My tales are always on...
Buổi-học-cuối-cùng của cuộc đời sinh viên trôi qua với bài giảng về môn Nghiệp vụ ngoại giao
vẫn sẽ còn gặp nhau, nhưng không phải để cùng nhau ngồi vào bàn học, ghi ghi chép chép, gõ gõ lạch xách, sẽ không còn giành nhau ổ cắm điện, không còn thì thào tám chuyện
sau ngày hôm nay, sẽ không còn vào lớp trễ, không còn điểm danh, không còn đóng tiền quỹ
sau ngày hôm nay, sẽ không cần chờ đến giờ ra chơi để xuống trường mua đồ ăn sáng, mua bánh tráng, bánh bao chỉ, vừa nhóp nhép, vừa buôn dưa lê
rồi sẽ rất nhanh thôi, những kỳ thi cuốn phăng tất cả, những hình ảnh về một sảnh D lộng gió, những giọng nói tiếng cười sẽ chỉ là ký ức, nằm đâu đó dọc đường đi thênh thang của mỗi người
sẽ rất nhanh thôi, ta lại trở thành những con người xa lạ mà sợi dây gắn kết là rất mờ nhạt bằng từ “bạn cũ”
biết ta sẽ rất nhớ những giờ lên lớp, rất nhớ cảm giác háo hức trước những môn học mới, những lo lắng trước kỳ thi
biết ta sẽ chẳng thể nào quên những lần họp nhóm, những khi chí chóe giành ăn, những lúc gân cổ lên cãi vã, những nụ cười, những tinh khôi và thuần khiết của tình cảm bạn bè thân thiết dành cho nhau
biết rằng rồi ta sẽ rất thèm được trở lại những ngày tháng này, một lần cắp sách…
thầy cô
bài giảng
hoạt động
những giờ thuyết trình
những chuyến thực tập
tất cả sẽ là k.ý ứ.c
4 n ă m trôi qua nhanh đến không ngờ, nhanh như một cái giật mình “mai đã là ngày học cuối”
Tin rằng dẫu cuộc đời dài rộng thế, mỗi ngả đường đều có chỗ giao nhau
yêu thương gửi lời chúc may mắn đến tất cả các thành viên IRers 2005 – 2009, trong những kỳ thi trước mắt và trước ngưỡng cửa của một chân trời mới đang mở ra trước mặt tất cả chúng ta
thương mến gửi những cái ôm thật chặt đến Rainbow
cám ơn vì các bạn đã là một phần trong cuộc đời tôi, là những mảng màu đa sắc trong bức tranh của tôi
Cho mùa hạ cuối cùng
Tháng 5/2009
Ngẫm nghĩ thì cuối cùng, mình cũng không thoát khỏi cái gọi là “nữ nhi thường tình”. Nữ nhi thường yếu lòng, dễ xúc động và thả cảm xúc của mình lang thang không kiểm soát ở những lúc đáng lẽ ra nên làm điều ấy…
Dạo gần đây, mình nghĩ đến nhiều thứ không theo một trật tự nào cả. Thật ra không chỉ đơn thuần là “nghĩ”, mà còn như có một mãnh lực nào đó từ bên trong thôi thúc mình làm bằng được những điều ấy.
