Ở Việt Nam ta, có hai thành phố mà nếu ta đến đấy cùng với tình yêu, ta sẽ cảm nhận nó khác hẳn, ấy là Hà Nội và Đà Lạt.
Năm nay, phương Nam chợt lạnh. Những ngày đầu năm, giữa bao nhiêu bộn bề công việc, chợt một chiều ngẩng lên: Ơ kìa, lạnh quá. Và như một phản xạ vô thức, nỗi nhớ ùa về. Một nỗi nhớ không vu vơ, không mơ hồ, nỗi nhớ có tên hẳn hoi, là Hà Nội và... em.
Gã trai phương Nam là tôi đã hàng trăm lần dạo gót giầy trên đường phố Hà Nội. Ăn những bữa ăn Hà Nội, uống bia kèm lạc Hà Nội, hít thở cái đặc quánh nồng nàn của hương hoa sữa Hà Nội, ngơ ngẩn trước cái nồng say mà tơ mảnh của liễu, của Dâm Đàm, ngắm cái lúng liếng của mắt, da, của dáng, của cái sắc đẹp trời cho của các thiếu nữ Hà Nội mà nhiều người thốt lên là "đẹp nhất nước"..., rồi thôi. Rồi trở về với phương nam đầy nắng, bạt gió. Với những miên man bất tận hào sảng những đất, những người, những con đường xuyên chân trời, những chân trời xanh như nước mắt và nước mắt lung liêng như tiếng cười của em giữa mùa gió chướng...
Đến một ngày, bất ngờ như lá rụng. Em rụng vào tôi trong một chiều Hà Nội lạnh cắt ruột. Giản đơn, tự tin, thông minh, dịu dàng và đầy nữ tính. Có một nỗi nhớ bắt đầu từ đấy. Có một nỗi khắc khoải vừa gào thét vừa thầm lặng đánh thức tôi, hành hạ tôi. Tôi đã không còn vô tư với nắng với gió phương Nam nữa. Một Hà Nội khác hiện lên trong tôi, thẳm sâu và luôn phập phồng những cơn bão, những cơn bão dịu êm lấp lánh ánh bạc nhưng cũng có khả năng bùng nổ, đến xót xa, đến hoang dại.
Nó không thờ ơ, hời hợt, mà neo vào lòng như một vết cắt. Nó đốt lên trong tôi một nỗi nhớ, xếp lớp nghìn trùng trong tôi là cái nỗi nhớ vô cùng khổ đau nhưng cũng vô cùng hạnh phúc ấy. Tôi yêu nhất Hà Nội là những ngày mùa đông, từ chính cái mùa đông tôi gặp em. Người phương Nam rất sợ mùa đông Hà Nội. Nhưng có em ngồi sau xe thì mùa đông ơi, mùa tuyệt vời xiết bao. Gió căm căm. Lạnh căm căm. Má em căng ra trong cái lạnh mà ấm nồng, mà hào hển, mà hồng lên trong gió. Rồi bờ đê. Rồi hoa xoan trời ạ. Nó tơi bời nở trong gió, trong cái lạnh tê buốt, trong cái màu xám bạc của trời, làm tôn lên những li ti thảng thốt của cái màu tím dân dã, đến ngẩn ngơ, mà gợi, mà đọng trong ta cả một thời tuổi trẻ, sống dậy, ùa về, khao khát và đam mê...
Một sáng mùa đông như thế, mũ len, áo len, găng len... những thứ khá lạ với phương Nam, tôi và em đến phố Bát Đàn, một trong những con phố ngắn mà nổi tiếng của Hà Nội. Em giới thiệu cho tôi phở Bát Đàn, quán phở gia truyền nổi tiếng mà đến giờ, bước vào thế kỷ 21 đã được 5 năm, vẫn phải ăn như thời bao cấp. Tức là xếp hàng, cầm sẵn tiền trên tay, lấy được phở thì chọn một cái ghế cũng rất tạm bợ mà ngồi.
Nhưng mà phở thì đúng là phở. Nó ngon một cách tinh tuý chứ không xô bồ như ê hề các loại phở khác. Tô phở nóng đến giọt cuối cùng và ta cảm nhận trong ấy không chỉ năng lượng vật chất, mà dường như có một điều gì đấy lan toả trong ta giữa cái ngày đông lạnh giá này. Hình như là sự tích tụ văn hoá, là sự bay lên của tài hoa giữa cho và nhận, là sự mặc khải của con người giữa cuộc đời này, khiến cho ta cứ lâng lâng như không thật.
