VN nong da man
1 hinh bong da xa voi ,hon ngu ngo mai trong doi...
Xin lỗi vì đã làm cho anh thất vọng đến thế
Xin lỗi vì em không đủ can đảm để đối diện với anh và với chính bản thân em nữa rồi
Xin lỗi vì em là người bắt đầu và cũng là người kết thúc tình cảm này
Xin lỗi vì đây là điều đúng đắn và tốt đẹp nhất em có thể làm cho anh, cho dù nó quá tàn nhẫn
Xin lỗi vì em cứ mãi khóc ko thôi, làm anh càng đau
Xin lỗi vì tất cả những gì em đã gây ra
Xin lỗi anh vì ta đã ko như lời em nói
Xin lỗi vì đã nói lời yêu anh
Xin lỗi xin lỗi xin lỗi
Xin lỗi anh vì em chỉ biết nói xin lỗi mà thôi
Tuyết đang rơi. Bobby đang ngồi ở khoảng sân sau nhà, nó thấy lạnh hơn. Bobby không mang giày ống cao. Nó không thích, mà nó cũng chẳng có đôi nào. Chiếc áo khoác mỏng tang không đủ giữ ấm cho Bobby. Nó lạnh lắm.
Tuyết vẫn không ngừng rơi. Hơn một giờ trôi qua, nó nghĩ mãi chưa ra món quà Giáng sinh tặng mẹ. “Ôi, thật là chán. Giờ đây nếu có nghĩ ra mua gì thì mình cũng đâu có tiền mà mua.” Nó lắc đầu, mặt buồn rười rượi.
Đã ba năm kể từ khi bố nó qua đời. Ba năm qua, cả nhà năm miệng ăn đánh vật từng ngày với cuộc sống. Không phải vì mẹ nó không quan tâm, mà chỉ vì không biết bao nhiêu mới đủ. Mẹ làm cả ca đêm ở bệnh viện, nhưng đồng lương nhỏ bé cũng chỉ đủ chống chọi qua ngày.
Càng thiếu tiền và những thứ khác, cả nhà càng thương yêu và bảo bọc nhau hơn. Cùng với anh chị và một đứa em, Bobby đảm trách mọi việc nhà khi mẹ vắng. Ba chị em gái của nó đã chuẩn bị những món quà Giáng sinh rất dễ thương cho mẹ rồi. Còn Bobby thì vẫn tay trắng, dù bây giờ đã là đêm Giáng sinh.
Lau vội dòng nước mắt, nó đá chân vào tuyết và đi xuống phố, nơi các cửa hiệu đang lấp lánh ánh đèn màu và nhộn nhịp tiếng nhạc Giáng sinh. Một thằng bé sáu tuổi mồ côi cha, sao giờ đây nó thấy rất cần một người đàn ông để chuyện trò. Nhưng sao khó quá!
Bobby đi dọc theo các cửa hiệu, nhìn đăm đắm vào những tủ kính được trang trí thật lộng lẫy. Mọi thứ sao mà đẹp đến thế, mà cũng xa tầm tay nó đến thế! Trời tối dần. Bobby đành phải quay về nhà. Bỗng mắt nó bắt gặp một tia sáng nhỏ từ phía chân tường. Nó cúi xuống và phát hiện ra đó là một đồng tiền sáng chói.
Giây phút đó, Bobby như thấy mình là kẻ giàu có hạnh phúc nhất thế gian. Một làn hơi ấm chạy dọc cơ thể. Nó chạy nhanh về phía cửa hiệu đầu tiên nó nhìn thấy. Nhưng rồi lòng phấn khích bỗng tan thành mây khói khi người chủ hiệu bảo rằng nó sẽ chẳng mua được thứ gì với đồng tiền này.
Nó trông thấy một hàng hoa và quyết định bước vào trong chờ tới lượt mình.
“Gì vậy cháu?”, người bán hoa hỏi.
Bobby chìa đồng xu ra và nói rằng liệu nó có thể mua một bông hoa làm quà Giáng sinh cho mẹ không.
Người bán hoa nhìn vào đồng 10 xu. Đặt tay lên vai thằng bé, ông trả lời: “Hãy đợi ở đây. Để chú xem chú có thể giúp cháu được gì nhé!”.
Đứng đợi, Bobby nhìn những bông hoa đầy màu sắc xung quanh. Dù là một thằng con trai nhưng nó có thể tưởng tượng được rằng mẹ và các chị em gái nó yêu những bông hoa như thế nào.
Tiếng cánh cửa đóng lại của người khách cuối cùng đưa Bobby trở về với hiện tại. Chỉ còn một mình trong cửa hiệu, nó cảm thấy cô đơn và hơi chút lo sợ.
