nêú như có thể quyết đinh, tôi mong mình sẽ kô được sinh ra đời
nếu như ngày mai tươi đẹp hơn, tôi vẫn mong mình sẽ kô tồn tại
vì sao ư, vì tôi là người theo chủ nghĩa hoàn hảo
tất cả
18 tuổi
tôi sợ những jì sắp đến
4 tháng nữa
hoặc sẽ vẫn như vậy
hoặc sẽ như thực thể
tồn tại kô hiểu vì lẽ jì
....
họ nói, kô có nghĩa là họ tốt hơn tôi
chúng ta có còn là bạn
dù kô rõ ràng
tôi cảm thấy khoảng cách
tôi yêu những thứ đó
nhưng tôi kô cần người bạn chỉ vì những thứ đó
xin hãy quan tâm đến tôi như một ngừời bạn
đừng làm điều đó vì bạn là bạn tôi
tôi đã tiến bộ
tôi tự tin hơn
nhưng rồi sao chứ
họ tiến bộ gấp 10 lần tôi
mệt mỏi kô quan trọng
quan trọng là tôi đang chán nản
....
BN mấy tấm hồi Tết đi chơi

Kỉ niệm 6 năm thành lập nhóm, từ ngày còn là 7/1, đén 8/1, rồi đến khi chia đôi thành 9/1,9/2...rồi rồi ba năm xa cách tách biệt, tất cả đều đã thay đổi, đứa thì ngày một tươi sáng, cũng có đứa cuộc đời như đổi sang một trang khác, lạ lẫm đến không tưởng được
Uh, thì đã đổi, nhưng kỉ niệm thì vẫn thế, đẹp và cứ như mới ngày hôm qua...
Nhóm mười bốn thì chỉ còn ba, không trách người seo nỡ quên kỉ niệm, chỉ buồn vì cuộc đời phải thế thôi...Ta kô là tất cả nhưng cũng là một của tất cả, đi xa rồi nhưng tháng năm đẹp đẽ đó, chẳng thể tìm lại được dù ở bất cứ đâu
Ta cũng chẳng như những jì ta đã tưởng, những mong khi xa rồi, sẽ tốt hơn, thật kô ngờ, sống chẳng khác jì loại thú vật, uh hèn nhát, ngu xuẩn và ích kỉ. Ta đến chẳng còn tư cách để nghĩ đến ngày xưa đó, thôi thì đành cất đi tất cả, để một ngày nào đó, khi tất cả trở lại n hư xưa, ta lại bồi hồi lấy ra lại.
Chúng ta khổ lắm,rồi sẽ còn khổ nữa, bởi vì chúng ta là những con người, bởi vì hơn ai hết chúng ta đã từng cố gắng muốn là con người, nhưng thế giới này bất công lắm,con người chỉ khổ thôi, súc vật mới là hạnh phúc...ta kô muốn là bọn chúng nhưng sẽ là bọn chúng bởi vì ta có thể là súc vật trong bản thân mình, nhưng với cuộc sống khốn cùng này biết đâu ta lại là một người vĩ đại
Chả phải seo, vĩ nhân trong mắt người này lại chẳng khác jì đống phân bò của người khác, mà ai cần quan tâm đến việc bạn có là đống phân bò khi bạn đã là vĩ nhân.
Sao cũng được, cho đén khi còn sống trên cuộc đời này thì ta sẽ cố gắng hét sức
Àh, công nhận teo mad dữ lắm, đến teo còn kô chịu nổi cái sự mát của chính mình mà, keke, nhưng teo mad thì mới là teo phải kô...
Àh quên mất sinh nhật của một người bạn, bận rộn quá mà, chúc sinh nhật vui vẻ
Dù mọi thứ đã thay đổi, tình bạn là vậy đó, kô chắc chắn được, ta đã từng viết chữ 4ever với biết bao lòng tin nhưng rồi ta cũng phải chấp nhận nó...chúc mừng vì bạn đã lớn, đã có một cuộc sống mà bạn thật sự mong muốn, đó là cuộc sông tốt mà
Ngày mai còn xa lắm, cũng mong mọi điều với mình sẽ dễ dàng hơn
Viết ra mọi thứ kô tốt sao, mọi thứ đều rõ ràng, chưa chắc sẽ thay đổi được jì, nhưng cũng làm bản thân ít hối tiếc hơn
TIỄN MỘT NGƯỜI ĐI
Tác giả: Mai Châu
Tôi tiễn đưa anh
Người lính chiến Biệt Động quân
Lên đường đáo nhậm đơn vị
Miền đất đỏ khô cằn, sỏi đá
Đất Bình Long!
