Toi thich no^~i lung linh dang ngan dan cua mot ngon nen,toi khong thich su ven nguyen cua mot cay den cay khong co anh lua.
Doi luc,luoi bieng nhu mot chu gau nam mut chan va ngu vui suot mua dong dai lanh gia...
| Thứ tư, 05 Tháng mười hai 2007, 16:55 GMT+7 | showarticletop("http://vietbao.vn","75171148")
| ||||||
| Tags: Việt Nam, Midi Utility, Communications Technology Awards, Asia Pacific Information, phần mềm, sản phẩm, tự động, hoà âm, tác giả, đoạt giải, Singapore, hai, bản, 3
| |||||||




















CHIẾN DỊCH TUYÊN TRUYỀN NÂNG CAO Ý THỨC NGƯỜI THAM GIA GIAO THÔNG CỦA TỔ CHỨC MPKEN - NHẬT BẢN
S¸ng chñ nhËt (14/12/2008), nh÷ng ngưêi tham gia giao th«ng qua Hå Hoµn KiÕm, Hµ Néi ngì ngµng trưíc h×nh ¶nh hai nh©n vËt næi tiÕng lµ NghÖ sü hµi Xu©n B¾c vµ MC. Hoµi Anh (§µi TruyÒn h×nh ViÖt Nam) d¾t c¸c em nhá qua ®ưêng trưíc ®«ng ®¶o b¸o giíi ®ang t¸c nghiÖp. Hä chÝnh lµ ®¹i sø thiÖn chÝ cña ChiÕn dÞch tuyªn truyÒn n©ng cao ý thøc ngưêi tham gia giao th«ng ®ang tr×nh diÔn th«ng ®iÖp “Nhưêng đưêng cho ngưêi ®i bé” do Tæ chøc phi chÝnh phñ MPKEN (NhËt B¶n) phèi hîp víi Liªn HiÖp c¸c tæ chøc h÷u nghÞ Tp. Hµ Néi, Héi h÷u nghÞ ViÖt NhËt Tp. Hµ Néi, Ban ATGT Hµ Néi vµ C«ng ty Honda ViÖt Nam ph¸t ®éng.

Ph¸t biÓu t¹i lÔ ph¸t ®éng chiÕn dÞch, «ng Th©n V¨n Thanh, Ch¸nh V¨n phßng Uû ban ATGT Quèc gia gäi ®©y lµ chiÕn dÞch hÕt søc ý nghÜa ®èi víi ngưêi d©n Thñ ®« vµ trªn c¶ níc, bëi hiÖn nay cã ®Õn 70% sè vô TNGT t¹i ViÖt Nam b¾t nguån tõ viÖc ý thøc kÐm cña ngưêi tham gia giao th«ng… T¹i lÔ ph¸t ®éng, hai ®¹i sø thiÖn chÝ cña chư¬ng tr×nh lµ NS Xu©n B¾c vµ MC Hoµi Anh còng ®· kªu gäi mäi ngưêi tham gia giao th«ng mét c¸ch an toµn h¬n cho m×nh vµ céng ®ång b»ng c¸ch tu©n thñ nghiªm tóc LuËt GT§B, t¹o thãi quen nhưêng ®ưêng cho ngưêi ®i bé qua ®ưêng trªn v¹ch sang ®ưêng, vµ ®ång thêi t¹o cho ngưêi ®i bé thãi quen qua ®ưêng ®i ®óng phÇn ®ưêng quy ®Þnh…

¤ng Naouyki Sakurai, cè vÊn cao cÊp cña Tæ chøc MPKEN cho biÕt “Ấn tượng ®Çu tiªn khi t«i ®Õn ViÖt Nam lµ sè lưîng xe tham gia giao th«ng rÊt lín vµ ®i l¹i rÊt lén xén. §iÓm kh¸c biÖt gi÷a chóng t«i vµ c¸c b¹n lµ ngưêi d©n NhËt B¶n rÊt tu©n thñ luËt giao th«ng, sè lưîng xe «t« t¹i NhËt B¶n lín h¬n c¶ sè lưîng xe «t« vµ xe m¸y cña ViÖt Nam céng l¹i, nhng sè ngưêi chÕt v× TNGT ë NhËt B¶n l¹i Ýt h¬n ë