Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Giờ mới biết đi xin hoc cho con cái vào lớp 1 gian truân và nhiều cam go như vậy...bon chen,chen lấn,năn nỉ,xin xỏ..^^..mới có lớp 1 thui mà đã vậy thì mấy lớp sau thì sao ta..hihi--> Click here Reply

1 - 5 of 535 First | < Prev | Next > | Last

Cục Than 's Blog Full Post View | List View

Cuộc sống không êm đềm như tôi hằng mong

Để quên con tim ....

Những ngày nóng nực ... uống nước còn nhiều hơn ăn cơm … tự lòng mình nhận thấy mình hình như đang rất nhớ Hà Nội...và nhớ....^^

HN với những con đường ,những ngôi nhà phố cổ..những hình ảnh dường như rất xa lạ với 1 cậu trai tphcm như mình....

HN dịu mát và lạnh về đêm …. Cảm giác thoải mái khi bước ra từ bồn nước nóng, thú vị khi gặm trái bắp nướng bên đường, suýt soa thưởng thức tô mì nóng trong cái lạnh của con phố lúc về khuya … HN cũng có mì gõ như tphcm nhưng dường như ăn tô mì trong cái lanh của HN thì cảm giác khác rất nhiều...nhiều lắm...

HN đẹp … Từ chị bán hàng rong đến các nữ sinh ... đôi má lúc nào cũng ửng hồng … yêu và e ấp …

HN hiền … như gió, như hoa … hiền như những chú ngựa gặm cỏ bên đồi …hiền như như những cơn mưa bất ngờ bay trên phố, không hề làm rối chân những khách bộ hành …. Mưa chậm chậm, rả rích … trong cơn mưa đó, pha một ly café vừa nhấm vừa ngồi nghe nhạc...Hà Nội đọng lai trong tôi nhiều ...quá nhiều cảm xúc...

Đời đáng sống và đủ đầy biết bao nhiêu ….

Từ ngày mới ra đây lần đầu, dường như mình đã yêu Hà Nội qua lời kể của em …
Ngày đầu tiên đến Hà Nội, chào đón là cái lạnh thấu xương, bước xuống xe là răng đánh nhau lộp cộp …rồi ở đâu đó bắt được bàn tay em...ân cần ...ấm áp..nhỏ nhắn...

Sáng chưa kịp tỉnh là em đã réo dậy đi ăn bánh ướt...ở Hn bánh ướt ngon hơn trong miền nam ..2 dĩa có lẻ chưa xi nhê với mình..^^..nhưng bên em..1 dĩa có lẻ là quá đủ … … trong không khí còn se se, ngồi gần lò lửa, nhìn em đôi má ửng lên ... nhìn..chỉ nhìn...thế thôi...

Về nhà, anh chị em đi café sáng, theo thói quen vẫn gọi một ly kem … ăn kem ở Hà Nội có cái thú riêng và đặc biệt lắm … lạnh … từ ngoài vào đến tận trong ruột gan … hà hơi … có khói từ miệng làm trò vui cho mấy đứa cháu …


Trời sập tối, lấy xe chay tung tăng ngoài phố … cái lanh áp vào mặt … thấp thoáng đâu đó những đôi trai gái hà thành bên nhau..., vừa rợn rợn vừa tò mò ngoái theo … thọt tay vào túi áo …sau lưng hơi ấm tỏa bình yên...thấy lòng mình ấm áp...

Khuya về, tạt vào uống ly sữa nóng, mua vài ổ bánh mì xíu mại cay cay, ngồi bên bờ hồ, dưới chân là thảm cỏ xanh mượt ẩm ướt của những giọt sương đêm ….


Đã từng đứng im như tượng để ngắm một cây cổ thụ toàn một màu tím...chỉ nhìn..chỉ đứng nhìn cùng em...im lặng...im lặng...để rùi lắng lọng lại ....

