Hi , My name is Dao Duy Trinh
Em tìm một người có nụ cười nheo mắt, làm em rộn ràng mỗi khi nhìn, làm môi em mỉm cừơi mỗi khi nhớ đến.
Em tìm ngừơi có đôi mắt…không cần sáng long lanh, không cần to mơ màng, không cần sâu thăm thẳm…Chỉ là đôi mắt nhìn thấu tim em, làm em ấm lòng khi cô đơn nhất, cho em cảm giác em thật đặc biệt trong mắt anh.
Em cần một người có bàn tay to…hơn tay em. Hehe, tay con trai mà bé hơn tay em thì em ứ chịu. Tay không cần mịn màng quá, mắc công em ganh tị. Tay không cần đẹp quá mắc công em ghét. Mà đừng để móng dài à nhe! Mất vệ sinh lắm! Tay cũng không cần lúc nào cũng ấm. Rồi sẽ có lúc tay ngừơi đó lạnh và em sẽ tặng anh một đội găng, hoặc tay em sẽ là găng ủ ấm tay anh…
Em cần một người có đôi vai rộng, để khi chở em, em sẽ tựa cằm vào vai mà líu lo, để khi khóc em có chỗ mà úp mặt vào. Em cần một đôi vai đừng thô cứng quá, để khi mệt em có thể tựa đầu vào mà ngủ. Nhưng vai cũng đừng mềm quá, hihi, vai mềm xèo thì chắc nhiều mỡ lắm đây!!!
Em cần một ngừơi có cánh tay vững chãi để ôm em khi em lạnh, để ghì em lại khi em mãi mê chợt muốn bay đi, để em ôm khi cả hai đi song song trên đường.
Em cần một người có cái bụng thật ấm, vì ngừơi ấy sẽ làm nhiệm vụ thay ba em mà. Cái bụng ấm để buồn buồn em nằm ké chơi, em kể chuyện cho nghe.Cái bụng ấm và lỗ rốn đẹp luôn nhé!
Em cần một người có thể cho em gối đầu khi em bệnh, biết lặng yên cho em chợp mắt và vuốt tóc em đầy yêu thương.
Em cần một ngừơi xoa diu em khi em buồn, biết nói những câu ngộ nghĩnh khi em nóng giận, biết trêu đùa khi em muốn khóc. Nhưng có những lúc phải biết để em lại một mình, không phải lúc nào em vấp ngã cũng chạy đến ôm em vỗ về, không phải khi nào em khóc cũng đưa tay vai cho em tựa
Em cần một ngừơi biết nghiêm mặt mắng em khi em sai, nhưng phải xí xóa cho em ngay khi em xịu xuống.
Em cần một người cho em làm nũng,nuông chiều em, hưởng ứng những lời “tám” nhăng nhít của em, thêm thắt vào những câu chuyện vớ vẩn em kể, là đồng minh trong vô số trò quỉ quái của em. Nhưng cũng phải cho em lời khuyên đúng lúc, và là một ngừơi anh giúp em trưởng thành.
Em cần một ngừơi mà khi đi bên em người đó là chính mình.Khi đó, em cũng là chính em.
Em cần một ngừơi yêu thương em với tất cả những gì em có, dù em đáng yêu hay em hay cáu bẳn, dù em có vài cái mụn và em nói nhiều.
Em cũng cần ngừơi đó biết mình hạnh phúc khi có em bên cạnh, sẽ yêu em nhiều hơn những gì có thể nói ra. Và không cần lời hứa, chỉ cần cho em hiểu bất cứ khi nào em không đứng vững ngừơi đó sẽ có mặt ngay bên em. Vì em cũng sẽ làm vậy với người đó.
Em cần một ngừơi bạn nhí nhố, một ngừơi anh chín chắn và cũng là ngừơi yêu tuyệt với.
Em cần một người chịu đựơc cái tính khí bất thừơng mưa nắng của em. Vì sao? Vì anh yêu thì anh chịu thôi !
