Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Sir. Thiên Sầu < Y! ID: thanhtu@s... >

Top Page  |  Blog  |  Feeds  |  Friends

  • Work: Hợp Tác Xã Đại Đồng
  • School: Mái Trường XHCN

Add

Sir. Thiên Sầu is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Tue Mar 24, 2009 Member since July 2006

Mầng ngầy nhà báo kách mệnh Việt Nam(link)--> Click here Reply

1 - 5 of 212 First | < Prev | Next > | Last

Thiên Sầu's Blog Full Post View | List View

Vì đời cần những chai rượu ngoại/ Nên ta là những miếng mồi ngon.

Entry cuối cùng
Vì là cuối cùng nên tôi sẽ nói ít.
Cám ơn tất cả các bloggers, bạn bè, khách ghé qua thăm tệ[quá]xá của tôi.
Cám ơn vì sự ủng hộ mà các bạn đã dành cho tôi bao lâu nay.
Cũng phải xin cảm ơn phía an ninh Việt Nam, vì nhờ họ mà blog của tôi mới được nhiều người chú ý.

Hiện nay, tôi chưa quyết định sẽ chuyển sang một dạng dịch vụ nào vì còn phải chờ xem những động thái từ phía Yahoo.
Tạm biệt và mong sớm nhìn thấy một Việt Nam Dân Chủ Văn Minh.
Saturday May 30, 2009 - 08:49am (ICT) Permanent Link | 7 Comments
Ơi cánh đồng quê

Thơ Trịnh Hoài Giang


Nguồn: www.dacdanhfilm.com


Bây giờ ruộng đã bê-tông

Cây đa đã cụt, dòng sông đã què

Mái đình đã phẳng đường xe

Còn đâu cánh võng mà nghe chuông chùa

Hội làng thì đã ngày xưa

Thôi anh đừng có tiễn đưa làm gì

Em chào thầy mẹ em đi

Làm ô-sin chả biết khi nào về

Heo may thổi dọc triền đê

Nghe câu dự án mà tê tái lòng

Người đi thì đã ngàn trùng

Người về, đất có còn không mà về

Giật mình nửa tỉnh nửa mê

Cánh đồng quê, cánh đồng quê, cánh đồng.
Tags: poetry
Tuesday May 5, 2009 - 07:22am (ICT) Permanent Link | 2 Comments
Phản kiến nghị bauxite
Blog Everywhere land (tức blog Linh bên Y360)

Bạn nghĩ thế nào về một thông cáo báo chí mà người soạn thảo thậm chí không dám ký tên nhưng lại gọi bản kiến nghị của 135 người vời đầy đủ họ tên, cơ quan công tác là “hoàn toàn mang tính bịa đặt và kích động”. Trong số 135 người ký tên đấy đếm sơ sơ cũng có gần 50 người là giáo sư, phó giáo sư hay tiến sĩ, hàng chục người là nhà văn, nhà báo hay nghệ sĩ, có cả những tên tuổi được coi là rực rỡ trong khoa học Việt Nam hiện đại như Hoàng Tụy, Phan Đình Diệu, Nguyễn Quang Riệu, Phạm Xuân Yêm, Ngô Bảo Châu, Trịnh Xuân Thuận…

Nhưng trong mắt của kẻ giấu tên ở Bộ Công thương thì những trí thức này chẳng có milligram giá trị nào, và những ý kiến phản biện xã hội của họ “rất kém xây dựng, hoàn toàn dựa trên những thông tin sai lệch, dựng chuyện, trầm trọng hóa, thậm chí mang tính kích động và bị các tổ chức phản động lợi dụng”, “hoàn toàn mang tính bịa đặt và kích động”.