Viªt Nam nhiÒu lÇn. C¸ch ®©y kho¶ng 40 n¨m, sè vô TNGT ë NhËt B¶n còng rÊt cao, nhưng chóng t«i ®· x©y dùng chiÕn lưîc thay ®æi nhËn thøc vµ hµnh vi cña ngưêi tham gia giao th«ng vµ t×nh h×nh ®· ®ưîc c¶i thiÖn râ rÖt. V× thÕ, viÖc n©ng cao ý thøc tham gia giao th«ng chÝnh lµ ch×a khãa ®Ó gi¶m thiÓu TNGT. Theo t«i, ®èi tưîng tuyªn truyÒn kiÕn thøc vÒ ATGT hiÖu qu¶ nhÊt lµ giíi trÎ, häc sinh, sinh viªn… v× ®©y lµ nh÷ng ®èi tưîng cã ®iÒu kiÖn tuyªn truyÒn cho mäi ngưêi vÒ luËt lÖ ATGT...”
MC Hoµi Anh cho biÕt: “ChÝnh t«i ®· bÞ TNGT do ngưêi kh¸c ®i xe qu¸ nhanh ®©m vµo, mÆc dï m×nh ®i ®óng luËt. §«i khi nh×n thÊy nh÷ng vô TNGT th¶m khèc t«i nghÜ r»ng ®Êy ®©u ph¶i lµ do m×nh kh«ng biÕt c¸ch ®i xe hay kh«ng biÕt c¸c quy t¾c giao th«ng, mµ chÝnh lµ do ý thøc cña ngưêi d©n m×nh cßn kÐm. §Æc biÖt lµ ë Hµ Néi, trong khi ®ưêng x¸ chËt hÑp mµ mäi ngưêi l¹i phãng nhanh, vưît Èu ngay c¶ khi kh«ng cã viÖc g× véi vµng… VËy nªn, khi ®ưîc mêi lµm ®¹i sø tham gia chư¬ng tr×nh t«i rÊt hµo høng ®Ó hy väng cã thÓ gãp tiÕng nãi nhá bÐ cña m×nh vµo viÖc tuyªn truyÒn ATGT. Sau chư¬ng tr×nh nµy, chÝnh t«i còng sÏ ph¶i hÕt søc cÈn thËn khi l¸i xe…”
Cßn NS. Xu©n B¾c l¹i cã c¸ch nãi hµi hưíc: “T«i kh«ng hiÓu sao nhiÒu b¹n trÎ l¹i cã thãi quen vưît ®Ìn ®á, nhiÒu ngưêi l¹i cßn thÊy “tù hµo” khi mäi ngưêi dõng l¹i khi gÆp ®Ìn ®á cßn m×nh vÉn hiªn ngang vưît qua, nh÷ng trưêng hîp ®ã vÉn x¶y ra h»ng ngµy ë Hµ Néi. Theo t«i, chóng ta h·y tù t¹o cho m×nh nh÷ng thãi quen tèt khi tham gia giao th«ng b»ng nh÷ng viÖc nhá nhÊt như: Dõng l¹i khi gÆp ®Ìn ®á vµ nhưêng ®ưêng cho ngưêi ®i bé…, ®¶m b¶o an toµn cho chÝnh m×nh vµ cho toµn x· héi. DÞp cuèi n¨m ai còng nhiÒu viÖc vµ véi vµng h¬n khi ra ®ưêng nªn sè vô TNGT lu«n t¨ng cao. T«i chØ muèn nh¾n nhñ mäi ngêi trong dÞp TÕt ®Õn xu©n vÒ h·y lu«n tu©n thñ LuËt GT§B v× “ATGT lµ kh«ng tai n¹n”…”
Bµi vµ ¶nh: Thanh Tïng
File ¶nh: E:\chung 8\Thanh Tung\xuanbac hoaianh
Box: NhËt B¶n hiÖn cã 125 triÖu d©n, 80 triÖu xe c¬ giíi, trung b×nh mçi n¨m cã kho¶ng 6.350 ngưêi chÕt do TNGT. Trong khi ®ã, ViÖt Nam cã 86 triÖu d©n, 23 triÖu xe c¬ giíi vµ mçi n¨m cã h¬n 13.200 ngưêi chÕt do TNGT. NÕu tÝnh tû lÖ ngưêi chÕt trªn sè xe luư th«ng th× ë NhËt B¶n cã 50 ngưêi chÕt/1 triÖu xe, cßn ë ViÖt Nam lµ 573 ngưêi/1 triÖu xe, gÊp gÇn 12 lÇn so víi NhËt B¶n.

