Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Bạn nào còn chưa biết chuyển nhà đi đâu thì đọc bài này xem có dễ quyết định hơn không nhé (link trong chữ click here).--> Click here Reply

1 - 5 of 274 First | < Prev | Next > | Last

Trần Thu Trang Full Post View | List View

Thư hằng tuần và hơn thế nữa

Thông báo chuyển blog và web
Thông báo chuyển blog và web magnify
Từ ngày 15/03/2009, tôi chuyển mọi sinh hoạt sang web chính thức mới: www.tranthutrang.net. Những web/blog cũ như www.sachcuatrang.com hay blog Thieu_iot ở Yahoo 360 vẫn tồn tại nhưng sẽ không được cập nhật thường xuyên nữa. Cảm ơn các bạn đã quan tâm, theo dõi, ủng hộ và không ủng hộ lắm trong suốt thời gian qua. Hẹn gặp lại tại:

Tuesday March 10, 2009 - 12:29am (ICT) Permanent Link | 8 Comments
17.02, zai gái súng sẹo
17.02, zai gái súng sẹo magnify
Mình đặt tên entry nghe loảng xoảng như phim Hongkong, câu khách như phim Hollywood, mình phục mình quá!

Tựa: Hồi năm 2005, một người bạn gái sexy nhẹ dạ của em viết nhật ký du lịch kể chuyện đi đây đi đó bên Tàu rồi quẳng lên một cái diễn đàn nho nhỏ do em cai quản. Đa số các mẩu nhật ký ấy có ý tứ gút mở, trôi chảy hấp dẫn. Nếu bạn em đừng mải đi bụi và đong zai mà đầu tư có trọng điểm hơn tí chút thì chúng đã thành truyện ngắn hoặc tản văn ngon của ló.

Năm đó, em mới viết xong hai cái tiểu thuyết rẻ tiền lấy phải cốc tai, tinh thần văn học nói chung đang bốc lên nghi ngút, đọc nhật ký du lịch của bạn thấy vô cùng ngứa ngáy, bèn thử đem một mẩu về nhà. Sau khi gọt vỏ, bỏ hạt, cắt miếng, xay nhuyễn, thêm tí đường tí sữa, em thu được cái này. Nay, nhân kỷ niệm 30 năm "tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới", em mạn phép bạn em cho lên blog để khoe được với nhiều người hơn.

Người lái taxi ở Đại Liên



Nguyên bản: Ran lang thang
Xay nhuyễn gia: Thieu_iot




Sáng mùng 2 Tết, đường phố không đông nhưng không quá thưa thớt. Người đi chúc Tết lù xù trong những chiếc áo khoác dày cộp, trên tay là phong bao hay gói quà đỏ rực như những đốm lửa đối chọi với màu tối của trang phục. Người tài xế taxi tư nhân cao lớn mở cửa xe cho tôi, gương mặt phong trần thoáng nét dữ dội nở một nụ cười nhẹ nhõm:

- Cung hỷ phát tài!

Tôi cũng mỉm cười nhắc lại câu chúc của anh ta rồi chui vào, lọt thỏm trên băng ghế sau rộng thênh ấm sực. Xe đi men theo rìa bán đảo hướng ra bờ biển. Đường vắng tanh không một bóng người, vài cây thông nhỏ bé in trên nền trời xám nhạt, dưới kia là mặt biển xanh biêng biếc. Ánh nắng hiếm hoi phản chiếu trên mặt tuyết làm chói mắt. Nếu người lái xe không lên tiếng bắt chuyện, tôi đã nghĩ rằng chỉ có mình và một màu trắng xoá tinh khôi này. Lơ đãng lắng nghe thắc mắc về chuyện “một cô gái miền nam nhỏ bé mới 18 tuổi đầu lại có thể không về nhà ăn Tết mà một mình lặn lội tới miền tuyết trắng hoang vu này”, tôi trả lời với vẻ ậm ừ, hơi ngơ ngác. Chẳng biết có nên đính chính với anh ta rằng mình đã qua cái tuổi 18 gần một thập kỷ rồi hay không… Cuối cùng tôi quyết định nên để yên cho suy đoán ấy.

Bờ biển Kim Thạch Than hoang vắng, những tảng đá xù xì lạ mắt nằm ngổn ngang như ăn vạ, gió buốt như thể châm kim vào mặt. Một con chó đen nhảy xổ ra sủa ầm ĩ. Hai người đàn ông chạy tới suỵt chó rồi đứng nhìn tôi với vẻ lạ lẫm. Người lái xe vượt lên chào họ rồi chỉ tay về phía tôi:

- Cô bé này ở miền nam lên, muốn thuê thuyền ngắm biển.

Hai người đàn ông lại trố mắt nhìn tôi thêm một lượt. Ai lại tới thành phố biển “nghỉ mát” vào mùa tuyết trắng kia chứ! Nhưng rồi họ cũng gật đầu, vẫy tay mời tôi vào nhà chòi chứa dụng cụ đi biển để lấy áo phao. Người lái xe chờ tôi thoả thuận giá cả xong rồi mới chầm chậm đi ngược lên chỗ đỗ xe đứng đợi. Chiếc áo dựng cao cổ to xù và dáng người sừng sững in trên nền trời như thể một bức tượng đá cổ.