"Có một chàng trai bị bệnh ung thư và chỉ còn có thế sống trong vòng một tháng. Anh yêu thầm một cô gái làm việc tại một cửa hàng CD nhưng anh không bày tỏ bao giờ. Hằng ngày, chàng trai đều đến tiệm CD đó lấy cớ mua một cái CD để được nói chuyện với cô gái. Một tháng sau khi anh qua đời, cô gái đó tìm đến nhà anh để hỏi thăm. Mẹ của chàng trai dẫn cô vào phòng của anh. Và ở nơi đó, cô tìm thấy những cái CD chưa từng được mở ra. Cô khóc, khóc rất nhiều. Bạn có biết vì sao cô ấy khóc không ? Vì trong mỗi cái CD đó đều có một lá thư mà cô viết cho chàng trai, cô gái cũng thầm yêu chàng trai và chỉ dám bày tỏ qua những lá thư trong những cái CD..."
Một chuyện tình buồn, cũng giống nhưng vô số những câu chuyện buồn khác. Thế nhưng kết thúc của câu chuyện này mình cho là có hậu. Có thể bạn nghĩ ra những diễn biến tiếp theo của câu chuyện, nhưng riêng mình thì mình cảm thấy như vậy là quá đủ cho một tình yêu nhẹ nhàng. Tình cảm của chàng trai và cô gái đó là thứ tình cảm trong sáng và đáng trân trọng nhất. Chàng trai vì biết hoàn cảnh của mình mà chỉ dám thầm yêu cô gái, còn cô gái thì e ấp giấu tình cảm trong những cái CD.
Lấy từ Blog của anh Robby về .
Cách Vote
Bạn sẽ phải bình chọn cho 2 thí sinh Idols bằng SMS, nhưng không thể lựa chọn cùng 1 idol 2 lần cho mỗi phiếu bầu.
SMS nội dung "VIET <khoảng trống> lựa chọn 2" và gửi đến 4365
Ví dụ: Soạn "VIET SIN" (không có dấu ngoặc kép) và sau đó gửi đến 4365
Ghi chú: Cách vote này chỉ áp dụng tại Việt Nam, trong trường hợp bạn đang ở 5 quốc gia còn lại và muốn ủng hộ Phương Vy thì hãy bấm vào đây. Nếu có gì thắc mắc, các bạn cứ để comment nhé. Tớ có thể dịch những phần còn lại luôn, nhưng sợ số đông bị 'confused' vì phức tạp quá hehe.
Official Votewords (Mã quốc gia dành cho lựa chọn 2)
India : INDIA
Indonesia : INDO
Malaysia : MAL
Philippines : PHIL
Singapore : SIN
Vietnam : VIET (cái này là nhất định ai cũng phải chọn rồi đó nha ^_^)
Thời gian bình chọn
+ Bắt đầu từ 8.30 tối thứ 6, 14/12/2007 đến 8h30 tối thứ 7, 15/12/2007. Kết quả sau 8.30 tối thứ 7 sẽ không được tính.
+ Có thể bầu chọn tiếp tục trong đêm kết quả, từ 9h tối đến 10h30 chủ nhật 16/12/2007.
Phí SMS
India : 3 Rupees
Indonesia : 2000 Rupiah
Malaysia : 0.50 Ringgit
Philippines : 2.50 Peso for GLOBE and SMART 2 Peso for SUN Cellular
Singapore : $0.60
Vietnam : 3000 Dong
Hướng dẫn từ tổng đài
India : 91 22 66541468
Indonesia : 62 (21) 5290 2828
Malaysia : 60 12 3000 630
Philippines : 63 (2) 7267 701
Singapore : 65 9222 2538
Vietnam : 84 1900 561 275
Nếu bạn ở Indonesia, Malaysia, Singapore, Philippines, Ấn Độ và muốn ủng hộ cho Phương Vy, hãy vào trang web chính thức của Asian Idol để theo dõi kỹ hơn về cách vote và thời gian bình chọn nhé! Cảm ơn cả nhà nhiều. ![]()
Voting Manual for Asian Idol
Reviews are to be updated!
Câu nói ấy kéo tôi về thực tại... giữa ly cafe nóng và ánh mắt cô ấy nồng nàn... Nhìn thấy tôi ngước lên, cô ấy cười... Cô ấy lại tiếp tục nói nhiều, lại tiếp tục độc thoại về những điều mà tôi ko mấy hiểu...
