Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Cắt Tóc - Lấy Ngay!--> Click here Reply

1 - 5 of 113 First | < Prev | Next > | Last

Nam Định xưa và nay Full Post View | List View

Vẳng nghe tiếng ếch bên tai - Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò

Người đàn ông chôn cất hàng nghìn hài nhi bị bỏ rơi

Người đàn ông chôn cất hàng nghìn hài nhi bị bỏ rơi

Trong cái nắng gay gắt buổi trưa đầu hạ, người đàn ông cao lớn, da nâu óng, râu tóc bạc trắng như cước, rảo bước khắp đường làng xứ đạo Quần Vinh (Nam Định). Nhiều năm nay, ông vẫn đi xin và chôn cất hàng nghìn hài nhi xấu số bị bỏ rơi.

Nghĩa Thắng là một trong những xã nghèo miền biển thuộc huyện Nghĩa Hưng, Nam Định. Người dân xứ đạo Quần Vinh có những gia đình hơn 3 đời bươn chải, vật lộn với sóng biển, gió cát để mưu sinh. Đến đầu xã, hỏi gia đình ông Bao chuyên chôn cất hài nhi, ai ai cũng biết. Người dân gọi ông với cái tên trìu mến "người cứu rỗi những linh hồn".

Trên đường dẫn khách về nhà, ông Vũ Ngọc Bao, 60 tuổi tâm sự: "Đời cư dân biển chẳng khác nào con nước ròng, nước lớn. Đối với ngư dân đánh cá, họ phải luôn đối chọi với bão tố ập đến bất cứ lúc nào. Có nhà cũng đã phải bán ghe để tìm nghề khác kiếm sống".

Sau nhiều năm vật lộn và lênh đênh trên biển, ông Bao từ giã nghiệp và chuyển sang nghề cải táng mộ. Nhiều lần, ông thấy những hài nhi xấu số được bỏ trong những túi nilong, hoặc quấn vải thả xuống nước, nhưng không trôi ra biển mà cứ mắc lại, trôi dạt vào bờ sông và cồn cát. Vậy là hàng ngày, ông đi gom lại, làm nghi thức chôn cất.

Ông Bao
Ông Vũ Ngọc Bao. Ảnh: Anh Thư.

Những hài nhi này phần nhiều là từ cơ sở nạo phá thai tư nhân tại xã. Cách đây gần 3 năm, ông đã trực tiếp đến cơ sở này xin những hài nhi xấu số bị các bà mẹ bỏ rơi, đem về chôn cất ở một góc của nghĩa trang xứ Quần Vinh. Tính đến nay, hàng nghìn hài nhi xấu số đã được ông khâm liệm, chôn cất.

"Tôi gom những hài nhi đó, rồi đi xin những bát hương nhỏ, cho vào đó, gắn xi măng lại, đánh số theo ngày và đem chôn. Những ngày đầu, tôi giấu vợ con và đi chôn vào ban đêm. Nhưng rồi khi làm những nghi thức chôn cất ở một bãi đất trống của nhà dòng thuộc xứ, những người dân xung quanh cũng không đồng ý, vậy là tôi đem về nhà", ông kể.

Lúc đầu, gia đình ông không đồng tình. Nhưng rồi dần vợ ông cũng quen và thấu hiểu. "Khi thụ thai, thì dù chưa được sinh ra nhưng với đức tin của những người theo đạo như tôi, đó cũng là một con người. Tôi thấy thật tội nghiệp cho những sinh linh nhỏ bé, yếu ớt, vì vậy, muốn làm một điều gì tốt cho các cháu", giọng ông lão già nua trầm buồn.

Rồi ông trầm ngâm kể về lần ông xin được một cái thai 7 tháng tuổi. Đó là một đứa bé trai đã thành hình bị mẹ bỏ rơi. Một cô gái 18 tuổi ở xã bên cạnh, vì trót quan hệ với một người đàn ông, sau khi biết tin cô này có thai, người đàn ông đã "quất ngựa truy phong". Bế tắc và tuyệt vọng, cô quyết tâm bỏ cái thai dù đã 7 tháng tuổi mặc cho ông hết lời can ngăn.

