Con muỗi.....
Lan dau tien len tao blog! thay no cung vui, thu xem seo,hehe....
![]() |
| Minh họa: Văn Nguyễn |
Mẹ cứ đứng run bần bật như vậy cho đến khi có một ai đó chạy đến dắt tay dẫn đi thì mới hoàn hồn.
Chúng tôi vẫn đem tật sợ qua đường của mẹ ra đùa, cười với nhau. Mẹ cũng cười, kể:
- Hồi nhỏ, nhiều lần mẹ bị té xe nằm lăn giữa đường, có lần còn bị đụng gãy xương phải băng bột mấy tháng nữa. Vì thế cứ nhìn xe chạy là mẹ hoảng hồn rồi, mẹ sợ băng qua đường lắm.
Lâu lâu, mẹ nhắc:
- Đứa nào đi chơi đâu nhớ chở mẹ đi với, ở nhà hoài buồn quá.
Nhưng chẳng đứa con nào mặn mà với việc làm tài xế cho mẹ cả. Chúng tôi rất ngại tật sợ xe quá đáng của mẹ. Nhiều lần mẹ làm chúng tôi “quê độ” khi đang ngồi yên sau mà bất ngờ nghe tiếng còi hay động cơ gầm rú là mẹ giật nảy lên, la oai oái làm những ai đang chạy xe bên cạnh cũng hoảng hồn, tưởng cướp.
Chị Hai nại lý do:
- Xe càng ngày càng nhiều mà mẹ lớn tuổi rồi, ra đường hít bụi chỉ hại phổi.
Còn anh Ba đùn đẩy:
- Mẹ bảo con Út chiều chiều dắt mẹ đi dạo công viên vài vòng, tập thể dục luôn.
Lần lượt, chị Hai rồi anh Ba lập gia đình ở riêng còn tôi cũng bận bù đầu với công việc cơ quan. Chúng tôi vô tư với cuộc sống riêng của mình, nhiều lúc như quên mất mẹ suốt ngày thơ thẩn vào ra trong căn nhà chật chội và mảnh sân bé tẹo. Nhà chỉ cách công viên vài con đường mà chưa bao giờ mẹ được bước chân vào cả. Thậm chí thỉnh thoảng mẹ muốn đi thăm họ hàng thì chúng tôi cũng hẹn lần hẹn lữa mãi. Mẹ than:
- Tụi bay lười biếng quá! Riết rồi tao mất hết họ hàng.
oOo
Đột ngột, mẹ qua đời. Cả nhà choáng váng không tin mẹ có thể đi xa nhanh chóng thế. Đình lại mọi việc, chúng tôi tụ về bên di ảnh mẹ.
Buổi sáng, chiếc xe tang đưa mẹ đến nơi hóa thân về tro bụi, băng qua biết bao ngã ba, ngã tư dày đặc xe cộ. Anh chị em chúng tôi ngồi hai bên quan tài mẹ, đông đủ không thiếu người nào. Và tôi chợt ngộ ra: phải chi những ngày mẹ còn sống mà có một đứa con - chỉ cần một thôi - thường xuyên dắt mẹ qua đường...
Có thể đây là lần đầu anh viết cho em, em yêu ạ! Anh muốn viết rất nhiều và muốn viết từ sớm cho em... nhiều, nhiều lắm nhưng không phải lúc nào cũng có thể viết cảm xúc thành câu chữ được, em đừng giận anh em yêu nhé.
Phạm Văn Hùng
Chiều nay và cũng có vài lần rồi em phàn nàn về công việc: môi trường không chuyện nghiệp, lương thấp, chế độ kém... vậy tại sao em lại chọn nó? Khi em quyết định làm một việc gì thì đừng bao giờ ân hận về quyết định của mình dù nó diễn ra như thế nào đi chăng nữa. Nếu nó tốt tức là em gặp may mắn, còn nếu nó không tốt thì coi như em có thêm va vấp, thêm kinh nghiệm trong cuộc sống.

Cuộc sống không đoán trước được điều gì cả, quan trọng là em nhìn nhận sự việc đó với con mắt lạc quan hay bi quan. Nó cũng giống việc khi em quyết định yêu một người và cưới một người làm chồng, em phải chấp nhận cả điểm tốt lẫn điểm xấu của anh ta. Lấy chồng là mạo hiểm, là đánh cược với số phận vì em sẽ phải gắn bó, chia sẻ buồn vui đắng cay, mặn ngọt với một người xa lạ đến suốt cả cuộc đời này. Hãy can đảm và mạnh mẽ lên để hạnh phúc luôn luôn theo em và nụ cười luôn nở trên môi em.
Anh hy vọng em luôn nhìn cuộc sống bằng con mắt lạc quan và vui vẻ.
Mất việc hay nghỉ việc chỉ là nhất thời vì kinh tế toàn cầu đều đi xuống trong giai đoạn này. Em hãy tích lũy lại những kiến thức, học và đọc thêm, gặp gỡ người thân bạn bè khi mình có thời gian dành cho họ.
