^!^.TP that soi dong..minh nho Ha noi qua..ko the tin noi minh nua..sorry..!ẹc ẹc..I lOvE U((:.!
^!^hElLo^!^
Đi mô cũng nhớ về nhà?..nhất là ngoài cái tết Âm lịch thì ở nhà tui còn có cái tết thứ 2, ai đi đâu cũng về, ko như chúng tôi ko về được, nhớ ngày nào còn được ở nhà vui cùng gia đình, gặp mặt anh em họ hàng trong cái Răm mà cả làng gọi là cái tết thứ 2...!...ra HN ko như ở quê tôi, tất cả các ngày Rằm họ đều cúng bình thường, tôi sẽ kể cho bạn nghe cái Răm của quê tui cho mà thèm nè?...2 ngày đại chiến, ghi nhớ công đức ông bà tổ tiên, 2 ngày 14 và 15 tháng 7 Âm lịch hàng năm coi như là hội mở ở làng, tối ngày 13 mọi nhà đã sữa soạn bàn thờ gia đình và quét nhà của, Mvới nhau chén rượi vui,...và nhà ai cũng vậy,...qua ngày lại tối,...
ngày 15 mới là ngày chính thức, vì ngày này là tập trung làm lễ ở họ lớn, tất cả các nhánh tập trung về một chỗ, tui họ Phan nên đông lắm, ai cũng quen , là anh em ai cũng biết,..tôi tui lại mang lễ đi thắp hương cùng Cha tui, lần này may mắn được đánh trống to,... anh em nhìu hơn vào nhà chơi một tý,....ah Bác Lương, dạo ni bác học ở mô?...tui đang ở HN?..gia đình CHú vẫn khỏe chứ?..dạo một hồi trộng cho rộn rã này?...được chứ?...rung hay là dập?...dập cho nó nhanh, cắc tùng..cắc tùng..tung tùng tùng....
ở nhà thờ Lớn to hơn, uy nghi hơn, tui chỉ được đánh trống cho vui thôi, còn trong lúc làm lễ làm gì được đánh, mà cũng ko chuẩn,...thế là đến lúc cầu yên,... mọi người im lặng hết để lắng nghe các vị tiền bối xin tổ tiên phụ hộ cho gia đình mình...
thế ngày hôm sau cũng thế, mỗi nhà đều đi cúng to hơn, các cụ làm lễ đứng chật cả nhà thờ, cỗ đi cúng phải trải dài ra tận sân, các cụ và mọi người phải đứng ngoài nắng, nhưng thường ngày lễ này thì nắng dâm dâm thui?...người đông lắm,...nói chuyện...vui ưi là vui,..tiếng trống của các nhà thờ kêu inh ỏi, chỗ thì đánh trước chỗ đánh sau?...tạo thành một tạp âm trông vui tai lắm,...làm lễ tớ hơn 11h thì cũng chờ để đưa cỗ về, hôm nay nhà nào cũng uống rượi bia, và mỗi nhà đi một tý, nhà tui thì gọi các Bác đến uống rượi, trong nhà làm thêm món gì đó?...
kể mà mình cũng thèm, muốn về nhà, bây h ở nhà vui lắm, mấy đứa bạn đều ở nhà cả,....huhu....ẹ tui thì đi chợ để mua con gà trống về làm thịt cúng, ko phải gà trống mà có nhà cúng thịt hay cá cũng được?...và bánh chưng hoặc là xôi cũng được?...và tối ngày 13 tui cùng Cha ra nhà thờ bé để thắp hương và cầu yên, đây là tập tục rất hay:..cầu yên là cầu cho gia đình luôn luôn mạnh khỏe, vui vẻ và thành đạt trong cuộc sống,.... nhiều thứ lắm..thế là tui ra đánh trống, tui biết đánh trống họ từ nhỏ mà,...hay lắm,..oai nữa...!...thế là qua nhà anh em chơi lúc là về, tận 12 h mới ngủ cơ...vui ơi là vui,... sang mai dậy sơm, Mẹ kêu tớ: Lương ơi, ra bắt con gà làm thịt để đi cúng cho kịp giờ,..thế tớ xách dao ra làm con gà mới mua hôm qua ngon lành,..do họ nhỏ nên ít người,... tôi làm xong mẹ cũng hông xôi xong và gọi anh hàng xóm đội cỗ đi cúng,...thế tiếng trống người đến bắt đầu rầm rộ, người trên đường đội cỗ đi cúng, bọn con nít thì đi chơi như hội, nhà thờ họ của mi ở mô?...sướng quá, các ông già anh em ở xa quê về hỏi thăm sức khỏe, ra họ các cụ mới được cúng thôi, họ biết làm lễ, mặc quần áo như Bảo Chưởng,.. cúng thì đọc sai buồn cười ghê, tớ lại ngồi ngoài sem, cả họ im lặng trong quá trình làm lễ....