Những ngày ở Hà Nội, mang trong người một cảm giác bình an … và con người sống tĩnh lại rất nhiều so với sự vội vã, náo nhiệt nơi Sài gòn … thanh thản … yên lành lắm …khiến lòng tiếc nuối mỗi khi phải rời xa …

Dường như mình đã chót mang lòng yêu Hà Nội mất rồi...


Tuesday May 19, 2009 - 11:21am (ICT) Permanent Link | 12 Comments
.....Ngẫm....
Hôm nay tôi có thể:

Phàn nàn tại sao trời cứ mưa hoài, hay có thể cám ơn vì đám cỏ đã được tưới đủ nước.

Buồn rầu vì không có nhiều tiền hơn thế này, hay vui mừng vì tình trạng tài chính eo hẹp hiện tại sẽ kích thích mình mau chóng hoạch định những kế hoạch làm giàu trong tương lai.

Tuyệt vọng về tình trạng sức khỏe đang ngày càng giảm đi theo tuổi tác hay hoan hỉ rằng mình vẫn đang sống đấy chứ.

Cằn nhằn vì cha mẹ đã không đáp ứng được tất cả những thứ mình cần, hay cảm thấy biết ơn vì họ đã sinh mình ra trên cõi đời này.

Chảy nước mắt vì những bông hồng đầy gai nhọn, hay tán dương rằng "hóa ra trong những cái gai lại có hoa hồng".

Than khóc vì bạn bè đã bỏ mình đi hết, hay chờ đợi những mối quan hệ tốt đẹp hơn.

Rên rỉ vì phải tất tả chạy xe đến cơ quan cho kịp giờ, hay vui mừng vì mình đang có một công việc thật tốt.

Tự hỏi rằng tại sao mình lại phải đi học, hay hăm hở đến lớp vì sắp được mở mang đầu óc và tiếp thu kho tàng kiến thức rộng lớn của nhân loại.

Kêu ca vì một đống việc nhà đang chờ, hay cảm thấy vinh dự vì mình có thể tự chăm sóc cho nơi trú ẩn của tâm hồn và thể xác...

Phía trước mỗi người là một ngày với biết bao nhiêu biến động. Ngày hôm nay của bạn sẽ là một ngày như thế nào tùy thuộc hoàn toàn vào bạn. Cũng giống như công việc của một nhà điêu khắc, bạn phải tự kiến tạo một ngày mới cho mình khi những tia nắng đầu tiên xuất hiện. Tất cả tùy thuộc vào cách nghĩ của bạn. Nếu bạn nghĩ hôm nay là một ngày tuyệt vời, hôm nay sẽ là một ngày tuyệt vời; nếu bạn nghĩ mọi việc thật tệ, bạn sẽ bị bao phủ bởi những áng mây đen.

Một lời khuyên: Hãy suy nghĩ lạc quan, hãy phân tích mọi chuyện theo hướng tích cực và biết hài lòng với những gì đang có.
Friday May 15, 2009 - 09:44am (ICT) Permanent Link | 1 Comment
Mẹ - Blog - và Con.....

Ngồi một chỗ mà biết tất cả mọi chuyện, cùng một lúc biết tất cả những nỗi niềm sẻ chia…

Thế nhưng, mẹ thấy con nối kết, truyền thông với mấy trăm người bạn, nhưng lại không truyền thông được với gia đình. Tuổi trẻ ngày nay sống cùng với net, giao lưu, trao đổi qua chat, qua những comment. Hiếm hoi lắm, mẹ mới thấy mặt con trong bữa cơm tối cùng gia đình (nhưng mà bữa có bữa không).

Sau bữa cơm tối, sau những việc cá nhân, con lại bật máy và sống với thế giới của riêng mình. Cười một mình, lắc lư một mình theo điệu nhạc. Không còn những giờ phút cùng cả nhà xem một bộ phim, bình luận một vấn đề thời sự hay quây quần nói những câu chuyện không đề. Con chúi đầu vào computer suốt ngày ở công ty, tối về lại điệp khúc đấy. Mẹ có cảm tưởng như con không gặp người thân cũng không sao, chứ không vào net là không được, không họa qua đáp lại với tụi bạn là không xong.