Thưởng thức cuộc sống khi rỗi rãi thay vì cứ suốt ngày phàn nàn ở nhà một mình không có gì làm và kêu ca chán nản, buồn phiền. Sẽ có người và có công ty cần đến em, tìm em và sử dụng em. Không ai là vô dụng hay bất tài cả, mọi người đều có cơ hội và năng lực như nhau nhưng cơ hội đến với mỗi người khác nhau.
Bây giờ em đã đi làm rồi, có chỗ nhận em vào thử việc rồi tức là em đang có một cơ hội,. Thay vì phàn nàn không chuyên nghiệp, không chế độ, em hãy làm như chưa được làm việc bao giờ đi em, hãy thể hiện cho mọi người biết em giỏi và em có trình độ có đạo đức, có năng lực, hơn là ngồi đó kêu ca về nó. Nếu em không thích, hãy từ bỏ không hối tiếc và tìm cho mình một cơ hội mới.
Yêu anh chắc em cũng thiệt thòi nhiều lắm nhỉ, vì anh không ga-lăng, không đẹp trai, không đưa em đi chơi nhiều. Anh hay làm em buồn, hay làm em phải khóc. Người ta thường đi chơi với người yêu vào cuối tuần còn chúng ta thì đi chơi vào giữa tuần vì anh hay về quê. Em đừng buồn và giận anh vì anh biết, em sẽ chỉ thiệt thòi bây giờ thôi còn về sau em sẽ hạnh phúc và tự hào về người yêu của em.
Vì sao ư? Vì anh là con người của gia đình, anh muốn cuối tuần anh dành cho gia đình của mình, cho mẹ - người anh yêu thương và kính trọng nhất đang bị bệnh. Em thử tưởng tượng xem sau này chúng ta là một gia đình cứ cuối tuần hay bất lỳ ngày nào anh đi làm về là anh về nhà ngay cùng em chăm sóc cái gia đình bé nhỏ của chúng ta: em nấu cơm anh dọn dẹp nhà cửa và chơi với các con... không chơi bời không lang thang cùng bạn bè rượu bia hay bù khú ở một góc quán nào đó, em sẽ cảm nhận rằng mình được chia sẻ.
Yêu anh em cũng sẽ vất vả nhiều vì anh là anh cả, anh từng bảo với em rằng: "Làm anh cả phải chịu thiệt một chút, phải hy sinh một chút và phải rộng lượng bao dung một chút..." mỗi thứ một chút thôi nhưng em sẽ nhận lại được rất nhiều sự biết ơn, lòng kính trọng của các em mình, em hiểu chứ?
Anh có yêu cầu và đòi hỏi nhiều quá ở em không em yêu nhỉ? Nếu em cần điều gì ở anh hãy nói cho anh biết nhé, chúng ta phải công bằng và phải thành thật. Anh biết rằng em đã đang và sẽ yêu anh vì những điều ấy.
Anh không đẹp trai, không ga-lăng, không nhiều tiền, nhưng anh có tấm lòng, có kiến thức và có đôi bàn tay, anh tin rằng cùng với tình yêu của em, chúng mình sẽ làm được tất cả, sẽ có một gia đình hạnh phúc như chúng ta từng mơ ước.
Anh đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ... tiếng hát từ đâu đó cất lên làm anh mơ về dần một niềm chờ mong, một ước mơ.
Em à! Anh nhớ em nhiều lắm!
Pham Van Hung [hungit@fts.vn]
| Lẩu nấm Nấm là thực phẩm vừa ngon, vừa rẻ, lại rất bổ dưỡng. Nấm chế biến lẩu – hơi lạ nhưng rất ngon miệng. Trong thời tiết lành lạnh, càng thú vị hơn khi cả nhà cùng quây quần thưởng thức món lẩu nấm nóng hổi, nghi ngút khói. Xương lợn: 1kg, đậu hũ: 4 miếng, tôm khô: 200g. Nấm đông cô, nấm rơm, nấm mỡ, nấm linh chi, nấm kim châm, nấm bào ngư mỗi thứ 100g (có thể thay đổi hoặc thêm vào loại nấm khác mà bạn thích). Cà rốt, củ cải mỗi thứ 1/2 củ, bún: 1/2kg, hành, ng̣, bột nêm, nước mắm ngon, muối mỗi thứ một ít. Thực hiện Xương lợn rửa sạch, ngâm nước muối khoảng 15 phút, vớt ra. Cho xương lợn vào nồi hầm, lửa nhỏ, vớt bọt để nước dùng được trong. Cho cà rốt, củ cải cắt lát vào để nước dùng có vị ngọt. Tôm khô rửa sơ, cho vào. Nêm muối, nước mắm, bột nêm vừa ăn. Xếp các loại nấm, hành cắt dài ra đĩa sao cho đẹp mắt. Lẩu nấm dùng nóng với bún hoặc ḿ, chấm nước mắm ớt. Vừa dùng vừa cho nấm, đậu hũ vào lẩu, không để nấm quá chín. Lẩu nấm được nhiều người ưa chuộng v́ có vị ngọt thanh của nước dùng, đặc biệt món ăn này không có nhiều chất béo. Lẩu nấm thích hợp cho người bị cao huyết áp, tiểu đường, béo ph́ không phải ăn kiêng mà vẫn đầy đủ chất dinh dưỡng __muivi |
