Không Có Gì Là Thất Bại Cả , Tất Cả Chỉ Là Thử Thách
Thất tình ! Ôi tôi nghĩ đến thất tình mà thấy sợ luôn cơ. Sao đời lại nảy sinh ra lắm tình cảm thế nhỉ, tình yêu dành cho nhau bao nhiều lâu rồi đùng 1 cái ra đi theo tiếng nổ đòm như phát súng Đại Bác cỡ 50 inc !
Trong vòng 3 ngày qua tôi đã chứng kiến cảnh 3 thằng đàn ông rất là Vãi Hàng ( ý nói là đẹp zai ý ) đau khổ trong cảnh tượng của tình yêu chia ly . Hức , nhìn đến chúng nó mà mình cũng thấy thương hại thật đấy . ĐÚng là các cụ nói cũng đâu có sai bao giờ , Quân tử khó qua ải mĩ nhân . He he he ! Mình cũng là 1 quân tử mà !
Tại sao , tại sao cơ chứ ?. Hỡi các chàng trai đang yêu và sắp yêu kể cả những chàng trai vừa bị thất tình lại đau khổ khi yêu như vậy. Tôi nói ở đây là cũng nói cả luôn những thằng khốn nạn, khắm lọ nhé , yêu song lừa con gái nhà người ta , hay đại loại những thằng như vậy ... Hè , nói vậy chứ thằng con zai nào chẳng đểu , thấy gái xinh thì mắt sáng như đèn pha ô tô lên ý. Song rồi lại muốn cưa cẩm và làm 1 số thứ mà có zời mới biết . Kể cả cũng không loại trừ cái thằng đang ngồi viết bài này .
Chuyện là thế này này : Các Member chú ý câu chuyện nhé !
Thằng thứ nhất là tôi chứng kiến khi thấy nó cả con Vợ nó đang rằng co nhau trong lúc dầu sôi lửa bỏng . Thằng giằng con giật , nó khổ thế đấy các bác à , mà sức con kia nào có khỏe gì đâu , thằng này giật con này 1 cái là người ngã dúi ngã dụi về phía trước , đâm đầu , đổ siêu đổ sẹo về bên nọ lẫn bên kia . Ấy thế mà con này vẫn cứ to mồm : - Anh buôn tôi ra , tôi với anh có còn gì đâu mà anh níu kéo . Chàng : - Anh xin em , van em , hãy nghe anh nói , anh chỉ nói 1 lời thôi rồi anh sẽ đi . Em phải nghe anh nói chứ .
Đấy , mịa kíp nó chứ , từ sáng đến tận đêm tối mù mịt khi mình dắt xe đi làm đến khi đêm tối mò về nhà ngủ thì vẫn thấy chúng nó ngồi rằng co , chẳng hiểu câu của thằng kia nó dài đến mức nào nữa mà nói mãi chẳng hết. Đúng là lừa đảo con này . Mà khổ nỗi cái mặt của thằng này méo xệch như quả bóng bay bị bóp ấy , đã thế 2 con mắt còn đỏ ngầu . Nhìn kiểu này chắc là mấy đêm bố ta không ngủ vì lo nghĩ rồi ...
Thằng thứ 2 là thằng bạn tôi , khổ lắm các bạn ạ , nói là bạn thì nó là thằng bạn của thằng bạn . Chơi với nhau cũng gọi là thân thân , thế mà tôi lại chẳng hiểu tôi nghĩ nó như thế nào nữa , vừa ức chế nó , lại vừa thương hại nó . Nhìn cái mặt nó trong rất chi là khổ sở , vừa trong tình trạng cướp người yêu thằng khác lại vừa bị trong tình trạng mọc cái sừng rất to trên đâu vì con người jyêu của mình. Đấy , yêu nhiều nó mù quáng đến thế đấy các bạn à .
Những chàng trai của chúng ta , mặc dù khi biết con vẹo của mình đang lăng nhăng với 1 thằng khác , chẳng biết nó làm cái gì , chỉ biết là nó lằng nhằng , nhíu nheo rồi quấn kéo là các bố nhà mình nổi điên lên rồi . Chứ tôi chưa nhắc đến cái chuyện A...B .... C đâu đấy , mà cũng phải nói thật 1 câu ( chẳng ai biết chuyện đấy có xảy ra hay ko ) Còn riêng tôi thì tôi biết chắc 1 điều là ... Các bạn tự hiểu sau khi đọc hết !