Có bao nhiêu cái mũ có thể chụp, Bộ Công thương đã đem chụp hết vào đầu các trí thức này, chắc là để chuẩn bị cho mai kia nếu có cái tròng nào cần quăng vào cổ họ thì sẽ đem ra quăng nốt. Bộ này còn sử dụng thế lực của mình để làm một cuộc truyên truyền trên mặt trận báo chí. Cụ thể, Bộ Công thương đề đạt : “rất mong các đ/c lãnh đạo các cơ quan thông tin báo chí, Bộ Thông tin và Truyền thông chỉ đạo các phương tiện thông tin truyền thông thông báo rộng rãi tới công chúng”.

Với “đề đạt” này của Bộ Công thương, người ta có thể trông đợi sẽ có một trận mưa sa bão táp cuộc tổng tiến công vào giới trí thức mà cường độ và mức độ có thể không kém trận chiến truyền thông chống cha Kiệt ngày nào (mà một trong những người lĩnh xướng chính là Phó Tổng GĐ Đài truyền hình Việt Nam*). Nhất là khi Bộ Công thương đã có “nhời” nhờ giúp đỡ với Bộ 4T của anh Hợp, anh Doãn. Tất nhiên, những lời đề nghị giúp đỡ thực sự với các lãnh đạo báo chí, nếu có thì hẳn đã phải được đưa ra sớm hơn thời điểm Bộ Công thương phát thông cáo báo chí của mình cho 300 nhà báo vào ngày 28/4.

Nếu đọc một số tờ báo trong mấy ngày này, người ta đã thấy gió có phần chuyển hướng. Điển hình nhất là bài trên báo Nhân Dân mà anh Huy Đức đã phân tích hết sức chính xác và tỉ mỉ và cũng đoán được có mùi bàn tay can thiệp của nhóm lợi ích nào đó trong đấy. Có thể kể thêm bài trên Lao Động của Hà Văn Thịnh.

Ngay trên Tuần Việt Nam- tờ báo trực thuộc Bộ 4T-từ xưa tới nay vẫn thoải mái đăng các bài phản biện chống khai thác bauxite ở Tây Nguyên thì ngày 26/4 cũng vội vàng đăng bài của một “bạn đọc” có tên Thái Nam giảng dạy về cách phản biện xã hội “Phản biện phải khách quan, mang tính khoa học và xây dựng, không được lồng vào tham vọng cá nhân hay động cơ chính trị, nói năng như thế là có dụng ý tát nước theo mưa, không phải là phản biện. Có thể nói, sự kích động quá lộ liễu như thế tự nó bóc trần mục đích và động cơ cá nhân của những người "tát nước theo mưa".

Ba ngày sau đó, cũng trên Tuần Việt Nam, TS. Phạm Gia Minh (người từng đòi đổi tên Hà Nội thành Thăng Long khi Hà Nội nhập Hà Tây trước đây) viết một bài mang tinh thần hà văn thịnh. Bài TS. Phạm Gia Minh khéo léo hơn bài của giảng viên Hà Văn Thịnh ở chỗ không phải tán vuốt kết luận Bộ Chính trị như ông Thịnh mà trích dẫn Tây Tàu loằng ngoằng Ngụy Trưng, Thái Tông đủ kiểu nhưng vẫn rút lại ở một lập luận có tính răn đe: “Chúng ta không thể đồng tình và cần cảnh giác với lối phản biện có tính chất chia rẽ xã hội, thù địch và hằn học của những kẻ tiểu khí nhằm thỏa mãn những toan tính vụ lợi cá nhân, vì xét cho đến cùng đó chỉ là lối phản biện “té nước theo mưa“ rất vô trách nhiệm và không có hiệu quả.”

Hiểu nôm na thì đây là lời răn của Chúa mà có lẽ ông Minh hay ông Thịnh chỉ là những người đoán trước ý. Các ông cũng là những người “thức thời” nên đã nhanh chóng tìm cách khẳng định rằng phản biện như các ông mới là phản biện xịn, là “hiến kế” cho Đảng, là hiền thần Ngụy Trưng hiến kế cho minh quân Thái Tông, chứ phản biện như mấy thằng cha kia là phản biện đểu, là luận điệu “thù địch và hằn học của những kẻ tiểu khí”. Túm lại, chúng nó không phải là “lương thần” như các ông. Vẫn là cái tư duy bẩm cụ, cụ cho con xin miếng thịt.

