Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

MY LOve - Where are you!♥

Top Page  |  Blog  |  Friends  |  Groups

Add

MY LOve - Where are you!♥ is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Sat Feb 28, 2009 Member since March 2007

Love grows where my lover goes ... How I long for Yesterday? [ want to back to Ha Noi ]--> Click here

1 - 5 of 97 First | < Prev | Next > | Last

Melody's blog Full Post View | List View

Mot su chon lua se quyet dinh moi thu. Hay nho cuoc doi nay la cua ban. Love all human!!!!!

Entry for May 16, 2009
Entry for May 16, 2009 magnify
tránh xa tôi ra ...

tôi sẽ làm bạn bị tổn thương ...

tự hành hạ mình ...

chỉ có nỗi đau mới làm nguôi nỗi đau ........

cuối cùng cái mối quan hệ này vẫn là không có tên ... chấm dứt nó vẫn hay hơn ...

nhưng tôi không muốn làm bạn đau ...

vì người đau vì tôi đã quá nhiều tôi không muốn lại thêm 1 người nữa ...

tự nhủ là không chờ ... không mong ...

có những người quá hời hợt và vô tâm ...

tôi cần gì phải quan tâm đến họ nào ... tôi chẳng cần ...

một chút gì đó là nhớ mong ...

tôi đặt ai đó vào trong cuộc sống mình một cách vô tình không hình dung ...

lòng bỗng nhói ...

im lặng liệu có là yêu thương ...

nhưng tôi không có thời gian để chờ và không đủ dũng cảm để đợi ...

TÔI ... ngày mai

ngày mai tôi sẽ khác ...

một cuộc sống của chính tôi ... thực sự

tôi sẽ để lại quá khứ ...

con người và đồ vật ...

tình yêu và hận thù,..

nụ cười và nỗi buồn ...

tôi và bạn ...

tất cả đều bỏ lại phía sau ...

tôi tin vào duyên ..

nhưng duyên cứ phụ tôi ...

nhưng tôi vẫn tin

Vì tôi chẳng còn gì để mà tin nữa ...

Một lần nữa thôi ...

Tôi sẽ phải cố gắng sống để trải qua để nếm đủ mọi đau khổ, mọi tủi hờn, mọi khó khăn, mọi sự bất hạnh của cuộc sống này trước khi tôi ra đi ....

tôi bỗng thật ngoan ..

tôi làm mọi thức mẹ tôi thích ...

tôi mua mọi thứ cho mẹ ...

tôi yêu thương mọi người 1 cách chân thành ..

một cách để che giấu ...

TÔI VẪN TIN.
Saturday May 16, 2009 - 09:50am (PDT) Permanent Link | 0 Comments
Chính sự suy nhược đã giết chết cô ấy !
Chính sự suy nhược đã giết chết cô ấy !
Con người không có lỗi ...
Con người chỉ làm những gì đáng cho một cuộc sống ý nghĩa ...
Trớ trêu ở số phận ...
Đùa giỡn con người quá đắng cay ...

Chúng tôi sống cũng là để sinh tồn. Mọi việc chúng tôi làm liệu có là sai trái. Những thứ người ta mang lại cho chúng tôi liệu có phải là đau khổ. Chôn vùi cả cuộc sống để đấu tranh cho điều gì? Hạnh phúc? Tình yêu? Danh Vọng? hay là ....ẢO ẢNH.

