Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

C5's BLOG

Top Page  |  Blog  |  Friends  |  Lists

  • Work: KPMG
  • School: University Of Economics & CITD

Add

C5's BLOG is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Sun Mar 01, 2009 Member since May 2006

CÒN TIỀN CÒN BẠC CÒN RONG RUỔI , HẾT TIỀN HẾT BẠC HẾT LONG NHONG ... ui ta hận, những ngày tháng xưa giờ còn nơi nao T_T, dằn túi vài đồng vá xe thui huhuhu Reply

1 - 5 of 72 First | < Prev | Next > | Last

chuong's Blog Full Post View | List View

IF U SHOOT THE PAST WITH A GUN, THE FUTURE WILL SHOOT U WITH A CANNON

Entry for May 03, 2009
Entry for May 03, 2009 magnify

Thông tin cá nhân
Họ và tên : Trần Ngọc Chương
Sinh ngày 13 , Tháng 6 , Năm Bính Dần
Giờ Dậu
Dương Nam
Cục : Mộc Tam Cục
Mệnh : Lộ Trung Hỏa (Lửa Trong Lò)
Thuộc cung Khảm,trực Định
Sao chủ mệnh : Lộc Tồn
Sao chủ thân : Thiên Lương
Con nhà Xích Đế (cô quạnh)
Cậu Tài, Cậu Quý độ mạng .
Xương CON CỌP. Tướng tinh CON CHIM TRĨ

Lượng Chỉ : 3 Lượng 9 Chỉ

Theo thuật cân xương đoán số :
Người có số lượng và chỉ này cốt cách phong nhã, hào hoa, tuổi nhỏ học hành giỏi, trí óc thông minh khôn ngoan tột bực. Đến 26 tuổi thì đường quan lộc công danh rực rỡ. Vợ đẹp, con cái sau này hiển đạt.

MỆNH :

Có óc kinh doanh, có tài tổ chức, hiếu thắng, tự đắc, ưa hoạt động, làm việc gì cũng muốn chóng xong, thích ăn ngon mặc đẹpHay gặp may mắn trong sự nghiệp công danh. Có con mắt thời trang, thẩm mỹ, trong cách ăn mặc luôn có mỹ cách. Qủa cảm, có nghị lực, hiển đạt về mặt chính trị hoặc võ nghiêp, thích ăn ngon mặc đẹp, cô độc.


PHỤ MẪU :

Cha mẹ hay bất hòa, cãi vả nhau. Hai thân vất vả, bất hòa, không hợp tính với con cái. Cha là con trưởng hoặc được hưởng các đặc quyền như con trưởng trong gia đình.


PHÚC ĐỨC :

Được hưởng phú quý và phúc thọ, có người phò trợ. Họ hàng hay tranh chấp lẫn nhau. Thường gặp may mắn, họ hàng khá giả.


ĐIỀN TRẠCH :

Điền sản bền vững, lợi ích do điền nghiệp đem lại cũng nhiều, cơ nghiệp thịnh vượng. Nhà cửa rộng rãi, cơ nghiệp liên quan đến điền sản thịnh vượng. Cơ nghiệp bền vững, rất khó bán nhà.


QUAN LỘC :

Văn chức hay võ chức đều hiển đạt, nhưng may thường đi cùng với rủi. Bị ghen ghét, gièm pha, khó thăng tiến, bị mất chức ít nhất một lần. Có triển vọng về quân sự hay cơ khí. Thành công trong pháp luật, chính trị. Hay tán tài, luôn phải tiêu tiền, hay làm những nghề có tính lưu động, cuộc sống khá vất vả, phải ly hương lập nghiệp mới có thể khá được. Được nhiều người kính trọng, nếu làm thầy thuốc thì thật vinh hiển.


NÔ BỘC :

Có cộng sự tài giỏi nhưng hay lấn áp người trên. Trong số người xung quanh có người không đứng đắn. Có người cộng sự đắc lực.


THIÊN DI :

Hay gặp tai nạn, chết không gần nhà.


Căng mạch máu, hay nhức đầu. Lúc nguy nan có người giúp đỡ. Nếu có vài tật vặt thì có thể sống lâu. Hay bị đau bụng, cẩn thận bệnh trĩ.