Làm lễ xong mọi người ngồi đợi trong quá trình ông bà và tổ tiên ăn cổ?..sau các cụ cáo phó xin phép đưa cỗ về cho con cháu,..thế lại bê về nhà, về tới nhà dọn ra mâm, anh em quý nhau gọi đi nhà nọ nhà kia ăn và uống
Rằm tháng 7 ở làng DIễn Thái quê tui..!..![]()
![]()
![]()
![]()
| Ngôi làng “độc nhất” miền Trung | ||
Buổi sáng, đường về làng Đại Bình trong lành, mát mẻ. Những làn gió nhẹ phảng phất mang hơi nước từ triền sông thổi vào làm mát dịu không khí ngày hè. Du khách đến đây thưởng ngoạn sững sờ với quang cảnh của một làng quê Việt tưởng chỉ còn thấy trong văn thơ xưa: cây đa, bến nước, con đò, những phiên chợ quê với các bà, các mẹ vai mang quai gánh đơn sơ, mộc mạc; nghèo mà bình yên đến lạ… Tựa bức tranh quê! Con đò nhỏ rẽ nước tiến sang bờ bên kia, Ðại Bình nằm gối đầu vào Hòn Ngạn. Nơi mảnh đất tròn như cái nong tằm, một nửa giáp sông, nửa giáp núi. Làng có chiều dài khoảng 3.000m, chiều ngang 1.000m, diện tích không lớn là bao. Dọc hai bên làng, cạnh bờ sông Thu Bồn bãi cát bồi nhiều hơn lở, sau bãi cát là luỹ tre nằm lọt thỏm giữa những đống đất. Người dân địa phương thường gọi là “đường ngọn nước” - một khoảng đất màu mỡ và khô ráo, nơi người dân lập vườn, dựng nhà và là con đường ngang “độc đạo” nối liền Ðại Bình trong mùa mưa lũ. Đại Bình có khoảng 103 ha đất canh tác, trong đó có 28 ha đất vườn thích hợp cho các loại cây ăn quả. Cây trái nơi đây giống như Nam Bộ: nào là sầu riêng, măng cụt xen canh với bòn bon (Nam Trân, đặc sản của địa phương mà trong cuốn Ðại Nam Nhất Thống Chí có nhắc đến), cam, quýt, trụ, thanh trà, thơm... Mùa cây trái Ðại Bình thường bắt đầu từ tháng 7 đến tháng 9. Trong thế tựa lưng vào núi, ở Ðại Bình còn có một khu rừng Cấm. Con đường đến Cấm (theo tiếng địa phương) hai bên mọc đầy hoa dũ dẽ màu vàng, hoa sim, hoa mua tím. Gần bìa rừng là đình làng Nghĩa Trũng (nơi yên nghỉ của những âm linh). Hiện đình chỉ còn lại dấu tích ít ỏi vì đã bị hủy hoại trong trong lũ lịch sử năm 1964. Các bô lão trong làng kể lại rằng: Đại Bình còn có tên gọi khác là làng “Đại Bường”, là tên một làng cũ có cùng thời với những làng cũ nhất của Quảng Nam kể từ năm 1602, sau khi Nguyễn Hoàng thiết lập dinh trấn Quảng Nam và phân định hệ thống làng xã, phủ huyện. Làng có tên chữ chính xác là Đại Bình nhưng vì có sự “húy kỵ” với tên một vị tiền bối khả kính nào đó nên dân gian gọi chệch “Bình” thành “Bường”. Ở Đại Bình, ngoài các loại cây ăn quả truyền thống của địa phương, nơi đây còn trồng thêm được hầu hết các loại cây ăn quả của Nam Bộ. “Nam Bộ” trong lòng miền Trung Những khu vườn ngổn ngang mít, xoài, ổi, nhãn, cam, quýt, bưởi, trụ, thanh trà… chất vị ngon hơn nhiều nơi khác. Ngoài ra còn có sầu riêng, măng cụt, vú sữa, lêkima, sapôchê; có cả loại tre chỉ để ăn măng... Các loại trái miền Nam trên đất Đại Bình bao đời nay đều rất sai quả, to và ngon. Ngày nay, với cách chăm bón khoa học cùng với sự ưu ái của tự nhiên, các loại quả nói chung ở Đại Bình càng tăng cả về thể trọng và chất lượng. “Ăn quả nhớ người trồng