Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

* ( ¯`·.º-:¦* Habu*'*Ngocxjt* -:¦:-º.·´¯)*

Top Page  |  Blog  |  Friends  |  Lists  |  Groups

  • Work: R&D_VKX Company
  • School: Dongguk University

Add

* ( ¯`·.º-:¦* Habu*'*Ngocxjt* -:¦:-º.·´¯)* is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Wed May 27, 2009 Member since October 2007

khắc niềm vui lên vách đá để nó mãi trường tồn, còn viết nỗi buồn lên một bờ cát để sóng biển và gió cuốn nhanh đi.... Reply

1 - 5 of 62 First | < Prev | Next > | Last

Habu 's Blog Full Post View | List View

Life is a beautiful painting! Let you make it more perfectly by using plenty of bright colour in it.

3 tháng cho những vui buồn xa xứ
3 tháng....


dài dằng dặc...
cho những nỗi buồn...
cho những giọt nước mắt cứ đọng mãi nơi khóe mắt...
cho những giận hờn không có lý do...
cho những gì cứ ấm ức mà không biết tỏ bày cùng ai...


3 tháng...

để gom góp nỗi nhớ...
để mong 1 ngày được chạy về ấp trong vòng tay me...
dựa đầu vào lòng anh...

được râm ran với tụi bạn...

3 tháng...

để quen với cuộc sống xứ người...
để yêu thêm con người nơi đất khách...
để mơ ước và hoài vọng về 1 tương lai mới...







3 tháng...

ngẫm nghĩ và nhìn lại chặng đường đã đi qua,
ngắn ngủi quá
so với những j phải bước tiếp...


3 tháng.......

cũng đong đầy niềm vui...
được đến nhiều nơi
được ăn những món lần đầu tiên đc ăn... dù khó nuốt nhưng vẫn vui lắm...


được thả mình trên những con phố, mà nơi nào cũng ngập tràn hoa, cỏ...
chụp những bức hình...
để nhìn lại zùi cười 1 mình, ngốc nghếch...


biết cảm giác yêu thương...
biết chút dối gian...
giứ cho riêng mình...

3 tháng

để biết yêu hơn những người bạn đồng cảnh...







biết là phải cười nhiều thay cho những giọt nước mắt...


biết lớn hơn thêm...
biết học cách quan tâm...
biết rũ bỏ cái tôi ích kỷ...

biết là phải cố gắng thật nhiều nữa...

3 tháng

hôm nay chờ từng phút để nói lời chúc sinh nhật đến anh yêu...
zùi ước giá như có cánh cửa thần kỳ, để em trao cho anh món quà anh thầm mong ước...


được ngồi cùng anh, xem clip em làm dành tặng anh,
được anh ôm trong vòng tay chặt và ấm áp...

Nhìn anh cười, nụ cười hiền hiền nơi khóe mắt, khóe môi và ở cả núm đồng tiền đáng yêu nữa...
em nhớ thật nhiều..

Em cũng 1 phần tại nguyện,
dù đã k ở bên anh ngày vui này, nhưng
em biết,
a đang xúc động lắm lắm khi nhận món quà em...

trong món quà tặng anh, có cả những giọt nước mắt em nhớ,
ánh mắt anh nheo lại,
em biết, anh cũng đang nghĩ như em...



Wednesday May 27, 2009 - 11:07pm (ICT) Permanent Link | 1 Comment
Vợ chồng tếu


(Dân trí) - “Đừng đi tìm sắc đẹp, sắc đẹp toàn nói dối. Đừng đi tìm sự giàu sang, của cải vật chất rồi cũng sẽ ra đi. Hãy đi tìm một người có thể khiến bạn mỉm cười. Chỉ nụ cười mới làm bừng sáng một ngày đen tối”.

Tôi luôn ghi nhớ câu nói rất ý nghĩa trên và thường có thói quen chép lại các khoảnh khắc, những câu đùa vui của hai vợ chồng để khi có nỗi buồn khó bày tỏ, tôi lại giở ra đọc, cảm nhận rằng nụ cười luôn quẩn quanh bên mình.

- “Đi đám cưới nhà lão Hùng về, bà Hoa đùa anh: “Ông thích đi bộ nhỉ, chịu khó cuốc bộ về nhé!”. “Không, đừng làm thế! Chở tôi về bằng xe máy cho nhanh, tôi nhớ vợ tôi lắm!”.