Có sai vì cô ấy đã quá yêu? Có sai chỉ vì cô ấy muốn tìm một hạnh phúc?
Có ai hiểu cho cô ấy không?
Gia đình quay lưng, bạn thân nhất của cô ấy đâu? Người yêu của cô ấy đâu? ... Vì sao tất cả cũng là vì cô ấy nhưng lại gián tiếp giết chết cô ấy. Nếu đã không thể là quá khứ thì đừng bắt buộc nó ở thực tại. Để có được hạnh phúc mà cô ấy đánh đổi cả cuộc đời thì thật là bất công. Người con gái quý trọng mối tình đầu của mình cũng giống như cái hạnh phúc non nớt kia sắp sửa tan vỡ. Vì họ nhẫn tâm? Vì họ cũng chỉ sống cho nhu cầu , lợi ích cá nhân và xô đẩy cô đến bên bờ vực thẳm. Họ làm vậy họ có biết là họ đang làm điều ác. Hay họ nghĩ rằng cô đáng phải nhận như vậy? Tất cả tất cả chỉ đang dồn cô ấy đến với đích đến cuối cùng của cuộc đời : VĨNH HẰNG. Để rồi tìm đến cái chết trong buồn tủi, trong cô đơn, trong tuyệt vọng. KHông phải cô ấy thành công hay thất bại là điều quan trọng, mà quan trọng là vì cô ấy chưa hề sống. Trái tim đã chết, con người cũng như nhành cây cầm cự qua ngày khi thiếu nước, thiếu dinh dưỡng. Mài mòn cả thân xác, tàn nhẫn với linh hồn mình, chẳng đáng gì hơn là cái chết. Nhưng cô ấy chết liệu những con người bên cạnh cô ấy có nhận ra được mục đích của cô ấy. Mà làm sao mà hiểu được vì cô ấy vốn chết cũng chẳng vì mục đích. VÌ cô ấy muốn giải thoát giữa địa ngục để tìm đến thiên đường của mình. Nhưng cô ấy cũng không có thiên đường. chỉ là đến một nơi tăm tối khác, nhưng bù lại ở đó không có những con người làm cô đau khổ, ở đó cô không cần sợ cái tiếng đời bên tai. Một cuộc sống khác, dù không có tình yêu, không có hạnh phúc, nhưng lúc đó, cô ấy cảm thấy chính là mình. Cảm giác được giải thoát.

Cô đã quá lôi kéo mình vào với những con người của quá khứ, tự ràng buộc mình với họ để khi dứt áo ra đi cô để lại trong mình nỗi xót xa, một gánh nặng vô hình. Cũng như vậy một lần nữa CÔ LẠI CHẾT. Xung quanh cô những con người mà cô đã đặt niềm tin cho suốt cuộc đời dù cho cô đã biết rằng họ lừa dối cô nhưng cô vẫn tin vì cô vẫn muốn tìm kiếm cho mình cái hạnh phúc mong manh mà khó khăn lắm cô mới có thể gầy dựng nên. Cô không muốn buông tay. Nhưng sự đời đâu nào chiều lòng người như vậy. Cái chết của cô liệu có thể làm cho những con người khác đau khổ, hối hận. Nhưng là quá muộn. Nước mắt, những lời tự trách, tiếng than cũng từ đó mà có cơ hội được giải thoát. Tại sao mọi người đã yêu thương cô ấy như vậy là vô tình đẩy cô ấy tới cái chết. Cô ấy dường như có tất cả rồi dường như trước mắt cô ấy là màu trắng. Không còn gì cả.

Đó là ánh mắt bùi ngùi, tiếng xụt xịt và tiếng đời ai oán. Cuộc sống là vậy khi cô ấy mệt mỏi cô ấy buộc phải nghỉ ngơi. Đời người có mấy khi là xuân. Những ngày đông kéo dài cho mùa xuân thành bình trong chốc lác.

Nó vẫn được gọi là định mệnh.

Buồn làm gì và thất vọng để làm gì khi biết rằng điều đó cũng chỉ là vấn đề thời gian ...

Liệu không biết có ai sẽ vì cô ấy .. mà chết cùng cô ấy không ?

Sunday May 10, 2009 - 11:03pm (PDT) Permanent Link | 3 Comments
Entry for April 29, 2009
Thì sao ? Có phải là dấu hiệu của việc dừng lại mà một cách vô hình là kết thúc?

Khhi trong đầu con là một mớ bồng bông con không thể tự lôi mình vào ánh sáng. Một chút gì đó là ích kỷ, con muốn một mình, một chút gì đó là sở hữu, con muốn Má của riêng con ...

có thứ tình yêu gọi là bịnh hoạn ...

Khi con sống với mình , con không muốn sự tồn tại của bất kì ai gọi là " Một nữa ". Con chỉ muốn cuộc đời con là " tự do". Con yếu đuối nên con không thể đấu tranh sinh tồn cho chính mình. Cho nên con không biết con đi lúc nào ngay giữa thế sự đang hồi loạn ly. Con muốn con sống. Để YÊU. Có thứ tình yêu gọi là bịnh hoạn ... Và con nghĩ nó đã xâm nhập vào trong linh hồn con. Có những lúc ... thứ con muốn là SỞ HỮU. con muốn Má là của RIÊNG con. Và cũng không ngoài những lúc ... con nhìn Má nhưng con đay nghiếng ... vì con muốn lao tới mà GIẾT Má ... Có khi TÌNH YÊU cũng hóa ra HẬN THÙ ... Nhiều khi con chỉ muốn giữ Má ở giấy phút đó ... Nhiều khi con muốn nói với Má nhiều điều nhưng mọi thứ đã ngăn cản con làm điều đó ... con sống bây giờ không còn như Má mong muốn nữa ...

