tập trung ôn thi !
tình cảm này, bây h và mãi mãi sẽ chỉ thế thôi. k thay đổi đâu. hứa đấy !!!
11.02.94 :Ngày này …cách đây 15 năm về trước…vào lúc 15h55p’…1 đứa bé ra đời J
11.02.09 :Hôm nay…15 năm về sau …chính đứa bé đấy đag ngồi viết ra nh~ dòg chữ này
Đã 15 năm zồi, 15 trôi qua với biết bao sóg gió, vui buồn…Và để zồi, hnay ngồi đây, nhìn lại 1 quãng tg đã qua. Thay đổi! Thực sự thấy mình đã khác !Không còn bé nữa zồi!
15 năm, 1 quãng tg ko nhiều, nhưg cũg chẳg ít.Có biết bao chuyện xảy ra.Có nh~ lúc chỉ muốn dừg lại, gục xuốg…H nghĩ lại, sao thấy mìh kém cỏi, yếu đuối thế.Mình đc sinh ra trên đời, sốg thế nào cho có ích, sốg thế nào cho có ý nghĩa !!!Thời gian qua đã bỏ phí quá nhiều, chưa biết trân trọng nó, để nó trôi qua vô nghĩa.Từ h sẽ k thế nữa, từ h sẽ khác.
Sẽ trân trọg từg giây , từg phút, từg khoảnh khắc!!!
Sẽ sốg vui lên, sốg vì mìh, vì bố mẹ, vì ng` than, vì bạn bè…!!!
Sẽ k buồn , dù có chuyện j`, ko khóc dù có thế nào!!! Mìh k fải ng` yếu đuối
Sẽ học cách yêu thươg, quan tâm đến mọi ng`!!!
Sẽ học cách làm ng`lớn….!~
Sn năm nay, vui thật đấy. Đi chơi với lớp mìh từ hôm mồg 6 tết.Tiếc là chưa cóp đc ảnh để post.Tại con Thươg lợn, từ hđấy mà chưa cóp đc cho t.Mà hnay mài còn nghỉ, làm t mua bn pimpim, ngô cay… lại fải ngồi tự xử.hnay,t vui lắm ý. Có nh~ lời chúc, nh~ cái tin nhắn, nh~ cái off…..làm t phát khóc….cảm độg lắm ý. Nhất là Doãn, m` nhắn 1 cái tin đặc biệt nhất, vào cái thời điểm ý nghĩa nhất- đúg 15h55p’, lúc đấy t chỉ muốn chạy lên bàn đầu ôm mài 1 cái thôi .Thank mài nhiều lắm.Zồi cái bánh ở trên kia đc bạn n.trag làm tặg, vất vả lắm m`mới gửi đc cho t.hjx…lại cảm độg…Và còn zất nh` nh~ món quà ý nghĩa, k có nh` tg nên k kể hết đc, t sẽ cất giữ cẩn nhận, vì nó đều là tíh cảm mà chug m` dàh cho t.T iêu tất cả bọn mài, t iêu bọn m` lắm lắm lắm lắm lắm !!!Vì có bọn mài, t có 1 sn ý nghĩa nhất !!!thank mọi người, iêu mọi ng` J
Ngoảnh đi ngoảnh lại mà đã hết 1 năm.Nhanh thật đấy.Con bao nhiêu dự địh , bao nhiêu chuyện đag còn dở dag, chưa đâu vào với đâu cả.haizzzzzzzzz…..
Năm mới….xuân vào đến tận cửa zồi đếi , ra ngoài đg` mới nhận thấy rõ đc ko khí tết, ng` ng` đi sắm tết, nhà nhà đi sắm tết, nhà mềk cũg k là ngoại lệ, bánh kẹo hoa quả cứ gọi là …. quả này xog ko hiểu mềk béo lên bao nhiêu
Nhìn lại 1 năm,1 năm có biết bao nhiêu chuyện xảy ra, vui cũg có, buồn cũg có, nói chug ri rỉ rì ri cái rì cũg có…..Nhưg chuyện vui thì chả thấy mấy, toàn thấy chuyện buồn. Đểu thật đấy.Nhưg cuộc sốg nài là thế, có cái nài thì cũg có cái kia, mất cái nài sẽ đc cái khác, thiếu cái nài cái kia sẽ bù lại thôi, ko thiệt đi đâu đâu mà sợ
Hôm nay là 29 tết zồi, mai 30….chuẩn bị có pháo hoa bùm bùm , thế lại đc ngồi đếm ngược giây phút chuyển giao giữa năm cũ và năm mới.Lần nào cũg thế, mềk luôn nghĩ đến 1 ng` đặc biết trog khoảg tg cũg rất đặc biết ấy.
Tết đến, sn cũg sắp đến, thế là lại thêm 1 tuổi, thế là 15 tuổi zồi, chả có bé bỏg j nữa đâu.
Phải thay đổi đi thôi, người lớn lên đi là vừa, ai cũg bảo mềk trẻ con
Thôi, sắp sag năm mới, sẽ có thêm nhiều niềm vui, kì vọg vào năm 2k9 zất nhiều.
Bắt đầu lại từ đâu nào...!!!
Tuy noel đã qua đc mấy mấy ngày zồi nhưg hôm nay mới có time ngối post mấy cái ảnh hôm đếi ![]()
Thật sự , từ trước đến h , chưa bao h có 1 noel vui đến thế. Bây h mới nhận ra, cái tập thể 9C nài như 1 cái gia đình thứ 2 vậy.Chúng mài có biết lúc tao chụp ảnh cả lớp mình, tí nữa thì tao phát khóc lên ko ? Tao đã fải cố kìm lại, tao nghĩ đến sắp fải xa chúng mài ... chắc buồn lắm ![]()
Thôi, ko nhắc nhiều đến mấy cái chuyện buồn nài nữa. post mấy cái ảnh lên minh hoạ cho vui.Tiếc là thiếu mất cảnh cả lớp trắg xoá trog tuyết. cái lúc đếi đứa nào cũg còn bận chạy với cả xịt tuyết nên đứa khác nên ko đứa nào chụp đc ![]()





