Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Karen Ruan < Y! ID: sunny7111... >

Top Page  |  Blog  |  Feeds  |  Friends  |  Lists

Add

Karen Ruan is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Sun Oct 05, 2008 Member since July 2006

[dream concert][360 dep, co the se chuyen qua multiply cung co the chang di dau ca, bun, cung duoc hai nam, quen duoc rat nhieu nguoi ban...luv u] Reply

1 - 5 of 52 First | < Prev | Next > | Last

thuyen's Blog Full Post View | List View

If you are my friends, it will not be difficult to know that I love Yang Guang( Duong Quang)_Chinese actress. Why??...

for March, 28
for March, 28 magnify
nêú như có thể quyết đinh, tôi mong mình sẽ kô được sinh ra đời
nếu như ngày mai tươi đẹp hơn, tôi vẫn mong mình sẽ kô tồn tại

vì sao ư, vì tôi là người theo chủ nghĩa hoàn hảo
tất cả

18 tuổi
tôi sợ những jì sắp đến
4 tháng nữa
hoặc sẽ vẫn như vậy
hoặc sẽ như thực thể
tồn tại kô hiểu vì lẽ jì

....
họ nói, kô có nghĩa là họ tốt hơn tôi

chúng ta có còn là bạn
dù kô rõ ràng
tôi cảm thấy khoảng cách
tôi yêu những thứ đó
nhưng tôi kô cần người bạn chỉ vì những thứ đó
xin hãy quan tâm đến tôi như một ngừời bạn
đừng làm điều đó vì bạn là bạn tôi

tôi đã tiến bộ
tôi tự tin hơn
nhưng rồi sao chứ
họ tiến bộ gấp 10 lần tôi
mệt mỏi kô quan trọng
quan trọng là tôi đang chán nản
....
BN mấy tấm hồi Tết đi chơi
tung-tang-bien-ganhson leo-nui-nao ac-chua-kip-an-xong-keo-keo
Tags: bday
Sunday March 22, 2009 - 03:11pm (ICT) Permanent Link | 3 Comments
TND 4ever
TND 4ever magnify
Kỉ niệm 6 năm thành lập nhóm, từ ngày còn là 7/1, đén 8/1, rồi đến khi chia đôi thành 9/1,9/2...rồi rồi ba năm xa cách tách biệt, tất cả đều đã thay đổi, đứa thì ngày một tươi sáng, cũng có đứa cuộc đời như đổi sang một trang khác, lạ lẫm đến không tưởng được

Uh, thì đã đổi, nhưng kỉ niệm thì vẫn thế, đẹp và cứ như mới ngày hôm qua...

Nhóm mười bốn thì chỉ còn ba, không trách người seo nỡ quên kỉ niệm, chỉ buồn vì cuộc đời phải thế thôi...Ta kô là tất cả nhưng cũng là một của tất cả, đi xa rồi nhưng tháng năm đẹp đẽ đó, chẳng thể tìm lại được dù ở bất cứ đâu

Ta cũng chẳng như những jì ta đã tưởng, những mong khi xa rồi, sẽ tốt hơn, thật kô ngờ, sống chẳng khác jì loại thú vật, uh hèn nhát, ngu xuẩn và ích kỉ. Ta đến chẳng còn tư cách để nghĩ đến ngày xưa đó, thôi thì đành cất đi tất cả, để một ngày nào đó, khi tất cả trở lại n hư xưa, ta lại bồi hồi lấy ra lại.

Chúng ta khổ lắm,rồi sẽ còn khổ nữa, bởi vì chúng ta là những con người, bởi vì hơn ai hết chúng ta đã từng cố gắng muốn là con người, nhưng thế giới này bất công lắm,con người chỉ khổ thôi, súc vật mới là hạnh phúc...ta kô muốn là bọn chúng nhưng sẽ là bọn chúng bởi vì ta có thể là súc vật trong bản thân mình, nhưng với cuộc sống khốn cùng này biết đâu ta lại là một người vĩ đại

Chả phải seo, vĩ nhân trong mắt người này lại chẳng khác jì đống phân bò của người khác, mà ai cần quan tâm đến việc bạn có là đống phân bò khi bạn đã là vĩ nhân.

