Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Dế

Top Page  |  Blog  |  Feeds  |  Friends  |  Lists

  • Work: VTV9
  • School: IR - USSH

Add

Dế is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Tue Apr 21, 2009 Member since April 2007

ôi mình thật là xấu tính Reply

1 - 5 of 145 First | < Prev | Next > | Last

Dolphin Full Post View | List View

My tales are always on...

June 01, 2009
June 01, 2009 magnify
Giờ thì em biết, SN không chỉ là để wanh' dấu cách đây bao nhiu năm đó đó mình sinh ra, mà còn là một ngày cho mình biết rằng mình hạnh phúc vì được yêu thương


Quốc tế thiếu nhi năm nay em ko hò hẹn, quậy phá như các năm trước. Em bảo rồi, em tu mà, em đã là gái ngoan rồi. Em chỉ quậy những ngày trước thôi.

Hôm 29.5, thi xong 1 phát là em cùng hội Rainbow, tô tô trét trét, hí ha hí hửng xách máy chạy khắp trường, lý thuyết mà nói, đó là buổi thi cuối cùng của đời SV, phải wanh' dấu lại, khổ thân bọn con trai ngồi dài mặt ra đợi, hahaha. Sau í thì em mí lị các bạn tung tăng đi ăn buffet bằng tiền NCKH bọn em tích góp được từ bao nhiêu năm vật vã đau khổ. Rồi đi gào thét ca hét. Ta nói em chấm cái quán í, biết SN iem nên tặng 1 đĩa trái cây trị giá 30k; thời buổi kinh tế khó khăn, thế là quá tốt (thật ra là chương trình khuyến mãi, em nói thế cho nó sang). Và rồi lại gấp rút gom đồ chạy lẹ qua chỗ coi phim, ta nói làm rần rần cái khu bán vé. Phim ổn! Và ngày hôm í thì quá ổn, em bất ngờ với cái bánh SN sớm của Rainbow, cái bánh mà đến đúng hôm nay em cùng gia quyến mới xử lý xong.

Em đã định tiếp tục con đường tu luyện khổ hạnh, thế mà bạn Pig với bạn Bear không cho em yên, kéo em đi làm cái móc máng đồ, che dù, chậm mồ hôi và bò lăn bò càng chụp nguyên cái series ôm cột Nhà thờ Đức Bà cho bạn bear. Catse của em là 1 cái vé buffet và 1 chầu kara 2 tiếng rưỡi muốn gãy cuống họng. Rất yêu Bear và Pig, bít hông?
Vật vã chơi bời 1 ngày, tối về em lăn ra ngủ, miss 1 cú alo 12h đêm của người iu (người iu phải thức để canh đúng giờ thiêng, hik, tội lỗi). Từ sáng mở mắt dậy đến giờ, em nằm lỳ ở nhà, ôm lấy cái điện thoại nhắn tin cám ơn và rối rít trả lời mail + facebook!

Ôi sao mà em yêu quá cái sự bận rộn hạnh phúc này.
Cám ơn mọi người, những người đã cho em những ngày được yêu!


Và chúc mừng em. Chúc mừng sinh nhật! ... bên tiếng cười, em là xuân cho em hân hoan...

Tuổi mới này của em sẽ có nhiều cột mốc, hy vọng là chúng sẽ đáng nhớ theo một nghĩa tích cực.
Tags: love
Monday June 1, 2009 - 11:55pm (ICT) Permanent Link | 3 Comments
Buổi học cuối cùng
Buổi học cuối cùng magnify
Sẽ nhớ mãi khi mai ta về lòng như mây trắng giữa trời ấu thơ... - Mùa hạ cuối cùng