Rồi sang cà phê Quỳnh đối diện. Ta sẽ gặp hai chủ nhân nổi tiếng là nghệ sĩ điện ảnh Như Quỳnh và nghệ sĩ nhiếp ảnh Nguyễn Hữu Bảo. Ta miên man trong những bộ ảnh đầy chất Hà Nội, cái chất mà ta chỉ có thể cảm rồi thốt lên chứ không thể nào rạch ròi tách bạch trong lúc tay nâng ly cà phê đen thơm ngào ngạt, sánh quánh tâm trạng. Uống và nghiện cà phê là nghiện cả cái không gian cà phê chứ không chỉ là uống một cách cơ học. Bởi nếu chỉ uống thì chả ai ra quán làm gì, ngồi ởnhà tự pha lấy mà uống, vừa tiện vừa rẻ.
Nhưng mấy ai làm được như thế, các quán cà phê vẫn đông nghịt người. Ấy là người ta tìm đến một không gian cà phê, không gian cho tâm trạng, cho cảm xúc. Rồi một quán sách cũ ở chếch phía bên kia, nó mang trọn vẹn của một Hà Nội ý nhị, hào hoa mà sâu sắc... Hình như ngõ phố này có lần tôi đến rồi, nhưng phải hôm nay, đến đây cùng với em, tôi mới cảm nhận được hết nó, mới thấy té ra lâu nay ta chưa từng tận hưởng, chưa từng hạnh phúc, chưa từng sống ở cái nghĩa trọn vẹn nhất của nó.
Đi với em ở Hà Nội, tôi cảm nhận một chiều khác của yêu thương, của dâng hiến, của vì nhau. Ở Việt Nam ta, có hai thành phố mà nếu ta đến đấy cùng với tình yêu, ta sẽ cảm nhận nó khác hẳn, ấy là Hà Nội và Đà Lạt. Nếu chỉ trần sì đến đấy một mình, ta chỉ là một ta thô mộc, ngô nghê và nhạt nhẽo. Còn với một trái tim thổn thức, thành phố trở nên đa chiều đa sắc, bí ẩn hơn, thi vị hơn, nồng nàn và lãng mạn hơn...
Tôi đã từng cùng một đám bạn phương Nam, thuê mấy chiếc xích lô đi dạo đêm Hà Nội, đi để cảm nhận hết chiều sâu của phố khuya. Những xô bồ ban ngày lắng lại, ban đêm, Hà Nội hiện nguyên hình chất thơ của nó. Lãng mạn và trữ tình, thanh cao và sâu thẳm. Những con phố nhỏ găm đầy ký ức, ký ức như cỏ may, càng gỡ càng thít chặt. Những con đường cổ tích như đường Nguyễn Du, nơi có toà báo của tôi, đêm mơ màng như đang thổn thức trước bước chân ngập ngừng của các cặp tình nhân trong vô định những chiếc lá sấu như vô tư rụng trong cái ngỡ ngàng của cơn gió xé ruột.
Em ở đâu trong miên man những bóng người xa lạ, những quầng sáng vàng vọt, và cả tiếng lá xao xác trên đường. Có những lúc cứ thấy thắt ruột lại trước những dự cảm mơ hồ, mong manh như gió, những cơn gió lang thang, hiện hữu đấy, hư vô đấy. Thế rồi bờ đê trước mặt. Ào ạt gió. Những cơn mưa ngọt còn thăm thẳm vô tăm tích đâu đó tận chân trời. Con sông Hồng cuộn chảy cắt đôi nỗi nhớ. Không thể trốn chạy nỗi nhớ được rồi. Phải quay lại đối diện với nó... Một Hà Nội lại đau đáu trong nỗi nhớ không thể nào gỡ nổi...
Mùa này, hoa gạo đang nhoi nhói khắp các triền đê, thắp lên trong ta cả một vùng hồi ức tuổi thơ. Những bông hoa gạo nhỏ nhoi đốt trong sương mù những chấm đỏ báo hiệu nơi ấy có những dòng sông với những bến đò. Đã bao nhiêu lần tôi ngồi chờ đò bên những gốc gạo ấy. Bây giờ cao tốc, bây giờ cầu vĩnh cửu, bây giờ xé gió tốc độ, bây giờ những buyn đinh, những khu đô thị thênh thang, những sành điệu xanh đỏ tím vàng... ở đâu còn cái bông gạo thắc thỏm một thời ấy và có ai còn nhớ đến nó nữa?
Sáng nay, một gã bạn họa sĩ gọi từ Hà Nội: Vừa làm một chuyến lãng du dọc triền sông Hồng, ngược lên tận Phú Thọ ngắm hoa gạo.
Thì cũng như tình yêu vậy, phải đi tìm, chứ ở đâu mà sẵn...