"Khi xin được hài nhi đó, nó đã đầy đủ tất cả, cơ thể ấm nóng. Tôi cứ ôm vào người để truyền cho nó hơi ấm, nhưng cũng chỉ được vài giờ...", giọng ông lão già nua tắc nghẹn. Ông cũng cho biết, trong gần 3 năm làm nghề này, ông đã gặp vài trường hợp như cô gái trên.

Ngôi mộ
Hai ngôi mộ đang được xây dựng dở dang. Hàng trăm hài nhi đã được chôn trong đó. Ảnh: Anh Thư.

Ông cũng cho biết, có nhiều hoàn cảnh khác nhau, có người vì con cái nheo nhóc, chồng rượu chè bê tha, trót lỡ "vỡ kế hoạch" rồi cũng đến giải quyết. Lúc đó cái thai cũng 5-6 tháng. Cách đây hơn 1 năm, có một chị ở thôn bên, gia đình hiếm muộn, mong có con, nhưng khi mang thai được 6 tháng đi khám phát hiện thai nhi không bình thường. Vậy là chị ấy đành cho ra. Nhận được tin, ông mang thi hài đi làm nghi thức khâm liệm và đưa về nghĩa trang thôn mai táng.

Sau những trường hợp như vậy, ông Bao đã đặt vấn đề với bà bác sĩ, nơi ông thường xuyên xin những hài nhi xấu số, nếu có trường hợp nào thai to mà muốn phá bỏ đi, ông muốn được đến để khuyên can.

Mỗi lần thu được hài nhi, ông Bao đều ghi chép vào cuốn sổ, đặt cho nó cái tên với họ của ông rồi đem chôn. Cuốn sổ dày đã phai màu thời gian, có chỗ đã ố vàng với những nét chữ viết vội. Tính đến giờ, số hài nhi ông thu lượm được đã lên tới hơn 2.200.

Dẫn khách ra nghĩa trang xứ Quần Vinh, cách nơi dân cư ở chừng vài trăm mét, chỉ về 2 ngôi mộ lớn đang được xây cất dở dang, ông bảo, cách đây hơn 2 tháng, cha xứ ở nơi này đã cho ông vay tiền để xây mộ.

Dù đang ở giai đoạn hoàn thiện, nhưng hàng nghìn linh hồn đã được ông chăm chút, xếp ngăn nắp quy tụ về đây. Ông với tay, thắp nhang cho những đứa trẻ xấu số, đôi mắt hướng về phía biển.

Ngoài khơi, có những con thuyền vẫn đang gối đầu trên bãi. Người dân xứ biển vẫn đang vật lộn với nắng gió để mưu sinh...

Anh Thư

Mảnh đất nhỏ mang dáng dấp những di sản thế giới
Mảnh đất nhỏ mang dáng dấp những di sản thế giới magnify

Mảnh đất nhỏ mang dáng dấp những di sản thế giới

(Dân trí) - Những điều thú vị thường đến bất ngờ. Những hình ảnh ngạc nhiên đến khó tin ở giáo xứ Xương Điền thuộc địa phận Bùi Chu là một bất ngờ như thế. Ngỡ ngàng lắm khi bóng dáng của những di sản nổi tiếng thế giới lại hiện hữu tại làng chài nhỏ này.

Trong cái hưng phấn hân hoan của lễ Noel đã cận kề, những ngày nay dân chài giáo xứ Xương Điền thuộc địa phận Bùi Chu tạm gác lại nỗi vất vả lam lũ của công việc chài lưới để hướng tới một Giáng sinh an lành.

Giáo xứ này thuộc xã Hải Lý (huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định) là xứ đạo Công giáo nổi tiếng, nơi có những tuyến đê xung yếu đang vật lộn với sự xâm thực của biển khơi. Rất nhiều thôn xóm phải di chuyển vào sâu trong đất liền, có cả những công trình kiến trúc lớn (nhà thờ) phải xây mới, thay thế cho những nhà thờ đã bị tàn phá bởi sóng biển.

Tại Xương Điền, một con đê đang xây dựng phía sau con đê đã bị sóng đánh vỡ, bỏ lại sau lưng nền móng nham nhở, hoang phế. Nhưng những điều thú vị thường đến bất ngờ, trong đống đổ nát đó, bất chợt xuất hiện những hình ảnh ngạc nhiên đến khó tin. Bóng dáng của những di sản nổi tiếng thế giới như đang hiện hữu tại làng chài nhỏ này.