Buổi-học-cuối-cùng của cuộc đời sinh viên trôi qua với bài giảng về môn Nghiệp vụ ngoại giao

vẫn sẽ còn gặp nhau, nhưng không phải để cùng nhau ngồi vào bàn học, ghi ghi chép chép, gõ gõ lạch xách, sẽ không còn giành nhau ổ cắm điện, không còn thì thào tám chuyện

sau ngày hôm nay, sẽ không còn vào lớp trễ, không còn điểm danh, không còn đóng tiền quỹ

sau ngày hôm nay, sẽ không cần chờ đến giờ ra chơi để xuống trường mua đồ ăn sáng, mua bánh tráng, bánh bao chỉ, vừa nhóp nhép, vừa buôn dưa lê

rồi sẽ rất nhanh thôi, những kỳ thi cuốn phăng tất cả, những hình ảnh về một sảnh D lộng gió, những giọng nói tiếng cười sẽ chỉ là ký ức, nằm đâu đó dọc đường đi thênh thang của mỗi người

sẽ rất nhanh thôi, ta lại trở thành những con người xa lạ mà sợi dây gắn kết là rất mờ nhạt bằng từ “bạn cũ”

biết ta sẽ rất nhớ những giờ lên lớp, rất nhớ cảm giác háo hức trước những môn học mới, những lo lắng trước kỳ thi

biết ta sẽ chẳng thể nào quên những lần họp nhóm, những khi chí chóe giành ăn, những lúc gân cổ lên cãi vã, những nụ cười, những tinh khôi và thuần khiết của tình cảm bạn bè thân thiết dành cho nhau

biết rằng rồi ta sẽ rất thèm được trở lại những ngày tháng này, một lần cắp sách…

thầy cô

bài giảng

hoạt động

những giờ thuyết trình

những chuyến thực tập

tất cả sẽ là k.ý ứ.c



4 n ă m trôi qua nhanh đến không ngờ, nhanh như một cái giật mình “mai đã là ngày học cuối”

Tin rằng dẫu cuộc đời dài rộng thế, mỗi ngả đường đều có chỗ giao nhau

yêu thương gửi lời chúc may mắn đến tất cả các thành viên IRers 2005 – 2009, trong những kỳ thi trước mắt và trước ngưỡng cửa của một chân trời mới đang mở ra trước mặt tất cả chúng ta

thương mến gửi những cái ôm thật chặt đến Rainbow

cám ơn vì các bạn đã là một phần trong cuộc đời tôi, là những mảng màu đa sắc trong bức tranh của tôi



Cho mùa hạ cuối cùng

Tháng 5/2009

Tags: love
Wednesday May 20, 2009 - 08:49pm (ICT) Permanent Link | 7 Comments
Khi người ta trẻ
Khi người ta trẻ magnify
...người ta có niềm tin rất mãnh liệt, người ta rất say mê
Bạn sẽ thấy điều đó trong mắt các bạn trẻ (ít ra rất nhiều trong số họ trẻ hơn bạn) sáng nay đến dự tuyển Tình nguyện viên AIG...
Tự nhiên bạn sẽ thấy rất hào hứng, dù rằng vị trí đã hoán đổi. Bạn không còn là một ứng cử viên được phỏng vấn mà đã ở vị trí người-phỏng-vấn. Lúc đó bạn sẽ hiểu mình cảm giác và suy nghĩ và lung tung các thứ khác của những anh chị đã từng phỏng vấn bạn trong bao nhiêu lần đi làm tình nguyện, phải nói là thú vị lắm!
... người ta xốc nổi nhưng người ta thật thà với những tự tin, vui buồn, lo âu, hy vọng, với mong muốn được thể hiện bản thân cho cả thế giới đều biết
Bạn cũng sẽ thấy những điều đó trong mắt các bạn trẻ (ít ra rất nhiều trong số họ trẻ hơn bạn) sáng nay đến dự tuyển Tình nguyện viên AIG...
Tự nhiên bạn sẽ thấy rất yêu mến những người bạn trẻ chưa hề quen biết, dù rằng bạn cũng chẳng hơn họ là bao nhiêu năm hít thở. Lúc đó, bạn thấy mình quá cằn cỗi vì bạn hay giấu những âu lo trong lòng, bạn không muốn người ta biết bạn phấp phỏng lo lắng, bạn cũng không còn thể hiện bản thân một cách ồn ào và sôi nổi như thế, phải nói là nuối tiếc lắm!
...người ta khiến bạn cảm thấy mình không biết có nên được gọi là trẻ khi bạn chán nản những bon chen hay những cuộc tụ tập vui chơi, bạn không còn quá vui quá buồn hay quá xúc động trước những biến cố, khi bạn nhìn những người-bằng-tuổi bạn giành giật nhau cho được một vị trí nổi bật trong mắt người khác bằng cái nhìn rất dửng dưng, và thậm chí pha lẫn một chút diễu cợt, dù rằng bạn thừa biết mình chẳng bằng ai và càng không là cái đinh gỉ sét gì. Thay vào đó bạn thích làm mọi thứ một mình, thích những cuộc trò chuyện thi thoảng, thích nghĩ ngợi và nhớ nhung những sự việc hay những con người đã cũ, hoặc đơn giản là thích lặng im nhìn những cánh chò nâu mùa này chênh chao trong mưa rồi nằm nép lại rất đông vui ở góc đường, chứ không còn òa lên thích thú một cách rất-trẻ-con
Bạn thật sự đã là gái-già rồi phải không?