(Sưu tầm)
Trong tiết se lạnh đầu đông, hoa cải vàng nở rộ hai bên bờ sông, Tết sắp đến rồi
Vườn hoa cải dưới chân đê sông Đuống khoe sắc vàng trong tiết trời đầu đông.
Những ngày cuối năm, chúng tôi thường tranh thủ rời thủ đô ra ngoại ô để dạo chơi. Một trong những điểm đến được yêu thích là cánh đồng hoa cải bên triền đê sông Đuống.
6 giờ sáng chủ nhật, Hà Nội se se lạnh trong cơn gió mùa mới đến đêm qua. Chúng tôi xuất phát từ Nhà hát lớn rồi qua cầu Long Biên bắc trên sông Hồng. Tết, lại thấy một hình ảnh bình dị và khá dễ thương: những chiếc xe thồ đầy ắp rau xanh và hoa quả từ ngoại thành kẽo kẹt qua cầu. Một vài chiếc xe đạp chở đầy thược dược tím, cúc vàng, hồng đỏ qua sông, đem cả mùa xuân vào phố. Sang đến Gia Lâm, phố phường nhộn nhịp hẳn lên bởi những chiếc xe gắn máy lao vun vút, xe khách và xe bus tấp nập vào bến, những thanh âm sống động của ngày mới rộn rã dọc con đường.
7 giờ sáng, chúng tôi gặp sông Đuống cách trung tâm Hà Nội 15km. Đây là một nhánh của sông Hồng tách ra từ Yên Viên và có chừng 7km là địa giới tự nhiên giữa Hà Nội và Bắc Ninh. Chúng tôi rời con lộ lớn dẫn lên các tỉnh phía Bắc để rẽ vào con đường đê chạy dọc bờ sông. Triền đê yên tĩnh đến kì lạ. Lớp cỏ xanh dường như vẫn đang mơ màng trong giấc mộng đêm, tiếng côn trùng rả rích lúc xa lúc gần gợi lên trong chúng tôi cảm xúc của một người đi xa lâu ngày đang trở về quê nhà ở nông thôn. Bất chợt nhớ bà, nhớ mẹ, nhớ bát cơm cà và nồi cá kho riềng mỗi lúc chiều buông.
Tại đây, lại gặp những cậu bé dắt bò và bà con nông dân quẩy quang gánh ra đồng. Lại gặp những chiếc xe thồ với guồng xe hối hả vào phố, tiếng xe gắn máy nổ phành phạch như muốn đánh vỡ tan lớp sương giá của đêm. Gió hun hút thổi trên triền đê, khe khẽ lay những ngọn cỏ may tím nhạt. Ra đến ngoại ô, có cảm giác như mùa đông có thể chạm tay vào.
|
| Đôi bạn trẻ chụp ảnh cưới với hoa cải |
Đến địa phận thôn Đề xã Kim Sơn huyện Gia Lâm thì một cánh đồng hoa cải cúc mênh mông vàng rực hiện ra, đột ngột như thể một phép màu. Hoa cải cúc không có được vẻ tươi tắn nồng nàn của hoa cải dầu, nhưng nó lại có dáng vẻ mộc mạc chân chất của thôn quê rất “yếm thắm, má đào”.
Những cánh hoa vàng nhạt xếp quanh lớp nhuỵ nâu đủ làm chao đảo những cánh bướm và những chú ong đi làm mật. Chúng tôi dựng xe trên đê và nấu một nồi cà phê bằng bếp cồn khô. Ly cà phê nóng làm tan đi cái giá lạnh của mùa đông, xua đi cơn gió rét đang mê mải cuốn lá khô về trời. Các bạn tôi lấy máy ảnh ra và bắt đầu tác nghiệp, người mẫu chính là những người bạn đồng hành, tiếng cười đùa vỡ tan như thủy tinh lan dọc triền đê. Xa xa là hình ảnh làng quê Bắc bộ với những mái nhà bình yên trong nắng sớm.
Cùng đi với chúng tôi hôm đó còn có một đôi vợ chồng trẻ xúng xính comple, váy cưới đi chụp ảnh ngoại cảnh. Hiện nay, một phong trào đang rộ lên trong giới trẻ Hà Nội, thay vì chụp một bộ ảnh cưới trong studio thì họ lại cùng nhau về Bát Tràng hay ra ngoại ô. Thật may mắn khi đúng vào mùa cưới, người nông dân giữ lại những luống cải để lấy hạt giống cho vụ sau, và cánh đồng hoa cải đã trở thành một background tuyệt diệu cho bộ ảnh kỷ niệm tình yêu.
Tết, ngắm hoa cải, thấy nhẹ nhàng trong lòng, thoáng thêm cái ý nghĩ thơ nhạc rất dễ thương: “Này gió, đừng đem hoa cải về trời…”
(Sưu tầm)