Sao cũng được, cho đén khi còn sống trên cuộc đời này thì ta sẽ cố gắng hét sức

Àh, công nhận teo mad dữ lắm, đến teo còn kô chịu nổi cái sự mát của chính mình mà, keke, nhưng teo mad thì mới là teo phải kô...

Àh quên mất sinh nhật của một người bạn, bận rộn quá mà, chúc sinh nhật vui vẻ

Dù mọi thứ đã thay đổi, tình bạn là vậy đó, kô chắc chắn được, ta đã từng viết chữ 4ever với biết bao lòng tin nhưng rồi ta cũng phải chấp nhận nó...chúc mừng vì bạn đã lớn, đã có một cuộc sống mà bạn thật sự mong muốn, đó là cuộc sông tốt mà

Ngày mai còn xa lắm, cũng mong mọi điều với mình sẽ dễ dàng hơn


Viết ra mọi thứ kô tốt sao, mọi thứ đều rõ ràng, chưa chắc sẽ thay đổi được jì, nhưng cũng làm bản thân ít hối tiếc hơn

Tags: tnd
Sunday February 15, 2009 - 12:13pm (ICT) Permanent Link | 1 Comment
..........tired!!!!!!!!
..........tired!!!!!!!! magnify
TIỄN MỘT NGƯỜI ĐI
Tác giả: Mai Châu

Tôi tiễn đưa anh
Người lính chiến Biệt Động quân
Lên đường đáo nhậm đơn vị
Miền đất đỏ khô cằn, sỏi đá
Đất Bình Long!
Trời Sài Gòn
Mưa thu rơi nhiều lắm (Hoàng Oanh ngâm: MM)
Thấm ướt áo anh, màu áo hoa rừng người lính chiến
Ướt áo tôi, màu áo trắng sinh viên
Tôi và anh
Học chung trường từ thuở nhỏ
Quê nhà mình cùng chung một dòng sông
Màu phù sa đất đỏ
Dòng sữa mẹ Cửu Long
Nuôi mình lớn lên trong tình thương Đất Mẹ,
Trời mưa lạnh
Cơn mưa rào của cảnh biệt ly
Đôi mắt anh thật buồn, sâu thăm thẳm

''Mầy đừng buồn, nhớ viết thơ thăm Vân!''
Người yêu anh đó! Người yêu anh bé nhỏ ,hứa thương anh trọn đời

Phi cơ cất cánh, hai đứa vẫy tay
Mắt tôi cay vì mưa rơi vào mắt
Má tôi ướt, vì gió lạnh mùa thu
Anh đi nhé, vìdiòng sông của Mẹ
Bảo vệ quê hương khỏi giặc thù

Hai tuần lễ sau " (quen nhau 14 năm mà phải mất nhau trong... 2 tuần_ CHIẾN TRANH hâyyyyyyyyyyyy...._MM_ Cớ sao chúng ta trong thời bình lại dễ dàng để mất nhau tới vậy? Ngẫm nghĩ mà xem)

Một điện thơ từ Tiểu đoàn 31,
Rất lấy làm đau đớn báo tin buồn
Thiếu Úy Nguyễn Ngọc Lân đã hy sinh vì Tổ quốc !!
Nước mắt tôi nhạt nhòa...
Anh nằm đây, gương mặt thật hiền hòa
Như đang ngủ
Phải, anh đã chìm vào một giấc ngủ thiên thu
Viên đạn sau đầu, đã đưa tên anh vào lịch sử
Vân bật khóc, phải đây là sự thật ?
Tay run run, nàng nhẹ vuốt mắt anh
Đọc thơ anh nhiểu lần, ngày hôm trước
Vừa gởi về anh, một lá thư xanh

Nhưng bây giờ âm dương chia đôi ngã
Anh đang nằm đó, nước mắt em rơi
Anh cứ ngủ, em ru anh an giấc
Em đã hứa sẽ thương anh trọn đời

Người yêu anh bé nhỏ, sẽ yêu anh trọn đời....