TÀI BẠCH :

Sự nghiệp thăng trầm thất thường, khi thất bại lúc thành công, may mắn thường đi kèm rủi ro, là người có đường lối kinh doanh táo bạo. Dễ kiếm tiền nếu theo ngành y. Được hưởng của tiền nhân để lại. Dễ kiếm tiền nếu theo ngành y. Được hưởng của tiền nhân để lại. Kiếm tiền trong thời loạn bao giờ cũng dễ dàng. Được hưởng của tiền nhân để lại. Kiếm tiền nhanh, nhưng hao tán nhanh chóng. Hay gặp rắc rối với pháp luật về vấn đề tiền bạc hoặc bị người đời gạt tiền. Ít khi phải lo âu đến tài sản, dù ít hay nhiều. Trong làm ăn hay được người khác giúp đỡ, thường dùng tiền bố thí, cũng thường dùng tiền vào mục đích từ thiện, xã hội. Giữ của tốt, ăn xài hà tiện, có tính toán kỹ trong chi tiêu.


TỬ TÚC :

Con sớm hiển đạt.


PHU THÊ :

Gia đình tương đắc, có hòa khí, thủy chung. Gặp nhau xa mà nên duyên vợ chồng. Cưới xin dễ dàng.

HUYNH ĐỆ :

Có nhiều anh chị em, người trong nhà hay giúp đỡ lẫn nhau. Anh chị em trong nhà rất quý hiển.

P/s: link http://www.tuviglobal.com/servlet/TuVi.ViewLGAtFree

Đang ngồi đánh cờ khí thế thì thằng bạn quăng cho cái link tử vi, vốn chẳng màng sự đời vì vật đổi sao dời, nào ai đoán trước đc, nhưng coi cái này thì chột dạ, sao nó nói đúng vài phần dữ nè ^-^, trong cái nì có 2 phần mình tâm đắc nhất :

- Đến 26 tuổi thì đường quan lộc công danh rực rỡ.

- Vợ đẹp, con cái sau này hiển đạt

Còn 2 năm nữa la 26 tuổi òi, nhưng mà sao đường công danh của mình vẫn còn chưa dìu vợi xa, chưa kể 26 tuổi, vợ đẹp con ngoan, nhưng đến giờ mình còn chưa có mảnh tình bỏ túi nào cả T-T, kiểu này thì gay go đây, nếu thế thì khi 26 chưa có j cả thì nguy tai đây, huhuhu, ai có mối gì thì giới thiệu t cái, single kiểu này thì nguy lém đây, nhanh nhanh nghen, số lượng có hạn ^o^

Sunday May 3, 2009 - 01:17am (ICT) Permanent Link | 7 Comments
1 ngày cảm xúc
^_^

Vẫn biết rằng :

- Cứ ăn tô phở bắp với trứng gà ở Nhật Tảo là ta sẽ bị tào tháo rượt cả ngày

- Cứ gửi thì sẽ k mong chờ j được hoặc thậm chí là “deleted”

… nhưng sao tuần nào ta cũng phải ăn phở như người hành khất luôn mong chờ 1 bữa ăn thịnh soạn … nhưng sao lúc nào ta cũng phải gửi để rồi mòn mỏi chờ .…

Tại sao nhỉ ??? Không biết được, không mong chờ câu trả lời từ ta vì rằng ta còn non nớt wa, dẫu cố gắng nhưng sao ta vẫn k dứt được nhỉ…Bạc nhược we, muốn “Địt pố … sồ” (disposal) nó wa đi!!! Nhưng dường như đã ngấm vào trong. (OMG, when will it be written off from my … book-keeping??? ****, my employment disease)

Nhiều lần, ta vô tình lướt qua, … hững hờ, ta chợt không nhận ra, để rồi … thảng thốt, như ta đã đánh mất một thứ gì …đôi mắt ta và cũng như ấy, dường như không muốn ta phải … thêm lần nữa, giá mà biết rằng, đã nhiều lúc, I was almost ... but failed

Mà tại sao phải thế nhỉ, bao công sức ta bỏ ra để làm j nhỉ, chẳng lẽ, chỉ để dến thế thôi chăng, ta đã cố … nhưng vẫn k đc, tại sao nhỉ, phải chăng, ta đã quá tin. Ta k còn nhận ra mình nữa, còn đâu thời oanh liệt ngày xưa ấy, k vấn vương, luôn phấn đấu chỉ để đạt được điều ta muốn, nhưng dường như ta đã mất quá nhiều cho những điều mơ hồ

Ta còn bao lâu ? 5 năm, 10 năm hay chỉ là 1 ngày ngắn ngủi hôm nay … lúc ấy, ta sẽ ở đâu trong cõi đời này, ta liệu có chút phận j với núi non, giấc mộng Nam Kha có lẽ cuối cùng cũng chỉ là mơ… bất chợt nhớ “Nam phong thử nhựt biến nhơn phong”, cũng chỉ là thế …