Bỗng người bán hoa xuất hiện, đi tới quầy. Ông lấy lên mười hai bông hồng đỏ thắm, với những cành lá xanh điểm xuyến những chấm hoa trắng li ti, được bó lại với một chiếc nơ bạc thật xinh. Tim Bobby như lặng đi khi người chủ hiệu đặt bó hoa vào một chiếc hộp màu trắng trong.
“Đây, của cháu đây. Tất cả là 10 xu.” Ông nói rồi chìa tay ra. Bobby đưa đồng xu một cách rụt rè. Ôi, không biết mình có nằm mơ không đây? Ai lại bán cả một bó hoa tuyệt đẹp thế kia với chỉ 10 xu cơ chứ! Dường như cảm nhận được vẻ lưỡng lự của thằng bé, người chủ hàng hoa nói: “Chú đang bán giảm giá mười hai bông 10 xu, cháu có thích chúng không nào?”.
Nghe vậy, Bobby không còn ngần ngại nữa. Khi chạm tay vào chiếc hộp dài xinh xắn, nó mới tin rằng đó là sự thật. Bước ra khỏi hàng hoa, nó còn nghe giọng người bán hoa gọi với theo, “Giáng sinh vui vẻ nhé, con trai!”.
Người bán hoa quay vào, cùng lúc vợ ông đi ra. “Chuyện gì vậy anh?”
Nhìn ra ngoài cửa sổ, cố ngăn dòng nước mắt, ông nói: “Một điều kỳ lạ vừa mới xảy ra sáng nay. Em biết không, trong lúc anh sửa soạn mở hàng, anh nghe một giọng nói bảo rằng hãy dành ra một tá hoa hồng để làm một món quà đặc biệt. Rồi mải mê với công việc anh cũng không nhớ tới nó lắm; nhưng vừa rồi không biết sao anh lại để mười hai bông hoa sang một bên. Chỉ một vài phút sau, một thằng bé bước vào và hỏi mua một bông hoa tặng mẹ chỉ với một đồng mười xu. Anh bỗng nhớ lại…
Đã lâu lắm, khi ấy anh là một thằng bé rất nghèo, không có lấy một đồng mua quà Giáng sinh cho mẹ. Đêm Giáng sinh năm ấy, khi đang lang thang một mình trên đường, anh gặp một người đàn ông xa lạ. Ông ấy ngỏ lời cho anh mười đôla. Đêm nay, khi gặp thằng bé, anh đã biết giọng nói ban sáng là của ai. Và anh đã để lại mười hai bông hoa đẹp nhất.”
Hai người ôm nhau thật lâu. Rồi họ bước ra khỏi nhà trong cái giá rét đêm Giáng sinh. Trời lạnh lắm, nhưng trong lòng họ ấm áp hơn bao giờ.
Khi hai người yêu nhau, chẳng ai không nghĩ đến một ngày mai, là xe hoa thiệp hồng, là trai gái hợp chung một nhà, là anh và em sẽ tạo nên một lâu đài đầy hạnh phúc. Tương lai mà, ai yêu mà chẳng mong tình yêu mình đơm hoa kết trái.
Chỉ riêng em chẳng bao giờ nghĩ đến, yêu mà em cứ nghĩ... nếu mai mình xa nhau...
Nếu ngày mai mình xa nhau
Đôi chỗ trống sẽ không cần khỏa lấp
Nụ hôn nóng sẽ không cần giữ ấm
Trên đầu môi... cứ thế mà tan ra
Khô khốc những vệt nứt dài...

Nếu mai mình xa nhau
Bức tranh cổ tích có còn nhiệm màu
Ai sẽ là công chúa
Để ai thành hoàng tử
Lâu đài kia ai cất giữ mộng mơ?
Nếu mai mình quên nhau
Con phố cũ có vẽ thành nỗi nhớ
Góc quán quen tìm chân nhau bỡ ngỡ
Tiếng nhạc ngày xưa, ai ngân khúc não nề
Nếu mai mình qua nhau
Ánh mắt nào còn nhìn thấu niềm đau
Giọt lệ ai vương hắt những ưu sầu
Vòng tay xa rồi, lạnh giá biết tìm đâu?
Nếu mai mình trôi nhau
Xa em và anh của mối tình đầu
Lạc loài nhau giữa hai miền hoang hoải
Ừ! Biết đâu ngày mai mình xa nhau...
Mọi người cho rằng em không biết ước mơ, không lạc quan, không tin vào tình cảm mình có. Nào đâu, em ước mơ còn nhiều hơn thế, tin vào tình yêu còn hơn cả thế, chỉ là... em muốn mình phải biết trân trọng những gì đang có, là hiện tại, là anh... và em.
Em hay nghĩ đến ngày mai mình xa nhau, vì sao nhỉ?