Blog Nu hôm nay viết thế này
Càng ngày, mọi cảm giác của tôi đều quy tụ về 1 điểm chung, dửng dưng. Không còn sự so sánh, ghen tị, thèm khát cuộc đời của 1 người nào đó, với những gì họ đạt được. Đơn giản tôi không sống cuộc đời của họ. Những định nghĩa thành công của họ có khi ko nằm trong từ điển của tôi. Cảm giác vui, buồn cũng mờ nhạt, không còn lên đến cực điểm. Mấy lần tôi cố nhớ lại cái ngày xưa tôi đã sống như cố cho 1 chất xúc tác để phản ứng xảy ra, nhưng bất thành.

Hết rồi tôi 1 thời cố gắng dù hi vọng được tính bằng phần triệu.
Hết rồi tôi 1 thời suy sụp, lao đao, chênh vênh khi nhận những sự "ra đi" im lặng.
Tôi đã từng gào thét, nức nở tự hỏi tôi đã sai ở đâu để 1 sợi dây tình cảm ko còn.
Tôi đã từng nhảy cẫng, hú hét vang trời lúc nhận được 1 tin nhắn "kết nối" lại.
Tôi đã từng như vậy...

Bây giờ, tôi bình thản hơn trong chuyện gặp gỡ và chia tay, đến và đi. Tôi ko còn hỏi tại sao khi họ ra đi ko lời từ biệt.

-|-

Tôi đọc được 1 bài báo nói về căn bệnh "buồn" ở giới trẻ, vì đi đâu cũng thấy nỗi buồn từ con chữ bắt đầu, tới dấu chấm cuối cùng. Tôi nghĩ bài báo phản ánh 1 phần nào đúng sự thật, nhưng họ bỏ sót 1 điều. Người ta (hay ít ra là tôi) nói nhiều vào những lúc vui và viết nhiều vào những lúc buồn. Người ta chỉ viết in ít "Hôm nay anh ấy tặng hoa cho mình, đúng hoa hướng dương nữa. Hạnh phúc ko biết sao mà nói", nhưng người ta sẽ viết dài hơi "Hôm nay mình vừa cãi nhau với anh, chuyện chẳng ra sao cả. Mình mệt mỏi thật sự, tại sao anh không bao giờ chịu lắng nghe, mà chỉ luôn bắt mình phải lắng nghe chứ!"

Nên, đừng nghĩ cuộc sống của 1 ai đó chỉ có nỗi buồn, nếu bạn chỉ đọc được những đoản khúc muộn sầu họ viết. Và ngược lại, đừng nghĩ cuộc sống của 1 ai đó sung sướng vì họ ko bao giờ nhắc tới nỗi buồn trong những lần trò chuyện.

