá = 50k...sặc sụa. Shock toàn tập!
Một điều mà Hà Nội ko thể thấy đc.
- Con gái: Con gái trong Nam quả thật nhẹ nhàng, nữ tính và hiền dịu. Nhưng ko thể xinh bằng con gái Hà Nội cả về cách ăn mặc, ngoại hình. Ngay cả người dân trong Nam cũng nói vậy, mọi người đều thấy con gái ngoài Bắc đẹp hơn ![]()
Chừng đó đã đủ chưa nhỉ, càng ở lâu càng nhớ nhà, nhớ bạn bè, nhớ Hà Nội nhưng được đi xa cũng nhiều điều thú vị, khám phá nhiều cái mới.
Công việc trong này khá căng thẳng và thường xuyên phải dùng máy vi tính, ngày nào cũng chạy test chương trình, kiếm tra, báo cáo, phân tích lỗi... để triển khai thành công dự án nâng cấp phần mềm đa năng và siêu việt cho Ngân hàng. Được cái các bạn đồng nghiệp từ các tỉnh khác cũng lên tham gia nhóm dự án đều rất thân thiện, dễ mến và thoải mái nên mình cũng nhanh chóng hoà nhập và kết bạn với mọi người.![]()
Đi làm cả tuần, cứ đến thứ 7 CN là mình lại thu xếp đi thăm họ hàng ở các tỉnh. Tội gì ko đi chứ, lần đầu tiên có cơ hội tuyệt vời như thế này mà
. Tuần trước thì đi thăm cô chú và các em ở Bình Dương, và Bình Phước. Từ SG đi gần 50 km là tới Bình Dương, toàn rừng cao su. Đi thêm 80 km nữa thì tới Bình Phước: nhà nào cũng trồng hàng chục cây điều nằm trên những vùng đất đỏ bazan của miền Tây Nam Bộ. Mà người dân ở miền Tây thích nhậu ghê, lúc nào cũng sẵn sàng nhậu thâu đêm suốt sáng.
Đi xa vậy, may mà có ông em lái ô tô chở đi hoài nên cũng đỡ. Được gặp cô chú lần đầu tiên sau 25 năm, mình thấy thật vui và nhất là được nghe cô chú và các em kể nhìu chuyện khá thú vị, biết thêm nhiều điều. (À, có 1 điều, dân miền Tây sinh đẻ rất vô kế hoạch, toàn từ 4-10 con...hãi thật!
)
Đến chuyến đi tuần này mới có nhiều điều đáng nói. Tuần này mình đi P.Trà Nóc, Cần Thơ thăm bác ruột. Chiều thứ 6, 4h xin về sớm, bắt xe ôm ra đường Lê Hồng Phong rùi lên xe trung chuyển ra bến xe Miền Tây. Đợi từ 4h45 đến 5h25 ko thấy xe ô tô đâu vì xe bị tắc đường, ko tới đúng giờ chạy đc. Hơn 5h30 mới thấy xe ô tô vào bến.
Vậy là cả đoàn kéo lên cái xe máy lạnh 45 chỗ. Nhưng thôi rùi, vừa ra khỏi bến thì tắc đường, kẹt xe quá trời! Từ đó mà tới hơn 9h mới ra khỏi quận Bình Chánh, tp Hồ Chí Minh, rùi mới khai thông đường được.
Mình đã nghĩ tới cảnh nửa đêm mới đến được Cần Thơ vì từ SG đến Cần Thơ là 1 quãng đường gần 200 km. Oh my Ghost!
Xe bắt đầu đi qua tỉnh Long An, rùi thành phố Mỹ Tho, rùi đến địa phận tỉnh Tiền Giang vào lúc 23h đêm. Xe dừng lại nửa tiếng cho mọi người nghỉ chân và ăn tối (jờ này còn ăn tối má ơi!) Nhưng vì muộn quá nên ai cũng ăn vội rùi lên xe đi cho nhanh, vì có người còn đi xa hơn mình nữa, tới Sóc Trăng, Bạc Liêu, Cà Mau...v..v Qua địa phận tỉnh Tiền Giang là xe đi qua cây Cầu Mỹ Thuận nổi tiếng theo kiến trúc Mỹ và sang tỉnh Vĩnh Long. Đến 1h sáng thì xe tới bến phà Cần Thơ (sài phà vì cầu xây chưa xong...hic). 1h20 thì qua bên kia phà, đã có bác ruột chờ sẵn từ 8h tối ở đấy. Hai bác cháu phóng về đến nhà thì gần 2h sáng, trời ơi, nằm vật ra ngủ như chết. Thật là 1 ngày kinh khủng!