Một đoạn đường mất...30 lần/ 1 buổi sáng để đi qua :)

Mặt mày vô cùng xí xớn dẫn các em đi qua đường.


Hic, nhưng mà phải thú thiệt trước bình minh (bây giờ là 3g sáng) rằng trong cuộc đời mình, vào một số những khoảnh khắc không được đằm thắm cho lắm (phóng nhanh nhưng không vượt ẩu :) ), tôi cũng đã... vượt đèn đỏ và không đội mũ bảo hiểm :( ![]()
Nhà thiết kế thời trang Nguyễn Thanh Tùng vừa bước vào nghề MC chưa được một năm nhưng anh bắt đầu cảm nhận được những xót xa, cay đắng, tủi hổ của nghề bên cạnh một chút vinh quang nho nhỏ.

Bạn Tùng leo
Nhiều người nghĩ, chỉ cần có chút ngoại hình, ăn nói lưu loát, bản lĩnh sân khấu là đủ để trở thành MC. Ai sẽ nói được chuyện đủ hay không? Những khóa tôi dạy MC từ cấp trường đến trung tâm, đào tạo mãi cuối cùng cũng có những bạn ăn nói hay, hóm hỉnh, có óc sáng tạo... nhưng vẫn không thể là một MC.
Như bao nghề khác, cái gì cũng phải có cái duyên của nó. Cái duyên trên sân khấu, trước màn ảnh xem ra không phải là vấn đề có thể đào tạo được. Âu đó cũng là chuyện dễ hiểu. Làm MC rất thích. Không quá "hot" như ngôi sao ca nhạc, điện ảnh, nhưng xuất hiện nhiều, xuất hiện đẹp, trang trọng, có tiền, ai mà không thích.
MC ngày càng nhiều, nhưng có thật ít màu sắc. Khó có thể phân biệt được hằng hà sa số các cô áo dài đầm dài miệng cười xinh, hằng hà sa số các anh áo vest cravat tóc vuốt gel giọng trầm ấm. Nhưng như thế đủ chưa?
Thật khó, khi tôi cũng là MC...
| Hiện nay Nguyễn Thanh Tùng đang là giảng viên khoa Thiết kế thời trang các trường Đại học Kiến trúc, Văn Lang, Kỹ thuật công nghệ, giảng dạy về phong cách của trường John Robert Powers VN. Anh làm giám khảo các cuộc thi Hot V Teen, Miss Yan, Hoa khôi Ngọai thương, Hoa khôi sư phạm, Thiết kế thời trang đồ lót của Triumph, Bước nhảy Xìtin... Làm MC các chương trình Nào ta cùng hát (HTV7), Bắp rang (HTV3), Vượt thời gian (VTV9), Phím enter (Yeah1 Tivi). |
Tôi mơ làm Lại Văn Sâm vì tôi ngưỡng mộ vị trí như thế của một người dẫn chương trình. Người ấy phải làm chủ sân khấu, là người được công nhận về tầm kiến thức, khả năng ứng biến và khả năng ăn nói.