Thằng thứ 3 là thằng bị thằng bạn của tôi nó cướp mất con người yêu . KHi tình yêu của đôi đó đang rất đẹp và hạnh phúc ( Thời gian 4 năm chứ ít gì ) Ông này thì rất đau khổ đến nỗi phát điên khi biết rằng 1 ngày , con Vợ của mình đang chăm sóc rất chi là chu đáo hơn cả Mẹ mình ở nhà đang cho nó cắm 1 cái sừng rất to trên đâu . Đó là thằng bạn của tôi đang ngồi trên đầu nó lúc nào mà nó ko biết lúc nào . Vậy đấy , nào là bố điên lên rồi chia tay chia chân. Loạn xì ngậu hết cả lên, lăn lê bò xoài và làm các động tác trông rất chi là ko giống con người gì cả ?. Tôi thấy thương hại quá .
Thế đã từng có các Bác nào đã từng nghĩ khi thất tình các bác sẽ nghĩ đến cái chết để chứng tỏ rằng mình yêu người ta hơn cả mạng sống của mình chưa . Đừng có bác nào bảo với tôi là ko nhé , tôi chẳng tin đâu. Vì tôi cam đoan 1 khi đã yêu thật lòng thì ai chẳng thế , ko muốn bị mất đi tình yêu đang lâu nay mình nắm giữ trong tay, chỉ trừ khi người đó bỏ rơi người ta , hay đại loại những ông nào chưa yêu thì chưa nghĩ tới thôi . CHứ yêu rồi thì vãi hết hàng ra ấy chứ ! Tình yêu nó là con dao 2 lưỡi mà !
Nói chung cho 1 điều , các bác Trai thông cảm , em là em biết tính các bác , vì em cũng có cái đấy giống các bác lên em hiểu các bác nghĩ gì mà . Khi thằng nào mà đang yêu song bỗng dưng bị người yêu nó ruồng bỏ ... ôi trời cuộc đời còn gì đắng cay hơn những lúc này ... Phải chăng là đau hơn ... Hoạn :P. Nghĩ đến những lúc mình cả nó làm những gì , rồi giờ đây đến 1 thằng khác lại làm những điều như vậy với nó .... Chẹp chẹp ... Cái này ko lên nói sâu quá ... Các bác lớn các bác hiểu mà ...
Còn chị em Phụ nữ , các chị em nghĩ gì tôi cũng hiểu , vì tôi cũng đã từng đi sâu vào thế giới chị em rồi ... Nói thế chứ tôi ko cùng giống với các chị em đâu mà tưởng bở nhé . Chúng tôi là thế đấy , các chàng trai chỉ biết về mình , chỉ biết về thế giới của chúng tôi . Chúng tôi ki bo là thế đấy , hẹp hòi là vậy đấy . Nhưng các chị em sao lại lỡ làm như vậy với chúng tôi. Ở đây tôi nói là nói những cô nào có trường hợp như ở trên thôi , còn ai ko phải đừng có chạnh lòng nhé . Các chị em , các Phụ Nữ của Việt Nam , vẫn từ ngày xưa sống trong cảnh e thẹn , dịu dàng , sống trong nội tâm nhiều hơn và thầm kín về tất cả các mọi mặt . Vẫn người Phụ Nữ Việt Nam biết yêu thương chồng con và chỉ biết đến gia đình mình . Vậy mà bây giờ khó mà biết đươcc chữ ngờ !
Tôi , tôi cũng từng trải qua giai đoạn bị như vậy rồi nên tôi hiểu tâm trạng của những chàng trai trên . Cũng chẳng trách được các chú ý nghĩ quẩn đến mức độ nào nữa , nhưng cũng phải cam đoan là sẽ có thằng cầm lo thuốc Ngủ tối nay và dốc 1 phát hết cả lọ sau đó nằm mắt nhắm nghiền được 10' rồi cầm điện thoại lên và bấm :
- " Alô . 115 phải ko hả ? "
Lông bông , chẳng chịu làm ăn cái gì !
Đấy là câu nói của bà mẹ vợ tương lai với mình , nghĩ mà bực mình ! Nhưng cũng đúng thôi, nhìn lại mình bây giờ cũng sứng đáng với 2 động từ như vậy, hay cũng có thể cho nó là danh từ gắn liền với mình so với thời gian bây giờ ! Cũng chả trách được ai, mẹ mình , mẹ người ta. Người thì lo cho con cái , người thì lo cho tương lai mai sau của con mình. Mình cũng thấy mình đáng trách thật, chưa làm được gì để ra mà chăm lo cho cái tương lai mai sau của mình. HỨc, chẹp chẹp , ngẩng mặt lên nhìn ông trời sao mà bất công với mình vậy. Chăm lo như vậy mà mãi chẳng giàu có gì . Chán thật đấy. Thôi thì số nó đã vậy rồi thì biết làm sao bây giờ , nước đến đâu ta sắn quần lội đến đấy chứ biết làm sao bây giờ !