Sáng thứ 7, 10h sáng mới mò dậy được, đói muốn chết. Ăn trưa xong mới có thời gian đi thăm thú cảnh vật đất miền Tây Nam Bộ. Ở đây có 1 nét rất đặc trưng là hầu như toàn nhà nổi đóng cọc ven bờ sông, đúng là đất của sông nước, mọi người có thể đi lại và buôn bán trên những chiếc thuyền và xuồng. Ngoài trời thì lúc nào cũng lộng gió, rất mát mẻ khác với ở trung tâm Sài Gòn. Khoảng thời gian buổi tối mới là đáng nhớ. Bác đưa mình tới bến Ninh Kiều, một thắng cảnh nổi tiếng của đất Cần Thơ. "Cần Thơ gạo trắng nước trong" và có một bến Ninh Kiều thật đẹp và thơ mộng, nhất là trong màn đêm và những ánh đèn huyền ảo, vẻ đẹp đó còn lộng lẫy hơn nữa.
Rùi đi Cồn Sương, đi dạo qua các khu giải trí trung tâm của quận Ninh Kiều... nhộn nhịp và tấp nập chẳng kém gì Hà Nội. Hôm sau thì mình bắt xe từ nhà bác lúc 11h30 thì đến 4h đã có mặt ở khách sạn để tắm gội, giặt đồ và đi ăn tối. Khác 1 trời 1 vực so với lúc khởi hành...nghĩ lại đến jờ nước mũi còn tuôn...kinh quá!![]()
Vào trong Nam mới biết SACOMBANK của mình hoành tráng thế nào, đi đâu cũng thấy các chi nhánh của Sacombank từ Bình Dương, Cần Thơ, Long An và nhất là ở tp Hồ Chí Minh. Trụ sở của mình thật hoành tráng, được chọn là toà nhà có kiến trúc hiện đại và đẹp nhất Việt Nam, tự hào
. Trên đường về SG, trước khi tới Bình Chánh còn thấy Tổng Kho Sacombank to vật vã ![]()
Hic, mỏi tay quá trời, hẹn lần sau viết tiếp dzậy... Mà hình như mới dzo Nam 2 tuần mình đã nhiễm giọng miền Nam thì phải. Gọi ra ngoài Bắc nói chuyện với bạn bè mà ai cũng cười vì giọng mình nghe "biến chất" quá...hic hic.
Mình chỉ thấy hơi khác chút thôi vì mình là người dễ thích nghi và hoà nhập mà
. Kể ra giọng điệu miền Nam và miền Bắc khác nhau nhìu thật cả về ngữ điệu và cách dùng từ, nhiều cái còn ngược so với dân miền Bắc nữa. Mình vào đây rùi ra Bắc chắc thông thạo cả 2 thứ tiếng há há ![]()
(TO BE CONTINUED...
)
Chỉ còn 2 ngày ngắn ngủi nữa, hắn sẽ phải lên đường đi đến một chân trời rất xa, nơi đó hắn sẽ chỉ có một mình. Hắn sẽ phải xa gia đình, bạn bè, sẽ không được thấy những gương mặt thân quen một thời gian khá dài. Hắn đi mà chưa hẹn ngày về...
Hắn theo ngành Tài chính Ngân hàng được 1 năm 4 tháng, hắn có khá nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực này, nhất là khi được làm trong một môi trường tốt và áp lực như Sacombank. Làm xuất nhập khẩu, thanh toán quốc tế được hơn 1 năm, hắn lại chuyển sang một mảng khá phức tạp: thẩm định doanh nghiệp (tín dụng). Bắt nhịp với công việc mới khá nhanh, hắn bắt đầu thích công việc thẩm định của mình, hắn được giao lưu, tiếp xúc với các loại hình công ty, tổ chức khác nhau. Thế rồi, Hội sở lại đột ngột có quyết định cử hắn vào HCM tham gia dự án mở rộng chương trình T24 - Phiên bản R8 để hỗ trợ nâng cấp và ứng dụng phần mềm công nghệ vào các quy trình, nghiệp vụ Ngân hàng. Vậy là hắn phải khẩn trương hoàn tất công việc hiện tại, bàn giao hồ sơ và chuẩn bị mọi thứ lên đường. Và chỉ còn 2 ngày nữa, hắn sẽ phải Nam tiến.
Hắn sẽ xa Hà Nội, rời xa nơi hắn sinh ra và lớn lên để đến một nơi hoàn toàn xa lạ và mới mẻ mà không có ai thân thiết cạnh bên. Hắn chưa một lần đi ra khỏi miền Bắc Việt Nam nói gì đến vào miền Nam. Chưa bao jờ hắn phải đi xa như thế và lại đi dài ngày như thế. Một thách thức ư? Một cơ hội ư? Hắn không biết nữa. Hắn thấy trong lòng nhìu cảm xúc đan xen. Vừa háo hức vui mừng, vừa âu lo. Hắn vui vì hắn là người được lựa chọn, được đại diện cho cơ quan thực hiện một nhiệm vụ khó khăn, và hắn sẽ được thể hiện mình nhiều hơn. Hắn lo vì liệu hắn có thích nghi được cuộc sống ồn ào trong đó ko khi hắn sẽ làm mọi việc một mình?