Có những điều gọi là tuyệt vọng ...

Con thực sự là non nớt và yếu đuối để có thể đứng vững một mình giữa chiến trường của loài người ... KHi con nghĩ rằng người ta hơn mình là điều đương nhiên, người ta có mình không có là điều đương nhiên, người ta thành công mình thất bại , đó là điều đương nhiên. Điều đó cũng có nghĩa là con đã không còn muốn cố gắng hay cũng là không còn muốn đấu tranh.

Có thứ cảm xúc gọi là buồn ...

Con buồn dễ sợ, con buồn kinh khủng. Nhưng khi đối điện với mọi người con đã cố gắng làm sao cho mình càng " điên" càng tốt. Đối điện với Má con làm sao cho mình càng " bình tĩnh" càng tốt. Có những thứ là bức xúc và cũng nuốt nó vào trong bụng. Nhưng hiện tại đây con đang ghi mà mắt không nhìn vào chữ, con đang gọi mà không lên tiếng, con đang thấy mà như không ... Mọi thứ trong con giờ là trống rỗng. Nhiều người nói rằng con là đứa bình tĩnh đến mức tối đa. với con không có gì là vội vàng hay phải nổi giận. Con nhẹ nhàng hơn mọi thứ. Nhưng con đau quá, con không đau cho chính mình con đau vì mọi người xung quanh con...

Ba Mẹ luôn mong con học tốt nhất, vì con là niềm hãnh diện của họ, nhưng họ vô tình để lại trong con vết thương lòng không lớn nhưng nó đủ sâu để con mất đi mình trong 1 thời gian không thể gọi là ngắn ngủi. Nhưng khi con thất bại con có một cảm giác gọi là tội lỗi. COn cảm thấy mình thật sự quá vô dụng. Khi con thật sự không thể hoàn thành tốt trách nhiệm của mình. Khi con trở thành một con người khác , ngay khi đó con đánh mất chính mình. Con thật sự bất hiếu. Khi con sống không ra đáng làm người.

Má đã nói với con những gì mà Má cho rằng tận đáy lòng nhưng con thật sự chưa đem lại cho Má điều gì ngoài phiền toái và lo âu. Khi con nhận ra , Má đã trở thành một phần trong cuộc sống của con, con tự biết mình phải cố gắng hơn và cố gắng hơn nữa. Con không giỏi trong giữ gìn các mối quan hệ nhưng con muốn mọi thứ tại thời điểm này sẽ là cái gì còn đọng lại trong con khi con ra đi hay là ... Nhưng thay vì càng cố gắng con lại từng ngày từng ngày dẫm lên sự thành công, loại nó khỏi cuộc chơi của chính mình. Và giờ đây con là 1 người THẤT BẠI. Con HẬN cái sự đời vì sao lại như thế Má àh .. Và con tự giết mình với những suy nghĩ hay chính xác là cái ngu xuẩn mà mình xây nên cho cho chính mình.

Tất cả mọi người đang nhìn con thất bại và từng ngày con sẽ trở về với điểm xuất phát khi đó .. COn là một đứa trẻ.

CÓ những mơ ước mãi mãi chỉ là ước mơ ...

Khi mọi cố gắng kết quả cũng như nhau ... con bắt đầu buông xuôi ...

Con tưởng chừng như con đang điên ...

Điều con muốn là ... CON MUỐN GIẾT MÁ ... con muốn trút mọi cái bực lên Má ... Con MUỐN MÁ BIẾT ... rồi sẽ có lúc con nhìn Má với ánh mắt khác .... một ánh mắt đầy đen tối ..

COn muốn bỏ cuộc .. mà chính xác là cứ bước đi như không tồn tại thời gian ... KHÔNG VỘI VÀNG KHÔNG HỐI HẢ ...

Một cuộc sống ý nghĩa ?! ./.


