Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

truong87bk

Top Page  |  Blog  |  Feeds  |  Friends  |  Lists

  • School: Hanoi University Of Technology

Add

truong87bk is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Sat Sep 06, 2008 Member since March 2006

Total Page Views

32,947

Người thông minh giống như 1 dòng sông... càng sâu, càng ít ồn ào. Reply

1 - 5 of 66 First | < Prev | Next > | Last

truong87bk's Blog Full Post View | List View

Computer & Robot

Hội nghị NCKH cấp trường
Hội nghị NCKH cấp trường magnify
Sáng 4/6, tại hội trường C2 trường BK đã diễn ra triễn lãm NCKH và lễ trao giải:










Toàn trường có 21 giải Nhất và tiếp tục gửi lên dự thi cấp bộ:




Giảng viên hướng dẫn có sinh viên đạt giải cao:








Đoàn Sư phạm kỹ thuật:




Giải Nhì và giải Ba:




Giải Nhất:


Khi tuổi đã cao, niềm vui lớn nhất là được nhìn thấy con cháu trưởng thành. 


Khoa Sư phạm kỹ thuật được giải khuyến khích toàn đoàn:









Lại thêm 1 lần thồ ti vi:






Bia đỏ:


Friday June 5, 2009 - 04:55pm (ICT) Permanent Link | 3 Comments
Tốt nghiệp rồi
Tốt nghiệp rồi magnify

Vậy là sau nhiều buổi thức đêm, thức hôm, sau bao cố gắng trong gần 1 năm trời, đồ án cuối cùng đã hoàn thành: "TI VI THÔNG MINH" 

Buổi sáng hôm đó, trời mưa tầm tã, thế mà vẫn phải thồ ti vi đến trường .

Thồ ti vi đi bán: 

Saturday May 30, 2009 - 05:02pm (ICT) Permanent Link | 13 Comments
Có nên phê bình người khác?
Có nên phê bình người khác? magnify
Nguyên tắc thứ nhất: "Không bao giờ phê bình người khác" - Đắc Nhân Tâm.

Mọi người khi bị phê bình đều có xu hướng phản pháo lại người đang phê bình mình. Họ tìm mọi cách để chứng minh rằng họ ko sai, dù cho thực tế có là thế nào chăng nữa. Việc bạn cố phê bình 1 ai đó ko những ko làm cho họ nhìn rõ lỗi lầm của mình mà ngược lại chỉ làm cho họ tìm mọi cách để chứng minh rằng: họ ko có lỗi. Mọi người đều như vậy, bạn cũng vậy, và cả tôi cũng vậy.

Khi phê bình 1 ai đó, tức là bạn đã động đến lòng tự ái của họ, phải dùng lý luận để phân tích, chỉ ra rằng: họ đang sai. Nhưng con người là 1 động vật cảm tính chứ ko phải 1 động vật lý luận. Trong 100 cuộc tranh luận thì phải có tới 99 người ko thể thay đổi được ý kiến của người khác.

William Mc.Adoo, tổng trưởng thời Tổng thống Wilson, tuyên bố:
"Lý luận ko thể nào thắng được một người ngu hết...
Nhiều năm kinh nghiệm đã dạy cho tôi rằng không thể nào làm đổi ý kiến của bất kỳ một người nào, dù người đó thông minh học thức tới đâu đi nữa!"


Nếu sự phê bình càng gay gắt thì đôi khi dẫn tới việc phản tác dụng, người bị phê bình sẽ khó mà tiếp thu. Hơn nữa, "Giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời", tính nết 1 người mà thay đổi được thì cũng phải mệt với khoản đầu tư chi phí về thần kinh, thời gian... Vậy nên sách Đắc Nhân Tâm đã nêu ra 1 quy tắc đầu tiên: "Không bao giờ phê bình người khác". Câu này đúng!


Tuy nhiên, có những việc bắt buộc phải phê bình, hơn nữa việc phê bình là vô cùng dễ dàng. VD: xếp phê bình cấp dưới, thầy cô phê bình học trò...
Nhân viên tự ái, dám bật lại khi bị xếp phê bình hả? Thế thì Tiểu Nhị, tiễn khách... .
Lúc này sự phê bình có thêm trợ thủ đó là quyền lực giúp sức, do đó nó có tác dụng tức thì dù cho lời phê bình có gay gắt, có ngu xuẩn thế nào chăng nữa. Nhưng nếu thế thì có gì mâu thuẫn với Đắc Nhân Tâm hay ko? 

Theo quan điểm của mình, nếu bạn là người ko có quỹ thời gian nhiều thì hãy làm theo Đắc Nhân Tâm. Ai làm sai thì mặc xác họ, nếu đã ko chịu sửa thì kệ họ thôi.

Chỉ nên đưa ra lời phê bình trong 2 trường hợp:
+ Nếu quyền lực trong tay bạn.
+ Nếu bạn phát hiện ra rằng: họ là người biết tiếp thu.
Thế còn các trường hợp còn lại thì cứ Đắc Nhân Tâm mà táng.