Chúng tôi đứng dậy... bước ra khỏi quán cafe sơn màu đỏ úa nằm trên khu phố cổ... Cô ấy muốn đi bộ... dạo quanh phố cổ... Và nói nhỏ điều gì đó với anh chàng giữ xe của quán cafe... Và sau đó, chúng tôi bước đi...
- Em luôn muốn ngủ với một ai...
Tôi ngạc nhiên:
- Ý em là gì vậy?
- À, em luôn muốn biết cảm giác bên một người con trai là như thế nào...
Cười...
- Anh à, muộn rồi, mình về đi...hehe...
Ngày hôm đó kết thúc như vậy! Cô ấy khó hiểu hơn trước hay là từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ hiểu cô ấy cả? Mấy ngày sau đó... cô ấy và tôi có nhắn tin qua lại như 2 người bạn... Vào một buổi chiều, tôi nhận được tin nhắn của cô ấy: " Anh à, em muốn đến khách sạn và ngủ với anh!"... Tôi cảm thấy sợ, sợ cái sự thay đổi lạ lùng ko báo trước của người con gái bí hiểm mà tôi yêu...
Chúng tôi gặp nhau ở quán cafe sơn màu đỏ úa... Tôi hỏi cô ấy, cô ấy chỉ cười... và... tôi từ chối... lời mời của cô ấy... khách sạn và cái hiìn dung mênh mông, được nằm cạnh người mà mình yêu thương nhất... nhưng ko phải là bí mật và lạ lùng... phi lý và bỗng chốc như thế này... Chúng tôi quyết định ko liên lạc với nhau nữa...
Một tháng sau, tôi nhận được một tin nhắn khác:
" Anh à, vào bệnh viện thăm em!"
Tôi vội vã vào viện... căn phòng đầy mùi thuốc sát trùng và những tấm ga màu trằng, cô ấy ngồi dựa lưng vào tường và nhìn ra cửa sổ.... ánh mắt xa xăm.... ko quay lại nhìn tôi khi tôi bước vào:
- Thế là em ko được ngủ đứng nữa rồi.... vì em ko còn sức để mà đứng nữa....
Tôi lại gần, nắm tay cô ấy chặt lắm, cô ấy nhìn xuống đôi bàn tay tôi và cười... nhẹ nhàng... cô ấy nói:
- Em yêu anh lắm!
- Anh cũng thế, em biết điều đó mà...
Cô ấy, một tay nắm chặt bàn tay tôi... một tay khẽ đưa lên che miệng tôi như muốn nói... " anh đừng nói nữa..."
- Mai anh lại đến nhé!
- Uh, ngày nào anh cũng sẽ đến mà....
- Và đừng hỏi gì bác sĩ cả...
- Nhưng...
- Anh hứa đi...
-Uh, anh hứa...
Hôm sau tôi đến, lúc đó cô ấy đang đứng bên cửa sổ, dường như cố gắng lắm để đứng vững.... Nhìn cô ấy yếu ớt mà tôi xót xa nhiều, tôi muốn hỏi bác sĩ rằng người tôi yêu bị làm sao vậy... nhưng tôi đã lỡ hứa mất rồi...
- Anh ko muốn hỏi nhưng... anh lo lắm... em bị sao vậy... nhìn em yếu quá!
- Hì, em sắp khỏi rồi mà, em vừa mổ xong, nên yếu vậy đấy!
Câu trả lời ấy làm tôi yên tâm hơn đôi chút... Và nụ cười ấy làm tôi hạnh phúc hơn rất nhiều...
- Anh hay mắng em vì em ngủ đứng...
- Uh, nhưng nhìn em lúc đấy, rất đáng yêu!
- Em kể cho anh một câu chuyện... và anh chỉ được nghe thôi nhé!
-Uh, em kể đi!
- Hồi em học cấp 2, gần nhà em có một cô, hơn em mười mấy tuổi...
-Uh...
- Nào, anh đừng "uh" nữa, để em kể chứ!
-Được rồi, hehe, anh xin lỗi!
-Em với cô ấy, chơi rất thân và rất hợp nhau. Em hay tâm sự với cô ấy, cô ấy ko có chồng, sống 1 mình nữa... Và cô ấy cũng hay sang nhà em chơi lắm. Năm em học lớp 8, lần đầu tiên, em bị cái đó của con gái...