cây”, bà con ở Đại Bình thường nhắc đến công lao khó nhọc của cụ Huỳnh Châu (thường gọi là cụ Hương Hân) - người đã sưu tầm, đưa các giống cây từ Nam Bộ về trồng. Chuyện kể rằng, cụ là người đi miền Nam nhiều nhất xã. Cụ vừa là nhà tu hành, vừa là một lương y cổ truyền nổi tiếng khắp tỉnh, chuyên trị rất giỏi các bệnh ngộ độc, mụn nhọt, tiêu hóa, hóc xương. Khoảng năm 1936-1937, cụ Hương Hân vào Sài Gòn, Tây Ninh và một số tỉnh đồng bằng sông Cửu Long để tìm tòi, thu thập kiến thức y học cổ truyền. Thấy cây trái ở miền Nam quanh năm trĩu trịt, cụ bèn tìm cách đem về một ít cây giống để trồng thử trong vườn nhà. Không ngờ, các loại cây này đều sống tốt và lớn nhanh, chứng tỏ rất hợp với thổ nhưỡng của Đại Bình. Từ đó, cứ mỗi lần đi miền Nam thăm con, cụ Hương Hân lại mang về khá nhiều cây giống, đưa về quê tự trồng hoặc cho bà con nhân rộng. Các loại cây trái miền Nam nhờ thế không chỉ có ở Đại Bình mà còn ở các làng lân cận. Nhưng các giống cây cho quả của miền Nam chỉ “chịu” mỗi đất Đại Bình, còn những nơi khác thì kết quả chẳng mấy khả quan. Những vườn cây Nam Bộ tại Đại Bình hiện đều là “hậu duệ” của vườn cụ Hương Hân. Ngoài những loại trái cây của miền Nam, chủ lực của Đại Bình từ bao đời nay vẫn là cam mật, quýt đường, trụ lông và bòn bon... Qua nhiều năm chắt lọc kinh nghiệm, người dân nơi đây nhận thấy trụ lông trồng trên đất Đại Bình còn ngon hơn tất cả các loại bưởi đang được thịnh hành ở miền Nam như bưởi Biên Hòa, bưởi Năm Roi, bưởi Da xanh. Mặc dù chưa chính vụ nhưng khi được thưởng thức hương vị đầu mùa của quả trụ lông ở đây, chúng tôi phải công nhận niềm tự hào của người dân ở đây về món đặc sản này quả là không ngoa. Anh Nguyễn Nở cho biết thêm, mấy năm trước đây, làng Đại Bình còn có một thứ mà không ở đâu trên đất nước này có được, đó là hạt mít nài rang. Đây là loại mít chỉ có ở vùng rừng Cấm; cây mít nài mọc chen lẫn giữa hàng nghìn cây cỏ hoang sơ. Mỗi năm mít nài cho một lần trái; trái mít tròn, to bằng trái mít tố nữ, múi mít nhỏ như đầu ngón tay, vị ngọt khay khay, hạt tròn hoặc dài. Mít nài chín không ai ăn vì dễ say, chỉ chà nó ra để lấy hạt, phơi khô, rang ăn như đậu phộng rang. Ai đã từng ăn hạt mít nài rang rồi, một lần thôi là nhớ mãi cái hương vị kỳ lạ ấy… Buồn một nỗi, cơn bão số 6 lịch sử tàn phá miền Trung cách đây chưa lâu đã trở thành “thảm họa miệt vườn” làng Đại Bình. Theo tính toán của người dân, cơn bão đã gây thiệt hại cho làng quê nhỏ này hàng trăm tỷ đồng; nhiều cây sầu riêng trăm tuổi đã bị quật ngã và gần như bị xóa sổ… Nhưng Đại Bình đang hồi sinh trở lại… Bài và ảnh: Minh San |
![]()
![]()
^!^ thời gian ở CỔ Nhuế là thời gian đầy kỷ niệm, trong một buổi tối nghe truyện tôi mới thấy rằng cuộc sống bao điều hay và tuyệt vời làm sao?...tôi sẽ thuật lại cho các bạn của tôi nghe lại câu truyện mà tác giả kể về mình, những nuối tiếc mà mình đã không làm được?..đôi lúc tôi cũng nghĩ như tác giả, nhưng cuộc sống đang và xảy đến với chúng ta bao nhiêu điều mà chính chúng ta cũng không giải quyết kịp..!..