Đoan chắc rằng bạn thâm trầm không bởi vì những phiền muộn, nếu có, chỉ là một điều phiền muộn về sự dửng dưng. Giá mà bạn trẻ con hơn một chút nữa, bạn sẽ khóc lớn khi rất buồn và nhảy cẫng lên sung sướng như lúc vui, bạn nhắn tin loạn xạ chỉ để kể lể về một khó khăn, hay chỉ đơn giản là nắm tay, ôm hôn 1 ai đó nếu bạn thấy quý mến người ấy.
Bạn là gái-già rồi phải không?

Tháng 4 của bạn trôi qua với vỏn vẹn 3 bài viết được chia đều từ đầu đến cuối tháng. Bạn đã bao giờ nghĩ rằng khi không viết được nữa, nghĩa là bạn rất cằn cỗi rồi chưa? Bạn đã bao giờ nghĩ mình ghét sự đều đặn, quy củ chưa? Bạn đã bao giờ nghĩ rằng mình không phù hợp với những gì ổn định, yên bình chưa? Nếu chưa, bạn sẽ làm gì khi đối mặt với nó? Có lẽ bạn nên để tâm đến gợi ý của cô bạn thân, lập một hội Gái già đoan trang.
Bạn đúng là gái-già phải không?
Tags: random
Sunday May 10, 2009 - 05:53pm (ICT) Permanent Link | 16 Comments
Nữ nhi thường tình
Nữ nhi thường tình magnify

Ngẫm nghĩ thì cuối cùng, mình cũng không thoát khỏi cái gọi là “nữ nhi thường tình”. Nữ nhi thường yếu lòng, dễ xúc động và thả cảm xúc của mình lang thang không kiểm soát ở những lúc đáng lẽ ra nên làm điều ấy…

Dạo gần đây, mình nghĩ đến nhiều thứ không theo một trật tự nào cả. Thật ra không chỉ đơn thuần là “nghĩ”, mà còn như có một mãnh lực nào đó từ bên trong thôi thúc mình làm bằng được những điều ấy.

Cái ý nghĩ có một căn nhà của riêng mình đã có từ khi mình còn bé xíu, nhưng gần đây nó bỗng trở lại, và càng thúc giục hơn. Ngôi-nhà-của-mình sẽ bé thôi, bởi vì sẽ chỉ có một mình mình ở. Phòng tắm sẽ thật lớn, một chiếc bồn tắm trắng, phảng phất mùi hương gừng ấm ấp từ chiếc cốc bé xíu có một cây nến cũng màu trắng. Thỉnh thoảng có thể thay bằng hương bạc hà, nếu ngày hôm đó mình cảm thấy hưng phấn. Phòng ngủ thì trái lại, nhỏ thôi, để cảm thấy ấm áp. Ngủ trong một không gian quá thênh thang không hẳn là một ý nghĩ khiến mình thích thú. Nếu ở một mình, mỗi buổi sáng đối mặt với cái rộng lớn ấy, có lẽ sẽ khiến mình thấy trống trải (!) Nhưng giường thì phải thật êm, thật nhiều gối và đủ lớn cho mình. Cửa sổ phòng ngủ sẽ nhìn ra một khoảnh vườn khiêm tốn, với nhiều cây và hoa, thậm chí là hoa dại. Và buổi sáng không phải đến trường hay đến công ty, mình sẽ mặc một chiếc chemise trắng rộng thùng thình, cột tóc một cách cẩu thả, pha một ly chocolate nóng và nằm ườn ra giường với chiếc laptop, mặc cho nắng cứ tung tăng trong phòng. Hồi xưa mình cứ nhất thiết nghĩ phải có một mảnh đất để ngoài căn nhà, mình còn có đủ không gian cho một khu vườn, một chiếc xích đu, một chiếc bàn và vài chiếc ghế trắng. Nhưng thời buổi đất chật người đông như bây giờ càng làm cho viễn cảnh ấy xa tầm tay hơn, rồi thì mình nghĩ, một căn hộ chung cư xinh xắn cũng không hẳn là quá tệ, chỉ là cần sắp xếp nhiều hơn một chút. Đó là ở thì tương lai…