"Tầm" như thế cho thấy nghề MC không chỉ là người nói thay người khác, làm theo người khác. Anh Sâm có đẹp đâu, có sang trọng lắm đâu. Anh Sâm nói chuyện có quá chỉn chu đâu. Nhưng anh Sâm toát lên cái vị trí "the host" của chương trình. Mấy ai làm được điều đó...
Tôi có thích Thanh Bạch bởi sự đa diện và tính tạp kỹ của anh. Có người chê, nguời sợ. Nhưng không ai chối cãi được anh là người có phong cách, tạo được bản sắc riêng và bản sắc đó ám ảnh người khác. Tôi không mơ giống anh, nhưng tôi nể phục anh.
Tôi thích xem MC Diễm Quỳnh. Chị ấy có sự thông minh vừa độ, đằm thắm vừa độ. Chị ấy không lúc nào cũng phải xinh trong từng từ nói, để từ nói ấy thành vô nghĩa và sáo rỗng. Ở chị toát lên một cốt cách. Cái đấy cũng không dễ mà có được...
Nói thẳng ra là tôi không thích sự làng nhàng hiện nay của MC. Họ giống nhau quá. Bao nhiêu chương trình truyền hình trực tiếp, bấy nhiêu MC, nhưng không thể nhớ kỹ một ai ngoài sự nhạy bén thông minh của Quỳnh Hương.
Có ngưòi trở thành "lớp đi trước", đến nay vẫn để lộ rõ phần cột hơi yếu khi quá nhiều tiếng thở hổn hển trong lời nói, hoặc nói rất nhiều điều sáo rỗng khi cố khoác lên ngôn từ lớp áo hoa lấp lánh. MC cũng cần "chân - thiện - mỹ".
"Chân" là nói thật, ít nhất là thật cái sự thật của bản thân mình, không tô vẽ mình thành người khác, không cho mình những cảm xúc gượng ép khác. "Thiện" là cái "đạo đức" của nghề, không bàn cãi. "Mỹ" là nói đẹp. Cuối cùng mới là nói đẹp. Mà đẹp thế nào thì hạ hồi phân giải.
Tôi sẽ phải xin lỗi trước các đồng nghiệp những điều mà tôi bức xúc
Tôi sợ sự nhí nhố. Bản thân tôi khi làm chương trình "Nào ta cùng hát", tôi luôn dặn mình phải thể hiện được xúc cảm và năng lực để "vớt vát" lại "cái gọi là" nhí nhố của tôi. Nhưng đáng sợ là nhí nhố ở mức độ cao. MC không phải hề, càng không thể đứng đó chỉ để chọc cười thiên hạ.
Việc biểu lộ cơ mặt theo cảm xúc trước cái máy quay đã khó, càng khó hơn khi đó chính là cuộc chạm trán giữa ta và khán giả, sẽ lố bịch chứ nếu ta đối thoại mà cứ nhí nha nhí nhố. Vì thế, tôi hạn chế nhận những chương trình quá teen. Tôi cho là nhà sản xuất, đạo diễn... đánh giá teen quá thấp nên cứ nghĩ "càng nhí nhố là càng teen".
Tôi sợ sự ồn ào đó trước sau cũng thành ô nhiễm. Tôi sợ giả dối. Nói dối có... căn cứ, có tính thuyết phục sẽ thành duyên. Nhưng quá nhiều cái nói dối vụng về trên Tivi. Bạn nói về vua Hùng với hàng tá kiến thức chính xác vẫn có thể là bạn đang nói dối với chính bạn khi bạn để lộ bạn chưa hề yêu quý đề tài đó. Bạn "đóng kịch" cảnh phỏng vấn một người bất hạnh, rồi bạn khóc, khi "truy cứu" ngược lại rằng đây chỉ là giả thiết thì sao xúc động đến thế, bạn có thấy mình lố bịch không?