Tôi xin lấy tôi là người kế chuyện thay cho tác giả..?...nội dung truyện không khác nhưng tự thuật lại có phần không thật tuyệt đối..?...câu truyện mang tựa đề : Mây bay về trừi..!![]()
![]()
^!^ Trong cuộc sống của tôi là một người cán bộ, và tôi cũng được gặp nhiều người, nhưng trong số những người tôi quen có 3 cô tên "Mây" , 1 cô làm cùng cơ quan với tôi gọi là "Mây trắng" vì là cô ấy béo và trắng như bông?.. Một cô mây trong thanh mảnh, mát mẻ.. tươi tắn với cái má hồng mỗi khi uống rượi.. gọi là Mây Hồng, còn 1 Mây nữa tôi muốn nói đến đó là "Mây lang thang" !
Trong một buổi chiều mát mẻ, sau một hồi tôi bơi dưới mặt nước biển của Cửa Lò, và tôi lên bở cát trắng nằm lăn ra nghĩ?..lâu ngày đi làm về quê nên được thoải mái như thế này? có cô gái bán báo thẩn thời đi qua trông vể mặt ỉu xìu..?..tôi liền gọi lớn :
" Này cô bé, bán cho chú tờ bào?
dạ, chú mua báo gì ạh?
lấy cho chú tờ nào cũng được?
dạ, là sao ạh?..cháu không bán báo cho chú đâu!
tại sao vậy, có người mua báo thì cứ bạn chú trả tiền?..hay cháu sợ chú không có tiền àh?
không..?..trông vể tâm trạng của chú không có hứng thú đọc báo?...chắc chú thương hại cháu không bán được báo chứ gì?..
Ah ha... sao lại thế?... thế có bán cho chú không thì bảo nào?...
chú lấy tờ mô ạh?..
lấy cho chú tờ thanh niên hoặc tiền phong cũng được cháu ah?...hết mất rùi chú ah?.. chỉ còn tờ thể thao thôi?..càng tốt, chú rất ham mê bóng đá?..mà nghe nói sắp tới đội tuyển VIệt Nam tiếp chân vứi đội tuyển Olypic Brazil thì phải?....
Cô bé thẫn thơ đi, tôi vội hỏi có chuyển gì với cháu mà thơ thẩn vậy?..
ah cháu, mà thôi, nói với chú thì cũng chán?...có thể chú chia sẽ được gì không?
cô bé ngồi cạnh bên bờ biển và nói chuyện với tôi?..
tôi mứi hỏi: gia đình cháu ở đâu mà phải đi bán báo như thế này?
dạ, Mẹ cháu suốt ngày cờ bạc, bố cháu có người vợ mới nên họ ly hôn, thế Mẹ cũng có gia đình mới, cuộc sống của cháu về ở với Bà ngoại,hồi trước bà khỏe thì còn lo được nhưng dạo ni Bà iu và ốm nữa nên cháu phải lên đây để bán báo góp tiền gửi về cho Bà dưỡng bệnh..!
thế cháu tên gì?
dạ, cháu tên Mây?..mà cháu không hiểu tại sao nhé?..hình như cuộc sống cùng gắn liền với cái tên vậy?..cháu hình như là đám mây mưa, Mây khổ...
cháu lại nghĩ đường bí rùi?..có bao nhiêu đám Mây hồng và mây mát mẽ đó thôi?..
ah, cứ nói chuyện cháu, thế chú tên gì vậy? chú đi nghỉ mát ah?
chú tên Phúc, chú về nghỉ phép?..nhà chú gần đây?..ở đây có thế trông thấy nhà chú nè?..cái nhà màu xanh đó kìa! ôi đẹp quá?