Tuesday April 14, 2009 - 08:30pm (ICT) Permanent Link | 8 Comments
Earth Hour

"Việc tắt bớt đèn và các thiết bị điện không cần thiết là việc làm tốt để bảo vệ môi trường. Thành phố nên duy trì hằng năm, thậm chí mỗi năm nên tổ chức vài lần để nâng cao nhận thức của mọi người" - vnexpress

=> Rõ khổ, bộ người này không biết rằng là ở TP cúp điện ít nhất chục lần 1 năm sao, giờ còn tổ chức sự kiện này thêm vài lần 1 năm, đành rằng là sử dụng điện thì thiệt hại môi trường thật nhưng thiết nghĩ là chính phủ nên tập trung vào nguồn năng lượng sạch hơn là yêu cầu sự tự giác của người dân

Saturday March 28, 2009 - 11:27pm (ICT) Permanent Link | 1 Comment
Entry for September 27, 2008

Tính để blast lun cho tiện, để có j thì change lun, chứ vít en-chai hoài thì mệt (phải suy nghĩ cặn kẻ trước khi vít), lười (mỗi lần vít là vít tràng giang đại hải) và vì 1 lý do tế nhị là vít xong không ai đọc thì chớ, còn lại bị bu vào rủa xả ... vì 4 lý do tạm thời như trên (tính blast lun á) mà tớ k có entry nào mới, mặc dù mỗi lần change blast là lúc nỗi ham muốn cháy bỏng được vít blog lại thổi bùng lên mạnh mẽ vì phải có 1 lý do j đó đặc bít lém mới đổi blast.

Như hôm nay nè, tớ có nhiều chuyện mún kể lém :

- Đầu tiên, sáng ni ham hố, đi thi đấu cầu lông, cũng là phường ham zui thui, nên thấy ai tổ chức j thì cứ lao đầu vào, thành thử ra sáng ni bị uýnh thua xiểng liểng, (thật ra cũng suýt sao lém 21-19) phải làm trọng tài bất đắc dĩ, làm trọng tài mà trong đầu lun chợt nhớ đến câu chuyện cười "tao không lái máy bay được thì vào làm phòng không để không thằng nào được bay", nghĩ là zị nhưng mà làm trọng tài cũng tương đối công tâm lém nên cũng chưa bị kiện cáo hỏi thăm j, nhưng làm trọng tài thì cũng cực, hét la khản tiếng, lúc thì dùng tiếng Việt lúc thì dùng tiếng Anh giống như bị "lai căng" á, người ngoài k bít lại tưởng mình đang xổ thì ngại chít. Hơn nữa, làm trọng tài cũng bị hiểm nguy lém, cầu bay vèo vèo ngang mặt, bỗng 1 trái công phá, may mà là chim sắt nên cầu lại văng ra và tiếp tục được dùng để đánh tiếp (T-T)

- Đánh cầu lông xong rùi zề, trên đường đi thì lại đấu tranh tư tưởng gay gắt, 1 là mún zề nhà ngủ cho phẻ, 2 là wa wán trà vừa nhăm nhi vừa tăm tia xì-tin nhưng mừ trong túi rỗng k, mặt mũi bơ phờ, áo quần ướt át sợ bị nhìn xuyên thấu nên đành lủi thủi chạy xe zề, thành ra đến giờ vẫn còn single (T-T)

- Về nhà, onl + chơi game, mở web trường ra, nhận được thông báo, hét thật to cho giải tỏa bao lo lắng, gọi điện cho thầy cảm ơn thầy và hỏi liệu thầy có đi tập huấn cty nào về consolidate thì dắt em theo, mà tốt nhất là đi buổi tối chứ mừ đi buổi sáng như lần trước thì pó chíu, tìng gọi điện cho anh nhưng sợ là đi chơi với cty òi nên thôi, để thứ 2 nói cũng được ... niềm vui đi wa, nỗi bùn tiếp nối, lo lắng cho đề tài của m2inh, vẫn còn nhiều điểm cần phải bổ sung, sữa chửa chưa kể mình vẫn chưa thực tế làm được phần nào cả, hồi xưa thực tập nghe đồn có 1 chương trình để làm hợp nhất, nhưng cty lại k cho, chắc mình k có dịp để nhìn thấy mặt mũi của nó đâu

