Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng đều có, đều gặp những người để lại ấn tưởng đặc biệt trong cuộc sống. Nhìn nhận qua họ như 1 tấm gương để tiến tới thay đổi và hoàn thiện bản thân mình. Có thể đó là những người thân ngay trong gia đình chúng ta như ông bà, bố mẹ, anh chị hay 1 ai đó... Nhưng với riêng tôi, đến giờ người khiến tôi cảm phục nhiều điều lại là 1 người mà trước đây hoàn toàn xa lạ với chính mình. Vẫn biết rằng người đó có những cái xấu, nhưng trong tôi vẫn luôn dành cho chị sự kính trọng của 1 người em.
Tôi và chị quen nhau chưa lâu, mới chỉ vài tháng trong 1 lần đi chơi. Sau vài lần gặp gỡ, chúng thôi đã bắt đầu nói chuyện với nhau nhiều hơn, cả gặp bên ngoài, qua mạng cũng như liên lạc điện thoại. Hai chị em thỉnh thoảng đi ăn uống cùng với 1 vài người bạn.
Mới quen nhau chưa được bao lâu, 1 lần buôn điện thoại chị có nói với tôi rằng chị nghiện. Chỉ bảo cũng khá lâu rồi, từ ngày còn đi học. Tôi nói sao chị không cai, sau này còn gia đình nữa chứ?
Chị bảo rằng cũng đã có lúc muốn bỏ nhưng mãi chẳng tìm ra lí do. Chị nói: " Nếu không chơi thì cảm thấy bế tắc, chơi vào rồi thì càng bế tắc hơn" rồi chị cười. Khi nhắc đến TY của chị, chị muốn tìm 1 người có thể chịu đựng được chị, có thể giúp chị cai... Lúc đó tôi đã nghĩ giá mình có thể thực hiện được điều đó?
Nếu như trước đây, thỉnh thoảng chúng tôi mới gặp nhau thì giờ ngày càng thường xuyên hơn. Đến nay cũng được gần 2 tháng, cũng có những kỉ niệm giữa 2 người.
Mỗi khi không gặp thì chúng tôi lại tìm ra 1 lí do gì đó chỉ để gặp được nhau. Chị nói 2 chị em mình đi cùng nhau, bóng sáng ai cũng phải ngước nhìn thì tại sao chúng ta không tiếp tục? Chị là Mặt trời, còn em là Mây đen... che phủ và toả sáng đó là chuyện làm chúng tôi cười nhiều nhất. Và điều đó được minh chứng rõ ràng hơn mỗi khi có người hỏi tôi với chị có phải NY của nhau không?
Rồi cả những lần chúng tôi về nhà nhau, cùng nằm xem fim. Sau đó, ôm hôn nhau như thể người yêu vậy...
Đó là những hôm đi chơi, về nhà muộn chị còn nấu cho tôi ăn. Chị nói tôi là người được chiều nhất vì cũng chưa có ai được chị nấu ăn nhiều lần như vậy cả ngoại trừ bố mẹ chị. Khi chị vào bếp, tôi luôn đứng bên cạnh, có khi còn ôm chị và thường bị nhắc với câu: "Yên nào, đang nấu đấy!" rồi cả 2 cùng cười. Những lúc như thế tôi càng thấy chị thật dịu dàng, hoàn toàn khác xa với vẻ bề ngoài của chị mà người ta vẫn hay nhìn vào. Lúc đó tôi mỉm cười với chính bản thân mình rằng đã không nhìn nhầm về con người chị.
Vài lần như vậy đã trở thành thói quen, tôi cứ đi chơi về muộn và ở lại nhà chị nấu ăn giữa đêm đến 2-3h sáng mới về. Cả 2 chúng tôi đã có những phút giây vui vẻ và bình yên như thế... Còn có cả những hôm đi chơi về nhưng không vào nhà mà lại ngồi ngoài thềm cửa tựa vai nhau và ngắm sao. Nhưng làm gì có sao giữa đêm mùa đông và còn có mưa nữa chứ. Vậy mà chúng tôi vẫn ngồi đó, thì thầm cả đêm với những tiếng cười đôi khi không dám trọn vẹn.