Hắn biết chắc, hắn sẽ nhớ lắm. Nhớ gia đình, những người bạn thân, những đồng nghiệp và nhớ một bóng hình đâu đó. Và sẽ rất nhớ Hà Nội, nhớ những con đường quen thuộc, nhớ những cơn mưa đổi mùa, nhớ những hương vị ẩm thực đất Hà Thành, nhớ những giọng nói thân thương, nhớ những quán cafe góc phố... Tuần sau mẹ phải vào viện để mổ, tuy chỉ là tiểu phẩu nhỏ, nhưng hắn vẫn áy náy vì ko được ở bên chăm nom mẹ....Hắn thấy một cảm giác nao nao.
Và có một điều hắn thấy hơi tiếc nuối. Đó là sinh nhật năm nay là lần đầu tiên hắn không ở Hà Nội, ko thể ở bên gia đình, bè bạn. Hắn sẽ có một ngày sinh nhật của riêng hắn theo đúng nghĩa đen của nó. Hắn cười vì sau ngày hắn bay đúng 1 ngày lại là sinh nhật thứ 24 của hắn :)
Nhưng thôi, hắn sẽ đi, đi để quên những gì thuộc về dĩ vãng; để khám phá một cuộc sống mới, hít thở một bầu không khí mới, tìm kiếm những cơ hội mới và học hỏi những điều mới lạ. Hắn muốn xem trong đó người ta làm ăn như thế nào, sống ra sao. Hắn sẽ tạo được những mối quan hệ mới, và hắn sẽ trưởng thành hơn. Sự hy sinh này là rất nhỏ bé với hắn. Sẽ có nhiều khó khăn và cám dỗ, nhưng hắn sẽ luôn là hắn. Hắn sẽ trở về sau 2, 3 tháng hoặc 1 năm, tuỳ thuộc vào cái duyên của hắn.
Tạm biệt Hà Nội. Tạm biệt bố mẹ, em gái. Tạm biệt những thằng bạn thân của tao. Tạm biệt những cô bạn dễ thương. Tạm biệt những gương mặt thân quen khác nữa. Tạm biệt....
Hẹn ngày gặp lại! Let's go! Bye!
1. Khi đưa mẹ chồng về đây an hưởng tuổi già, ai ngờ đó là gốc rễ sự chia ly của chúng tôi.
Sau khi kết hôn hai năm, chồng tôi bàn với tôi đón mẹ lên ở chung để chăm sóc bà những năm tuổi già.
Chồng tôi mất cha từ ngày anh còn nhỏ, mẹ chồng tôi là chỗ dựa duy nhất, mẹ nuôi anh khôn lớn, cho anh học hết đại học.
"Khổ đau cay đắng" bốn chữ ấy vận đúng vào số phận mẹ chồng tôi! Tôi nhanh chóng gật đầu, liền đi thu dọn căn phòng có ban công hướng Nam, phòng có thể đón nắng, trồng chút hoa cỏ gì đó.
Chồng tôi đứng giữa căn phòng ngập tràn nắng, không nói câu nào, chỉ đột ngột bế bổng tôi lên quay khắp phòng, khi tôi giãy giụa cào cấu đòi xuống, anh nói: "Đi đón mẹ chúng ta thôi!".
Chồng tôi vóc dáng cao lớn, tôi thích nép đầu vào ngực anh, cảm giác anh có thể tóm lấy cả thânh hình mảnh mai bé nhỏ của tôi, nhét vào trong túi áo.
Mỗi khi chúng tôi cãi cọ và không chịu làm lành, anh thường nhấc bổng tôi lên đầu quay tròn, cho đến lúc tôi sợ hãi van xin anh thả xuống. Nỗi sợ hãi hạnh phúc ấy làm tôi mê mẩn.
Những thói quen ở nhà quê của mẹ chồng tôi mãi không thể thay đổi.
Tôi thích mua hoa tươi bày trong phòng khách, mẹ chồng tôi sau này không nhịn được bảo: "Bọn trẻ các con lãng phí quá, mua hoa làm chi? Nào có thể ăn được như cơm!"
Tôi cười: "Mẹ, trong nhà có hoa nở rộ, tâm trạng mọi người cũng vui vẻ".
Mẹ chồng tôi cúi đầu cằn nhằn, chồng tôi vội cười: "Mẹ, người thành phố quen thế rồi, dần dần mẹ sẽ quen thôi!"
Mẹ chồng tôi không nói gì nữa, nhưng mỗi lần thấy tôi mang hoa về, bà vẫn không nhịn được hỏi mua hoa mất bao nhiêu tiền, tôi nói, thì bà chép miệng. Có lần thấy tôi xách túi lớn túi nhỏ đi mua sắm về, bà hỏi cái này bao nhiêu tiền cái kia giá bao nhiêu, tôi cứ kể thật, thì bà chép miệng càng to hơn. Chồng tôi véo mũi tôi nói: "Đồ ngốc, em đừng nói cho mẹ biết giá thật có phải đỡ hơn không?"
