Dạo này mấy đứa nhỏ nó cứ nói mình già. Nói lại cho tụi em biết, chị là chị đang tuổi 2o nhé :D.
Ho [ lạnh, bệnh Y_Y] Chắc là già thật rồi.
Thôi thì xem đây là vài lời lẩm cẩm nhé :) Lỡ đọc thì đọc cho hết :( vì viết cái này mõi tay lắm :D
Không hiểu sao khi chọn hết tất cả hình của Margroup thì lại thấy cái tấm hình này. Vì nó là chương trình gần với tụi em nhất và nó là chương trình mà làm chị nhớ đến câu " vì chúng ta là Margroup nhất"
Ngày đó chị đã từng hỏi chị Hải (trưởng Margroup K30). Thế nào là một người Margroup? Chị Hải trả lời rất nhiều, nhưng chị nhớ rằng, người Margroup là người luôn có đam mê, luôn nhiệt huyết, luôn trách nhiệm . Và người Margroup luôn là đồng đội tốt của nhau, những đồng đội không bao giờ bỏ mặc nhau lúc khó khăn. Người Margroup là những con người dù có thức trắng đêm đi nữa thì sáng ra vẫn toe toét cười. Dù có vất vả thế nào đi nữa thì cũng mang một nét mặt tươi tắn nhất, một tinh thần khí thế để chạy chương trình. Và một từ mà sau chương trình các bạn thường nói với nhau ko phải là mệt quá, ko phải là làm lẹ để về nhà...mà là
"ĐÃ" quá. :). Nghe giống như cốt cách của một người
EVENT nhỉ. Và cuối cùng người Margroup là người ko sợ khó và không ngừng học hỏi :).
Tham gia hoạt động nhóm, các bạn tham gia vào Margroup là những bạn luôn khát khao được học hỏi, luôn mong muốn tìm thấy những điều mới lại ở Margroup. Vậy thì các bạn sợ gì mà không chứng tỏ sự khát khao đó của mình. Nếu như bạn cứ ngồi ở đó và chờ đến khi được chọn thì có lẽ cơ hội sẽ không bao giờ đến bên bạn (không những ở Margroup mà bất cứ nơi đâu cũng vậy). Không ai có nghĩa vụ phải hiểu những gì bạn không nói, đó là lý do tại sao bất cứ sự thể hiện, chứng tỏ nào cũng đều rất đáng được tôn trọng. Nếu như bạn ko dám giơ tay lên một lần, thì tay của bạn sẽ ko bao giờ được giơ lên. Nhớ lại hồi đó, khi vào Margroup, nghe Tham quan doanh nghiệp là thấy thích rồi, lục lọi mail Re-Ad để tìm hiểu cái đó rồi, nhắm nó rồi :-?. Ngay lúc, team TQDN tuyển người, ko biết là có nên giơ tay ko? Suy nghĩ, lỡ ko được chọn thì sao? Quê chết :(. Đầu bắt đầu căng thẳng, mặt nóng bừng bừng, khí thế lắm, giơ tay lên, đối thủ cạnh tranh lúc đó là Hà. Sau một loạt các câu hỏi của Phong về lý do, về sự hiểu biết về TQDN, cuối cùng chị không là người được chọn :(. :D. Lúc ấy tức không ta? Dĩ nhiên là có rồi? Quê nữa Y_Y Bắt đầu suy nghĩ...tại sao nó được chọn mà mình lại ko? Nhận được lời giải thích là mình chưa thể hiện là mình có năng lực :-?. Lại tức nữa? Mình và Hà tham gia Margroup cùng lúc, đi họp y chang...mình đã bõ lỡ chỗ nào ta :-?...Bất bình, ko chịu, hỏi thẳng Phong, tại sao Phong nói như vậy? Hóa ra đó giờ mình chỉ toàn đi họp mà không có làm cái gì hết Y_Y trong khi đó Hà đi tuyên truyền dán poster,...:). Và rồi bắt đầu từ đó, cái gì có khả năng là mình cứ giơ tay đi. Vậy là lúc đó, viết MarPro, làm những việc thú vị trong Re-Ad (ai muốn biết hỏi anh Phong :)))...Chỉ cần một sự can đảm, sẽ mang lại cho tụi em nhiều điều kỳ diệu :). Nếu ko có cái giơ tay ngày đó, nếu ko đi hỏi nguyên nhân thì chị sẽ ko bao giờ ở lại Margroup cho đến bây giờ. Vì chúng ta là Margroup, chúng ta phải thẳng thắng với nhau. Chúng ta có thắc mắc, chúng ta hỏi. Chúng ta không biết, chúng ta hỏi. Chúng ta đừng nên ngồi và suy diễn lung tung. Sự trưởng thành đến từ những bước ngoặc mà nếu tụi em ko thể vượt qua thì tụi em sẽ ko thể nào đạt được những gì mình mong muốn. Đặt ra cho mình mục tiêu, tìm mọi cách để đạt được. :D.
