Một năm với những lo toan mới
Trong tình yêu ai mà không mong mình sẽ luôn hạnh phúc Và ngôi nhà hoa hồng sẽ là nơi minh chứng cho những tình yêu đẹp
Thật khủng khiếp vì lấy dc cái bằng. Tốt nghiệp từ cuối năm 2007 mà tới giờ mới có bằng. Chỉ kết lại bằng 1 từ "quá sợ". Dù sao cũng lấy dc bằng rồi cũng đỡ. Dạo này chẳng biết sao mình cứ lu bu hoài, hết cái này đến cái khác. Gần đám cưới rồi mà da dẻ đen thùi lùi đến chán. Nhanh thiệt mới đây mà sắp lên xe bông rồi. Mà tự nhiên mình với bà Lệ lại cùng quyết định cưới luôn mới ghê. Giờ chuẩn bị đám cưới mà cứ loay hoay ko biết làm cái gì trước nữa. Album thì đã xong, giờ còn cái quan trọng là đặt nhà hàng nữa thôi. Cầu mong sao cho mọi thứ suông sẻ. Sắp làm người của gia đình nên tâm trạng ko biết là vui hay lo lắng nữa. Hihi chắc mỗi thứ một ít wá.
Hehe sinh nhật của tui đã wa lấu rồi, nhớ lại thiệt là dzui. Sáng chuẩn bị đi làm thì nhận dc tin nhắn của Thanh, rồi của a iu, rùi đến Nga. Đến cơ quan thì gặp mấy chị là dc happy birthday rồi, kekeke. Bà Duyên bận lo đám cưới cho e gái nhưng cũng ko wên chúc mừng tui. Thanks bà nha. Năm nào, tui hold party đến mấy chặp lận. Thứ nhất là ở cơ wan, mời bà con chòm xóm chia dzui, kế đến là nhóm bạn học chí cốt của tui. Hihi nhóm bạn cùng tui học, cùng ăn chơi đàn đúm suốt mấy năm trời. Lần này có a Duy (lớp phó) tham gia nên dzui hơn 1 xíu. Buổi chiều hôm đó ông Dũng già nhắn tin cho tui vậy nà "thông báo với toàn thể bà con, Ms Dung đã hoãn lại bữa tiệc vì phải ra mắt nhà chồng" sốc lần 1, sau đó chả nhắn thêm tin nữa "Ms D đã chuyển địa điểm từ Mì Hàn Quốc sang KS Sheraton" hixhix muốn bằm chả ra ko chứ? kiểu này chắc tui xé phay chấm muối ớt hay nhúng lẩu cũng dc. Buổi tối rất dzui vì có a Nhiên và c. Phương tham gia. Tuy nhiên sau bữa đó tui bị cha Tuyền trong cơ wan bắt đền vì làm bà Phương bị ói do ăn cái lẩu chua (bả bị đau bao tử mà huhu). Thứ sáu thì mình với Duyên và Nga đi uống cafe để làm kết hợp vừa ra mắt a iu vừa happy birthday luôn cho tiện. Hahaha sinh nhật bà Nga sẽ trùng ngày cưới của tui. Bả tức wá nói "sinh nhật tui ko dc tặng wà mà còn phải tặng wà lại cho bà là sao?" hehehe sorry tui đâu có biết nó trùng hợp mà. Năm nay dc tặng 2 chai perfum và 1 món wà ko nói ra dc của a iu tặng hahaha. Thanks tất cả mọi người thân iu nhìu nhìu.
Hôm nay nhìn vào list friend nhìn thấy avata của nhiều người đã mang màu sắc mới, những người bạn của tôi đã có tổ ấm của riêng mình rồi. Mình cũng vui lây luôn hihihi. Ko biết lúc mình mặc áo dài khăn đống sẽ ra sao đây nhỉ (hahha nghĩ tới là thấy mắc cười rồi). Tết này ko biết có ăn trong bệnh viện ko nữa. Chị hai nói dự sinh là mùng 3 mà quay đi cũng chẳng có ai phụ hết. Hixhix thôi thì tiếp tục ra tay nghĩa hiệp lần 2. Chị hai thật là đáng nể, lấy chồng mới 2 năm mà đã có 2 baby ặc ặc. Ngày tháng sắp tới vất vả cho bả lắm đây. Nhắc đến tết là thấy oải, năm nay còn có mình tui ở nhà dọn dẹp, chị e đi lấy chồng hết trơn, nhà tui còn 1 ông cậu ấm hơi bị "siêng" nên suy ra làm một mình đi nha cưng. Một năm nữa lại đến chắc chắn sẽ khác với năm trước, còn khác gì thì chỉ có trời mới biết. Muốn về quê với ông nội quá nhưng mà ko đi được thiệt là buồn. Nhất định sẽ phải về thăm ông vào 1 ngày nào đó kekeke. Năm mới nhiều dự định mới hy vọng sẽ thực hiện được. Post mấy tấm hình hôm sinh nhật Ms Lệ

Chạy hối hả tăng tốc nhưng cuối cùng cũng bị chặn lại ngay cửa phà. Hixhix thế là đi chuyến sau nha cưng. Mình chạy để kịp về nhà coi trận chung kết lượt về giữa Thái Lan và Việt Nam. Đã lâu lắm rồi nhỉ. Ừm hình như là cả hơn 1 năm mình ko còn cái cảm giác nôn nóng ngồi trước màn hình la ó mỗi khi Việt Nam thi đấu. Cứ như ngày xưa áh, thức cả đêm coi World Cup, Champion League... hehehe. Rồi thì thuộc tên cầu thủ còn hơn tên mình nữa kakaka ?(xạo pà cố). Bẵng đi 1 thời gian tự nhiên đâm ra chán hẳn, mất hẳn niềm vui ngấu nghiến màn hình theo dõi từng bước chân cầu thủ. Cho đến hôm nay, khi AFF cup dc tổ chức tự nhiên ngọn lửa bóng đá chợt bừng tỉnh trong tôi (thấy ghê wá). Cái thời khắc Thái Lan sút tung lưới đội nhà mọi hy vọng trong tôi tiêu tùng như bọt xà phòng, trong bụng rủa lầm rầm nữa chứ. Nhưng mà vẫn cứ xem, vẫn cứ hy vọng vì ko ai biết được cuối cùng của mọi việc mà. Ngẫm lại năm nào Đức đá trong Euro 96, Biehof đã chẳng làm nên điều kỳ diệu đó sao. Ngày hôm qua mới tuyệt vời làm sao, giây cuối cùng khi Công Vinh đội bóng vào lưới mình đã la muốn bể phòng luôn (hôm nay về xem coi phòng có nứt vết nào hok hohoho). Nói thiệt ra là tất cả cũng phải nhờ ông thầy Calisto cáo già đó chứ. Tui mê ổng từ lâu lắm rồi (xin lỗi em ko thể thốt ra dc thành lời ặc ặc). Bây giờ cảm giác của 1 nhà vô địch AFF vẫn còn dư vị nên ngồi đây mà vẫn thấy lâng lâng. Mai này khi già rồi ko biết còn ham hố cái thú vui này nữa hok ta. Dù gì cũng chúc mừng đội tuyển cái đã "Việt Nam vô địch".