Wednesday April 29, 2009 - 06:59am (PDT) Permanent Link | 0 Comments
rồi một sự thật ...
rồi một sự thật ... magnify
Sống giữa nhịp đời hối hả trong những dòng người chen chúc nhau, con người thì vội vã, qua đường không chút nhìn lại phía sau, đứng giữa dòng người, con cảm thấy mình ... lẻ loi ...

Con cần Má àh .. Cái con cần không phải là giàu sang, ko phải là đủ tiền đủ bạc, không phải là Ipod, Cellphone, không phải là vài ba trăm đi chơi mua đồ sắm sửa, không phải, không phải chúng Má àh, cái con cần mà có thể chẳng ai có thể cho con và chính con cũng đang giết chính mình vì để được cái con cần.

Một thế giới chỉ có sự im lặng, không phải cái đồng nghĩa đó là mỗi nồi buồn tuyệt vọng hay một sự chán ghét, rủ bỏ cuộc đời. Nhưng chính con không phải con cần cái thế giới đó là nghĩa rằng con như thế, con muốn cái gì đó sống trong con, mang con tồn tại và từng ngày là một niềm vui. giữa con là một tràng những suy nghĩ mâu thuẫn nhau, con rất muốn cái thế giới đó nhưng còn không muốn kéo mọi người vào trong đó nhưng con lại chẳng muốn cô đơn. Con thật sự không biết làm thế nào được gọi là phải. Con quá yếu mềm để có thể quyết định mọi việc của mình Má àh. Nhưng vì sao và giải quyết làm sao con cũng chẳng thể nghĩ ra ... Những lúc con đi trên đường, ngồi sau Má con nhìn vào một hướng nào đó xa xăm vô tận, nhưng thật ra chẳng đâu xa đó chính là con đường phía trước mặt.

- Má àh, sao con thấy từng ngày trôi qua với con vô nghĩa wa', con không biết là do ở nơi con wa' nhàm chán hay mọi vật xugn quanh con bất động.

- con không nhìn thấy là tiếng động cơ đang nổ đó sao, tiếng Má vẫn nói , con biết mà vốn mọi việc chẳng là như thế. Má đây bây giờ Má ham sống hơn bao giờ hết, điều Má cần bây giờ là ... Má nhìn thấy con lớn khôn thế thôi con àh. Nếu như con biết, cuộc sống của Má đã bao nhiêu năm rồi nhưng Má vẫn tồn tại, con hãy cố gắng để tinh thần mình thật thoải mái chẳng cần nghĩ đến điều gì cả, con hãy coi như nó chẳng tồn tại quanh con.

- con không biết nhưng đối với con đến giờ phút này đây, hơn 16 năm con tồn tại hay chính xác hơn là 17 năm từ khi con đc hình thành nhưng rồi cuộc sống của tuổi thơ trôi qua không có gì là vui vẻ tột cùng hay là hạnh phúc tràn đầy. Từ nhỏ sống với khó khăn thiếu thôn, thì lớn lên sống với khổ đau và bệnh tật. Hồi nhỏ con chẳng có kí ức nào gọi là sâu thẳm gọi đáng để con nhớ mãi ngoài điều liên tục bị tai nạn, không bị khâu đầu, cũng khâu chân, không bó tay cũng đi bệnh viện. Hay rằng mạng con sanh ra là khổ đau. Lớn lên con nhận thức được mình là ai và mình là gì trong xã hội thì con có thể khẳng định. Con chẳng có gì ngoài cái giá con mang trên mình là một con người . Con hạnh phúc khi mình không phải như những mảnh đời éo le ngoài kia, con đầy đủ. Con không có gì để gọi là oánh trách hay hối hận. Và vì thế con cũng biết trong xã hội này con cũng không là gì cả. chẳng phải bi quan cũng chẳng phải là tiêu cực vì vốn sự thật nó là như thế.

Má àh con sẽ chẳng thể bên Má đúng không? và rồi con cũng sẽ XA MÁ. con sẽ làm sao đây Má, con thật sự chẳng biết mình là con người như thế nào. và vì sao, vì sao con luôn phải khổ sở trong mọi suy nghĩ, và vì sao con chẳng thể suy nghĩ một cách bình thường. vì sao mọi thứ cuối rối mù lên trong con như thế này. Con không thể phân biệt được hành động của mình liệu là sai hay là đúng. Nhưng vì sao những người xunh quanh con lại phản bác con như vậy. Con có gì nào ...