Cuộc sống hạnh phúc đã lẳng lặng trỗi những âm điệu không êm đềm.
Mẹ chồng tôi ghét nhất là thấy chồng tôi dậy nấu bữa sáng, với bà, làm đàn ông mà phải vào bếp nấu nướng cho vợ, làm gì có chuyện ngược đời đó?
Trên bàn ăn sáng, mặt mẹ chồng tôi thường u ám, tôi giả vờ không nhận thấy. Mẹ chồng tôi bèn khua bát đũa canh cách, đấy là cách phản đối không lời của bà. Tôi là giáo viên dạy múa ở Cung thiếu niên, nhảy múa đã đủ mệt rồi, mỗi sáng ủ mình trong ổ chăn ấm áp, tôi không muốn phải hy sinh nốt sự hưởng thụ duy nhất đấy, vì thế tôi vờ câm điếc trước sự phản ứng của mẹ chồng. Còn mẹ chồng tôi thỉnh thoảng có giúp tôi làm việc nhà, thì chỉ làm tôi càng bận rộn thêm.
Ví như, bà gom tất thảy mọi túi nilông đựng đồ và đựng rác trong nhà lại, bảo chờ gom đủ rồi bán đồng nát một thể, vì thế trong nhà chỗ nào cũng toàn túi nilông dùng rồi; Bà tiếc rẻ không dùng nước rửa bát, để khỏi làm bà mất mặt, tôi đành phải lén lút rửa lại lần nữa. Có một buổi tối, mẹ chồng tôi bắt gặp tôi đang lén rửa lại bát, bà đập cửa phòng đánh "sầm" một cái, nằm trong phòng khóc ầm ĩ.
Chồng tôi khó xử, sau việc này, suốt đêm anh không nói với tôi câu nào, tôi nũng nịu, làm lành, anh cũng mặc kệ. Tôi giận dữ, hỏi anh: "Thế em rốt cục đã làm sai cái gì nào?"
Anh trừng mắt nhìn tôi nói: "Em không chịu nhường mẹ đi một chút, ăn bát chưa sạch thì cũng có chết đâu?"
Sau đó, cả một thời gian dài, mẹ chồng tôi không nói chuyện với tôi, không khí trong gia đình gượng gạo dần. Thời gian đó, chồng tôi cũng sống rất mệt mỏi, anh không biết nên làm vui lòng ai trước.
Mẹ chồng tôi không cho con trai nấu bữa sáng nữa, xung phong đảm nhận "trọng trách" nấu bữa sáng. Mẹ chồng tôi ngắm con trai ăn sáng vui vẻ, lại nhìn sang tôi, ánh mắt bà trách móc tôi làm không trọn trách nhiệm của người vợ. Để tránh bị khó xử, tôi đành ăn tạm gói sữa trên đường đi làm.
Lúc đi ngủ, chồng tôi hơi buồn trách, hỏi tôi: "Rodi, có phải em chê mẹ anh nấu cơm không sạch nên em không ăn ở nhà?". Lật mình, anh quay lưng về phía tôi lạnh lùng, mặc kệ tôi nước mắt tủi thân lăn tràn trề.
Cuối cùng, chồng tôi thở dài: "Rodi, thôi em cứ coi như là vì anh, em ở nhà ăn sáng được không?". Thế là tôi đành quay về ngồi ở bàn ăn ngần ngại mỗi sáng.
Sáng đó, tôi húp bát cháo do mẹ chồng nấu, đột nhiên lợm giọng, mọi thứ trong dạ dầy tống tháo hết ra ngoài, tôi cuống cuồng bịt chặt miệng không cho nó trào ra, nhưng không được, tôi vứt bát đũa (chú thích: người Trung Quốc ăn cháo bằng đũa, không dùng thìa như ở Việt Nam) nhảy bổ vào toa-lét, nôn oẹ hết.
Khi tôi hổn hển thở được, bình tâm lại, thấy mẹ chồng tôi đang khóc lóc than thân trách phận bằng tiếng pha rặt giọng nhà quê, chồng tôi đứng ở cửa toa-lét giận dữ nhìn tôi, tôi há miệng không nói được nên lời, tôi đâu có cố ý. Lần đầu tiên tôi và chồng tôi bắt đầu cãi nhau kịch liệt, ban đầu mẹ chồng tôi ngồi nhìn chúng tôi, rồi bà đứng dậy, thất thểu đi ra khỏi cửa. Chồng tôi hằn học nhìn tôi một cái rồi xuống nhà đuổi theo mẹ.
2. Đón chào sinh mệnh mới, nhưng mất đi tính mệnh bà!
Suốt ba ngày, chồng tôi không về nhà, cũng không gọi điện. Tôi đang giận, tôi nghĩ từ ngày mẹ chồng tôi lên đây, tôi đã cực nhục đủ rồi, còn muốn gì tôi nữa? Nhưng kỳ lạ làm sao, tôi vẫn cứ buồn nôn, ăn gì cũng chẳng thấy ngon, thêm vào đó việc nhà rối ren, tâm trạng tôi cực kỳ tồi tệ. Sau đó, một đồng nghiệp bảo tôi: "Rodi, trông sắc mặt cậu xấu lắm, đi khám bác sĩ xem nào".
