Đằng ấy của đằng ấy!























Làm vợ mới khó, làm người tình thì dễ hơn nhiều...
Vơ vét lại những gì đẹp nhất thời con gái, để dung hoà những thảng thốt vào một ngày bất chợt.
Bất chợt đêm giật mình thức giấc, thấy em đang nằm trong vòng tay đằng ấy, ấm áp, yêu thương!
Bất chợt ngày baby đạp mạnh, công chúa bé bỏng sắp chào đời!
Bất chợt thời gian em để dành cho vun vén, bắt đầu từ những bữa ăn…
Bất chợt em tách mình ra khỏi cuộc sống vui chơi giữa tâm điểm bạn bè, thấy mình chỉ cần có vậy.
Bất chợt có đêm em nằm một mình, thao thức, trằn trọc, lo lắng, thắc thỏm mong chờ bóng anh về.
Bất chợt trong giờ làm thấy sao mà khao khát, nhớ nhung!
Bất chợt những sáng, những chiều, những cuối tuần quấn quít…
Ngơ ngẩn, thảng thốt lắm chồng ạ, sao em hạnh phúc thế!
Có biết bao nhiêu điều muốn viết mà lại thôi. Viết xong rồi thì 360 cũng đóng cửa. Sẽ khép lại từ entry này, một kết thúc có hậu, hoàn hảo, trọn vẹn, và yêu da diết!

Hãy say mê như những thủa ban đầu
Hãy là anh, là em, là ta trong nhau
Là đêm, là ngày, là nắng cháy, là đêm dông,
Là những khát khao muốn cháy trong nhau tới tận cùng
Là những lúc muốn ngủ quên trong nhau đến ngàn đời sau
Tỉnh dậy
Mình vẫn tay trong tay, vẫn âu yếm, vẫn ngủ ngon, vẫn đắm say


Nhiều năm rồi kể từ sau cái tuổi 14, khi lần đầu tiên tôi cầm bút viết nhật ký về ba và nước mắt rơi nhòe trang giấy, nhớ như in cái cảm giác buồn giữa một chiều gió lạnh, cô đơn và hờn tủi. Đứa trẻ ấy bây giờ đã lớn, lấy chồng và sắp làm mẹ, giữa cảm giác không còn chới với, chỉ còn một nỗi buồn bàng bạc, len lỏi nhẹ vào tim – hôm nay giỗ ba!
21 năm thoảng khẽ qua như chưa hề có trải nghiệm, kể từ sau ngày ba tôi mất, có lẽ không đứa trẻ mồ côi nào thôi hoài niệm về tuổi thơ với suốt quãng thời gian dài cô độc, cuộc hành trình đã đi dù êm ả hay sóng gió cũng đều để lại duy nhất là mất mát. Nhưng cái gì đã mất là đã mất, cái gì đã qua là đã qua, xa lắm rồi – ký ức, tôi không hình dung nổi khuôn mặt người, thật khó khăn để nói sao cho thỏa lòng, những tổn thương cũ đến nỗi tôi không còn khóc nổi nữa!
Lâu quá rồi tôi không viết nên câu chữ cũng trở nên lạc lõng, rạc rời, cảm xúc nhiều nhưng cứ lẩn trốn vào những khoảng lặng riêng. Ba tôi có bao nhiêu những khoảng lặng trong bóng tối? Tôi thấy lòng thật trống vắng! Miền Nam ơi, tôi nhớ miền Nam những ngày nắng cháy tóc, những ngày mưa như ru nỗi ngậm ngùi, và những đêm Sài Gòn đi hội chợ cùng bố mẹ người ta… Cái còn lại sau cùng là thấm thía!
Giờ tôi có một cuộc sống hạnh phúc, một gia đình như trong mơ, một tình yêu với bao nhiêu cố gắng và hy vọng. Muốn nói cảm ơn ba thật nhiều vì đã cho tôi một cuộc đời, dù cuộc đời ấy không tự tay ba dìu dắt, dù vì cuộc đời đó mà mẹ đã phải trả giá quá đắt, con gái ba cũng đã nên người với bến đỗ bình yên!
Tạm biệt tuổi trẻ của ba, tạm biệt nỗi đau của ngày này 21 năm về trước. Năm nay giỗ ba, có thêm hai chàng rể và một thành viên nhí sắp chào đời. Sang thế kỷ khác lâu rồi, ba nhỉ!
Hai hôm nay em bé bắt đầu máy, đạp ngang đạp ngửa như tôm búng trong bụng mẹ suốt từ sáng tới tận khuya không chịu ngủ! Mẹ thấy yêu bố, yêu con và yêu gia đình nhỏ của mình hơn rất nhiều. Rất nhiều! Có lẽ khủng hoảng giai đoạn 1 đã qua...
Bà bầu đích thực:



Photo by: IMEO (Chớp những khoảnh khắc đi ăn trưa cùng chồng và bạn phượt!)
- "Với anh - em vẫn còn nhỏ lắm!"