- đi khám sức khỏe, bác sĩ bảo cái j cũng tốt chỉ trừ cholesterol hơi cao (212 ><200), weight hơi thừa (7x), chỉ được cái chiều cao tăng lên 1cm hehehe, bác sĩ bảo nên kiêng đồ béo, ăn ít lại, reduce weight, hix hix ăn uống là niềm hạnh phúc lớn lao của em mừ, trên đường về cứ bị ám ảnh miết, tức mình wa, tự nhủ từ nay sẽ phải hạn chế chất béo đi nếu k mún làm gánh nặng cho gđình nhưng mừ sực nghĩ cũng lâu òi k ăn beefsteak Nam Sơn, nếu bi h mà bỏ thì tiếc lém, thui thì ăn 1 lần rùi nhịn 1 thời gian cũng được, thế là vào ăn 1 trận thỏa thuê lun T-T thật k thể bó thói quen ăn uống vặt được

- Tính viết tiếp nhưng mệt wa, thui thì phần 1 tới đây zị, mai rảnh thì continue tiếp

TO BE CONTINUED
Saturday September 27, 2008 - 10:41pm (ICT) Permanent Link | 5 Comments
LOVE STORY
Đã bao giờ bạn tự hỏi, sau tiếng dập máy điện thoại… người bên kia đầu dây còn điều gì muốn nói với mình?

Đã bao giờ bạn tự hỏi, sau một tin nhắn với vỏn vẹn một chữ… “Uhm”… thì người nhắn tin đi còn điều gì ngập ngừng chưa kịp gửi…?

Đã bao giờ bạn nhận ra có những tình yêu không thể cất thành lời sau những điều tưởng chừng nhỏ nhặt như vậy…

Bởi chỉ có một lý do… vì Anh yêu em nhưng lại có hàng ngàn lý do khác khiến anh phải chôn vùi tình cảm này, mãi mãi không bao giờ được nói ra…

Blog Radio mời các bạn nghe câu chuyện hôm nay của chúng tôi.

Không sao cả! Vì anh yêu em…


- Tối nay đi uống trà sữa không nhóc?- Trung nhắn một cái tin vào sáng sớm ngày thứ 7 cho cô bạn thân nhất của mình.

- Hì.. Để khi khác anh nhé, tối nay em hẹn với anh Hùng rồi!

Tin nhắn trả lời của Nga vừa hiện lên màn hình di động thì Trung đã nhanh tay bấm vào phím "delete". Ném phịch cái di động xuống giường, Trung nằm gác tay lên trán và nghĩ ngợi một điều gì đó. Anh mím môi, đôi chân mày nhăn lại còn tay thì nắm chặt túi áo bên trái. À không, không phải anh đang giằng co với chiếc áo sơ mi, mà Trung đang muốn cấu xé trái tim bên trong của mình, vì cảm giác đau đớn khi thấy nó như đang vỡ ra từng mảnh…

Chỉ một tin nhắn trả lời với chữ "Uhm.." gửi đến Nga, Trung tự hỏi không biết cô có hiểu được cảm giác của anh lúc này không, rồi anh cũng tự trả lời với chính mình rằng cô sẽ không bao giờ hiểu được. Vì Nga không nên hiểu, Nga không cần phải bận tâm và chắc chắn rằng Nga đừng bao giờ biết, rằng thực ra Trung chỉ muốn nhắn cái tin kia là "Không sao cả! Vì anh yêu em..". Bởi một lý do Trung rất yêu Nga, nhưng đi kèm với hàng ngàn lý do khác, anh biết mình phải chôn vùi tình cảm này, mãi mãi không bao giờ được nói ra..

...

Trung quen Nga khi cô vừa chuyển về khu phố của anh cách đây 5 năm. Ban đầu, Trung không thích Nga lắm vì nhìn cô có vẻ quá kiểu cách và tiểu thư đài các, không hợp với cá tính và phong cách bụi bặm như anh. Nhưng qua một vài lần trò chuyện, anh cảm thấy bên trong cái vẻ ngoài yếu đuối và hời hợt, còn ẩn chứa một cá tính mạnh mẽ và sự sâu sắc trong Nga. Hai người trở thành bạn thân lúc nào không hay, chỉ biết rằng hồi ấy, sáng nào Trung cũng chở Nga đi học, trưa nào cũng chở cô về tận nhà vì cả hai học chung một trường đại học

Hai người đã trải qua rất nhiều kỉ niệm dễ thương dưới mái trường năm ấy. Nga thích một anh chàng bên khoa quản trị, Trung thu thập thông tin và làm mai cho cô bạn thân của mình tận tình. Trung bị một cô nàng cùng lớp cho "ra rìa", Nga ở suốt trong phòng anh để an ủi hết lời. Một tình bạn kéo dài suốt 3 năm, cho đến khi Nga có quyết định đi du học, Trung mới chợt nhận ra những tháng ngày êm đẹp không bao giờ tồn tại mãi mãi..