Tôi vẫn còn nhớ lắm, có lần chị đã ngồi bên cạnh tôi và khóc khi chị kể về gia đình chị, cuộc sống của chị và thật nhiều khi chị nhắc đến bố! Nước mắt và phấn trên má chị đã để lại vết trên áo tôi. Khi đó tôi đã nói rằng: " Em sẽ không giặt cái áo này vì em muốn giữ lại từ chị". Giờ nghĩ lại thấy mình thật trẻ con lúc đó. Tôi lau đi những giọt nước mắt nhưng hình như nó vẫn không ngừng rơi. Cả người tôi lúc đó như tê cứng vì từ trước đến nay tôi luôn sợ nhìn thấy con gái khóc, mãi sau mới lấy hết can đảm vòng tay ôm chị vào lòng. Chị hỏi có phải chị đáng thương lắm không? Tôi chị mỉm cười vì tôi biết chị không bao giờ muốn người ta nhìn mình bằng ánh mắt thương hại. Sau đó chị có nói với tôi rằng: "Lúc này chị sẽ ở bên em như là lấp chỗ trống của bạn gái em. Chúng ta sẽ sớm dừng lại trước khi bạn gái em về để cả em và chị không cảm thấy khó xử".
Có lẽ chị biết tôi cũng suy nghĩ rất nhiều trong chuyện này và cả chị cũng vậy. Chúng tôi thân với nhau đủ để tôi kể những chuyện gì được cho là riêng tư. Chị đã chỉ bảo cho tôi rất nhiều điều từ đó.
Từ ngày quen nhau, chị đã khiến tôi thay đổi rất nhiều về cách nhìn nhận cuộc sống, con người, chia sẻ- truyền đạt lại cho tôi những kinh nghiệm của mình. Tôi cảm thấy mình trưởng thành hơn nhưng trong mắt chị, tôi vẫn chỉ như thằng nhóc mới lớn. Còn chị, mỗi khi ở bên tôi chi thường nói mình hiền lành hơn, dịu dàng hơn...
Đó cũng là lí do mà ngày Quốc tế phụ nữ vừa qua, tôi có nhắn cho chị 1 dòng tin: "Chị...đừng bao giờ nghĩ thương yêu giống thương hại chị nhé! Chị vẫn luôn là con gái mà, và mọi lời chúc từ em muốn gửi đến chị. Thỉnh thoảng cáu để mọi người biết bình thường chị đáng yêu thế nào thôi nhé. Em biết không thể nắm tay chị mãi, nhưng đến khi nào em còn bên chị thì em sẽ mãi nắm tay chị đi hết con đường".
Tôi nghĩ sẽ chẳng bao giờ kể chuyện này ra mà sẽ giữ mãi như kỉ niệm của chúng tôi. Nhưng không hiểu vì sao, hôm nay tôi cảm thấy có chút gì đó bất ổn từ chị. Tôi muốn viết ra với 1 hy vọng nhỏ thôi rằng 1 ngày nào đó chị đọc được và sẽ hiểu được tình cảm của tôi.
Chị nói rằng đấy không phải là tình yêu, chỉ có thể là hơn thích 1 chút thôi. Nhưng với tôi, cảm giác tận sâu trong đáy lòng là tình yêu tôi dành cho chị... Tình cảm của 1 đứa nhóc muốn dành cho chị nhưng thật khó và xa vời. Tôi vẫn nhớ 1 câu nói của chị, nhờ nó mà tôi có thể đánh lừa cảm xúc của mình mỗi khi thấy nhớ chị, muốn được bên chị :
"Nó chỉ là cảm giác"
Tôi còn nhớ đã có lần nói chuyện với chị về những điều ước. Tôi có nói rằng nếu như có 1 điều ước, tôi sẽ không giữ cho bản thân mình mà sẽ dành cho chị. Rằng tôi ước cho chị sớm cai được, sẽ đạt được những mong muốn bình thường mà chị vẫn nói với tôi về bố, về chồng và con cái.
Tôi cảm thấy hạnh phúc và cảm giác bình yên mỗi khi được ở bên chị. Hy vọng rằng dù ở bất cứ nơi đâu, chị sẽ đọc được những dòng này mà hãy luôn mỉm cười vì biết trong trái tim tôi, chị vẫn luôn chiếm 1 vị trí...