Trở lại với bài viết của Bộ Công thương, kể ra dù sao nếu so sánh giữa Xuân Quang trên Nhân Dân, Hà Văn Thịnh trên Lao Động với kẻ không dám ký tên ở Bộ Công thương thì có thể có những quan sát thú vị. Xuân Quang là bồi bút đích thực rồi, không có gì để nói. Có lẽ Xuân Quang cũng là một bút danh ít được dùng đến (có lẽ chỉ dùng đến khi làm chuyện ám muội đáng xấu hổ) nên xem ra giới nhà báo cũng ít người biết thực ra đó là ai. Có thể coi Xuân Quang là một tay lính đánh thuê, một Chí Phèo làng báo. Hà Văn Thịnh là kẻ giữa dòng, ngoái sáng trái, nhìn sang phải, vừa muốn là trí thức nói những điều mình muốn nói, vừa muốn được Đảng tin dùng (chú ý cách ông đối lập “những người trung thực” với Đảng và ông tự đặt mình vào thế ở giữa, bị cả hai bên ghét bỏ). Nhưng ông Thịnh dù sao cũng còn dám chịu trách nhiệm cá nhân khi ký tên thật mình vào bài trên báo Lao Động. Nghĩa là dù sao ông vẫn còn chút liêm sỉ của một kẻ tự biết là mình hèn. Còn cái công văn của Bộ Công thương chửi 135 trí thức là lũ bịa đặt, kích động và đề nghị Bộ 4T vào cuộc tuyên truyền thì thậm chí người chịu trách nhiệm công văn này còn không dám ký tên mình (cho dù văn bản đó được một ông Thứ trưởng Bộ Công thương đọc trong cuộc họp báo). Đó là cái dũng, cái liêm, cái sỉ của kẻ làm quan ở nước ta? Chửi người khác thì rất hăng nhưng không dám lưu tên mình cho thiên hạ soi vào.

Và lời đề nghị của Bộ Công thương nhờ các lãnh đạo báo “chỉ đạo các phương tiện thông tin truyền thông thông báo rộng rãi đến công chúng” xem ra vấp phải sự thờ ơ của hầu hết các báo. Đa số các báo tuy không dám đưa tin về kiến nghị của 135 nhà khoa học và nhà hoạt động văn hóa-xã hội nhưng cũng tự biết thẹn không (hay chưa) dám tham gia chiến dịch tuyên truyền ủng hộ Bộ Công thương, chống những kẻ “tiểu khí” này.

Tất nhiên nếu bao giờ Ban Tuyên giáo và Bộ 4T dứt khoát xuống tay thì lúc đó lại là việc khác. Nhưng với kết luận khá dè dặt, ôn hòa và xoa dịu của Bộ Chính trị thì cú phản đòn của Bộ Công thương xem ra có phần quá tay và lố lăng, thậm chí là phản tác dụng, gây thêm phẫn nộ trong dư luận. Trừ bọn làm nghề đĩ bằng bút hay bọn chuyên ngửi rắm thiên hạ để đoán hướng gió thì không nói.

Ở một khía cạnh khác, tôi nghĩ chính quyền nên xử lý vụ này trên tinh thần cầu thị và tiếp thu thay vì tìm cách khích động chiến dịch đấu tố chống bọn trí thức lầm đường lạc lối, kích động dư luận, tiếp tay cho các tổ chức phản động. Khi xưa Hiến chương 77 cũng chỉ từ 200 công dân Tiệp Khắc ký tên phản đối chính quyền Tiệp Khắc bắt giam một ban nhạc Rock để rồi phát triển thành một phong trào dân quyền có sức ảnh hưởng lớn trong xã hội.