- “Vợ chồng mình là một cặp đôi lý tưởng trong công ty anh đấy, ở tít trên cao không ai với tới!”. Vợ hấp háy mắt khấp khởi mừng thầm, giả bộ hỏi lại: “Là sao ạ?”. “Anh Minh bảo bọn mình hay chập mạch nên đứng tít trên trạm biến thế, ai mà với cho nổi”.

- Vợ thỏ thẻ: “Bạn anh có ai chê em lười, vụng về và chậm chạp không?”. “Không, ai dám bảo em thế, họ chỉ nói là em rất lười, quá vụng về và vô cùng dờ dệt thôi”.

- “Này, anh có muốn mẹ anh quý mến và thương yêu em không?”. “Có chứ, tất nhiên!”. “Vậy anh chăm nỉ non tâm sự với mẹ và nhớ phải kể tốt và khen em nhiều nhiều vào”. Chồng chẹp miệng: “Mẹ anh tai hơi kém, chỉ có mắt là tinh thôi”.

- Vợ mắt mơ màng hồi tưởng lại: “Anh nhớ hồi mình đi du lịch Hà Giang không, mẹ nhắc em cảnh giác, cẩn thận kẻo bị bán sang Trung Quốc đấy”. Chồng giãy nảy: “Là do mẹ không được nhìn cái mặt buồn thiu của anh hôm ấy, phải mang món hàng ế về đó thôi. Đi buôn em bị lỗ chổng vó, ngốc thật!”.

- “Em không hiểu lắm, sao bạn bè của anh và của Thắng nhà mình lại cứ gọi nó là Thăng?”. Chồng ậm ừ không muốn trả lời, vợ cố gặng hỏi, chồng bực quá gắt lên: “Anh là Thành, gọi nó là Thăng. Thành Thăng đọc ngược là Thằng Thanh, mà em biết Thanh là ai rồi đấy, sốt ruột”. Vợ phải nín cười đến tím cả mặt, khổ thân bố chồng!

- “Hồng bạn em đang được chồng giao cho nhiệm vụ bất khả thi. Chồng nó ước nó sinh cho ông ấy một đứa con kháu khỉnh, thông minh nhưng lại phải giống ông ấy”. “Ừ Khó thật đấy! Tốt nhất em bảo Hồng là thương lượng với chồng, để tách từng nhiệm vụ đó ra sẽ dễ thực hiện hơn. Đứa đầu kháu khỉnh, thông minh còn đứa sau giống bố”. Hai vợ chồng nhìn nhau cười nghiêng ngả.

- Chồng cắn cắn móng tay, điệu bộ rất chi là “thảo mai”, giọng nịnh bợ: “Bố em năm vừa rồi sao Thái Dương chiếu mệnh có khác, tống được ngay quả bom tấn ế ẩm đi. May sao nhà anh đỡ luôn được”. “Vâng, bố cũng lo suốt từ năm ngoái cơ, ra vào thơ thẩn, mắng em: Hạng mày, đứa nào vớ phải chắc cũng dạng chả ra gì”. “Hừ, “chống cháy” cho em, không cảm ơn lại còn bị nói móc...”. “Xí, em đầy người theo chỉ tội chưa chấm thôi”. “Ối giời, vợ mình cao giá ra phết. Giờ ai mà đến đây nhận là người yêu cũ của em anh “dâng cụ 100” ngay”. “Khinh nhau quá!”. “Khinh đâu, anh cảm ơn nó vì đã đá em nên giờ anh mới cuỗm được chứ!”.

- Thi thoảng bất chợt chồng lại hỏi: “Em thử nghĩ xem có phải là sự tài tình của tạo hoá không nhé, việc anh lấy được em ý mà, sao anh may mắn thế chứ, tự dưng con cá rán lại nhảy đến chỗ con mèo mù”.

- “Ngăn tủ này em cất nhật ký và các thư riêng, cấm anh động vào!”. Chồng bĩu môi: “Yên tâm! Ai dám nhìn vào cái đại hội giun bò, giá đỗ nhảy múa trong đó, cận thị thì thuốc thánh không chữa nổi”.

- “A, vợ đi chợ về rồi! Hôm nay mẹ nó cho cán bộ ăn gì nào?”. “Gà, bò và bí đỏ”. “Nhiều thế!”. Hí hửng ngó làn. Hic, ra là xúc xích bò và ba quả trứng gà.