Nếu bắt buộc phải phê bình 1 ai đó, ta cần những gì? Đó là nghệ thuật phê bình.
Cuốn sách "Vị giám đốc 1 phút" có nói về cách phê bình. Đó là dành ra 1 phút cho lời phê bình. Một phút ở đây ko có ý nói rằng ta bấm đồng hồ rồi phê bình trong vòng 60s mà nghĩa là hãy phê bình 1 cách ngắn gọn để người nghe ko bị quá tải.

Bước 1: Cho họ biết họ đã làm sai điều gì.
Ta cần chỉ cho họ thấy họ đã làm sai điều gì chứ ko được nói gì vào nhân cách hay bản chất con người họ. Phê phán trực tiếp vào hành vi của họ chứ tuyệt đối ko được nói họ là cái thứ này, là cái đồ nọ.

Bước 2: Dừng lại 1 chút để cho họ suy nghĩ và thấy được lỗi lầm của mình.

Bước 3: Động viên và khen ngợi họ.
Ta phê phán hành vi của 1 người nhưng xuất phát từ mục đích muốn làm họ trở nên tốt hơn. Cho người đó biết rằng mình phê phán là vì mình rất yêu thương họ, rất cần họ và mong họ có thể sửa đổi. Ta nói rằng: họ là người rất tốt nhưng chẳng qua là vì lý do ABCD này, EFGH nọ nên mới mắc phải sai lầm thôi.
Lời động viên, khen ngợi sẽ trung hòa những lời phê bình lúc đầu của bạn và sẽ đem lại hiệu quả to lớn, giúp người mắc lỗi biết được và sửa đổi chính mình.

Nói thật là đôi khi mình cũng có dùng nguyên tắc trên khi bắt buộc phải phê bình bạn bè nhưng với mấy bậc bề trên ở trong nhà thì ko dám phê bình bất cứ 1 cái gì hết.

Biết người biết ta thì trăm trận trăm thắng, nếu biết chắc rằng sẽ bại thì ko nên tham chiến. Nói chung thà rằng làm nô lệ còn hơn là bị giết.
Trong Đắc Nhân Tâm cũng có 1 câu rất hay mà tớ thích nhất: "Thà rằng nhường đường cho 1 con chó còn hơn là tranh giành với nó rồi để nó cắn cho. Cho dù có tiêu diệt được nó thì vết cắn cũng khó lành!"
(hình ảnh con chó ở đây ko có ý gì đâu nhá)
Tóm lại là với những người ko thể cải tạo thì ko nên tốn thời giờ vô ích với họ làm gì, tốt nhất là cứ "Im lặng là vàng". Nhường 1 tí thì cũng chả mất gì, tránh đi những cuộc giao tranh để giữ cho sức khỏe tinh thần của mình được bảo đảm. Có sức khỏe thì mới sống, học tập, và cống hiến được cho tổ quốc. ^_^

Sunday January 4, 2009 - 12:21pm (ICT) Permanent Link | 7 Comments
Kiếm tiền cực dễ
Kiếm tiền cực dễ magnify
Bài viết từ blog chị Thảo Vân: "Kiếm tiền cực dễ"
Nhân tiện cũng comment phát, anh em đọc xong thì biết mà đề phòng nhá
:

Vài hôm trước em lên hàng Bạc, cũng bị dính 1 phát ở bọn gửi xe. Đầu tiên nó mời mình vào gửi, đang dắt xe thì có 1 bác bán hàng nước cạnh đó bảo: "Thằng kia, mày có chịu được 10 nghìn tiền gửi xe ko? Con mụ này nó chuyên lừa đảo đấy". Em tròn xe mắt nhìn chị kia hỏi: "10 nghìn hả chị?
". Chị đáp: "5 nghìn thôi em ạ!". Thế là em yên tâm rồi lấy vé.

Lúc về lấy xe là 1 bác khác thu tiền, bác này lại thu 10 nghìn. Bác bảo là chỉ thu hộ tiền cho chị kia xong rồi lặp lại câu nói: "Con này nó lừa đảo, bác chỉ thu tiền hộ nó thôi".

Vãi chưởng, chả lẽ mình lại đi cãi nhau với bọn nó. Giờ mới phát hiện ra là ở trên mấy khu phố cổ có nhiều bọn bậy bạ thật. Cũng may em mới chỉ mất oan có vài nghìn, lần sau biết sẽ đề phòng. Cứ trả vờ là trong người chỉ còn có tí tiền này thôi, nó lấy thì lấy, không lấy thì kệ father nó. 


Người có học thì không được để người vô học chúng nó chơi mình
. Không bíêt những người khách nước ngoài ở đó họ sẽ nghĩ gì về VN khi gặp những con người như thế này đây?
Wednesday December 10, 2008 - 01:12pm (ICT) Permanent Link | 2 Comments
My big exercise of Microprocessor
My big exercise of Microprocessor magnify
Mới học mà ông thầy đã bắt làm cái này đây:
Saturday November 8, 2008 - 05:21pm (ICT) Permanent Link | 6 Comments

Add truong87bk's Blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 66 First | < Prev | Next > | Last