Kết quả khám của bác sĩ là tôi đã có thai. Tôi hiểu ra sáng hôm đó vì sao tôi nôn oẹ, trong cảm giác hạnh phúc có xen lẫn chút oán trách, chồng tôi và cả cả bà mẹ chồng đã từng sinh nở, vì sao họ không hề nghĩ đến lý do ấy? Ở cổng bệnh viện, tôi gặp chồng tôi. Mới chỉ ba hôm không gặp mặt, chồng tôi đã trở nên hốc hác. Tôi đáng lẽ định quay người đi thẳng, nhưng trông anh rất đáng thương, tôi không nén được gọi anh lại. Chồng tôi nghe tiếng thì nhìn thấy tôi, nhưng làm như không quen biết, trong mắt anh chỉ còn sự căm thù, ánh nhìn ấy làm tôi bị thương.
Tôi tự nói với mình, không được nhìn anh ấy, không được nhìn anh ấy, tôi đưa tay vẫy một chiếc taxi chạy qua.
Lúc đó tôi mong muốn làm sao được kêu lên với chồng tôi một tiếng: "Anh ơi, em sắp sinh cho anh một đứa con rồi!" và được anh bế bổng lên, quay tròn hạnh phúc, những cái tôi mơ ước nó không xảy ra, trên chiếc taxi, nước mắt tôi chầm chậm rơi xuống.
Vì sao một vụ cãi nhau đã làm tình yêu trở nên tồi tệ như thế này? Sau khi về nhà, tôi nằm trên giường nhớ chồng, nhớ đến sự căm thù trong mắt anh. Tôi ôm một góc chăn nằm khóc. Đêm đó, trong nhà có tiếng mở ngăn kéo. Bật đèn lên, tôi nhìn thấy gương mặt đầy nước mắt của chồng tôi. Anh ấy đang lấy tiền. Tôi lạnh lùng nhìn anh, không nói gì. Anh coi như không có tôi, cầm tiền và sổ tiết kiệm rồi đi. Có lẽ anh đã quyết định rời bỏ tôi thật sự. Thật là một người đàn ông khôn ngoan, tình và tiền rạch ròi thế. Tôi cười nhạt vài cái, nước mắt lại "ồn ào" lăn xuống.
Ngày hôm sau, tôi không đi làm. Tôi dọn lại toàn bộ suy nghĩ của mình, đi tìm chồng nói chuyện một lần cho rõ.
Đến công ty của chồng, thư ký hơi lạ lùng nhìn tôi, bảo: "Mẹ của tổng giám đốc Trần bị tai nạn xe cộ, đang trong viện."
Tôi há hốc mồm trợn mắt, chạy bổ tới bệnh viện, khi tìm được chồng tôi, mẹ chồng tôi đã mất rồi. Chồng tôi không nhìn tôi, mặt anh rắn lại.
Tôi nhìn gương mặt gầy gò trắng bệnh xanh tái lại của mẹ chồng, nước mắt tôi tuôn xuống ào ạt, trời ơi! Sao lại ra thế này? Cho đến tận lúc chôn cất bà, chồng tôi cũng không hề nói với tôi một câu, thậm chí mỗi ánh mắt đều mang một nỗi thù hận sâu sắc. Về vụ tai nạn xe, tôi phải hỏi người khác mới biết đại khái là, mẹ chồng tôi bỏ nhà đi mơ hồ ra phía bến xe, bà muốn về quê, chồng tôi càng theo bà càng đi nhanh, khi qua đường, một chiếc xe bus đã đâm thẳng vào bà...
Cuối cùng tôi đã hiểu sự căm ghét của chồng, nếu buổi sáng hôm đó tôi không nôn, nếu chúng tôi không cãi nhau, nếu như... trong tim anh ấy, tôi chính là người gián tiếp gây ra cái chết của mẹ anh.
Chồng tôi im lặng dọn đồ vào ở phòng mẹ, mỗi tối anh về nhà nồng nặc hơi rượu. Và tôi bị lòng tự trọng đáng thương lẫn sự ân hận dồn nén tới không thể thở được, muốn giải thích cho anh, muốn nói với anh rằng chúng ta sắp có con rồi, nhưng nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của anh, tôi lại nuốt hết đi những lời định nói. Thà anh đánh tôi một trận hoặc chửi bới tôi một trận còn hơn, cho dù tất cả đã xảy ra không phải do tôi cố ý.
Ngày lại ngày cứ thế trôi đi trùng lặp, chồng tôi về nhà ngày càng muộn. Tôi cố chấp, coi anh còn hơn kẻ lạ. Tôi là cái thòng lọng thắt trong trái tim chồng tôi.