Con có biết đâu rằng, hôm nay gương mặt mẹ dường như mỏi mệt, mẹ cần lắm một lời hỏi han. Nhưng đi qua đi lại, mẹ chỉ thấy con nhìn vào màn hình, thay vì ngước nhìn mẹ. Con đâu biết rằng hôm nay ba đau trong người, mà chỉ cần để ý, con sẽ biết ngay, nhưng rồi mẹ nghĩ con đang bận bịu…

“Thời gian qua đi có trở lại bao giờ…”

Con vui thú vì kết thân với nhiều người bạn, con hài lòng với thế giới blog đã giúp mọi người hiểu con cũng như con hiểu được mọi người. Con biết được một blogger nào đó đang bị bệnh, đang stress, nhưng chẳng biết được rằng người thân của con đang buồn. Con tìm đến thế giới ảo, từ chối xúc chạm với nhưng gì hiện hữu thực sự bên con. Con không thèm để ý hôm nay mẹ mua cho ba chiếc áo mới và ba mặc rất đẹp. Nhưng chỉ cần một blogger nào có avatar mới, là con biết ngay và không tiếc lời bình phẩm. Mẹ cười nhưng cứ thấy tủi làm sao.

Mẹ thấy dạo này con thay đổi, mẹ nghĩ con đã tìm được tình yêu, và các con thường xuyên gặp nhau trên mạng. Chắc mẹ còn quá cổ hủ khi nghĩ rằng “tri nhân, tri diện, bất tri tâm” huống chi là … Những biểu hiện, những va chạm thực tế còn chưa giúp chúng ta hiểu hết về nhau nữa là cứ trò chuyện với nhau qua cái màn hình. Như thế thì làm sao con biết được biểu hiện thật lòng, là cái đỏ mặt, là vẻ giận hờn chứ không phải những biểu tượng vô cảm kia. Nói ra con lại biện minh, như thế lại dễ tỏ bày với nhau. Mẹ lại nghĩ, những lời yêu thương dễ dàng nói ra đấy rồi cũng sẽ vụt tắt như khi con tắt màn hình computer vậy.

Có lẽ mẹ không hiểu tình yêu thời @ của các con. Mẹ chỉ thích hồi tưởng lại tình yêu đôi lứa thời xa xưa, một cái nắm tay, một ánh nhìn ấm áp, liệu cái computer có truyền cho con cảm xúc đó không? Hôm qua, không biết con có đọc được tin này trên báo TT không: “Thậm chí đến 84% cho biết họ sống phụ thuộc vào máy tính từ ba năm qua mà không cần đến những quan hệ giới tính thông thường. Hơn phân nửa người tham gia nghiên cứu khẳng định chiếc máy tính là nguồn gốc xuất phát những cảm xúc giận hờn hay buồn vui của họ!”. Đấy, mẹ nói có sai đâu!

Viết những dòng này, mẹ chỉ mong con biết sống quân bình, truyền thông với bao người, nhưng đừng làm rạn sợi chỉ yêu thương trong gia đình con nhé! Mẹ biết con yêu thương gia đình, nhưng con ơi, tình thương cần sự biểu lộ. Khi con làm cha, làm mẹ, con sẽ hiểu được nỗi lòng này của mẹ.

Mẹ không nghĩ sau này, gia đình bé con của con, mỗi người một computer, rồi nỗi niềm chia sẻ với nhau qua blog chứ không phải dành chút thời gian quây quần chuyện trò, tâm sự. Chúng ta sống mà còn có thể nhìn thấy mặt nhau mỗi sáng mỗi chiều đó là điều hạnh phúc, thế nhưng mẹ muốn chúng ta có cái nhìn thật sự trìu mến với nhau…

Wednesday May 6, 2009 - 03:57pm (ICT) Permanent Link | 15 Comments
Hợp Đồng ......Tình Yêu ^^
Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập_Tự do_Hạnh phúc


