Festival thành công! chúc mừng cả đội! hihi... tiếp tục update hình trong entry... hehe--> Click here Reply
Không có niềm vui lớn... nhưng hy vọng thấp thoáng sau mỗi ngày.
"Có những tiếng nói chỉ khi nào trong trạng thái cô độc mới nghe được, chúng sẽ biến mất hoặc ẩn đi khi ở trong đám đông".( Emerson).. hôm nay, tôi nghe rõ dc tiếng nói mình...![]()

Tôi thấy yêu quý khoảng không gian thênh thang của cuộc sống. Thời gian qua ko phải là những giây phút mất đi, mà ngược lại nó còn quý giá hơn những giờ phút bình thường khác... Dc sinh ra trong cuộc đời này đã là điều may mắn... và tôi im lặng mỉm cười với sự may mắn đó của mình.![]()
Tôi thấy zui khi học tập, làm ziệc... vì tôi biết mình sống có mục đích
Khi viết ra điều mình nghĩ, mình thích ... tôi thấy zui...

Tôi thấy zui khi tự mình nấu roài ăn, roài tự gật gù và nhìn người khác gật gù...![]()

khi xem Ti zi...tôi thấy zui...![]()

Tôi thấy zui khi tưới cây ngoài lan can và mấy giỏ hoa Đỗ Quyên ngoài cửa sổ![]()


chắc khi được mình tưới mát thế, chúng nó phải dễ chịu và khoan khoái lắm... nhưng chúng mày ơi, Chẳng có người nào trong số chúng ta nhận được nhiều sự ân cần trong thế giới này !!!![]()

Nhiều lúc, cuộc sống chung quanh, có những mất mát lớn và có những đổi thay nho nhỏ. Dù có cố gắng làm gì đi chăng nữa thì cuộc sống vẫn phải đổi thay vì nó là vậy. Tôi ít còn cảm thấy xúc động nhiều, khi nhìn một niềm vui đi qua, vì tôi ý thức rằng qua đi không có nghĩa là mất.
tôi là đứa hay nghi ngờ và tự khắc khoải mình... nhưng đôi khi, Nghi hoặc lại là yêu thương, khắc khoải lại là tin tưởng. Hỏi là đáp, và khi những câu hỏi cất lên, từ trong nó đã là tình yêu, là cả một niềm tin lớn lao. ..![]()

ngày hôm nay của tôi thế đấy.. nếu còn giận, tức là còn gì đó, hôm nay, tôi thấy mình không giận dỗi gì cả... chứng tỏ, tôi đã bước qua nỗi buồn rồi...
Còn ngày mai à? Ngày mai bình thường mà vô hình, mau chóng biến thành ngày hôm nay, hóa thành ngày hôm qua... trở thành những ngày đã qua...
Cần chuẩn bị cho cuộc chia tay ban mai
Khi cánh đồng còn ngái ngủ...
Hẹn mùa sau... gieo lại
Tạm biệt!
Lả lơi nụ cười....

Sống giữa bao la này, con người ta phải học cách thương nhau để khỏi cô độc...Nó không cảm thấy nhọc nhằn khi hết lòng cố giữ những gì đáng giữ... mong cho tình yêu giữa người với người sẽ mãi vừng bền cho dù cuộc sống có đổi thay..![]()
Bài hát hay và đặc biệt như chính tên gọi của nó, tuy đã khá lâu rồi nhưng giá trị truyền tải của ca khúc vẫn còn nguyên vẹn... Cuộc sống này ko chỉ có những xa hoa của tiện nghi vật chất, hãy hướng ra bao la để thu vào mình những giá trị , biết sáng tạo và tự tin ở bản thân mình.... hãy vẽ nên màu của gió!