Trời Sài Gòn
Mưa thu rơi nhiều lắm (Hoàng Oanh ngâm: MM)
Thấm ướt áo anh, màu áo hoa rừng người lính chiến
Ướt áo tôi, màu áo trắng sinh viên
Tôi và anh
Học chung trường từ thuở nhỏ
Quê nhà mình cùng chung một dòng sông
Màu phù sa đất đỏ
Dòng sữa mẹ Cửu Long
Nuôi mình lớn lên trong tình thương Đất Mẹ,
Trời mưa lạnh
Cơn mưa rào của cảnh biệt ly
Đôi mắt anh thật buồn, sâu thăm thẳm
''Mầy đừng buồn, nhớ viết thơ thăm Vân!''
Người yêu anh đó! Người yêu anh bé nhỏ ,hứa thương anh trọn đời
Phi cơ cất cánh, hai đứa vẫy tay
Mắt tôi cay vì mưa rơi vào mắt
Má tôi ướt, vì gió lạnh mùa thu
Anh đi nhé, vìdiòng sông của Mẹ
Bảo vệ quê hương khỏi giặc thù
Hai tuần lễ sau " (quen nhau 14 năm mà phải mất nhau trong... 2 tuần_ CHIẾN TRANH hâyyyyyyyyyyyy...._MM_ Cớ sao chúng ta trong thời bình lại dễ dàng để mất nhau tới vậy? Ngẫm nghĩ mà xem)
Một điện thơ từ Tiểu đoàn 31,
Rất lấy làm đau đớn báo tin buồn
Thiếu Úy Nguyễn Ngọc Lân đã hy sinh vì Tổ quốc !!
Nước mắt tôi nhạt nhòa...
Anh nằm đây, gương mặt thật hiền hòa
Như đang ngủ
Phải, anh đã chìm vào một giấc ngủ thiên thu
Viên đạn sau đầu, đã đưa tên anh vào lịch sử
Vân bật khóc, phải đây là sự thật ?
Tay run run, nàng nhẹ vuốt mắt anh
Đọc thơ anh nhiểu lần, ngày hôm trước
Vừa gởi về anh, một lá thư xanh
Nhưng bây giờ âm dương chia đôi ngã
Anh đang nằm đó, nước mắt em rơi
Anh cứ ngủ, em ru anh an giấc
Em đã hứa sẽ thương anh trọn đời
Người yêu anh bé nhỏ, sẽ yêu anh trọn đời....
Vân và tôi đưa anh trở về lòng đất mẹ
Đất Sóc Trăng nhuộm đỏ,
Từ dòng máu anh, hay tự đất phù sa ??
Mẹ anh già, đôi mắt khóc mù lòa
Tóc mẹ bạc thêm từ tin anh chết,
Lá vàng còn đó, lá xanh rụng rồi!
Lá vàng ngồi khóc lá xanh
Con ơi sao nỡ, sao đành bỏ đi
Cha mẹ có tội tình chi
Cho con chết trước, thay vì mẹ cha
Cha con với mẹ đã già
Sao con lại để cả nhà chịu tang "quá cảm động_ MM"
Lá xanh rụng trước là vàng
Nước sông chảy ngược bao hàng lệ tuôn
Bây giờ con đã về nguồn
Thôi con an nghỉ, quê hương an bình
CHiến chinh, chinh chiến điêu linh
Thương anh lính chiến hy sinh cuộc đời
Đọc Kinh lạy Đức Chúa Trời
Xin thương phù giúp những người chiến binh.
Mai Châu
(Mã Gia Minh)
Nguồn: nqstarlight.com
Ti am la 1 th u ph
Th e, t a qu inh r
Se i v ao th
T e so i te
Ch i ta
T e vi vnCH
S i ngu ao iu
Ch i te th u co uoc so