HỢP ĐỒNG TÌNH YÊU



Hôm nay ngày ... /......./.......
Tại .................................. TP.HCM

Chúng tôi gồm:
Anh : .................................................. .................................................. ...............
Sinh ngày: .................................................. .................................................. .....
Địa chỉ: .................................................. .................................................. ..........
Số điện thoại: .................................................. ................................................
HIện làm việc tại:.............................................. ...............................................
(sau đây đc gọi là bên A)

Chị :................................................. .................................................. ................
Sinh ngày: .................................................. .................................................. ....
Địa chỉ: .................................................. .................................................. .........
Số điện thoại: .................................................. ................................................
Hiện làm việc tại............................................... ...............................................
(sau đây đc gọi là bên B)


Chúng tôi đã bàn bạc và đi đến thống nhất ký hợp đồng với các điều khoản sau đây:

I-Nội dung hợp đồng :


1-Hợp đồng này được ký kết với mục đích lớn nhất là các bên cần có một người để giới thiệu là người yêu trong một số trường hợp nhất định như: đi sinh nhật, đi chơi với bạn bè.. để khỏi mang tiếng là ế.

2-Khi hai bên muốn có một người để cùng uống cafe ,cần một người để nói chuyện phiếm cho đỡ buồn, cần một người để đi mua sắm,hoặc đơn giản là cần một tài xế..

3-Khi một bên cần một người để xả xì trét lúc bực tức và khi cần một lời khuyên về các vấn đề trong cuộc sống(học hành thi cử,gia đình bạn bè..)

4-Chi phí cho những cuộc đi chơi do hai bên tự túc va nếu có đóng góp cho cả hai thì sau đó sec campuchia, tất nhiên phía bên B có quyền đồng ý nếu bên A vinh hạnh được trả thay.

5-Trong mọi trường họp xảy ra tranh chấp hoặc cãi vã phần đúng luôn luôn thuộc về bên B, mọi hành động dù vô tình hay cố ý của hai bên dẫn đến hiểu lầm nghiêm trọng cho bạn bè người thân của phía đối tác đều phải được làm rõ ràng để tránh gây ra hiệu quả nghiêm trọng cho các bên.

6-Thời gian kết thúc hợp đồng vào ngày...../...../.... hoặc khi 1 trong hai bên có người yêu.


II- Quyền lợi và nghĩa vụ của mỗi bên



Quyền lợi và nghĩa vụ của hai bên trong hợp đồng này là cân bằng nên phần này đc soạn chung cho cả hai bên.

1-Quyền lợi:
-Các bên có quyền từ chối khi có việc bận hoặc đột xuất nhưng phải báo trước ít nhất là 2 tiếng đồng hồ để đối tác có phương án thay thế.
-Có quyền yêu cầu đối tác cung cấp thông tin chi tiết chính xác rõ ràng và minh bạch về các buổi gặp gỡ, buổi hẹn ...để đi đến quyết định có đi hay không.
-Có quyền đơn phương chấm dứt hợp đồng nếu tìm được người yêu thật, hoặc đối tác vi phạm hợp đồng gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng.
-Trong những trường hợp khẩn cấp có quyền yêu cầu bên kia có mặt ngay lập tức để giúp đỡ(đi học về hỏng xe, trời tối không ai về cùng...)
-Trong trường hợp phải tri chả tiền mà không mang theo có thể yêu cầu bên kia chi trả.
-Quyền từ chối trả lời các câu hỏi nhạy cảm hoặc mang tính riêng tư
-Có quyền về sớm trong khi gặp gỡ nếu có nhu cầu chính đáng.
-Quyền yêu cầu quà tặng vào các dịp đặc biệt nếu đối tác cố tình quên và cũng có quyền từ chối quà tặng nếu không muốn.

2-Nghĩa vụ
-Có nghĩa vụ bảo mật thông tin cho phía đối tác(số đt, địa chỉ...) để bảo đảm bí mật cá nhân.
-bên A có nghĩa vụ đưa bên B về nhà muộn nhất là 23h đêm và tốt nhất là trước 22h.
-Không nhắn tin, nhá máy sau 23h 30" vì bất cứ lý do gì để bảo đảm cho việc học tập, nghỉ ngơi.
-Có nhĩa vụ giúp đỡ nhau trong học tập công tác để có một tương lai tươi sáng rạng ngời.