thế cháu đi đây?..chiều rùi?..hẹn chú lần sau nói chuyện vậy..!
thế rùi, tôi được nghỉ phép nữa tháng, vợ đi làm, con đi học nên thời gian ở nhà một mình buồn, thế chiều nào tôi cũng tắm biển và hôm nào tôi cũng mua báo của cô bé mà tôi gọi là Mây lang thang?..
cũng đã được 10 tờ báo rùi?..một hôm cô bé đi qua, hình như đang suy nghĩ về một cái gì đó?..và cô bé hỏi: chú Phúc này, cháu thấy chú mua báo của cháu mà chả đọc gì cả?..cô bỏ tiền ra có phí không?...
Ôh hay, chú mua báo không đọc ở đây thì chú ở nhà cũng đọc mà?..cháu có chuyện gì mà buồn và suy nghĩ thế?..
Dạ, cháu.. cháu đang băn khoăn một điều?....có một của hàng nhận cháu vào làm bán bia, lương rất cao?..cô đó nói : làm ở đây ăn ở rùi còn được mỗi tháng 2lit nữa?..
thế thì tốt quá?.. bán bia cũng được chứ sao?..nhưng cháu đã quá chỗ đó chưa?...dạ, chưa chú ah?..chỉ mới gặp bà chủ thôi?..mà thôi, cháu đi đây, muộn rùi?..
chưa kịp hỏi kỹ như thế nào cô bé Mây lang thang của tôi vội đi?.. tôi không biết nơi thành phố này có chỗ cho cô bé đứng không?..và có bao sóng gió đang chờ đợi cô bé của tui?..tôi thấy tiếc rằng mình không giúp được gì?...
thời gian trôi đi?..và điều tôi không bít nhưng trong tôi vẫn có một Mây lang thang?...cô bé nhỏ nhắn gầy gò?... và cũng một đợt nghỉ phép khác tôi và mấy người bạn đang uống bia bên bờ cát, biển gió mát rượi?.. thế bỗng bên kía có đánh nhau?...tôi vội chạy tới, chen mãi mới vào?...tôi không thể tin nỗi, người con gái thân gây, da xanh xao, tái mét...là.. là chính Mây lang thang của tui?...tui gọi xe đưa cô bé cấp cứu tại bệnh viện?..
sau khi tỉnh và có thể nói chuyện được: chú Phúc, sao chú bít cháu ở đây vào thăm, mà chú đưa cháu vào bệnh viện ah?...
Mây?..tại sao cháu ra nông nỗi này?..![]()
![]()
cuộc sống của cháu đúng gắn liền với cái tên chú ah?..cháu đúng là Mây đen, mưa chú ah?..cháu bị đánh ghen và bị đánh ra nông nỗi thế này?...
mà làm sao đánh ghen?..cháu có gia đình rùi ah sao lại đánh ghen?..
cháu bây giờ không còn là Mây ngày sưa nữa?..cháu là một con điếm, cặp bồ với ông nhà giàu bị người ta đánh ghen và đánh tả tơi thế này?
Mây, sao cháu nói vậy?..cháu không biết rầy aah?
cô bé nức nỡ?..
..cháu thực sự là con điếm mà?...cháu đã qua lại với bao người đàn ông, họ chỉ việc bỏ tiền cho một đêm và họ chà đạp, lâu ngày cũng trở thành chai sạn mất rùi chú àh?.. từ cái lần đầu tiên?...bà ấy chúc cho cháu say và ấn cháu cùng với một người đàn ông lạ hoắc?..thế là cháu nghĩ xong đời con gái?.....
thế sao cháu không đi kiện họ?...
từ đâu cháu cũng nghĩ thế?...nhưng rùi bà ai mà kiện được khi bà ấy nhấn vào tay cháu 5tr, đây là số tiền lớn mà cháu chưa từng được cầm tới?...rùi thời gian cứ thế?..và cách tiêu tiền của cháu đã quên nên việc làm như thế này đã chai sạn rùi?...chỉ một đêm cháu đã có một số tiền mà không mất công sức gì cả?..không phải suy nghĩ nhiều?...
và sau lần gặp đó tôi nghĩ rằng không bao giờ gặp lại Mây lang thang này nữa? ngày mà tui không nên đến với tôi?...rồi thời gian trôi đi cũng vài năm?..tôi đã dần quên cái Mây lang thang nhí nhãnh ngày nào đó?