MC là nghề cần sự chân thành. Không phải nhà hùng biện. càng không phải nghề diễn viên. Thực tế quá nhiều người làm cộng đồng nghĩ rằng nghề MC là nghề "nói láo ăn tiền". Tôi sợ sự mất màu. Như đã nói, tôi thẳng thắn phê bình những ai thuộc làu những điệp khúc mở đầu chương trình quen thuộc hoặc dẫn nhập cho những nhân vật, sự kiện, tác phẩm quen thuộc.
Như hồi nhỏ, cứ hễ nhận đề văn về văn học dân gian, hàng tá học sinh mở bài rằng "Ca dao là tiếng tơ đàn muôn điệu của dân tộc..." Chỉ rất ít bạn viết được cùng một ý đó nhưng cách khác hẳn, ví dụ như "mẹ ru con bên nôi, trai gái tự tình bên cối gạo và họ đã truyền từ đời này sang đời khác trái tim của họ những bài ca giản đơn đến lạ thường"...
Với lớp đồng nghiệp trẻ, tôi hâm mộ tính hài hước của Trấn Thành, sự hồn nhiên của Thanh Điền, sự lanh lẹ của Thanh Ngọc, nét điệu duyên của Thanh Vân. Mỗi người một vẻ, có màu, có nét, có đất riêng. Và chấm hết. MC mà giống như quần áo, chắc chẳng thể biết bộ nào của nhãn hiệu nào... Tôi cũng sợ MC chọn sự lưu loát làm phong cách. Cái này hằng hà sa số.
Nhưng trước hết phải phân định rõ: có những chương trình MC không cần quá phong cách. Dạng như những chương trình thông báo ngắn gọn, MC chỉ làm đúng vai trò là được rồi. Nhưng với những chương trình lớn, MC không thể chỉ là người giỏi nói. Có những chương trình thi thố, âm nhạc lớn, MC Việt mình thua rất xa MC nước ngoài ở chỗ: tất cả chúng ta đều tự nhiên trước ống kính, nhưng ta còn hời hợt, vô cảm, còn quá ước lệ, còn họ thì đầy chất riêng.
Tôi từng nói "MC nào nói quá nhiều từ Vâng thư quý vị là MC không có đẳng cấp. Đó là câu nối, nhiều quá là câu thừa. Nói hết lòng mình còn không có thời gian, sao lại phí phạm vào những câu thừa? Tôi sợ cả cách làm MC của những nghệ sỹ không chuyên.
Tôi thấy thương anh Hải Đông trong talk show của anh. Tôi làm khách mời chương trình đó một lần và tôi thấy người ta quá ác khi cho anh Đông mặc cái áo không phải của anh. Sáng chủ nhật, tôi cũng thương Lương Mạnh Hải khi vô tình hình dung so sánh với chương trình tương tự của VTV3 "Văn hoá - sự kiện - nhân vật".
Tôi thích những chương trình mà chính MC làm biên tập. Vì họ hiểu và họ thấu được công sức cũng như điều họ muốn cho chương trình. Vì thế, hiện nay làm bao nhiêu chương trình là bấy nhiêu lần tôi chấp nhận làm CTV không lương cho mảng biên tập. Tôi muốn mình là một phần của công việc chứ không phải người nói thay cho công sức của người khác...
Tôi không phải là không có khuyết điểm. Đồng nghiệp và khán giả nhận xét nhiều. Nổi bật nhất là lỗi nói nhiều và có vẻ "kiêu kiêu". Tôi chính thức vào nghề gần 1 năm nay, với tư thế hơi khác. Khi đứng đó nói, tôi không thể đánh mất tư thế ngoài xã hội của mình và tôi chăm chút nó. Tôi chỉ đang nhận xét, đang bức xúc như một khán giả mà thôi...