- Sau chuyến về quê, chồng giữ bộ mặt lì lì bảo vợ: “Mẹ thật, kéo anh vào một góc rồi dỗi: “Ra là giờ hàng “ngoại” luôn có giá hơn hàng “nội”, anh về nhà vợ làm gì mà chả về đây?”. Vợ cũng bức xúc không kém: “Bố cũng đùa đùa thật thật bảo em: “Hàng “nội” giờ có mác Việt Nam chất lượng cao rồi, hàng “ngoại” ra rìa”. Bố mẹ cứ nói mát vợ chồng mình, trong khi bận, nào có về được nhà ai. Làm sao đây?” Chồng hài hước: “Dễ lắm, chả về đâu hết, ở lại đây đi chơi cho khoẻ!”.

Có một người bạn đời luôn biết hài hước, bông đùa thì những gánh nặng áo cơm trong cuộc sống nhẹ vơi đi khá nhiều. Tôi nhớ câu chuyện về một người, đã khắc niềm vui của mình lên vách đá để nó mãi trường tồn, còn viết nỗi buồn lên một bờ cát để sóng biển và gió cuốn nhanh đi, không cần nhớ đến. Tôi biết, ai cũng có những phút giây hạnh phúc được tô điểm cẩn thận, khắc ghi trân trọng trong trái tim mình.

Friday May 22, 2009 - 09:04am (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Entry for May 14, 2009
Hôm nay là ngày nhà giáo Hàn quốc. Trông cô giáo tiếng Hàn em xinh chưa này, cô mặc áo dài Việt Nam nhá::::



Anh Tiến Ngố và cô này:::





Trên đường vể nhà, 2 đứa em tự sướng.... khà khà, cũng xinh đấy chứ...




Thursday May 14, 2009 - 07:58pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments
April 28, 2009
bừng tỉnh và chợt nhận ra thế giới này rộng lớn quá mà sao nó không thấy đủ với nó. con người của chính nó đi đâu mất zùi. những cái cười ngượng ngạo, những cái gật đầu ngao ngán hay sự đáp lại vô hồn là hành động thường trực và duy nhất. nước mắt cứ ừng ực muốn trào ra mà nó chẳng kiếm tìm đâu được lý do chính đáng để khóc cả. 25-26 cái tuổi đầu zùi, có còn bé nhỏ j nữa đâu mà suốt ngày mít ướt.
cuộc sống đã dạy nó phải biết đối mặt, không được gục ngã bởi bất cứ lý do j.nó vẫn đối mặt và không gục ngã.
nhưng
đối mặt với bộn bề khó khăn của cuộc sống, vậy mà có khi nào nó đối mặt được với chính bản thân nó đâu...nó sợ bắt gặp cái yếu đuối trong nó...nó trốn chạy chính nó...
không gục ngã, nhưng nó đang lê lết từng bước chân nặng nhọc... nó gồng mình để gánh gồng cái áp lực chính nó tạo ra...
ai bắt nó, ai bảo nó phải tham vọng đâu cơ chứ...nó cứ làm cứ làm zùi để chẳng nhận ra rằng cuộc sống sẽ thực sự tốt đẹp khi bản thân nó thấy thỏa mái... vậy mà lúc nào nó cũng bon chen... tham vọng và tham vọng...
tham vọng làm nó sắp chùn bước zùi...
mệt mỏi sinh ra mệt mỏi...
nó giấu những giọt nước mắt đọng trên khóe mắt bởi 1 cái kính trong suốt...
thế giới nó thấy mờ đi, rộng mà vô hồn, có những giọt nắng thủy tinh long lanh mà nó chẳng thể chạm vào nổi...
nó mong lắm lại được cười vô tư
nói thật nhiều chứ không phải giấu giếm đi tất cả cảm giác của nó
niềm vui nhiều lắm nhưng nó đóng chặt lòng nó lại, giữ cho nỗi buồn và sự sợ hãi của nó cứ ở lại cùng những giọt nước mắt...
bao giờ nó được học cách tạm biệt nỗi buồn...



Tuesday April 28, 2009 - 12:21pm (ICT) Permanent Link | 2 Comments
My life would suck without you...
Friday April 24, 2009 - 04:01pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments

Add Habu 's Blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 62 First | < Prev | Next > | Last