Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Dế

Top Page  |  Blog  |  Feeds  |  Friends  |  Lists

  • Work: VTV9
  • School: IR - USSH

Add

Dế is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Sun Aug 24, 2008 Member since April 2007

phù phuuùu... tình hình là up hình lên facebook gòi nhe, hoàn thành nghĩa dzụ gòi nhe--> Click here Reply

1 - 5 of 101 First | < Prev | Next > | Last

Dolphin Full Post View | List View

My tales are always on...

Cám ơn mùa thu
Cám ơn mùa thu magnify
Như tiền lệ, trời mưa vào ngày Trung thu, cho Ngưu Lang Chức Nữ gặp nhau, và cho bọn IYC một trận ướt hoành tráng.


"Cánh hạc đêm trăng" không có bánh trung thu, không có nhiều lồng đèn cho mỗi em một chiếc, nhưng em thật sự rất muốn nói lời cám ơn đến thật nhiều người.
Cám ơn anh Vũ và 4C, mọi người đã rất vất vả. Anh đã phải bỏ bao nhiêu công sức cho chương trình này, từ những việc bé xíu như liên hệ địa điểm cho đến việc lớn lao như xin tài trợ, anh đều lo êm ru, em chẳng phải đụng tay mó chân vào bất cứ việc cỏn con nào. Em chỉ có mỗi alo hỏi han, không như em hồi làm SN IYC, cứ loạn cả lên. Nhờ có anh mà lần đầu tiên kể từ ngày là thành viên IYC, em được tham dự 1 hoạt động với tư cách là một khán giả đúng nghĩa. Cám ơn anh và BTC "cánh hạc đêm trăng"!
Cám ơn IST, 2A, 3PROs, đặc biệt là IPR. Nhìn phần biểu diễn của các bạn là đủ biết mọi người đã phải dành thời gian công sức như thế nào.
Cám ơn Mai Phương Thúy và anh Việt Hùng đã đến, đã chia sẻ và đã cùng dầm mưa với IYC.
Cám ơn cơn mưa tối nay, cho em thấy được Tinh-thần-IYC, cho được nhảy dưới mưa, cho em được cùng hát với mọi người "IYC, bạn hãy nắm tay tôi...", cho em được tự hào là một thành viên IYC, cho em thấy rằng tim mình thật ra đang rất ấm.
Và cuối cùng, cám ơn chị, vì chị đã đến...

... em đã rất ngạc nhiên khi thấy chị xuất hiện, giọng nói đó, kiểu cười "nhăn nhở" đó. Khi thấy chị ra bên cánh gà chỉ chỉ trỏ trỏ, tự nhiên muốn choàng tay ôm chị 1 cái. Ngẫm nghĩ thì thấy, chị là người thiệt thòi nhất CLB, từ lúc CLB mới thành lập cho đến hôm nay, cho đi và đóng góp, chứ chẳng có gì để mà nhận lại vào mình. Em đang ở vào vị trí của chị vài tháng trước đây, mới thấy em kém cỏi quá chừng. Em không đủ các mối quan hệ để kết nối cho CLB như chị, em không đủ bản lĩnh để đưa ra những lời khuyên và định hướng hoạt động như chị, em cũng không đủ sâu sắc để trò chuyện nhiều với các thành viên BCN như chị. Còn chị, chắc anh Cong weo không đến nỗi vất vả thế này; còn chị, chắc sẽ có nhiều thứ có thể xoay chuyển; còn chị, sẽ có một "điều phối viên" với những lần khóc sau cánh gà sân khấu... Mà em chắc với chị luôn á, là vị trí của chị với IYC, không ai và không gì có thể thay thế được.

Cám ơn mùa (trung) thu!

Tags: iyc
Monday September 15, 2008 - 12:00am (ICT) Permanent Link | 6 Comments
Trung thu kể chuyện Trung thu
Trung thu kể chuyện Trung thu magnify
Người ta hay nói đến Trung thu với những gì? Em đâu có biết được, đó là chuyện thiên hạ, còn với em, Trung thu là những ký ức đẹp, từ cái hồi em còn là đứa-con-nít-nhà-quê ngây thơ trong trắng và tinh khiết như Aquafina vậy.



Cái hồi đó, háo hức lắm.



Em đòi mẹ mua cho bằng được một chiếc đèn lồng, em mê tít chiếc đèn hình con bướm xanh đỏ, to ơi là to, em xách nặng cả tay.




Em không thích ông sao, cũng không thích con gà con lợn, em chỉ thích bướm thôi.