Khi thủy triều rút xuống, lộ ra bãi đá và đống đổ nát mà nó tàn phá

Theo cụ Mai Thị Cuông, 70 tuổi, đã sống từ bé ở Xương Điền, có 3 nhà thờ đã bị sóng biển làm hỏng: nhà thờ “Bà Thánh Ma Ra Nê Na”, nhà thờ “Trái tim chúa Jê Su” và nhà thờ “Ông Thánh Phê Rô”. (Trong ảnh là tháp chuông của nhà thờ “Bà Thánh Ma Ra Nê Na”)

Các bệ đá của những nhà thờ đổ nát bị sóng làm trôi dạt khắp bờ biển

Những gì còn lại này làm ta liên tưởng hình ảnh Tháp nghiêng Pisa nổi tiếng của Ý

Lam lũ để tồn tại, người dân giáo xứ Xương Điền không hề biết rằng hậu quả do biển xâm thực lại tạo ra những phát hiện thú vị

Và một góc nhìn khác

Những ngư dân của giáo xứ Xương Điền

Nhà thờ “Trái tim Chúa Jê Su” giờ thành nơi tập kết cá cho những ngư dân sau chuyến đi biển

Những đứa trẻ chỉ biết đến những buổi lễ của nhà thờ này qua lời kể của cha mẹ

Buổi chiều khi mặt trời xuống thấp, từ đống đổ nát thấp thoáng hình dáng một di sản thế giới khác của nước Anh: Stonehenge

Cách vài chục bước chân là nền móng một nhà thờ

Hoang tàn và vắng vẻ

Những dấu tích còn lại của đê chắn sóng giáo xứ Xương Điền sau nhiều năm bị biển khơi xâm thực

Những bức tường đổ nát của nhà thờ “Ông Thánh Phê Rô”

Con đê mới đang dần hoàn thành, bỏ lại mãi mãi những gì còn lại cho biển cả.

Theo dantri

Chungduong.com Đi chung xe về NĐ nào
Chào các cụ,
- Có cụ nào đã từng khổ sở vì chen lấn trên trên xe đò, bị chậm, hủy chuyến hay thậm chí là bị bán khách giữa đườngchưa!? (Bây giờ xe đò tuyến HN-ND đỡ hơn hồi thâp niên 90 nhiều lắm rồi, nhưng mà vẫn còn nhiều bất cập lắm, nhất là các dịp cuối tuần lễ tết)
- Có cụ nào đã từng đi xe 1 mình và nghĩ nếu có ai đó thì mình có thể cho đi cùng cho vui chưa!? (lại đỡ được tiền cầu đường nữa! hihi)

Nếu 2 nhu cầu trên gặp nhau thì các bà , các mẹ, các chị, các em và cả cánh mày râu nữa (đâu cứ phải phái mạnh là đi lại sẽ dễ dàng hơn đâu!) đi trên tuyến HN-ND sẽ đỡ vất vả hơn đấy!

Em đã lập ra trang "chungduong.com" để thỏa mãn nhu cầu này.
Để có thể biến ý tưởng thành hiện thực thì rất nhiều người phải biết đến trang này nhất là đồng hương Nam định (cả người có xe và người muốn đi chung). Mong các cụ phổ biến rộng rãi cho bạn bè, người thân.

Nào hãy vào "chungduong.com", cùng nhau
"Chung đường - đi chung xe: tiết kiệm chi phí, giảm ùn tác giao thông - chung một tay vì cộng đồng"
Tags: chungduong.comđichungxevềnđnào
Wednesday April 29, 2009 - 09:44am (ICT) Permanent Link | 2 Comments
Tung tích “Chiếc giường giấc mộng đế vương”

Cẩn ngọc làm nhụy hoa
Từ lâu, ở đất Nam Định dư luận đã phong thanh về một chiếc giường của vua chúa nạm đủ 86 viên ngọc quý, cẩn vô vàn trai, ốc quý hiếm. Thiết kế bảo vật này theo âm dương, ngũ hành, ai nằm trên đó một tối, sáng dậy người thấy lâng lâng, khoẻ khoắn như được ngậm sâm hay phục vài thang thuốc bổ...

