Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

ThịBún

Top Page  |  Blog  |  Friends  |  Groups

Last updated Tue Jun 30, 2009 Member since August 2006

... Reply

1 - 5 of 93 First | < Prev | Next > | Last

Bun'_Tran's Blog Full Post View | List View

Không có niềm vui lớn... nhưng hy vọng thấp thoáng sau mỗi ngày.

Goodbye?
Goodbye? magnify
How do u find the words to say goodbye... if ur heart don’t have the heart to say goodbye...

cried for this song, cried for Eva Cassidy...
Sunday June 7, 2009 - 10:17am (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Hồi ức của một Geisha...
Hồi ức của một Geisha... magnify

“Chẳng có người nào trong số chúng ta nhận được nhiều sự ân cần trong thế giới này"
[Ngài Chủ tịch(The chairman)-Hồi ức của một Geisha]

Đêm qua xem lại Memoirs of a Geisha... vẫn nguyên cảm giác thích thú như lần đầu xem nó. Câu nói trên của ngài chủ tịch không phải là một lời than thở, mình thích điều đó. Một sự chiêm nghiệm, một lời nhận xét, và trên hết, là cái phao cứu cấp cho một kẻ khốn khổ đáng thương muốn được vào bờ.

Có lẽ, mình phóng đại quá chăng? Nhưng nếu mình là cô bé Chiyo lúc đó, hẳn sẽ có cảm nhận tương tự. Cảm giác ấm áp, rất ấm áp

Thế mới biết, những câu động viên ân cần, những hành động giúp đỡ thực tế, có lẽ đều đem lại cho một kẻ khổ đau nhiều an ủi lắm. Nhưng đôi khi, một câu nói khác lạ của một người xa lạ còn đem hiệu quả lớn hơn thế nhiều.

Đó là món quà bất ngờ của số phận, hoặc giả là lời nguyền cảnh báo tai ương, ai biết trước được?

Vậy nên, cứ tận hưởng đã nhỉ?!

Image Hosted by ImageShack.us
Ngài chủ tịch và Chiyo

Thực sự lúc đầu mình care đến film bởi kịch bản và có sự tham gia diễn xuất của Củng Lợi và Dương Tử Quỳnh, mình k thích Chương Tử Di lắm... nhưng khi xem xong film thì phải thay đổi nhận định, không có ai hợp với vai này hơn Chương Tử Di..

Được chuyển thể từ tiểu thuyết nổi tiếng cùng tên của Arthur Golden, bộ phim phác họa một bức tranh đa dạng và nhiều chiều về thế giới geisha huyền bí của Nhật Bản đâù thế kỷ 20 cùng với một tâm hồn đẹp của một kỹ nữ huyền thoại tên gọi Sayuri(Chương Tử Di)

Geisha không đơn thuần là một gái làng chơi. Thế giới geisha rất thần bí và những người muốn trở thành Geisha phải trải qua một quá trình đào tạo nghiêm ngặt với rất nhiều bộ môn như vũ đạo, đàn hát, kể chuyện, pha trà, giao tiếp, ứng xử… Phần lớn các kỹ nữ được bán về đây từ nhỏ và bị tước mất tự do. Sayuri được vào trường học dành cho các geisha. Cô kiên trì học hỏi và ngày càng hoàn thiện chính mình.

Geisha bị tước bỏ quyền được yêu, quyền được sống một cuộc sống bình thường, những geisha như Mameha(Dương Tử Quỳnh)đã trở nên khô cứng còn Hatsumomo(Củng Lợi) lại trở thành người luôn đố kỵ, thù ghét Sayuri, nhưng ẩn sau đó lại là khao khát được yêu thương... Còn với Sayuri, dù đã trở thành một geisha huyền thoại, song cô vẫn mãi không đạt được tình yêu của mình.

Image Hosted by ImageShack.us
Cô bé Chiyo(Sayuri lúc nhỏ) -Suzuka Ohgo
Image Hosted by ImageShack.us
Chiyo và Hatsumomo(Củng Lợi)

Image Hosted by ImageShack.usImage Hosted by ImageShack.us
nàng Sayuri-Chiyo lúc trưởng thành(Chương Tử Di)
Image Hosted by ImageShack.us
Ngài chủ tịch(Ken Watanabe)
cùng Sayuri
Image Hosted by ImageShack.us
Mameha(Dương Tử Quỳnh)

Image Hosted by ImageShack.us


hehe. còn cái lày là tatto Memoirs of a Geisha...

Thursday May 28, 2009 - 10:22am (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Tiếng đàn...
Tiếng đàn... magnify
Có lẽ tiếng đàn bầu hợp với nỗi buồn
Tiếng dương cầm cũng vậy...

Tất thảy đều buồn chắc do thanh âm và cảm xúc thôi nhỉ...

Người ta bảo chơi đàn bầu dễ bị bệnh tim
Vì trái tim của thanh âm hay rung rinh mềm yếu

Cả dương cầm nữa,
Bàn tay mảnh mai lướt lên từng nhịp điệu
Như ai đó nói rằng "tự trừng phạt những ngón tay của mình"

Mình k chơi đàn bầu
Cũng k hay Piano...