Nếu ngày mai mình xa nhau,
Anh sẽ không phải tất bật lo thu xếp mọi việc nhanh nhanh để có thời gian chở em đi chơi.
Anh sẽ không còn sợ phải nhắc nhở em ăn cơm đúng giờ mỗi ngày,vì em thì hư lắm, chẳng bao giờ chịu ăn đúng bữa, toàn phải để anh dọa "nghỉ chơi" mới chịu nghe lời.
Em sẽ không phải nơm nớp lo anh đi đường có bị làm sao không, trời mưa to quá anh có bị ướt không, về nhà có hay bị cảm lạnh sổ mũi không? Gì chứ mỗi khi anh hết mình vì công việc, anh dễ lơ là sức khỏe lắm.
Nếu ngày mai mình xa nhau,
Anh sẽ không sợ đi uống cà phê với cô bạn nào đó mà lỡ em nhìn thấy.
Sẽ không sợ mỗi khi đi nhậu với mấy thằng bạn thân bị em cằn nhằn: "Anh uống ít thôi nhé".
Sẽ xả láng đi bơi, đi "mát xa" với sếp, đi sửa máy tính cho bạn bè đến tận khuya mà không phải báo cáo em, không thôi em thức chờ anh cả đêm mất.
Em sẽ không sợ phải từ chối hoài những lời mời của bạn bè vì lúc ấy anh đang bên cạnh.
Sẽ không sợ phải tính toán xem hôm nay kế hoạch của mỗi đứa là gì, có trùng nhau lúc rảnh nào không để tranh thủ nấu cho anh một vài món anh thích...
Chưa hết,
Nếu mai mình xa nhau, ai sẽ bắt em phải đi ngủ sớm mỗi đêm, bắt em phải cố gắng đi khám bệnh đầy đủ, bắt em không được khóc mỗi khi mình giận nhau, không được chạy lang thang ngoài đường mỗi khi bị anh mắng, không được để bất cứ chuyện gì ảnh hưởng đến mình, không được để bản thân mình gục ngã...
Nếu mai mình xa nhau, ai sẽ bắt anh phải lấy Vespa chở em đi lang thang khắp nơi, ai sẽ bắt anh kể hết chuyện này đến chuyện khác trên đời, ai sẽ bắt anh phải ôm vào lòng mỗi khi sợ một điều gì đó. Và... ai sẽ bắt anh chỉ yêu duy nhất một mình em...
Chúng mình mà xa nhau,
Em sẽ không giữ khư khư những gì thuộc về anh nữa,
sẽ không phải tình cờ nghe ai tên giống anh là lòng chộn rộn, thấy cái gì anh thích là để dành tiền mua tặng cho bằng được.
sẽ không phải cố gắng nghĩ xem nên làm gì bất ngờ cho anh vui mỗi khi gặp nhau, nên mang gì theo mỗi khi xa nhau để nhìn cho đỡ nhớ.
Ừ, xa nhau rồi thì có mang gì cũng thành thừa.
Khi ấy, nỗi nhớ sẽ là niềm đau.
Anh có thắc mắc không, tự nhiên em lại nói đến chuyện mình xa nhau, rủi may nó vận vào người, sau này mình xa thiệt, thì sao?
Em không dám viết về những gì hạnh phúc, em luôn cố giữ những niềm vui trong lòng mình, để nó thành kí ức đẹp. Có lẽ em ích kỷ, chỉ gom góp hạnh phúc giữ cho riêng mình. Ừ, thì em ích kỷ một chút, em muốn cất mọi thứ trọn vẹn trong tim, để có thể sẻ chia cho mọi người những nụ cười... từ tình yêu mà em đang có.
Em cũng không viết về một ngày mai tươi sáng cho chúng ta, vì chính chúng ta sẽ làm chủ ngày mai đó. Em muốn tưởng tượng một ngày mai không có nhau, để biết rằng mất nhau mình sẽ đau thế nào, tiếc thế nào, buồn đến đâu... Phải cố gắng gìn giữ và trân trọng ngày hôm nay, để sau này dù có xa nhau thật, ta cũng sẽ không bao giờ phải nói "hối tiếc". Anh đồng ý với em không?
Trên đời này không có gì là mãi mãi, sự "mãi mãi" nằm ở trong tim.
Trên đời này không có gì là hoàn hảo, sự "hoàn hảo" nằm ở giới hạn ý thức của mỗi chúng ta.
Trên đời này không có tình yêu nào gọi là bất tử, sự "bất tử" nằm ở chính những gì mà người yêu nhau mang đến cho nhau.
Và... hôm nay sẽ là quá khứ của ngày mai!
Ngày nay có nhau hãy cho nhau thật nhiều.
Ngày sau mất nhau... sớt chia chẳng được đâu!