III- Các điều khoản bổ sung




-Hợp đồng này có thể được điều chỉnh bổ sung khi có sự thống nhất của hai bên và được bổ sung bằng văn bản
-Hợp đồng có hiệu lực kể từ ngày ký
-Hợp đồng được chia làm ba bản có giá trị pháp lý như nhau mỗi bên giữ một bản và một bản được giữ lại khi công chứng
-Khi thanh lý hợp đồng mọi trách nhiệm của hai bên với đối tác kết thúc


Bên A Bên B



( Ký tên, đóng dấu) (Ký tên, đóng dấu)

p/s:Hí hí ... cần tìm 1 female cùng kí hợp đồng trên .... mọi chi tiết xin liên hệ ... ngoài giờ hành chánh ... Khi đăng kí xin mang theo Hộ Khẩu, CMND, 2 tấm hình 3x4 và 1 profile lý lịch bản thân ( tên , tuổi , ba má , hồ sơ nhà cửa ....) hí hí !! Chân thành cám ơn - Ban tuyển sinh ... ủa lộn tuyển nhân sự HĐ TìnhIu ^^
(Lưu ý: do cần tuyển gấp nên sẽ ưu tiên những ai nộp hồ sơ đầu tiên...^^...)

Wednesday May 6, 2009 - 03:46pm (ICT) Permanent Link | 3 Comments
Friends Blog - Friends - Ảo & Thật ....

Tôi đã nhiều lần tự hỏi về điều đó, và chính tôi cũng không biết cách trả lời. Tôi cũng chỉ nhận ra mình đã là một phần của cuộc sống bị mã hoá bởi những dãy số nhị phân 0 1 0 1 dài hàng cây số, những dòng thương mại nhiều chiều đi lại qua năm châu bốn biển từng giây từng phút, là một tế bào của cả một cơ thể sống gồm hàng tỷ tỷ tế bào khác như những vệ tinh quay quanh nhau, sống dựa vào nhau hoặc chia tách nhau, thậm chí hận thù và tìm cách tiêu diệt lẫn nhau, một cuộc sống hỗn độn mà 24 giờ một ngày trong đó là một serie những quan hệ, những hành động, những cảm xúc hối hả của một thế giới thực mệt mỏi đã dần mất đi sự ấm áp của con người.

Khi Internet ra đời, người ta nói thế giới đã không còn biên giới và người với người đã gần nhau hơn, và cuộc sống một ngày của con người bận rộn hơn, vì họ có thể đi khắp nơi trong tích tắc chỉ bằng một cú click. Khi blog ra đời, người ta khẳng định đó là một thế giới của những cá nhân. Internet làm cả hành tinh nhỏ lại và blog làm thế giới của bản ngã to hơn lên. Mỗi cú nhấp chuột là một cuộc phiêu lưu trong thiên hạ, điều chỉ có trong chuyện cổ tích của những thế kỷ đã qua. Mỗi blog nhỏ lại là một thế giới rộng lớn hoặc nhỏ hẹp của mỗi con người.

Cuộc sống công nghệ đã đem đến cho người ta những tư duy và phong cách mới, cả một sự tự tin và những vỏ bọc mà thế giới thực không có được. Chẳng ai để ý đến bạn trong đám đông nếu như bạn không chứng tỏ mình là một thằng ngu si hay dũng cảm nào đó, nhưng bạn có thể khiến tất cả ngưỡng mộ trên một blog. Sự dối trá, lừa lọc, phản trắc, tự an ủi, tìm chia sẻ, tự làm cho mình thoả mãn bằng cái tôi tách biệt với xã hội... đã thay thế con người thực trong thế giới ảo, phủ lên nó một bức màn mờ ảo của những điều có thực và không có thực.