- Cái đó là cái gì?
- Kinh nguyệt ấy!
- Oh... uh!
- Nhà em chẳng có ai cả, mà em cũng chẳng biết làm thế nào... Em gọi cô ý sang, nhờ giúp em... vì lúc đó, mới lớp 8 mà... ko hiểu chuyện gì cả... cô ấy nói em phải nằm xuống, cứ ngủ đi, thì máu sẽ ko chảy nữa...
Và...
Rồi nước mắt người yêu tôi bắt đầu chảy... cô ấy nghẹn lại chẳng nói ra lời... ôm chặt tôi... ôm chặt lắm....
- Cô ta cưỡng hiếp em anh ạ!
Tôi shock! Theo bản năng tôi đẩy vòng tay người tôi yêu ra... trong vài giây định thần... tôi ôm cô ấy vào lòng và cùng khóc với cô ấy... Cảm giác kinh tởm cái người đàn bà kia vô cùng, nèn lên tận trí óc tôi... Còn người tôi yêu thì vẫn nức nở... nước mắt lăn dài trên áo tôi...
- Em có thói quen ngủ đứng vì em sợ... Vì có lần cô ta nói rằng nhìn em nằm ngủ đẹp lắm... Mỗi lần nằm xuống em đều nhớ tới khuôn mặt đáng sợ ấy... Từ đó, lúc nào em cũng... ngủ đứng... hoặc ngủ ngồi... ở nhà cũng vậy... vì em sợ... em nằm xuống... em sẽ lại...
Ôm tôi chặt hơn... nước mắt cô ấy tràn ra nhiều hơn....
- Em ko biết con gái có thể làm chuyện đáng sợ vậy... Rồi em nói với mẹ... rồi mẹ ko tin em... mẹ nói em bị điên... xấu hổ vì em điên... ko ngờ em có thể bịa đặt ra điều kinh tởm đó... và tất cả... đều ghét em anh ạ...
Tại sao cuộc sống lại bất công như vậy? Tại sao cô ấy lại phải chịu ngần đó nỗi dầy vò khi còn quá bé nhỏ?
- Rồi em phải lén lút mỗi khi đi học, tránh cô ta, cho đến ngày... cô ta chuyển nhà đi vì lý do gì em cũng ko rõ và chẳng muốn biết nữa... em đã phải chịu đựng 3 năm liền lớn lên với ánh nhìn như mình là người điên của bố mẹ...
-Nín đi, anh ở đây... anh yêu em! Dù thế nào chăng nữa...
Cô ấy vẫn khóc
- Em tưởng mọi việc đã kết thúc... Em đã cố quên... em đã cố yêu... cố ngủ nằm...
Cô ấy dừng lại 1 chút...
- Cho đến khi... người yêu em... đến nhà....bà giúp việc mở cửa... anh ta lên phòng... lúc em đang nằm ngủ... và....ngủ với em... em muốn cưỡng lại... nhưng... em nghĩ... phải làm quen... với đàn ông...
Tôi cảm thấy như ngàn nhát dao đâm vào ngực
- Rồi anh ta... nói.... sau khi đã xong xuôi.... rằng... "ko ngờ em đã mất trinh rồi! Anh ko muốn yêu một người ko đoan chính!"... và... anh ta bỏ em...
Thằng khốn nạn! Tôi kinh tởm loại đàn ông ấy! Tôi thề, xin thề rằng tôi chỉ muốn giết chết hắn ngay lúc ấy...
- Em im lặng... và thế là chia tay... em lại... ngủ đứng... ngủ ngồi... vì em sợ... em ko dám... nằm nữa....nằm... em sẽ chẳng thể chống cự... em sợ....
Tôi vuốt nhẹ những giọt nước mắt lăn trên má cô ấy, và hôn vào đôi môi đang run rẩy vì sợ hãi... những chuyện mà cô ấy phải trải qua, thật quá kinh khủng...
- Rồi... em đã gặp anh... anh đã yêu em khác hắn yêu em... anh đã chấp nhận em ... ko giống người ta phủ nhận em...