...

Cuộc sống thiếu vắng Nga, mỗi buổi sáng chạy trên con đường quen thuộc từ nhà đến trường chỉ có một mình, Trung mới cảm thấy trống trải và thiếu vắng điều gì đó. Anh thèm lắm cảm giác được nghe cái giọng ngái ngủ của Nga khi ngồi sau xe anh, anh nhớ quá nụ cười như thiên thần của cô ấy khi đứng chờ anh mỗi buổi trưa tan học, và anh chỉ muốn sống lại cái khoảnh khắc hai đứa đang chạy xe trên đường thì một cơn mưa ập đến, Nga co ro và run rẩy núp sau lưng anh trong cái giá lạnh của những cơn mưa chiều, nhưng nụ cười giòn tan của cô ấy trong tiếng mưa làm lòng anh cảm thấy ấm áp hơn nhiều lắm.

Trung lắc mạnh đầu để những hồi ức tan biến đi và đừng quay về nữa, bởi lẽ bây giờ, anh chỉ còn lại một mình. Một mình dưới sương lạnh của buổi sáng tinh mơ, một mình dưới buổi trưa khi trời nắng gắt, một mình đi dưới mưa không ám áp, và một mình sống trong những hồi ức nhớ thương...

Tối hôm ấy, sau khi viết những dòng nhật ký dưới ánh đèn mờ trong phòng, Trung kết thúc với một câu hỏi bằng bút đỏ “Có phải anh đã yêu em..?", rồi anh gục đầu lên bàn như muốn khóc.

...

Có vẻ như, khi ta chờ đợi đều gì đó trong mòn mỏi, thì điều ấy dường như chẳng bao giờ đến. Nhưng khi ta đã thôi hy vọng và chờ đợi, thì điều bất ngờ nhất lại xuất hiện và kéo ta lên biển tuyệt vọng, đưa cho ta một cái phao hy vọng và giúp ta nổi lềnh bềnh trên những con sóng…

Thế rồi một buổi chiều khi Trung đang uể oải sau một ngày làm việc bận rộn, trong đầu anh chỉ còn những kế hoạch cho dự án sắp tới của công ty, thì Nga đột ngột xuất hiện, ngay trước cửa nhà anh…

Trung như không tin vào mắt mình, một niềm vui sướng khó tả len vào tận tâm hồn khiến anh cứ tưởng như mình đang bay bổng trên mây, cảm xúc trực trào làm anh phải cố ngăn dòng nước mắt hạnh phúc. Trung chỉ muốn chạy đến thật nhanh để ôm lấy Nga vào lòng, nhưng rồi lý trí nói rằng, anh và Nga vẫn chỉ là một người bạn mà thôi…

Nga xuất hiện với nụ cười thật tươi và nhìn anh trìu mến. Trung biết rằng, lẽ sống của anh chính là nụ cười của cô ấy. Và anh có thể làm tất cả mọi thứ để đổi lấy nụ cười này.

- Bất ngờ không? Em đã tốt nghiệp đại học bên Sing và quay về đây làm việc ở một công ty liên doanh với nước ngoài. Hai ta chắc có thể còn gặp nhau dài đấy, anh bạn của em ạ!

- Tất nhiên rồi nhóc! Anh cứ tưởng em quên anh luôn rồi chứ. Em trở về thế này, anh thiệt.. bất ngờ quá..

- Món quà em tặng anh ngày trở về là sự bất ngờ mà!

Nga vẫn thế, vẫn giọng nói ngọt ngào ấy khi trò chuyện với anh, vẫn nụ cười kháu khỉnh và đanh đá, vẫn một tâm hồn đẹp đẽ mà anh đã từng quý, và bây giờ... có thể là đã yêu..



Hai năm rồi, Nga có vẻ chững chạc và điềm tĩnh hơn. Nước da trắng hơn, màu tóc của cô đã ngả sang vàng, nhưng dài và óng ả hơn, lại còn tỏa ra một mùi hương nhẹ nhàng, thơm quyến rũ. Thật dễ thương làm sao!- Trung chỉ muốn thốt lên như thế..

Nga đưa địa chỉ nhà và số điện thoại mới cho Trung. Trước khi đi, cô quay lại và nói với anh :

- Anh là người bạn đầu tiên em ghé thăm khi quay về đây đấy, anh bạn thân ạ!