Một lần, tôi đi qua một tiệm ăn châu Âu, xuyên qua lớp cửa kính trong suốt kéo dài từ trần nhà xuống sát mặt đất, tôi nhìn thấy chồng tôi ngồi đối diện trước một cô gái trẻ, anh nhè nhẹ vuốt tóc cô gái, tôi đã hiểu ra tất cả.
Ban đầu tôi sững sờ, rồi tôi bước vào tiệm ăn, đứng trước mặt chồng, nhìn anh trân trối, mắt khô cạn. Tôi chẳng còn muốn nói gì, cũng không thể nào nói gì. Cô gái nhìn tôi, nhìn chồng tôi, đứng lên định bỏ đi, chồng tôi đưa tay ấn cô ngồi xuống, và, anh cũng trân trối nhìn tôi, không hề thua kém. Tôi chỉ còn nghe thấy tiếng trái tim tôi đang đập thoi thóp, đập thoi thóp từng nhịp một từng nhịp một cho tới tận ranh giới tái xanh của cái chết. Kẻ thua cuộc là tôi, nếu tôi cứ đứng thế này mãi, tôi và đứa bé trong bụng tôi sẽ cùng ngã.
Đêm đó, chồng tôi không về nhà, anh dùng cách đó để nói cho tôi biết: Cùng với cái chết của mẹ chồng tôi, tình yêu của chúng tôi cũng đã chết rồi.
Chồng tôi không quay về nữa. Có hôm, tôi đi làm về, thấy tủ quần áo bị động vào, chồng tôi quay về lấy vài thứ đồ của anh. Tôi không muốn gọi điện cho chồng tôi, ngay cả ý nghĩ ban đầu là giải thích mọi chuyện cho anh, giờ cũng đã biến mất hoàn toàn.
Tôi một mình sống, một mình đi bệnh viện khám thai, mỗi lần thấy những người chồng thận trọng dìu vợ đi viện khám thai, trái tim tôi như vỡ tan ra. Đồng nghiệp lấp lửng xui tôi nạo thai đi cho xong, nhưng tôi kiên quyết nói không, tôi điên cuồng muốn được đẻ đứa con này ra, coi như một cách bù đắp cho cái chết của mẹ chồng tôi. Khi tôi đi làm về, chồng tôi đang ngồi trong phòng khách, khói thuốc mù mịt khắp phòng, trên bàn nước đặt một tờ giấy. Không cần liếc qua, tôi đã biết tờ giấy viết gì.
Trong hai tháng chồng tôi không về nhà, tôi đã dần dần học được cách bình tĩnh. Tôi nhìn anh, gỡ mũ xuống, bảo: "Anh chờ chút, tôi ký!". Chồng tôi cứ nhìn tôi, ánh mắt anh bối rối, như tôi.
Tôi vừa cởi cúc áo khoác vừa tự dặn mình: "Không khóc, không khóc...". Mắt rất đau, nhưng tôi không cho phép nước mắt được lăn ra. Treo xong áo khoác, cái nhìn của chồng tôi gắn chặt vào cái bụng đã nổi lên của tôi. Tôi mỉm cười, đi tới, kéo tờ giấy lại, không hề nhìn, ký lên đó cái tên tôi, đẩy lại phía anh.
"Rodi, em có thai à?"
Từ sau khi mẹ chồng gặp tai nạn, đây là câu đầu tiên anh nói với tôi. Tôi không cầm được nước mắt nữa, lệ "tới tấp" giàn xuống má.
Tôi đáp: "Vâng, nhưng không sao đâu, anh có thể đi được rồi!". Chồng tôi không đi, trong bóng tối, chúng tôi nhìn nhau. Chồng tôi nằm ôm lấy lấy người tôi, nước mắt thấm ướt chăn. Nhưng trong tim tôi, rất nhiều thứ đã mất về nơi quá xa xôi, xa tới mức dù tôi có chạy đuổi theo cũng không thể với lại.
Không biết chồng tôi đã nói "Anh xin lỗi Em!" với tôi bao nhiêu lần rồi, tôi cũng đã từng tưởng rằng tôi sẽ tha thứ, nhưng tôi không tài nào làm được, trong tiệm ăn châu Âu hôm đó, trước mặt người con gái trẻ ấy, ánh mắt lạnh lẽo chồng tôi nhìn tôi, cả đời này, tôi không thể nào quên nổi. Chúng tôi đã cùng rạch lên tim nhau những vết đớn đau. Do tôi, là vô ý; Còn anh, là bởi cố tình.
3. Mong ước hoá giải những ân hận cũ, nhưng quá khứ không bao giờ trở lại!
Trừ những lúc ấm áp khi nghĩ đến đứa bé trong bụng, còn với chồng, trái tim tôi lạnh giá như băng, không ăn bất cứ thứ gì anh mua, không cần ở anh bất cứ món quà gì, không nói chuyện với anh. Bắt đầu từ lúc ký vào tờ giấy kia, hôn nhân cũng như tình yêu đã biến mất khỏi đời tôi. Có hôm chồng tôi thử quay về phòng ngủ, anh vào, tôi ra phòng khách, anh chỉ còn cách quay về ngủ ở phòng mẹ.