Vân và tôi đưa anh trở về lòng đất mẹ
Đất Sóc Trăng nhuộm đỏ,
Từ dòng máu anh, hay tự đất phù sa ??
Mẹ anh già, đôi mắt khóc mù lòa
Tóc mẹ bạc thêm từ tin anh chết,
Lá vàng còn đó, lá xanh rụng rồi!

Lá vàng ngồi khóc lá xanh
Con ơi sao nỡ, sao đành bỏ đi
Cha mẹ có tội tình chi
Cho con chết trước, thay vì mẹ cha
Cha con với mẹ đã già
Sao con lại để cả nhà chịu tang
"
quá cảm động_ MM"
Lá xanh rụng trước là vàng
Nước sông chảy ngược bao hàng lệ tuôn
Bây giờ con đã về nguồn
Thôi con an nghỉ, quê hương an bình
CHiến chinh, chinh chiến điêu linh
Thương anh lính chiến hy sinh cuộc đời
Đọc Kinh lạy Đức Chúa Trời
Xin thương phù giúp những người chiến binh.



Mai Châu
(Mã Gia Minh)
Nguồn: nqstarlight.com

Tags: nq
Thursday February 12, 2009 - 11:27pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments
2831
2831 magnify
Ti am la 1 th u ph
Th e, t a qu inh r
Se i v ao th
T e so i te
Ch i ta
T e vi vnCH
S i ngu ao iu
Ch i te th u co uoc so
Monday January 26, 2009 - 02:58pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Sad new year!!!!!!!
Sad new year!!!!!!! magnify
Chán, phải nói là e chán đến chẳng còn chịu được nữa.


Đã năm ngày trôi qua mà e chẳng làm được bài nào của bác Quân, hic e thực phụ lòng bác ấy cất công cho bài. Rồi cái kế hoạch ôn tập điên cuồng của e cũng hóa ra tro nốt. E đúng là vô dụng mà.


Rõ ràng là ghét cái thị trấn Phan Rí Cửa ấy, toàn một lũ nghèo hèn, sống tầm thường đến kô chịu được, thế nhưng thực lòng lại muốn về đó. Đã bảo mà, bản chất NLT là sự mâu thuẫn và cũng vì thế mà e ghét cay ghét đắng bản thân mình


Chẳng có vấn đề jì cả, lúc này e đang rất bình thường, bình thường hơn cả mức bình thường chính là kô bình thường chăng.


Ngày mai sẽ là một ngày dài.


Tết năm nay sẽ là cái Tết tẻ nhạt nhất.


Còn đâu nữa giấc mơ.


Àh tặng bà kon một bài cảm nhận hay, xem như một món quà cho năm mới, để mọi người thấy được rằng yêu thương là món quà qiú giá nhất mà cuộc sống đã ban tặng, dù...phải nói rằng chính mình vẫn chưa cảm nhận được hết điều đó


Tôi hạnh phúc vì mình đã yêu


Đã bao lần tôi tự hỏi ....



Nếu không gặp em ...

Tôi vẫn là một thằng sinh viên bình thường ... Phải rất bình thường.



Nếu không gặp em...

Tôi vẫn sống cuộc sống lặng lẽ hàng ngày...



Nếu không gặp em...

Tôi sẽ chẳng bao giờ ghen tị với anh ấy...



Nếu không gặp em ...

Tôi sẽ không nếm trải vị đắng của tình đầu ...



Nhưng số phận nắm giữ chúng ta, bắt chúng ta phải nằm trong guồng quay
của nó. Thật nực cười khi nói ta có thể thay đổi số phận của mình.



Và Chúa đã để Tôi gặp e...



Cô gái nhỏ bé và dễ thương như mật ngọt



Thế nào là tình yêu từ ánh mắt đầu tiên ?! Tôi đã thấu hiểu rồi !



Phải, tôi đã yêu em ngay lần đầu trông thấy em.



Điều gì ở một thằng đàn ông khi yêu phải làm nhỉ ?! Là can đảm bày tỏ
tình cảm của mình với người mình yêu thực sự ! Rồi cam đảm chứng minh
tình yêu ấy là cả mối chân tình ! Và cam đảm để được người mình yêu đáp
lại !



Nhưng một thằng ngốc rụt rè như tôi không có đủ dũng cảm để làm điều ấy.