Dẫu biết chẳng có ẩn ý gì trong câu nói đó, nhưng Trung vẫn không sao ngừng hy vọng. Ít ra, đối với Nga, anh đã từng là một người đặc biệt - theo - cách - nào - đó…

Trung mỉm cười nhìn Nga đang dần khuất sau con hẻm, rồi anh nhảy chân sáo vào nhà. Có lẽ những chuỗi ngày hạnh phúc đã bắt đầu quay trở lại với anh?...

....

Những buổi tối cuối tuần rảnh rỗi, Trung và Nga hẹn nhau đi uống cà phê, đi dạo phố và ăn hàng như những ngày xưa đó. Đối với Nga, Trung là một người bạn, một người anh, một người mà cô có thể tâm sự mọi chuyện, nhưng chắc hẳn rằng, anh không thể là một người tình trong mắt Nga..

Vì một lý do gì đó mà khó ai có thể giải thích được, hai người tuy rất thân nhưng Nga vẫn không thể yêu Trung, vì đã từ lâu, anh đã nằm trong ngăn kéo trái tim tình bạn của cô, chứ không phải ngăn kéo tình yêu. Nga là thế, cô luôn phân định rạch ròi mọi giới hạn, đâu là bạn, đâu là yêu, đâu là người có thể biết mọi chuyện của cô, đâu là người đừng nên biết điều gì cả..

Hơn một ngàn lần Trung định nói với Nga tình cảm của mình nhưng anh biết rằng không thể. Vì nếu việc đó xảy ra cũng đồng nghĩa với việc tình bạn bấy lâu của hai người chấm dứt, mà tình yêu thì cũng không đi đến đâu. Để giữ mãi tình bạn này, để được là một người bạn thân đặc biệt trong mắt Nga, anh đành ngậm ngùi sống theo lý trí mặc dù không biết bao lần con tim thúc đẩy anh hãy sống thật với chính mình hơn.



- Trung này! Em tự hào khi có anh là bạn thân lắm đấy! Bạn bè em ai cũng ngưỡng mộ điều này, họ không tin có một tình bạn bền lâu giữa trai và gái. Có lẽ họ nghĩ rằng tất cả tình bạn ấy sau bao nhiêu lâu đều phải chuyển thành tình yêu hoặc là tan vỡ vì lý do gì đó.. Buồn cười quá anh nhỉ? Hihi...

Vì câu nói ấy, mà Trung không thể nói lên tình cảm của anh được. Đối với Nga, anh là một niềm tự hào vì là một người bạn tốt. Cho nên nếu như cô biết anh đã yêu cô, thì chắc hẳn Nga sẽ rất thất vọng..

"Dù sao thì, được làm một người bạn thân đặc biệt của em đã là một niềm an ủi lớn cho anh rồi.."- Trung thầm nghĩ- "Anh sẽ mãi đóng vai là một người bạn tốt của em, để luôn nhìn thấy em cười vì tự hào về anh. Không sao cả! Vì anh yêu em.."

Trung phát hiện mình có một khả năng đặc biệt là anh có thể biết trước một điều gì đó qua những linh cảm. Và một tháng trước, Nga đi cùng một anh bạn đồng nghiệp qua nhà Trung, linh cảm nói cho anh biết rằng vị trí đặc biệt của anh trong mắt cô có thể sẽ bị lung lay, vì anh bạn đồng nghiệp đó là Hùng - một người bạn khá thân với anh khi hai người học cấp 3, và hơn thế nữa, Hùng là một người vui tính, dễ gần, được nhiều cô gái mến mộ..

- Hóa ra là cậu đấy à? Nga vẫn nhắc cậu luôn đấy! Tớ cứ tưởng là một anh chàng tốt số nào đó, ai ngờ lại là thằng bạn chí cốt của tớ chứ!- Hùng khoác vai Trung, vừa cười vừa nói luyên thuyên

- Anh Hùng nói chuyện nghe vui lắm anh ạ, đi với anh ấy, em cười suốt thôi.

- Hai người có vẻ thân quá nhỉ?- Trung hỏi dò, gương mặt vẫn tươi cười

- Ừ! Tớ quen thân với anh trai của Nga. Qua nhà chơi mãi thì làm quen được với em này luôn..- Hùng nói rất tự nhiên, anh không có vẻ gì như đã mến Nga, Hùng lúc nào cũng thế, hòa đồng với mọi cô gái, chẳng ai đặc biệt hơn ai.- Thôi, tối rồi. Tớ chở cô gái này về nhà đây, sáng mai còn phải lên công ty sớm.