Trong đêm thâu, đôi khi từ phòng anh vẳng tới tiếng rên khe khẽ, tôi im lặng mặc kệ. Đây là trò anh thường bày ra, ngày xưa chỉ cần tôi giận anh, anh sẽ giả vờ đau đầu, tôi sẽ lo lắng chạy đến, ngoan ngoãn đầu hàng chồng, quan tâm xem anh bị làm sao, anh sẽ vươn một tay ra tóm lấy tôi cười ha hả. Anh đã quên rồi, tôi lo lắng là bởi tôi yêu anh, còn bây giờ, giữa chúng tôi còn lại gì đâu?
Chồng tôi dùng những tiếng rên ngắt quãng để đón ngày đứa bé chào đời. Dường như ngày nào anh cũng mua gì đó cho con, các đồ dùng của trẻ sơ sinh, đồ dùng của trẻ em, ngay cả sách thiếu nhi, từng bọc từng bọc, sắp chất đầy gian phòng anh. Tôi biết chồng tôi dùng cách đó để cảm động tôi, nhưng tôi không còn cảm thấy gì nữa. Anh đành giam mình trong phòng, gõ máy tính "lạch cà lạch cạch", có lẽ anh đang yêu đương trên mạng, nhưng việc đó đối với tôi không có ý nghĩa gì.
Đêm cuối mùa xuân, cơn đau bụng dữ dội khiến tôi gào lên, chồng tôi nhảy bổ sang, như thể anh chưa hề thay quần áo đi ngủ, vì đang chờ đón giây phút này tới. Anh cõng tôi chạy xuống nhà, bắt xe, suốt dọc đường nắm chặt bàn tay tôi, liên tục lau mồ hôi trên trán tôi. Đến bệnh viện, anh lại cõng tôi chạy vào phòng phụ sản. Nằm trên cái lưng gầy guộc và ấp áp, một ý nghĩ hiện ra trong đầu tôi: "Cả cuộc đời này, còn ai có thể yêu tôi như anh nữa không?"
Anh đẩy cửa phòng phụ sản, nhìn theo tôi đi vào, tôi cố nén cơn đau nhìn lại anh một cái nhìn ấm áp.
Từ phòng đẻ ra, chồng tôi nhìn tôi và đứa bé, anh cười mắt rưng rưng. Tôi vuốt bàn tay anh. Chồng tôi nhìn tôi, mỉm cười, rồi, anh chậm rãi và mệt mỏi ngã dụi xuống. Tôi gào tên anh... Chồng tôi mỉm cười, nhưng không thể mở được đôi mắt mệt mỏi... Tôi đã tưởng có những giọt nước mắt tôi không thể nào chảy vì chồng nữa, nhưng sự thực lại khác, chưa bao giờ có nỗi đau đớn mạnh mẽ thế xé nát thân thể tôi.
Bác sĩ nói, phát hiện chồng tôi ung thư gan đã vào giai đoạn cuối cùng, anh gắng gượng cho đến giờ kể cũng đã là kỳ tích. Tôi hỏi bác sĩ phát hiện ung thư khi nào? Bác sĩ nói năm tháng trước, rồi an ủi tôi: "Phải chuẩn bị hậu sự đi!"
Tôi mặc kệ sự can ngăn của y tá, về nhà, vào phòng chồng tôi bật máy tính, tim tôi phút chốc bị bóp nghẹt. Bệnh ung thư gan của chồng tôi đã phát hiện từ năm tháng trước, những tiếng rên rỉ của anh là thật, vậy mà tôi nghĩ đó là...
Có hai trăm nghìn chữ trong máy tính, là lời dặn dò chồng tôi gửi lại cho con chúng tôi:
"Con ạ, vì con, bố đã kiên trì, phải chờ được đến lúc nhìn thấy con bố mới được gục ngã, đó là khao khát lớn nhất của bố... Bố biết, cả cuộc đời con sẽ có rất nhiều niềm vui hoặc gặp nhiều thử thách, giá như bố được đi cùng con suốt cả chặng đường con trưởng thành, thì vui sướng biết bao, nhưng bố không thể. Bố viết lại trên máy tính, viết những vấn đề mà con có thể sẽ gặp phải trong đời, bao giờ con gặp phải những khó khăn đó, con có thể tham khảo ý kiến của bố... Con ơi, viết xong hơn 200 nghìn chữ, bố cảm thấy như đã đi cùng con cả một đoạn đời con lớn. Thật đấy, bố rất mừng. Con phải yêu mẹ con, mẹ rất khổ, mẹ là người yêu con nhất, cũng là người bố yêu nhất..."
Từ khi đứa trẻ đi học mẫu giáo, rồi học Tiểu học, Trung học, lên Đại học, cho đến lúc tìm việc, yêu đương, anh đều viết hết.