Cơ quan của tui có tổ chức đợt tặng quà cho các em có hoàn cảnh lang thang, cơ nhỡ, và các em có căn bệnh thế kỹ do bố mẹ để lại hay .... sau khi tặng qua và làm việc với các cô chức năng ở đây thì tôi bỗng nghe gọi bên ngoài...?
chú Phúc... chú Phúc ưi..?
tôi qua lại không nhận ra ai nữa?..một lúc tôi mới nhận ra..ah Mây.. Mây lang thang...?
cháu nhận ra chú từ khi chú phát biểu, nhưng đông người quá cháu ngại?...![]()
![]()
thế cháu làm gì ở đây?..
nói thì dài lắm?...hihi..
giờ chú cũng rãnh rồi, chú cháu mình vừa đi dạo trong khuôn viên vừa nói chuyện nhé?...thời gian vừa rồi cháu làm gì? ở đâu?...
sau khi ở bệnh viện thì cháu trốn chạy?...đôi lúc cháu cũng nghĩ bỏ cái nghè này nhưng sự tiêu tiền của cháu lại bắt buộc cháu phải bám vào nó?...sau một đợt truy quét của các chú công an?..cháu đã bị bắt?...và người ta xét nghiệm và thông báo cho cháu?...cháu đã bị HIV..?![]()
..
trừi, chú đang nghe gì vậy?..chuyện này cháu nói đơn giản thế sao?..có trường hợp họ xét nghiệm nhâm mà?
ko đâu chú ah?..cháu cũng không tin đâu?..nhưng cả ba lần xét nghiệm cháu đều có kết quả dương !
lúc đầu cháu cũng uống thuốc ngủ để quên đi cuộc sống của mình?...nhưng có người phát hiện nên cháu được cứu sống?...trong thời gian ở bệnh viện những người có hoàn cảnh giống cháu?..cháu đã suy nghĩ chín chắn hơn?...(cô bé cười như bặt buộc, cười trong đau khổ...) cháu đã thấy đời có nhiều cái thú vị hơn, và iu nó bao nhiêu chú ah?..sau khi ra viện cháu xin ở lại đây chăm sóc các em và những người khó khăn hơn cháu?...cháu thấy đời thật tuyệt vời?...
đúng thế cháu ah?...cuộc sống có nhiều niềm vui và thú vị?...và nhiều điều đẻ cho ra làm?...trông cháu chín chắn hơn hẳn? trở thành một cô gái rùi?...
bây giờ cháu mới thấy được rằng cháu có những ước mở nhưng cháu ngĩ là thật vui vơ chú ah?.. cháu mơ về một mái nhà đầm ấm, đầy ắp tiếng cười?... chú ah..?..bây giờ cháu không còn là đám Mây đen, mây mưa nữa?...mà cháu muốn làm một đám Mây hồng đêm niềm tươi vui đến cho mọi người, hạnh phúc và đầy ắp tiếng cười...!...![]()
![]()
![]()
đúng vậy cháu ah...!..
rùi thời gian trôi đi?..ngày mà Mây lang thang của tôi ra đi khỏi thế giới này?..cô bé ấy đã ra đi thanh thản, khi nhắm mắt còn nở nụ cười trên môi?..và những người xung quanh đã khóc, có người thân như Cha Mẹ cô với niềm ân hận, và những ngơời đã quen biết cô trong đó có tôi?...sự nuối tiếc cho một cuộc đời non trẻ giữa cái chốn thành phố đông người này?..
Sau một buổi chiều tôi đến thăm mộ của Mây lang thang!.. chiều tàn, cái cảnh bùn bùn,...khi tôi thắp nhan xong nhìn lên trừi thấy đám Mây màu hồng thanh mảnh bay lên?...và tôi thầm nói, Mây ah, cháu không phải là Mây đen mà là Mây hồng đem hạnh phúc cho mọi người và đưa đến họ những bài học bổ ích cho cuộc sống của họ!... ..^!^![]()
![]()
![]()
Câu truyện hơi dài nhưng tui chúc những người bạn iu của tôi luôn luôn vui vẻ, hạnh phúc và thành đạt!