*Nhà bình luận Hà Văn Thịnh của báo Lao Động cũng từng góp phần mình trong chiến dịch đó với bài viết Đáng rủa xả thay mắng TGM Kiệt.
Tags: confidence
Sunday May 3, 2009 - 08:18am (ICT) Permanent Link | 2 Comments
Thịnh hay suy
Nguồn: <a href="http://www.anhbasam.tk">anhbasam.tk</a>

Đi liền với những gì đầy kịch tính trên “sân khấu” quanh vấn đề khai thác bauxite ở Tây Nguyên, là những màn “kịch” nhỏ sau “hậu trường” không kém phần sôi động. Những màn kịch từ trong lòng mỗi người, trong mỗi gia đình, giữa những người bạn, trong một cơ quan, một tòa báo, cho tới giữa một lớp người, và chắc chắn ở cả những nơi “thâm cung bí sử” nhất, … liên quan đến bất cứ ai quan tâm tới vận mệnh đất nước. Kịch tính bởi những mâu thuẫn, đấu tranh, dày vò, vui, buồn, đau khổ, … đủ cả.

Một trong những diễn biến mà không biết có thể gọi nó là màn kịch hay là chuyện hậu trường, khi quanh đó quá nhuốm màu ai oán, quá đặc trưng cho khung cảnh xã hội của một thời, cho đời sống của một lớp người …

Màn 1: Cùng với nhiều bài báo suốt mấy tháng qua của rất nhiều trí thức, phân tích về mối nguy của dự án bauxite Tây Nguyên, ngày 19-1-2009, ông Hà Văn Thịnh, một cây viết có tiếng trên báo Lao Động, có bài “Gánh nặng của thế hệ hôm nay“, bàn về vấn đề khai thác tài nguyên của đất nước. Ông cảnh báo nếu không suy tính kỹ, nhất là về môi trường, thì sẽ mang lại hiểm hoạ khôn lường cho thế hệ con cháu mai sau. Nói chung chung về khoáng sản, nhưng theo bức thư trần tình sau này gửi cho giới trí thức, ông cho biết ông viết về vụ khai thác bauxite ở Tây Nguyên, nhưng vì vấn đề quá nhạy cảm, nên ông (và cả bản báo) không thể nói rõ.

Màn 2: Ngày 19-4-2009, 135 trí thức trong, ngoài nước cùng ký tên vào bản Kiến nghị về vấn đề khai thác bauxite ở Tây Nguyên, gửi tới các vị lãnh đạo cao nhất của Nhà nước Việt Nam, đề nghị đưa vấn đề này ra xin ý kiến Quốc hội quyết định đồng thời dừng dự án. Ông Hà Văn Thịnh có trong danh sách 135 trí thức đó.

Màn 3: Ngày 27-4-2009, ông Hà Văn Thịnh có bài trên Lao Động, nhan đề “Sáng tỏ sự cân bằng”, ca ngợi bản Thông báo của Bộ Chính trị ngày 24-4 về vấn đề bauxite là “sáng rõ những vấn đề mà lâu nay một số dư luận chưa hiểu - kể cả việc cố tình hiểu sai, nhằm mục đích xuyên tạc một chủ trương đúng của Đảng và Nhà nước.” (Ngày hôm sau, cũng trên Lao Động, ông còn có bài “Dạy và học lịch sử Hoàng Sa”).

Màn 4: Dường như ông Thịnh đã gặp phải phản ứng dữ dội từ những trí thức tham gia cùng ông ký tên trong bản kiến nghị. Có lẽ họ coi ông như một dạng “chiêu hồi”, chẳng khác nào tự bắn vào chân mình và vào lưng đồng đội?

Trong một bức thư của một nhà văn nổi tiếng gửi cho ông ngay sau khi đọc bài báo đã có đoạn “Kể cũng mười mấy năm rồi không gặp anh, giờ gặp nhau trong kiến nghị, tôi thấy vui, nhưng đọc bài viết tôi lại buồn … có lẽ chúng ta nên chĩa ngòi bút vào sự thật anh ạ…”

Trả lời bức thư này, ông Thịnh đã phân bua rằng ông viết bài báo đó là “theo chỉ thị”, tiếp sau, ông lại viện lý do bài đã bị ban biên tập báo cắt xén nên không đúng tinh thần. Nhưng đặc biệt, trong thư, ông tỏ ra đã biết được những điều gì đó vô cùng hệ trọng liên quan tới quan hệ Việt Nam-Trung Quốc trong vụ bauxite này mà chắc chắn không phải chỉ những tiện dân, mà cả giới am hiểu chính trị cũng chưa chắc biết.