Hai người vẫy tay chào Trung rồi quay xe đi khuất. Từ lúc đó, Trung luôn cảm thấy bất an trong lòng, vì sự xuất hiện đột ngột của Hùng đã làm xáo trộn một số thứ trong cuộc sống của anh, và cả với Nga nữa.

.....

Hơn hai tháng trôi qua, từ khi có sự xuất hiện của Hùng, Nga ít liên lạc với Trung hơn. Cô chỉ nói rằng gia đình đang gặp một vài trục trặc nhỏ và áp lực công việc khiến cô quá bận rộn đến nỗi không thể ghé thăm anh được. Những ngày nghỉ, khi anh rủ Nga đi đâu chơi, cô luôn kéo theo cả Hùng vào. Sự có mặt của Hùng làm cho bầu không khi vui nhộn hẳn lên, hiếm khi nào Trung nhìn thấy Nga cười tươi như thế. Đi bên Hùng, dường như cô cảm thấy rất vui vẻ và cười nhiều hơn trước, đều mà Trung không bao giờ làm được cho cô..

Rồi một ngày nọ, điều tồi tệ nhất trong linh cảm của Trung đã đến, Nga gọi qua và trò chuyện với anh

- Anh thấy Hùng thế nào?

- Anh ta được đấy chứ! Rất nhiệt tình và vui vẻ. Anh phục cậu ta trong cái khoảng có thể làm em cười suốt trong mọi chuyến đi ấy!

- Vì như thế mà em đã chịu làm bạn gái anh ta rồi đấy. Hihi..

Cạch...

- Alô? Anh Trung còn ở đó không?

- À..à anh đây, anh lỡ tay làm rơi cái điện thoại ấy mà.. Thế.. em yêu anh ta lắm à?

- Vâng! Em cũng không biết từ khi nào nữa.. Đọc những tin nhắn của anh Hùng, em thấy vui lắm. Đi bên cạnh anh ấy, em dường như quên hết mọi âu lo trong cuộc sống

- Vậy là quá tốt rồi.. Anh cũng chờ một ngày có một chàng hoàng tử mang nụ cười đến mãi trong em.. Không ngờ ngày ấy lại đến sớm thế..

- Anh biết không. Bỗng nhiên em thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian. Em có một người bạn để em tâm sự những chuyện buồn, có một người yêu luôn kể cho em những câu chuyện vui. Anh và Hùng là hai người đàn ông mà em yêu quý nhất đấy!- Giọng cười của Nga trong trẻo và đáng yêu lạ thường

Trung chào tạm biệt, chúc Nga ngủ ngon rồi anh tắt hết đèn trong phòng, mở một bản tình ca quen thuộc mà anh và Nga đã cùng nhau nghe dưới một chiều mưa bên mái hiên nhà. Xung quanh anh bây giờ chỉ còn một màu đen và một chút ánh sáng chớp tắt trên chiếc di động đang phát nhạc trên tay... Anh nghĩ chắc hẳn giờ này Nga và Hùng đang ríu rít nhắn tin tình tứ cho nhau qua điện thoại, rồi Nga sẽ tủm tỉm cười mãi cho hạnh phúc của cô ấy. Đó chẳng phải là đều anh mong ước sao? Anh luôn ước Nga được hạnh phúc dẫu cho hạnh phúc đó chẳng thể nào là anh được.. Tim anh bỗng đau thắt lại, anh ước giá như có ai đó dùng dao đâm một nhát vào tim thì có lẽ anh sẽ đỡ đau hơn bây giờ nhiều lắm..

...

Trung chợt tỉnh khi chiếc di động rung lên và kêu inh ỏi trong phòng. anh lồm ngồm ngồi dậy, nhìn vào màn hình với cái tên "Hùng" đang gọi cho mình. Anh chỉ muốn tắt máy, nhưng lại không thể..

- Alo! Cậu đã ngủ chưa thế? Trò chuyện một chút với tớ đi, đang chán quá chẳng có gì làm..

- Đi mà gọi cho cô bồ của cậu ấy!- Bất chợt Trung hét lên và dập mạnh máy điện thoại xuống đất.

Khi một giọt nước mắt len vào kẽ môi làm anh cảm thấy mằn mặn, Trung tự hỏi không biết mình đã khóc từ khi nào. Tin nhắn của Hùng hiện lên trong cái không gian tối om của gian phòng "Tớ biết cậu yêu Nga nhiều lắm, nhưng không có nghĩa là nhiều hơn tớ yêu cô ấy.."

Trung bấm số của Hùng và gọi

- Làm sao cậu biết là tớ đã..?