Cách đây không lâu, mình bỗng dưng thèm cồn cào được uống rượu. Không phải để say, chỉ là để đủ không-tỉnh-táo, đủ để không quá tự kiểm soát bản thân, và hát váng vất. Mình sẽ cùng với một vài người bạn thân thiết, đi chân đất trên những vỉa hè Sài Gòn buổi khuya vắng người, hát rất lớn, sau đó có thể đi karaoke với nhau cũng được. Nếu ai đó tốt bụng có thể cõng mình lại càng thú vị. Những suy nghĩ ấy khiến mình nhớ đến một buổi tối cách đây gần 2 năm, sau party chia tay tiễn Sunny về nước. Hôm ấy là lần đầu tiên trong đời mình uống nhiều rượu đến vậy. Với mình thì 4 ly Soju đã là rất nhiều. Và say, hét hò, ôm ấp, ca hát, rất phấn khích. Rồi mình lại nhớ đến những con dốc ngoằn ngoèo của một tối muộn cách đây hơn 4 năm. Đà Lạt lúc ấy mưa lất phất, nhưng với hơn hai chục tâm hồn đang tuổi treo ngược cành cây thì quá là lý tưởng và “bài bản” để mặc cho những cảm xúc lãng mạn tự do rong ruổi. Nắm tay nhau, khoác tay nhau, miệng không ngừng hò hét như những kẻ chưa hề biết đến kỷ luật và phép lịch sự tối thiểu là tôn trọng giấc ngủ của người khác. Ấy là những hành động được chia ở thì quá khứ…

… hiện tại thì mình đang ở cách xa cả tương lai và quá khứ rất nhiều bước chân, mà bước chân nào cũng đòi hỏi những điều kiện khắt khe như một bà mẹ chồng khó tính.

27/04/2009

Tags: random
Monday April 27, 2009 - 10:50pm (ICT) Permanent Link | 13 Comments
Entry for April 14, 2009
Entry for April 14, 2009 magnify
IYC lớn rồi, thế hệ thứ 3 của IYC cũng xuất hiện rồi, thử thách càng tăng, khó khăn không ít. Nhưng mà chúng ta sẽ biết tìm ra "con đường hạnh phúc" của mình thôi, phải không?

--//--

...Tôi của 1 năm trước đây cũng có cảm giác của các bạn bây giờ, cũng nôn nao ngồi gõ những câu chữ yêu thương có, buồn vui có, quyến luyến, áy náy có cho một IYC. Tôi của 1 năm trước đây giờ này đang chạy loạn lên vì nào quà nào bánh, nào chương trình, nào khách mời… để chuẩn bị cho một buổi tiệc sinh nhật ấm cúng và đặc sắc nhất có thể.


Tôi của sau buổi tiệc sinh nhật thôi nôi ấy 1 năm, đang ngồi đây gõ những dòng chữ này, mà lòng cảm thấy hân hoan và ấm áp biết chừng nào khi đọc được những dòng cảm xúc và tình cảm mà các bạn thành viên dành cho IYC “của tôi”


... những giờ phút như thế này, IYC sắp tròn 2 tuổi, bỗng cảm thấy vỡ òa những gắn bó, bỗng nhìn thấy mình từ những ngày đầu còn chập chững, bỗng nghe thấy những tiếng cười, bỗng nhớ đến từng khuôn mặt, bỗng như có thể cầm nắm những khó khăn, bỗng thấy tay mình như đang lau từng giọt nước mắt, đang đong đếm những giọt mồ hôi, đang hứng lấy từng giọng nói thân thuộc… Muốn ôm hôn từng người, thì thầm lời cám ơn đến những con người trẻ đang đứng mũi chịu sào cho cả một tập thể non nớt và dễ vỡ...

...

Chúc mừng sinh nhật IYC lần thứ 2! Ăn no chóng lớn nhé!

Trích một buổi chấm bài dự thi “IYC trong tôi” lần 2

Thương yêu, 11/04/09
Tags: love, iyc
Tuesday April 14, 2009 - 11:23pm (ICT) Permanent Link | 8 Comments

Add Dolphin to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 145 First | < Prev | Next > | Last