Tương lai mai sau là gì , mấy ông nào con trai thì cho tôi 1 cái giải đáp đi nào , còn ông nào mà ko lo nghĩ cho cái tương lai thì chắc đéo phải con zai rồi, lên ra viện khám lại xem . Hè hè !
Nghĩ đến tương lai , nghĩ đến công việc , nghĩ đến gia đình , nghĩ đến vợ , rồi con , rồi đủ thứ trong gia đình . Ôi , sao mà ... Hức ...
Mình sẽ làm 1 phép tính đơn giản cho mọi người xem nó khó đến mức nào ! :
Bây giờ : Ngày làm được 70k ==> 1 tháng được 2 tr 1 . Ko phải lo ăn , ko phải lo tiền nhà , ko phải lo tiền điện, tiền nước , và mọi thứ linh tinh trong nhà . Chỉ việc đổ xăng xe lượn lờ khắp phố phường và mua mấy bộ quần áo mới . Giá bình thưởng thôi, chứ ko phải dân chơi lên ko mua đồ hàng hiệu làm gif, cứ Made in Việt Nam mà táng . Số còn lại là dĩ nhiên phè phỡn rồi. Đến cuối tháng lại móm nhăn răng ! :D
Tương lai : Vẫn mức lương đấy , có thể hơn là 3tr/ 1 tháng ! Tháng tra tiền điện , tiền nước, tiền ăn cho Vợ và mình đưa cho mẹ già . Hức , 1 tr rồi, rồi còn tã cho con , sữa cho con , 1 tuần nó đá cho hết 1 hộp = 250k ==> 1 tháng 1tr Hức . Rồi mọi thứ , chả nhẽ ko sắm sửa cho mình và cái gia đình mình à ?. Hưc hức , ôi nghĩ đến thế thôi. Đã sợ chả dám lấy vợ
Nói tóm lại là cần phải cố gắng hơn trong công việc và chăm chỉ và dành dụm hơn , ki bo 1 tí nữa , ko thì mai sau chỉ có nước cạo răng ra mà ăn . He he he he . Các Pro thấy tôi tính thế nào, có chuẩn ko ?. Chuẩn thì cho xin phát comen ! He he he
Khi bước đến thế giới này, mỗi người đều có sẵn một con đường của riêng mình. Con đường ấy dài hay ngắn, tốt đẹp hay u ám, không ai biết trước được.
Mỗi bước chân ta đi qua, là một ký ức, một khoảng thời gian in dấu trong đời. Vì thế, hôm nay, anh quyết định bước đi tiếp trên con đường của mình, sau một thời gian dài dừng chân nghỉ mệt để rồi ngủ quên và chìm đắm trong một giấc mơ.
Trước khi cất bước, anh muốn một lần nữa được hồi tưởng về đoạn đường mà anh đang đứng, nơi đã ngập tràn những kỉ niệm về em. Có lần anh đã nói với một người về thói quen đã hình thành từ lúc nhỏ của anh không biết là anh đã nói với em chưa. Đó là mỗi khi đi qua một nơi nào để lại trong anh nhiều ấn tượng, anh luôn ngoái lại nhìn thật lâu, nhìn mãi cho đến khi nơi ấy đã xa khuất không còn thấy nữa. Giờ thì anh vẫn chưa từ bỏ được thói quen ấy, có lẽ, như vậy mới chính là anh.
Ngày ấy, mọi chuyện đến sao tình cờ quá, nhẹ nhàng quá. Ngày em bước đến để từ đó, trên đoạn đường anh đi đã in thêm đôi dấu chân, em đến mang theo một làn gió mát thổi bay những chiếc lá khô đang ngủ yên, khiến nơi ấy bỗng trở nên đẹp và lãng mạn vô cùng. Anh đã thầm cảm ơn và mơ ước được cùng em đi mãi, về phía cuối đường. Nhưng giấc mơ của anh không có thật! Em chỉ đến thăm và an ủ i một thằng ngốc đang bước đơn độc một mình cùng những nỗi đau .
Những khoảnh khắc có em thật ngắn ngủi. Em đi, gió cũng ngừng thổi, cảnh vật xung quanh anh giờ lại như trước kia, tất cả lại im ắng ngủ vùi, nhưng trên mặt đường vẫn còn đó dấu chân của em. Đó là điều duy nhất em để lại cho anh cùng biết bao kỉ niệm và cảm xúc vui buồn đối với anh , mỗi cảm xúc ấy mang một sắc màu mà anh yêu quý vô cùng. Đứng nhìn mãi dấu chân em , anh không biết mình mãi khắc lên bao nhiêu chiếc lá chữ “nhớ em".