Tháo thẻ nhớ đã đầy nghẹt ra thay bằng chiếc dự phòng, tôi giơ máy chụp người lái xe đang bước tới. Vừa đỡ ba lô cho tôi, anh vừa hỏi:

- Chụp được nhiều ảnh đẹp chứ?

Tôi mỉm cười thay cho câu trả lời. Còn thừa thời gian để quay về và lên tàu, chuyến tham quan Đại Liên trong dịp Tết của tôi có thể coi là kết thúc tốt đẹp. Tôi duỗi đôi chân tê cứng vì lạnh và hỏi người lái xe thêm về những thắng cảnh, di tích của thành phố.

- Em đã đến công viên Tinh Hải chưa?

Tôi gật đầu.

- Rồi à, thế thì khu phố tây vậy?

- Kiến trúc như thế ở đất nước tôi có rất nhiều.

- Ồ, vậy ra em không phải người miền nam ư?

- Người Việt Nam - tôi cười khẽ - Cũng ở miền nam đấy!

Không có nụ cười thân thiện làm dịu những nét dữ dội như tôi tưởng. Ánh mắt người đàn ông nhìn tôi rất lạ, cái vẻ hơi hoang mang và… nghiệt ngã. Anh cho xe chạy chậm lại, nói với giọng khô khan:

- Em biết không, tôi đã từng tham gia chiến tranh biên giới Việt Nam.

Rồi anh cúi xuống kéo ống quấn lên, trên bắp chân to lớn là một vết thương sâu hoắm.

- Đạn người Việt Nam bắn vào đấy.

Trong một thoáng, tôi đờ người ra mông lung.

- Khi em còn chưa ra đời thì tôi đã bị thương thế đấy. Ngày ấy tôi còn trẻ măng, cao lớn đủ tiêu chuẩn đi lính. Tôi xuống miền nam tham gia chiến tranh.

Người đàn ông với chiếc quần vén ngang bắp chân cho xe chạy như thể sợ bị bắn tốc độ, âm điệu miền bắc với những chữ uốn lưỡi nằng nặng hoà lẫn tiếng gió rì rì bên ngoài:

- Lúc bình thường binh lính hai bên còn sang nói chuyện vui vẻ với nhau, mời nhau hút thuốc. Nhưng chỉ cần mệnh lệnh của chỉ huy là hai bên sẵn sàng nổ súng ngay… Mà này, người Việt Nam em giỏi đánh nhau thật đấy. Không những chỉ đàn ông làm lính mà có đàn bà, trẻ con và người già đều tham gia.

Tôi thoáng mỉm cười, cố không để mắt mình hiện lên một cái gì đó giống niềm tự hào. Tôi biết thứ đó không cần thiết bằng sự chờ đợi, như lúc nãy anh đã chờ tôi gần hai tiếng đồng hồ trong gió biển buốt lạnh.

- Hồi đầu, bọn tôi không biết đâu. Lệnh trên ban ra là chỉ tấn công lính Việt Nam không được giết dân thường nhất là phụ nữ và trẻ con. Nhưng hồi đó ông đại đội trưởng của tôi biết phụ nữ Việt Nam cũng tham gia chiến tranh nên một lần ông ta gặp một toán phụ nữ, ăn mặc bình thường nhưng có dấu hiệu khả nghi. Ông ta thấy họ có súng nên ra lệnh nổ súng giết hết. Sau đó ông ta tự sát, trái quân lệnh mà. Sự kiện đó gây chấn dộng và từ đó lệnh trên ban xuống là bất kể là đối phương ai chỉ cần đi lại trong lãnh địa quân sự thì có quyền bắn .

Người đàn ông đánh tay lái tránh một đống tuyết trên đường, giọng thản nhiên, lạnh lùng. Dường như khi đã chứng kiến nhiều cái chết người ta sẽ chai lỳ. Tôi im lặng nghe. Anh không hề nói bên nào đúng bên nào sai như một số người Trung Quốc bây giờ hay nói mỗi khi gặp người Việt Nam. Tôi nghe tiếng anh thở hắt ra rồi lẩm bẩm:

- Trong cuộc chiến tranh đó không có ai là hảo hán. Với tôi, một vết đạn suýt làm tôi đi tập tễnh cả đời đã là quá đủ.

Rồi anh ngoái hẳn lại nhìn tôi:

- Em liều đấy. Tôi không ngờ có ngày tôi gặp lại một cô gái Việt Nam ở cái xứ lạnh xa xôi này. Em biết điều gì sẽ xảy ra nếu em nói với tôi từ đầu rằng em là người Việt không?