Đúng, con chẳng có gì con chẳng có gì cả ngoài cái Giá Của Một Con Người con biết rằng con bên Má sẽ mang lại cho Má nhiều phiền não nhiều lo âu, con biết khi con bên Má con sẽ là một gánh nặng. Trong khi con chẳng là gì cả, con hiếu cũng không mà trò ngoan cũng không thể, chỉ còn bạn tốt cũng làm không xong. rồi mọi thứ xung quanh con là vô vọng. Lý do vì sao hở Má?.. COn biết khi con bên bạn con, bạn con cũng sẽ chẳng vui, vì sao họ cứ bắt con suốt ngày cứ phải suy nghĩ đến họ nghĩ gì, làm bạn như bình thường không đuợc sao. Con đã nói rằng con còn không hiểu đc con thì đừng cố gắng hiểu con nhưng họ chẳng nghe con nói. Con không muốn ngày xưa nhưng con cũng không muốn tương lai. Con không muốn bên bạn con để rồi phải chịu đựng. Nhưng song song con chịu đựng họ bao nhiêu họ cũng khổ sở vì con nhiều. Dường như bên bạn, con chẳng thể làm gì cho họ, ngoài cái luôn làm ra vẻ mệt mỏi và khổ sở, hay cho rằng mình là đúng. Không Má àh con đã chẳng muốn tranh chấp với bất kể người bạn nào vì con muốn chúng con luôn bên nhau như chúng con đã như thế. Rồi sau này cũng như Má con sẽ xa họ, con sẽ xa họ thật, dù thế nào đi nữa thì thời gian cũng tàn phá tất cả, tình yêu và đau khổ. Con không thể che nổi con ngọn đèn cho chính mình trước gió lớn cuồn cuộn của cuộc đời và con cần con người đã cùng con che chắn ngọn đèn đó nhưng rồi người đó cũng sẽ xa con Má àh, vì họ vẫn là họ và con là con. ...

Giữa cuộc đời hỏi đâu là niềm vui hỏi đâu là hạnh phúc. Khi nói như thế chắc chắn Má sẽ mắng con rằng con đang sống trong hạnh phúc mà không biết sau này khi con lớn con sẽ hiểu ra và con biết mình đã sai, ... Nhiều những thứ như thế , mà Má ơi , chính con cũng biết những điều đó nhưng con cũng không thể nào làm khác hơn, con đã bỏ xa cuộc đời của mình một chặng đường, con đã nói Má có thấy con đường phía trước không, con đường dài thăm thẳm mà con với Má vẫn thường đi đấy, nó trài dài lắm, nhưng mà dấu chân trên con đường đó đang phai mờ và dường như dừng lại, Đó là Chân Con. Má biết vì sao không ? vì cái xe đó , vì căn phòng đó, vì con người đó con vẫn còn tồn tại và một khi con tồn tại thì con vẫn còn giữ lại ngọn đèn cho riêng mình và ngọn đèn đó không chỉ mình con mà con còn những người bạn giúp con giữ cho ngọn đèn ấy không tắt ngúm đi trong mưa giông.

chẳng con đường nào trải đầy hoa hồng và chính Má cũng đã bước đi nhưng cũng giống như Má , và con tự hỏi Má đã vượt qua như thế nào, vì sao bầu trời con nhìn ra ngoài kia chỉ toàn là màu đen vậy Má, không lẽ cuộc sống của con là đây. Khi mọi người hoạt động con chìm trong giấc ngủ sâu ngủ buồn phiền và tuyệt vọng. khi mọi nguời đã dừng lại 1 ngày dài mệt mỏi thì con lại bắt đầu cho một ngày mệt mỏi của mình, lúc này chỉ mình con , một mình con thấm thía cái cuộc đời khắc nghiệt này, dựa vào đâu, vịn vào đâu, bám víu vào đâu ...Đôi chân con chưa bước đã chùn, bàn tay con chưa vươn ra đã vội rút lại, con sợ hãi với cái cạm bẫy ngoài kia con rùng mình trước trận mưa lớn và con vội vã trong cơn giông, nhưng rồi thì sao, không lẽ con lại bước ra và bước vào để bắt đầu lại, còn đâu để con chạy trốn , còn đâu để con né tránh, còn đâu để con tồn tại đây Má ...