Vì tôi sợ mình bị từ chối, em sẽ chẳng mở lòng ra để đón nhận .

Vì tôi sợ tổn thương một cô gái mong manh và trong sáng như trẻ thơ .



Tôi đã chọn cách chôn giấu tình yêu trong lòng !

Tôi sẽ chỉ im lặng đi bên cạnh em và giúp đỡ em bất kể lúc nào em cần đến tôi.



Và em xem tôi như người anh trai và người bạn thân nhất. Em với tôi, tự nhiên và hoàn toàn tin tưởng.



Tôi hạnh phúc, nhưng tôi cũng đớn đau.



Rồi tôi nhận ra, anh ấy cũng yêu em.



Có một lần, em reo mừng thích thú khi được tặng món quà xinh xắn. Em
luôn yêu thích và đeo nó bên mình. Em không biết ai là tác giả của món
quà ấy. Còn tôi lại là người biết rõ tất cả. Phải... chính là anh ấy !



Và ... cái cảm giác mà tôi luôn thầm mong em biết đến và đáp lại nhưng ... em đã trao cho người khác.



Cũng phải thôi ! Vì với tôi, em và anh ấy là những người rất đặc biệt !
Là những người đã chạm tới ánh hào quang của nghệ thuật thực sự - cái
mà tôi chưa từng nghĩ tới, cũng chẳng thể nào với tới được. Em và anh
ấy cùng đi chung một con đường lý tưởng. Còn tôi là thằng ngốc lạc lõng
chẳng biết đâu là điểm đến tương lai của chính bản thân mình. So với em
và anh ấy, tôi tầm thường và mờ nhạt quá đỗi!





"Kì lạ làm sao , tình yêu trong phim vui vẻ , hạnh phúc là thế



Mà sao tình yêu của tôi lại khó khăn ...nặng trĩu thế này ...."





Tôi luôn mong bằng tất cả tình cảm chân thành mà mình dành cho em, em sẽ hiểu rõ và đáp lại dù tôi không nói ra thành lời.

Nhưng, tôi cũng mong anh ấy thẳng thắn bày tỏ tình cảm với em và em sẽ hiểu rõ !



Tôi không phải là kẻ đến muộn nhưng tôi quá kém cỏi và hèn nhát !



Tình yêu của tôi trao em vẹn nguyên nhưng ... lại không tròn trịa.



Nếu tình yêu cứ mang cho tôi khổ đau thì tôi nên quẳng nó đi ! Phải
không ? Nếu cứ mãi cho đi mà chẳng được nhận lại thì tốt nhất nên chấm
dứt thì hơn ! Phải không ?



Nhưng, ...



Vì yêu em, tôi đã biết mình đang đứng ở đâu trên con đường tôi đang đi.
Chính em và cả anh ấy đã đánh thức trong tôi ... một con người đã ngủ
quên từ lâu
!



"Thánh thần ơi !Mục tiêu là gì ?



Điều thực sự muốn làm là gì ?



Làm sao ta có thể tìm ra ?



Tìm ra rồi có thể mạnh mẽ hơn sao ?



Thánh thần ơi ...khóc vì tìm ra mục tiêu



và khóc vì không tìm ra mục tiêu



cái nào khó khăn hơn ...."




Số phận vẫn cuốn ta đi theo hướng mà nó chọn sẵn. Tôi không thể thay đổi số phận nhưng tôi có thể thay đổi chính mình !




"Tôi đã hiểu ra ...



Tôi khiếp sợ một tương lai vô định ....



Sợ cái thật sự là bản thân tôi không biết mình thực sự muốn làm gì







Tôi không thể chấp nhận những ngày trải qua vô ích như vậy ."





Trên con đường tìm lại chính mình, tôi nhớ
lại những kí ức đẹp đẽ nhất của thời thơ ấu. Tôi tìm lại thứ mình mà
mình muốn làm nhất, yêu thích nhất ! Đó là kiến trúc và ... em
.



Yêu đơn phương khỏe quá mà ...



Đối phương luôn cảm thấy có lỗi vì không thể đáp lại tình cảm của người kia.