Suốt mấy ngày la cà trên đất thành Nam, dò hỏi thông tin về "Chiếc giường giấc mộng đế vương” vẫn không có chút manh mối. May mắn thay, anh bạn thân làm giáo viên ở huyện Hải Hậu lại cho biết: “Cách đây sáu bảy năm, mình cũng được một lần… sờ vào chiếc giường này. Để mình liên lạc với thằng em ở xã Hải Phú, nó biết tường tận nhà ông chủ chiếc giường lắm”.

Buổi tối, thằng em ông bạn nhận lời dẫn đi, chúng tôi mừng quýnh, đội mưa rét, hăm hở lên đường. Trời tối om, nhưng nhà chủ nhân của món đồ cổ vương giả, ông Vương Văn Thực (xã Hải Phú, Hải Hậu) Hội viên Hội cổ vật Thiên Trường dễ tìm vì nằm ngay ở trục đường liên xã. Cánh cửa ngôi nhà tầng đồ sộ đóng im ỉm, từ đó hắt ra ánh đèn sáng, vọng tiếng sang sảng điện đàm không ngớt của gia chủ. Thằng em đứng ngập ngừng ngoài cổng rồi lén sang quán nước gần đó ngồi chờ chứ kiên quyết không chịu vào; hỏi nhỏ, ông bạn mới cho hay: “Nó ngại vào vì… tán trượt con gái rượu nhà người ta”. Được sự giới thiệu cũng rất đặc biệt ấy, chúng tôi nhanh chóng chiếm được cảm tình của bà chủ nhà. Trò chuyện lấy lệ một lát, tôi rụt rè xin phép được chiêm ngưỡng chiếc giường quý.

Chiếc giường để trên tầng hai, qua loạt lớp cửa chắc chắn, một hành lang tối hun hút, mờ ảo. Khi cánh cửa gỗ nặng nề xịch mở, đèn bật sáng, chúng tôi như hoa mắt trước một quầng ánh sáng lung linh đang hắt ra từ chiếc giường. Gần trăm viên ngọc bắt đèn sáng như mắt mèo, những vỏ ốc quý cẩn sáng như cầu vồng ngũ sắc xanh, đỏ, tím, vàng. Có thể nói, những người thợ xưa phải khéo léo lắm mới chạm trổ được những đường nét công phu, tinh xảo dường ấy. Nào là hình Văn Vương đi cầu hiền, nào là những hình hoa, hình lá cách điệu. Giữa chiếc giường có sáu miếng đá lớn, vân vi như rồng bay, phượng múa, như nước chảy, mây trôi trong đó một miếng tròn, còn lại là hình vuông, tất cả sờ vào đều mát lạnh.

Kể về duyên số với chiếc giường này, bà Thực cho biết: “Hôm đó, tôi vào nhà ông Ngoạn trong xã Hải Ninh để mua đồ sứ và được giữ lại mời cơm. Ông ấy đáng tuổi bố mình, cũng có tiếng là sành chơi. Ăn cơm xong, tôi đi rửa bát, qua phòng của ông thấy có cái giường kiểu lạ lắm, hoa văn chạm khắc chưa từng thấy bao giờ, nhưng nó chỉ bé bằng nửa chiếc giường hiện nay thôi”.

Càng ngắm càng mê lịm người đi, như bị bỏ bùa, bà Thực mới đường đột: “Chú Ngoạn ơi, có chiếc giường kiểu này không, nhưng phải cổ cơ, cháu thích quá”. “Có, em Xin (con trai ông Ngoạn cũng là người buôn đồ cổ ở trên Hà Nội) cũng đang vào Cần Thơ săn một chiếc giường của vua, nó còn quý gấp chục chiếc giường này ấy chứ”. Nghe thấy thế, ngay lập tức bà Thực điện cho người con ông Ngoạn nằng nặc đòi mô tả thật tỉ mỉ chiếc giường.