Anh tiếc nuối khi để em ra đi, chỉ biết đứng đó mà dõi theo em dần rẽ sang một hướng khác. Anh ngồi gục xuống và buồn thật nhiều nhưng nỗi buồn của anh cũng không thể làm phai được hình ảnh em trong tâm trí. Ngày tháng cứ trôi qua lặng lẽ như tình cảm của anh, như ánh mắt luôn kiếm tìm bóng hình em.
Trong mơ hồ anh nghĩ rằng: “Hay mình cứ đứng mãi ở đây, đừng đi đâu hết, biết đâu khi thấy nhớ, em sẽ quay lại và gặp được mình” . Thế là, anh vẫn đứng đó và không hề bước đi, lá đã rơi đầy xung quanh nhưng em đã không về.
Trong tĩnh lặng, ngột ngạt, anh bỗng thấy ghét gió, sao gió chỉ thổi khi có em ? Lá cứ rơi, rơi trên vai anh, trên tóc anh ngày một nhiều anh không nhớ mình đã đứng đây bao lâu rồi? Chỉ biết nếu tiếp tục như thế, anh sẽ bị chôn vùi mất thôi. Sợ quá, anh vùng thoát khỏi và chạy về phía trước, vừa chạy, anh vừa nghĩ đến em.
Khi em đi, em đã căn dặn anh rất nhiều, em dặn anh phải mạnh mẽ, phải bước tiếp vậy mà anh đã không nghe lời em. Nếu biết được điều này , chắc em buồn anh nhiều lắm ?!. Anh chẳng mong nhìn thấy em buồn, anh muốn thấy em vui vẻ và thật hạnh phúc.
Thoát ra khỏi nơi ấy , anh mới nhận ra phía trước con đường dành cho anh vẫn rộng mở và còn dài lắm, khung cảnh quanh anh đẹp dịu dàng , anh chợt nhận ra gió vẫn luôn tồn tại quanh đây, gió vẫn làm mát cho cây cối, cho con đường và cả cho anh. Nhịp sống vẫn đang hối hả, những người bạn song hành cùng anh giờ đã đi trước anh thật xa vậy mà anh lại ngồi đây chẳng biết để làm gì? Không được đâu, phải tỉnh lại thôi, đừng đắm chìm trong cơn mơ mãi , anh đã tự thức tỉnh mình như thế.
Anh chuẩn bị bước đi đây, anh sẽ nói lời chào tạm biệt với đoạn đường và công viên tràn ngập kỉ niệm đẹp nhưng cũng rất đau thương và tạm biệt dấu chân của em. Khi anh quay lưng lại , anh biết mình sẽ cũng xa em hơn nhưng anh sẽ lưu hình ảnh ấy vào một nơi thật kín trong tim mình.
Tình cảm ngày nào anh dành cho em, anh sẽ chôn thật sâu, thật sâu vào tận đáy lòng, để trái tim mình được ngủ yên.
Nếu tim có thể nói, chắc tim sẽ trách anh nhiều lắm em ạ. Nhưng biết làm sao đành xin lỗi, xin lỗi tim thật nhiều vì anh đã để em vào quá khứ. Nơi đây, vẫn còn đủ gần để anh một lần nữa có thể hướng theo em và nhìn thấy con đường của em, em vẫn đang đi, đang hướng về phía trước.
Anh vẫn muốn nhìn mãi cho đến khi em mất hút. Và phía trước của anh là chiều ngược lại với em ! Cất bước đi, là anh không còn nhìn thấy em nữa. Cất bước đi, giữa em và anh còn lại gì nhỉ ? Anh nhớ, mình còn một lời hứa. Dù anh biết điều đó rất hoang đường, dù biết mình rất ngốc nhưng anh vẫn muốn tin rằng: Quay lưng lại con đường của anh vẫn thênh thang chờ anh tiếp tục hành trình của mình.
Con đường của anh hướng anh đến một cuộc sống không còn cô đơn nữa. Anh bước đi gió mát thổi nhè nhẹ, ngước nhìn lên cao, ánh mặt trời vẫn chiếu sáng rạng ngời tâm hồn anh lâng lâng một niềm tin vào tương lai, xen lẫn một chút gì đó có thể gọi là xót xa? Nhưng kể từ nay, anh biết mình cần đi về phía trước.