Thế giới ảo đã dần dần trở thành quyết định trong cuộc sống của hàng triệu người, không dành cho họ một khoảnh khắc ngắn ngủi nào nữa để sống trong thế giới thực, mà những cảm xúc của thế giới không có thực ấy đã dần trở thành cảm xúc ngự trị trong những con người muốn không thể tìm được sự hoàn hảo và yên bình của cuộc sống không trong bầu không khí mà anh ta vẫn hít thở, cơm mà anh ta ăn và những quan hệ thực mà anh ta đang có.

Trong tiểu thuyết "Cô đơn trên mạng", Janusz Leon Wisniewski đã viết một cách xác thực đến mức sống sượng nhưng cũng đầy nỗi cay đắng về cái thế giới ảo ấy. Những nhân vật của ông đã sống, đã yêu, trao gửi cho nhau tất cả trên mạng sau những trống rỗng, mất phương hướng trong cuộc đời thực, để rồi cũng phải đau đớn nhận ra rằng, cuộc sống ảo đem đến những cảm xúc ảo, những tình yêu ảo, những cám dỗ ảo, và cuối cùng vẫn phải trở lại với cuộc sống thực để tự giải quyết những rắc rối của riêng mình.

Có bao nhiêu phần trăm là sự thật trong cái thế giới tưởng chừng vô giới hạn mà chúng ta nhìn vào nó thông qua một cái màn hình nhỏ bé như tivi và sống với nó không biết bao nhiêu tiếng mỗi ngày? Phải chăng chat bằng nickname và sau đó làm blog là một bước phát triển tột cùng của cái tôi cá nhân trước sự bất định và hỗn độn của xã hội xung quanh mỗi cá thể, để luôn phải vươn lên chứng tỏ sự tồn tại của mình một cách dằn vặt và đầy nỗ lực? Đó không chỉ đơn giản là một sự khát khao chia sẻ những quan điểm, ý kiến, thể hiện một cách mạnh mẽ cái tôi độc lập trước xã hội mà đấy cũng là một cuộc đấu tranh để tồn tại trong thế giới ảo như người ta vẫn dẫm đạp lên nhau để tồn tại trong thế giới thực.

Bạn có là chính bạn như ngoài đời không? Bạn có bao nhiêu cuộc sống và nỗi đam mê để thể hiện cá nhân cũng là bấy nhiêu cuộc chiến đấu sinh tồn trong xã hội? Bạn có dám thể hiện chính con người thật của bạn trên blog, viết những gì bạn nghĩ, bạn trăn trở và dám nói hết tất cả tâm can bạn không? Bạn không thể, vì bạn đã lên mạng là đã cho thế giới thấy bạn, và bạn không thể cứ mãi nói dối. Nhưng bạn cũng không thể bộc lộ tất cả. Vậy là ngay cả trong thế giới ảo, bạn vẫn không thể là chính bạn như bạn đã từng phải che giấu mình ở cuộc đời thực. Thế là 2 lần cô đơn.

Thế giới hiện đại là vậy. Con người càng chứng tỏ mình càng trở nên cô đơn hơn bao giờ hết, và thế giới gần nhau về địa lý hoá ra lại càng xa nhau hơn về tâm hồn và cái gọi là sự kết nối giữa mỗi người trong thế giới ảo ấy ("friends", trong ngôn ngữ blog) không thể và không bao giờ thay thế nổi những quan hệ đời thường. Con số người đọc blog và chia sẻ với mỗi người chẳng thể thay được những ánh mắt trìu mến ấm áp hay những cái vỗ vai. Bây giờ thì tôi hiểu điều ấy, nhưng tôi vẫn chơi blog như một thú vui, và có lẽ tôi sẽ ngừng không chơi nó nữa, nếu một ngày kia, có một ai đó đến nói với tôi, rằng: "Xin lỗi anh, tôi là ảo, tôi không có thực"...

Wednesday May 6, 2009 - 03:11pm (ICT) Permanent Link | 2 Comments

Add Cục Than 's Blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 535 First | < Prev | Next > | Last