Tôi muốn nói với cô ấy rằng, tôi cũng chỉ là một thằng tồi mà thôi, và nhờ cô ấy, tôi mới nên người, mới có thể thay đổi để làm người... và tôi mới phải là người cần phải cám ơn chúa trời vì được gặp cô ấy trong đời...ằng tôi yêu cô ấy biết nhường nào... yêu và đau xót biết bao ... căm hận những kẻ reo nỗi sợ hãi và ám ảnh lên suốt cuộc đời cô ấy...
- Anh ko quan tâm những chuyện đó, anh căm ghét những kẻ đã làm em tổn thương... anh yêu em... anh thề là anh yêu em... và anh sẽ ko để cho em phải buồn nữa đâu...
Cô ấy lấy tay gạt nước mắt ở 2 khoé mi... rồi cười nhẹ nhàng....
- Em biết mà...Nhưng anh có thể hứa với em một điều được ko?
- Uhmmm... em nói đi...
- Hai ngày tới, anh đừng vào bệnh viện nhé...
-Tại sao?
- Đi mà, và đừng hỏi gì cả!
-Uh!
Chông chênh!
....Hai ngày sau, tôi quay lại bệnh viện....
Thế giới trước mắt tôi dường như sụp đổ.... cô ấy đã ra đi mà ko để cho tôi nhìn lần cuối...ra đi lặng lẽ.... ra đi âm thầm... ra di bất ngờ và ra đi đau đớn....
- Những người bị "nhiễm trùng huyết" rất khó sống... cô ấy đã chiến đấu đến cùng... và cô ấy biết....
Bác sĩ nói với tôi như vậy.... Cô ấy ko có đám tang... ko bạn bè....vì dường như chẳng ai biết cô ấy bệnh... và cha mẹ cô ấy... cũng chẳng thấy xót thương gì... cô ấy ra đi như vậy đấy... sống đau đớn và chết chua xót...
Một bầu trời đêm bao trùm tôi....
- Cô ấy đã tặng mắt cho một người.... cách đây 2 ngày.... chúng tôi làm phẫu thuật....
Bệnh viện đã lo tang lễ cho cô ấy....
Tôi lặng lẽ đứng nhìn từ xa... đôi mắt người con gái đã làm thay đổi cuộc đời tôi....ánh nhìn xa xăm một thời vẫn còn nguyên vẹn đó....
Một bức thư với những dòng chữ mất nét run rẩy và ngắn ngủn:
"Anh là người duy nhất yêu em! Em đã nghĩ là em sẽ khỏi! Em đã nghĩ là em sẽ thắng! Em chỉ muốn chia tay cho đến ngày em chiến thắng bênh tật và chiến thắng nỗi sợ hãi trong em... em sẽ lại gặp anh.... Nhưng em nhận ra rằng... em ko thể... em chỉ có thể chiến thắng nỗi sợ hãi mà thôi.... em đã hết sợ rồi, vì em biết anh yêu em... khát khao ấy đã cho em sức mạnh... để... gặp lại anh thêm lần nữa....... em muốn anh biết.....Anh là người DUY NHẤT em yêu!"
"Ngủ ngoan nhé em,nước mắt mưa
Thương em đau xót, giấc mơ trưa...
Sống là cực nhọc...
Chết là anh khóc...
Phải làm gì... cho em bớt đau đây???"
| Công Chúa Bong Bóng 2 Thể hiện: Chưa biết (VN) |
Công chúa Bóng bóng P2 nè , nghe dễ thương quá . Thix nhất khúc cuối , hai đứa nói chuyện dễ thương wá đi . Mà có mấy khúc nghe không rõ nên viết Lyric sai tí xíu . Ai nghe được comment để sửa nhe ...
( Đọc Ráp )
B : nhiều khi cứ ngơ ngẩn , tôi thầm nhìn cô bé . Dù em không xinh như thiên thần , dù cũng chẳng phải giàu sang . Vậy mà tôi vẫn yêu thế thôi ...
Mà người ta có biết đâu nà !!!
- Vì em rất trong sáng , tấm lòng em rất tốt . Nhìn em vui tươi quan tâm mọi người , tự tin đôi mắt nụ cười , vậy là tôi lại yêu nhiều hơn .