Hạnh phúc của mình sẽ là bất hạnh cho kẻ khác . Nếu vậy ..mình phải ước nguyện thế nào ?"





Tôi sẽ chôn sâu hình bóng của em trong
tim mãi mãi. Tôi sẽ cầu mong cho anh ấy và em sẽ bên nhau ! Bởi nụ cười
trong vắt ấy mãi là hạnh phúc của tôi !



Yêu đơn phương có phải là chưa bắt đầu đã kết thúc không nhỉ ?



Có phải khi bạn muốn với tay lên bầu trời, cho dù bạn chẳng thể là vầng
nhật nguyệt, bạn cũng sẽ là một vì sao. Anh ấy là mặt trời, còn em là
mặt trăng. Vậy thì tôi sẽ là một ngôi sao nhỏ bé bên cạnh hai người. Vì
ánh mặt trời quá chói lóa cho nên người ta không dễ gì nhận ra sự tồn
tại của vì sao trên bầu trời chói chang. Nhưng, với sự dịu dàng của ánh
trăng, vì sao ấy ấy sẽ lấp lánh hơn. Cuộc đời tôi sẽ vì em mà tỏa sáng.


Vì Em cũng cần tôi phải không ? Vì trăng sao luôn bên nhau ... em nhỉ !



Nhưng....



Cuối cùng thì cả tôi và anh ấy đều không có em. Sự lựa chọn của em ...
chẳng biết tôi nên vui vì em đã không chọn anh ấy hay buồn vì anh ấy
cũng như tôi...?!



Và 3 năm bên em, 3 năm .... để cuối cùng tôi cam đảm đứng trước em và
nói rằng : "Anh yêu em, Hagu". Mặc dù tôi đã biết trước câu trả lời của
em. Nước mắt của em sẽ làm trái tim tôi tan nát.

Nhưng, tôi không muốn mình phải hối tiếc vì không để em biết rằng, trên đời này, còn có người yêu em hơn chính bản thân mình.



Mặc dù ta biết lời thú nhận của ta sẽ khiến ai đó rơi nước mắt. Nhưng
kẻ người khiến họ rơi nước mắt là ta cũng vì thế mà cảm thấy tự hào !
Vì trong trái tim họ có một khoảng trống không chật hẹp dành cho ta !
Phải không em ?



Ngày chia tay em và mọi người, tôi ra ga. Chuyến tầu này sẽ đưa tôi đi
đúng con đường tôi đã chọn. Nó cũng sẽ mang theo cả trời thương nhớ,
những ký ức ngọt ngào về em và mọi người ! Tôi chỉ hy vọng mình sẽ thật
mạnh mẽ để nói lời tạm biệt.

Nhưng ... khi mở hộp thức ăn em đã trao cho tôi, tôi đã khóc... khóc
thật nhiều ! Mắt tôi nhòe lệ khi thấy dưới từng lớp bánh là những nhành
cỏ ba lá ... Ai có những nhành có ba lá có 4 cánh sẽ gặp may mắn đúng
không em? Em đã thức đến lúc nào để tìm vận may này cho tôi, Hagu ?





"Chúng ta vẫn miệt mài đi tìm cái gọi là
hạnh phúc . mà không biết rằng... hạnh phúc chính là được chia sẽ chung
1 tô mì với đứa bạn cùng phòng . hạnh phúc là cùng nhau ngắm mặt trời
mọc , hạnh phúc là bên nhau những lúc đau khổ và khó khăn , hạnh phúc
là được thấy người mình yêu mỉm cười... và ta nhận ra ta đã có hạnh
phúc đó khi chúng chỉ còn là quá khứ

đừng bao giờ níu giữ bất cứ thứ gì ,hãy để chúng tự do như những con
đom đóm trong đêm. khi nhìn chúng bay ta sẽ thấy được hạnh phúc. giải
thoát cho chúng cũng chính là giải thoát cho chính mình"







"Hagu, anh hạnh phúc vì mình đã yêu em !"


Tags: metosannothing
Wednesday January 21, 2009 - 07:43pm (ICT) Permanent Link | 4 Comments

Add thuyen's Blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 52 First | < Prev | Next > | Last