Tôi không nghĩ được gì, chỉ nhìn sững vào khuôn mặt thâm trầm sẵn có của người Trung Hoa, vẻ phức tạp, khó đoán nội tâm của nó khiến tôi tự hỏi không biết vẻ mặt của bản thân mình lúc này như thế nào. Nhưng hình như không có sự sợ hãi trong tâm trí mà chỉ có một cảm xúc hơi nặng nề khó tả. Tôi nhìn vết sẹo trên chân anh. Vết sẹo dễ gây liên tưởng tới tới những bộ phim hành động: khi bị thương người hùng sẽ trốn ở hẻm núi hoang vắng, lấy lửa hơ vào dao rồi khoét mạnh vào vết thương lấy đạn ra... Vết đạn trên chân anh cũng nham nhở y như vậy. Và nó rất thật. Chiến tranh đã quá xa nhưng vết sẹo lộn xộn kia lại quá gần. Bất giác tôi lắc đầu.

Người đàn ông lái xe tới cửa ga rồi dừng lại. Anh không bảo tôi xuống và tôi cũng không có ý muốn xuống ngay, cứ đăm đăm vào một góc vô định trong không gian nhỏ hẹp của chiếc xe. Anh nhìn tôi rồi kéo quần xuống lại như cũ:

- Dẫu sao thì tôi thấy nhẹ nhàng khi đã nói chuyện với em, gần 20 năm rồi tôi mới gặp lại người Việt Nam đấy. Tôi cũng không ngờ là mình có thể bình tĩnh như vậy khi kể chuyện với em về cuộc chiến đó. Mong lần sau em trở lại Đại Liên vào mùa hè, tôi sẽ đưa em đi chơi miễn phí.

Tôi cảm ơn và đưa cho anh 30 tệ, cái giá cho chuyến đi khứ hồi và câu chuyện về cả một quãng đời. Người đàn ông giúp tôi đeo lại ba lô, dáng điệu chất phác như một người anh lo liệu cho em gái. Tôi cảm ơn một lần nữa và quay người bước đi. Những người tài xế taxi gần đó dường như quen anh đều ngạc nhiên và hỏi: “Ai đấy?” Anh đáp: “Các ông biết không? Tiểu cô nương kia là người Việt Nam”.

Trong tiếng loa gọi vang vang, tôi chỉ kịp nghe thấy mấy tiếng ồ lên ngạc nhiên rồi vào hẳn bên trong cửa kính. Ở một góc nào đó trên thẻ nhớ máy ảnh của tôi, người lái xe đang vẫy chào, nụ cười nhẹ như làn nắng cuối chiều buông xuống thành phố biển. Tôi quên không hỏi tên anh.


Chú thích ảnh: Đêm 28.12.2008, ở cửa Bắc thành Hà Nội có nhiều cờ đỏ mừng chiến thắng bóng đá. Sáng, trưa, chiều, tối và đêm của tất cả các ngày trong năm, ở cửa Bắc thành Hà Nội có hai vết đạn đại bác, dấu tích của một trong những lần mất nước gần đây.

Tuesday February 17, 2009 - 03:30am (ICT) Permanent Link | 8 Comments
Tốt nhất là chuồn đi thôi
Tốt nhất là chuồn đi thôi magnify
Càng ngày càng mất cảm tình với cái bọn Yahoo.

Mail thì toàn spam.
Answer thì toàn bọn trả lời ngu lại còn gian lận.
Blog thì lỗi lên lỗi xuống, lại còn lắm đứa đi quảng cáo bừa bãi.

Tóm lại, bạn Thieu_iot cool&warm blogger cần một cái blog mới. Ở đâu, ở đâu, ở đâu?



Sunday February 15, 2009 - 02:59am (ICT) Permanent Link | 12 Comments
Trăng mật...
Trăng mật... magnify
... của "khách hàng".

Model: Trung Hiếu - Bảo Anh
Make up: Tự nhiên
Stylist&Photo&Photoshop: Kẻ mà ai cũng biết là ai đấy

http://farm4.static.flickr.com/3333/3247166023_d5f07e3cd8_o.jpg

http://farm4.static.flickr.com/3387/3247994812_87d9f76127_o.jpg

http://farm4.static.flickr.com/3318/3247166175_a15b6214fa_o.jpg

http://farm4.static.flickr.com/3263/3247994304_2e350e6e12_o.jpg



Chú thích ảnh đính kèm: Đôi "khách hàng" đầu tiên trong năm Kỷ Sửu của em, chi tiết tường thuật tại http://www.xomnhiepanh.com/gallery.php?do=album_detail&album_id=2504.


Saturday February 7, 2009 - 11:08am (ICT) Permanent Link | 4 Comments
Như mọi năm, ảnh Tết
Như mọi năm, ảnh Tết magnify
Góc phố Khâm Thiên, nhái theo tác phẩm chụp từ những năm 90 của một nhiếp ảnh gia đến nay em vẫn chưa biết tên (ảnh đính kèm phía trên).
user posted image

Tiếp tục phố Khâm Thiên, không nhái ảnh ai.
user posted image

Hàng Ngang - Hàng Đào và Hồ Gươm, cũng không nhái ảnh ai (dù trông hơi bị quen).
user posted image



user posted image
Wednesday January 28, 2009 - 12:34am (ICT) Permanent Link | 13 Comments

Add Trần Thu Trang to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 274 First | < Prev | Next > | Last