Cái ý nghĩ có một căn nhà của riêng mình đã có từ khi mình còn bé xíu, nhưng gần đây nó bỗng trở lại, và càng thúc giục hơn. Ngôi-nhà-của-mình sẽ bé thôi, bởi vì sẽ chỉ có một mình mình ở. Phòng tắm sẽ thật lớn, một chiếc bồn tắm trắng, phảng phất mùi hương gừng ấm ấp từ chiếc cốc bé xíu có một cây nến cũng màu trắng. Thỉnh thoảng có thể thay bằng hương bạc hà, nếu ngày hôm đó mình cảm thấy hưng phấn. Phòng ngủ thì trái lại, nhỏ thôi, để cảm thấy ấm áp. Ngủ trong một không gian quá thênh thang không hẳn là một ý nghĩ khiến mình thích thú. Nếu ở một mình, mỗi buổi sáng đối mặt với cái rộng lớn ấy, có lẽ sẽ khiến mình thấy trống trải (!) Nhưng giường thì phải thật êm, thật nhiều gối và đủ lớn cho mình. Cửa sổ phòng ngủ sẽ nhìn ra một khoảnh vườn khiêm tốn, với nhiều cây và hoa, thậm chí là hoa dại. Và buổi sáng không phải đến trường hay đến công ty, mình sẽ mặc một chiếc chemise trắng rộng thùng thình, cột tóc một cách cẩu thả, pha một ly chocolate nóng và nằm ườn ra giường với chiếc laptop, mặc cho nắng cứ tung tăng trong phòng. Hồi xưa mình cứ nhất thiết nghĩ phải có một mảnh đất để ngoài căn nhà, mình còn có đủ không gian cho một khu vườn, một chiếc xích đu, một chiếc bàn và vài chiếc ghế trắng. Nhưng thời buổi đất chật người đông như bây giờ càng làm cho viễn cảnh ấy xa tầm tay hơn, rồi thì mình nghĩ, một căn hộ chung cư xinh xắn cũng không hẳn là quá tệ, chỉ là cần sắp xếp nhiều hơn một chút. Đó là ở thì tương lai…
Cách đây không lâu, mình bỗng dưng thèm cồn cào được uống rượu. Không phải để say, chỉ là để đủ không-tỉnh-táo, đủ để không quá tự kiểm soát bản thân, và hát váng vất. Mình sẽ cùng với một vài người bạn thân thiết, đi chân đất trên những vỉa hè Sài Gòn buổi khuya vắng người, hát rất lớn, sau đó có thể đi karaoke với nhau cũng được. Nếu ai đó tốt bụng có thể cõng mình lại càng thú vị. Những suy nghĩ ấy khiến mình nhớ đến một buổi tối cách đây gần 2 năm, sau party chia tay tiễn Sunny về nước. Hôm ấy là lần đầu tiên trong đời mình uống nhiều rượu đến vậy. Với mình thì 4 ly Soju đã là rất nhiều. Và say, hét hò, ôm ấp, ca hát, rất phấn khích. Rồi mình lại nhớ đến những con dốc ngoằn ngoèo của một tối muộn cách đây hơn 4 năm. Đà Lạt lúc ấy mưa lất phất, nhưng với hơn hai chục tâm hồn đang tuổi treo ngược cành cây thì quá là lý tưởng và “bài bản” để mặc cho những cảm xúc lãng mạn tự do rong ruổi. Nắm tay nhau, khoác tay nhau, miệng không ngừng hò hét như những kẻ chưa hề biết đến kỷ luật và phép lịch sự tối thiểu là tôn trọng giấc ngủ của người khác. Ấy là những hành động được chia ở thì quá khứ…
… hiện tại thì mình đang ở cách xa cả tương lai và quá khứ rất nhiều bước chân, mà bước chân nào cũng đòi hỏi những điều kiện khắt khe như một bà mẹ chồng khó tính.
27/04/2009
...Tôi của 1 năm trước đây cũng có cảm giác của các bạn bây giờ, cũng nôn nao ngồi gõ những câu chữ yêu thương có, buồn vui có, quyến luyến, áy náy có cho một IYC. Tôi của 1 năm trước đây giờ này đang chạy loạn lên vì nào quà nào bánh, nào chương trình, nào khách mời… để chuẩn bị cho một buổi tiệc sinh nhật ấm cúng và đặc sắc nhất có thể.
... những giờ phút như thế này, IYC sắp tròn 2 tuổi, bỗng cảm thấy vỡ òa những gắn bó, bỗng nhìn thấy mình từ những ngày đầu còn chập chững, bỗng nghe thấy những tiếng cười, bỗng nhớ đến từng khuôn mặt, bỗng như có thể cầm nắm những khó khăn, bỗng thấy tay mình như đang lau từng giọt nước mắt, đang đong đếm những giọt mồ hôi, đang hứng lấy từng giọng nói thân thuộc… Muốn ôm hôn từng người, thì thầm lời cám ơn đến những con người trẻ đang đứng mũi chịu sào cho cả một tập thể non nớt và dễ vỡ...
...Chúc mừng sinh nhật IYC lần thứ 2! Ăn no chóng lớn nhé!
Trích một buổi chấm bài dự thi “IYC trong tôi” lần 2