Có mỗi 1 năm mẹ bận việc, không mua lồng đèn sớm cho em, mãi đến tận chiều hôm rằm, 2 mẹ con mới đi tìm lồng đèn thì hết bướm rồi, còn mỗi mấy chiếc lồng hoa-sen-màu-tím, em đành đem về, dằn dỗi qua cả trung thu (chả nhẽ trung thu không có lồng đèn?).



Cơ mà em thích nhất là chiếc đèn vỏ lon, đẩy đi kêu loảng xoảng loảng xoảng, ánh nến phát ra lung linh, lại xoay tròn suốt đường đi.



Kha làm cho em một chiếc, năm em 7 tuổi, cũng là năm cuối cùng em còn ở cái vùng miệt vườn đó đó. Kha với tuổi thơ em là một anh hùng, nhà Kha ngay gần nhà em, 2 đứa chơi với nhau từ khi bé tẹo bé teo. Em chỉ Kha học, dù Kha hơn 1 em lớp (hí hí), Kha hay làm đồ chơi cho em và hay đóng vai anh hùng bảo vệ em. Cài trò năm mười ấy, Kha cứu bồ em hoài. Toàn bị gán ghép "vợ chồng", nhưng mà Kha vẫn thản nhiên làm cho em mấy cái vương miện bằng lá ổi. 12 năm rồi em không gặp lại Kha. Em cũng hết có anh hùng, nhưng em vẫn nghĩ, Hải Kha là một cái tên hay.






Cái hồi đó, thấp thỏm lắm.


Tại sao í à? Thế nào cơ quan mẹ chả tổ chức "vui trung thu cho các cháu".
Thế nên là chiều đó thể nào cũng giục mẹ nấu cơm sớm, em thì tự lo tắm rửa thật sớm, ăn cơm sớm, diện một bộ đồ xinh xinh 1 tí (tại sao lại không xinh xinh nhiều tí à? thể nào cũng bị bọn chúng nó dài giọng chê điệu ỏng eo, em ngượng lắm í), rồi thấp thỏm đợi kẻng đánh keng keng keng vào lúc 6 giờ chiều.
Thế là một hai í ới kéo nhau lên hội trường.
Mà đã liên hoan thì thảo nào chả có văn nghệ, lại thấp thỏm.
Khổ, em nó thích "màu mè", mà chả nhẽ lại xung phong lên hát, thể nào cũng bị bọn chúng dòm dòm nhìn nhìn như thể sinh vật lạ, hát hò thế nào được, mà ngồi yên không động tĩnh thì chú Minh công đoàn lại không biết có một giọng ca chưa nổi đã chìm đang rục rịch, ấy thế là thấp thỏm...
Cái hồi đó, trong veo lắm. Trăng tròn vành vạnh, kẹo bánh đầy mâm, lồng đèn đủ kiểu. Trẻ con kéo nhau véo von khắp xóm, inh ỏi tận khuya, chả nhà nào ngủ sớm được. Trẻ con rủ nhau đi qua những đoạn đường tối, bất chợt một đứa nào tự dưng ré lên, cả đám ré lên cho có hội, rồi chạy thục mạng, rồi cười hổn hển. Trẻ con chụm lồng đèn vào một chỗ, ngồi kể chuyện ma, chuyện xạo. Trẻ con đem theo cả những điều mơ mộng ấy vào giấc ngủ.




Cái hồi nhập cư thành phố, Trung thu đầu em rụt rè bước vào sân nhà bác Tổ trưởng (hồi đó là cái quán café sân vườn gần đầu đường), ngồi 1 góc, tại không nói chuyện được với ai, mà hông ai nói chuyện với em, vì người ta bảo em là con bé "nhà quê lên tỉnh", có mỗi bạn Cóc chịu bắt chuyện, rồi tối đó bạn Cóc đi cùng đường về nhà. Sau này, em có chút thành tích, mấy bạn thành phố thảng hoặc hỏi chuyện, nhưng mà em chỉ quen chơi với bạn Cóc thôi, em thích ngồi chờ bạn Cóc hái khế ở sau vườn rồi chuyền cái rổ khế đầy ụ qua nhà cho em. Khế nhà bạn Cóc ngọt ghê cơ ấy. Trung thu năm sau, bạn Cóc theo mẹ về Bắc. Em hết đón Trung thu, đem Trung thu cất lên sân thượng, ngày rằm trèo lên, nằm dài ra sân mà ngắm, Trung thu vẫn tròn nhưng hết trong rồi.