Cao trào đã đến, có lẽ do chịu quá nhiều áp lực từ nhiều phía, khi ông Thịnh có bức thư ngỏ gửi tới những người cùng ông ký tên trong bản Kiến nghị. Một bức thư nhuốm màu bi ai, lột tả thêm rất nhiều mặt trái, chuyện hậu trường chính trị vô cùng phức tạp quanh vụ bauxite này, mà ông chỉ là một trí thức không quyền thế, không chỗ dựa, phải lo kiếm sống và tồn tại yên ổn, đã phải chịu đựng sau khi ký tên vào bản Kiến nghị. Vấn đề nổi lên nữa là, chỉ trong một bức thư ngắn, ông đã tung ra nhiều luận điểm, hé lộ những thông tin hệ trọng nhưng ít ai biết (do bị bưng bít?), cả những biến cố lịch sử dân tộc, … để biện minh cho việc mình làm và sự “sáng suốt” của “trên”.

Màn 5: Bắt đầu có những phản ứng, báo hiệu sẽ là dữ dội khi trên trang web bauxitevietnam.info đã có phản hồi của người đọc trước những bài báo và bức thư của ông Thịnh, cả những nhận xét ngắn của ban biên tập trang web đi liền tiểu mục của bức thư và bài báo của ông.

Bình:

+ Nhìn tổng thể, so sánh giữa hai hành động trước, sau trái ngược của ông Thịnh mà chính ông cũng thừa nhận rất rõ, sẽ dễ dàng thấy hệ quả ngược của việc ông viết nên bài báo ngày 27-4 là lớn hơn rất nhiều so với việc ông có bài báo từ ngày 19-1, việc ký tên vào bản Kiến nghị và cả bức thư trần tình cuối cùng. Với riêng ông, chắc chắn từ nay sẽ phải chịu rẩt nhiều dày vò. Hành động sao cho tỉnh táo, cho đúng với nhân cách một kẻ sĩ, lại là người có ảnh hưởng nhất định trong xã hội, là vô cùng khó khăn và quan trọng, hơn trước đây rất nhiều. Bởi ông là ông, chứ không phải những nhân vật ẩn danh như Xuân Quang với bài báo “Chung quanh vấn đề khai thác bô-xít ở Tây Nguyên“.

+ Bức thư của ông Thịnh tối 28-4 có giá trị cho lịch sử và cho những người trong cuộc cần bình tĩnh, tỉnh táo, biết nhận diện đối tượng chính của mình trong cuộc tranh đấu là gì, ở đâu.

+ Phản ứng trước hiện tượng của ông Thịnh có chiều hướng không có lợi cho những người trong cuộc (ví dụ như những nhận xét ngắn không cần thiết, lại mang tính tiểu tiết, của người biên tập bên các tựa đề bài báo, bức thư của ông được đăng trên trang bauxitevietnam.info). Những người chủ trương bản Kiến nghị cần biết điểm dừng hợp lý quanh vụ việc này, để tập trung hơn vào vấn đề chính yếu, tránh một kiểu “nồi da xáo thịt”.


(29-4-2009)

Ba Sàms
Tags: confidence
Wednesday April 29, 2009 - 08:34am (ICT) Permanent Link | 2 Comments
Về một tờ biểu ngữ
Về một tờ biểu ngữ magnify
Nhìn dòng chữ “Paracel& Spratly Islands belong to Vietnam” xuất hiện trên báo Tuổi Trẻ nhơn dịp có một đàn ông có gốc Việt Nam đặt chưn đến Bắc Cực mà lòng thấy một nỗi buồn mang mác đầy vơi.