Mình chỉ biết nghịch đùa những dây đàn trong ngày mưa lạnh ...

(nhưng sao mình vẫn hay "đau" tim thế này???)


Image Hosted by ImageShack.us
Image Hosted by ImageShack.us

Wednesday May 20, 2009 - 06:43pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Mẹ ơi...
Mẹ ơi... magnify

Mình tự nhận mình là kẻ tham lam, nhưng chỉ tham lam duy nhất 1 thứ: Tình cảm của mọi người! gia tài, mình cũng chẳng có gì, mà dẫu có chắc mỗi ngày ngồi đếm tiền sẽ không vui bằng người bạn nhắn cho một vài lời qua di động, gửi chia sẻ vài bài hát hoặc là có ai đó gọi đến chỉ để nói lời : Good morning!

Gia tài của mình là những chiếc răng của ba ngày càng ít đi! Là tóc của mẹ thuở còn con gái dài đến tận gót mà giờ búi lại chỉ bằng củ hành….


càng lớn lên những gì thuộc về mình càng ít ỏi. Và mình yêu quý lắm những cái nhỏ nhoi ấy!Cách đây 15 năm mẹ thường đưa mình đến trường rồi chở mình đi tham gia các cuộc thi kể chuyện, vẽ vời, giờ thì mình không có thời gian để chở mẹ đi chợ? Cách đây 10 năm khi là cô nhóc, mình hay ngồi nhổ tóc bạc cho ba. Giờ thì còn tóc nào không bạc nữa đâu mà nhổ? Cách đây 6 năm, khi mình chưa ngủ dậy, buổi sáng mẹ đã nấu xong nồi cơm. Khi bữa tối còn lang thang nhà bạn bè chưa kịp về mẹ đã sắp sẵn mâm ngồi đợi!

Hoá ra càng lớn mình càng hư, vì càng lớn mình càng được nuông chiều! Mình đã rất ghen tỵ và buồn rầu khi mình mới 12 tuổi ngày ngày phải đạp xe đi đi về về trên con đường 4km và tự giặt giũ quần áo của mình. Mình đã từng nghĩ mẹ không hề thương mình. thực ra, mẹ đã thương mình theo cách của mẹ mà bây giờ mình mới biết! Sau này mình có con, mình cũng sẽ giống như mẹ!

Có quá nhiều điều mình phải học từ mẹ, đó là cách dạy mình phải yêu thương quan tâm người khác. Đó là cách chăm sóc những người thân! Bao giờ mình cũng nói mình yêu ba nhất trên đời, nhưng kỳ lạ mỗi khi mình đau ốm, mỗi khi mình buồn rầu mình đều gọi hai tiếng "Mẹ ơi"!

Cho đến mãi tận bây giờ mình mới giật mình nghĩ lại không phải mẹ đã làm mình khô cằn chai sạn mà mẹ đã làm cho mình có thêm bao nhiêu điều tốt đẹp ở đời

Trăng Tan trong mắt mẹ... lấp lánh khoảng trời đêm

Sương bạc vươn tóc mẹ, như bông lau thật hiền...

Mừng ngày của mẹ-

Image Hosted by ImageShack.us
Photobucket

Thursday May 14, 2009 - 12:18pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments
"sống ở đời.." Nguyễn Khải
"sống ở đời.." Nguyễn Khải magnify

Vẫn là chuyện danh dự của con người.

Người ta sống không chỉ vì sự an toàn mà còn phải sống trong danh dự.

Không nói đến danh dự, thật tình chả có gì để nói để viết về con người cả, con người hôm qua và con người của bây giờ.

( Nguyễn Khải )


Đang cầm trên tay cuốn “ Sống ở đời ” của ông ấy .

Đây là những dòng trên cái bìa sau . Chữ to , đoán chừng khổ 18, cũng font Verdana, và màu trắng, trên một cái nền màu đá, chẳng biết nói là nâu hay đen. Và loang lổ .


Danh dự , ừ thì con người gắn cả đời với danh dự. Danh dự là cái còn quan trọng hơn cả bản ngã, danh dự đôi lúc nhẵn bóng, đôi lúc màu sắc và đôi lúc nhám xì . Chà láng đánh bóng và tô thêm phấn cho đèm đẹp . Đôi khi nghe thế này , “ À không, danh dự của một người thầy/người viết/người tỉa cây cảnh/người trồng cây/người học võ (vânvân) k cho tôi làm thế . K thể làm như thế.”

Có nghe người ta nói, lấy danh dự của một ai đó hứa , tức là móc gan móc ruột ra hết rồi . K giữ lời hứa là coi như hỏng luôn, k còn cái gì nữa hết.


Xem nào, Hứa, cũng chỉ là một lời nói thôi nhỉ ?

Friday May 8, 2009 - 07:51am (ICT) Permanent Link | 0 Comments

Add Bun'_Tran's Blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 93 First | < Prev | Next > | Last