một mìh
trog một căn phòng trống rỗng
với một cảm zác....Lạnh
Hụt hẫng
Cái cảm zác chỉ một mìh
trog đêm....
nghe nhạc...
tưởg tượg ra 1 ai đó
đag ngồi bên cạnh..... ấm
Nhưng chỉ là...
Ảo giác
muốn đc nghe thấy 1 giọg nói
muốn đc nhìn thấy 1 nụ cười
muốn lại đc quan tâm, chăm sóc
muốn lại đc.....
Iêu thương
cần 1 hơi ấm
cần 1 bàn tay
cần 1 bờ vai
cần 1....
Ai đó
nhớ cái hình ảnh ấy
nhớ cái con người ấy
nhớ cái dág đi ấy
nhớ tất cả nhữg j` liên quan đến 1 " ai đó"
thật sự là zất....
Nhớ
Vẫn biết chẳg còn j` nữa
vẫn biết chả là j nữa đâu
vẫn biết rằng cố quên là sẽ nhớ
vẫn biết tất cả h chỉ còn là....
Hư vô
mất thật zồi
mƯA .............!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
1 mỳh nó đag đi dưới trời mưa tầm tã.............
nó cứ đi mà chẳg biết mìh đag đi về đâu...........chỉ đi và đi thôy
nó nhìn sag bên cạnh......nhìn về phía sau...nó cố hy vọg rằg sẽ có 1 bàn tay nào đó kéo nó lại...nhưg ko...ko có 1 ai cả....
rồi bỗg dưg nó thấy mọi thứ trở nên nhạt nhòa...
là mưa rơi hay nước mắt nó đag rơi

trog lòg nó cảm thấy nhớ...nuối tiếc....1 cái j đó vô hình....ko xác định rõ đc
nó biết là nó mất hết zồy....chẳg còn lại j nữa đâu.....ai cũg bỏ nó mà đi hết rồi

ừ thì thôi...ai thích đi cứ đi....ko cần nữa đâu....suốt thời gian qua nó đã chịu đựg 1 mìh...thì trog khoảg thời gian còn lại nó vẫn có thể làm như thế..

bắt đầu từ bây h....
nó sẽ fải tự đi bằg chính đôi chân của mìh...
nó ngã nó sẽ tự mìh đứg dậy...
nó buồn...nó sẽ tự an ủi mìh.
nó khóc nó sẽ tự lau nước mắt..
.
tại sao... ai cũg thế đến rồi đi.. ko 1 ai ở lại...đã kéo nó lên rồi lại muốn nó ngã...
zờ thì nó sụp đổ hòan toàn rồi.... mọi người thấy vui chưa..hạnh phúc chưa...

cần 1 chút hy vọng để hướng tới

Cái gì đó rơi xuống...Ấm nÓng...nhưng vô vị !
Có cái gì đó rơi xuống...Vỡ vụn.... nhưng hok Đau....!
Cái gì đó rơi xuống...Tan Tành !... hok lành lại được !