Càng tả, càng kết, bà vật nài mua lại với giá trên trăm triệu (cách đây hơn mười năm, trị giá gần hai mươi cây vàng) dù chưa biết mặt mũi chiếc giường đó thế nào. Giới buôn đồ cổ, nhất là những đại gia trọng chữ tín lắm, bà Thực chỉ bảo: “Chú tả sai mà đem về đây, đồ không đúng đồ là chị không lấy, chú phải chịu trách nhiệm còn đúng như thế, chị không thèm bớt một xu”.

Thế mới biết “chất chơi” của bà Thực mạnh đến mức nào. Bà bảo, chơi đồ cổ, hễ thấy thích là bằng giá nào cũng mua bởi sểnh ra một cái có khi ân hận, tiếc cả đời. Chiếc giường có nguồn gốc tận Cần Thơ, tương truyền là giường của vua, được gia chủ truyền đời giữ gìn nhưng vì kinh tế eo hẹp quá, con cháu đành dứt ruột bán đi. Bảo vật được tháo ra, bọc trong tầng tầng, lớp lớp vải mềm, đệm xốp rồi được chở ra bằng ô tô. Sự vận chuyển cũng thật kỳ công. Ngày đó đường sá còn xấu, lại thêm thừa tính cẩn thận nên bà Thực gọi điện vào cho cánh chuyên chở lái sao cho phải tránh từng cái ổ gà, từng lằn giảm xóc, không được xước xát dù chỉ một li, một tí.

Đội xe hễ mệt là dừng nghỉ, đói là dừng ăn, ngày đi, đêm ngủ không cần chú trọng đến tốc độ. Chính vì vậy mà quãng thời gian chuyển từ Nam ra Bắc của chiếc giường mất ngót 1 tuần lễ. Về đến Nam Định, bà Thực thuê một tốp 4 người thợ mộc tinh nghề đến để lắp ráp từng mảnh của chiếc giường lại. Mất cả buổi vật lộn, cánh thợ mới hoàn thành công việc. Bà giảng giải: “Giường của vua có đặc điểm khác với giường công chúa là giường công chúa có bốn khung để mắc màn, cửa màn có riềm gỗ, trên đỉnh có sàn gỗ. Loại giường công chúa này, tôi bán nhiều nhưng đồ cổ như thế này tôi chưa gặp nhưng đồ “tai tái” (đồ cỡ dăm bảy chục năm - PV) tôi bán hàng trăm triệu nhưng cái giường cổ mà quý thế này có lẽ chỉ là duy nhất”. Chất liệu của giường làm từ những phiến gỗ của cây trắc vài trăm năm tuổi.

“Có ông Chủ tịch tỉnh B đến nhà cứ mê mệt với chiếc giường, đã trả giá trên tỉ, dùng đủ mọi cách thuyết phục kể cả biếu con gái nhà tớ kem dưỡng da loại xịn nhưng tớ không bán”, ông Thực cho hay.

Trước đây, khi chiếc giường này kê ở tầng dưới, ai vào cũng trầm trồ. Các đoàn buôn đồ cổ, kể cả mấy chuyên gia Trung Quốc dẫn theo cả phiên dịch đến cứ gạ mua suốt, gia chủ không muốn bán nên phải mang lên tầng hai, khoá kín cửa lại. “Giá cao nhất họ trả trên một tỉ”, gia chủ nói. Bà Thực còn hăm hở dẫn chúng tôi sang phòng cô con gái rượu và cả phòng vợ chồng bà. Tất cả đều nghễu nghện những bộ giường thuộc hàng “tai tái”, đồ sộ, giá cỡ hàng trăm triệu đồng.

Cuộc điện đàm của ông chủ giờ mới dứt. Ông Thực giới thiệu thêm về chiếc giường “Giấc mộng đế vương”. Long sàng này tương truyền do vua Trung Quốc tặng nhà Nguyễn. Những tảng đá trên giường cũng như toàn bộ ngọc quý được xếp theo thuyết ngũ hành tương sinh, ngũ hành tương khắc giúp cho người nằm trên đó an thần, ngon giấc, khoẻ mạnh. “Hoa văn được khắc trên đó là một đám cưới cung đình. Có công chúa, có ngựa, hươu, ô, kiệu, có rừng, có núi… Nghệ nhân Trung Quốc không khảm thực như thợ Việt Nam, tức là người ra người, ngợm ra ngợm mà khảm theo hình tượng, rất trừu tượng. Xem buổi tối chưa thể thích bằng ban ngày bởi khi ánh sáng chiếu vào vỏ ốc sẽ phản ra ánh sáng ngũ sắc tức năm bậc, cực kỳ thú, còn ngọc lúc ấy sẽ có màu rất huyền diệu”.