Anh là Nguyễn Văn Khải, sanh năm 1972, từ năm 20 tuổi vì không thể sống ở Thiên đàng Xã Hội chủ Nghĩa nên phải tha phương cầu thực tận xứ Canada tư bản chỉ quen bóc lột nhơn dân xa xôi. Anh đã đi cùng 1 đoàn thám hiểm Bắc Cực, mang theo quốc kỳ VN và biểu ngữ có dòng chữ “Paracel& Spratly Islands belong to Vietnam”. Có lẽ, vì dòng chữ trên không được xuất hiện ở VN, nên người đàn ông trên đành phải cho nó xuất hiện bên ngoài lãnh thổ VN mà ở đây chính là xứ Bắc Cực lạnh lẻo.

Chắc hẳn, anh là người xứ Canada nên truyền thông luôn được cập nhật không bị firewall như các nước ở “thiên đàng” và quan tâm đến dân tình VN sanh sống ở xứ cực lạc như thế nào, rõ ràng anh sẽ nắm bắt được tin có rất nhiều người mang khẩu hiệu “Paracel& Spratly Islands belong to Vietnam” hay viết theo tiếng Việt ”Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam” trong những ngày cuối năm 2007 và đầu 2008 đã bị chính quyền tại VN cũng như Cộng Sản Trung Hoa bắt bớ và gây khó dễ.

Rất có thể trong những tên cảnh sát đàn áp anh em sanh viên, văn nghệ sỹ kia là người của Trung Quốc cải trang thành công yên VN, chỉ vì trương khẩu hiệu yêu nước mà chính quyền lại cảm thấy phiền lòng . VÀ những người chống lại sự xuất hiện của khẩu hiệu trên cũng là những người Trung Quốc hoặc thân Trung Quốc cũng như những người ủng hộ việc lá cờ Trung Quốc tung bay tại Sài Gòn hôm 29-4 có cả quần đảo Hoàng sa-Trường Sa và khẩu hiệu “Trung Hoa thống nhất” xuất hiện trong buổi lễ rước đuốc Olimpic cũng là tay sai của Trung Quốc. Chứ người Việt Nam không bao giờ làm những điều ô nhục trên chỉ trừ những tên mãi quốc cầu vinh.

Tôi thấy thương cho tôi, cho những người biểu tình chống Trung Quốc thành lập thành phố Tam Sa thì ít và thương cho anh Nguyễn Văn Khải thì nhiều. Thật tội nghiệp cho một người yêu nước như anh vì không thể cho khẩu hiệu “Paracel& Spratly Islands belong to Vietnam” xuất hiện ở Vn nên đành cho nó xuất hiện ở tuốt Bắc Cực.

Tôi lại cảm thấy buồn cho tờ Tuổi Trẻ mà lâu nay tôi thường đọc, những khẩu hiệu, hành động thể hiện lòng yêu nước xuất hiện ngay ở trước mắt họ, phóng viên của họ có đi chụp hình trong ngày hôm đó vậy mà hôm sau chẳng thấy dòng chữ nào trên báo, trong khi chỉ một người với 1 khẩu hiệu đơn lẻ xuất hiện ở mãi Bắc Cực mà là của một công dân Canada lại được đăng trên báo. Tôi bất chợt nghĩ, có khi nào tờ Tuổi Trẻ cũng là tờ báo của Trung Quốc không nhỉ? Dám lắm đấy chứ?

Hỏi nhỏ anh Nguyễn Văn Khải nha, anh có dám đem khẩu hiệu mà anh trương ra ở Bắc Cực về trương ở Việt Nam ko? Hay là anh cũng sợ sau khi trương lên rồi sẽ bị bức…?
Tags: confidence
Sunday April 12, 2009 - 06:56am (ICT) Permanent Link | 6 Comments

Add Thiên Sầu's Blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 212 First | < Prev | Next > | Last

HIGHLIGHTED POSTS