Và con cũng sẽ xa Má, rồi con cũng sẽ xa người trông ngọn đèn cho con, rồi con cũng xa bạn bè, và rồi con biết sống vào đâu ....

Tags: ma'
Friday March 20, 2009 - 07:17am (PDT) Permanent Link | 1 Comment
...KHoảnh Khắc dzui nhộn ...
...KHoảnh Khắc dzui nhộn ... magnify
phải nói là cái sự đời nó kì lạ mình gặp toàn những người dzui tánh không hà :]] và kì lạ là ai cũng dzui tánh theo cái kiểu rất ư là mắc cười :]] chẳng ai dzống ai ...:]] cái kiểu rất ư là độc quyền và hơi điên gồ =]]

trong giờ kt Lý ai cũng rất ư là căng thằng làm bài và cái không khí yên lặng bao trùm cả lớp dưới 2 con mắt của cô Chủ Nhiệm [ canh khiếp đảm [-( ] nhưng mà ko làm dzì đc mình cả :]] ...
* Trâm ơi lần này tiu rồi TRâm ơi cái đề kiểu này vái trời 5 điểm wa' huhu
- Đ 5 chắc mình cũng 6 wa' há há há ..
* uh cũng đúng giữa hkI tui 5.6 bà 6.0 mà hố hố có bạn rồi bay ơi
- yeah 13 câu trên TB rồi ...
* êh tui cũng 13 câu rồi nè , cố lên bay ơi còn 12 câu nữa mà trên TB rồi ko sao :]] há há há ...
* êh Trâm tốc độ gốc, radian là cái dzì rứa ...
- cái này nè [ ghi chép lên giấy ]
* êh cô Hồng dòm mình kìa, mà kệ đi mình có hỏi bài đâu chỉ là nói chuyện thôi mà làm tiếp cố lên ...
- nhóc quởn wa' đi ...
* êh tui her mới nhìn tui , tui mới cười dzới her xong đó , hé hé :D
- nhóc ơi T là dzì áh,
* chắc là cái này nè, ko sai đâu ha :D
==== reng chuông hết giờ làm bài ====
* Xong rồi nộp bài ...
* ủa ủa sao ko có ai nộp dzị ...
- cô cho thêm giờ mà
* ủa zị hả ... quê dzị thôi nộp luôn đi ..
==== sau khi nộp bài ====
* há há há há trâm ơi đúng rồi mình sai có mí câu hà trên 8 rồi dzui wa' há háh á
- khỏe rồi dzui wa' ... khỏe ròi ..

* ủa Má cũng biết nữa hả ... bất ngờ nha ...
- coi thường Má không nha , cũng biết sơ sơ chứ hứ ...
* mà phải công nhận nói dzới Má con khan cả cổ mua đồ cho ăn đi ..
- ăn cái dzì đây ?
* con chỉ khoái KFC và KHoai Tây CHiên ...
- ăn dzì mà dữ dzị , uh xí nữa mua cho
* há há há có người sợ mập ko ăn gáng chịu :-" ...
- nhỏ này nghịch wa' đi, làm việc đi , tám hoài ..
* ủa Má không ăn thiệt ah
- không . sắp 8 - 3 rồi Má đi dzới pố con ở nhà trông nhà đi
* trời ơi ... ăn gian con không làm việc nữa Má làm 1 mình Má đi ...

- sao tự dưng hôm nay Má thấy Má sáng suốt ghê con nói cái dzì Má cũng hiểu
* thấy chưa tốn bao nhiu là nước bọt chùa mới hiểu .. con sợ Má luôn ..
- thôi Má đi làm việc
* hic Má nỡ lòng nào để con bơ vơ :[[
* mà Má biết hong hủm bữa con đang kt anh văn tự dưng gặp cái tin nhắn của tình iu con nhắn con mừng ko làm đc bài luôn :D
- con dzới cái mới tí tuổi iu dzới chả đương , ráng iu lâu lâu nha đừng có mà 1 thág cái mà hết iu hết iu là chết nha con :]]

Tags: ma'
Friday March 6, 2009 - 08:40am (PST) Permanent Link | 3 Comments

Add Melody's blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 97 First | < Prev | Next > | Last