- Cùng là đàn ông với nhau mà. Tớ biết từ những ánh mắt cậu nhìn Nga, không phải như một người bạn. Tớ thật sự rất phục cậu đấy Trung à.

- Về chuyện gì?


- Vì cậu đã hy sinh quá nhiều cho người mà mình yêu một cách thầm lặng, không ồn ào và công khai như tớ. Tớ phục cái cách cậu đã đánh đổi tất cả sự đau đớn dằn vặt lúc này của mình để mong Nga có một hạnh phúc trọn vẹn, cậu cho đi quá nhiều mà cũng chẳng mong nhận lại được gì ngoài nụ cười của cô ấy.. Và có lẽ sức chịu đựng của cậu cũng khá tốt mới có thể trò chuyện bình thường với tình địch của mình như lúc này..

- Cậu nghĩ thế à? Tớ nói cho cậu biết nhé, nếu cậu đang ngồi trước mặt tớ bây giờ, không khéo cậu sẽ lãnh một đấm vào mặt đấy!

Hùng cười phì trong điện thoại. Trung cũng lắc đầu cười theo, ít nhất cũng đã có một người hiểu được tình cảm của anh dành cho Nga. Trung tâm sự mọi chuyện với Hùng dưới tư cách như một người bạn suốt buổi tối hôm ấy, anh kể cho Hùng nghe về lần đầu gặp Nga, hai người đã trải qua những chuyện buồn vui gì. Anh yêu nụ cười và giọng nói của cô ấy ra sao, đau đớn thế nào khi cô ấy khóc...

- Trung này! Nga là người con gái đầu tiên tớ yêu thật lòng thế đấy. Tớ biết mình hay phóng đại một số chuyện nhưng riêng với chuyện này thì tớ không gạt cậu đâu. Cho nên cậu hãy yên tâm, tớ sẽ chăm sóc cô ấy chu đáo đến khi sức tàn lực kiệt, đến lúc tứ chi bại liệt, đến nỗi không còn cái gì có thể liệt, đến..


- Thôi thôi ông tướng! Tớ biết rồi! Cậu mà làm Nga bị tổn thương, tớ sẽ giết cậu thẳng tay đấy.
Tớ ít khi nhờ vả ai chuyện gì. Nhưng bây giờ, tớ muốn nhờ cậu mang lại nụ cười hạnh phúc mãi mãi cho cô ấy, cậu có làm được không?


- Chắc chắn rồi, anh bạn.. Nhưng cậu có ổn không đấy?

- Không sao cả! Vì tớ yêu cô ấy! Chỉ cần Nga hạnh phúc là tớ mãn nguyện rồi..

...

Tình đơn phương là một thứ tình cảm đẹp đẽ và chân thành nhất, là một thứ tình cảm mạnh mẽ nhất, bởi chỉ có những con người mạnh mẽ mới dám yêu đơn phương. Thật đau đớn khi nhìn người mình yêu thương hạnh phúc trong tay người khác, nhưng còn đau đớn hơn khi có được người mình yêu mà cô ấy lại chẳng cảm thấy hạnh phúc trong tay mình

Yêu thương một người nghĩa là sao? Mong muốn hạnh phúc khi có người đó bên cạnh hay mong muốn người đó hạnh phúc dẫu không có mình bên cạnh? Phải chăng những thứ không thuộc về mình thì dù có cố gắng đến mấy vẫn vĩnh viễn không thuộc về mình?

Vô số câu hỏi mãi chẳng có lời giải đáp hiện lên trong đầu Trung khi anh đang trên đường đi dự đám cưới của Nga và Hùng.

Tin nhắn của Nga vừa gửi đến trong máy của Trung, anh mở ra và đọc thầm

"Hôm qua anh Hùng nói anh có vẻ không vui. Em chỉ muốn nói cho anh biết rằng dù em có đi bên ai chăng nữa, em vẫn luôn yêu quý và nhớ về anh, một người bạn thân thật sự của em. Sao giờ này mà chưa thấy anh đến vậy, anh không sao đấy chứ?"

Trung ngước nhìn những áng mây đang trồi lững lờ giữa bầu trời xanh, anh thì thầm với những chiếc lá đang rơi cuối thu

"Không sao cả! Vì anh yêu em"


P/s : nguồn dat pham's blog http://blog.360.yahoo.com/blog-1wB9QuQ1erJX.WQlfPACUx8-?cq=1
(đừng đòi tiền tác quỳên gì nhá, tao nghèo lém òi ^0^)
Wednesday July 23, 2008 - 08:36pm (ICT) Permanent Link | 9 Comments

Add chuong's Blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 72 First | < Prev | Next > | Last