Năm nay, mấy tiệm bánh trung thu cũng dựng lên sớm như mọi năm. Như mọi năm, trung thu chỉ có bánh trung thu mấy trăm ngàn một hộp mà con nít ít thèm ăn, toàn là để người lớn đem tặng nhau "trao thành ý bền thâm giao". Trung thu toàn đèn điện ò e những điệu nhạc điện tử lập trình sẵn. Em tìm đỏ con mắt mà hông thấy mấy cái lồng đèn giấy kiếng đốt đèn cầy, gắn thêm cái dây cầm tòong teng, trẻ con vừa tung tăng vừa hò hát.
.
.
.
Em để dành một tấm hình, thể nào tối mai em cũng có vài tấm xinh xinh với mấy em bé nhỏ, như cái hồi em học NK và đi chơi Trung thu với các em trường Hy vọng, mưa ướt nhẹp đường về trường, nhưng tụi em thắp nến và chắp tay cầu nguyện. Những lời ước đó của em đều trở thành sự thật...
Tags: writing
Sunday September 14, 2008 - 12:44am (ICT) Permanent Link | 3 Comments
Đua đòi theo trào lưu

Lúc nào cũng nghĩ em không phải là kẻ đua đòi, trái lại, có 1 chút lập dị, ai làm gì mặc ai, em chỉ làm những gì em thích, nhưng suy đi tính lại, em rõ ràng là kẻ rất đua đòi.

BẬN RỘN

Hình như bận rộn là mode bây giờ. 10 người em nói chuyện thì hết 9 người thủ thỉ "dạo này bận quá". Người còn lại là em. Thấy "bận rộn là đẳng cấp thời đại", em cũng ráng kiếm chuyện để làm, chắc em sợ người ta chê mình lạc hậu, không đẳng cấp. Rồi không đủ khéo léo và thông minh để sắp xếp thời gian của mình.

ĐI

Những người thành đạt họ đi nhiều, tiếp xúc nhiều, biết nhiều điều, hiểu nhiều chuyện. Em cũng đua đòi tham gia vào "tầng lớp" ấy, tìm cho mình những chuyến đi. Đi rồi, thấy mình đúng là hạt cát, thế là vẫn muốn để "gió thổi cát bay", đến nhiều nơi hơn nữa. Bay riết rồi cũng thấy mình bay bay, chưa chạm đất. Cũng do mình không đủ bản lĩnh điều khiển "ham muốn bản thân".

CẢM CÚM

"Mode đương đại" lần này là cảm cúm. Em cũng lại thể hiện tinh thần bon chen bằng cách "tập tành cúm" như người khác. Cũng húng hắng ho, cũng sụt sịt mũi, cũng hâm hấp sốt, cũng long lanh nước mắt, cũng nhưng nhức đầu. À mà anh, em phải làm rõ, đây là mode không tránh được, chứ không phải em cố tình đâm đầu vào, đừng trách em là không thuộc nằm lòng "điệp khúc" của anh nhe.

Và rằng, cũng vì tinh thần bon chen ấy, hôm nay em quyết định cúp thêm 1 buổi học nữa, về nhà nằm khoèo ra ngủ, lại là một kiểu a dua theo trào lưu cúp học của những anh những chị những bạn những em có đủ lý do để thưởng cho mình một ngày không đến lớp.

Thế, nói đi nói lại, cũng tại mình xấu tính và lười biếng, khì khì.

À mà hôm nay em nhận đc messege của 1 chị-iu, bảo rằng hè này chị đi loanh quanh những con ngõ gần nhà, không đi đâu xa, mà có nhiều điều kool lắm. Chị ơi, em cũng muốn học theo "sở thích" này của chị. Em cũng muốn loanh quanh gần nhà, ngồi ở góc công viên 30/4, đạp xe vòng vòng thành phố, nhấm nháp và thưởng thức chocolate sữa đá của em ở Hi-end, hay ôm tay một ai đó, đơn giản chỉ là đi bộ... Cơ mà, lâu lâu nữa í, vì năm nay những điều ấy không nằm trong mục tiêu của em. Năm nay em chỉ có 1 mục tiêu duy nhất, 1 duy nhất, em mà không làm được thì em dở lắm, nên cứ bảo với mình nhẹ nhàng mà làm thôi, heng em heng?
À mà nữa, hôm nay cũng là bữa đầu em đi học lại, cảm xúc dâng trào và đọng lại thành lời "buồn ngủ quá"!!!
Tags: random
Monday September 8, 2008 - 06:13pm (ICT) Permanent Link | 4 Comments
654321
654321 magnify
<Lumineux vắng ơi là vắng, nhưng mà tối đẹp hơn ban ngày. Không đem theo máy chụp hình>



6. Bỏ một buổi chiều ra đây, định là gửi 1 đống email cho một đống người, mà cuối cùng là không làm được cái đống đó mà lại đi làm cái đống khác. Thôi dù sao cũng an ủi là đã xử lý được 1 số đáng kể các thứ đánh dấu star trong cái list của mình và xác định được những cái deadline đang chực chờ trước mặt. Ôi dào, thế nào mà chả ổn. Ok ngay í mà.