Đam mê, nhiệt huyết cũng giống như đồ thị hình sin hay nói cho vui là sơ đồ cảm xúc mà, làm sao cứ bằng bằng hay đâm từ dưới thẳng lên trên được. Đôi lúc các em sẽ gặp khó khăn, và đôi lúc các em sẽ có ý định từ bỏ những gì mà các em đang theo đuổi, nhưng các em hãy thử nghĩ xem, nếu như em từ bỏ một lần, thì em có bao từ bỏ lần thứ 2? Câu trả lời là có. Con người ta có xu hướng rất dễ dàng tha thứ cho bản thân mình. Đừng bao giờ nói câu từ bỏ. Đừng bao giờ nản chị. Vì chúng ta là Margroup nên chúng ta không được từ bỏ, chúng ta ko được nản chí, và bất cứ khi nào chúng ta có ý định đó thì chúng ta hãy nói với đồng đội của chúng ta, làm bất cứ thứ gì để tim mình luôn có lửa. Trong ta luôn phải có một niềm đam mê, để khi chương trình kết thúc, để khi chúng ta làm xong một công việc, chúng ta cảm thấy tự hào dù việc ấy là lớn hay nhỏ. Việc lớn là tổng hợp của nhiều việc nhỏ thôi em ạ.
Nói thêm xí nữa thôi, cảm giác ấm áp nhất cảm nhận được có lẽ là vào ngày trung thu, sau một ngày vật vả, vồ dập chạy chương trình, la hét đến ko thể nào nói nữa. Nhưng đến khi nhìn thấy các em cứ xúm xích, quậy phá, là thấy bực =.=. Sao tụi này nó quậy quá đi. Rồi sao ta, con nít mà, cũng đến lúc phải nghe lời thôi, tụi nhóc ngồi xếp re, nghe ca nhạc, nhạc kịch (Margroup mình diễn chứ ai :))). Rồi đến lúc rước đèn, bỗng dưng cảm thấy ấm áp lạ thường, ấm ấp từ những ngọn đèn, ấm áp nhận được từ ánh nhìn ngây thơ và lẫn nghịch ngợm của các bé, ấm áp khi cảm thấy mình có thể làm được một việc làm tốt, mang trung thu đến với các em- nhưng em nhỏ ko có điều kiện đến trường. :) Và ấm áp khi tất cả mọi người, ko ai bảo ai, cứ chạy chương trình bằng tất cả tấm lòng, tất cả nhiệt huyết, và tất cả trái tim :) Sau chương trình, mọi người ngồi quay quần lại bên nhau trong tiếng hát, trong những ngọn nên lung linh :). Chúng ta cùng hát nhạc trung thu, chúng ta còn hát nhạc "Niềm tin", bữa đó hát sai lời Y_Y mém bị giã gạo :( Cảm giác lại "lạ" một lần nữa. Thì ra Margroup lại mang cho ta sự ấm áp đến thế này.
"Ba thương con thì con zô Re-Ad, mẹ thương con thì con viết MarPro, cả nhà ta cùng trong Margroup, xa là nhớ, gần nhau là chụp hình."
[ Mượn bài hát của Re-Ad :D, cấm truy đuổi nha Re-Ad :D]
Mỗi tụi em đều là sức mạnh của Margroup. Mỗi B-BP đều có một bản sắc riêng. Và chính những bản sắc này làm nên hơn 14 năm lịch sử của Margroup.
VÌ CHÚNG TA LÀ MARGROUP - TỰ TIN - NĂNG ĐÔNG - SÁNG TẠO. Hãy thẳng thắng, hãy tự tin, hãy nuôi dưỡng tin thần và niềm đam mê, và chứng tỏ cho mọi người thấy "I CAN" "WE CAN". Và hãy chia sẽ em nhé, vì chia sẽ làm nên sức mạnh :) Gửi tất cả các em.
Những con người của Margroup.