Chồng tôi cũng viết cho tôi một bức thư:
"Em yêu dấu, cưới em làm vợ là hạnh phúc lớn nhất đời anh, tha thứ cho những gì anh làm tổn thương em, tha thứ cho việc anh giấu em bệnh tình, vì anh muốn em giữ gìn sức khoẻ và tâm lý chờ đón đứa con ra đời... Em yêu dấu, nếu em đang khóc, tức là em đã tha thứ cho anh rồi, anh sẽ cười, cảm ơn em đã luôn yêu anh... Những quà tặng này, anh sợ anh không có cơ hội tự tay tặng cho con nữa, em giúp anh mỗi năm tặng con vài món quà, trên các gói quà anh đều đã ghi sẵn ngày sẽ tặng quà rồi..."
Quay lại bệnh viện, chồng tôi vẫn đang hôn mê. Tôi bế con tới, đặt nó bên anh, tôi nói: "Anh mở mắt cười một cái nào, Em muốn con mình ghi nhớ khoảnh khắc ấm áp nằm trong lòng bố..."
Chồng tôi khó khăn mở mắt, khẽ mỉm cười. Thằng bé vẫn nằm trong lòng bố, ngọ nguậy đôi tay hồng hào bé tí xíu. Tôi ấn nút chụp máy ảnh "lách tách", để mặc nước mắt chảy dọc má...
Tết Nguyên Đán năm nay chẳng có không khí như mọi năm nhỉ? Có lẽ vì khủng hoảng kinh tế toàn cầu kéo theo nền kinh tế trong nước cũng gặp nhìu khó khăn, rùi vật giá đều tăng, thu nhập người dân thì giảm. Lại thêm thời tiết mùa đông rét mướt, ảm đạm...nhất là đêm giao thừa trời mưa nặng hạt khác với những năm trước.
Năm nay đào quất mai nhiều vô kể, bày bán khắp nơi nhưng nhu cầu mua của người dân lại ít đi nhiều, số lượng quất đào đẹp thì rất hiếm mà giá thì đắt hơn nhiều. Nên sau khi làm hết ngày 28 ở cơ quan, mình mới được nghỉ và chiều 29 mới đi sắm Tết được. Lần này, mình quyết lên hẳn làng đào Nhật Tân, ra tận các vườn đào xem trực tiếp và chặt gốc tại bãi, cũng may chọn được một cành đào phai khá ưng ý, giá lại khá hợp lý nữa. Tiện thể lượn 1 vòng mua luôn được 1 cây quất nho nhỏ nhưng quả to, nhìu hoa và lộc lá. Hết ngày 29 thì việc sắm sửa ở nhà cũng hoàn tất tương đối.
Đêm 30 Tết, 10h mới mò ra khỏi nhà. Trời rét căm căm, mưa phùn lại khá nặng hạt, đường phố thưa thớt người đi lại. Rủ được hội bạn khoảng mười đứa ra quán cafe ở khu đô thị mới gần nhà ngối ăn mực nướng, cá chỉ vàng rùi uống rượu hỏi han nhau, vừa xem thả đèn trời vừa chờ giây phút đón chào năm mới với những tràng pháo hoa hoành tráng. Trời mưa to dần, người người kéo về địa điểm bắn pháo hoa của quận Hà Đông tại đây cũng đông dần. Mọi người đua nhau gọi điện, nhắn tin chúc mừng năm mới, thăm hỏi bạn bè, người thân và những tin nhắn phản hồi cũng đua nhau tít tít. Khoảnh khắc 24h giao mùa cũng đến, tiếc là trời mưa to, pháo xịt, khói nhìu, pháo hoa ko lên đc cao, nổ khá bé và bị mây khói che gần hết...tóm lại chẳng xem được gì =)) nhưng dù sao tụ họp đông vui là được rùi, mọi người đều cười vui vẻ chúc nhau những lời chúc đầu năm mới.
Rùi cả hội kéo nhau đi "hái lộc" bẻ cành, phá hoại cây xanh :)) và tạo thành 1 đoàn kéo đến từng nhà nhau chúc Tết nhưng ko thằng nào dám đến xông nhà đầu tiên vì năm nay là năm con trâu, năm tuổi và cũng là năm hạn của những đứa sinh năm 85 như mình. Đến nhà nào cũng ngồi 1 lúc, nâng ly mấy cốc rượu chung vui, ngồi trò chuyện ăn uống. Gần 4h mình mới cũng mấy đứa bạn lục đục kéo nhau về. Vào đến nhà thì nằm vật ra vì mệt, rét và ... buồn ngủ.
Khoảnh khắc giao thừa năm nay như thế đó, nhẹ nhàng và ko quá ồn ào...Mừng Xuân Kỷ Sửu 2009, chúc mọi người một năm mới bình an, hạnh phúc, dồi dào sức khoẻ, phúc lộc đầy nhà, tiền tiêu thoải mái :))