5. Một dạo thấy mình rất khó chịu, rất hay nhăn nhó, rất hay la ó, bỗng tự đặt 1 dấu hỏi to đùng “tại sao lại như thế?” và một ngày phát hiện ra nguyên do. Biết không? Đơn giản thôi, vì không có thời gian cho mình. Tuần này các buổi tối đều không lên net, không chat chit, không đọc báo, không làm cái này cái kia, dành thời gian đọc sách, đã đọc hết 1 tập truyện ngắn của Phan Hồn Nhiên và sắp đọc xong Kitchen rồi. Thấy mình phấn khởi hẳn lên. Dù gì, đọc sách vẫn là một thói quen dễ chịu và gần như là hoàn hảo. Và viết lách cũng thế, nhưng mà hơn 1 năm nay không viết 1 truyện ngắn nào.

4. Mở cái list, đã đi 2/3. Café SG ngày càng nhiều, chắc là cả đời đi chẳng hết. Mà phải cám ơn “anh già” Lê Nam, cho em cái thú vui tao nhã và tốn kém này.

3. Các tình yêu của tớ ạ. Cố lên nào!

2. Sắp vào học, sắp vào học, sắp vào học. Òa òa òa òa. Từ dạo vào NK, đã không còn nhớ đến ngày 5/9 là ngày gì nữa, chậc chậc.

1. Ngày mai là một ngày mới. Đi thôi. Là chính mình, dù là những gì kỳ quặc nhất.

Đang nghĩ về Nam Mỹ và Trung Đông, hè hè. Can I?

Đọc 1 bài của Cao Thị Tố Trâm, và thích.

Những giấc mơ

Đôi lúc em thức dậy sớm mai

Bàng hoàng một giấc mơ lạ lẫm,

Em trong suốt giữa suối nguồn xanh thẳm

Không dấu vết muộn phiền

Những bông quì vàng rực rỡ bình yên

Tay người níu tay người tin cậy

Này toan tính bộn bề nghi ngại

Đã hoá thành hư vô…

Đôi lúc em thèm ra phố giữa khuya

Đánh thức những hàng cây

Thắp sáng những ngọn đèn

Gõ cửa một ngôi nhà quen lắm…

Đôi lúc những tiếng reo tin nhắn

Ru đêm phất phơ buồn

Người chỉ gặp người qua những mẩu tin suông

Đôi lúc em thèm khóc trong veo như một đứa trẻ

Khóc xong thì hết buồn phiền

Khóc mà lòng không nặng trĩu

Mà thậm chí không cần lí do…

Đôi lúc em ước có một làn gió thổi qua

Những căn phòng máy tính

Những tâm hồn đóng kín

Không đọc nổi một ai

Không ai đọc nổi mình

Đôi lúc

Em muốn cuốn thốc vẻ kiểu cách của anh

Thèm nghe một lời cay độc

Và em

Đừng giấu mình sau những ngôn từ chắt lọc

Đắn đo

Đôi lúc phải băng qua những giấc mơ

không - là - mình - thường - ngày như thế

Em mới được là em!…

Tags: babbling
Saturday September 6, 2008 - 12:03am (ICT) Permanent Link | 5 Comments
Cái gì của mình sẽ là của mình
Cái gì của mình sẽ là của mình magnify
Tự dưng 1 đống thứ đổ vào, làm người ta nhụt chí [nói 1 cách thê thảm thiết là như thế].
Túm lại ấy mà, thì mình vẫn phải tự lo lấy thân mình thôi. Cái gì không là của mình [hoặc do vốn dĩ là như thế, hoặc do sự lựa chọn của mình] thì mãi sẽ không là của mình. Hơi phũ phàng 1 tẹo, nhưng sự thật là như thế. C'est la vie!

Làm việc chăm chỉ và sống siêng năng đi em ơi!

Tự dưng thèm vô thư viện đọc sách vào buổi sáng vắng người.

Giời, nhớ Sunny quá, muốn quay lại Seoul, hik hik.

<Viết blog là phụ, khoe hình là chính>

Tags: babbling
Thursday August 28, 2008 - 12:27am (ICT) Permanent Link | 5 Comments

Add Dolphin to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 101 First | < Prev | Next > | Last