Lý luận miền Bắc, nguyên tắc miền Trung, lung tung miền Nam
| Hài hước như MC Trấn Thành |
Cuộc thi Én vừa rồi không làm tôi thỏa mãn. Với phần thi nói về nhân vật lịch sử, sao 4 người họ không nghĩ rằng họ buộc phải nói những điều mà chúng tôi - khán giả chưa biết chứ không phải nói lại những kiến thức kinh điển như "Dù ai đi ngược về xuôi", "Thánh Gióng còn được gọi là Phù Đổng thiên vương"...
Giả như kiến thức về những nhân vật ấy đã quá đủ, quá quen, vậy sao không cho chúng tôi nghe ấn tượng thật sự của các bạn về những nhân vật ấy? Bạn tự hào không? Bạn có kể câu chuyện gói bánh chưng với họ hàng không? Bạn có bao giờ ăn nhiều như... Thánh Gióng không? Bạn có reo lên mừng rỡ khi thấy những dấu tích của câu chuyện huyền thoại đánh giặc Ân ở ngoài đời không? Bạn có bất ngờ không khi bạn nhận đề tài về người bạn... chưa hề để ý?
Những điều chân thành đó chắc chắn sẽ gây bất ngờ và cũng chắc chắn chạm tay đến cảm xúc của người nghe rất nhanh. Các bạn không nắm rõ những nguyên tắc dẫn: quy nạp, hội tụ, phân kỳ, chen ngang, diễn giải, bất ngờ... Có bạn đưa ra những thông tin quá cụ thể đến độ để lộ sự "chuẩn bị chu đáo" của mình trước đó. Tôi thất vọng lắm lắm.
Tôi nghĩ, BTC và BGK cuộc thi Én vàng đã không gợi mở đúng cho các bạn. Chăm chút về mặt tổ chức không thể thiếu sự tinh ý và sâu sắc về vấn đề thí sinh và nội dung của thí sinh. Và cùng với mặt bằng chung về vùng miền, tôi cảm thấy không thuyết phục lắm khi một bạn miền Bắc thắng tuyệt đối.
Ai không biết "Lý luận miền Bắc, nguyên tắc miền Trung, lung tung miền Nam". Chọn một bạn vốn dĩ sắc sảo để trao giải nhất, tôi cho là chưa khéo. Tôi đi chấm thi từ Bắc xuống Nam, chúng tôi luôn biết BGK cần cân nhắc yếu tố này vì mỗi vùng một khác. Đạt giải, rồi không đủ để đương đầu với thực tế.
Có lần làm Giám khảo cho 1 cuộc thi Thời trang, tôi chứng kiến một vị giám khảo nổi tiếng khác (và cả chính tôi) đã bỏ ra ngoài vì một MC đã từng có giải cao. Cô ấy không đủ ý tứ và duyên dáng trong phần đùa của mình, khiến chúng tôi hơn một lần nhìn nhau sượng sùng.
Chúng tôi nói vui "BTC muốn đổi MC hay để chúng tôi đền hợp đồng?" Và chương trình sau MC được đổi. Cái duyên ăn nói là trời cho, khó lắm để mà rèn luyện hoặc gượng ép có được. Nhưng đây chỉ là thiển ý, tôi không đào sâu...
Tôi bức xúc. vì tôi yêu các bạn. Yêu MC và cả khán giả của MC. Không bi quan, tôi cho là dù sao vẫn cần có nhiều thể loại MC như thế. Nhãn hàng, khách hàng, Nhà sản xuất, nhà tài trợ... luôn luôn có lý lẽ chính đáng về lựa chọn của họ. Vì hơn ai hết, họ hiểu nhu cầu của họ là gì và tiền là ở đâu mà ra. Trước sau gì thì cơ chế thị trường vẫn là thước đo cuối cùng, dẫu còn nhiều khuất tất và bi kịch.
Tôi làm giáo viên và thường xuyên phải phê "Rằng hay thì thật là hay..." cho sinh viên của mình. Âu cũng là để các bạn sinh viên hiểu, cái hay cơ bản không khó. Cái nhìn khác nhưng vẫn hay mới là đẳng cấp...
· NGUYỄN THANH TÙNG (Trích Blog’s Tùng Leo