Chẳng hiểu có mê thuật gì nhưng theo bà Thực, ngủ trên giường rất ngon giấc: “Bình thường chú dậy sớm, cô dậy muộn nhưng nằm giường này ngủ thin thít, đã cẩn thận hẹn giờ rồi nhưng nhiều lúc quá cả tiếng mới biết, mở mắt ra, nắng đã quá đỉnh màn. Chiếc giường này chỉ dành cho khách quý nằm.

Có khi mấy ông bạn chồng tôi đến uống rượu say lừ đừ lên giường nằm thế mà hôm sau ngủ dậy, mặt ai nấy hồng hào, người khoẻ, miệng không đắng, cứ như thể chưa từng có bữa rượu tuý luý”. Hiện giờ đang mùa lạnh, một chiếc đệm được đặt lên mặt giường nhưng mùa hè chỉ trải một chiếc chiếu trúc hoặc nằm trực tiếp. Mấy tấm đá mát lạnh, cứng là vậy nhưng điều đặc biệt là nằm lên chẳng hề đau mình mẩy mà lại cảm giác được thư giãn. Bà Thực cười: “Khi nào rảnh rỗi, nhà báo về nằm thử cho biết”.

Ông bà Thực là những người chơi đồ cổ có tiếng ở đất Nam Định, đã ba đời chuyên sưu tầm đồ sành sứ, đồ gỗ. Nhà ông chỗ nào cũng thấy những món đồ nhuốm màu thời gian mà bất cứ ai biết chơi cũng thèm thuồng. Nào là cuốn thư “Nữ trung hào kiệt” sắc phong cho Trưng Trắc, Trưng Nhị… trị giá cả trăm triệu đồng; những lọ, bình sứ đời Minh, đời Thanh (Trung Quốc) đến chiếc đồng hồ cổ thời Pháp thuộc, quả lắc đồng khắc dày đặc hoa văn, cao đến ngót 3 m, trị giá trên trăm triệu. Nhưng ông Thực lại mê những thứ thuộc về cuộc sống vương giả xa xưa.

Ngoài chiếc “long sàng”, quý thứ nhì trong nhà là bộ bàn ghế cũng của vua mà có người năn nỉ trả tới 600 triệu gia chủ cũng chưa ưng. Bộ bàn ghế này theo như gia chủ tiết lộ là bộ lá lúa mà vua Nguyễn tặng quan hai Pháp (khắc hình bông lúa mỳ nên gọi nôm là lá lúa). “Ngày xưa, những thứ thêu rồng, khảm rồng chỉ dành để vua ngự, dân phạm thượng là bị chém cổ ngay”. Mấy chiếc ghế có hình bông lúa mỳ quấn quýt xung quanh tay vịn. Nước gỗ nâu bóng màu thời gian, sờ vào mát lạnh như nước đá. Bộ ghế này được ông mua ở Nam Định nhưng không biết nó lưu lạc từ đâu về. Nước gỗ sau mấy trăm năm cứ bóng loáng như có quang dầu, đặc biệt trên mặt bàn có khảm một con rồng cực to bằng ốc quý sáng lấp lánh màu vàng. Trên mặt rồng, một chữ Vương được khắc theo lối chân phương dưới dạng Hán tự cổ.

Tối đó, trên chiếc giường gỗ tạp nhà anh bạn, chẳng biết do rượu, do gió biển mà tôi ngủ thin thít, trong giấc mơ còn chờn vờn một bóng rồng…

Theo baomoi.com
Các Huyện, Phường thực hiện thí điểm không tổ chức HĐND
Friday April 10, 2009 - 11:37am (ICT) Permanent Link | 0 Comments

Add Nam Định xưa và nay to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 113 First | < Prev | Next > | Last

HIGHLIGHTED POSTS