( Đọc Ráp )
G : niềm vui sẽ vui lắm , rất nhiều người hơn nữa . Cuộc sống vô tư trôi từng ngày . Rồi bỗng ánh mắt của anh , hãy nhìn em làm hồng đôi má em .
Ngại wá đi àh ...
- Vì em chẳng xinh xắn , nên lặng thinh mặc cảm . Làm con tim em sao đập mạnh , chẳng dám nhúc nhích hay cười đùa . Đừng nhìn em , khiến em phải thẹn thùng .
Dễ thương phải cho người ta nhìn chứ nà .
-Lần đầu tiên bối rối con tim , sao nhìn người ta như thế . Đáng ghét ghê đi , không thích ai kia cứ nhìn ...
Có gì đâu mà ngại nà
B : Với người ta chẳng biết sao , anh thì nhìn em rất đáng yêu . Nhìn em vui tươi anh cũng quên buồn đau .
( Đọc Ráp )
G : Và anh cũng đã nói , một lời yêu tha thiết . Làm con tim em bao nghẹn ngào , hạnh phúc thấm ướt bờ , lần đầu tiên được nghe tiếng yêu .
Ấy da ...
-Vì em chẳng xinh xắn , nên chàng đừng yêu nữa . Chàng như ngôi sao lung linh bầu trời , chẳng xứng với ánh nắng chiều tàn . Dù lòng luôn thầm mong gần anh ...
Thật lòng thì em cũng rất là nhớ anh , nhưng mà em chỉ sợ là không xứng với anh thôi . Anh ơi dừng có yêu em nữa .
B : Đừng nên nghĩ suy thế , khiến lòng anh đau nhói . Tình yêu không nên xem bề ngoài , nàng hãy nhắm mắt cùng anh nè . Nhịp con tim mình đang sánh đôi đó . 
thấy chưa nè ...
- giờ em đã tin chưa , yêu là không tính toán . Vì em xinh tươi trong lòng này , đừng có ngốc ngếch như vậy . Chàng khờ luôn nhớ mong đến nàng thôi .
G : Đêm từng đêm ngắm ánh sao , nhưng lòng này không dám đến . Không xứng bên anh , không muốn nhân gian chê cười .
B : Nhưng nàng ơi hãy hiểu cho , bên ngoài rồi thời gian sẽ phai . Vì anh yêu em yêu chính con người em .
Em àh ... đừng có tự ti nữa , anh thấy em rất là dễ thương mà ..
Nhưng mà ... nhưng mà ..., kì wá àh ..
G : Người sao cứng đầu quá àh , nhưng làm em yêu quá . Chỉ yêu anh thôi , đó chàng khờ . Hạnh phúc ấm áp lúc gần anh , đừng làm em buồn đau nhé anh .
B : Đừng lo lắng em nhé , anh là người chung thuỷ . Vì khi yêu ai yêu chọn đời . Thề sẽ suốt kiếp ...
G : Thôi được rồi ! Cuộc đời em giờ trao về anh ...

cái truyện hài này làm mình không nhịn cười được , hơi bậy nhưng vui quá :
Này cậu bé, ta có một câu hỏi cho cậu, nếu cậu trả lời đúng thì ta sẽ để cho cậu đi. Còn ngược lại ta sẽ lấy cá của cậu. Nói rồi bà ta cởi quần ra, đập cái bẹp vào chỗ kín của mình và hỏi tiếp:
- Đố cậu đực hay cái? Cậu bé trả lời: - Cái.
Tức thì bà ta tát bốp vào mặt cậu bé, giật xâu cá lại và nói: - Cái sao lại có râu?
Cậu bé khóc tức tưởi về nhà mách bố. Ông bố liền đi đến tìm người đàn bà và hỏi: - Tại sao bà tát con tôi lại còn lấy cá của nó nữa chứ?
Nếu bà trả lời không đúng câu hỏi của tôi, tôi sẽ tát lại bà và lấy cá về. Nói rồi ông tụt quần mình ra, chỉ vào cái của mình và hỏi: - Đố bà đực hay cái?
Người đàn bà trả lời: Tất nhiên là đực. Tức thì ông bố tát cái bốp vào mặt người đàn bà và giật phăng xâu cá lại rồi nói: - Đực sao có trứng?